Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Nam nhân của hoàng đế
  3. Chương 4 - Hầu Gia Hồi Kinh
Prev
Next

Tiếng chuông vàng vang vọng khắp Tử Cấm Thành, báo hiệu ngày Trấn Viễn Hầu Cố Trọng Hoành khải hoàn trở về. Từ cổng thành Thiên Ân kéo dài đến tận đại điện, quân kỳ phấp phới, cấm quân dàn hàng uy nghiêm. Tuy nhiên, đằng sau vẻ hào nhoáng của lễ đón rước là một bầu không khí đặc quánh sự đối đầu.

Trên ngai vàng cao ngất, Triệu Thừa Càn ngồi bất động, long bào thêu chỉ vàng lấp lánh dưới ánh mặt trời. Gương mặt y lạnh lùng như băng tuyết, nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt trái dường như càng làm tăng thêm vẻ thanh lãnh, khó gần. Đứng sừng sững bên cạnh y là Tần Vũ, hộ vệ cận thân với gương mặt cương nghị, ánh mắt lạnh nhạt như thể chưa từng có cuộc hoan lạc đầy nhục nhã đêm qua diễn ra giữa hai người.

Cố Trọng Hoành bước vào đại điện. Hắn không mặc quan phục rườm rà mà vận chiến giáp bạc, áo choàng đỏ thẫm tung bay theo mỗi sải bước vững chãi. Hắn cao lớn, bờ vai rộng và gương mặt mang đậm vẻ phong trần của vùng biên ải. Ở hắn tỏa ra một loại khí chất hoang dã, phóng túng, một thứ quyền lực tự nhiên không cần đến ngai vàng để bảo chứng.

— Thần, Cố Trọng Hoành, bái kiến Bệ hạ! — Hắn hành lễ nhưng lưng không hề cúi thấp, đôi mắt sắc sảo nhìn thẳng vào Thừa Càn, chứa đựng sự khiêu khích ngấm ngầm.

Thừa Càn khẽ nhướn mày, giọng nói đều đều: — Trấn Viễn Hầu vất vả rồi. Quân công của ngươi lần này rất lớn, trẫm đã chuẩn bị yến tiệc tẩy trần. Giờ đây thiên hạ thái bình, binh phù trong tay ngươi, có lẽ nên giao lại cho Bộ Binh lưu giữ.

Cả đại điện lặng ngắt. Đây là đòn phủ đầu trực diện của hoàng đế nhằm thu hồi binh quyền. Cố Trọng Hoành nhếch môi cười, nụ cười đầy vẻ ngạo mạn:

— Bệ hạ anh minh. Nhưng quân sĩ biên thùy vừa trải qua chinh chiến, lòng người chưa định. Nếu thần giao binh phù ngay lúc này, e rằng binh lính cảm thấy bị ruồng bỏ, sinh ra biến loạn thì thần không gánh nổi trách nhiệm. Đợi thần chấn chỉnh quân ngũ trong vài tháng tới, lúc đó giao lại cũng chưa muộn.

Thừa Càn siết chặt nắm tay dưới lớp tay áo rộng. Sự từ chối khéo léo nhưng cứng rắn của Cố Trọng Hoành là một cái tát vào uy quyền của đế vương. Y nhìn xoáy vào đôi mắt đầy dã tính của hắn, nhưng chỉ nhận lại sự ung dung tự tại.

— Được… Trấn Viễn Hầu quả là biết lo cho đại cục. — Triệu Thừa Càn nghiến răng nói ra từng chữ.

Buổi yến tiệc diễn ra trong không khí gượng gạo. Cố Trọng Hoành uống rượu như uống nước, tiếng cười sảng khoái của hắn vang vọng khắp điện Thái Hòa, đối lập hoàn toàn với vẻ trầm mặc của hoàng đế. Tuy nhiên, sự phóng khoáng của hắn không che giấu được bản năng nhạy cảm của một thợ săn. Hắn nhận thấy ánh mắt của Triệu Thừa Càn đôi khi lướt qua hộ vệ Tần Vũ đầy vẻ u uất và khao khát, trong khi Tần Vũ lại đứng đó như một pho tượng đá, lạnh lẽo và xa cách lạ thường.

“Thú vị thật…” Cố Trọng Hoành thầm nghĩ, xoay nhẹ ly rượu bạc trong tay.

Đêm về khuya, tiệc tan. Triệu Thừa Càn từ chối sự hộ tống của đám thái giám, chỉ ra lệnh cho Tần Vũ đi theo phía sau. Nhưng khi đến ngã rẽ vào cung Càn Thanh, y lạnh lùng đuổi Tần Vũ về trực điện, còn mình thì bước vào hậu uyển.

Dưới gốc cây cổ thụ bên hồ nước tĩnh lặng, Triệu Thừa Càn đứng lặng lẽ. Ánh trăng soi bóng y xuống mặt nước, cô độc đến đáng thương. Y khẽ đưa tay chạm vào mắt mình, hơi thở run rẩy. Nỗi đau từ sự từ chối của Tần Vũ, áp lực từ những kẻ như Cố Trọng Hoành khiến y cảm thấy mình như một con chim bị vây hãm trong chiếc lồng vàng này.

Cố Trọng Hoành, bằng khinh công tuyệt đỉnh, hắn như một bóng ma, nhẹ nhàng đáp trên những tán cây cổ thụ trong ngự hoa viên, không một tiếng động. Đôi mắt sắc lạnh của hắn dõi theo bóng hình cô độc của vị thiên tử đang chậm rãi bước đi dưới hành lang dài vắng lặng. Triệu Thừa Càn mặc một bộ long bào thường phục màu đen thẫm, viền rồng vàng, mái tóc dài buông xõa sau lưng, gương mặt dưới ánh trăng càng thêm phần u tịch, nốt ruồi mỹ nhân dưới đuôi mắt trái như một giọt lệ đen huyền bí. Dáng đi của y có chút nặng nề, khóe môi khẽ mím, ánh mắt nhìn xa xăm về phía cung điện phụ phía Tây — Tịch Nguyệt điện, nơi y thường lui tới mỗi khi tâm sự u uất, không muốn ai quấy rầy.

“Phải chăng, hôm nay triều thần lại dâng sớ chất vấn việc phế lập thái tử?” Cố Trọng Hoành thầm nghĩ, lòng dạ hiếu kỳ càng thêm nặng. Hắn biết rõ, vị hoàng đế trẻ tuổi này ngồi trên ngai vàng chưa đầy năm năm, bên ngoài tưởng như quyền lực ngập trời, nhưng thực chất bị những thế lực ngoại thích và lão thần khống chế, trong lòng tất chất chứa nhiều uất ức. Nhưng hắn chưa từng thấy Thừa Càn bộc lộ sự yếu đuối ra ngoài như lúc này.

Thấy Thừa Càn đẩy cửa Tịch Nguyệt điện bước vào, rồi khép chặt cánh cửa gỗ lim nặng trịch, Cố Trọng Hoành như con mèo đen, nhẹ nhàng đáp xuống đất, áp sát vào bên cửa sổ phía Đông. Nơi đây có một khe hở nhỏ trên tấm chạm rồng phượng bằng gỗ, vừa đủ để một đôi mắt tò mò dòm vào bên trong.

Bên trong điện, ánh sáng mờ ảo. Chỉ có một ngọn đèn dầu nhỏ đặt trên chiếc bàn gỗ đơn sơ, ngọn lửa vàng nhạt nhảy múa theo làn gió lùa qua khe cửa, chiếu bóng vị hoàng đế lên tường thành, dao động, kỳ ảo.

Triệu Thừa Càn đứng giữa điện, thở dài một tiếng thật sâu, thanh âm trầm thấp chứa đựng vô tận mệt mỏi. Y từ từ tháo chiếc thắt lưng ngọc bội, cử động chậm rãi, từng đường nét. Áo bào ngoài màu đen tuột xuống, rơi nhẹ nhàng trên nền gạch thanh lương, để lộ lớp nội y mỏng manh bằng lụa trắng, ôm sát lấy thân hình vừa vặn, cao ráo. Dưới ánh đèn và ánh trăng lọt qua cửa sổ, làn da của y trắng nõn như sứ, phát ra thứ ánh sáng mê hoặc mờ ảo.

Y đi đến bên sập gỗ đặt ở góc điện, ngồi xuống, đôi chân dài thon thả duỗi ra rồi lại co lên, tư thái có chút bất an. Hai tay y run run, kéo nhẹ lớp nội y lụa trắng phía dưới lên, dần dần lộ ra đôi đùi thẳng tắp, trắng ngần. Và rồi, Cố Trọng Hoành nín thở.

Ngay sát gốc đùi trái, trên làn da trắng muốt ấy, lộ ra một vết bớt đỏ thẫm, hình dáng như trăng non khuyết đi một góc, màu sắc đỏ hỏn tựa như đóa hoa mận nở rộ trên tuyết, cực kỳ nổi bật, cũng cực kỳ… khiêu gợi. Nó như một dấu ấn tội lỗi, một lời mời gọi phóng đãng, hoàn toàn trái ngược với vẻ nghiêm nghị, cao cao tại thượng thường ngày của chủ nhân.

Triệu Thừa Càn cúi đầu, ánh mắt phức tạp nhìn vết bớt ấy một lúc, rồi khẽ cười, nụ cười đầy tự giễu và chua chát. Y với tay dưới gầm sập, lấy ra một chiếc hộp gỗ nam mộc nhỏ. Mở ra, bên trong là một khối ngọc thế bằng ngọc phỉ thúy xanh biếc, được chế tác tinh xảo, hình dáng cường tráng như của nam nhân trưởng thành, bề mặt nhẵn bóng, ẩn hiện ánh sáng lạnh lẽo. Cùng với đó là một lọ dầu thơm nhỏ bằng sứ trắng.

Tiếng nút lọ bằng đồng mở ra “cách” một tiếy vang lên trong không gian tĩnh mịch, nghe thật rõ ràng. Triệu Thừa Càn đổ một ít dầu thơm trong suốt, tỏa hương hoa nhài nhè nhẹ ra lòng bàn tay, xoa đều. Hơi ấm từ lòng bàn tay y khiến mùi hương lan tỏa nhanh hơn, Cố Trọng Hoành bên ngoài cửa sổ cũng ngửi thấy thoang thoảng, tim đập loạn nhịp.

Rồi y nằm nghiêng người trên sập, kéo nốt lớp nội y lụa mỏng ra khỏi thân thể. Toàn thân y trần trụi, không một mảnh vải che thân, hiện ra trước ánh đèn leo lét. Các đường cong cơ thể vừa vặn, ngực không quá nở nhưng săn chắc, eo thon, mông nở tròn trịa, căng đầy. Làn da toàn thân như được tắm trong ánh trăng, phát sáng.

Y co chân lên, tư thế mở ra, để lộ hậu đình bí mật nhất. Đóa hoa nhỏ , màu hồng nhạt non nớt, đang khép hờ run rẩy, ẩn giữa khe mông trắng ngà như tuyết.

Triệu Thừa Càn nhắm mắt lại, đôi mi dài rũ xuống phủ bóng, ngón tay thon dài, trắng muốt đã thấm dầu nhờn run run chạm vào đóa hoa nhỏ ấy. Một cơn run nhẹ xuyên qua toàn thân y. Ngón tay y dùng sức nhẹ nhàng, xoay tròn quanh viền, rồi từ từ ép vào, khai mở lỗ nhỏ đang co thắt e lệ.

“Ưm…” Một tiếng rên nín lặng, đầy xấu hổ nhưng cũng đầy thèm khát, thoát ra từ kẽ môi đỏ mọng của y.

Cố Trọng Hoành bên ngoài cửa sổ, mắt không chớp, nam căn trong quần dưới lớp giáp phục đã cương cứng cứng ngắc, đẩy lên một chỗ lồi rõ rệt, nóng rực như lửa đốt. Hắn không ngờ, càng không dám tin, vị hoàng đế mà mọi người đều kính sợ, lại có một mặt mê đắm nhục dục, tự mình làm những chuyện dâm loạn thế này!

Bên trong điện, Triệu Thừa Càn đã đưa một ngón tay vào sâu bên trong ấm nóng, chậm rãi giãn nở. Y nghiêng đầu, mặt áp lên tấm gối lụa lạnh giá, giọng nói như tiếng thì thầm, đứt quãng, tràn đầy tình cảm phức tạp vang lên:

— A Vũ… A Vũ… ưm…

— Tại sao… tại sao ngươi cũng không hiểu cho trẫm.

Giọng điệu lúc đầu là nhớ nhung da diết, sau chuyển thành oán hận cay đắng. Đôi mắt y nhắm nghiền, nhưng khóe mắt đã ướt đẫm, một giọt lệ trong suốt lăn xuống, rơi vào nốt ruồi mỹ nhân, lấp lánh dưới ánh đèn.

Y rút ngón tay ướt nhẹp ra, cầm lấy khối ngọc thế đã được làm ấm trong lòng bàn tay. Đầu ngọc lạnh lẽo chạm vào huyệt nhỏ ẩm ướt đang mấp máy như miệng cá đớp không khí. Y hít một hơi thật sâu, dùng sức đẩy vào!

“Chụt…”

Một âm thanh đục, ẩm ướt, dâm mị vang lên rõ ràng trong không gian yên tĩnh, như một tiếng sét đánh thẳng vào màng nhĩ Cố Trọng Hoành, khiến hắn toàn thân giật mình, đầu óc trống rỗng.

— A… a… chậm, chậm thôi… — Triệu Thừa Càn ngửa cổ lên, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ uất ức, đầy nhục cảm. Y để mặc khối ngọc thế cường tráng từ từ chui vào sâu bên trong thân thể, chiếm đầy, mở rộng. Tay trái y giữ lấy cánh mông tròn trịa, các ngón tay ấn sâu vào thịt mềm mại, kéo sang một bên, để lộ hoàn toàn cảnh tượng nơi bí mật: đóa hoa hồng nhạt non nớt giờ đã bị một vật thể to lớn màu xanh lục xâm chiếm, biến dạng, ôm chặt lấy thân ngọc, các nếp nhăn xung quanh giãn ra hết cỡ, ửng đỏ.

Y bắt đầu tự mình vận động. Eo thon ưỡn lên, đùi co duỗi theo nhịp điệu. Khối ngọc thế bị đẩy ra rồi lại bị kéo vào sâu, mỗi lần di chuyển đều mang theo lớp dịch thủy và dầu bôi trơn ướt át, tạo nên những âm thanh “chụt chụt”, “bì bõm” liên tục, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng hỗn loạn.

— A Vũ… ngươi không muốn trẫm sao… bên trong cần ngươi… trống trải lắm…— Triệu Thừa Càn nói những lời dâm dục, tay phải buông xuống, nắm lấy nam căn nhỏ nhắn, non nớt của mình đã ướt đẫm đầu nước, bắt đầu xoa bóp, vuốt ve mạnh mẽ.

— Ha… sâu… sâu quá! Chạm… chạm đến rồi! Ưm á…”— Y đột nhiên kêu lên một tiếng, thân thể cong lên như cánh cung, gân xanh nổi lên trên cổ. Hậu huyệt co bóp điên cuồng, siết chặt lấy thân ngọc. Rõ ràng, đầu ngọc đã chạm đến điểm mẫn cảm sâu bên trong. Khoái cảm dâng trào khiến toàn thân y run rẩy không ngừng, ngón chân co quắp, các ngón tay bấu chặt vào mặt thảm lụa dưới thân.

Cố Trọng Hoành bên ngoài cửa sổ, hơi thở đã gấp gáp, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Trong lòng hắn hỗn loạn vô cùng: vừa có sự kinh ngạc, khinh thường, lại vừa có một sự hưng phấn kỳ quái, thậm chí là… thèm muốn. Hình ảnh vị hoàng đế cao quý, với gương mặt nghiêm nghị thường ngày, giờ lại mang vẻ mặt mê loạn, thân thể trần truồng uốn éo, miệng không ngừng gọi tên một tên hộ vệ, tự mình dùng ngọc thế thỏa mãn mình — sự tương phản ấy tạo nên một mỹ cảm tà ác, có sức hút chết người. Hắn thậm chí có thể tưởng tượng ra cảm giác nóng hổi, chật hẹp, ẩm ướt bên trong thân thể kia.

Âm thanh dâm mị bên trong càng lúc càng lớn, càng thêm hỗn độn. Tiếng ngọc đập vào thịt, tiếng nước rỉ ra, tiếng rên rỉ không kiềm chế của Triệu Thừa Càn, tất cả hòa quyện vào nhau.

— Sắp… sắp rồi… A Vũ… cùng trẫm… Ưm á á —! Triệu Thừa Càn đột nhiên hét lên một tiếng dài, thân thể co cứng lại, hậu huyệt siết chặt đến cực hạn rồi giãn ra đột ngột. Một tia dịch trắng đục phun ra từ nam căn nhỏ, bắn lên bụng dưới phẳng lì, thậm chí văng vài giọt lên ngực. Cùng lúc đó, hậu đình co bóp liên hồi, ép ra một dòng nước trong suốt hòa lẫn dầu bôi trơn, ướt đẫm cả mặt trong đùi và tấm vải lót trên sập.

Y toàn thân mềm nhũn ra, thở hổn hển, ngực phập phồng. Khối ngọc thế vẫn cắm sâu bên trong, chỉ lộ ra một phần nhỏ bên ngoài. Y nằm bất động, mắt nhắm nghiền, nước mắt không ngừng chảy ra từ khóe mắt, hòa lẫn mồ hôi trên gương mặt. Nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt ướt đẫm, trông càng thêm yếu đuối, đáng thương, nhưng cũng đầy dâm mị sau khi thỏa mãn.

Cố Trọng Hoành đứng im bên ngoài cửa sổ, trong lòng dậy sóng. Hắn biết, mình vừa chứng kiến một bí mật động trời, cũng nắm trong tay một con bài cực kỳ quý giá. Nhưng đồng thời, hình ảnh thân thể trần truồng, vẻ mặt vừa đau khổ vừa khoái lạc của Triệu Thừa Càn, đã khắc sâu vào tâm trí hắn, gợi lên một thứ dục vọng chiếm hữu và làm bậy chưa từng có.

Cố Trọng Hoành khẽ lùi lại, bóng tối che khuất nụ cười tà mị trên gương mặt hắn. Hắn vuốt cằm, ánh mắt lóe lên tia sáng đầy nguy hiểm của một kẻ đi săn đã tìm thấy con mồi quý giá nhất thế gian.

“Triệu Thừa Càn… ngươi thú vị hơn ta tưởng rất nhiều.” Cố Trọng Hoành thầm thì trong lòng. “Có lẽ, việc giao nộp binh phù và ở lại kinh thành ‘phụ trợ’ ngươi không hề đáng chán như ta nghĩ. Để xem, đôi chân này của ngươi khi quàng lên vai ta sẽ còn run rẩy đến mức nào.”

Hắn âm thầm lùi lại, như con thú đêm, biến mất trong bóng tối, để lại trong Tịch Nguyệt điện chỉ còn vị hoàng đế kiệt sức, trầm mình trong cơn mê sau khoái lạc và vô vọng. Nhưng từ đêm nay, số phận của cả hai, cùng với cả triều đình này, có lẽ sẽ bị cuốn vào một vòng xoáy mới đầy dâm loạn, nguy hiểm và cảm xúc thật lòng khó lường.

Mùi hương nhài nhẹ nhàng vẫn còn phảng phất trong không khí, hòa lẫn mùi vị đặc trưng của dục vọng và cô đơn, lưu lại ở nơi đây, cũng lưu lại trong lòng người chứng kiến. Màn đêm, còn rất dài.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 2 ngày ago
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 4"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz