Trời đông kinh kỳ buốt giá, tuyết phủ trắng xóa những lầu gác cao vút, nhưng bên trong phủ Vũ Lăng Vương, không khí lại ngưng đọng như vũng nước chết. Tiêu Tước ngồi thẫn thờ trước chiếc rương gỗ mục nát mà hắn vừa tìm thấy trong góc tối của am ni cô. Bên trong là những lá thư được gói ghém cẩn thận, nét chữ rồng bay phượng múa thanh thoát nhưng chứa đựng những tâm tư nặng nề của Triệu Thừa Càn viết cho mẫu phi của hắn.
Từng lá thư mở ra là một lần trái tim Tiêu Tước bị bóp nghẹt. Hắn bàng hoàng nhận ra sự thật tàn khốc: Mẫu phi hắn không hề bị oan ức, bà đã thật sự phạm tội tư thông và truyền tin mật ra ngoại quốc. Chính Triệu Thừa Càn — người mà hắn luôn căm hận và cho là dâm ô — đã đánh đổi bằng cả quyền lực và vô số nhượng bộ với các thế lực đại thần để giữ lại mạng sống cho bà. Y xé bỏ chứng cứ, dọn sạch dấu vết, chấp nhận mang danh “ngược đãi mẫu phi của đệ đệ” để Tiêu Tước có một lý lịch sạch sẽ, đủ tư cách kế vị ngai vàng sau này khi y vốn dĩ đã vô tự.
Máu trong người Tiêu Tước như đông cứng. Hắn hồi tưởng lại đêm tại mật điện, khi hắn dùng sự thú tính để giày vò người anh trai tội nghiệp ấy. Hắn nhớ rõ y đã nức nở cầu xin hắn ngừng lại ra sao, giọng nói thanh lãnh vỡ vụn trong tiếng nấc nghẹn ngào. Hắn đã thô bạo ép y nằm ngửa, dùng nam căn khổng lồ, gân guốc đâm thủng hậu huyệt non mềm đang rỉ máu của y. Hậu huyệt tội nghiệp ấy bị hắn chà đạp đến rách nát, nhầy nhụa dịch thể và máu loãng. Hắn nhớ mình đã cắn xé làn da trắng sứ của y, để lại những vết tím bầm như hoa đào tàn trên tuyết, nhớ đôi môi y bị hắn cắn rướm máu vì uất ức. Hắn đã cười ngạo mạn trên sự đau đớn của y, trong khi y chỉ biết nhìn hắn bằng ánh mắt tuyệt vọng, thân thể co giật theo từng cú thúc tàn độc. Tiêu Tước ôm đầu gào lên trong câm lặng, cảm giác tội lỗi như hàng vạn con kiến đục khoét tâm can. Hắn đã tự tay hủy hoại người duy nhất thật lòng bảo vệ mình.
Sáng hôm đó, tiếng kèn lệnh khải hoàn vang vọng khắp kinh thành. Cố Trọng Hoành dẫn đầu đoàn quân chiến thắng tiến qua cổng thành. Triệu Thừa Càn khoác lên mình bộ long bào rực rỡ nhất, đích thân đứng trên cổng thành nghênh đón. Khi ánh mắt y chạm vào hình bóng oai hùng của Hầu gia, một luồng ấm áp hiếm hoi len lỏi qua trái tim vốn đã nguội lạnh.
Giữa đại điện, trước mặt bá quan văn võ, Triệu Thừa Càn ban thưởng cho Cố Trọng Hoành vô số vàng bạc, bổng lộc và phong tước cao quý. Cố Trọng Hoành quỳ một gối, chiến giáp vẫn còn vương mùi khói lửa, hắn trầm giọng tâu: — Thần không xin gì khác, chỉ xin Bệ hạ ban tặng một thước vải Phù Quang Cẩm đang có trong kho nội cung.
Bá quan xì xào, Triệu Thừa Càn thoáng sững sờ rồi dâng lên một nỗi hờn ghen chua xót. Phù Quang Cẩm là loại gấm quý nhất thiên hạ, óng ánh như vàng ròng, mỏng manh đến mức gần như trong suốt, thường dùng để may xiêm y cho các mỹ nhân. Y nghĩ hắn muốn tặng nó cho một hồng nhan tri kỷ nào đó ở quan ngoại. Nhưng vì đây là thỉnh cầu bằng chiến công, y đành nén lòng chấp thuận, giọng nói có chút lạnh lùng.
— Trẫm ân chuẩn theo ý Hầu gia.
Đêm khuya thanh vắng, tàn nguyệt treo cao. Trong điện, hương lô trầm mặc, khói nhẹ uốn lượn. Nơi long trạch của thiên tử, một màn xuân sắc đang tận độ.
Triệu Thừa Càn ngâm mình trong dục trì rộng lớn, làn nước ấm phảng phất hàn mai và xạ hương lượn lờ. Mặt hồ rải đầy dược liệu, vừa để dưỡng thương, vừa để gột rửa mệt mỏi trong ngày. Thân thể ngâm dưới nước ẩn hiện lờ mờ, bờ vai gầy lộ ra khỏi mặt nước, da thịt trắng ngần như tuyết đọng, dưới ánh nến càng thêm mịn màng. Y nhắm mắt, hàng mi dài khép hờ, để mặc thân xác chìm trong làn nước ấm, nhưng tâm trí lại rối bời vì lời thỉnh cầu của Cố Trọng Hoành ban sáng — Phù Quang Cẩm, hắn muốn tặng cho ai!
Bỗng nhiên, một bàn tay thô to, ấm áp phủ lên bờ vai trần. Ngón tay mang theo vết chai sạn vì năm tháng cầm đao, lướt nhẹ trên làn da mềm mại, để lại một đường tê dại.
Triệu Thừa Càn giật mình mở mắt, hoảng hốt quay đầu.
Cố Trọng Hoành đã đứng đó từ lúc nào, mặc một kiện hắc y đơn bạc, ống tay xắn cao lộ ra cánh tay rắn chắc đầy sức mạnh. Gương mặt anh tuấn dưới ánh nến càng thêm góc cạnh, đôi mắt đen láy như vực sâu, nhìn chằm chằm vào y với ngọn lửa dục vọng thiêu đốt.
— Ngươi… ngươi to gan! — Triệu Thừa Càn giận dữ, vung tay gạt phăng bàn tay đang đặt trên vai mình. Nước tung tóe. Y định đứng dậy quát lớn, nhưng hai cổ tay mảnh khảnh lập tức bị một bàn tay to lớn như kìm sắt khống chế, ấn chặt xuống thành bồn.
Cố Trọng Hoành cúi xuống, không cho y cơ hội thốt thêm lời nào, đôi môi nóng bỏng phong tỏa đôi môi y. Hắn không hôn như thường lệ, mà là chiếm đoạt, cướp lấy từng hơi thở của y. Đầu lưỡi thô ráp cạy mở hàm răng đang nghiến chặt, cuốn lấy chiếc lưỡi thơm mềm của thiên tử, kéo vào trong khoang miệng mình mà mút mát điên cuồng. Hơi thở nam tính nồng đượm phả vào mặt, xộc thẳng vào não, khiến Triệu Thừa Càn như bị điện giật, đầu óc quay cuồng.
— Ưm… hử… buông… — Triệu Thừa Càn bị hôn đến bủn rủn tay chân, sức phản kháng ban đầu nhanh chóng tan biến trong nụ hôn như bão táp của hắn.
Bàn tay thô ráp của Cố Trọng Hoành không an phận, luồn xuống dưới làn nước trong veo. Lòng bàn tay đầy vết chai mạnh mẽ vuốt ve bờ ngực trắng nõn của thiên tử, xoa nắn không ngừng, ngón tay kẹp lấy hạt đậu nhỏ xíu đã sớm cương cứng vì khoái cảm, vân vê tàn nhẫn.
— A… hừm… đừng… — Triệu Thừa Càn run rẩy, thân thể vô thức ưỡn lên, như dâng hiến, lại như van xin.
Bàn tay ấy tiếp tục di chuyển xuống dưới, lướt qua vòng eo thon nhỏ không chút mỡ thừa, rồi dừng lại bóp nắn hai cánh mông tròn trịa, đầy đặn, mềm mại như bông. Mỗi lần bóp, ngón tay đều lún sâu vào thớ thịt đàn hồi, để lại dấu vết đỏ ửng.
Triệu Thừa Càn thở dốc, nước mắt lưng tròng, miệng lẩm bẩm: — Trọng Hoành… ngươi dám…
Hắn không đáp, chỉ khẽ cười khẩy. Hai ngón tay thô dài luồn vào khe mông, tìm kiếm hậu huyệt bí ẩn dưới làn nước ấm. Đầu ngón tay chạm vào nếp nhăn mềm mại đang khép chặt, xoa nhẹ vòng quanh, cảm nhận sự co rút vì căng thẳng của nó. Triệu Thừa Càn nín thở, toàn thân căng cứng.
Một ngón tay mạnh mẽ luồn vào, phá tan sự phòng thủ yếu ớt.
— A…! — Triệu Thừa Càn rú lên một tiếng, móng tay bấu chặt vào vai Cố Trọng Hoành.
Ngón tay thứ hai tiếp nối, khuếch trương, mở rộng bên trong. Các ngón tay thô ráp không ngừng cọ xát vào lớp thịt non mềm, móc ngoáy tìm kiếm điểm dâm sâu bên trong. Khi đầu ngón tay chạm phải một khối thịt hơi nhô lên, Triệu Thừa Càn như bị điện giật, cả người bắn lên, miệng không kìm được thốt lên một tiếng rên rỉ đầy sung sướng và nhục nhã.
— Ưm… ha… Cố Trọng Hoành… đừng mà… trẫm ghét ngươi… — Triệu Thừa Càn run rẩy, nước mắt lã chã rơi, đôi tay vô lực đấm nhẹ lên vai hắn. Nhưng thân thể lại không nghe lời, hạ thân đã sớm ngóc đầu dậy trong làn nước ấm.
Cố Trọng Hoành tăng tốc độ ra vào, ba ngón tay cùng lúc xâm chiếm hậu huyệt chật hẹp, mỗi lần đều chuẩn xác đâm thẳng vào điểm nhạy cảm. Nước trong dục trì bị động tác của hắn khuấy động, vỗ vào thành bồn tạo nên những tiếng động dâm mỹ. Triệu Thừa Càn bị chơi đến cực khoái, thân thể co giật không ngừng, tiếng rên rỉ vỡ vụn hòa lẫn trong tiếng nước. Cuối cùng, khi một ngón tay lại lần nữa đâm mạnh vào điểm nhạy cảm, y hét lên một tiếng nức nở, cả người căng cứng rồi run rẩy phóng thích trong nước, dịch trắng hòa tan trong làn nước ấm.
Cố Trọng Hoành rút tay ra, nhấc bổng thân thể mềm nhũn của thiên tử lên khỏi mặt nước. Nước từ trên người y chảy xuống, để lộ tấm thân trắng ngần đang ửng hồng vì khoái cảm. Hắn không dùng khăn lụa mềm mại, mà lấy chính tấm vải Phù Quang Cẩm buổi sáng y đã thưởng cho hắn, quấn lấy thân thể ướt át của y. Dưới ánh nến, lớp gấm mỏng tang dính chặt vào da thịt, càng tôn lên làn da trắng nõn mịn màng, cùng những đường cong dâm mỹ của vị thiên tử. Hai điểm hồng trước ngực, vết tích hãm hại hiện rõ mồn một sau lớp vải.
Triệu Thừa Càn bàng hoàng nhận ra điều đó, mặt đỏ bừng vì xấu hổ và kích thích, cất tiếng run run: — Ngươi… ngươi muốn dùng nó trên người trẫm?
Cố Trọng Hoành vẫn không đáp, chỉ cúi xuống liếm nhẹ vành tai đang đỏ ửng của y, hơi thở nóng hổi phả vào khiến y run lên. Hắn bế y lên giường rồng, nhẹ nhàng đặt lên tấm nệm gấm thêu long uy nghiêm. Sau đó, hắn dùng sức đẩy hai chân y mở rộng sang hai bên, tư thế dâm đãng phơi bày tất cả trước mắt hắn.
Triệu Thừa Càn lúc này chỉ khoác hờ tấm gấm Phù Quang, hạ thể hoàn toàn trần trụi, hậu huyệt còn ướt át vì nước và đã hơi sưng đỏ sau trò chơi dưới nước, không ngừng co bóp như mời gọi.
Cố Trọng Hoành cúi xuống, lần nữa phong tỏa đôi môi y. Nụ hôn lần này sâu hơn, mãnh liệt hơn, cuốn lấy đầu lưỡi y mút mát, như muốn nuốt chửng linh hồn y. Tay hắn nhanh chóng cởi bỏ hắc y, để lộ thân hình vạm vỡ, làn da rám nắng, từng thớ thịt săn chắc ẩn chứa sức mạnh nam nhân thành thục. Và nam căn khổng lồ, sẫm màu đang cương cứng đến cực điểm, gân xanh nổi lên cuồn cuộn, tỏa hơi nóng hừng hực, sẵn sàng xâm chiếm.
Hắn dần chuyển xuống, đôi môi nóng bỏng rời khỏi môi y, lướt qua cằm, xuống cổ, rồi dừng lại ở hai điểm trước ngực. Hắn ngậm lấy một bên, đầu lưỡi liếm láp, vừa mút vừa cắn nhẹ hạt đậu nhỏ đã cứng đờ. Triệu Thừa Càn giãy giụa, tay bấu chặt tóc hắn, miệng rên rỉ: — A… đừng cắn… ưm…!
Nhưng Cố Trọng Hoành phớt lờ, ngược lại càng gia tăng lực đạo, như muốn dùng răng cắn nát nó. Cho đến khi Triệu Thừa Càn ngừng phản kháng, chỉ còn tiếng thở dốc và rên rỉ, hắn mới buông tha, tiếp tục di chuyển xuống dưới.
Hắn với tay lấy lọ trân châu cao trên đầu giường, đổ ra lòng bàn tay, chậm rãi xoa lên nam căn khổng lồ của mình, mắt vẫn nhìn thiên tử đắm đuối, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống y. Lớp cao trong suốt bôi trơn làm cả vật càng thêm bóng loáng, cương cứng dữ tợn.
Trong chớp mắt, hắn bất ngờ cúi đầu, gục mặt vào giữa hai chân y. Dưới sự kinh ngạc của Triệu Thừa Càn, hắn liếm láp hậu huyệt đang khép hờ. Đầu lưỡi thô ráp mạnh mẽ luồn vào, khai mở huyệt động, mút mát từng nếp nhăn.
— A… đừng… bẩn lắm… ưmm…! — Triệu Thừa Càn nức nở thốt lên, hai tay đẩy đầu hắn nhưng vô lực. Cảm giác ẩm ướt, nóng bỏng từ chiếc lưỡi của hắn khiến y phát điên, thân thể không ngừng run rẩy, hạ thân lại một lần nữa ngóc đầu dậy.
Cố Trọng Hoành phớt lờ sự kháng cự, tiếp tục ngấu nghiến tiểu huyệt mềm mại, đầu lưỡi thọc sâu, móc ngoáy, bắt chước động tác giao hợp. Nước bọt của hắn hòa cùng dịch nhờn còn sót lại, tạo nên thứ âm thanh ẩm ướt dâm đãng.
Đến khi Triệu Thừa Càn thở dốc không thành tiếng, toàn thân vô lực nằm trên giường, hậu huyệt đã mềm nhũn, hé mở đón chào, Cố Trọng Hoành ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu dục vọng. Hắn cầm lấy nam căn đã được bôi trơn, đặt đầu khấc to lớn chặn ở cửa huyệt đang co bóp, cọ xát vài cái, rồi không một tiếng báo trước, dùng sức đâm sầm vào.
“Phập! Sực!”
Nam căn khổng lồ phá tan mọi ngăn cách, một lúc đi sâu vào tận cùng, cắm thẳng vào nơi sâu nhất của cơ thể thiên tử.
— Á… haaa… nóng quá… Trọng Hoành… đâm thủng trẫm rồi… hức… — Triệu Thừa Càn hét lên một tiếng dâm kêu nức nở, nước mắt trào ra, hai chân vô thức quắp chặt lấy eo hắn. Cảm giác bị lấp đầy đến nghẹt thở, cương vật nóng hổi như than hồng xuyên qua cơ thể, mỗi một thớ thịt bên trong đều run rẩy vì sung sướng và đau đớn.
Cố Trọng Hoành gầm nhẹ một tiếng, cảm nhận sự bao bọc chặt chẽ, nóng ẩm từ trong cơ thể y. Hắn rút ra một đoạn, rồi lại dùng sức đâm mạnh vào, bắt đầu nhịp điệu ra vào dồn dập, mạnh mẽ. Mỗi một nhịp đâm đều chuẩn xác đánh trúng điểm nhạy cảm bên trong, mỗi một rút ra đều kéo theo lớp thịt đỏ hồng bên trong lộ ra ngoài.
— A… ưm… chậm… chậm một chút… trẫm không chịu nổi… — Triệu Thừa Càn khóc nức nở, hai tay bấu chặt tấm ga giường, thân thể bị đâm đến trượt lên trượt xuống.
Cố Trọng Hoành cúi xuống, ngậm lấy môi y, nuốt trọn những tiếng rên rỉ. Hắn thay đổi góc độ, nam căn đâm sâu hơn, mạnh hơn. Mỗi một nhịp đều như muốn đâm thủng nội tạng y, mỗi một cú thúc đều khiến y thét lên đầy sung sướng.
— Ưm… ha… chết mất… Trọng Hoành… chết mất… — Triệu Thừa Càn thét lên, thân thể run rẩy dữ dội, hạ thân cương cứng chạm vào bụng hắn, rỉ ra dịch trong suốt.
Cố Trọng Hoành tăng tốc, tiếng da thịt va chạm vang lên dồn dập trong màn đêm tĩnh mịch. Mồ hôi trên người hắn nhỏ xuống, thấm ướt tấm Phù Quang Cẩm trên người y, càng làm lộ rõ đường nét cơ thể mỹ lệ dưới lớp vải mỏng.
Hắn nâng hai chân y lên cao, gác lên vai mình, tư thế này khiến hậu huyệt càng lộ rõ, càng dễ dàng cho hắn xâm chiếm sâu hơn. Nam căn thô dài ra vào không ngừng, mang theo tiếng nước nhớp nháp dâm đãng.
— Nhìn ta — Cố Trọng Hoành khàn giọng ra lệnh, một tay bóp cằm y nâng lên, bắt y phải nhìn thẳng vào mắt hắn — Ta là ai?
Triệu Thừa Càn mờ mịt nhìn hắn, trong đôi mắt ngập nước chỉ còn lại hắn và dục vọng vô biên. Y nức nở gọi: — Trọng Hoành… Cố Trọng Hoành…!
Hắn hài lòng cúi xuống hôn y, đồng thời ra vào càng thêm cuồng dã. Đến khi cả hai đều gần đến cao trào, hắn đâm mạnh nhất có thể, gầm lên một tiếng trầm đục, phóng thích dòng tinh nóng hổi vào sâu trong cơ thể y. Ngay lập tức, Triệu Thừa Càn cũng rú lên nức nở, hạ thân bắn ra từng đợt, dính đầy bụng và tấm gấm Phù Quang.
Hồi lâu sau, cơn cực khoái lắng xuống. Cố Trọng Hoành vẫn còn ở lại trong cơ thể y, cúi xuống hôn lên mi tâm đang nhăn lại của y. Triệu Thừa Càn thở hổn hển, vô lực thì thầm: — Ngươi… to gan thật…
Cố Trọng Hoành khẽ cười, hôn lên vành tai y: — Thần chỉ muốn chứng minh, tấm Phù Quang Cẩm kia… thần sẽ dùng đúng chỗ.
Xuân phong nhất độ, hàn mai chiết chi.
Trên long sàng trướng gấm buông rèm, dư vị hoan ái còn chưa tan hết. Triệu Thừa Càn nằm nghiêng trong vòng tay Cố Trọng Hoành, tấm Phù Quang Cẩm đã sớm nhăn nhúm vò dưới thân, trên người chẳng còn mảnh vải che thân. Làn da trắng ngần điểm xuyết những vết hôn đỏ tím, từ cổ xuôi xuống ngực, rồi lan dài trên xương quai xanh thanh mảnh. Hậu huyệt còn ướt át, tinh dịch trắng đục theo cử động mà chảy rỉ ra, thấm ướt giường lụa.
Bỗng nhiên, hạ thể y run lên. Vật kia trong người lại bắt đầu ngóc đầu dậy.
Triệu Thừa Càn nín thở, cảm nhận nam căn thô dài đang từ từ cương cứng, cọ xát vào thành huyệt vẫn còn nhạy cảm. Y theo bản năng siết chặt, lập tức nghe sau lưng vang lên tiếng cười trầm thấp đầy ý vị.
— Hoàng Thượng còn muốn? — Cố Trọng Hoành ghé sát tai y, hơi thở nóng hổi phả vào vành tai đỏ ửng — Thần tưởng người đã mệt lắm rồi.
Triệu Thừa Càn quay đầu, đôi mắt còn vương lệ quang, nhìn hắn với vẻ vừa xấu hổ vừa khát khao. Bốn tháng biên quan, bốn tháng kinh thành cách trở, những đêm dài tưởng tượng hắn sa trường tử chiến, lo lắng đến mất ngủ. Giờ phút này được nằm trong lòng hắn, y chỉ muốn cảm nhận hắn thật sâu, thật nhiều, để xóa tan mọi bất an.
Cố Trọng Hoành nhìn y, ánh mắt cuồng si đan xen chiếm hữu. Trong lòng hắn, người này không chỉ là thiên tử, mà là bảo vật quý giá nhất hắn dùng mạng sống bảo vệ. Sau chiến trường sinh tử, hắn càng hiểu rõ tim mình thuộc về ai. Hắn muốn dùng sự thô bạo này để bù đắp cho những tháng ngày khát khao nơi biên ải xa xôi.
Không đợi y kịp phản ứng, Cố Trọng Hoành xoay người y lại, kéo y ngồi lên đùi mình. Tư thế mới khiến nam căn đang nằm trong cơ thể y xoay chuyển, cọ mạnh vào điểm nhạy cảm khiến Triệu Thừa Càn rú lên một tiếng thảng thốt.
— A… đừng… đừng động… — Y ôm chặt lấy cổ hắn, hai chân quặp quanh eo, thân thể mảnh khảnh run lên vì kích thích.
Cố Trọng Hoành hai tay bóp chặt lấy hai bên thắt lưng y, nâng lên hạ xuống, bắt đầu nhịp ra vào dồn dập. Nam căn thô dài, gân guốc rút ra một đoạn, lại đâm mạnh vào, ma sát điên cuồng với nhục bích mềm mại. Tiếng nước nhớp nháp từ hậu huyệt vang lên, hòa cùng tiếng da thịt va chạm “bạch bạch” dâm uế vang dội trong không gian tĩnh mịch.
— Ưm… ha… Trọng Hoành… sâu… sâu quá… — Triệu Thừa Càn ngửa cổ, mái tóc dài xõa tung sau lưng, thân thể theo nhịp thúc của hắn mà nhấp nhô. Đầu vú hồng hào cọ vào lồng ngực rắn chắc của Cố Trọng Hoành, mỗi lần va chạm đều khiến y run rẩy sung sướng.
Cố Trọng Hoành gầm nhẹ, bàn tay to lớn bóp chặt eo y, điều khiển tốc độ. Hắn thúc mạnh, thúc sâu, mỗi nhịp đều muốn đâm thủng người trong lòng. Ánh mắt hắn nhìn chăm chú dung nhan say đắm của thiên tử, đôi môi đỏ mọng hé mở thở dốc, hàng mi dài ướt lệ run rẩy — tất cả đều là của hắn, chỉ của riêng hắn.
— Hoàng Thượng… người thật chặt… thần sắp bị người siết chết mất. — Hắn cúi xuống ngậm lấy đầu vú đang lắc lư trước mặt, vừa liếm vừa nói lời dâm uế.
Triệu Thừa Càn bị kích thích đến phát khóc, nước mắt lã chã rơi, miệng lẩm bẩm van xin: — Trẫm… á… của ngươi… tất cả đều cho ngươi… ha… đừng buông ra… Trọng Hoành… đừng buông trẫm… — Tiếng nói lạc đi trong nhịp va chạm dồn dập, vừa nức nở vừa thèm khát.
Cố Trọng Hoành càng thêm hưng phấn, hắn đặt y nằm xuống, nâng hai chân lên cao gác lên vai, lại một lần nữa xâm chiếm không thương tiếc. Tư thế này cho phép hắn thâm nhập sâu hơn bao giờ hết, đầu khấc to lớn mỗi lần đều đâm thẳng vào nơi sâu kín nhất, khiến Triệu Thừa Càn thét lên những tiếng dâm mỹ không thành lời.
Hậu huyệt đỏ hồng bị nam căn thô lỗ ra vào không ngừng, nước nhờn hòa cùng tinh dịch lần trước tạo thành lớp bọt trắng quanh huyệt khẩu. Mỗi lần rút ra, lớp thịt non mềm bị lôi theo, hồng hồng hiện ra; mỗi lần đâm vào, lại bị nhồi nhét đầy ắp.
Triệu Thừa Càn bị thao đến ngất đi rồi tỉnh lại, cảm giác cực khoái liên tục chồng chất. Hạ thân cương cứng bắn ra từng đợt, dính đầy bụng và ngực, nhưng Cố Trọng Hoành vẫn không ngừng lại. Hắn tiếp tục ra vào, mỗi nhịp đều mang theo sự thô bạo và dịu dàng đan xen.
— Thần ở biên quan… mỗi đêm đều nhớ thân thể này… nhớ tiếng rên của Hoàng Thượng… nhớ cái cách người siết chặt lấy thần. — Cố Trọng Hoành thở dốc, mồ hôi trên trán nhỏ xuống người y — Hôm nay thần sẽ bù đắp cho bốn tháng xa cách.
Nói rồi hắn lại bắn ra, dòng tinh nóng hổi thứ hai phun trào vào sâu trong cơ thể y. Triệu Thừa Càn rú lên nức nở, thân thể co giật đạt cao trào lần nữa. Nhưng Cố Trọng Hoành vẫn chưa dừng, hắn để nguyên nam căn trong cơ thể y, xoay người y lại, tiếp tục từ phía sau.
Tư thế này càng thêm dâm đãng, Triệu Thừa Càn quỳ chống tay trên giường, hai đầu gối tách rộng, mông nâng cao. Cố Trọng Hoành từ phía sau ôm lấy eo y, lại bắt đầu nhịp ra vào điên cuồng. Hắn cúi xuống, liếm lên sống lưng thẳng tắp, lên xương bả vai nhô cao, để lại những vết hôn ướt át.
— A… ưm… Trọng Hoành… chết mất… trẫm sắp chết mất… — Triệu Thừa Càn úp mặt xuống gối, nước mắt thấm ướt gấm, tiếng rên bị bịt lại thành những âm thanh nghẹn ngào.
Cố Trọng Hoành vừa thao vừa vòng tay ra trước, nắm lấy dục căn đang rỉ dịch của y, xoa nắn nhịp nhàng theo động tác phía sau. Kích thích hai đầu khiến Triệu Thừa Càn phát điên, thân thể run lên bần bật, miệng không ngừng van xin những lời nhục nhã.
— Đừng… đừng bóp… trẫm ra nữa… hức… không còn gì để ra nữa… — Nhưng Cố Trọng Hoành vẫn không buông, bàn tay thô ráp vân vê đầu khấc, ngón tay cái miết vào khe nhạy cảm.
Chỉ trong chốc lát, Triệu Thừa Càn lại rú lên, dục căn run rẩy phun ra vài tia yếu ớt, không còn gì để bắn. Cố Trọng Hoành cũng đạt đến cực hạn, hắn gầm lên, đâm mạnh nhất có thể, bắn lần thứ ba vào sâu trong cơ thể y, tinh dịch tràn đầy theo khe hở chảy ra, thấm ướt ga giường.
Triệu Thừa Càn mềm nhũn nằm sấp, không còn chút sức lực. Cố Trọng Hoành rút nam căn ra, lập tức dòng tinh trắng đục theo đó trào ra, chảy dọc xuống đùi, xuống đầu gối, tạo nên cảnh tượng dâm mỹ tột cùng.
Hắn nhẹ nhàng xoay người y lại, ôm vào lòng. Triệu Thừa Càn mơ màng, đôi mắt sưng đỏ vì khóc, thì thầm: — Ngươi… điên rồi…
Cố Trọng Hoành cúi xuống hôn lên mi mắt y: — Ừ, thần điên vì Hoàng Thượng.
Bên ngoài trời đã hửng sáng, vài tia nắng đầu tiên xuyên qua rèm cửa, chiếu lên hai thân thể quấn quýt. Trên long sàng hỗn độn, tấm Phù Quang Cẩm nhàu nát vương vãi, hương xuân sắc còn đọng mãi. Cố Trọng Hoành ôm chặt thiên tử trong lòng, cảm nhận nhịp thở dần đều của y, lòng tràn đầy thỏa mãn.
Hậu huyệt tội nghiệp vẫn không ngừng co bóp, chậm rãi tống xuất tinh dịch bên trong ra ngoài, thấm ướt đùi non và chăn giường. Nhưng cả hai đều đã quá mệt mỏi, chỉ muốn ôm nhau chìm vào giấc ngủ say nồng sau một đêm hoan ái vô độ.
Ngoài điện, chim sẻ đầu cành đã cất tiếng hót chào bình minh, trong điện, màn xuân sắc vẫn còn đọng lại trên hai thân thể quấn quýt, hứa hẹn một ngày mới… và những đêm dài bất tận phía trước.
Hôm sau, Tiêu Tước đã tìm cách thoát khỏi vòng vây của cấm vệ canh giữ ở vương phủ. Hắn hớt hải chạy vào cung, gương mặt trắng bệch, mồ hôi lấm tấm trên trán, bất chấp mọi lời ngăn cản của thái giám. Trong lòng hắn chỉ có một ý nghĩ duy nhất: phải gặp được y, phải quỳ dưới chân y, phải xin lỗi, phải sửa chữa tất cả sai lầm. Hắn thậm chí còn nghĩ, dù có phải dập đầu lạy đến rơi máu, hắn cũng cam tâm.
Nhưng khi cánh cửa thư phòng từ từ mở ra, Tiêu Tước sững sờ, đôi chân như bị đóng đinh xuống nền đá lạnh lẽo.
Bên trong điện, ánh nến lung linh hắt lên ngai vàng cao ngất, nơi Triệu Thừa Càn đang ngồi uy nghi. Y khoác trên mình bộ long bào màu vàng rực rỡ, tay áo rộng thêu rồng bay phượng múa, nhưng cổ áo vẫn thấp thoáng những vết hôn đỏ thẫm, những dấu tích không thể phai mờ của cuộc hoan ái đêm qua. Khuôn mặt y thanh lãnh, cao quý, không còn chút ấm áp hay bao dung như ngày nào.
Bên cạnh y, Cố Trọng Hoành đứng uy nghiêm như một vị thần hộ mệnh, thân hình cao lớn che chắn phía sau ngai vàng. Ánh mắt hắn nhìn Tiêu Tước đầy cảnh báo, như thể chỉ cần một động tĩnh nhỏ, hắn sẽ lao đến bẻ gãy bất cứ kẻ nào dám đe dọa đến bậc đế vương.
Triệu Thừa Càn chậm rãi đưa mắt nhìn hoàng đệ mình. Ánh mắt ấy lạnh lùng, xa cách, không còn chút tình thâm, không còn chút thương xót. Y cất giọng thanh lãnh, vang vọng khắp đại điện, từng chữ như dao cứa vào tim Tiêu Tước:
— Vũ Lăng Vương không có phận sự, không được tự ý vào cung. Người đâu, đưa Vương gia về phủ.
Tiếng nói ấy dứt khoát, không một chút do dự, không một chút thương tình.
Tiêu Tước đứng chôn chân tại chỗ, trái tim như bị ai bóp nghẹt, rạn nứt từng mảnh. Hắn nhìn Hoàng huynh của mình, người mà hắn từng yêu thương, từng trân quý, từng nghĩ sẽ mãi mãi thuộc về hắn. Nhưng giờ đây, ánh mắt ấy nhìn hắn như nhìn một kẻ xa lạ, một kẻ tội đồ không đáng được tha thứ.
Hắn nhận ra, cánh cửa tình thâm năm nào đã chính thức khép lại. Và vị trí bên cạnh Triệu Thừa Càn, nơi từng là của hắn, nay đã vĩnh viễn thuộc về kẻ khác.
Đôi chân hắn lảo đảo, suýt ngã quỵ, nhưng hắn cắn răng quay lưng bước theo thái giám. Trong lòng chỉ còn lại một nỗi đau quặn thắt, không lời nào tả xiết.