Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Nam nhân của hoàng đế
  3. Chương 18 - Luân Thường Loạn Lý
Prev
Next

Tuyết đã ngừng rơi trên những mái ngói lưu ly, nhưng cái lạnh thấu xương của kinh kỳ vẫn len lỏi qua từng kẽ gạch, thấm vào lòng người giữa cấm cung u tịch. Cố Trọng Hoành rời đi trong lặng lẽ, bóng hình cao lớn của vị tướng quân ấy cứ thế khuất dần sau màn sương đêm dày đặc, mang theo một trái tim trĩu nặng những tâm tư chưa thể gọi tên. Hắn trở lại quân doanh, vùi đầu vào việc thao diễn binh sĩ giữa tiết trời đông giá. Hắn dùng tiếng gào thét vang trời của binh lính, dùng mùi mồ hôi nồng nặc và sự thô ráp của thao trường như một liều thuốc tê để át đi ký ức về tiếng rên rỉ mị hoặc của Triệu Thừa Càn khi run rẩy dưới thân kẻ khác. Càng cố quên, hình ảnh làn da trắng ngần ấy lại càng như vết dao khắc sâu vào tâm trí hắn.

Trong khi đó, phía sau những bức tường đỏ rực của Tử Cấm Thành, bầu không khí lại mang một sắc thái ái muội và trầm uất hoàn toàn khác hẳn. Tần Vũ, sau đêm định mệnh bùng nổ cả dục vọng lẫn những tình cảm kìm nén bấy lâu, dường như đã lột bỏ hoàn toàn lớp vỏ bọc lạnh lùng, vô cảm của một ám vệ trung thành. Hắn không còn là cái bóng ẩn hiện trong góc tối, mà giờ đây ngày ngày kề cận bên Triệu Thừa Càn, chăm lo cho y từng miếng ăn, giấc ngủ với một sự dịu dàng chưa từng có.

Hắn kiên nhẫn thổi từng thìa cháo nóng, tỉ mỉ chỉnh lại từng nếp áo lông cáo cho y, nhưng ánh mắt ấy không còn vẻ cung kính thuần túy của kẻ bề tôi. Sự dịu dàng của Tần Vũ luôn đi kèm với một khao khát chiếm hữu mãnh liệt, một thứ tình yêu vặn vẹo muốn giam cầm người kia vào sâu trong lồng ngực mình. Hắn nhìn Thừa Càn bằng ánh mắt của một kẻ thợ săn đã tìm thấy con mồi quý giá nhất đời mình, vừa nâng niu trân trọng, vừa muốn bẻ gãy đôi cánh của y để y mãi mãi chỉ có thể nhìn thấy một mình hắn giữa chốn thâm cung lạnh lẽo này. Sự chăm sóc ấy nửa như mật ngọt, nửa như xiềng xích, bao vây lấy vị quân vương trẻ tuổi trong một vòng tay không lối thoát.

Bình minh chưa kịp ló dạng, trong long sàng của hoàng đế, một màn xuân cung lại tái diễn nồng nhiệt hơn đêm trước.

Tần Vũ vẫn giữ tư thế hai chiếc thìa xếp chồng, nhưng lần này hắn kéo Triệu Thừa Càn ngồi dậy, tựa lưng vào lồng ngực rắn chắc của mình. Hai chân hoàng đế bị hắn dùng đầu gối đẩy rộng sang hai bên, bày ra tư thế dâm mỹ trước mặt tấm gương đồng được mài nhẵn đặt ở góc điện. Trong gương, thân thể trắng ngần của Triệu Thừa Càn ửng hồng sau một đêm mây mưa, làn da mịn màng nổi đầy dấu hôn đỏ tím. Hậu huyệt nhỏ nhắn vẫn còn ướt át, đang không ngừng co bóp như mời gọi.

— Bệ hạ, hãy nhìn xem ngài dâm đãng thế nào. — Tần Vũ thì thầm bên tai, giọng khàn đặc dục vọng. — Chỉ cần thần động vào, ngài đã rỉ nước rồi.

Triệu Thừa Càn xấu hổ quay mặt đi, nhưng không thể phủ nhận thân thể mình đang nóng ran mong chờ. Tần Vũ cúi xuống ngậm lấy vành tai y, đầu lưỡi liếm dọc sống tai, tay không ngừng xoa nắn hai đỉnh ngực đã sưng đỏ vì bị cắn suốt đêm.

— Đừng… Tần Vũ… hãy nhẹ tay thôi… — Triệu Thừa Càn run rẩy, giọng nức nở.

Tần Vũ không đáp, hắn nhấc bổng y lên, xoay người y lại đối diện với mình. Hai tay hắn luồn dưới tay nâng bổng Triệu Thừa Càn lên, đặt hai chân y quấn lấy thắt lưng mình. Tư thế này giúp hắn có thể toàn quyền kiểm soát độ sâu và tốc độ.

— Nếu bệ hạ muốn nhẹ, hãy tự mình làm chủ. — Hắn nói, rồi từ từ thả lỏng tay, để mặc trọng lượng cơ thể Triệu Thừa Càn từ từ hạ xuống trên nam căn đang cương cứng của mình.

Nam căn thô to, gân guốc, nóng hổi như than hồng, từ từ xuyên qua vòng cơ thít chặt, tiến vào sâu trong tràng đạo. Vì tư thế ngồi, góc độ đâm thẳng đứng, mỗi một phân đi vào đều đè ép trực tiếp lên điểm nhạy cảm nhất, khiến Triệu Thừa Càn phải há miệng thét lên câm lặng, nước mắt trào ra.

— A… chậm… chậm đã… đau… — Y khóc nức nở, móng tay bấu chặt vào vai Tần Vũ để lại những vết cào đỏ ửng.

Tần Vũ cắn răng chịu đựng cơn đau, nhưng đôi mắt vẫn nhìn y đầy trìu mến. Hắn biết với kích thước của mình, việc xâm nhập luôn khiến y đau đớn. Hắn dừng lại, chỉ để lại một nửa bên ngoài, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi đang run rẩy của y.

— Thần xin lỗi… thần sẽ chậm hơn… — Hắn thì thầm, tay xoa nhẹ lưng y, giúp y thư giãn.

Một lát sau, khi Triệu Thừa Càn bớt căng thẳng, Tần Vũ mới tiếp tục từ từ hạ thấp y xuống. Toàn bộ nam căn chìm vào trong cơ thể y, quy đầu đâm sâu đến tận cùng, chạm điểm nhạy cảm của hoàng đế. Triệu Thừa Càn rên lên một tiếng đứt quãng, toàn thân run rẩy nhưng không còn đau đớn nữa, thay vào đó là cảm giác tê dại lan tỏa từ bên trong.

— Ừm… ha… ấm quá… — Y thở hổn hển, hai tay vòng qua cổ Tần Vũ, mặt vùi vào hõm vai hắn.

Tần Vũ bắt đầu di chuyển. Hắn nâng bổng y lên rồi lại thả xuống, nhịp nhàng như sóng vỗ. Mỗi lần nâng lên, nam căn rút ra gần hết, chỉ chừa lại quy đầu còn kẹt trong cửa huyệt. Mỗi lần thả xuống, toàn bộ chiều dài lại cắm sâu vào, đánh thẳng vào điểm nhạy cảm khiến Triệu Thừa Càn rú lên.

— A… Tần Vũ… sâu quá… đừng đâm mạnh quá… hức…

Nhưng giọng y đã bắt đầu thay đổi. Từ những tiếng rên rỉ đau đớn chuyển dần thành những tiếng rên sung sướng, the thé, dâm đãng. Triệu Thừa Càn bắt đầu chủ động nâng hạ người, phối hợp nhịp nhàng với động tác của Tần Vũ. Hậu huyệt co bóp chặt hơn, mút lấy nam căn như miệng cười.

Tần Vũ nhận ra sự thay đổi, khóe môi nhếch lên đầy mãn nguyện. Hắn gia tăng tốc độ, hai tay bóp chặt mông y, vừa nâng vừa thúc. Tiếng da thịt va chạm vang lên giòn giã trong tẩm điện tĩnh mịch: “Phập! Phập! Phập!”

— Nhanh lên… Tần Vũ… nhanh lên… — Triệu Thừa Càn giờ đã hoàn toàn thả mình, y gào lên đầy khao khát. — Mạnh lên… vào chỗ đó… a… chính là đó… đừng ngừng…

Nước mắt y vẫn chảy, nhưng lần này không phải vì đau đớn, mà vì sung sướng tột cùng. Nước mắt hòa cùng mồ hôi, chảy dọc gò má, rơi xuống vai Tần Vũ. Y cắn môi, cố kìm nén những tiếng rên rỉ dâm đãng nhưng không thể, âm thanh phát ra từ cổ họng y ngày càng lớn, càng the thé.

— Trẫm sắp… a… sắp không chịu nổi nữa… — Triệu Thừa Càn gào lên, thân thể co giật dữ dội, hậu huyệt bắt đầu siết chặt một cách điên cuồng, như muốn nghiền nát nam căn bên trong.

Tần Vũ bị sự siết chặt đó kích thích, hắn càng ra sức đâm mạnh hơn, nhanh hơn. Mỗi cú đâm đều đánh trúng điểm nhạy cảm, mỗi cú rút đều kéo theo lớp thịt đỏ hồng lộn ra ngoài. Hắn cúi xuống hôn lên đôi môi đang mấp máy của y, nuốt trọn những tiếng rên rỉ.

— Bệ hạ… ngài mút thần chặt quá… thần sắp đến rồi… — Hắn gầm nhẹ.

— Bên trong… vào trong trẫm… a… trẫm muốn chứa đầy bên trong… — Triệu Thừa Càn khóc nức nở, không còn chút thể diện nào của một bậc đế vương, chỉ còn là một thiếu niên đang khao khát được thỏa mãn.

Tần Vũ không kìm được nữa, hắn đâm mạnh nhất có thể, ghim sâu nam căn vào tận cùng, rồi phóng thích từng đợt tinh dịch nóng hổi vào sâu trong cơ thể y. Ngay lập tức, Triệu Thừa Càn cũng đạt cực khoái, hạ thân phun ra từng đợt, bắn đầy lên bụng và ngực cả hai.

Nhưng chưa dừng lại ở đó.

Sau một lát nghỉ ngơi ngắn ngủi, không khí trong tẩm cung vẫn đặc quánh mùi hoan lạc và vị mặn của mồ hôi. Tần Vũ thở hắt ra một hơi dài, cơ bắp trên cánh tay hắn khẽ giật. Hắn chậm rãi rút nam căn to lớn, gân guốc của mình ra khỏi cơ thể Triệu Thừa Càn. Một âm thanh “chóp chép” vang lên đầy ám muội khi sự khăng khít bị phá vỡ. Ngay lập tức, từ hậu huyệt đang co bóp kịch liệt của vị hoàng đế, một dòng tinh dịch trắng đục hỗn hợp cùng dịch nhờn không tự chủ được mà trào ra, chảy dọc theo cặp đùi thon dài, thấm ướt sũng tấm nệm gấm thêu rồng quý giá.

Triệu Thừa Càn nằm đó, lồng ngực phập phồng, đôi mắt mờ sương vì khoái cảm vẫn chưa tan biến hết. Nhưng Tần Vũ không để y nghỉ lâu. Hắn vươn tay xoay người y lại, ép y nằm sấp xuống mặt nệm. Hai bàn tay to lớn, chai sần của hắn luồn xuống dưới bụng, nâng hông y lên thật cao, khiến y phải chống tay xuống giường trong tư thế phục tùng.

— Chưa xong đâu, bệ hạ. — Hắn ghé sát tai y, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai đỏ rực. — Thần còn chưa mệt. Thân thể ngài tuyệt vời thế này, bảo thần làm sao dừng lại được?

Triệu Thừa Càn hoảng hốt quay đầu nhìn lại, thấy ánh mắt rực lửa đầy chiếm hữu của Tần Vũ, y run rẩy. Nhưng sâu trong đáy mắt ấy, sự sợ hãi đã bị che lấp bởi một niềm mong đợi mãnh liệt. Y không nói gì, chỉ cắn chặt đôi môi đã sưng mọng, để mặc Tần Vũ một lần nữa chuẩn bị xâm nhập. Nam căn của Tần Vũ vốn chưa hề mềm xuống, giờ đây dưới sự kích thích của làn da trần trụi, nó lại cương cứng đến mức phát đau, những đường gân nổi rõ rực lên như muốn nổ tung.

Lần này, sự xâm nhập diễn ra thuận lợi và trơn tru hơn hẳn. Bên trong hậu huyệt của vị hoàng đế đã ngập ngụa thứ hỗn hợp dịch thể ấm nóng, tạo thành chất bôi trơn hoàn hảo. Tần Vũ nắm chặt lấy hai cánh mông tròn trịa của y, kéo mạnh về phía sau, đồng thời thúc thẳng nam căn vào sâu tận cùng gốc rễ.

— Á…! — Triệu Thừa Càn rú lên một tiếng vang.

Cú thúc quá mạnh, quá sâu khiến y có cảm giác như mọi cơ quan nội tạng đều bị đảo lộn. Tay y bấu chặt lấy tấm ga giường gấm, móng tay cắm sâu vào lớp vải gấm như để tìm một điểm tựa duy nhất giữa cơn bão khoái lạc. Mông y vô thức vểnh cao hơn, đón nhận trọn vẹn sự xâm lăng thô bạo.

Tần Vũ bắt đầu thiết lập một nhịp điệu dồn dập, mạnh mẽ và tàn nhẫn. Mỗi lần hắn rút ra rồi lại đâm vào, âm thanh “phập, phập” thịt chạm thịt vang lên đầy dâm mỹ, phá tan sự tĩnh lặng của màn đêm. Mồ hôi từ trán và ngực hắn nhỏ xuống như mưa, tạo thành những vệt ướt đẫm trên tấm lưng trắng nõn, mịn màng của Triệu Thừa Càn. Hắn vừa đâm vào vừa cúi xuống, dùng đầu lưỡi thô ráp liếm láp dọc theo sống lưng y, ngậm lấy từng đốt xương nhô lên, để lại những dấu răng và vết hôn đỏ ửng đầy tính đánh dấu lãnh thổ.

— A… Tần Vũ… mạnh nữa… đâm mạnh nữa… — Triệu Thừa Càn gào lên, giọng nói đã khàn đặc vì những tiếng rên rỉ kéo dài. — Trẫm bị ngươi đâm đến chết mất… hức… mạnh vào chỗ đó… đúng rồi…

Những lời lẽ trần trụi, phóng đãng phát ra từ miệng vị hoàng đế vốn luôn cao cao tại thượng khiến Tần Vũ càng thêm hưng phấn đến điên dại. Hắn gầm lên một tiếng như dã thú, hai tay bóp chặt lấy hông y đến mức để lại những vết hằn tím bầm, rồi dùng lực mạnh nhất có thể mà cắm rút. Chiếc giường gỗ quý giá cũng không chịu nổi sức ép, va đập vào tường phát ra những tiếng “cót két, cót két” không ngừng nghỉ.

Triệu Thừa Càn hoàn toàn mất kiểm soát. Nước mắt y chảy ròng ròng, không phải vì đau, mà vì khoái cảm đã vượt quá giới hạn chịu đựng của con người. Y cảm nhận rõ ràng từng cú đâm của Tần Vũ đều đánh thẳng vào điểm nhạy cảm nhất sâu bên trong, khiến toàn thân y run bắn lên theo từng nhịp thúc. Mỗi lần y cố gắng bò lên phía trước để thoát khỏi sự giày vò quá mức ấy, Tần Vũ lại nắm lấy mắt cá chân y, kéo ngược trở lại rồi cắm càng sâu hơn.

— Đừng chạy, bệ hạ của thần. — Hắn cười khẩy, nụ cười đầy vẻ tàn nhẫn và yêu chiều đan xen. — Chính ngài đã yêu cầu thần phải mạnh tay. Thần sẽ thỏa mãn ngài, làm cho ngài đến khi không còn chút sức lực nào để chạy thoát khỏi thần nữa.

Nhịp độ tiếp tục tăng lên một tầm cao mới. Tần Vũ như một cỗ máy không biết mệt mỏi, hắn thúc liên hồi, mỗi cú đều lút cán, khiến bụng dưới của Triệu Thừa Càn nhô lên theo hình dáng của nam căn đang lộng hành bên trong. Triệu Thừa Càn cảm thấy bụng dưới mình bắt đầu căng tức một cách lạ thường, một áp lực khủng khiếp dồn nén nơi bàng quang. Y cố gắng kìm nén, nhưng khoái cảm quá lớn, áp lực từ những cú đâm trực diện vào bàng quang khiến y không thể chống cự.

— Dừng lại… Tần Vũ… dừng lại một chút… trẫm sắp… a… không ổn rồi… — Y gào lên đầy hoảng loạn, hai chân run rẩy không vững.

Nhưng Tần Vũ đâu dễ dàng buông tha. Hắn càng đâm mạnh hơn, nhanh hơn, như muốn phá tan mọi rào cản cuối cùng. Và rồi, trong một cú thúc cực mạnh chạm đến đỉnh điểm, Triệu Thừa Càn không thể kìm nén được nữa. Toàn thân y co giật dữ dội, vô thức dùng tay chặn lấy dòng nước sắp thoát ra. Y bắn ra một dòng chất lỏng trong veo, nóng hổi — không phải là tinh dịch, mà là nước tiểu. Dòng chất lỏng ấy phun ra thành tia mạnh mẽ, bắn đầy lên tấm vải gấm lót giường, thấm đẫm lên đùi và bụng y, thậm chí vì dùng tay chắn mà vài giọt còn bắn ngược lên khuôn mặt đầy mồ hôi của Tần Vũ.

Sự xấu hổ ập đến ngay lập tức, nhưng nó lại bị trộn lẫn với một khoái cảm tê liệt đến tận não bộ. Triệu Thừa Càn gục xuống, tiếng khóc nức nở vang lên:

— A… ha… trẫm… trẫm xin lỗi… trẫm…trẫm…

Tần Vũ dừng lại trong chốc lát. Hắn đưa tay lau vệt nước ấm trên mặt mình, nhìn dòng chất lỏng vẫn đang chảy ròng ròng trên người vị hoàng đế. Đôi mắt hắn không hề có lấy một tia ghê tởm, ngược lại, nó tối sầm lại vì một loại dục vọng càng thêm mãnh liệt và biến thái hơn. Hắn cúi xuống, bắt đầu liếm láp vệt nước ấy trên làn da đang run rẩy của y.

— Bệ hạ… ngài thật là… dâm đãng quá mức rồi. — Hắn thì thầm, giọng khàn đục. — Nhưng thần lại cực kỳ yêu thích dáng vẻ này của ngài. Chỉ có thần mới được thấy ngài như thế này, đúng không?

Nói rồi, không để y kịp thanh minh, Tần Vũ lại bắt đầu một nhịp điệu mới. Lần này không còn sự thăm dò, chỉ còn lại sự chiếm hữu điên cuồng. Hắn muốn trừng phạt y vì đã dám đạt được khoái cảm đến mức mất kiểm soát như vậy trước mặt hắn. Triệu Thừa Càn chỉ còn biết gào thét, khóc lóc trong sự sung sướng đến tột cùng. Hậu huyệt của y vì vừa trải qua cao trào mà co thắt liên tục, mút chặt lấy nam căn của Tần Vũ như một cái miệng nhỏ đang khát khao được lấp đầy.

— Đừng… đừng nữa… trẫm xin ngươi… a… thực sự sẽ chết mất… — Y nức nở thắt lưng vô lực bị đưa đẩy theo nhịp của hắn.

— Ngài nói đừng, nhưng cái miệng nhỏ phía dưới của ngài lại đang kẹp chặt thần lắm, nó đang nói “muốn nữa” kìa. — Tần Vũ cười lớn, tay hắn luồn lên phía trước, nắm lấy dương vật nhỏ nhắn của y mà xoa bóp, gia tăng thêm kích thích. — Có thực sự muốn thần dừng không? Nói thật đi, bệ hạ?

Triệu Thừa Càn cắn chặt môi đến bật máu, nước mắt lã chã rơi trên gối. Y muốn giữ lại chút tôn nghiêm cuối cùng của một bậc quân vương, nhưng cơ thể y đã hoàn toàn đầu hàng trước kỹ năng và sức mạnh của người đàn ông phía sau. Cuối cùng, mọi sự phản kháng đều tan biến, y rên rỉ thừa nhận trong sự đê mê:

— Đừng dừng… xin ngươi… Tần Vũ… đừng dừng lại… trẫm muốn… muốn ngươi làm trẫm đến chết trên chiếc giường này cũng được… đâm trẫm đi… mạnh hơn nữa!

Sự thừa nhận đó là liều thuốc kích thích mạnh nhất đối với Tần Vũ. Hắn hài lòng vô cùng, đưa tay kéo ngược đầu y ra sau, ép y phải ngửa cổ đón nhận một nụ hôn nồng cháy. Phía dưới, hắn tiếp tục nhịp điệu cuồng dã như một cơn bão tố tràn qua bình nguyên. Sự cọ xát mãnh liệt đến mức làn da nơi giao tiếp giữa hai người đỏ ửng, nóng rẫy.

Cho đến khi cả hai cùng chạm đến giới hạn của sự chịu đựng, Tần Vũ gầm lên một tiếng chấn động, thúc mạnh liên tiếp mấy chục cái cuối cùng rồi bắn toàn bộ tinh hoa nóng bỏng vào sâu bên trong của vị hoàng đế. Triệu Thừa Càn cũng đồng thời đạt đến cực khoái lần nữa trong đêm, y co giật mạnh mẽ, miệng há hốc không ra tiếng, tầm nhìn hoàn toàn trắng xóa.

Khi mọi thứ kết thúc, Triệu Thừa Càn nằm bất động trong vòng tay Tần Vũ, thân thể đẫm mồ hôi, tinh dịch và nước tiểu. Y nhắm mắt, thở hổn hển, lòng vừa hạnh phúc vừa hoang mang. Trong đầu y hiện lên hình ảnh của Cố Trọng Hoành, nụ cười ấm áp của hắn, đôi mắt trầm tĩnh của hắn. Nếu Trấn Viễn Hầu biết được những gì y vừa làm, liệu hắn có còn muốn nhìn y? Liệu hắn có còn muốn ở bên y?

— Bệ hạ đang nghĩ về ai? — Tần Vũ bỗng lên tiếng, giọng có chút ghen tuông. — Có phải Trấn Viễn Hầu?

Triệu Thừa Càn giật mình, mở to mắt, nhưng không dám nhìn hắn. Y chỉ biết im lặng, để mặc nỗi sợ hãi và dày vò trong lòng.

Tần Vũ thở dài, kéo y vào lòng, hôn lên đỉnh đầu: — Thần biết bệ hạ yêu người ấy. Nhưng thần cũng biết, bệ hạ không thể rời xa thần. Vậy thì, hãy để thần và Trấn Viễn Hầu cùng yêu thương bệ hạ. Đừng sợ, thần sẽ không bao giờ rời xa ngài.

Triệu Thừa Càn nghe vậy, nước mắt lại trào ra, lần này là vì cảm động. Y siết chặt lấy Tần Vũ, vùi mặt vào lồng ngực hắn, khóc nức nở như một đứa trẻ. Y biết, mình đã quá tham lam, muốn giữ cả hai người đàn ông tuyệt vời này bên cạnh. Nhưng liệu có được không? Liệu trời có dung thứ cho một hoàng đế dâm loạn như y?

Chưa có câu trả lời, chỉ có màn đêm bao trùm, cùng hơi ấm của Tần Vũ vây quanh y, ru y vào giấc ngủ chập chờn đầy mộng mị.

Trái ngược với sự nồng nhiệt trong cung, phủ Vũ Lăng Vương lại chìm trong u uất. Tiêu Tước bị cấm túc, chỉ biết mượn rượu giải sầu. Hắn uống đến mức thần trí mơ hồ, trong cơn say lẩm bẩm: — Hoàng huynh… ta sai rồi… cho ta một cơ hội… được ở bên ngươi…

Vương phi đứng ngoài cửa, nghe thấy lời thổ lộ ấy thì lòng đau như cắt. Nàng vốn bị hắn lạnh nhạt nhiều tháng nay, nghe thấy hắn gọi tên một “người nào đó” đầy thiết tha, nàng chỉ nghĩ hắn đang thương nhớ một nữ nhân phương xa nào đó. Với khát vọng có được hoàng tự để giữ vững địa vị, nàng quyết định đánh cược.

Đêm đó, nàng bước vào phòng khi Tiêu Tước đã say khướt. Trong ánh nến chập chờn, Tiêu Tước nhìn thấy một dáng hình thanh mảnh, hắn nhầm tưởng đó là Triệu Thừa Càn tìm đến mình. Hắn lảo đảo ôm chầm lấy nàng, thô bạo ấn nàng xuống giường.

Hắn lột phăng xiêm y của vương phi, đè nghiến nàng xuống. Tiêu Tước như một con thú bị bỏ đói lâu ngày, hắn không dạo đầu, dùng dương vật thô cứng của mình đâm thẳng vào hạ thể nàng từ phía sau.

— A… Vương gia… nhẹ một chút… — Vương phi rên rỉ, nhưng nàng cũng bị sự cuồng nhiệt của hắn kích thích.

Tiêu Tước đâm rất sâu, mỗi cú thúc đều mang theo nỗi hận và tình yêu lệch lạc dành cho Thừa Càn. Hắn cắn lên vai nàng, tưởng tượng đó là bờ vai gầy của hoàng huynh. Nam căn hắn ma sát mãnh liệt trong hoa huyệt của vương phi, tạo nên những tiếng va chạm chát chúa. Vương phi dù đau đớn nhưng lại cảm thấy sung sướng vì cuối cùng cũng được phu quân chạm vào một cách thô bạo và đầy nam tính như thế.

Sau một hồi cuồng bạo tấn công từ phía sau, Tiêu Tước lật người nàng lại. Hắn nằm ngửa ra giường, thở hồng hộc, nhưng dục vọng vẫn chưa hề có dấu hiệu hạ nhiệt. Hắn kéo nàng ngồi lên hông mình, ánh mắt mê hoặc nhìn chăm chăm vào gương mặt nàng, nhưng thực chất là đang nhìn thấu qua nàng để tìm kiếm một người khác.

Vương phi hiểu ý, nàng chủ động cầm lấy nhục trụ đang nóng hổi, cứng như sắt nguội của hắn. Nàng từ từ hạ mông xuống, cảm nhận sự thâm nhập chậm rãi nhưng đầy uy lực. Khi toàn bộ chiều dài của hắn đã nằm gọn trong cơ thể mình, nàng bắt đầu xoay tròn hông, điều khiển nhịp độ theo ý muốn.

— Hự… Hoàng huynh… ngài thật dâm đãng… — Tiêu Tước mê sảng gọi lớn, hai tay hắn bấu chặt vào ga giường đến mức gân tay nổi cuồn cuộn.

Vương phi nghe thấy danh xưng “Hoàng huynh”, nhưng trong cơn say của hoan lạc và tiếng thở gấp gáp, nàng lại nghe nhầm thành “Hoàng nương” – một cách gọi thân mật mà nàng tưởng hắn dành cho một nữ nhân họ Hoàng. Nàng cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên môi hắn, cơ thể nhấp nhô điên cuồng trên nam căn của Tiêu Tước.

Sự ma sát giữa vùng kín hai người trở nên trần trụi hơn bao giờ hết. Dịch thể tình dục hòa quyện cùng mồ hôi vương vãi khắp ga giường, tạo nên một cảnh tượng hỗn loạn và gợi dục. Tiêu Tước tận hưởng sự bao bọc chặt chẽ bên trong khi nàng xoay hông, hắn vươn tay nắm lấy hai bầu ngực căng tròn của vương phi, vò nắn chúng một cách thô lỗ đến mức biến dạng. Trong đầu hắn, tiếng rên rỉ của nàng biến thành tiếng nức nở của Thừa Càn dưới thân mình, khiến hắn càng thêm phấn khích, càng thêm điên cuồng phát tiết.

Màn đêm dần tàn, ánh bình minh le lói nơi chân trời nhưng cuộc giao hoan vẫn chưa kết thúc. Họ quấn lấy nhau như hai con rắn, trong một sự ngộ nhận đau đớn và đầy bi kịch. Một người mượn xác để tìm hồn, một người dùng thân để mong giữ được lòng, tất cả hòa trộn vào nhau trong một đêm hoan lạc đầy tội lỗi tại Vương phủ.

Khi ánh sáng ngày mới rọi vào phòng, Tiêu Tước mơ màng tỉnh dậy. Hắn quàng tay ôm lấy người bên cạnh, vùi đầu vào cổ nàng, thì thầm đầy quyến luyến.

— Hoàng huynh… đêm qua ta rất vui… ngài đừng rời bỏ ta…

Vương phi đang lim dim trong dư vị của cuộc hoan lạc, bỗng chốc như bị dội gáo nước lạnh. Nàng bàng hoàng mở mắt, nhìn chằm chằm vào Tiêu Tước.

— Chàng gọi ai? Hoàng huynh? Triệu Thừa Càn?

Tiêu Tước giật mình tỉnh hẳn. Hắn nhìn nữ nhân trần trụi trước mặt, rồi nhận ra mình vừa trải qua đêm xuân với chính thê của mình chứ không phải người trong mộng. Sự im lặng của hắn là câu trả lời tàn khốc nhất.

Vương phi bật khóc nức nở, nàng bật dậy, quấn vội chiếc ngoại bào, giọng nói run rẩy vì phẫn nộ: — Tiêu Tước! Ngươi là đồ súc sinh! Ngươi dám có tình cảm trái luân thường với chính anh trai mình sao? Ngươi coi ta là cái gì? Một công cụ để ngươi phát tiết nỗi lòng dơ bẩn đó sao? Thật kinh tởm!

Nàng mắng nhiếc hắn bằng những lời lẽ cay độc nhất, rồi uất ức bỏ chạy khỏi phòng. Tiêu Tước ngồi lại trên giường, nhìn đôi bàn tay mình, lòng dằn vặt khôn nguôi. Hắn đã lún quá sâu vào vũng bùn tội lỗi, và giờ đây, ngay cả chốn nương tựa cuối cùng là gia đình cũng đã tan vỡ.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 18"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz