Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. Nam nhân của hoàng đế
  3. Chương 16 - Độc Kế Hậu Cung
Prev
Novel Info

Hoàng thành đêm nay tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng bên dưới mặt hồ phẳng lặng ấy là những đợt sóng ngầm cuồn cuộn có thể nhấn chìm cả một vương triều. Tại cung Vĩnh Ninh, Huệ Phi – ái nữ của Tướng quốc đương triều – đang ngồi trước gương đồng, đôi mắt phượng dài hẹp lấp lánh sự độc ác và toan tính. Nàng thừa hưởng sự nham hiểm của phụ thân, kẻ luôn khao khát lũng đoạn giang sơn họ Triệu để thay thế bằng dòng máu họ Cao.

Huệ Phi từ lâu nay luôn nghi ngờ về những đêm “long sủng” ngắn ngủi. Nàng không tin một nam nhân trẻ tuổi như Triệu Thừa Càn lại có thể lãnh đạm với nữ sắc đến thế, ngày thường gần nhưng không triệu kiến cung tần nhưng mỗi tháng vẫn lần lượt qua đêm cùng các phi tử, nàng tin rằng có điều khuất tất.

Đêm khuya thanh vắng, trong cung cấm u tịch chỉ còn tiếng gió thì thào qua những tán tùng bách. Trên long sàng trải gấm vóc lụa là, Huệ Phi nằm đó, hơi thở đều đặn nhưng đôi mắt khép hờ dưới hàng mi dài vẫn âm thầm quan sát mọi động tĩnh. Đêm nay khác hẳn mọi khi – nàng đã khéo léo tráo chén mê dược “hành phòng” bằng nước trà gừng, đồng thời mua chuộc tên thái giám tâm phúc không thắp loại hương trầm gây ảo giác quỷ quái kia. Tỉnh táo hoàn toàn, nàng nằm chờ, lòng dạ rối bời giữa nghi hoặc và một thứ dục vọng đang âm ỉ cháy.

Cánh cửa khẽ động, một tiếng “lách” rất nhẹ vang lên. Một bóng đen cao lớn, quen thuộc đến kỳ lạ, lướt vào phòng không một tiếng động. Không lời chào hỏi, không nghi thức, bóng đen ấy lao đến bên giường, đôi bàn tay to lớn, thô ráp tham lam lột phăng lớp xiêm y mỏng manh trên người nàng. Làn da thịt trắng ngần lộ ra dưới ánh nến heo hắt, run lên vì không khí lạnh và sự mong chờ.

Ảnh Nhất – thủ lĩnh ám vệ, kẻ thay thế hoàng đế thực hiện “nghĩa vụ” suốt bao năm qua – không hề hay biết con mồi dưới thân đêm nay lại đang tỉnh táo. Hắn hành sự như một cỗ máy hoàn hảo, nhưng hôm nay, “vị phi tần” tưởng chừng mê man kia bỗng dưng chủ động một cách lạ thường.

Không đợi hắn kịp bắt đầu, Huệ Phi bất ngờ vòng đôi chân thon dài, trắng muốt như ngọc kẹp chặt lấy thắt lưng săn chắc, đầy cơ bắp của hắn, rồi dùng lực kéo mạnh nam nhân đang đứng sững xuống người mình. Ảnh Nhất khựng lại trong tích tắc, đôi mắt sắc lẻm trong bóng tối ánh lên tia ngạc nhiên, nhưng bản năng của một kẻ được huấn luyện để phát tiết, để phục vụ, đã nhanh chóng lấn át tất cả. Hắn vươn người, đôi tay to lớn nắm lấy hai bầu vú căng tròn của nàng, bóp mạnh đến mức để lại những vết hằn đỏ.

Hắn giải phóng dương vật khổng lồ, gân guốc, đang cương cứng đến mức phát bỏng, thứ vũ khí lợi hại đã bao đêm làm nàng mê đắm trong vô thức. Không một lời dạo đầu, hắn đưa đầu khấc to tướng, đỏ hỏn cọ xát vào khe suối đang ướt đẫm, rồi đâm sầm vào nhục huyệt đang háo hức chờ đợi.

“Sực! Phập!”

Tiếng nước nhớp nháp, tiếng thịt da va chạm vang lên chát chúa, thô tục trong gian phòng vắng lặng. Huệ Phi cong người lên như cánh cung, một tiếng rên dài không kìm hãm được thoát ra khỏi cổ họng. Đôi mắt nàng hé mở, nhìn qua kẽ mi về phía kẻ đang thao túng cơ thể mình. Dưới ánh nến mờ ảo, nàng nhìn thấy rõ ràng – trên má trái của kẻ đang điên cuồng ra vào trong người nàng, có một vết sẹo dài, lồi lõm do đao kiếm để lại. Triệu Thừa Càn mà nàng biết, vị hoàng đế tưởng vốn có làn da ngọc ngà, không một tỳ vết.

Trái tim Huệ Phi đập loạn xạ, không phải vì sợ hãi hay bị lừa dối, mà là vì một thứ khoái cảm bệnh hoạn, tội lỗi đang dâng lên kinh khủng. Hóa ra, kẻ đã mang lại cho nàng bao đêm thác loạn, bao lần cực khoái tột đỉnh, lại không phải là thiên tử tôn quý, mà là một gã đàn ông lạ mặt. Nhưng điều đó càng khiến máu huyết nàng sục sôi, càng khiến nhục huyệt nàng co bóp mạnh mẽ hơn.

— Bệ hạ… thật mạnh… đâm chết thiếp đi… a… ư… đâm nát thiếp đi!— Nàng rên rỉ dâm đãng, cố tình thốt ra những lời lẽ mê hoặc, đôi bàn tay ngọc ngà cào cấu lên tấm lưng rộng đầy sẹo của Ảnh Nhất, để lại những vệt đỏ dài.

Nam căn của Ảnh Nhất thô to với mỗi cú thúc của hắn đều như muốn đóng đinh nàng xuống giường, quy đầu nóng rực như than hồng va chạm mãnh liệt vào sâu thẳm tử cung, khiến Huệ Phi run rẩy kịch liệt, nước mắt trào ra vì sung sướng. Nàng chủ động xoay chuyển hông, nghênh đón từng đợt xâm nhập tàn bạo, nhục huyệt co thắt điên cuồng, mút chặt lấy dương vật của ám vệ như một con đỉa đói khát, tham lam tận hưởng sự sung mãn của kẻ nô tài.

Nàng bất ngờ lật người, quỳ bò trên đệm lụa gấm, phơi bày bờ mông đầy đặn, trắng nõn cùng với cả hai huyệt đạo đang ướt đẫm, mời gọi. Động tác dâm đãng, chủ động đó khiến Ảnh Nhất như con thú dữ bị kích thích. Hắn gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, đôi tay nắm lấy mái tóc dài của nàng kéo ngược ra sau, buộc nàng phải ưỡn người lên, rồi không chút do dự, hắn đâm thẳng từ phía sau vào hậu đình còn e ấp.

— Á á á! Chết mất!— Huệ Phi gào lên, cảm giác trướng đau tưởng chừng xé toạc nàng làm đôi, nhưng kỳ lạ thay, nó nhanh chóng hòa quyện cùng một khoái cảm trần trụi, man dại. Cảm giác vừa thốn, vừa đau, vừa sướng do nam căn to lớn lấp đầy hậu huyệt khiến nàng phát điên. Nàng muốn hắn chơi nát cả hai huyệt của mình, muốn tận hưởng đến kiệt cùng cơ thể sung mãn của nam nhân thấp hèn này.

Khi Ảnh Nhất đang thúc từng nhịp thô bạo, đều đặn vào hậu huyệt, bàn tay nàng liền luồn xuống dưới, tự mân mê, tự chơi dâm huyệt trước đang rỗng tuếch, những ngón tay thon dài móc ngoáy điên cuồng, miệng không ngừng rên rỉ những lời dâm loạn nhất:

— Cắm vào… sâu nữa đi… ơ ơ… thật to… đâm nát thiếp đi… bệ hạ của ta… hỡi bệ hạ… thiếp là nữ nhân dâm đãng nhất của người… chỉ xin người hãy đâm chết thiếp!

Nàng thì thầm trong cơn cực khoái, đôi mắt đỏ ngầu vì sự điên loạn của dục vọng, mồ hôi và nước mắt hòa lẫn chảy dài trên gò má. Dịch thể tình dục từ âm hộ chảy ra, hòa cùng mồ hôi, chảy ròng ròng trên đùi non, thấm ướt cả ga giường gấm.

Ảnh Nhất vẫn không nói một lời, hắn chỉ điên cuồng dập dồn như một cỗ máy hoàn hảo, đôi tay bóp chặt lấy eo nàng, mỗi cú thúc đều mạnh mẽ, chuẩn xác, đưa nàng lên những đỉnh cao liên tiếp. Họ thay đổi tư thế liên tục: lúc thì nàng nằm ngửa, chân co lên ngực để hắn xâm nhập sâu nhất; lúc thì hắn nằm dưới, để nàng cưỡi lên người, tự do điều khiển tốc độ và góc độ theo ý muốn dâm đãng; họ quấn lấy nhau trong tư thế giao hoan kịch liệt nhất.

Cho đến khi ánh bình minh bắt đầu le lói ngoài khung cửa, cả hai cùng đạt đến đỉnh của sự nhục dục trần trụi. Ảnh Nhất gầm lên một tiếng trầm đục, ấn sâu người vào, bắn ra một dòng tinh dịch nóng hổi, đặc quánh vào sâu trong tử cung của Huệ Phi. Cùng lúc đó, nàng cũng rú lên trong cực khoái tột độ, thân thể co giật liên hồi, cảm nhận từng giọt tinh nóng bỏng của kẻ nô tài đang lấp đầy mình.

Trong những giây phút cuối cùng trước khi hoàn toàn kiệt sức, Huệ Phi mỉm cười – một nụ cười mãn nguyện, dâm đãng và đầy toan tính.

Dưới bầu trời đầy sao, cung Vĩnh Ninh chìm trong cuộc hoan lạc trần trụi, nhưng tại Ngự thư phòng, một khung cảnh nóng bỏng không kém đang diễn ra, lại mang đậm hơi thở của sự chiếm hữu thực sự và nguy hiểm chết người.

Ngự thư phòng rộng lớn, ánh nến chập chờn hắt bóng lên những kệ sách uy nghi. Trên long án bày biện tấu chương chất cao như núi, nghiên mực bằng ngọc thạch còn đẫy mực tàu thơm. Nhưng tất cả sự trang nghiêm ấy đều bị phá vỡ bởi cảnh tượng dâm mỹ đang diễn ra trên chiếc áng thư uy nghiêm.

Triệu Thừa Càn, thiên tử của thiên hạ, lúc này đang ngồi trên áng thư, tà long bào màu minh hoàng xộc xệch, để lộ bờ vai trắng ngần với những dấu hôn đỏ ửng. Đôi chân thon dài của y quấn chặt lấy hông Cố Trọng Hoành, gác lên hông hắn như hai cành liễu mềm yếu đuối. Gương mặt thanh tú của vị hoàng đế đỏ bừng vì khoái cảm và nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng, hàng mi dài ướt đẫm.

Cố Trọng Hoành, Trấn Viễn Hầu uy chấn biên cương, vẫn mặc nguyên bộ triều phục màu tía uy nghi. Chỉ có hạ thân là trần trụi, nam căn khổng lồ, sẫm màu đang cắm ngập trong hậu huyệt của hoàng đế. Dương vật của hắn dài và thô đến mức khi thâm nhập, phần bụng dưới của Triệu Thừa Càn nhô lên một đường gờ rõ rệt, như thể hắn đang xuyên thủng nội tạng y.

Cố Trọng Hoành một tay ôm chặt eo y, bàn tay thô ráp với những vết chai vì năm tháng cầm đao bóp nắn làn da mềm mại, để lại những vết đỏ hằn in. Tay kia hắn cầm bút lông, thản nhiên chấm mực vào nghiên, rồi phê duyệt tấu chương ngay trên bụng Triệu Thừa Càn. Mỗi nét bút đều chuẩn xác, vững vàng.

Triệu Thừa Càn nức nở, tiếng rên mang theo sự thẹn thùng tột độ và cả sự sung sướng không thể kìm nén:

— Trọng Hoành… đừng… đây là Ngự thư phòng… ngừng lại… hức…

Y cố gắng giữ vẻ uy nghiêm, nhưng từng lời nói đều bị cắt đứt bởi những tiếng thở dốc. Hai chân y run rẩy vì cố giữ thăng bằng trên hông hắn, bàn chân trần với những ngón chân thon dài cuộn tròn vì khoái cảm.

Cố Trọng Hoành cười khẽ, tiếng cười trầm thấp vang lên trong không gian tĩnh mịch, mang theo sự chiếm hữu và nguy hiểm. Hắn không những không dừng lại mà còn hơi nghiêng người, đưa đầu bút lông lạnh lẽo, còn ướt mực, nhẹ nhàng trượt từ bụng xuống để trêu đùa quanh nếp gấp hậu huyệt đang ngậm chặt nam căn của mình. Đầu lông mềm mại lướt trên làn da nhạy cảm, để lại những vệt mực đen trên vùng da trắng nõn quanh huyệt khẩu.

— Á…! Lạnh… đừng… — Triệu Thừa Càn co rúm người lại, cơ bụng săn chắc vì căng thẳng và kích thích. Phản ứng của y càng khiến hậu huyệt co bóp mạnh hơn, bao bọc chặt lấy nam căn của Cố Trọng Hoành, dâm dịch rỉ ra ướt đẫm cả mặt gỗ áng thư, chảy xuống tạo thành vệt ẩm ướt trên lớp gỗ quý.

Hầu gia hài lòng trước phản ứng của thiên tử. Hắn đặt bút lông xuống, hai tay giữ chặt eo Triệu Thừa Càn, bắt đầu chuyển động. Từng cú nhấp của hắn mạnh mẽ và sâu hoắm, nam căn thô to rút ra gần hết rồi lại đâm mạnh vào tận cùng, mỗi lần đều chạm đến nơi sâu nhất trong cơ thể y, nơi chưa từng có ai đặt chân tới.

— Ha… không… sâu quá… Trọng Hoành… trẫm chịu không nổi… á… hức… quá đầy… — Triệu Thừa Càn ngửa cổ ra sau, để lộ yết hầu thanh tú nhấp nhô theo từng nhịp thở dốc. Mồ hôi lấm tấm trên trán y, vài sợi tóc mai ướt đẫm dính vào thái dương. Đôi mắt vốn uy nghiêm của bậc đế vương giờ đây chỉ còn là hai hồ nước mờ đục vì khoái lạc.

Cố Trọng Hoành tăng tốc, tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập trong không gian yên tĩnh của Ngự thư phòng, hòa cùng tiếng thở dốc và tiếng rên rỉ không ngừng của hoàng đế. Chiếc áng thư uy nghiêm trở thành chiếc giường tình dục, những tấu chương quan trọng của quốc gia sớm đã bị gạt sang một góc, vương vãi dưới sàn nhà lạnh lẽo.

Triệu Thừa Càn run rẩy, y cảm thấy mình như sắp tan chảy dưới những cú thúc của hắn. Hạ thân y đã cương cứng từ lâu, đầu khấc hồng hào lộ ra khỏi bao quy đầu, rỉ ra từng giọt dịch trong suốt, thấm ướt long bào. Mỗi khi nam căn của Cố Trọng Hoành đâm sâu, nó lại cọ vào điểm nhạy cảm bên trong khiến y như bị điện giật, toàn thân run lên, miệng không kìm được thốt lên những tiếng rên nức nở.

— Trọng Hoành… cầu xin ngươi… nhẹ một chút… ôi… chạm tới rồi… điểm đó… ha… hức… đừng ngừng… ơ kìa…!

Cố Trọng Hoành cúi xuống, liếm mút nốt ruồi mỹ nhân đang đẫm lệ bên khóe mắt y, hơi thở nồng đậm mùi chiếm hữu và quyền lực phả vào mặt thiên tử. Môi lưỡi hắn liếm dọc theo xương quai hàm thanh tú, rồi dừng lại ở vành tai nhạy cảm, cắn nhẹ và thì thầm:

— Bệ hạ, ngài nói xem, ta nên đâm mạnh hơn hay nên đâm sâu hơn?

Triệu Thừa Càn không trả lời được. Y chỉ biết nức nở trong cực khoái, hai tay bấu chặt vào vai áo quan phục của Cố Trọng Hoành, móng tay bấm sâu vào lớp gấm dày, như thể nếu buông ra y sẽ chìm nghỉm trong đại dương khoái lạc này. Hậu huyệt y co bóp kịch liệt, từng lớp thịt non mềm cuốn chặt lấy nam căn gân guốc của Hầu gia như một khoang chứa ấm áp nhất, hoàn hảo nhất. Mỗi lần rút ra, lớp thịt hồng bên trong bị kéo theo, để lộ một vòng đỏ ướt át dâm mỹ; mỗi lần đâm vào, nó lại nuốt trọn cây thịt to lớn đến tận gốc.

Cố Trọng Hoành cảm thấy thỏa mãn vô biên. Với hắn, việc thao túng vị thiên tử này trên chính long án của y là một sự sỉ nhục ngọt ngào đối với vương quyền tối thượng, nhưng lại là sự tôn sùng tuyệt đối đối với tình cảm mà hắn dành cho Triệu Thừa Càn. Nhìn vị hoàng đế kiêu hãnh giờ đây chỉ biết rên rỉ và khóc lóc dưới thân mình, nhìn đôi mắt ấy chỉ còn hình bóng của hắn, hắn thấy một cảm giác chiếm hữu mãnh liệt dâng trào.

Hắn thay đổi tư thế, nhấc bổng Triệu Thừa Càn lên, xoay người y lại, đặt y nằm sấp trên đống tấu chương ngổn ngang. Hai tay y chống trên mặt bàn, mông cong lên, bày ra tư thế dâm đãng nhất. Đây chính là tư thế butterfly mà hắn yêu thích – hoàng đế như một cánh bướm xinh đẹp bị ghim chặt dưới thân hắn, đôi chân dang rộng, chỉ có thể run rẩy đón nhận từng nhịp thúc từ phía sau.

— Á… ha… mạnh nữa lên… đâm nát trẫm đi… Trọng Hoành… ha… hức… trẫm chỉ là… là của ngươi… — Triệu Thừa Càn thét lên, nước mắt và nước dãi chảy dài trên gò má, long bào xộc xệch để lộ tấm lưng trần với những đường cong mỹ lệ. Y hoàn toàn buông thả, từ bỏ mọi kiêu hãnh của bậc đế vương, chỉ còn là một kẻ cuồng dại vì tình dục.

Cố Trọng Hoành một tay giữ chặt eo y, tay kia vòng ra trước xoa nắn dương vật đang cương cứng của y, bóp nhẹ đầu khấc nhạy cảm, khiến Triệu Thừa Càn càng thét lên dữ dội. Hắn ra vào không ngừng, mỗi cú thúc đều mạnh mẽ và chính xác, nam căn thô to cọ sát vào điểm G bên trong, tạo nên những cơn sóng khoái lạc liên hồi.

Tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập, “bốp… bốp… bốp…”, hòa cùng tiếng nước nhớp nháp từ hậu huyệt đã ướt đẫm dâm dịch. Tiếng thở dốc và tiếng khóc nức nở của hoàng đế vang vọng trong Ngự thư phòng, xé tan màn đêm tĩnh mịch.

Triệu Thừa Càn hoàn toàn luân hãm trong vòng xoáy khoái lạc. Y cảm thấy hạnh phúc khi được nam nhân này xâm chiếm, cảm giác được lấp đầy đến nghẹt thở khiến mọi lo toan cung đấu, mọi gánh nặng giang sơn dường như tan biến. Trong khoảnh khắc này, y chỉ muốn là vật sở hữu của hắn, chỉ muốn cảm nhận từng nhịp đập của nam căn trong cơ thể mình.

Y chủ động ưỡn mông lên cao hơn, mở rộng hai chân, nghênh đón từng cú thúc chí mạng của Cố Trọng Hoành. Mỗi lần hắn đâm vào, y lại rên lên đầy sung sướng, hậu huyệt co bóp mạnh mẽ hơn, như muốn giữ chặt lấy hắn mãi mãi.

— Không được… Trọng Hoành… cùng trẫm… cùng trẫm… — Triệu Thừa Càn thét lên, thân thể run rẩy dữ dội.

Cố Trọng Hoành gầm nhẹ, tăng tốc ra vào, mỗi cú thúc đều mạnh đến mức khiến thân hình y chồm về phía trước, ngực ép chặt vào những tấu chương lạnh lẽo. Hắn cảm nhận được hậu huyệt của y đang co bóp kịch liệt, báo hiệu cao trào sắp đến.

— Đừng nhịn… cùng ta… — hắn khàn giọng nói, một tay bóp chặt eo y, tay kia bóp mạnh dương vật đang rung lên của y.

— Á…! Hức… Trọng Hoành…! — Triệu Thừa Càn hét lên nức nở, thân thể cong lên, đầu ngửa ra sau, hậu huyệt co bóp mạnh mẽ ôm chặt lấy nam căn của hắn. Cùng lúc đó, y phóng thích, tinh dịch trắng đục bắn ra, vương vãi lên những tấu chương quan trọng, lên mặt bàn gỗ quý.

Ngay sau đó, Cố Trọng Hoành gầm lên một tiếng trầm đục, đâm mạnh nhất có thể vào sâu trong cơ thể y, phóng thích dòng tinh nóng hổi, nóng đến mức như thiêu đốt nội tạng y. Từng đợt, từng đợt tinh dịch tràn vào, lấp đầy khoang chứa ấm áp, hòa cùng dâm dịch của y chảy ra, ướt đẫm cả đùi non.

Hồi lâu sau, cơn cực khoái lắng xuống. Cả hai thở hổn hển, mồ hôi thấm đẫm y phục. Cố Trọng Hoành vẫn còn ở lại trong cơ thể y, cúi xuống hôn lên tấm lưng trần ướt át. Hắn nhẹ nhàng rút ra, để mặc dòng tinh dịch trắng đục chảy ra từ hậu huyệt đang khép hờ của thiên tử, thấm ướt những tấu chương dưới thân y.

Triệu Thừa Càn nằm bẹp trên long án, thở dốc, vô lực thì thầm, giọng khàn đặc vì đã rên rỉ quá nhiều:

— Ngươi… to gan thật…

Cố Trọng Hoành khẽ cười, kéo y vào lòng, hôn lên vành tai đang đỏ ửng của y:

— Thần chỉ muốn chứng minh với bệ hạ rằng, giang sơn này, thần có thể phò tá, cũng có thể chiếm đoạt. Nhưng chỉ có bệ hạ, mới là thứ thần muốn chiếm hữu mãi mãi.

Triệu Thừa Càn không trả lời, chỉ vùi mặt vào ngực hắn, trong lòng vừa thẹn vừa ngọt ngào. Y biết, từ nay về sau, không chỉ giang sơn, mà cả trái tim y cũng đã thuộc về nam nhân này. Và y chấp nhận điều đó, bằng tất cả sự cam tâm tình nguyện.

Bình minh lờ mờ xuyên qua rèm châu, chiếu lên tấm long sàng hỗn độn ở cung Vĩnh Ninh. Giữa đống mền gối nhàu nhĩ còn vương mùi dâm mĩ, Huệ Phi từ từ ngồi dậy, thân hình yểu điệu trắng nõn phủ đầy những vết hôn tím bầm cùng dấu tay hằn sâu. Nàng không thèm gọi cung nữ hầu hạ, mà run run đưa bàn tay ngọc ngà xuống vùng hạ thể còn đang rỉ dịch. Hai ngón tay thon dài móc vào sâu trong động huyệt, cố moi ra những dòng tinh dịch trắng đục còn sót lại của Ảnh Nhất.

— Ưm… hừ…— Một tiếng rên khe khẽ bật ra từ cổ họng, vừa ghê tởm vừa khoái cảm. Nàng cong người, đầu ngón tay chạm đến nơi sâu nhất, nơi vừa bị cây dương vật to lớn kia xâm chiếm suốt đêm qua. Từng thớ thịt bên trong vẫn còn co bóp nhớp nháp, nuối tiếc vật đã rời khỏi thân thể. Dịch trắng theo kẽ tay chảy ra, thấm đẫm lớp long sàng gấm lụa.

Đôi mắt đẹp long lanh, ánh lên vẻ phức tạp – ghê tởm xen lẫn phấn khích tột độ. Nàng rùng mình, không biết là vì khoái lạc còn đọng lại hay vì kế hoạch sắp tới.

Tiếng bước chân thái giám vọng từ ngoài điện. Huệ Phi vội thu tay lại, kéo chăn che thân, nhưng trên gò má vẫn còn vệt ửng hồng của dâm dục chưa tan. Tên thái giám cung kính dâng lên chén thuốc ngừa thai – thứ vẫn thường được ban cho các phi tần sau khi hầu hạ thánh thượng.

— Tham kiến quý phi nương nương, nô tài mang thuốc bổ mà bệ hạ ban thưởng cho nương nương.

Huệ Phi nhận lấy, đưa lên môi uống cạn trước mặt hắn. Nhưng vừa khi bóng thái giám khuất sau rèm, nàng liền nghiêng đầu, nhổ bỏ thứ thuốc đắng ngắt vào chiếc khăn lụa. Khóe môi nở nụ cười lạnh:

— Thứ này… sẽ trở thành hậu duệ chính tông.

Bàn tay vuốt nhẹ lên bụng dưới phẳng lì, nơi vẫn còn âm ấm dòng tinh dịch của kẻ thế thân. Nàng cảm nhận từng giọt chất lỏng đang thấm sâu, hòa vào cơ thể mình. Một kế hoạch táo bạo hình thành trong tâm trí.

Nàng ngồi vào án thư, bút lông múa trên giấy tuyên thành những dòng chữ thanh thoát nhưng sắc lẹm:

— Hoàng đế đoạn tụ, vì nam nhân mà nguy hại phi tần đang mang long tự. Chính thống hoàng gia cần được bảo vệ. Đây là lúc khởi binh, lật đổ kẻ dâm loạn, lập lại trật tự cho giang sơn họ Triệu.

Mật thư được gấp cẩn thận, trao vào tay thái giám thân tín nhất. Khi bóng hắn khuất sau rèm cung, Huệ Phi quay lại bên long sàng, đưa tay luồn vào giữa hai đùi, lần theo khe hở còn ướt át. Một ngón tay lại móc sâu vào động khẩu, cảm nhận tinh dịch vẫn còn rỉ ra theo từng cơn co bóp.

— Ưm… thật nhiều…— Nàng rên rỉ, ngón tay thứ hai cũng luồn vào, tự mình khuấy động nơi vừa bị giày vò suốt đêm. Tiếng rên lẫn trong hơi thở gấp gáp. Tư thế nàng nằm nghiêng, hai chân co lên để lộ hai cánh hoa ửng đỏ, hai ngón tay không ngừng ra vào nhịp nhàng. Chất dịch trắng chảy ra ngay lập tức bị đẩy vào lại, thấm ướt cả bàn tay.

Đôi mắt nhắm nghiền, hình dung lại cảnh tượng đêm qua – thân hình cường tráng của Ảnh Nhất đè lên người, dương vật thô dài không ngừng đâm sâu, mỗi lần rút ra kéo theo lớp thịt hồng bên trong lộn ra ngoài. Nàng tưởng như lại nghe tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm bốp bốp, và cả tiếng nàng rên rỉ cầu xin dưới thân hắn.

— A… ưm… sướng… — Thân thể cong lên, cơn cực khoái thứ hai trong sáng nay ập tới, khiến nàng run bần bật. Ngón tay vẫn cắm sâu trong động huyệt, cảm nhận từng nhịp co thắt cuồng nhiệt. Khi cơn sóng dịu xuống, nàng từ từ rút tay ra, nhìn lớp dịch trắng dính đầy, rồi đưa lên môi liếm nhẹ.

Ngoài kia, bình minh đã lên cao, nhưng trong cung Vĩnh Ninh, bão tố đang thực sự bắt đầu thổi từ phía sau rèm châu, báo hiệu một cuộc huyết chiến không thể tránh khỏi nơi nội cung. Và trên thân thể kiều diễm của Huệ Phi, những dấu tích của cuộc chiến ấy vẫn còn in hằn, ươn ướt, nóng hổi.

Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 2 ngày ago
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 16"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz