Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Nam nhân của hoàng đế
  3. Chương 17 - Tình Nồng Khắc Cốt
Prev
Next

Gió mùa đông rít qua những khe cửa gỗ của Ngự thư phòng, mang theo hơi lạnh thấu xương. Sau những ngày biến động, Cố Trọng Hoành đã dẫn quân về lại doanh trại ngoại thành để luyện binh, chuẩn bị cho những bước tiến xa hơn trên bàn cờ chính trị. Không gian Tử Cấm Thành bỗng chốc trở nên tĩnh mịch, nhưng cái tĩnh mịch ấy chỉ là lớp vỏ bọc cho một cơn bão khác sắp sửa bùng lên.

Tần Vũ đứng trong bóng tối của tẩm điện, ánh mắt hắn u uất nhìn về phía vị hoàng đế đang ngồi trầm mặc bên án thư. Hắn tiến lại gần, giọng nói khàn đặc vì dồn nén.

— Bệ hạ, thần có điều không hiểu. Tại sao ngài lại chọn hắn? Cố Trọng Hoành là kẻ ngài hằng nghi kỵ, là kẻ luôn muốn lũng đoạn triều cương. Tại sao ngài lại… cùng hắn?

Triệu Thừa Càn không ngẩng đầu, thanh âm lạnh lùng như sương giá.

— Tần Vũ, ngươi quá phận rồi. Việc của trẫm không liên quan đến ngươi. Chức trách của ngươi là bảo vệ trẫm, không phải can thiệp vào quyết định của trẫm.

Lời nói như nhát dao đâm xuyên qua trái tim kiêu hãnh của gã ám vệ. Tần Vũ siết chặt nắm đấm, khớp xương kêu lên răng rắc. Hắn đau lòng đến mức cười khổ, rồi lẳng lặng quay người rời đi, bóng lưng cao lớn ấy run rẩy trong sự tức giận và tuyệt vọng.

Vài hôm sau, trong buổi yến tiệc nhỏ cùng các phi tần tại Ngự hoa viên, khi tiếng tơ trúc đang réo rắt thì một cơn biến loạn bất ngờ nổ ra. Những thị vệ vốn dĩ đang canh gác bỗng nhiên ngã quỵ, miệng hộc máu đen — rõ ràng triệu chứng trúng độc. Từ trong bóng tối, một toán thích khách áo đen lao ra, đoản đao sắc lẹm nhắm thẳng vào tim Triệu Thừa Càn.

— Giết chết hôn quân!

Tiếng thét xé tan bầu không khí. Giữa lúc hiểm nguy nhất, một bóng đen còn nhanh hơn tia chớp lao đến. Tần Vũ với thanh trường kiếm trong tay, một mình chống đỡ hàng chục tên thích khách. Hắn như một con mãnh thú bị thương, điên cuồng chém giết để bảo vệ người nam nhân đang đứng chết lặng phía sau.

Khi một mũi tên độc tẩm thuốc xé gió bay tới nhắm vào lồng ngực Triệu Thừa Càn, Tần Vũ không một chút do dự, hắn dùng chính cơ thể mình để che chắn.

Phập!

Mũi tên cắm ngập vào bả vai trái của hắn, máu tươi phun ra nhuộm đỏ lớp áo đen. Tần Vũ hự lên một tiếng, nhưng tay kiếm vẫn không lơi lỏng, hắn dùng chút sức tàn cuối cùng chém gục tên thích khách cuối cùng trước khi khuỵu xuống dưới chân Triệu Thừa Càn. Máu từ bả vai hắn chảy dài, khuôn mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn đau đáu nhìn vị hoàng đế.

Trên giường gỗ tử đàn, Tần Vũ nằm bất động suốt năm ngày qua. Khuôn mặt góc cạnh vì mất huyết mà tái nhợt, nhưng hơi thở đã dần ổn định. Vết thương sâu hoắm nơi vai trái – nhát kiếm định mệnh hắn dùng thân mình đỡ thay cho thiên tử – đã được thái y tận tâm băng bó, dược thơm thoang thoảng trong căn phòng nhỏ.

Triệu Thừa Càn ngồi bên giường, bàn tay thon dài nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay thô ráp của hắn. Ánh nến hắt lên gương mặt tuấn mỹ của thiên tử, để lộ nỗi xót xa khôn tả trong đáy mắt. Y nhìn người nam nhân vì mình mà suýt mất mạng, lòng dâng lên một cảm xúc hỗn độn khó gọi tên. Tình cảm dành cho Tần Vũ vốn dĩ chưa bao giờ nguội lạnh, nó chỉ bị vùi lấp bởi những tổn thương và sự xa cách của hắn.

Nhưng nay, nhìn người nằm đó, tất cả lại ùa về.

— Tần Vũ… — Triệu Thừa Càn khẽ thở dài, giọng nói dịu dàng đến lạ — Trẫm nợ ngươi một mạng.

Ngón tay y vuốt nhẹ lên những vết chai sạn trên bàn tay hắn, nơi năm tháng huấn luyện và bao lần sinh tử đã in hằn dấu vết.

— Sau khi vết thương lành, trẫm sẽ xóa bỏ nô tịch cho ngươi. Ban thưởng vàng bạc, điền sản, để ngươi đi tìm tự do ngoài kia. — Giọng y nghẹn lại, nhưng vẫn cố nói tiếp — Trẫm sẽ không ép buộc ngươi phải yêu trẫm, cũng không bắt ngươi ở lại chốn hoàng cung lạnh lẽo này nữa. Ngươi xứng đáng được sống cuộc đời của chính mình, không phải làm bóng tối sau lưng bất kỳ ai.

Lời nói của y như lưỡi dao cứa vào lòng Tần Vũ.

Bất chợt, bàn tay đang bất động bỗng siết chặt lấy tay y. Triệu Thừa Càn giật mình ngước lên, đã thấy đôi mắt đen láy mở to, nhìn y chằm chằm với ánh nhìn phức tạp khó tả – đau đớn, điên cuồng, và một thứ tình cảm mãnh liệt đến nghẹt thở.

— Bệ hạ… — Giọng Tần Vũ khàn đặc, khô khốc như vừa trải qua cơn khát dài — Ngài… muốn đuổi thần đi?

Hắn bật dậy, bất chấp vết thương trên vai lại toác ra. Lớp băng trắng nhuốm đỏ, máu tươi thấm qua, nhỏ giọt xuống ga giường. Nhưng hắn dường như không hề cảm thấy đau đớn, bởi nỗi đau trong lòng còn lớn hơn gấp vạn lần.

— Không! — Tần Vũ gầm lên, giọng nói như con dã thú bị thương. Hắn vươn cánh tay cường tráng, bất chấp tất cả ôm chặt lấy Thừa Càn, ép y vào lòng. Hơi thở nóng hổi phả vào mặt y, mang theo mùi máu tanh và dược liệu — Thần không đi đâu cả! Thần không cần tự do!

Triệu Thừa Càn kinh hãi, y muốn đẩy hắn ra nhưng lại sợ động đến vết thương chí mạng. Bàn tay y giơ lên rồi lại hạ xuống, chỉ biết run rẩy để mặc hắn ôm.

— Tần Vũ, ngươi tỉnh lại rồi thì tốt… ngươi buông trẫm ra đã… — Y cố gắng trấn an.

Nhưng Tần Vũ không buông. Trái lại, hắn cúi xuống, đôi môi khô nứt phủ lên đôi môi thanh tú của thiên tử. Nụ hôn đầu tiên sau bao năm kìm nén, mang theo vị máu và nước mắt.

— Bệ hạ, ngài muốn đuổi thần đi để ở bên cạnh Trấn Viễn Hầu sao? — Giọng Tần Vũ run run, đôi mắt đỏ ngầu sự chiếm hữu và ghen tuông — Thần không cho phép!

Triệu Thừa Càn tái mặt, y run giọng: — Tần Vũ! Ngươi điên rồi! Buông trẫm ra! Ngươi đang phạm thượng!

— Phạm thượng? — Tần Vũ cười khẩy, nụ cười đầy bi ai — Thần vốn dĩ đã là kẻ tội đồ từ lâu rồi! Từ cái ngày thần từ chối tình cảm của ngài, tự lừa dối bản thân, thần đã tự kết án mình vào địa ngục dày vò. Ngu ngốc cho rằng làm vậy là tốt cho ngài, danh dự của ngài không thể bị ô nhục bởi thân phận thấp hèn của mình. Nhưng khi thấy ngài ở bên kẻ khác… thần mới biết, địa ngục còn có tầng sâu hơn.

Hắn bỏ ngoài tai mọi lời trách mắng. Sự đố kỵ bấy lâu bùng phát thành hành động cuồng loạn. Hắn dùng sức mạnh của một ám vệ thủ lĩnh, dù đang bị thương, vẫn dễ dàng khống chế thiên tử yếu ớt. Hắn thô bạo ép Triệu Thừa Càn nằm gập sấp người lên chiếc bàn trà bằng gỗ trắc giữa phòng.

— A… Tần Vũ! Ngươi làm gì vậy? — Triệu Thừa Càn hoảng hốt giãy giụa.

Tần Vũ không đáp. Hắn dứt khoát xé toang tà long bào vàng rực, tiếng vải rách vang lên chói tai trong đêm tĩnh mịch. Lớp gấm quý giá tan tành, để lộ tấm lưng trắng nõn nà của thiên tử dưới ánh nến. Làn da mịn màng như ngọc, sống lưng uốn cong một đường quyến rũ, vùng eo thon nhỏ chỉ vừa một vòng tay ôm. Vài dấu hôn xanh tím còn sót lại từ ba đêm trước với Cố Trọng Hoành vẫn chưa tan hết, càng kích thích thị giác của Tần Vũ thêm điên cuồng.

— Hắn đã làm gì ngài? — Tần Vũ gằn giọng, bàn tay thô ráp vuốt ve những dấu vết trên lưng y — Hắn có khiến ngài sảng khoái như thế không? Ngài có rên rỉ dưới thân hắn không?

— Im miệng! — Triệu Thừa Càn xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, y vùi mặt vào cánh tay, không dám ngẩng lên.

Tần Vũ quỳ xuống phía sau, hai tay nắm lấy hai bên hông thon, kéo nhẹ về phía mình để thân dưới của thiên tử nhô cao hơn. Vạt long bào rách tung xõa xuống đất, để lộ hoàn toàn cánh mông tròn trịa, căng mẩy, trắng ngần như hai quả đào mọng. Nơi khe mông sâu hun hút, hậu huyệt hồng nhạt khép chặt, vẫn còn hơi sưng nhẹ sau những đêm hoan ái trước, nhờ được bôi dược thượng hạng nên không hề tổn hại, ngược lại càng thêm mềm mại mời gọi.

Tần Vũ nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Hắn không vội vã thâm nhập thô lỗ như những lần trước, mà cúi đầu xuống, đặt lên mỗi bên mông một nụ hôn. Rồi hắn dùng hai tay nắn bóp, xoa nắn khối thịt đàn hồi, kéo căng hai bên để lộ rõ huyệt khẩu đang khép hờ.

— Đừng… Tần Vũ… — Triệu Thừa Càn run rẩy, nhưng trong giọng nói đã mất đi sự phản kháng quyết liệt ban đầu.

Tần Vũ cúi đầu, chiếc lưỡi nóng rực liếm dọc theo khe mông, từ trên xuống dưới, rồi dừng lại quanh nếp gấp hậu huyệt hồng nhạt. Đầu lưỡi thô ráp khám phá từng nếp nhăn, liếm láp, mơn trớn, như muốn xoa dịu vết sưng nhẹ, lại như muốn khơi gợi dục vọng sâu thẳm.

— A… không… Tần Vũ… đừng làm thế… dơ bẩn… ưm… — Triệu Thừa Càn rên rỉ, đôi tay bám chặt lấy cạnh bàn trà để không ngã khuỵu. Cảm giác ẩm ướt, nóng bỏng từ chiếc lưỡi của hắn khiến y run rẩy, hạ thân bắt đầu có phản ứng.

Tần Vũ ngẩng đầu, khóe miệng còn vương chút dịch nhờn, ánh mắt đầy sự hằn học và chiếm hữu: — Tại sao Cố Trọng Hoành được làm, mà thần thì không? Thần là ám vệ của ngài, là người đã ở bên ngài từ thuở thiếu thời, là người đã từng nhận được tình cảm của ngài! Ngài từng nói yêu thần, chẳng lẽ tất cả đều là giả dối?

— Ta… — Triệu Thừa Càn nấc nghẹn, nước mắt lưng tròng — Là ngươi đã từ chối trẫm! Ngươi nói chúng ta chỉ là chủ tớ! Ngươi luôn ghét bỏ trẫm !

— Thần ngu ngốc! — Tần Vũ gào lên, giọng đau đớn — Thần đã ngu ngốc! Thần tưởng rằng từ chối là cách bảo vệ ngài khỏi những dị nghị, khỏi việc một hoàng đế lại yêu một kẻ nam nhân hạ tiện. Nhưng thần sai rồi! Sai rồi!

Hắn đưa một ngón tay thô ráp đặt lên cửa huyệt đang ướt át vì nước bọt, xoa nhẹ vòng quanh, cảm nhận sự co bóp của lớp thịt non mềm. Triệu Thừa Càn rùng mình, hậu huyệt vô thức thít chặt lại rồi lại buông lỏng, như một sinh vật có mạng sống riêng.

Ngón tay thứ nhất luồn vào, dễ dàng đến không ngờ, bởi nơi đó đã được khai mở từ những đêm trước. Lớp thịt non mềm bao bọc lấy ngón tay, nóng ẩm, chặt chẽ. Tần Vũ rên khẽ, hắn bắt đầu cử động, ngón tay ra vào nhịp nhàng.

— Ưm… — Triệu Thừa Càn cắn môi, nhưng tiếng rên vẫn thoát ra.

Ngón tay thứ hai gia nhập. Lần này hơi khó khăn hơn, nhưng chỉ một lát sau, cả hai ngón đã cùng lúc ra vào trong huyệt khẩu, kéo căng lớp thịt hồng hào bên trong. Tần Vũ tăng tốc độ, hắn vừa ra vào vừa xoay tròn ngón tay, mở rộng không gian cho những động tác tiếp theo.

— A… Tần Vũ… nhẹ thôi… — Triệu Thừa Càn rên rỉ, hai chân run lẩy bẩy.

Ngón tay thứ ba đâm vào. Ba ngón tay thô dài cùng lúc chiếm lĩnh hậu huyệt chật hẹp, kéo căng đến mức tưởng như sắp rách. Triệu Thừa Càn hét lên một tiếng nức nở, nước mắt trào ra, nhưng cơn đau nhanh chóng chuyển hóa thành khoái cảm kỳ lạ khi những ngón tay bắt đầu di chuyển.

Tần Vũ bắt đầu nhịp điệu ra vào dồn dập. Ba ngón tay liên tục đâm sâu, rút ra, đâm sâu, rút ra. Mỗi nhịp đều mạnh mẽ, dứt khoát, tạo nên âm thanh ẩm ướt đầy dâm mỹ trong căn phòng nhỏ. Lòng bàn tay hắn va vào hai bên mông tạo nên tiếng “bốp bốp” vang dội.

Triệu Thừa Càn gần như gục hẳn trên mặt bàn, chỉ còn hai chân trụ lại, mở rộng để Tần Vũ tác oai tác quái. Tiếng rên rỉ của y ngày càng lớn, không thể kìm nén:

— A… ha… ưm… Tần Vũ… chậm… chậm một chút… trẫm không chịu nổi…

Nhưng Tần Vũ không chậm lại. Hắn biết rõ cơ thể nam nhân, biết rõ dâm huyệt của y nằm ở đâu, cách kích thích nó như thế nào. Ngón tay hắn móc ngược lên, tìm kiếm điểm nhạy cảm ẩn sâu trong lớp thịt mềm. Khi đầu ngón tay chạm phải một khối thịt hơi nhô lên, hơi cứng hơn so với xung quanh, hắn biết mình đã tìm đúng chỗ.

— Aaaa! — Triệu Thừa Càn hét lên thất thanh, cả người bắn lên như bị điện giật — Đừng… đừng chỗ đó… chết mất…!

Tần Vũ cười khẩy, ánh mắt đắc thắng. Hắn tập trung tấn công vào điểm nhạy cảm đó, ba ngón tay không ngừng ấn mạnh, day đi day lại lên điểm gồ mềm mại của thiên tử. Mỗi lần ấn, Triệu Thừa Càn lại rú lên một tiếng nức nở, thân thể run bần bật, hạ thân cương cứng đến tím tái, rỉ ra từng giọt dịch trong suốt.

— Đây là chỗ khiến bệ hạ sung sướng nhất phải không? — Tần Vũ gằn giọng — Cố Trọng Hoành có biết chỗ này của ngài không? Có khiến ngài sướng đến phát khóc như bây giờ không?

— Ưm… ha… đừng hỏi… — Triệu Thừa Càn khóc nức nở, nước mắt nước mũi giàn giụa — Trẫm không biết… không biết gì hết… đừng mà… hức…

Tần Vũ tăng tốc, ba ngón tay ra vào như điên, mỗi lần đều ấn mạnh lên tuyến tiền liệt, móc kéo tàn nhẫn. Triệu Thừa Càn hét lên từng hồi dài, giọng đã khản đặc vì rên rỉ. Cơ thể y cong lên thành một đường cong mỹ lệ, mông ưỡn cao đón nhận những cú thúc của ngón tay, hai chân run lẩy bẩy, mũi chân co quắp vì khoái cảm mãnh liệt.

Hậu huyệt của y co bóp dữ dội, lớp thịt non mềm thít chặt lấy ba ngón tay của Tần Vũ, như muốn giữ chúng lại mãi mãi. Cảm giác sắp lên đỉnh ập đến như sóng dữ, Triệu Thừa Càn há miệng thở dốc, mắt trắng dã, không còn ý thức được gì nữa.

— Cho ra hết đi, bệ hạ của ta. — Tần Vũ thì thầm bên tai y, đồng thời ra vào càng nhanh, càng mạnh, móc càng sâu, ấn càng dữ.

Chỉ một câu nói, Triệu Thừa Càn như được thả lỏng hoàn toàn. Y hét lên một tiếng xé toạc màn đêm, cả người co giật dữ dội, hạ thân bắn ra từng đợi tinh dịch trắng đục, vung vãi lên mặt bàn, lên tấm long bào rách nát dưới sàn. Khoái cảm mãnh liệt như muốn xé toạc cơ thể y ra từng mảnh, đưa y lên tận mây xanh rồi lại ném xuống vực sâu.

Nhưng Tần Vũ chưa dừng lại.

Trong lúc Triệu Thừa Càn đang co giật vì cực khoái, hậu huyệt co thắt từng hồi mạnh mẽ, Tần Vũ lại càng gia tăng tốc độ. Ba ngón tay của hắn ra vào như vũ bão, mỗi nhịp đều đâm thẳng vào tuyến tiền liệt vừa phóng thích xong, càng lúc càng nhanh, càng lúc càng mạnh.

— A… không… dừng lại… trẫm chết mất… hức… — Triệu Thừa Càn khóc nức nở, thân thể vừa co giật vì khoái cảm vừa cố giãy giụa trốn chạy, nhưng Tần Vũ một tay giữ chặt eo y, tay kia vẫn tiếp tục tra tấn hậu huyệt nhạy cảm đến phát điên.

Cảm giác quá tải ập đến. Mỗi lần ngón tay chạm vào điểm dâm vừa phóng thích, Triệu Thừa Càn lại rùng mình, nức nở, hậu huyệt co thắt dữ dội như muốn đẩy ngón tay ra ngoài, nhưng Tần Vũ không buông tha. Hắn móc ngược, kéo mạnh, khiến những cơn co thắt càng thêm mãnh liệt, càng thêm điên cuồng.

— Thoải mái không, bệ hạ? — Tần Vũ cúi xuống, liếm láp những giọt nước mắt trên má y — Có thoải mái hơn khi ở với Cố Trọng Hoành không?

— Ưm… ha…chết mất… trẫm không biết… hức… đừng vào nữa… chết mất… — Triệu Thừa Càn trả lời trong nước mắt, ý thức đã mơ hồ, chỉ còn cảm giác và cảm giác.

Tần Vũ tiếp tục, không ngừng nghỉ, cho đến khi Triệu Thừa Càn kiệt sức hoàn toàn, chỉ còn có thể nằm đó, thân thể thỉnh thoảng lại co giật nhẹ mỗi khi ngón tay hắn vô tình chạm vào điểm gồ nhỏ đã trở nên quá mẫn cảm. Hậu huyệt sưng đỏ, ướt át, không ngừng co bóp vô thức, như vẫn còn thèm khát được lấp đầy.

Tần Vũ cuối cùng cũng rút tay ra, nhìn những ngón tay dính đầy dịch nhờn của thiên tử. Hắn đưa lên miệng liếm, mắt vẫn nhìn Triệu Thừa Càn đang nằm bất động trên bàn với ánh nhìn phức tạp – yêu thương, đau đớn, chiếm hữu và cả sự ân hận.

Hắn nhẹ nhàng bế y lên, đặt y nằm ngay ngắn trên chiếc giường nhỏ cạnh đó. Hắn cởi áo ngoài của mình, đắp lên người y, rồi quỳ xuống bên giường, nắm lấy tay y đặt lên môi mình.

— Thần xin lỗi, bệ hạ. — Giọng hắn run run — Thần xin lỗi vì đã ngu ngốc ngần ấy năm. Thần xin lỗi vì đã làm ngài đau. Nhưng xin ngài hãy hiểu, tình cảm thần dành cho ngài chưa bao giờ giả dối.

Hắn ngước lên, nhìn gương mặt y đang nhắm nghiền, hàng mi dài ướt đẫm nước mắt. Hắn cúi xuống, đặt lên môi y một nụ hôn nhẹ như cánh ve sầu.

— Thần sẽ ở lại, bệ hạ. Dù ngài có đuổi thần đi nghìn vạn lần, thần vẫn sẽ ở lại. Bởi vì thần là ám vệ của ngài, là bóng tối sau lưng ngài, là kẻ sẵn sàng chết vì ngài. Và là… kẻ yêu ngài, dù có phải xuống địa ngục, thần cũng không hối hận.

Ngoài trời, mưa bắt đầu rơi. Tiếng mưa lộp bộp trên mái ngọc lưu ly, hòa cùng tiếng thở gấp gáp nặng nề của hai con người.

Tần Vũ không còn thô bạo như trước đó. Hắn muốn dùng sự triền miên này để giữ chân y. Hắn tháo thắt lưng, giải phóng nam căn gân guốc, thô to đang cương cứng đến mức run rẩy. Hắn đặt quy đầu nóng hổi ngay cửa huyệt, rồi từ từ, từng chút một nhấn sâu vào bên trong.

“Sực… phập…”

Tiếng thịt nóng hổi bị tách ra, tiếng nước nhớp nháp bắt đầu vang lên. Triệu Thừa Càn ngửa cổ, tiếng rên nức nở thoát ra từ kẽ răng:

— Ha… nóng quá… Tần Vũ… chậm thôi… trẫm chịu không nổi…

Tần Vũ thở dốc, hắn đứng phía sau, hai tay bám chặt lấy bờ mông tròn trịa của hoàng đế. Hắn bắt đầu thúc hông, mỗi cú đâm đều cực kỳ sâu và nặng nề, chạm đến tận cùng dũng đạo của Triệu Thừa Càn.

— Bệ hạ, cảm nhận thần đi… thần sẽ lấp đầy ngài….

Hạ thể hai người ma sát kịch liệt, lớp da thô ráp của Tần Vũ cọ vào làn da mịn màng của y tạo nên cảm giác tê dại. Hậu huyệt y co bóp điên cuồng, tham lam hút nuốt dương vật khổng lồ của gã ám vệ. Tần Vũ cảm thấy đầu khấc của mình liên tục bị những thớ thịt mềm mại bên trong nghiền ép, khoái cảm mãnh liệt khiến hắn gầm nhẹ.

— Ưm… Tần Vũ… đừng… sâu quá… á… ha… ha… — Triệu Thừa Càn khóc nấc lên, hai tay y quờ quạng trên mặt bàn trà, những quân cờ văng tứ tung.

— Ngài thích thần đâm vào đây phải không? Nói đi! — Tần Vũ gầm gừ, thúc mạnh một cú chí mạng vào điểm dâm.

— Ha… đừng… chỗ đó… hức… trẫm sắp hỏng rồi…

Hắn nhấc một chân y lên đặt lên mặt bàn, khiến tư thế trở nên dâm mỹ vô cùng. Từ góc độ này, Tần Vũ nhìn thấy rõ ràng nơi giao hợp nhầy nhụa dịch thể, quy đầu của hắn mỗi lần rút ra đều kéo theo những dòng mật ngọt hồng nhạt. Hắn cúi xuống cắn mạnh vào nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt y, nụ hôn nồng mùi máu và dục vọng.

Tiếp theo, Tần Vũ lật người Triệu Thừa Càn lại, bắt y quỳ bò trong tư thế hông nâng lên cao. Hắn không cho y nghỉ ngơi, lập tức đâm sầm vào từ phía sau. Tiếng “bạch bạch” va chạm xác thịt vang dội khắp căn phòng.

— Á… ha…. quá sâu… Tần Vũ… đừng bỏ rơi trẫm mà…— Triệu Thừa Càn mơ màng nức nở

— Thần sẽ không bao giờ đi đâu cả, thần sẽ ở bên ngài mãi mãi.

Tần Vũ triền miên thao túng hậu đình của hoàng đế, mỗi nhịp đẩy đều mang theo tất cả tình yêu và sự điên cuồng. Dương vật hắn nóng rực như thanh sắt nung, chà xát vào nhục bích mẫn cảm khiến Triệu Thừa Càn đạt đến cực khoái liên tục. Y không ngừng rên rỉ, tiếng khóc nức nở hòa cùng tiếng thở dốc tạo nên một khung cảnh dâm loạn tột cùng.

— Ha… ở bên trong… Tần Vũ… lấp đầy trẫm… hức… xin ngươi…

— Được, thần cho ngài tất cả… Bệ hạ của thần!

Tần Vũ bắn những dòng tinh dịch nóng hổi vào sâu nhất trong y, cơ thể Triệu Thừa Càn co giật dữ dội rồi đổ gục xuống mặt bàn, hoàn toàn hư thoát.

Bên ngoài cửa tẩm điện, một bóng người cao lớn đứng lặng trong bóng tối. Cố Trọng Hoành đã quay về kinh từ sớm, hắn định mang tin vui về quân doanh cho Triệu Thừa Càn. Nhưng đứng ở đây, hắn nghe thấy tất cả. Tiếng nức nở ngọt ngào của y dưới thân nam nhân khác, lời tỏ tình điên rồ của Tần Vũ… tất cả như những mũi kim châm vào lòng kiêu hãnh của vị Hầu gia.

Cố Trọng Hoành siết chặt chuôi kiếm, tim hắn thắt lại một nhịp. Hắn không dám xông vào, không dám tranh giành tình yêu của y lúc này, vì hắn biết y vẫn luôn dành một vị trí đặc biệt cho gã ám vệ kia.

Hầu gia lặng lẽ quay người, bước chân nặng nề rời khỏi hành lang. Tuyết bắt đầu rơi dày, phủ trắng xóa con đường phía trước, cũng như phủ mờ đi những toan tính trong lòng hắn.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 51 30 Tháng 3, 2026
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026

Comments for chapter "Chương 17"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz