Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Nam nhân của hoàng đế
  3. Chương 14 - Biên Ải Huyết Chiến
Prev
Next

Gió bấc rít gào qua những khe cửa đá của quan ải phía Bắc, mang theo mùi máu tanh nồng quyện lẫn trong tuyết lạnh. Trên chiến trường biên thùy, tình hình đang ở giai đoạn gay cấn tột độ. Cố Trọng Hoành cưỡi trên lưng hắc mã, giáp bạc nay đã loang lổ vết máu khô và vết chém của quân thù. Hơn hai tháng qua, hắn chưa một đêm ngon giấc.

Quân địch với ưu thế kỵ binh thiện chiến đã nhiều lần tổ chức những đợt phản công liều chết, hòng xuyên thủng lớp phòng ngự cuối cùng để tràn vào trung nguyên.

Hai lão tướng của địch thủ đoạn vô cùng tàn nhẫn, chúng không ngần ngại dùng dân chúng làm bia đỡ đạn, buộc Cố Trọng Hoành phải đưa ra những quyết định khó khăn. Trong một trận huyết chiến tại thung lũng Hắc Phong, quân ta bị rơi vào ổ phục kích. Tiếng gươm đao va chạm chát chúa, tiếng ngựa hí vang trời và tiếng thét của binh sĩ tử trận tạo nên một khung cảnh địa ngục trần gian.

Cố Trọng Hoành một mình một ngựa, cầm trường thương xông thẳng vào vòng vây địch, dũng mãnh như một chiến thần. Mỗi đường thương tung ra đều mang theo uy lực xé gió, lấy mạng kẻ thù trong chớp mắt. Dù bị thương ở vai trái, máu thấm đẫm lớp áo trong, nhưng ánh mắt hắn vẫn rực cháy sự kiên định. Hắn biết mình không thể ngã xuống, vì ở kinh thành xa xôi, có một người đang chờ hắn quay về. Bằng sự mưu lược tài tình, hắn đã dùng kế “vây ngụy cứu triệu”, đánh thẳng vào kho lương của địch, khiến chúng rơi vào thế bị động, giúp quân ta dần chiếm lại thế thượng phong.

Tại kinh thành, Triệu Thừa Càn trải qua những ngày tháng như ngồi trên đống lửa. Mỗi bản tấu chương gửi về từ biên cương đều khiến tim y thắt lại. Y lo cho an nguy của Cố Trọng Hoành đến mức ăn không ngon ngủ không yên, đôi gò má gầy guộc và nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt càng thêm u uất.

Tuy nhiên, y không cho phép mình gục ngã. Trong lúc Cố Trọng Hoành dẹp giặc ngoài, Triệu Thừa Càn phải một mình xoay chuyển cục diện thối nát bên trong. Y âm thầm điều động ám vệ, lùng sục khắp các ngõ ngách của kinh thành để truy tìm bằng chứng về đám loạn đảng thông địch. Những cuộc thanh trừng ngầm diễn ra trong sự im lặng đáng sợ. Từng kẻ một trong bộ máy quan liêu vốn ủng hộ Vũ Lăng Vương dần bị đưa ra ánh sáng. Triệu Thừa Càn thể hiện sự cứng rắn chưa từng có.

Khi phát hiện ra bằng chứng xác đáng về việc Tiêu Tước có liên hệ mật thiết với quân địch thông qua các mật thám, Triệu Thừa Càn đã hạ một đạo chỉ dụ đanh thép “cấm túc Vũ Lăng Vương trong vương phủ”, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Y dùng uy quyền của bậc thiên tử để trấn áp những tấu chỉ phản kháng, một tay sắp xếp lại trật tự triều đình, đảm bảo hậu phương vững chắc nhất cho người đang ở nơi đầu sóng ngọn gió.

Đêm mùa đông, tẩm cung vắng lặng lạ thường. Tần Vũ đứng ngoài cửa điện, bóng dáng cao lớn cô độc đổ dài dưới ánh trăng. Gần đây công việc của hắn chỉ là đứng gác ngoài điện Triệu Thừa Càn để canh giữ. Trước đây, việc tắm của y chỉ do mình hắn phụng sự, hắn có thể tuỳ ý chạm vào làn da mềm mại của y, nhưng sau đêm quyết tuyệt ấy, hắn dần đánh mất cơ hội đến gần hoàng đế. Sự hối hận muộn màng dày vò tâm trí Tần Vũ, hắn biết mình đã đẩy người mình yêu ra xa bằng sự lạnh lùng và mù quáng của mình.

Đêm xuống, trăng thu trong vắt treo trên cao. Triệu Thừa Càn sau khi xử lý xong chính sự, cảm thấy toàn thân mệt mỏi, liền hạ lệnh chuẩn bị tắm rửa.

Trong tẩm cung có một gian phòng tắm riêng, giữa phòng là một bồn ngọc trắng lớn, nước nóng bốc hơi mờ ảo, trên mặt nước rải đầy cánh hoa cúc vàng và vài loại dược liệu an thần – cam thảo, hoa nhài, một chút đinh hương.

Y vừa nhận được thư báo bình an của Cố Trọng Hoành. Những dòng chữ mạnh mẽ, pha chút ngang tàng của hắn khiến môi y khẽ mỉm cười. Cố Trọng Hoành trong thư không quên trêu chọc: “Bệ hạ, ngày thần khải hoàn, ngài nhớ chuẩn bị thân thể cho tốt. Thần muốn được ban thưởng long ân, lấp đầy ngài đến mức không thể xuống giường.”

Chữ “lấp đầy” viết đặc biệt đậm nét, như muốn xuyên thủng mặt giấy.

Triệu Thừa Càn đọc đi đọc lại mấy lần, ngón tay thon dài lướt nhẹ lên hàng chữ. Trong lòng y dâng lên một cảm giác phức tạp – vừa tức giận vì sự thô tục của hắn, vừa lo lắng cho an nguy của hắn, lại vừa… nhớ nhung da diết.

— Tên vô lại… — y thì thầm, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên.

Tần Vũ sau khi chuẩn bị sẵn nước tắm thì cung kính đứng bên cạnh, đầu cuối xuống nhưng tai vẫn nghe rõ tiếng thì thầm mang đẩy sủng nịnh của hoàng đế. Lòng hắn hồi hộp, nay hắn cố tình yêu cầu tiểu thái giám chuyên trách cáo bệnh, chỉ mong được có cơ hội tiếp xúc nhằm hoà hoãn lại muốn quan hệ với y.

Triệu Thừa Càn bước ra nhìn thấy kẻ đang đứng là Tần Vũ thì ý cười trên mặt chợt tắt đi.

— Ngươi lui ra! — y ra lệnh, đi lướt qua Tần Vũ đến ngay bên ngay bồn tắm,

— Hôm nay Tiểu thái giám bị bệnh đột xuất, thần sẽ thay hắn phục vụ bệ hạ … như trước đây. — Tần Vũ hồi hộp mong chờ được tiến lại gần y.

Thế nhưng, Triệu Thừa Càn hoàn toàn không muốn cho y cơ hội — Trẫm không cần, ngươi có thể lui ra!

— Thần… tuân chỉ! — Tần Vũ chần chừ khoảnh khắc, không cam tâm mà rời khỏi tẩm điện, đóng cửa lại.

Triệu Thừa Càn nghe thấy tiếng đóng cửa liền thở ra, y không muốn ở cùng một chỗ với Tần Vũ. Ký ức đau thương đêm đó vẫn khiến y khó quên.

Đi đến gần bồn tắm, y cởi bỏ long bào, để lộ thân hình trắng nõn, thon dài. Dưới ánh đèn lung linh, vết bớt đỏ hình trăng khuyết ở gốc đùi phải hiện lên rõ ràng, như một dấu ấn khiêu gợi.

Y bước xuống bồn, làn nước ấm áp bao bọc lấy cơ thể. Y tựa lưng vào thành bồn, nhắm mắt thư giãn. Nhưng hình ảnh Cố Trọng Hoành cứ hiện lên trong đầu – đôi mắt đen sâu thẳm, bờ vai rộng, bàn tay thô ráp, và… thứ đồ vật to lớn, gân guốc khiến y mỗi lần nghĩ đến đều run rẩy.

Hạ thể y bỗng chốc có phản ứng.

— Khốn kiếp…— Triệu Thừa Càn rên khẽ, tay vô thức chạm xuống dưới.

Lúc này, y nhìn thấy trên bệ đá cạnh bồn tắm, có một khối ngọc thế màu xanh biếc. Đó là món đồ Cố Trọng Hoành cố ý để lại trước khi lên đường – hình dáng thô to, gân guốc, thậm chí còn có phần đầu hình nấm rõ ràng, y hệt như nam căn của hắn.

— Tên này… thật đúng là…— Triệu Thừa Càn mặt đỏ bừng, nhưng tay lại không tự chủ cầm lấy khối ngọc.

Ngọc thể mát lạnh trong tay, nhưng trong lòng y lại nóng như lửa đốt.

Sau một hồi do dự, y cắn răng, tự nhủ: — Chỉ là… giải tỏa một chút…

Y tựa lưng vào thành bồn, hai chân từ từ dang rộng, để lộ hậu huyệt hồng nhạt đang mấp máy co thắt dưới làn nước trong veo. Dùng ngón tay thon dài, y nhẹ nhàng xoa lên vùng nhạy cảm, sau đó đưa một ngón tay vào.

— Ừm…— Một tiếng rên nhỏ thoát ra.

Ngón tay trong nước ấm trơn tru hơn, dễ dàng luồn lách. Y từ từ thêm ngón thứ hai, nong rộng lỗ nhỏ chật hẹp.

Khi cảm thấy đã đủ, Triệu Thừa Càn cầm lấy khối ngọc, đưa đầu hình nấm về phía hậu huyệt đang ướt át.

— Trọng Hoành…— y thì thầm, nhắm mắt tưởng tượng bàn tay thô ráp của hắn đang mơn trớn mình, đôi môi nóng bỏng của hắn đang hôn lên cổ mình.

Đầu ngọc từ từ ép vào. Cảm giác lạnh lẽo, cứng rắn khiến Triệu Thừa Càn run lên. Nhưng khi nó dần dần đi vào, cảm giác trướng đầy lại khiến y thở dốc.

— Ha… to quá…— y rên khẽ, — Trọng Hoành… giống ngươi…

Y bắt đầu dùng lực, đẩy khối ngọc sâu hơn. Khi nó chạm đến một điểm đặc biệt bên trong, toàn thân y giật nảy.

— A!— Tiếng kêu ngắn, đầy kinh ngạc và khoái cảm.

Đó là điểm mà Cố Trọng Hoành thường đánh trúng mỗi lần hắn chiếm đoạt y. Mỗi lần chạm vào đó, y đều như bị điện giật, toàn thân mềm nhũn.

Triệu Thừa Càn bắt đầu tự thao túng, đẩy khối ngọc ra vào. Dưới nước, động tác trở nên trơn tru hơn, mỗi lần đâm vào đều có tiếng nước loãng “oàm oạp”.

Oàm… oạp… oàm… oạp…

Âm thanh nhầy nhụa vang lên trong không gian kín đáo, hòa cùng tiếng thở dốc của y.

— Ha… sâu quá… Trọng Hoành… tên khốn… ưm… mạnh nữa lên…— Triệu Thừa Càn tự nói với chính mình, tay đẩy mạnh hơn.

Hậu huyệt của y như có ý thức, co bóp kịch liệt, kẹp chặt lấy khối ngọc, điên cuồng hút nuốt như thể đó là nam căn thật sự của người nam nhân kia.

Tay trái của y cũng không rảnh, nắm lấy nam căn của chính mình đã cương cứng từ lâu, bắt đầu xoa bóp theo nhịp đẩy của khối ngọc.

— A… ha… sâu nữa… Trọng Hoành… khốn kiếp… hức… nhét đầy trẫm rồi… sướng đến chết mất… ha…

Giọng nói của y đứt quãng, đầy nước mắt. Nước mắt hòa vào nước tắm, không ai phân biệt được.

Cơ thể y run rẩy theo từng nhịp đẩy. Hậu huyệt bị vì tốc đô ra vào mà lật cả thịt hồng, dâm dịch hòa cùng nước ấm tạo nên một sự kích thích tột độ. Y có thể cảm nhận rõ ràng từng đường gân trên khối ngọc cọ xát vào thành trong nhạy cảm.

— Ha… van xin ngươi… bắn vào trong trẫm… á… hức… Trọng Hoành… ha…

Nước trong bồn sóng sánh theo từng chuyển động của y. Tiếng nước vỗ nhẹ hòa cùng tiếng thở gấp, tạo thành một bản nhạc dâm tình.

— Ta ghét ngươi… ghét ngươi…— Triệu Thừa Càn nói, nhưng tốc độ đẩy ngọc thể lại nhanh hơn.

Hậu huyệt của y đã quen với sự xâm nhập, co bóp một cách tham lam, mút chặt lấy khối ngọc. Dâm dịch từ bên trong chảy ra, hòa vào nước ấm, tạo thành những vòng sóng nhỏ.

Y tưởng tượng Cố Trọng Hoành đang ở đây, đang dùng thân thể nóng hổi của hắn ép sát mình, đang thì thầm những lời thô tục vào tai mình.

— Trẫm sắp hỏng … á… mạnh nữa… đâm hỏng trẫm đi… hức…

Khoái cảm tích tụ nhanh chóng, như núi lửa sắp phun trào. Triệu Thừa Càn đẩy nhanh hơn, mạnh hơn, tay xoa bóp nam căn cũng tăng tốc.

Cuối cùng, khi khối ngọc đâm một cú cực sâu, chạm tận đáy, y không thể nhịn được nữa.

— A——————!— Một tiếng thét dài, đầy thỏa mãn và giải phóng.

Tinh dịch trắng đục bắn ra, hòa vào nước tắm trong veo, tạo thành những vệt mây trắng. Toàn thân y run rẩy, hậu huyệt co bóp điên cuồng, như muốn nuốt chửng hoàn toàn khối ngọc.

Y thở hổn hển, người mềm nhũn, tựa vào thành bồn. Nhưng trong lòng vẫn còn một nỗi trống trải, một sự thèm khát chưa được thỏa mãn.

Sau một lúc, y gọi: — Tần Vũ!

Cánh cửa mở ra, hắn nôn nao khi được y gọi vào, trong lòng mong chờ nhưng lại cúi đầu không dám nhìn thẳng: — Bệ hạ có chỉ thị gì?

— Giúp trẫm… cố định vật này.— Triệu Thừa Càn chỉ khối ngọc trong tay, mặt đỏ bừng nhưng giọng vẫn cố giữ bình tĩnh.

Tần Vũ nhìn thấy khối ngọc, cơ thể như đóng băng, nhưng không dám hỏi. Hắn cầm lấy, theo chỉ thị của hoàng đế, dùng dây lụa cố định nó vào một thanh ngang trên thành bồn, ở độ cao vừa phải.— Thần có thể… — chưa để Tần Vũ dứt lời, y đã nhanh chóng đuổi người.

— Lui xuống đi.

— Tuân chỉ.— Tần Vũ cắn chặt khớp răng, hoàn toàn không tình nguyện mà lui ra. Hắn có thể tưởng tượng được y sẽ làm gì với vật này.

Khi chỉ còn lại một mình, Triệu Thừa Càn đứng thẳng dậy trong bồn tắm. Nước chảy dọc theo thân hình trắng nõn, ánh sáng lung linh chiếu lên làn da ẩm ướt. Y xoay người hướng đến khối ngọc được cố định, từ từ hạ cơ thể thấp xuống chạm vào ngọc thể, hai tay giữ chặt thành bồn lành điểm tựa.

Hậu huyệt vừa được mở rộng, giờ lại phải tiếp nhận sự xâm nhập một lần nữa.

— Ưm…— Y rên khẽ, từ từ hạ người xuống.

Đầu ngọc từ từ đi vào, lần này sâu hơn, mạnh hơn vì y hoàn toàn kiểm soát được lực và tốc độ.

— Trọng Hoành…— y thì thầm, bắt đầu nhún người lên xuống.

Bạch… bạch…

Tiếng va chạm giữa da thịt và ngọc thạch vang lên, hòa cùng tiếng nước nhỏ giọt từ cơ thể y.

— Cố Trọng Hoành… tên xấu xa… hức… tư thế này… ta sẽ cùng ngươi… hức…

Vừa rên y lại vừa gia tăng lực đạo, hông mạnh mẽ hạ xuống rồi nâng lên, mỗi lần đều cố gắng nuốt trọn khối ngọc.

— Ưm… sâu… sâu hơn nữa…— Y mất kiểm soát, toàn thân chìm đắm trong khoái cảm.

Thoáng chốc, hình ảnh Cố Trọng Hoành đêm đó hiện lên – hắn cầm lấy hông y, ép y ngồi xuống, nam căn khổng lồ xâm nhập vào sâu tận cùng…

— Ah!— Triệu Thừa Càn thét lên, hông vô thức đẩy mạnh.

Và chính trong khoảnh khắc mê muội ấy, tay y trượt trên thành bồn ướt.

Thân hình y ngã về phía sau, thuận theo thế hậu huyệt vẫn đang nuốt sâu khối ngọc. Cú ngã mạnh khiến toàn bộ ngọc thể đâm thẳng vào sâu bên trong, chạm đến một nơi chưa từng bị chạm tới.

— Á——!”

Một tiếng thét thảm thiết vang lên, đau đớn và khoái cảm trộn lẫn thành một thứ cảm giác hỗn độn không thể diễn tả. Triệu Thừa Càn cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua toàn thân, từ đỉnh đầu đến ngón chân.

— AHH… chết mất… hức…

Y nằm tựa trên thành bồn tắm, toàn thân co quắp, tay ôm lấy bụng. Nam căn của y co giật dữ dội, bắn ra từng tia tinh dịch trắng đục, văng khắp nơi, hoà vào nước tắm. Đây đã là lần thứ ba y lên đỉnh trong đêm nay.

Cánh cửa phòng tắm bật mở, Tần Vũ lo lắng chạy vào: — Bệ hạ! Bệ hạ sao vậy!

Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ.

Hoàng đế đang tựa trên thành bồn tắm, gương mặt nhăn lại, hai mắt nhắm nghiền, nước mắt chảy dài trên gò má. Phía dưới, nam căn của y vẫn cương cứng, đang co giật nhẹ theo từng cơn dư chấn cực khoái. Còn phía sau… khối ngọc thể đã biến mất hoàn toàn – bị hậu huyệt nuốt chửng, chỉ còn lại một đoạn dây lụa màu vàng lủng lẳng.

— Bệ… bệ hạ…— Tần Vũ giọng run run, mặt đỏ bừng.

Triệu Thừa Càn mở mắt, nhìn thấy Tần Vũ, sắc mặt từ đỏ ửng chuyển sang tái nhợt. — Đừng… đừng nhìn…

Tần Vũ vội vàng cúi đầu, nhưng vẫn bước đến. Hắn dùng ngoại bào phủ lấy toàn thân y, nhẹ nhàng đỡ Triệu Thừa Càn dậy. Khi bế y lên, hắn cảm thấy hoàng đế nhẹ bẫng, toàn thân mềm nhũn như không còn chút sức lực nào, da thịt nóng hổi dính đầy nước.

— Thần đưa bệ hạ lên giường.

Triệu Thừa Càn không phản đối, chỉ im lặng gật đầu, mặt quay vào ngực Tần Vũ, như muốn trốn tránh ánh mắt của hắn.

Tần Vũ bế y ra khỏi bồn tắm, đặt lên long sàng đã trải sẵn chăn lụa. Dưới ánh đèn, thân hình trắng nõn của hoàng đế hiện ra rõ ràng – bụng dưới và đùi trong dính đầy tinh dịch trắng đục, lẫn với nước tắm còn sót lại. Còn hậu huyệt thì… không ngừng chảy ra một thứ dịch thể trong suốt, pha lẫn một vài tơ máu hồng nhạt, chứng tỏ đã bị tổn thương nhẹ.

— Bệ hạ, thần… thần gọi ngự y…— Tần Vũ quay mặt đi, không dám nhìn thẳng.

— Không cần!— Triệu Thừa Càn ngắt lời, giọng yếu ớt nhưng kiên quyết, — Ngươi… giúp trẫm kéo nó ra…

Tần Vũ giật mình: — Thần… thần không dám…

— Trẫm bảo ngươi kéo nó ra!— Triệu Thừa Càn trừng mắt, nhưng vì đau, giọng nói có chút run rẩy.

Tần Vũ đành phải quay lại, hai tay run run tiến về phía hậu huyệt của hoàng đế. Hắn nhìn thấy đoạn dây lụa, nhẹ nhàng kéo thử.

— Ưm…— Triệu Thừa Càn rên lên một tiếng, mặt nhăn lại.

— Bệ hạ, có đau không?

— …Không sao, tiếp tục.

Tần Vũ hít sâu, dùng hai ngón tay kẹp lấy dây lụa, từ từ kéo ra. Khối ngọc thể dần dần lộ ra, ướt đẫm dịch thể trong suốt.

Khi toàn bộ ngọc thể được rút ra, Triệu Thừa Càn thở phào nhẹ nhõm. Nhưng hậu huyệt của y vẫn không ngừng co bóp, như thể tiếc nuối sự trướng đầy vừa mất đi.

Tần Vũ nhìn khối ngọc thể trong tay, rồi nhìn hoàng đế đang nằm bất động, lòng dâng lên một nỗi đau xót khó tả. Hắn biết hoàng đế đang nghĩ về ai, biết tên mà y vừa gọi khi dùng vật này.

— Bệ hạ…— Tần Vũ khẽ gọi, giọng trầm xuống, — ngài… có cần thần ở lại không?

Triệu Thừa Càn mở mắt, nhìn Tần Vũ một lúc, rồi lắc đầu. — Ngươi lui xuống đi.

— ..Tuân chỉ.

Tần Vũ cúi đầu, cầm theo ngọc thể còn đang dính dịch thể lui ra, đóng cửa lại. Trong phòng chỉ còn lại Triệu Thừa Càn, nằm trên giường, thở hổn hển.

Y nhìn lên trần nhà, tay vô thức đặt lên bụng. Nơi đó vẫn còn cảm giác trướng đầy, vẫn còn dư âm của cực khoái.

Cảm giác trong cơ thể thật kỳ lạ – vừa đau nhức, vừa trướng đầy, lại vừa có một sự thỏa mãn sâu xa.

Sau một lúc, y cố gắng ngồi dậy, dùng tay mò phía sau. Hậu huyệt lúc này vẫn hơi sưng nhẹ, ẩm ướt, nhộn nhạo và thèm khát.

— Tên khốn… Cố Trọng Hoành…— y thì thầm, giọng đầy oán trách nhưng lại pha lẫn một chút nuối tiếng.

Y xoay người, với tay mở ngăn tủ bên cạnh giường, lấy ra một chiếc ngoại bào cũ màu đen. Đó là áo khoác Cố Trọng Hoành để lại lần trước, trên đó vẫn còn vương mùi mồ hôi nam tính và mùi xạ hương nồng đượm của hắn.

Triệu Thừa Càn quấn mình trong lớp áo ấy, ôm chặt nó vào lòng, hít sâu mùi hương quen thuộc. Mùi hương ấy như có ma lực, khiến nỗi nhớ trong lòng y càng thêm da diết.

Rồi y lại lấy ra một khối ngọc thể khác – cũng thô to không kém, thậm chí còn có những đường vân giống như mạch máu.

Y nằm nghiêng, co người lại, tự đưa khối ngọc mới vào hậu huyệt vừa được giải phóng. Cảm giác dị vật thô lạnh chiếm giữ khiến y thở dốc.

— Ưm… Trọng Hoành… sâu quá… đừng ngừng lại… ưm…

Y tự đẩy, từ từ nhét khối ngọc vào. Hậu huyệt bị nong rộng đến cực hạn, đau nhức nhưng khoái cảm cũng nhân lên gấp bội.

Cho đến khi khối ngọc mới này hoàn toàn mất dạng dưới hạ thể, bị nhục huyệt nuốt chửng, Triệu Thừa Càn mới thở hắt ra một hơi dài, toàn thân ướt đẫm mồ hôi.

Cảm giác trướng lấp cực độ ấy giúp y vơi đi nỗi cô đơn đang gặm nhấm tâm can. Y nằm đó, quấn trong chiếc áo của Cố Trọng Hoành, hai tay ôm chặt bụng dưới đang căng tròn vì bị lấp đầy.

Trong mơ màng, y tưởng tượng như Cố Trọng Hoành đang ở đây, đang ôm mình từ phía sau, đôi tay thô ráp vòng qua eo, hơi thở nóng hổi phả lên gáy, thì thầm: “Bệ hạ, thần đã về rồi.”

— Trọng Hoành…— y mơ màng gọi tên, nước mắt lặng lẽ chảy xuống gối.

Rồi y chìm vào giấc ngủ, trong sự thỏa mãn thể xác và nỗi nhớ tinh thần. Trong giấc mơ, biên quan tuyết trắng, một kỵ sĩ áo đen phi ngựa đến, trên mặt nở nụ cười ngang tàng…

Đêm thu dài, tương tư càng dài hơn. Mà người ở nơi xa, có biết nơi thâm cung này, có một người đang dùng cách này để giải tỏa nỗi nhớ không?

Ngoài điện, Tần Vũ nghe thấy tất cả. Tiếng rên rỉ gọi tên đối thủ khiến tim hắn rỉ máu. Hắn đố kỵ đến phát điên, nhưng chỉ biết im lặng nắm chặt chuôi kiếm, đứng gác cho cuộc hoan lạc trong tâm tưởng của vị hoàng đế mà hắn đã đánh mất.

Sáng hôm sau, Triệu Thừa Càn tỉnh dậy với đôi mắt kiên định. Y sai người mang đến vương phủ Vũ Lăng một chiếc hộp gấm. Bên trong là bằng chứng về việc mẫu phi của Tiêu Tước đã tư thông với kẻ địch và phản bội hoàng gia năm xưa. Y không triệu kiến hắn, không trách phạt. Y để hắn tự mình đối diện với sự thật đắng cay, để hắn hiểu rằng vị Hoàng huynh mà hắn căm ghét đã phải hy sinh bao nhiêu danh dự để bảo vệ mạng sống cho hắn. Triệu Thừa Càn xoay người nhìn về hướng Bắc, lòng thầm nhủ: “Trọng Hoành, giang sơn này trẫm sẽ giữ vững. Ngươi nhất định phải quay về.”

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 2 ngày ago
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 14"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz