Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. Nam nhân của hoàng đế
  3. Chương 19 - Tam Nhân Đồng Hành
Prev
Novel Info

Tiết trời đã sang xuân, nhưng những cơn gió lạnh vẫn lẩn khuất sau những rèm lụa trùng điệp của Tử Cấm Thành. Sau bao sóng gió, Triệu Thừa Càn giờ đây như một cánh hoa trà mỏng manh được bao bọc giữa hai luồng sức mạnh rực cháy. Mối quan hệ giữa y, Tần Vũ và Cố Trọng Hoành đã dần bước vào một quỹ đạo kỳ lạ – một sự dung hòa giữa quân thần, tình nhân và cả những toan tính chiếm hữu đầy bản năng.

Trong không gian tĩnh mịch của tẩm điện, mùi trầm hương thanh khiết đã hoàn toàn bị lấn át bởi mùi vị nồng đượm của hoan lạc và dục vọng. Tần Vũ như một mãnh thú đang say mồi, đôi tay rắn chắc với những đường gân nổi rõ bóp chặt lấy thắt lưng mảnh mai, trắng ngần của Triệu Thừa Càn. Vị hoàng đế trẻ tuổi lúc này đang ở tư thế đầy nhục cảm: y đứng tựa vào thành bàn gỗ sưa, đôi tay thon dài run rẩy chống xuống mặt gỗ để giữ thăng bằng, trong khi đôi chân thon dài bị ép mở rộng hết cỡ để lộ ra nơi tư mật đang bị chà đạp tàn nhẫn.

Nam căn của Tần Vũ thô to, nóng rực và cứng đờ như một thanh sắt nung đỏ, mỗi lần hắn lui ra hết cỡ rồi lại thúc mạnh lút cán đều mang theo sức mạnh nghìn quân, khiến cả cơ thể Thừa Càn nảy lên theo từng nhịp điệu dồn dập. Tiếng thịt chạm nhau “phạch phạch” vang lên liên hồi, hòa cùng tiếng rên rỉ vỡ vụn thoát ra từ bờ môi sưng đỏ của y.

— Á… ha… Tần Vũ… chậm… chậm một chút… trẫm… trẫm chịu không nổi… hức… sâu quá… — Triệu Thừa Càn ngửa cổ, những sợi tóc đen nhánh bết dính mồ hôi dán chặt vào vầng trán cao quý.

Cảm giác bị lấp đầy quá mức khiến y vừa đau đớn vừa sướng đến tê dại, nhục bích bên trong không ngừng co thắt, mút chặt lấy vật thể lạ đang lộng hành bên trong mình. Dâm dịch hòa cùng mồ hôi chảy dọc theo đùi trong, thấm ướt cả đôi chân đang đứng không vững của vị hoàng đế.

Đúng lúc cuộc hoan lạc đang tiến tới cao trào đầy mê dại, cánh cửa tẩm điện nặng nề bất ngờ bị đẩy ra, phá vỡ bầu không khí khép kín. Cố Trọng Hoành bước vào. Hắn vẫn còn khoác trên mình bộ chiến bào dạn dày sương gió, mùi máu tử khí và hơi lạnh của chiến trường vẫn còn vương vấn trên lớp giáp sắt. Thế nhưng, bước chân hắn khựng lại khi chứng kiến cảnh tượng trước mắt: vị hoàng đế mà hắn hằng khao khát, lúc này lại đang run rẩy rên rỉ dưới thân một kẻ khác, gương mặt đẫm lệ và thân hình trần trụi phô bày tất cả những dấu vết dâm mỹ nhất.

Đôi mắt Hầu gia sầm lại, sâu thẳm như hố đen, trong đó là sự hỗn hợp đáng sợ của sát khí ngút trời và dục vọng nguyên thủy đang bùng lên mạnh mẽ.

Triệu Thừa Càn bàng hoàng đến tột độ. Gương mặt y đỏ bừng vì sự xấu hổ tột cùng và kinh hãi. Sự hiện diện của Cố Trọng Hoành như một gáo nước lạnh tạt vào lý trí đang mụ mị vì khoái lạc của y. Y cố gắng vùng vẫy, đôi tay vô lực đẩy mạnh vào vai Tần Vũ, cố gắng khép đôi chân đang bị phơi bày ra:

— Dừng… dừng lại… Trọng Hoành… Hầu gia đã về… Tần Vũ, buông trẫm ra! Cầu xin ngươi… buông ra!

Thế nhưng, phản ứng của Thừa Càn lại phản tác dụng. Nhìn thấy vị hoàng đế của mình lo sợ vì một người đàn ông khác, cơn ghen tuông cuồng bạo trong lòng Tần Vũ bùng nổ như núi lửa. Hắn không những không dừng lại mà trái lại, đôi bàn tay như gọng kìm siết chặt hông y đến mức để lại những vết hằn đỏ thẫm. Hắn gầm lên một tiếng trầm đục, rồi bất ngờ đâm một cú chí mạng, sâu đến mức dường như muốn xuyên thủng cả khoang bụng, đánh thẳng vào điểm nhạy cảm nhất sâu bên trong nhục đạo của y.

— Bệ hạ, ngài sợ hắn thấy ngài đang hưởng thụ với thần sao? — Tần Vũ ghé sát tai y, giọng nói khàn đặc vì dục vọng và sự chiếm hữu — Thần muốn hắn thấy rõ ngài đang sung sướng thế nào dưới thân thần! Để hắn xem ngài khóc lóc van xin được thần làm như thế nào!

Tần Vũ thô bạo xoay người Thừa Càn lại, ép tấm lưng trần trụi của y sát vào bức tường lạnh lẽo trong tư thế đối diện. Hắn nhấc bổng một chân y lên cao, để dương vật khổng lồ của mình một lần nữa đâm xuyên qua hậu huyệt đang đẫm dâm dịch và tinh dịch còn sót lại từ hiệp trước.

Triệu Thừa Càn khóc nấc lên thành tiếng, nước mắt giàn giụa che mờ tầm nhìn. Y nhìn về phía Cố Trọng Hoành, ánh mắt chứa đầy sự cầu khẩn và tuyệt vọng:

— Hầu gia… lui ra… xin ngươi đừng nhìn… trẫm xin lỗi… trẫm không muốn… á… ha… hức… chậm lại… Tần Vũ… đừng đâm chỗ đó…

Tiếng nấc cụt và tiếng rên của y càng lúc càng trở nên đáng thương khi Tần Vũ không ngừng tăng tốc. Hạ thể hai người ma sát kịch liệt, âm thanh dâm mỹ vang vọng khắp tẩm điện. Nhục bích bên trong Triệu Thừa Càn vì sự căng thẳng và khoái cảm đan xen mà co thắt điên cuồng, không tự chủ được mà bóp chặt lấy nam căn của Tần Vũ như muốn vắt kiệt hắn. Dâm dịch trào ra nhiều đến mức làm ướt đẫm cả một mảng đùi trong và chảy xuống sàn đá lạnh lẽo.

Thừa Càn mở to mắt, đồng tử khuếch tán hoàn toàn vì khoái cảm quá độ vượt khỏi tầm kiểm soát của lý trí. Khóe miệng y không thể khép lại được, khiến nước dãi trong suốt chảy dài xuống cổ, thấm vào lồng ngực đang phập phồng kịch liệt. Dáng vẻ của vị hoàng đế lúc này vừa dâm mỹ đến cực điểm, vừa gợi lên lòng thương hại và dục vọng chinh phục của bất kỳ người đàn ông nào.

Cố Trọng Hoành đứng đó, nhìn người mình yêu khóc nức nở trong bể dục, nghe lời xin lỗi nghẹn ngào mà trái tim hắn thắt lại, rồi lại trào dâng một cảm giác hưng phấn tàn nhẫn. Hắn không lùi lại, cũng không nổi trận lôi đình. Hắn chậm rãi tháo bỏ từng lớp giáp sắt nặng nề, tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa tiếng rên rỉ của Triệu Thừa Càn.

Hắn tiến lại gần, đôi ủng da dẫm lên vũng dâm dịch dưới sàn. Không một lời trách cứ, Cố Trọng Hoành cúi xuống, nâng cằm Triệu Thừa Càn lên và đặt một nụ hôn sâu, chiếm hữu lấy đôi môi đang run rẩy của y. Hắn mút mát lấy những hơi thở đứt quãng, liếm đi những giọt nước mắt lăn dài trên má y, bàn tay thô ráp của một chiến binh bắt đầu vuốt ve khắp cơ thể mềm mại của vị hoàng đế.

Tần Vũ nhíu mày quan sát đối thủ, nhưng hắn không hề có ý định ngăn cản. Sự xuất hiện của Cố Trọng Hoành không làm hắn khó chịu, mà ngược lại, nó kích thích bản năng cạnh tranh và muốn phô diễn sự thống trị của hắn lên Triệu Thừa Càn. Hắn vẫn miệt mài xâm nhập phía dưới, mỗi cú thúc càng trở nên uy lực và mạnh bạo hơn, như muốn khẳng định với cả Triệu Thừa Càn và Cố Trọng Hoành rằng hắn mới là người đang thực sự làm chủ cơ thể này.

Triệu Thừa Càn bị kẹp giữa hai người đàn ông mình yêu. Phía sau là sự xâm lăng tàn bạo của Tần Vũ, phía trước là nụ hôn mãnh liệt và sự vuốt ve của Cố Trọng Hoành. Y cảm thấy mình như một con thuyền nhỏ bị nhấn chìm giữa hai cơn sóng dữ. Cơn đau bàng hoàng ban đầu đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một loại khoái lạc méo mó, điên rồ và tràn đầy tội lỗi.

Sự im lặng đồng thuận giữa hai kẻ vốn không đội trời chung này — một bên tiếp tục xâm nhập thô bạo, một bên nhẹ nhàng vuốt ve và hôn hít — chính là khởi đầu cho một đêm thác loạn chưa từng có trong lịch sử cung đình. Trong bóng tối của tẩm điện, ánh nến chập chờn đổ bóng ba thân hình quyện chặt vào nhau, nơi mà ranh giới giữa hoàng đế và kẻ tôi tớ, giữa tình yêu và dục vọng, giữa sự sỉ nhục và khoái lạc đã hoàn toàn bị xóa sạch. Đêm nay, Triệu Thừa Càn sẽ không còn là một vị vua, mà chỉ là một vật tế tội đáng thương trong vòng tay của hai con quỷ dữ đang khát khao mình đến điên dại.

Trong tẩm điện rộng lớn, ánh nến chập chờn bị gió đêm lùa qua khe cửa làm cho rung động, hắt lên những bóng hình quấn quýt trên chiếc giường rồng. Không khí lúc này không còn chút vẻ trang nghiêm thường nhật của chốn hoàng cung, mà chỉ còn đặc quánh mùi nhục dục, mùi mồ hôi mặn nồng và vị tanh nồng của tinh dịch.

Cố Trọng Hoành rốt cuộc cũng không chịu nổi sự khiêu khích của cảnh tượng trước mắt. Hắn gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, đôi bàn tay to lớn, đầy vết chai sần vì cầm thương múa kiếm bắt đầu thô bạo cởi bỏ lớp giáp trụ nặng nề. Từng miếng giáp sắt rơi xuống sàn đá hoa cương phát ra tiếng “keng, keng” khô khốc, để lộ ra một cơ thể cường tráng như tạc tượng, đầy rẫy những vết sẹo dài ngắn – minh chứng cho những trận chiến sinh tử. Nhưng giờ đây, sát khí ấy đã hoàn toàn biến thành dục hỏa hừng hực.

Hắn đè sấp Triệu Thừa Càn xuống tấm nệm gấm thêu rồng. Vị hoàng đế trẻ tuổi lúc này đã hoàn toàn nhũn nhẽo, hơi thở đứt quãng sau trận mây mưa với Tần Vũ. Cố Trọng Hoành thô lỗ vơ lấy chiếc gối thêu kê dưới bụng y, ép y phải nâng mông lên cao. Tư thế này khiến hậu huyệt đỏ rực, sưng tấy và đang không ngừng co bóp vì vừa bị Tần Vũ tàn phá hiện ra mồn một trước mắt hắn. Nhìn nơi tư mật nhầy nhụa dịch thể, lòng chiếm hữu của Hầu gia bùng lên dữ dội.

Hắn nằm đè lên tấm lưng trần trụi của y, cảm nhận sự chênh lệch to lớn giữa một chiến tướng dạn dày và một quân vương mong manh. Dương vật của Cố Trọng Hoành gân guốc, to dài và nóng rực như một thanh sắt nung đỏ. Hắn không hề báo trước, cứ thế từ từ nhấn chìm thứ khí giới hùng dũng ấy vào bên trong nhục động đang mở rộng mời gọi.

— Bệ hạ, thần cũng nhớ ngài… nhớ đến phát điên rồi. — Giọng hắn khàn đặc, phả hơi nóng vào gáy y.

Mỗi cú thúc hông của Cố Trọng Hoành đều chậm rãi nhưng cực kỳ sâu, tàn nhẫn đánh thẳng vào nơi sâu nhất trong dũng đạo. Khi hắn rút ra, nhục bích của Thừa Càn như bị hút chặt lấy, cảm giác như cả ruột gan đều bị kéo tuột ra ngoài theo từng tấc thịt gân guốc. Triệu Thừa Càn úp mặt xuống gối, tiếng rên rỉ vốn đã khản đặc giờ nghẹn lại thành những tiếng nấc đáng thương. Nhục bích bên trong y theo bản năng nghênh đón động tác thao nhục mạnh mẽ, run rẩy và co thắt kịch liệt mỗi khi bị lấp đầy.

— Á… ha… sâu quá… Trọng Hoành… đau… hức… dừng… đừng…

Nhưng sự cầu xin của y chỉ làm bùng thêm ngọn lửa dâm dật. Trong lúc Cố Trọng Hoành đang thao túng phía sau, Tần Vũ cũng không chịu ngồi yên nhìn bệ hạ của mình bị kẻ khác chiếm hữu một mình. Ám vệ trung thành với đôi mắt tối sầm vì dục vọng đã quỳ phía trước đầu giường. Hắn cầm lấy nhục trụ nhỏ nhắn, đáng thương của Triệu Thừa Càn mà sục tẩy với tốc độ nhanh dần đều. Cùng lúc đó, Tần Vũ vươn tay bóp chặt cằm y, ép vị hoàng đế phải mở miệng để đón nhận nam căn nóng hổi của mình.

Triệu Thừa Càn rơi vào cảnh ngộ tiến thoái lưỡng nan, y bị kẹp chặt giữa hai mãnh thú. Phía sau là sự xâm nhập thô bạo, đầy tính chiếm hữu của Hầu gia, phía trước lại bị Tần Vũ ép buộc phải phục vụ. Y trố mắt nhìn, nước mắt chảy dài hòa cùng nước dãi rỉ ra từ khóe miệng không thể khép lại. Cơ thể y co giật liên hồi theo từng nhịp thúc của người phía sau và từng cái nhấp môi của người phía trước. Toàn bộ tôn nghiêm của một bậc thiên tử đã tan nát, chỉ còn lại một nô lệ của khoái lạc.

Cơn cao trào của sự hỗn loạn bắt đầu khi Tần Vũ quyết định thay đổi tư thế để cả hai có thể cùng nhau “thưởng thức” món quà tuyệt mỹ này. Hắn xoay người Thừa Càn lại, đặt y nằm ngửa ngay ngắn giữa giường, rồi thô bạo nhấc cả hai chân y lên, gác lên vai mình. Tư thế này khiến hông của vị hoàng đế được nâng cao tuyệt đối, phơi bày toàn bộ vùng nhạy cảm nhất.

Lúc này, Cố Trọng Hoành cúi xuống, tham lam ngậm lấy đầu vú đang sưng đỏ của y mà day nghiến, trong khi Tần Vũ từ phía trước bắt đầu đâm mãnh liệt vào dâm huyệt vốn đã nhầy nhụa tinh dịch của Hầu gia để lại trước đó. Đây chính là lúc “song long nhập động” bắt đầu. Dù dũng đạo của con người có giới hạn, nhưng dưới sự kích thích tột độ và sự trơn ướt của vô số dịch thể, hai nam căn to lớn bắt đầu tìm cách chen chúc bên trong nhục thân của Thừa Càn.

— Ha… ha… van xin hai người… tha cho trẫm… á… chết mất… hức… không chịu nổi…

Triệu Thừa Càn bị vô số khoái cảm liên tục đánh gục, đầu óc y hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại những mảng màu trắng xóa của sự sung sướng cực hạn. Hậu huyệt y bị nong rộng đến mức lật cả lớp thịt hồng mềm mại ra ngoài, dâm dịch hòa cùng tinh dịch trắng đục của hai nam nhân rỉ ra không ngớt, thấm đẫm xuống drap giường gấm. Tiếng va chạm xác thịt “bạch bạch” dồn dập vang lên khô khốc, hòa cùng tiếng khóc cầu xin đứt quãng và tiếng rên rỉ dâm mỹ của vị hoàng đế dâm đãng.

Cơ thể y như một chiếc thuyền nhỏ chòng chành giữa cơn bão. Y không tự chủ được mà bắn tinh liên tiếp, tinh dịch nhạt màu bắn tung tóe lên bụng và ngực. Thậm chí, dưới sự kích thích quá độ, khi hai nam căn cùng lúc nghiền nát bàng quang và điểm nhạy cảm sâu bên trong, Triệu Thừa Càn đã hoàn toàn mất kiểm soát. Trong một cơn cực khoái điên cuồng, y bắn ra một dòng nước tiểu ấm nóng, làm ướt đẫm cả tấm trải dưới giường, hòa lẫn vào mồ hôi và tinh dịch của cả ba.

Sự phóng uế không tự chủ ấy không hề khiến hai kẻ đang chiếm hữu y ghê tởm, ngược lại, nó là minh chứng hùng hồn nhất cho sự phục tùng tuyệt đối của y.

— Cơ thể ngài thật tuyệt, Bệ hạ ạ. Ngài nhìn xem, ngài còn không giữ nổi nước tiểu khi thần đâm vào đây này. — Cố Trọng Hoành gầm nhẹ, dùng lực từ thắt lưng thúc một cú cuối cùng thật mạnh, như muốn găm chặt sự hiện diện của mình vào linh hồn y.

— Ngài sẽ không bao giờ thoát khỏi chúng thần đâu. Cho dù là thiên hạ này hay cơ thể này, tất cả đều thuộc về chúng thần. — Tần Vũ thầm thì, giọng nói đầy sủng ái nhưng cũng đầy đe dọa. Hắn cũng đạt đến giới hạn, bắn đầy tinh dịch nồng ấm vào sâu trong dũng đạo đang co giật từng hồi của y.

Triệu Thừa Càn không còn sức để đáp lại. Đôi mắt y trợn ngược, toàn thân run rẩy thêm vài cái rồi hoàn toàn lịm đi trong sự thỏa mãn tột cùng đến mức ngạt thở. Y nằm đó, cơ thể trần trụi đầy những vết cắn đỏ tím, những dấu vết liếm láp và dịch thể nhầy nhụa bao phủ. Trong cơn mê man, y biết rằng từ nay về sau, chiếc giường rồng này sẽ mãi mãi là chốn tù đày ngọt ngào nhất, nơi y vĩnh viễn bị giam cầm bởi dục vọng của hai nam nhân đáng sợ này.

Tại phủ Vũ Lăng Vương, màn đêm buông xuống không mang lại sự bình yên mà chỉ bao phủ lên một bầu không khí u ám, ngột ngạt đến cực điểm. Những ngọn nến trong tẩm xá cháy lập lòe, hắt lên vách tường những bóng đen cô độc và sầu thảm. Vũ Lăng Vương Tiêu Tước ngồi bên mép giường, gương mặt tuấn tú vốn dĩ cương nghị nay lại phảng phất vẻ mệt mỏi, thần sắc tiêu điều như một cái xác không hồn.

Vương Phi ngồi đối diện, bàn tay nàng khẽ vuốt ve vùng bụng vẫn còn bằng phẳng nhưng bên trong đã mang nặng một sinh linh – kết quả của đêm xuân ngộ nhận đầy đắng chát trước đó. Nàng đã có được đứa con, đã có được danh phận vinh hiển, nhưng thứ nàng khao khát nhất là trái tim của phu quân thì lại đang dần tan biến như khói mây. Nàng yêu cầu hắn phải ở bên cạnh, phải chăm sóc, phải thực hiện trách nhiệm của một người cha, người chồng. Tiêu Tước không từ chối, nhưng sự hiện diện của hắn chỉ là một sự tồn tại vô hồn. Ánh mắt hắn luôn nhìn về phía cửa sổ, xuyên qua màn đêm để tìm kiếm hình bóng của hoàng huynh Triệu Thừa Càn – người mà hắn vừa yêu vừa hận, người đã chiếm trọn tâm trí hắn đến mức không còn kẽ hở cho bất kỳ ai khác.

Sự quan tâm hờ hững, những cử chỉ gượng ép của Tiêu Tước như những nhát dao cứa vào lòng Vương Phi. Bên ngoài, nàng vẫn giữ nụ cười mãn nguyện của một nữ nhân sắp làm mẹ, nhưng sâu thẳm trong lòng, ngọn lửa thù hận đối với Triệu Thừa Càn đã bùng lên đến đỉnh điểm. Nàng cay đắng cho rằng chính vị hoàng đế kia đã quyến rũ phu quân nàng, khiến Tiêu Tước đánh mất bản ngã.

Đêm nay, lấy cớ cơ thể mệt mỏi và cần sự an ủi khi mang thai, Vương Phi chủ động tiến lại gần, vòng tay ôm lấy tấm lưng rộng lớn của Tiêu Tước. Nàng thầm thì vào tai hắn, giọng nói run rẩy đầy khát khao:

— Vương gia… thiếp thấy trong người không ổn… xin chàng, hãy sưởi ấm cho mẹ con thiếp…

Tiêu Tước khẽ rùng mình. Sự tội lỗi và trách nhiệm đè nặng khiến hắn không thể đẩy nàng ra. Hắn thở dài, chậm rãi dìu nàng nằm xuống giường gấm. Trong bóng tối lờ mờ, hắn bắt đầu cởi bỏ y phục của cả hai. Dưới ánh nến mờ ảo, cơ thể của Vương Phi trắng ngần, căng tràn sức sống, nhưng trong mắt Tiêu Tước, nó chẳng khác nào một bức tượng đá vô tri.

Hắn xoay người nàng lại, để nàng nằm nghiêng, rồi từ phía sau chậm rãi xâm nhập. Động tác của Tiêu Tước cực kỳ cẩn trọng, từng tấc nam căn tiến vào nhục đạo của nàng đều mang theo sự tiết chế tối đa vì sợ ảnh hưởng đến thai nhi. Hắn không có sự cuồng nhiệt, không có sự khao khát, chỉ có một nhịp điệu đều đều, máy móc như đang thực hiện một nghĩa vụ nặng nề.

— Ưm… Vương gia… — Vương Phi khẽ rên rỉ, cảm nhận sự lấp đầy từ phía sau.

Dù trái tim đang rỉ máu vì biết tâm trí hắn đang phiêu dạt nơi đâu, nhưng nàng vẫn không cam lòng. Nàng chủ động lùi hông về phía sau, ép chặt cơ thể mình vào lồng ngực rắn chắc của hắn, cố gắng tìm kiếm một chút hơi ấm chân thật. Nàng muốn dùng nhục dục, dùng sự mê hoặc của thể xác để kéo hắn trở về thực tại, để hắn nhớ rằng nàng mới là thê tử của hắn.

— Mạnh một chút… xin chàng… thiếp cần chàng… hãy chiếm lấy thiếp đi… — Nàng vừa khóc vừa rên rỉ, tiếng kêu dâm mỹ vang vọng trong căn phòng vắng.

Đôi bàn tay nàng quờ quạng ra sau, nắm lấy bắp đùi săn chắc của Tiêu Tước, dẫn dắt hắn thúc mạnh hơn. Nhục đạo của nàng vì sự khao khát mãnh liệt mà trở nên trơn ướt, không ngừng co thắt chặt chẽ, mút lấy nam căn của hắn như muốn hòa tan nó vào trong cơ thể mình. Vương Phi tận lực uốn éo, phô diễn những đường cong khêu gợi nhất, miệng phát ra những âm thanh nũng nịu đầy gợi dục, hy vọng có thể khơi dậy bản năng dã tính của nam nhân phía sau.

Tiêu Tước bị sự chủ động của nàng làm cho có chút xao động. Bản năng đàn ông trỗi dậy trong giây lát, nhịp hông của hắn bắt đầu nhanh hơn, những cú đâm cũng dần trở nên dứt khoát và sâu hơn. Tiếng thịt chạm nhau “bạch, bạch” vang lên đều đặn. Tuy nhiên, dù cơ thể đang giao hoan nồng nhiệt, dù làn da đang cọ xát nóng bỏng, nhưng đôi mắt Tiêu Tước vẫn trống rỗng. Trong cơn mê loạn của nhục dục, hắn vô thức nhắm mắt lại, và trớ trêu thay, hình ảnh hiện ra trước mắt hắn không phải là gương mặt kiều diễm của thê tử, mà lại là khuôn mặt đẫm lệ, dâm đãng của Triệu Thừa Càn dưới thân mình.

Nghĩ đến đó, Tiêu Tước bỗng nhiên tăng tốc, hắn thúc mạnh như muốn trút bỏ mọi sự u uất, kìm nén bấy lâu nay. Vương Phi cảm nhận được sự thay đổi ấy, nàng sung sướng đến phát điên, cho rằng mình đã thành công. Nàng cong người đón nhận, tiếng rên rỉ càng thêm lớn, đôi chân quấn chặt lấy chân hắn, cùng hắn chìm sâu vào cuộc mây mưa đầy dối lừa này.

— Đúng rồi… Vương gia… chính là như vậy… thiếp yêu chàng… — Nàng thét lên trong cơn cực khoái, nước mắt chảy dài thấm ướt gối.

Cuối cùng, Tiêu Tước gầm nhẹ một tiếng, bắn ra luồng nhiệt nóng hổi vào sâu bên trong nàng. Hắn đổ gục xuống lưng nàng, hơi thở dồn dập nhưng đầy mệt mỏi. Vương Phi nằm đó, dù cơ thể vẫn còn run rẩy vì khoái cảm dư thừa, nhưng cảm giác trống rỗng lại ập đến nhanh chóng. Nàng biết, sau khi cuộc giao hoan này kết thúc, Tiêu Tước sẽ lại trở về với vẻ lạnh lùng, xa cách ấy. Trái tim hắn đã chết lặng, và dù nàng có dâng hiến cả thân xác lẫn linh hồn, cũng chẳng thể nào lấp đầy khoảng trống mà người kia đã để lại.

Trong gian phòng ngập mùi hoan lạc, chỉ có tiếng thở dài của nam nhân và tiếng khóc thầm lặng của người phụ nhân đáng thương, tạo nên một bức tranh u ám về một tình yêu đã mục nát từ bên trong.

Khi bình minh hé rạng, Triệu Thừa Càn tỉnh dậy trong vòng tay của cả Tần Vũ và Cố Trọng Hoành. Cơ thể y đau nhức rã rời, hậu huyệt vẫn còn cảm giác trướng lấp vì tinh dịch của hai nam nhân. Nhìn sang hai bên, thấy hai gương mặt mà y vừa yêu vừa sợ, y bỗng cảm thấy một sự mãn nguyện kỳ lạ.

Cố Trọng Hoành khẽ hôn lên tai y, tay mơn trớn làn da trắng ngần: — Nghỉ thêm đi, Bệ hạ. Mọi chuyện bên ngoài đã có chúng thần lo.

Tần Vũ cũng siết nhẹ vòng tay, nói những lời ngọt ngào bên tai y. Triệu Thừa Càn mỉm cười yếu ớt, vùi đầu vào lồng ngực ấm áp của họ. Cả ba lại chìm vào giấc ngủ sâu, giữa một vương triều đang đầy rẫy những âm mưu và hận thù trực chờ bùng nổ.

Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 19"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz