Đêm kinh thành tĩnh lặng như tờ, chỉ có tiếng gió lùa qua những khe cửa chạm trổ của Ngự thư phòng, mang theo hơi lạnh thấu xương của tiết trời sang thu. Bên trong, nến đỏ đã cháy vơi hơn nửa, ánh lửa chập chờn đổ bóng một thân hình gầy guộc nhưng đầy uy quyền lên bức bình phong bằng lụa.
Triệu Thừa Càn đặt bút xuống, tấu chương trên bàn đã phê xong nhưng tâm trí y thì chẳng thể nào yên định. Phía sau cánh cửa gỗ nặng nề kia, y biết rõ có một bóng người cao lớn đang đứng đó. Tần Vũ – hộ vệ cận thân, người mà y đã tự tay cứu về từ một tên buôn bán trẻ nhỏ, tự tay dạy chữ, dạy võ, và cũng là người duy nhất khiến trái tim sắt đá của bậc đế vương này nảy sinh những rung động không nên có.
Sự tin tưởng tuyệt đối bấy lâu nay giờ đây đã nhuốm màu sắc dục méo mó. Thừa Càn khao khát Tần Vũ, khao khát một vòng tay ấm nóng thực sự chứ không phải khối ngọc thạch lạnh lẽo hay những màn kịch giả dối với phi tần. Thế nhưng, khoảng cách giữa họ ngày càng xa. Tần Vũ của hiện tại, lạnh lùng đến đáng sợ.
— Tần Vũ, vào đây.
Giọng nói của Thừa Càn khàn đặc, phá tan không gian u tịch. Cánh cửa mở ra, một thanh niên cao lớn, vai rộng lưng thẳng bước vào. Hắn mặc bộ y phục cận vệ đen tuyền, gương mặt cương nghị khôi ngô nhưng đôi mắt lại sâu thẳm như giếng cổ, không một chút gợn sóng.
— Bệ hạ có gì sai bảo? — Tần Vũ quỳ một gối, đầu cúi thấp, giữ đúng khoảng cách của một nô tài.
Thừa Càn bước xuống khỏi long ỷ, tiến lại gần hắn. Y đưa tay định chạm vào vai hắn, nhưng Tần Vũ khẽ né tránh một cách tinh vi, khiến bàn tay y chơi vơi giữa không trung.
— Trẫm thấy ngươi dạo này gầy đi. Có phải canh gác quá vất vả? — Thừa Càn cố gắng hạ giọng ôn nhu.
Tần Vũ vẫn cúi đầu, giọng nói lạnh nhạt.
— Thần là nô tài, canh gác cho bệ hạ là phận sự. Bệ hạ vừa nạp thêm Thục phi, lại bận rộn quốc sự, không nên phí tâm tư quan tâm đến một kẻ hạ đẳng như thần. Bệ hạ nên dành thời gian sủng hạnh các nương nương, sớm sinh quý tử để ổn định xã tắc.
Lời nói của hắn như những mũi kim đâm vào lòng Thừa Càn. Hắn đang mỉa mai y. Hắn đang khinh bỉ vị đế vương vì quyền lực mà sẵn sàng đưa nam nhân khác lên giường với thê thiếp của mình. Tần Vũ từng tôn sùng y, nhưng khi chứng kiến những âm mưu bẩn thỉu nơi hậu cung, tình cảm ấy đã biến thành sự ghê tởm đè nén.
— Ngươi đang dạy bảo trẫm sao? — Ánh mắt Thừa Càn lóe lên sự giận dữ lẫn bi thương.
— Ngươi cho rằng trẫm vì sao phải làm những việc đó? Tất cả là vì giang sơn này!
Tần Vũ ngước mắt lên, ánh nhìn thẳng băng.
— Bệ hạ làm gì, thần không quyền can thiệp. Nhưng thần là hộ vệ, không phải món đồ chơi trong hậu cung của ngài. Nếu bệ hạ thiếu hơi ấm nữ nhân, xin mời sang cung Thục phi.
Sự kiên nhẫn cuối cùng của Thừa Càn tan vỡ. Y cười nhạt, nụ cười đầy cay đắng:
— Nữ nhân? Ngươi thừa biết trẫm không có hứng thú với chúng. Trẫm muốn ai, chẳng lẽ ngươi không rõ?— Y tiến sát lại, hơi thở nóng hổi phả vào mặt Tần Vũ.
— Như lời ngươi nói, trẫm lợi dụng thân xác nữ nhân để mưu quyền, hoang dâm vô độ. Vậy thì giờ đây, trẫm ra lệnh cho ngươi – đêm nay, ngươi phải ‘thị tẩm’ trẫm!
Tần Vũ nghiến răng, cơ bắp trên cánh tay hắn gồng lên dưới lớp áo. Hắn đứng phắt dậy, chiều cao vượt trội ép sát lấy Thừa Càn. Hắn nhìn vị thiên tử trước mắt, người có nốt ruồi mỹ nhân khiêu gợi dưới mắt trái đang run rẩy vì tức giận.
— Bệ hạ muốn thần hầu hạ? — Tần Vũ cười gằn, một nụ cười đầy sự sỉ nhục.
— Được. Nhưng thần không phải đàn bà, thần không biết nằm dưới để ngài hưởng dụng. Nếu bệ hạ muốn thị tẩm, thì người phải dạng chân ra chính là ngài.
Thừa Càn sững sờ, nhưng rồi y nhắm mắt, khẽ gật đầu:
— Được… chỉ cần là ngươi.
Tần Vũ không một chút thương hoa tiếc ngọc. Hắn thô bạo đẩy Thừa Càn lên chiếc sập gỗ lớn cạnh cửa sổ, tấu chương vương vãi xuống sàn. Hắn không có bất kỳ màn dạo đầu nào, cũng chẳng có nụ hôn hay lời âu yếm. Tần Vũ lấy ra lọ trân châu cao trên bàn, đổ một lượng lớn lên nam căn to dài, gân guốc của mình, xoa bóp qua loa.
Hắn thô bạo vạch mở vạt long bào, kéo phăng nội khố của Thừa Càn xuống đến đầu gối. Làn da trắng sứ và cái bớt đỏ hình trăng khuyết bên gốc đùi hiện ra dưới ánh nến, nhưng Tần Vũ chẳng mảy may rung động. Hắn tách hai chân của Thừa Càn sang hai bên, để lộ hậu huyệt đang đóng chặt, run rẩy vì sợ hãi lẫn mong chờ.
— Bệ hạ, là ngài tự chọn lấy.
Dứt lời, Tần Vũ đâm thẳng nam căn khổng lồ vào sâu trong hậu đình chưa được chuẩn bị kỹ.
“Ách!” Triệu Thừa Càn hét lên một tiếng đau đớn, móng tay y bấu chặt vào cánh tay rắn chắc của Tần Vũ, nước mắt trào ra nơi khóe mắt. Sự xâm nhập thô bạo khiến tầng cơ nhục bên trong bị xé rách, máu tươi rỉ ra hòa cùng trân châu cao nhầy nhụa.
Thế nhưng, trong cơn đau đớn xé lòng ấy, Thừa Càn lại cảm thấy một sự thỏa mãn bệnh hoạn. Cuối cùng, Tần Vũ cũng đã ở bên trong y. Sự nóng bỏng của nam căn Tần Vũ ma sát với vách thành hậu huyệt khô khốc, tạo nên một cảm giác vừa rát bỏng vừa kích thích tột độ.
Tần Vũ không dừng lại để y thích nghi. Hắn bắt đầu những cú thúc dồn dập, mạnh bạo như muốn nghiền nát vị đế vương dưới thân. Tiếng va chạm da thịt “Bạch! Bạch!” vang lên khô khốc trong gian phòng vắng. Mỗi cú đâm của Tần Vũ đều lút cán, đầu nam căn cứng ngắc va chạm mạnh mẽ vào điểm sâu nhất trong hậu đình Thừa Càn, khiến y run rẩy liên hồi, tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra:
— Ưm… Tần Vũ… chậm lại… đau… ha… sâu quá…
Tần Vũ xâm nhập như thể đang trả một món nợ máu. Hắn ghì chặt eo Thừa Càn, lực hông mạnh mẽ khiến cả chiếc sập gỗ rung chuyển. Hắn cảm nhận được sự chật chẹp, nóng hổi của hậu huyệt Thừa Càn đang bao bọc lấy mình, sự ma sát giữa lớp da mỏng manh của nam căn và những nếp gấp cơ nhục bên trong tạo nên một khoái cảm thô tục khiến hắn càng thêm điên cuồng.
— Ngài không phải thích cảm giác này sao bệ hạ? — Tần Vũ gầm nhẹ, giọng nói đầy sự hằn học.
— Muốn một kẻ hạ đẳng như thần – dùng thứ dơ bẩn này đâm vào bên trong ngài, ngài thấy sướng không?
Thừa Càn không trả lời nổi, y chỉ biết ngửa cổ, đôi môi đỏ mọng mấp máy đón lấy những luồng khí mỏng manh. Hạ thể hai người gắn kết chặt chẽ, dịch thể bôi trơn và máu loãng bắn tung tóe trên đùi trong của Thừa Càn, nhuộm đỏ cả vệt bớt hình trăng khuyết. Mỗi lần Tần Vũ rút ra gần hết rồi lại thúc mạnh vào, tiếng nước “chùn chụt” nhớp nháp vang lên cùng tiếng rên rỉ đầy nhục dục của Thừa Càn tạo nên một bản nhạc hoan lạc đầy bi kịch.
Dù cơ thể đau đớn như bị xẻ đôi, nhưng hậu huyệt của Thừa Càn lại phản ứng một cách dâm đãng, nó không ngừng co thắt, mút chặt lấy vật đang tàn phá mình như muốn giữ lấy chút hơi ấm duy nhất này. Sự tương phản giữa gương mặt nghiêm nghị thường nhật và vẻ mặt đẫm lệ, dâm loàn hiện tại của Thừa Càn khiến cơn thú tính trong Tần Vũ đạt đến đỉnh điểm.
Chỉ sau một lúc thúc giục điên cuồng, Tần Vũ gầm lên, hắn đâm mạnh một cú cuối cùng, lút tận gốc vào sâu trong nội bích của Triệu Thừa Càn và bắn đầy tinh dịch nóng hổi vào bên trong.
Ngay khi đạt được cực khoái, Tần Vũ lập tức rút ra, không một chút lưu luyến. Hắn mặc kệ Thừa Càn vẫn còn đang nằm đó, cơ thể run rẩy, đôi chân vẫn còn mở rộng không khép lại được, hậu huyệt vẫn đang mấp máy co thắt để cố giữ lấy dòng tinh dịch đang trào ra ngoài. Y vẫn chưa được thỏa mãn, dục vọng chỉ mới được khơi gợi nửa vời đã bị bỏ rơi lạnh lùng.
Tần Vũ lạnh lùng mặc lại y phục, chỉnh đốn lại tư trang như chưa có chuyện gì xảy ra. Hắn quay lại nhìn Thừa Càn một lần cuối – người giờ đây trông thật thảm hại với những vết bầm tím trên cổ, trên đùi và đôi mắt trống rỗng.
— Thần đã thực hiện mệnh lệnh. Bệ hạ nghỉ ngơi sớm.
Hắn hành lễ một cách quy củ, rồi quay lưng bước ra khỏi Ngự thư phòng, để lại một mình Triệu Thừa Càn nằm đó giữa đống tấu chương vương vãi. Vị hoàng đế nhìn trần nhà, nước mắt lăn dài thấm vào gối. Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với sự nhục nhã và ê chề khi nhận ra rằng, dù y có chiếm hữu được thân xác hắn, thì trái tim của Tần Vũ đã vĩnh viễn đóng sập cửa với y.
Y run rẩy đưa tay xuống dưới, tự mình chạm vào hậu huyệt vẫn còn sưng đỏ và đau rát, cố gắng tìm kiếm chút dư vị của Tần Vũ trong tuyệt vọng.