Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Nam nhân của hoàng đế
  3. Chương 13 - Cảm Xúc Ly Biệt
Prev
Next

Biên cương tám trăm dặm báo cấp — khẩn! Mười vạn tinh binh Bắc man đã tràn qua ải Thúy Vân, ngọn lửa chiến tranh bùng cháy, ba thành trì biên giới đã thất thủ. Đáng sợ hơn, dẫn đầu quân địch không phải tướng trẻ khát máu, mà là hai lão tướng: Trát Cáp Nhĩ và Bác Nhĩ Tế — từng là bộ tướng của Tiên đế, mười năm trước vì tội mưu phản bị trục xuất, nay ôm hận quay về, khí thế như hổ đói.

Trên điện, Triệu Thừa Càn mặc long bào màu đen, ngồi thẳng lưng trên ngai vàng, nhưng dưới lớp gấm thêu, thân hình y hơi run nhẹ. Ánh sáng mờ ảo từ cửa sổ chiếu lên gương mặt khôi ngô nhưng giờ xanh xao, nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt trái như muốn rơi xuống cùng với mồ hôi lạnh.

— Các khanh,— giọng y vang lên, cố giữ bình tĩnh nhưng vẫn lộ ra chút căng thẳng, — ai nguyện thống lĩnh năm vạn tinh binh, trấn áp phản loạn?

Một khoảnh khắc chết lặng.

Các võ tướng từng ngạo mạn ngạo nghễ, nay đều cúi đầu. Lão tướng Mục Thiết lão thành trầm tư, tay run run vê chòm râu bạc. Tướng trẻ Vương Hổ thì tránh né ánh mắt hoàng đế, mắt nhìn xuống nền đá cẩm thạch sáng bóng như thể muốn tìm một kẽ nở để chui vào.

— Bẩm bệ hạ,— Tể tướng Lý Văn Trung bước ra, giọng khàn đặc, — quân địch thế lớn, lại do hai lão tướng kia dẫn dắt. Thần… thần nghĩ nên tạm thời lui về giữ ải Nam Quan, chờ viện binh…

— Tể tướng cho rằng chúng ta nên nhường cho chúng nửa giang sơn sao?— Một giọng nói lạnh lùng cắt ngang.

Cả điện xoay về một phía.

Cố Trọng Hoành bước ra từ hàng võ tướng. Hôm nay hắn mặc triều phục màu tía, thân hình cao lớn như tùng bách, vai rộng eo thắt, mỗi bước đi đều vững chãi như núi dời. Hắn không quỳ, chỉ hơi cúi đầu, đôi mắt sắc như đao phong nhìn thẳng vào ngai vàng:

— Thần, Cố Trọng Hoành, Trấn Viễn hầu, từng trấn thủ biên cương tám năm, quen thuộc địa hình phía Bắc. Nay nguyện thống lĩnh binh sĩ, bình định phản loạn.

Một tiếng xì xào lan truyền trong điện.

“Chỉ có năm vạn…”
“Đối phương mười vạn hùng binh…”
“Đây chẳng khác nào đưa thân vào miệng hổ…”

Cố Trọng Hoành quay đầu, ánh mắt lạnh lẽo quét qua những kẻ đang bàn tán: — Chiến tranh không phải cứ đông người là thắng. Ta từng dùng ba nghìn kỵ binh phá tan hai vạn quân Khiết Đan, chuyện này chẳng lẽ các ngươi quên rồi?

Điện lại im lặng.

Triệu Thừa Càn nhìn nam nhân đang đứng hiên ngang giữa điện. Trong lòng y dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả — kẻ đã dùng âm mưu cưỡng ép thân thể y, kẻ mà y vừa ghét vừa sợ, lại là người duy nhất dám đứng ra trong lúc nguy nan này.

Hai mắt họ gặp nhau.

Trong ánh mắt của Cố Trọng Hoành không còn vẻ dâm đãng, khiêu khích thường ngày, mà là sự nghiêm túc của một tướng quân, và… một tia trấn an khó nhận ra. Hắn khẽ nháy mắt, như thể nói: — Xin bệ hạ hãy tin thần!

Triệu Thừa Càn hít sâu, giọng vang vang khắp điện: — Trấn Viễn hầu can đảm, lòng trung nghĩa trời biết. Trẫm chuẩn tấu! Phong Cố Trọng Hoành làm Trấn Bắc Đại Tướng Quân, toàn quyền chỉ huy quân đội biên cương, lập tức xuất phát bình loạn!

— Thần, tuân chỉ!

Cố Trọng Hoành quỳ một gối, tiếng nói vang như chuông đồng.

Đêm đó, gió bắc thổi gào qua hoàng cung, cuốn theo những chiếc lá cuối đông còn sót lại, đập vào cửa sổ điện Thái Hòa như lời cảnh báo.

Trong tẩm điện ban đêm.

Triệu Thừa Càn đang đứng trước bản đồ biên cương, ngón tay thon dài không ngừng di chuyển các điểm tập quân, gương mặt đăm chiêu. Y mặc nội y bằng lụa trắng, tóc xõa dài, dưới ánh đèn, thân hình gầy mà không yếu.

Một bóng người lặng lẽ xuất hiện từ bức màn tối.

— Bệ hạ vẫn chưa nghỉ?

Triệu Thừa Càn giật mình quay lại, thấy Cố Trọng Hoành đã đứng sau lưng. Hắn đã thay triều phục, khí thế thu liễm, vạt áo gấm màu tía che lấp đi sát khí vốn có, vừa vặn lại tăng thêm cảm giác bất cần của nam nhân.

— Ngươi… giờ tại sao còn vào cung? Ngày mai đã phải xuất chinh.

Cố Trọng Hoành bước tới, trên mặt không còn vẻ ngông cuồng thường ngày: — Thần có tin quan trọng cần báo.

Hắn cúi xuống, hơi thở nóng hổi phả lên tai Triệu Thừa Càn: — Qua điều tra, có kẻ trong triều đã mật thông với Bắc man. Không chỉ vậy, còn liên quan đến… những người ủng hộ Vũ Lăng Vương.

Triệu Thừa Càn trợn mắt: — Ngươi nói rõ hơn!

— Bọn họ muốn dùng chiến tranh biên cương để phân tán lực lượng triều đình, tạo cơ hội cho Vũ Lăng Vương làm loạn trong kinh thành.

Cố Trọng Hoành giọng trầm xuống, — Bệ hạ, thần đi rồi, ngài phải cực kỳ cẩn thận. Kẻ thù không chỉ ở trước mặt, mà còn ở ngay sau lưng.

Triệu Thừa Càn nghe vậy, toàn thân lạnh giá. Y quay mặt nhìn Cố Trọng Hoành, đôi mắt phượng lộ vẻ lo lắng hiếm thấy: — Ngươi… ngươi biết chuyến đi này là vào cửa tử, tại sao còn nhận?

Cố Trọng Hoành nhìn y một lúc lâu, đột nhiên cười. Hắn nắm lấy bàn tay lạnh lẽo của hoàng đế, áp lên má mình — làn da thô ráp, ấm áp truyền qua đầu ngón tay y.

— Thần đã hứa sẽ trở thành chiến mã cho bệ hạ cơ mà.— Hắn nói, giọng nhẹ nhàng, — Chiến mã tốt, dù trước mặt là vực sâu hay biển lửa, cũng phải nhảy.

Triệu Thừa Càn cảm thấy cổ họng nghẹn lại. Một cảm xúc lạ lùng trào dâng — không phải e dè, không phải sợ hãi, mà là một sự bất an, lo lắng khó tả.

— Nhưng… chỉ có năm vạn quân…— y nói, giọng có chút run, — đối phương mười vạn…ngươi… phải bảo trọng.

Cố Trọng Hoành khẽ cười, bước đến gần: “Bệ hạ lo lắng cho thần?”

— Bệ hạ lo lắng cho thần?— Cố Trọng Hoành đột nhiên cười to, tiếng cười trầm ấm vang trong mật thất nhỏ, — Chỉ bằng tâm ý này, dù ta có chết cũng đáng rồi.

— Trẫm… trẫm là… lo cho tướng sĩ biên cương.— Triệu Thừa Càn quay mặt đi, nhưng đôi tai đã đỏ lên.

Hắn bước tới một bước, hai tay đặt lên vai Triệu Thừa Càn, ép y đối diện với mình: — Thần hứa sẽ trở về. Bệ hạ phải bảo trọng, đợi thần về… để tiếp tục nhận ‘long ân’.

Chữ “long ân” được hắn nói nhẹ nhàng, gợi lại ký ức đêm đó trong điện Thái Hòa. Triệu Thừa Càn mặt đỏ ửng, định đẩy ra, nhưng Cố Trọng Hoành đã cúi xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên môi y.

Nụ hôn này không như trước đầy dục vọng, mà nhẹ nhàng, như lời hứa.

— Thần mạng lớn, Diêm Vương không dám nhận đâu.— Hắn thì thầm, môi vẫn chạm vào môi y, — Thần còn chưa ‘thị tẩm’ đủ bệ hạ, làm sao có thể chết?

Triệu Thừa Càn đẩy hắn ra, nhưng lực rất nhẹ: — Lúc này rồi còn đùa.

— Không đùa.— Cố Trọng Hoành nghiêm mặt lại, hai tay nắm chặt vai y, — Thần nói thật. Bệ hạ, đợi thần trở về.

Trong lòng Triệu Thừa Càn bỗng dâng lên một nỗi quyến luyến kỳ lạ — Trấn Viễn Hầu… đêm nay đừng đi. — Triệu Thừa Càn chủ động vươn tay, kéo lấy đai lưng của hắn thì thầm, mắt không rời khỏi khuôn mặt của nam nhân trước mặt, — trẫm muốn… tiễn biệt ngươi.

Trong không gian u tối của tẩm điện, mùi trầm hương bị hơi nóng của dục vọng lấn át. Cố Trọng Hoành sững sờ, nhưng dục vọng trong hắn lập tức bùng cháy. Hắn bế thốc y lên giường đặt y nằm xuống, hai tay chống hai bên đầu y. — Bệ hạ thật sự muốn?

Triệu Thừa Càn không nói, chỉ nhắm mắt, tay vẫn giữ chặt đai lưng hắn. Dưới ánh nến, gương mặt y đỏ ửng, nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt như một giọt lệ đen, gợi cảm đến nghẹt thở.

Hắn cúi xuống, hôn lên môi y. Nụ hôn này dịu dàng khác thường, chậm rãi, sâu sắc, như muốn in từng cảm giác vào ký ức.

Triệu Thừa Càn ban đầu còn cứng đờ, nhưng dần dần, y cũng đáp lại. Lưỡi y nhỏ, mềm, lần đầu tiên chủ động quấn lấy lưỡi hắn.

Cố Trọng Hoành cởi y phục của cả hai, để hai cơ thể trần trụi áp sát nhau. Da thịt hoàng đế trắng nõn, mịn màng như ngọc, tương phản với làn da nâu sẫm, đầy sẹo chiến trận của hắn.

Hắn xoay người hoàng đế lại, để y ngồi lên đùi mình, tư thế đối diện. Triệu Thừa Càn chủ động vòng tay bám chặt vào cổ hắn, mặt hoàn toàn vùi vào hõm cổ hắn, lỗ tai đỏ ửng.

— Ngượng rồi?— Cố Trọng Hoành cười, âm thanh rung động trong ngực truyền thẳng vào tim y.

— Im đi…— TriệuThừa Càn nói, nhưng tay ôm càng chặt hơn.

Cố Trọng Hoành với tay lấy lọ dầu cao ở góc giường quen thuộc. Hắn đổ một ít lên tay, sau đó nhẹ nhàng bôi lên hậu huyệt đang khép chặt của người trong lòng.

— Ưm…— Triệu Thừa Càn run lên, ngón chân co quắp.

— Thả lỏng.— Hắn thì thầm, ngón tay xoay tròn bên ngoài, sau đó từ từ ấn vào.

Lỗ nhỏ chật hẹp dần dần mở ra, nuốt lấy ngón tay. Cố Trọng Hoành kiên nhẫn mở rộng, dùng hai ngón tay chuẩn bị kỹ càng.

Sau một hồi khuếch trương, Cố Trọng Hoành cầm lấy nam căn đã cương cứng từ lâu của mình. Vật đó to lớn, gân guốc, đầu vật to bằng quả mận, tỏa ra hơi nóng hầm hập. Hắn đưa nó đến trước hậu huyệt đã thấm đầy dược cao của y, dùng đầu vật chà xát lên đó.

— Tự mình đến.— Hắn nói, giọng khàn đặc.

Triệu Thừa Càn cắn môi, tay chống lên ngực hắn, từ từ hạ người xuống.

Quy đầu to lớn từ từ ép vào lỗ nhỏ, nong rộng nó ra từng chút một. Cảm giác trướng đầy khiến Triệu Thừa Càn thở dốc. Khi vào được một nửa, y đau đến mức muốn dừng lại. Nhưng nghĩ đến việc đây có thể là lần cuối cùng, y lại cắn răng, tiếp tục hạ xuống.

Cố Trọng Hoành cảm nhận được sự đau đớn của y, tay xoa lên lưng y: — Từ từ, không vội.

Cuối cùng, toàn bộ nam căn chui vào trong. Triệu Thừa Càn thở hổn hển, cảm giác bị lấp đầy hoàn toàn khiến y vừa đau vừa thỏa mãn.

— Được rồi…— y nói, nước mắt ứa ra.

Cố Trọng Hoành bắt đầu di chuyển. Ban đầu chậm rãi, sau đó nhanh dần. Mỗi lần rút ra đều đến gần hết, mỗi lần đâm vào đều lút tận gốc.

Bạch! Bạch! Bạch!

Tiếng va chạm da thịt vang lên đều đặn. Triệu Thừa Càn ôm chặt cổ hắn, mặt áp vào vai hắn, để những tiếng rên nghẹn ngào thoát ra.

— Á… ha… trướng… Cố…ức… sâu quá… ưm…

— Bệ hạ phía dưới… thật ấm, thật chặt…— Cố Trọng Hoành thì thầm vào tai y, — thật sự muốn nhét cả thân mình vào trong người bệ hạ.

Lời nói dâm tục đó khiến Triệu Thừa Càn mặt đỏ bừng, nhưng đồng thời, một luồng khoái cảm mãnh liệt lan từ hạ thể lên đỉnh đầu.

Hắn thay đổi góc độ, tìm kiếm điểm nhạy cảm. Đột nhiên, Triệu Thừa Càn giật mình, toàn thân run lên.

— Chỗ đó! Đừng… đừng đụng chỗ đó!

Nhưng đã muộn. Cố Trọng Hoành đã tìm thấy, và mỗi lần thúc vào đều nhắm thẳng vào đó.

— A! A! Không được… ta… ta chịu không nổi…hỗn đản…ức…!

Triệu Thừa Càn khóc, nước mắt ướt đẫm vai Cố Trọng Hoành. Nhưng cơ thể y lại phản bội tiếng nói – hậu huyệt co bóp mạnh hơn, như muốn nuốt chửng vật thể đang xâm chiếm mình.

Sau một hồi, Cố Trọng Hoành đặt y nằm xuống, đổi tư thế. Hắn nâng hai chân y lên, để hậu huyệt lộ ra hoàn toàn, sau đó đâm vào trở lại. Tư thế này càng sâu hơn, mỗi cú thúc đều như chạm đến tận ruột gan.

— Hức… ha… sâu… hỏng… hỏng mất…ưm…— Triệu Thừa Càn rên rỉ, tay bám chặt vào tấm trải giường.

Cố Trọng Hoành cúi xuống, hôn lên môi y, nuốt lấy những tiếng rên nghẹn ngào. Sau đó, hắn trượt xuống, dùng lưỡi liếm lên ngực y, rồi cắn nhẹ vào đầu ngực đã cứng.

— A!— Triệu Thừa Càn giật mình, cảm giác vừa đau vừa sướng khiến y muốn phát điên.

— Bệ hạ thật nhạy cảm…— Cố Trọng Hoành thì thầm, tay xoa lên bụng dưới y, nơi có thể cảm nhận được hình dáng của nam căn hắn đang cương cứng bên trong, — nơi này, đang chứa thần đây…

Triệu Thừa Càn toàn thân run lên, tiếng rên nghẹn trong cổ họng. Y đã mất hết khả năng tư duy, chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất. Nước mắt, nước mũi, mồ hôi hòa lẫn trên gương mặt đỏ ửng, nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt trái ướt đẫm, lấp lánh dưới ánh đèn lung linh như một giọt lệ đen.

— Trọng… Trọng Hoành…— y khóc nói, giọng nức nở, đứt quãng, — nhét đầy trẫm đi… cầu xin ngươi… thao hỏng trẫm đi…

Cố Trọng Hoành hưng phấn đến điên cuồng. Hắn cảm thấy hậu huyệt của Triệu Thừa Càn đột nhiên siết chặt hơn, như thể thật sự muốn “nuốt chửng” hắn.

— Được rồi… bệ hạ muốn sao, thần đều cho…— hắn gầm lên, tốc độ đột nhiên tăng nhanh, lực độ cũng mạnh hơn gấp bội.

Phập! Phập! Phập!

Mỗi lần đâm vào đều mang theo một lực đạo hung hãn, đầu nam căn đập mạnh vào tận điểm mẫn cảm. Triệu Thừa Càn thét lên, thân hình ưỡn cong thành một đường cung đẹp đến nghẹt thở, cổ họng phát ra những âm thanh không rõ nghĩa.

— Á… ha… sâu quá… chạm tới rồi… á… hức…

Y cảm thấy mình sắp vỡ ra, sắp bị xé nát bởi thứ khoái cảm này. Cực khoái tích tụ nhanh chóng ở bụng dưới, như một quả cầu lửa sắp bùng nổ. Y sợ hãi, nhưng đồng thời lại mong chờ nó hơn bất cứ thứ gì trên đời.

Cố Trọng Hoành đổi tư thế. Hắn để Triệu Thừa Càn nằm sấp, nâng cao phần mông căng tròn, rồi quỳ phía sau. Tư thế này càng sâu hơn, càng dễ dàng chạm vào điểm nhạy cảm nhất.

— Không… tư thế này…— Triệu Thừa Càn khóc lóc, mặt áp vào gối, giọng nghẹn ngào, — quá sâu…

— Nhưng bệ hạ thích mà,— Cố Trọng Hoành cười, một tay giữ chặt hông y, tay kia nắm lấy nam căn nhỏ đã cương cứng đến tím tái của y, vừa tuốt vừa thúc hông điên cuồng.

Sự kích thích kép khiến Triệu Thừa Càn gần như phát điên. Y vừa rên rỉ vừa khóc, tay bám chặt vào tấm vải dưới giường, mười ngón tay trắng nõn đã kéo rách lớp gấm thêu tinh xảo.

Chùn chụt… chùn chụt…

Tiếng nước nhớp nháp vang dội khắp căn phòng, âm thanh đó càng làm tăng thêm sự dâm mỹ của cảnh tượng. Mùi tình dục nồng nặc hòa với mùi mồ hôi, tạo thành một mùi vị đặc biệt chỉ có giữa hai người – mùi của sự chiếm hữu và bị chiếm hữu.

Triệu Thừa Càn cảm thấy mình sắp đến. Bụng dưới co thắt dữ dội, nam căn nhỏ run lên bần bật. Nhưng Cố Trọng Hoành hình như muốn kéo dài khoái cảm này, hắn đột nhiên dừng lại, chỉ để đầu nam căn ở sâu bên trong, nhẹ nhàng xoay tròn.

— A… đừng dừng… xin ngươi…— Triệu Thừa Càn quay đầu lại, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn, — tiếp tục đi…

— Bệ hạ muốn thế nào?— Cố Trọng Hoành cúi xuống, hôn lên gáy y, — muốn thần làm gì?

— Thao… thao hỏng trẫm…— y khóc nói, hoàn toàn buông bỏ tự trọng, — thao đến trẫm điên mất…

Cố Trọng Hoành cười, một nụ cười đầy thỏa mãn. Hắn bắt đầu lại, lần này nhanh hơn, mạnh hơn, mỗi lần thúc vào đều như muốn đâm xuyên qua cơ thể y.

Triệu Thừa Càn thét lên, toàn thân run rẩy như lá trong gió. Cực khoái ập đến, nam căn nhỏ của y bắn ra một tia trắng, rồi một tia nữa, rồi không ngừng. Y đạt cực khoái trong tiếng khóc, thân hình co quắp, hậu huyệt co bóp điên cuồng, mút chặt lấy nam căn của Cố Trọng Hoành.

Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai rọi vào phòng. Cố Trọng Hoành đã mặc xong giáp trụ, khí thế hiên ngang chuẩn bị ra trận. Hắn nhìn Triệu Thừa Càn đang nằm ngủ say với những vết tích tình dục đỏ thẫm khắp người, lòng dâng lên một cảm xúc mềm yếu lạ thường. Hắn cúi xuống, đặt một nụ hôn sâu lên trán y, thì thầm: — Chờ ta về. Nếu còn mạng quay về, ta sẽ nói rõ lòng mình cho ngài biết.

Hắn dứt khoát quay lưng rời đi. Triệu Thừa Càn lúc này thực chất đã tỉnh từ lâu, y chỉ giả ngủ vì không biết đối mặt thế nào. Khi tiếng bước chân xa dần, y mới mở mắt, cảm nhận sự trướng lấp trong hậu đình vẫn còn nóng hổi tinh dịch của hắn. Lòng y rối bời, nỗi sợ hãi mất mát lần đầu tiên lấn át cả lý trí.

Y thầm nghĩ: Cố Trọng Hoành, ngươi nhất định phải khải hoàn hồi triều, trẫm chờ ngươi quay về… nếu không, trẫm sẽ không tha thứ cho ngươi!

Biên quan xa xôi, nhưng tình ý đã gieo. Một ngày nào đó, nó sẽ nở hoa, kết trái, trở thành thứ tình cảm bền chặt nhất, đẹp đẽ nhất.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 2 ngày ago
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 13"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz