Gió đêm cung đình mang theo hơi lạnh từ hồ Thái Dịch, thổi qua những hành lang dài hun hút, làm lay động những dải lụa đỏ treo cao trong cung của Thục phi. Hôm nay là đêm tân hôn của ái nữ nhà Thượng thư bộ Lễ – Lâm Uyển Nhi. Trong tẩm điện, khói hương long diên quyện cùng mùi phấn hoa quế nồng nàn tạo nên một bầu không khí u mê, dẫn dụ con người ta vào những mộng tưởng hoan lạc.
Lâm Uyển Nhi ngồi bên mép giường rồng, đôi bàn tay đan chặt vào nhau, vừa lo sợ lại vừa mong chờ. Nàng vốn là đệ nhất mỹ nhân giới khuê các, nay được nhập cung, vị trí Thục phi chỉ là bước đệm để nàng tiến tới ngôi vị mẫu nghi thiên hạ. Nàng biết, để nắm giữ trái tim của vị hoàng đế cô lãnh Triệu Thừa Càn, nàng phải dùng đến mọi vốn liếng của một nữ nhân, phải biến đêm nay thành một kỉ niệm không thể quên đối với y.
Cửa cung khẽ mở, tiếng bước chân trầm ổn vang lên. Triệu Thừa Càn bước vào, trên người vẫn mặc bộ hoàng bào đại hỷ thêu rồng vàng lộng lẫy. Dưới ánh nến lung linh, nốt ruồi mỹ nhân dưới đuôi mắt trái của y dường như càng thêm sẫm màu, mang theo một vẻ tà mị khó cưỡng.
Thừa Càn nhìn nữ nhân đang e thẹn trước mặt, ánh mắt y không có lấy một tia dục vọng, chỉ có sự tính toán lạnh lùng của một kẻ cầm quyền. Y tiến lại gần, khẽ nâng cằm nàng lên, giọng nói trầm thấp như tiếng đàn cổ:
— Ái phi chờ trẫm đã lâu sao?
Lâm Uyển Nhi thẹn thùng cúi đầu:
— Được hầu hạ bệ hạ là phúc phận của thần thiếp.
Thừa Càn khẽ mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Y ra hiệu cho thái giám chuẩn bị hai ly rượu giao bôi. Trong chất lỏng hổ phách ấy, y đã sớm cho người hòa vào một lượng nhỏ xuân dược cùng mê dược loại nhẹ, đủ để khiến thần trí nữ nhân mụ mị, tăng thêm ảo giác dục vọng nhưng lại không hoàn toàn bất tỉnh.
— Theo quy tắc mật truyền của hoàng tộc, khi hành phòng, ái phi phải bịt mắt lại. Đây là để giúp ái phi cảm nhận ân sủng bằng mọi giác quan khác ngoài đôi mắt, nhờ đó mà dễ hoài long thai. Cổ nhân dạy, ‘Tâm tĩnh tắc thần minh’. Nàng có nguyện ý vì trẫm mà khai chi tán diệp?
Uyển Nhi hơi ngạc nhiên trước quy tắc kỳ lạ này, nhưng nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Thừa Càn, nàng hoàn toàn bị mê hoặc. Nàng khẽ gật đầu.
— Thần thiếp… nguyện ý. Vì bệ hạ, thần thiếp việc gì cũng có thể làm.
Nụ cười nhẹ thoáng hiện trên môi Thừa Càn, nhanh như ánh chớp, khó nắm bắt. Y vung tay áo một cái. Một thái giám già, mặt như tượng gỗ, bước ra từ bóng tối, trên tay dâng một chiếc khay gỗ đen, trong đó đặt một dải lụa đen dày dặn mịn như nhung và một ly ngọc bích đựng đầy rượu màu hổ phách sóng sánh.
Thừa Càn cầm ly rượu, đưa đến tận môi Uyển Nhi.
— Uống đi. Rượu ‘Mộng Xuân Hàn’, giúp ái phi thư giãn.
Mùi thơm nồng nàn, phảng phất hương hoa quỳnh, xông thẳng vào mũi. Uyển Nhi không chút nghi ngờ, nâng ly uống cạn. Chất lỏng ấm nóng trôi xuống cổ họng, ngay lập tức, một luồng hơi ấm kỳ lạ lan tỏa từ bụng dưới, nhanh chóng tràn ra tứ chi, khiến da thịt nàng như có hàng ngàn con kiến nhỏ bò qua. Đầu óc bắt đầu quay cuồng, cảm giác thân thể nhẹ bẫng, mọi âm thanh xung quanh dường như vang vọng hơn, từ tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực đến tiếng xào xạc của long bào khi Thừa Càn di chuyển.
Thừa Càn nhìn nàng chầm chậm, ánh mắt lạnh như băng. Y cầm dải lụa đen, tự tay buộc chặt quanh đôi mắt của Uyển Nhi. Bóng tối hoàn toàn ập xuống, che lấp mọi thứ. Giác quan còn lại của nàng bỗng trở nên nhạy bén một cách đáng sợ. Nàng nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng của Thừa Càn lùi xa, tiếng vải lụa xào xạc, rồi… một tiếng “cạch” rất nhỏ, như có một cánh cửa bí mật nào đó được mở ra.
— Tốt lắm… giờ thì hãy chờ trẫm ban ân.
Sau bức bình phong chạm trổ hình mẫu đơn tinh xảo, Thừa Càn đứng im lặng, khuôn mặt không một biểu cảm. Y biết rõ, từ mật đạo sau giường rồng, một bóng đen cao lớn, lực lưỡng đang bước ra. Đó là Ảnh Nhất, ám vệ đứng đầu trong bóng tối của y, cũng là… công cụ mà y dùng để hoàn thành những mưu đồ này. Hắn trung thành tuyệt đối, câm lặng như đá, và có một thân hình thô kệch, cơ bắp cuồn cuộn như những tảng đá tạc chồng chất, hoàn toàn trái ngược với vẻ thanh mảnh, quý phái của Thừa Càn.
Ảnh Nhất tiến vào trong ánh sáng mờ ảo của long tẩm. Hắn không nhìn về phía Thừa Càn, càng không nhìn về phía người phụ nữ đang bị bịt mắt trên giường rồng. Như một cỗ máy được lập trình sẵn, hắn bắt đầu trút bỏ lớp y phục đen bó sát người. Từng mảng da thịt màu đồng đen lộ ra, chi chít những vết sẹo chằng chịt, dấu tích của vô số lần xông pha tử địa. Và ở giữa hai chân vững như cột đá, một vật dài, thô, sẫm màu, gân guốc đang cương cứng dữ dội, hung hãn chĩa thẳng lên trời, to lớn đến mức đáng sợ, trái ngược hoàn toàn với vẻ ngoài lãnh cảm của chủ nhân nó.
Triệu Thừa Càn đứng sau bình phong, ánh mắt lạnh lùng quan sát như đang xem một vở kịch mà chính y là đạo diễn. Trong lòng y dâng lên một sự ghê tởm nhẹ nhàng nhưng sâu sắc với cơ thể nữ nhân, với sự giao hợp dị tính này. Nhưng y cần Lâm Uyển Nhi, cần gia tộc họ Lâm đứng sau nàng. Y cần nàng tin chắc rằng mình đã nhận được long sủng, đã được Hoàng đế lâm hạnh, để từ đó dốc lòng dốc sức vì y trên triều đường đầy sóng gió. Một cái phất tay nhẹ, lạnh lẽo của y từ sau bình phong, chính là mệnh lệnh cuối cùng.
Ảnh Nhất leo lên giường rồng mềm mại. Tấm nệm gấm lún xuống dưới sức nặng của thân hình hắn. Lâm Uyển Nhi, dưới tác động của “Mộng Xuân Hàn”, toàn thân nóng bừng, da thịt trở nên cực kỳ nhạy cảm. Khi một bàn tay to lớn, thô ráp, đầy những vết chai sần cứng như đá mài chạm vào bờ vai trần mịn màng của nàng, nàng toàn thân run lên một cái, một tiếng rên rỉ nhỏ, đẫm sắc thái, thoát ra từ đôi môi đỏ mọng vì dược tính:
— Ưm… bệ hạ… bàn tay ngài… thật mạnh mẽ…
Nàng không hề hay biết kẻ đang chạm vào mình chỉ là một ám vệ của đế vương. Trong mê cảnh, nàng chỉ cảm nhận được một luồng khí tức nam tính tràn trề, hung bạo, đang bao vây lấy mình, khiến tim đập loạn xạ, càng kích thích sự khát vọng trong cơ thể.
Ảnh Nhất hoàn toàn im lặng. Hắn như một con thú được thả ra, dùng hành động thay cho ngôn ngữ. Hai bàn tay to lớn của hắn nắm lên hai bờ vai mảnh mai của Uyển Nhi, sau đó, một tiếng “xé rách” vang lên đột ngột trong không gian tĩnh mịch. Dải xiêm y lụa là mỏng manh trên người nàng bị xé toang ra từ giữa ngực, để lộ ra đôi gò bồng đảo trắng ngần như tuyết, nhỏ nhắn nhưng căng tròn, với hai đỉnh núi hồng hào đang chăm chú cứng cáp vì kích thích, nhấp nhô theo nhịp thở dồn dập, gấp gáp của nàng.
— Ha…
Uyển Nhi thở hổn hển, tay chân có chút bất an nhưng lại chủ động ưỡn ngực lên.
Ảnh Nhất cúi đầu, không một chút nương tay, dùng miệng và lưỡi thô bạo chiếm đoạt lấy một trong hai đỉnh núi ấy. Hắn cắn, mút, liếm, động tác ngấu nghiến như đang đói khát đến cực điểm. Cảm giác đau nhói lẫn khoái cảm dâng trào khiến Uyển Nhi rên lên một tiếng dài, hai tay vô thức quàng lên cổ kẻ lạ mặt, những ngón tay thon dài của nàng chạm vào lớp da cứng cáp, đầy mồ hôi và sẹo. Đôi chân thon dài, trắng nõn của nàng cũng quấn lấy eo thắt của hắn, kéo thân thể hắn lại gần hơn.
— Bệ hạ… bệ hạ thật là… thiếp chịu không nổi rồi…
Nàng ngửa cổ, để lộ đường cong cổ dài kiêu sa, giọng nói đứt quãng, đầy khẩn cầu.
Nhận thấy vùng kín của nàng đã ẩm ướt nhờn nhớp, thấm ướt cả lớp lụa mỏng còn sót lại, Ảnh Nhất dùng tay tách đôi hai chân nàng, nắm lấy cổ chân mảnh mai đẩy ngược lên cao, gần như đặt lên vai hắn. Tư thế này khiến hoa huyệt hồng hào, đang ướt át mở hé của Uyển Nhi hoàn toàn lộ ra, không một chút che giấu, thậm chí có thể thấy rõ nhịp co thắt nhỏ nhắn, khát khao của cơ vòng nơi đó. Một mùi hương nồng nàn, hỗn tạp giữa mùi cơ thể nữ nhi và mùi dịch thể dục tình lan tỏa trong không khí.
— Bệ hạ… xin hãy… ban ân cho thiếp… thiếp muốn…
Uyển Nhi thì thầm những lời dâm đãng mà chính nàng cũng không ngờ tới.
Ảnh Nhất không chần chừ. Hắn dùng một tay nắm chặt lấy bờ mông trắng nõn, mềm mại của nàng, tay kia điều khiển nam căn khổng lồ, gân guốc của mình, đối chuẩn cánh cửa ẩm ướt đang mở hé, rồi dùng toàn lực, một lần đâm thẳng vào!
— Ối…! Chết… chết mất! Thật… to quá!
Một tiếng thét chói tai, vừa đau đớn tột độ vừa khoái lạc tột cùng, xé toạc sự tĩnh lặng của long tẩm. Lâm Uyển Nhi cảm thấy như có một cây cột lửa thô ráp đang thiêu đốt, xé toang, rồi lấp đầy hoàn toàn khoảng trống nhỏ hẹp nhất trong cơ thể nàng, đâm sâu tận đến tận cùng, chạm vào một điểm mềm mại khiến toàn thân nàng co giật. Nàng chưa từng, chưa bao giờ trải nghiệm qua cảm giác bị chiếm hữu, bị lấp đầy một cách hung bạo và to lớn đến thế. Một dòng nước ấm từ chỗ bị xé rách chảy ra, hòa lẫn với dịch thể của nàng.
Ảnh Nhất bắt đầu vận động. Hắn không theo bất kỳ một nhịp điệu ân ái nào, mà hoàn toàn dựa vào bản năng và sức mạnh thô bạo. Mỗi lần rút ra gần như hoàn toàn, để lại cái cảm giác trống rỗng khó chịu, rồi lại lập tức đâm mạnh vào, tốc độ nhanh, lực đạo hung hãn. Tiếng da thịt va chạm “bốp! bốp! bốp!” vang lên dồn dập, nhịp nhàng như trống trận, kèm theo đó là tiếng nước ướt nhớp nháp, tiếng rên rỉ, thở dốc không ngừng.
— Ưm… a… bệ hạ… chậm… chậm một chút… sâu quá… sâu quá a…
Uyển Nhi gần như mất kiểm soát, đầu nàng ngửa ra sau, mái tóc đen dài như suối xõa tung loạn xạ trên gối rồng, đôi môi mấp máy liên tục, phun ra những lời mà khi tỉnh táo nàng tuyệt đối không dám thốt lên.
— Giết thiếp mất… nhét đầy thiếp đi… cái đó… cái đó của bệ hạ… thật là to… thiếp… thiếp sắp tan ra rồi…
Thừa Càn vẫn đứng sau bình phong, tay cầm một chiếc ly ngọc, nhấp nhẹ một ngụm rượu lạnh. Ánh mắt y như hai viên hắc ngọc băng giá, lạnh lùng quan sát cảnh tượng dâm loạn này. Y nhìn thấy sự dâm đãng tột cùng của Lâm Uyển Nhi, nhìn thấy nàng đắm chìm, hưởng thụ sự chà đạp thô bạo của một tên ám vệ mà vẫn ngây thơ đắm chìm trong ảo tưởng rằng đang được Hoàng đế lâm hạnh. Một cảm giác khinh bỉ sâu sắc, lẫn chút mỉa mai, dâng lên trong lòng y. Đúng vậy, nam nhân hay nữ nhân, cao quý hay thấp hèn, cuối cùng dưới sự thao túng của dục vọng và quyền lực, cũng chỉ là những con rối đáng thương. Chỉ có quyền lực nắm trong tay mới là thứ chân thực duy nhất.
Trên giường, Ảnh Nhất đột nhiên dừng những cú đâm dồn dập. Hắn thô bạo lật người Uyển Nhi lại, bắt nàng quỳ phủ phục, mông chổng cao. Tư thế hậu đình này khiến vòng ba tròn trịa, trắng nõn của nàng càng thêm nổi bật, và hoa huyệt đỏ ửng, hơi sưng, vẫn đang co bóp liên hồi quanh vật thể xâm nhập, lộ ra hoàn toàn trước mặt hắn. Từ góc độ sau bình phong, Thừa Càn có thể nhìn thấy rõ ràng nam căn màu đen sẫm, thô kệch của Ảnh Nhất, ướt nhẫy dịch thể, đang không ngừng ra vào trong lòng địa huyệt nhỏ hồng hào ấy. Mỗi lần hắn hung hãn đâm sâu vào, làn da mịn màng xung quanh cửa huyệt đều bị kéo theo lõm xuống một khoảng, rồi lại đàn hồi trở lại khi hắn rút ra, kéo theo một lớp bọt trắng nhớp nháp, cùng với dịch thể trong suốt và đỏ nhạt hòa lẫn.
Ảnh Nhất tăng tốc, như một cỗ máy không biết mệt mỏi. Tay hắn nắm chặt eo thon của Uyển Nhi, những ngón tay như móng vuốt in sâu vào da thịt. Tiếng rên rỉ của Uyển Nhi đã biến thành những tiếng kêu gào đứt quãng, khàn đục:
— Không được… không được nữa… bệ hạ… thiếp… thiếp sắp…
Cuối cùng, Ảnh Nhất phát ra một tiếng gầm nhẹ, trầm đục từ sâu trong cổ họng, giống như tiếng của một con thú hoang. Hắn dừng động tác rút ra, đâm mạnh và sâu tối đa, ép chặt toàn bộ thân thể vào mông Uyển Nhi, rung lên một hồi ngắn nhưng mãnh liệt.
Lâm Uyển Nhi cảm thấy một luồng nóng bỏng, dữ dội như nham thạch phun trào, bắn thẳng vào sâu tận cùng nơi tử cung non nớt của nàng. Cảm giác nóng rực, đầy ắp và cực khoái không thể tả khiến nàng hét lên một tiếng thê lương, toàn thân co quắp, run rẩy dữ dội, rồi đột nhiên mềm nhũn ra, ngã sấp xuống giường, chỉ còn thở hổn hển. Dưới chân nàng, một dòng dịch trắng đục, đậm đặc từ từ chảy ra, nhuốm ướt tấm ga gấm quý giá.
Ảnh Nhất rút lui, nam căn dần xìu xuống, trên đó vẫn dính đầy những thứ hỗn tạp. Hắn lặng lẽ nhặt lại quần áo, mặc vào, như chưa từng có chuyện gì xảy ra, rồi lùi vào bóng tối của mật đạo, biến mất không một tiếng động.
Thừa Càn nhẹ nhàng đặt ly rượu xuống. Y bước ra từ sau bình phong, đến bên giường rồng. Nhìn người phụ nữ kiệt sức, mê man, toàn thân đầy dấu tích của sự thô bạo, y cúi xuống, nhẹ nhàng tháo dải lụa đen trên mắt nàng ra. Đôi mắt Uyển Nhi nhắm nghiền, lông mi ướt đẫm nước mắt vừa khoái lạc vừa đau đớn. Y lấy một tấm chăn lụa mỏng, phủ lên thân thể đầy vết bầm tím của nàng, động tác tưởng như âu yếm, nhưng ánh mắt vẫn không gợn sóng.
Giọng y nhẹ nhàng, như lời thì thầm.
— Mai này, ái phi sẽ có được những gì nàng muốn.
Nói xong, y quay người rời đi, bóng dáng cao gầy dần hòa vào màn đêm dày đặc bên ngoài long tẩm. Chỉ còn lại hương trầm, mùi tình dục nồng nặc, và một người đàn bà đang chìm trong giấc ngủ mê mệt, mơ về một tương lai được long sủng vô hạn, không hề biết rằng mình vừa trải qua một đêm dâm loạn, và cũng là một quân cờ quan trọng vừa được đặt xuống trên bàn cờ quyền lực đầy hiểm ác.
Đêm ở hoàng cung, sâu thẳm và lạnh lẽo, nuốt chửng mọi âm thanh và bí mật. Màn kịch này vừa tạm kết, nhưng còn nhiều màn kịch khác, với những nhân vật khác, đang chờ đợi ở phía trước.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng ban mai xuyên qua khung cửa sổ, Lâm Uyển Nhi tỉnh dậy với cơ thể rã rời và ê ẩm, nhưng nụ cười hạnh phúc vẫn nở trên môi. Nàng cảm thấy vùng kín vẫn còn cảm giác trướng đầy, một minh chứng cho sự “ân sủng” nồng nhiệt đêm qua.
Thừa Càn ngồi bên cạnh, khẽ vuốt tóc nàng:
— Đêm qua ái phi vất vả rồi. Đây là thuốc bổ do thái y viện đặc chế, giúp nàng bồi bổ khí huyết sau đêm tân hôn. Hãy uống khi còn nóng.
Uyển Nhi cảm động đến rơi nước mắt, nàng ngoan ngoãn uống cạn chén thuốc mà không hề hay biết đó là thuốc tránh thai đặc chế, sẽ khiến nàng vĩnh viễn không thể mang long thai. Thừa Càn nhìn nàng cười dịu dàng, nhưng sâu trong đôi mắt ấy là sự khinh miệt dành cho một con cờ đã hoàn thành nhiệm vụ.
Y đứng dậy, quay lưng bước ra khỏi cung Thục phi. Giang sơn này, mỗi một bước đi đều vấy bẩn, và y, Triệu Thừa Càn, sẵn sàng dìm tất cả vào vũng bùn để giữ lấy ngai vàng duy nhất.