Trời cuối thu, gió thổi xào xạc qua những tán cây trong Ngự hoa viên, mang theo hơi lạnh thấu xương của sương đêm. Ánh trăng mờ ảo bị những đám mây xám xịt che khuất, khiến không gian chìm trong một màu u tối, tịch mịch. Thế nhưng, sự tĩnh lặng ấy nhanh chóng bị phá vỡ bởi tiếng bước chân dồn dập và tiếng quát tháo phẫn nộ.
— Triệu Thừa Càn! Ngươi bước ra đây cho ta!
Vũ Lăng Vương Tiêu Tước, hoàng đệ duy nhất của Hoàng đế, đang điên cuồng lao về phía đình hóng gió. Gương mặt hắn vốn dĩ thanh tú, tuấn lãng, nay lại vặn vẹo vì hận thù và đau đớn. Hắn vừa nhận được mật tin, mẫu phi của hắn — người duy nhất hắn hằng yêu kính — đã bị một chỉ dụ bí mật của Triệu Thừa Càn ép phải vào am ni cô tu hành khổ hạnh, cắt đứt hoàn toàn liên lạc với bên ngoài.
Triệu Thừa Càn đứng đó, đơn độc giữa lầu cao, tà long bào bay phần phật trong gió. Y nhìn đứa em trai mình hằng bảo bọc bằng ánh mắt u uẩn, chứa đựng muôn vàn nỗi niềm không thể nói thành lời.
— Tiêu Tước, đây là đại điện, không phải nơi để ngươi làm càn. — Giọng y thanh lãnh, nhưng ẩn chứa sự mệt mỏi rệu rã.
— Làm càn? — Tiêu Tước cười lên điên dại, hắn tiến sát lại, túm lấy cổ áo Triệu Thừa Càn.
— Ngươi giết vua cha để cướp ngôi, điều đó ta có thể nhịn! Nhưng mẫu phi ta đã làm gì sai? Bà là người đã chăm sóc ngươi từ nhỏ! Sao ngươi có thể máu lạnh đến mức ép bà vào đường cùng như thế? Ngươi không xứng làm vua, càng không xứng làm người!
Thừa Càn nhìn sâu vào đôi mắt đỏ ngầu của hoàng đệ. Y có thể nói gì đây? Rằng mẫu phi của hắn đã bí mật tư thông với kẻ địch, rằng y đã phải dùng bao tâm tư để ém nhẹm chuyện này, chấp nhận mang danh ác đế để giữ lại mạng sống cho bà và giữ cho Tiêu Tước một danh dự sạch sẽ để con hắn sau này kế vị?
Nhưng y không thể nói. Bí mật này nếu lộ ra, Tiêu Tước sẽ suy sụp, và kế hoạch dự trù mà y đang cố giữ cho hắn cũng sẽ sụp đổ.
— Trẫm làm gì đều có lý do của trẫm. Ngươi lui xuống đi. — Thừa Càn quay lưng, giấu đi biieeru cảm ẩn nhẫn, đầy bất lực.
— Ta hận ngươi! Triệu Thừa Càn, ta sẽ khiến ngươi phải hối hận! — Tiêu Tước gầm lên một tiếng rồi phất tay bỏ đi, mang theo một bầu không khí đầy tử khí.
Thế nhưng, sau khi rời đi được một đoạn, tâm trí Tiêu Tước lại rối bời. Hắn nhớ về những năm tháng tuổi thơ được hoàng huynh che chở, hắn không tin Triệu Thừa Càn lại tuyệt tình đến thế. Hắn muốn quay lại, muốn quỳ xuống cầu xin một sự khoan hồng cuối cùng cho mẫu phi.
Tiêu Tước lẳng lặng vòng qua lối mòn phía sau Ngự hoa viên, tiến về phía một góc tối khuất lấp bởi những rặng trúc xanh mướt. Trong bóng đêm, dưới ánh trăng mờ đục xuyên qua kẽ lá, cảnh tượng đập vào mắt hắn khiến hơi thở dường như ngưng trệ, máu toàn thân như đông cứng.
Dưới ánh trăng mờ đục, trên chiếc bàn đá phẳng lì thường dùng để đàm đạo, một cuộc hoan lạc dâm mị và thô bạo đang diễn ra.
Tần Vũ — gã hộ vệ cận thân cao lớn, người mà Tiêu Tước luôn cho là một kẻ trung quân ái quốc — đang đè nghiến Hoàng đế lên bàn đá. Triệu Thừa Càn bị ép nằm sấp, long bào tinh xảo bằng gấm kim tuyến đã bị xé rách từ phía sau, xệ xuống thắt lưng, để lộ tấm lưng trắng nõn nà như ngọc thạch cùng bờ mông tròn trịa đang run rẩy dưới sự điều khiển của nam nhân phía sau. Ánh trăng lạnh lẽo soi rõ từng đường cong cơ thể, từ xương bả vai nhô lên thanh tú đến eo thon hẹp rồi nở ra ở phần mông căng đầy.
— Bệ hạ, đây là mệnh lệnh của ngài. — Giọng Tần Vũ trầm khàn, lạnh lùng như băng giá tháng chạp, hoàn toàn không một chút tình ý. — Thần đang thi hành mệnh lệnh, ngài đừng dâm kêu nữa.
Hắn dùng một tay giữ chặt eo Thừa Càn, tay kia nắm lấy cổ tay y, ép y tự tay tách rộng hai cánh mông của mình ra. Dưới ánh trăng, hậu huyệt hồng nhạt của Thừa Càn lộ ra, đang mấp máy co thắt trong không khí lạnh lẽo, ẩm ướt bởi một lớp dầu bôi trơn mỏng phản chiếu ánh sáng yếu ớt.
Tiêu Tước đứng chết lặng trong bóng tối của khóm trúc, tay nắm chặt thân trúc đến nỗi ngón tay tê dại. Hắn thấy Hoàng huynh của mình — vị thiên tử cao cao tại thượng mà hắn vẫn vừa kính vừa sợ vừa hận — lúc này lại nhu mì đến đáng sợ. Triệu Thừa Càn cắn chặt môi dưới, máu thấm ra, nốt ruồi mỹ nhân sát đuôi mắt trái đẫm lệ, lấp lánh như hạt châu. Y vươn tay bám chặt vào cạnh bàn đá lạnh ngắt, khớp ngón tay trắng bệch.
“Phập!”
Một âm thanh đặc quánh, ẩm ướt vang lên.
Tần Vũ đâm thẳng nam căn to lớn, nóng hổi của mình vào sâu trong hậu đình Thừa Càn mà không hề có dạo đầu. Sự xâm nhập thô bạo khiến Thừa Càn ưỡn cong người lên, một tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ cổ họng bị nén chặt:
— Á… chậm lại… Tần Vũ… đau…
Giọng y yếu ớt, đầy nhục nhã, hoàn toàn khác với thanh âm uy nghiêm thường ngày trên triều.
Tần Vũ chẳng mảy may động lòng. Hắn bắt đầu những cú thúc dập dồn, mạnh mẽ như muốn nghiền nát con người dưới thân. Tiếng va chạm da thịt “bạch! bạch! bạch!” vang lên khô khốc, dồn dập, phá tan sự tĩnh mịch của Ngự hoa viên. Lực hông của gã hộ vệ vô cùng kinh người, mỗi lần thúc vào đều khiến Triệu Thừa Càn bị đẩy về phía trước, ngực ép chặt vào mặt bàn đá lạnh, vú nhỏ căng cứng bị ma sát đau đớn.
Trên mặt bàn, một chiếc nghiên mực tinh xảo bị va đập, lăn lộn rồi rơi xuống sàn đá với tiếng “rầm” giòn tan. Mực đen nhẻm bắn tung tóe, hòa cùng máu loãng từ vết cắn trên môi Thừa Càn và dịch bôi trơn rỉ ra từ hậu huyệt, tạo nên một cảnh tượng cực kỳ dâm uế và tàn khốc dưới ánh trăng.
Tiêu Tước trân trối nhìn vào vùng hạ thể đang giao hợp của hai người. Hắn thấy rõ nam căn của Tần Vũ sẫm màu, gân guốc, thô dài, mỗi lần rút ra đều kéo theo lớp cơ nhục mỏng manh bên trong hậu đình Thừa Càn lộn ra ngoài một chút, rồi lại ồ ạt đâm vào, ma sát điên cuồng. Sự tiếp xúc giữa quy đầu cứng ngắc và điểm nhạy cảm sâu trong hậu đình khiến Thừa Càn rên rỉ trong nhục nhã tột cùng:
— Ưm… không… ha… Tần Vũ… ngươi đừng thô bạo như vậy… hức…
Y quay đầu sang một bên, nước mắt tuôn dài trên gò má, nốt ruồi mỹ nhân như đang khóc. Mồ hôi ướt đẫm tóc mai dính vào gương mặt tái nhợt. Dịch thể tình dục hòa cùng mồ hôi chảy dọc theo đùi trong của Triệu Thừa Càn, thấm đẫm vết bớt đỏ hình trăng khuyết bên gốc đùi phải, khiến nó trông như một ấn ký bị nguyền rủa, một vết tích dâm mị trên làn da trắng sứ. Tiêu Tước thấy Hoàng huynh của mình không ngừng run rẩy, đôi chân thon dài bị Tần Vũ nắm chặt lấy, kéo ngược ra sau để tạo thế đâm sâu hơn. Bắp chân trắng nõn của Triệu Thừa Càn run rẩy trong không trung, ngón chân co quắp.
Cảm giác khi nam căn khổng lồ lấp đầy khoang chứa chật hẹp, sự cọ xát của lớp da thô ráp lên vách thành hậu huyệt nhạy cảm tạo nên một loại âm thanh nhầy nhụa, “rột rột”, “chụt chụt”, kích thích thính giác của kẻ đứng xem đến điên người. Tiêu Tước cảm thấy một luồng hỏa dục lạ lùng bùng lên trong hạ bụng. Hắn thấy ghê tởm cảnh tượng này, ghê tởm sự phản bội của Tần Vũ, ghê tởm sự dâm đãng của Hoàng huynh… nhưng đồng thời, một sự hưng phấn biến thái lại trỗi dậy.
— Ngươi… ngươi thả ta ra… — Triệu Thừa Càn khẽ nói, giọng đã đứt hơi.
— Thả? — Tần Vũ cười lạnh một tiếng, tay siết chặt hơn vào eo y, những ngón tay thô ráp in hằn lên da thịt mềm mại. — Bệ hạ quên rồi sao? Chính ngài là người đã yêu cầu ta “thị tẩm”. Giờ lại muốn thần dừng lại?
Hắn cúi xuống, miệng áp sát vành tai đỏ ửng của Thừa Càn, giọng trầm khàn đầy ý nhục mạ:
— Chẳng phải ngài luôn thích được nam nhân khai phá và dâm loạn cơ thể đói khát này sao?
— Ngươi… vô lễ! — Thừa Càn gắng gượng quay đầu lại, ánh mắt phẫn nộ nhưng đẫm nước, mất hết uy nghi.
— Vô lễ? — Tần Vũ đột ngột tăng tốc, những cú húc mạnh hơn, sâu hơn, khiến Thừa Càn kêu lên một tiếng thê thảm. — Bệ hạ, thần đang phụng mệnh hành sự. Ngài hãy nằm yên mà đón nhận thần đi.
Tiêu Tước nghe rõ từng lời, trong lòng lạnh như băng giá. Thị tẩm? Hoàng huynh thèm khát nam nhân? Chuyện gì đang xảy ra? Hoàng huynh trước giờ là đoạn tụ? Nhưng nhìn dáng vẻ của Triệu Thừa Càn, y dường như không hoàn toàn bị ép buộc…
Triệu Thừa Càn không nói gì thêm, chỉ cắn chặt răng , nước mắt rơi không ngừng. Y như đã từ bỏ việc phản kháng, thân thể mềm mại buông thả, đón nhận từng cú xâm nhập thô bạo. Nhưng đôi mắt nhắm nghiền ấy, gương mặt đẫm lệ ấy, lại toát lên một nỗi đau thấu tâm can, một sự tuyệt vọng sâu thẳm khiến Tiêu Tước dù đang đầy phẫn nộ và dục vọng méo mó cũng phải chấn động.
Cuộc giao hợp càng lúc càng dữ dội. Tần Vũ như con thú đói khát, gầm gừ nhỏ trong cổ họng, hông vung như máy, âm thanh va chạm da thịt càng lúc càng nhanh, càng lớn. Triệu Thừa Càn ban đầu còn cố nén tiếng rên, về sau không kìm được nữa, những âm thanh dâm mị, đứt quãng liên tục thoát ra:
— A… chậm… chậm thôi… ta… ta không chịu nổi nữa…
— Hừ, không chịu nổi? — Tần Vũ dừng lại một chút, nam căn vẫn cắm sâu bên trong, chỉ dùng tay xoa nắn mông tròn đầy của Thừa Càn, cảm nhận cơ thịt run lên từng cơn. — Nhưng bên trong ngài đang siết chặt lấy thần, đang mút lấy thần đấy. Bệ hạ, thân thể ngài trung thực hơn miệng ngài nhiều.
Nói rồi, hắn đột ngột rút ra gần hết, rồi dùng lực mạnh nhất, đâm thật sâu vào.
— ƯM! — Triệu Thừa Càn hét lên một tiếng, thân thể cong lên như cánh cung, rồi rũ xuống, toàn thân run lẩy bẩy.
Tiêu Tước thấy rõ, từ dương vật nhỏ nhắn của y, một dòng dịch trong suốt hơi đục chảy ra, theo đùi trong trắng nõn của Thừa Càn mà xuống. Y… đã xuất tinh chỉ vì sự kích thích thô bạo ấy.
Sự nhục nhã ấy như một ngòi lửa châm vào tâm can Tiêu Tước. Hắn nhìn vẻ mặt đắm đuối, đau khổ và khoái lạc lẫn lộn của Triệu Thừa Càn, nhìn thân thể yêu kiều đang bị chà đạp của y, sự phẫn nộ bùng lên dữ dội.
“Đúng vậy, hắn đáng bị như thế. Hắn cao quý gì chứ? Chỉ là một kẻ dâm đãng, một hoàng đế thích bị nam nhân thao. Tên ám vệ ấy có thể… ta cũng có thể…”
Ý nghĩ ấy khiến Tiêu Tước run rẩy, nhưng không phải vì sợ hãi, mà vì hưng phấn.
— Hừm… hừm… — Tần Vũ thở hổn hển, nhịp điệu hỗn loạn.
Hắn ôm chặt lấy Triệu Thừa Càn, những cú thúc cuối cùng dồn dập, điên cuồng, như muốn đâm thủng cơ thể người dưới thân. Triệu Thừa Càn chỉ còn biết rên rỉ yếu ớt, thân thể bị đẩy tới lui theo từng động tác, đầu tóc rối bời, long bào rách nát hoàn toàn để lộ cả người.
Tần Vũ gầm lên một tiếng trầm đục, thân thể cứng đờ, nam căn đập mạnh vào tận đáy hậu đình Triệu Thừa Càn, phun ra dòng tinh dịch nóng hổi, tràn đầy. Triệu Thừa Càn rùng mình, lại lần nữa đạt cực khoái trong đau đớn, dịch thể của y phun lên mặt bàn đá, hòa lẫn với mực đen.
Tần Vũ đứng im giây lát, tận hưởng cảm giác co bóp cuồng nhiệt bên trong Triệu Thừa Càn, rồi lạnh lùng rút ra. “Bốp” một tiếng nhẹ, theo đó là dòng tinh dịch trắng đục trào ra từ hậu huyệt đỏ ửng, sưng phồng của Triệu Thừa Càn, chảy dài xuống đùi, nhỏ giọt xuống nền đá.
Tần Vũ mặc lại quần áo chỉnh tề, khuôn mặt lại trở về vẻ lãnh khốc thường ngày, như thể vừa rồi chẳng có chuyện gì xảy ra. Hắn khom người, giọng không chút gợn sóng:
— Thần đã hoàn thành mệnh lệnh. Xin cáo lui.
Nói xong, hắn quay người rời đi, bước chân vững vàng, không ngoảnh lại nhìn Hoàng đế đang nằm rũ rượi trên bàn đá.
Triệu Thừa Càn nằm đó, thân thể đầy vết bầm tím, dấu răng, dịch thể nhớp nhúa. Y không nhúc nhích, chỉ thở khẽ, đôi mắt mở to nhìn lên bầu trời đầy sao, nước mắt chảy dài từ khóe mắt ra tận mang tai, thấm vào tóc mai ướt đẫm mồ hôi.
Ánh trăng lạnh lẽo chiếu xuống thân thể tàn tạ của y, chiếu lên vết bớt đỏ hình trăng khuyết gần gốc đùi, như một lời chế nhạo cay độc. Gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh, khiến thân thể y run lên.
Tiêu Tước vẫn đứng trong bóng tối, nhìn cảnh tượng ấy. Lúc này, sự hưng phấn dâm dục đã lắng xuống, thay vào đó là một mớ cảm xúc hỗn độn: ghê tởm, thương hại, tò mò, phẫn nộ, và một sự thôi thúc kỳ lạ.
Hắn thấy Hoàng huynh mình khóc. Không phải tiếng khóc thảm thiết, mà là sự im lặng rơi lệ, đầy tuyệt vọng và cô độc.
Tiêu Tước siết chặt nắm tay, móng tay đâm vào da thịt, đau nhói. Hắn quay người, lặng lẽ rời khỏi Ngự hoa viên, để mặc vị hoàng đế bại hoại ấy nằm lại một mình trong đêm lạnh.
Nhưng trong lòng hắn, một hạt giống đen tối đã nảy mầm. Và cảnh tượng đêm nay, cùng những giọt nước mắt của Triệu Thừa Càn, sẽ ám ảnh hắn mãi, trở thành nhiên liệu cho những âm mưu và dục vọng sắp tới.
Bóng tối của đêm dần bao trùm Ngự hoa viên, che lấp đi mọi dấu vết của sự dâm loạn và đau thương. Chỉ có mùi hương của quế hoa và mùi nhục dục còn phảng phất trong không khí, cùng với tiếng thở yếu ớt của một vị thiên tử đang dần chìm vào cơn mê sảng, giữa sự lạnh lẽo của đá và sự ấm áp nhớp nhúa còn sót lại trên da thịt.