Gió đông lạnh như dao cắt, thổi qua những hành lang cung cấm, mang theo hơi ẩm âm u của trận mưa phùn từ nửa đêm. Triệu Thừa Càn về đến tẩm cung khi trời còn chưa rạng sáng, bóng người y lảo đảo trong màn sương mờ ảo, như một con ma đói lang thang trong đêm tối.
Y mặc trên người bộ y phục màu xám đã rách nát nhiều chỗ, vải vóc dính đầy bùn đất và… những vết ố vàng nhầy nhụa. Mỗi bước chân y bước đi đều nặng trĩu, hai chân run rẩy mở rộng một cách bất tự nhiên, như thể mỗi lần khép lại đều mang theo nỗi đau khôn tả. Hậu đình bị xé rách bởi Tiêu Tước trong mật điện đêm qua vẫn còn âm ỉ nhức nhối, mỗi cơn co thắt của cơ vòng đều như có vô số mũi kim châm vào tận tủy xương.
“Ha… ha…”
Thở dốc từng hơi ngắn, hơi thở của y trong không khí lạnh giá tạo thành những đám khói trắng nhỏ. Trên gương mặt tái nhợt, đôi mắt phượng vốn sắc bén giờ đây mờ đục, không còn chút thần thái. Nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt trái như một giọt lệ đen đông cứng, gắn liền với sự nhục nhã không thể rửa sạch.
Khi y đến trước cửa tẩm điện Vĩnh An, một bóng người cao lớn đã đứng đó tự bao giờ.
Tần Vũ.
Hắn mặc một bộ triều phục màu đen thẫm, đứng thẳng như cây thông trong gió đông, gương mặt chìm trong bóng tối, chỉ có đôi mắt sâu thẳm lấp lánh một tia ánh sáng lạnh lẽo. Trên tay hắn cầm một chiếc đèn lồng nhỏ, ngọn lửa vàng vọt rung rinh trong gió, chiếu lên đường nét cứng cỏi của khuôn mặt.
Triệu Thừa Càn dừng bước, đôi mắt mờ đục nhìn về phía trước, như không nhận ra người đứng đó là ai.
— Bệ hạ.
Giọng nói của Tần Vũ vang lên, bằng phẳng không chút gợn sóng, nhưng ẩn chứa trong đó là một sự căng thẳng khó che giấu.
Y khẽ run lên, như tỉnh từ cơn mê. Đôi mắt y tập trung nhìn vào Tần Vũ, trong khoảnh khắc ấy, một tia hy vọng mong manh lóe lên – hy vọng được thấy một chút quan tâm, một chút ấm áp. Nhưng khi Tần Vũ tiến lên hai bước, ánh đèn lồng chiếu rõ toàn thân y, đôi mắt hắn đột nhiên co lại.
Một mùi hương hỗn tạp xộc thẳng vào mũi – mùi xạ hương đàn ông nồng nặc, mùi mồ hôi dục vọng, mùi tinh dịch chua nồng, và cả mùi máu tanh nhẹ. Chúng hòa quyện với nhau, tạo thành một thứ mùi vị khiến người ta buồn nôn.
Tần Vũ nâng cao đèn lồng, ánh sáng vàng vọt chiếu lên cổ Triệu Thừa Càn.
Ở đó, những vết cắn đỏ tím chi chít, chồng chất lên nhau, có vết răng còn hằn sâu đến mức rỉ máu. Có vết như bị hút mạnh, để lại những nốt bầm tím hình tròn. Có vết bị liếm đến mức da bị trầy xước, lộ ra lớp da non đỏ ửng.
Ánh mắt Tần Vũ di chuyển xuống dưới. Qua lớp vải rách nát, hắn có thể thấy những vết tay hằn sâu trên eo y, những ngón tay to lớn in rõ từng đường vân. Và ở phần mông, vải quần ẩm ướt, dính một chất lỏng màu trắng đục đã khô một nửa.
— Bệ hạ về rồi sao?
Giọng Tần Vũ vẫn bằng phẳng, nhưng nếu lắng nghe kỹ, sẽ phát hiện một sự run rẩy nhẹ ở cuối câu.
Triệu Thừa Càn khẽ mở miệng, đôi môi nứt nẻ run rẩy, nhưng không phát ra được âm thanh nào. Y chỉ có thể gật đầu nhẹ, động tác nhỏ đến mức khó nhận ra.
— Đêm qua,— Tần Vũ tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người chỉ còn một thước, — chắc hẳn ngài đã có một đêm xuân… đầy thỏa mãn?
Cuối cùng, giọng điệu đó không thể che giấu được nữa. Một sự châm chọc lạnh lùng, một sự giận dữ bị đè nén, một sự ghen tuông điên cuồng.
Triệu Thừa Càn ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào đôi mắt đen kịt của Tần Vũ. Trong ánh mắt y, ngoài nỗi đau và nhục nhã, còn có một sự bất lực không thể diễn tả.
— Tần… Tần Vũ…— y khàn giọng nói, — trẫm…
— Bệ hạ vào trong đi.
Tần Vũ cắt ngang lời y, một tay nắm chặt lấy cổ tay Thừa Càn. Lực nắm mạnh đến mức khiến xương y kêu răng rắc, đau đớn lan khắp cánh tay. Hắn lôi y vào trong điện, bước chân nhanh đến mức Triệu Thừa Càn gần như bị kéo lê trên nền gạch. Cánh cửa gỗ nặng nề đóng sầm lại sau lưng, cách ly thế giới bên ngoài.
Trong điện, ánh nến lung linh chiếu rọi lên nội thất xa hoa. Tần Vũ không dừng lại, tiếp tục lôi y vào phía sau bình phong lớn thêu hình rồng phượng, nơi đặt một bồn tắm bằng gỗ đàn hương lớn.
Bồn tắm đã chứa đầy nước, nhưng không phải nước ấm. Nước lạnh ngắt, bốc hơi lạnh trong không khí ấm áp của điện.
— Thần phải giúp ngài ‘tẩy rửa’.— Tần Vũ nói, giọng lạnh như băng.
Hắn thả tay Triệu Thừa Càn ra, rồi không chút do dự, xé toạc lớp y phục rách nát trên người y.
Xoạt!
Vải vóc rách nát bị xé toang, để lộ hoàn toàn cơ thể trắng nõn của hoàng đế. Và trên cơ thể ấy, là những vết tích không thể che giấu.
Từ ngực đến bụng, đầy những vết bầm tím hình ngón tay, như thể có ai đó đã bóp mạnh, vắt kiệt mọi thứ từ cơ thể y. Hai đầu vú sưng đỏ, một bên còn có vết cắn rõ ràng, rỉ ra chút dịch vàng. Eo thon nhỏ in rõ năm dấu ngón tay to lớn, như thể có ai đó đã dùng hết sức nắm chặt, muốn bẻ gãy cái eo này.
Và hai bên mông vốn căng tròn, giờ đây sưng tấy, đầy những vết tay hằn đỏ tím. Giữa khe mông, hậu huyệt mở rộng một cách bất thường, xung quanh miệng huyệt đỏ ửng, sưng phồng, còn dính một chất lỏng màu trắng đục đã khô một nửa, hòa lẫn với máu loãng tạo thành một màu hồng nhợt nhạt.
Đặc biệt nhất là vết bớt đỏ hình trăng khuyết ở gốc đùi phải – vốn là bí mật riêng của Triệu Thừa Càn, giờ đây cũng bị vấy bẩn bởi những vết tay và vết cắn.
Tần Vũ đứng đó, nhìn chằm chằm vào cơ thể đầy thương tích này. Hơi thở của hắn dần dần trở nên gấp gáp, ngực phập phồng.
Trong thâm tâm hắn, một ngọn lửa ghen tuông lệch lạc bùng cháy dữ dội.
Hắn nhớ lại đêm qua, khi nhận được tin hoàng đế đơn độc xuất cung, hắn đã đứng chờ ngoài tẩm điện suốt đêm, lo lắng cho an nguy của y. Trong lòng hắn còn ôm ấp một tình cảm phức tạp – một thứ tình cảm không thể thổ lộ.
Nhưng giờ đây, nhìn thấy cơ thể đầy vết tích dục vọng này, tất cả những lo lắng, quan tâm ấy đều biến thành phẫn nộ.
— Tại sao…— Tần Vũ thì thầm, giọng run rẩy, — tại sao ngài lại… dâm đãng đến thế?
Triệu Thừa Càn đứng đó, toàn thân run lên vì lạnh và nhục nhã. Y cúi đầu, không dám nhìn vào mắt Tần Vũ. Nhưng Tần Vũ không cho y cơ hội trốn tránh. Hắn bước tới, hai tay nắm lấy vai y, rồi nhấc bổng y lên – một động tác thô bạo, không chút nương tay.
— Ưm!— Triệu Thừa Càn thốt lên một tiếng đau đớn.
Tần Vũ ném y vào bồn nước lạnh.
Ùm!
Nước lạnh văng tung tóe. Triệu Thừa Càn chìm trong nước, cơ thể co rúm lại vì lạnh. Nhưng đau hơn cả là hậu huyệt – khi tiếp xúc với nước lạnh, cơ vòng co thắt kịch liệt, đau đến mức y suýt ngất đi.
— Ách! Ha… ha… — y thở dốc, hai tay bám chặt thành bồn tắm, móng tay cào xước lớp gỗ đàn hương.
Tần Vũ cúi xuống, hai tay ấn mạnh lên vai y, ép y quỳ sụp trong bồn nước. Tư thế này khiến mông y chổng cao lên, hậu huyệt bị tổn thương lộ ra hoàn toàn trước mắt hắn. Hắn nhìn đóa hoa cúc sưng tấy, nhầy nhụa dịch thể và tơ máu, trong lòng đầy phẫn nộ.
— Để thần… giúp ngài rửa sạch.
Hắn nói, tay phải múc một gáo nước lạnh, đổ thẳng lên hạ thể y. Nước chảy xuống, cuốn theo một ít dịch thể màu trắng. Rồi, không chút cảnh báo, hắn thọc thẳng hai ngón tay thô ráp, đầy vết chai vào bên trong hậu huyệt vẫn còn ngậm đầy tinh dịch của Tiêu Tước.
— A——————!
Một tiếng thét đau đớn vang lên, xé tan sự tĩnh lặng của tẩm điện.
Triệu Thừa Càn toàn thân co cứng, lưng cong lên như cánh cung, đầu ngửa ra sau, cổ họng phát ra những âm thanh nghẹn ngào.
— Ưm… ha… không… Tần Vũ… ngừng tay… trẫm đau…— y nức nở, nước mắt hòa với nước trong bồn tắm.
Nhưng Tần Vũ không dừng lại.
Hắn ngoáy mạnh hai ngón tay bên trong, động tác thô bạo như muốn moi hết mọi thứ ra ngoài. Hắn cảm nhận được sự ấm nóng, chật chội bên trong, cảm nhận được những dòng tinh dịch đặc sệt, và sự co bóp từng nhịp theo tiếng nức nở nghẹn ngào.
— Đau sao?— Tần Vũ gầm nhẹ, giọng đầy chua chát, — lúc ngài dạng chân cho kẻ khác đâm vào, ngài có thấy đau không? Lúc ngài rên rỉ dưới thân người khác, chắc bệ hạ cũng không lường trước sẽ bị thần bắt gặp?
Ngón tay hắn càng lúc càng thô bạo, không ngừng khuếch trương, lôi kéo những dòng tinh dịch màu trắng đục ra ngoài. Chúng hòa với nước, tạo thành những vệt trắng đục lơ lửng.
— Ngài luôn vô tình hữu ý thể hiện với thần… ,” Tần Vũ nói, giọng càng lúc càng cay độc, “nhưng quay lưng lại, ngài liền cùng hưởng lạc với một nam nhân khác. Bệ hạ, ngài thật sự… thật sự rất bẩn.”
Câu nói cuối cùng như một nhát dao, đâm thẳng vào trái tim đã tê dại của Triệu Thừa Càn.
Y ngừng giãy dụa, ngừng rên rỉ. Trong bồn nước lạnh, để mặc cho Tần Vũ tiếp tục hành hạ mình. Nước mắt y chảy ra, nhưng không còn là vì đau đớn thể xác. Mà là vì sự tổn thương tinh thần, vì sự hiểu lầm này, vì tất cả những gì đã xảy ra đêm qua. Y muốn giải thích, muốn nói rằng đó không phải là ý muốn của y, mà là bị ép buộc.
Nhưng khi nhìn vào đôi mắt đầy phẫn nộ và khinh bỉ của Tần Vũ, y biết, dù có nói gì đi nữa, cũng đã vô ích. Trong mắt hắn, y vẫn luôn là một kẻ dâm đãng, thích bị nam nhân thao, một hoàng đế không biết xấu hổ.
Triệu Thừa Càn nhắm mắt, để mặc cho nước lạnh và nỗi đau nhấn chìm mình.
Tần Vũ nhìn Triệu Thừa Càn bất động trong bồn tắm, tiếng nức nở cầu xin cũng đã tắt lịm. Một cảm giác lạnh lẽo từ từ lan tỏa từ tim ra khắp cơ thể hắn, nhưng lại bị một ngọn lửa ghen tuông thiêu đốt thành tro tàn.
Người đàn ông cao quý này quả nhiên đã thừa nhận.
Thừa nhận việc y muốn tìm kẻ khác thỏa mãn.
Vậy còn ta thì sao?
Tần Vũ cười thầm, một nụ cười đắng chát. Bao nhiêu năm nay, hắn luôn kiềm chế, luôn cố gắng trở thành chỗ dựa đáng tin nhất cho Thừa Càn. Hắn tin rằng chỉ cần giữ kẽ, chỉ cần không để lại dấu vết, sẽ giúp hoàng đế giữ được uy danh.
Nhưng y đã không trân trọng.
Y lần này đến lần khác lại chủ động đi tìm đàn ông, cầu hoan với kẻ khác. Để rồi trở về với thân thể đầy vết tích dâm ô, với hậu huyệt vẫn còn vương mùi tinh dịch người lạ.
Tại sao ta còn phải kiềm chế?
Một ý nghĩ điên cuồng trỗi dậy trong đầu Tần Vũ. Hắn nhìn Triệu Thừa Càn – người đang nằm bất động trong bồn tắm, thân thể trắng nõn nổi bật dưới ánh nến, những vết bầm tím như những đóa hoa tử đằng độc địa nở rộ trên da thịt.
Y thèm khát bị nam nhân lấp đầy?
Được. Ta sẽ cho y.
Tần Vũ đứng dậy, động tác chậm rãi nhưng đầy uy hiếp. Hắn tháo thắt lưng, để chiếc quần vải rơi xuống sàn. Nam căn của hắn đã cương cứng từ lâu – vì cơn ghen, vì tức giận, vì một thứ cảm xúc phức tạp khó gọi tên.
Thứ đó to lớn, gân guốc, màu nâu nhạt, đầu vật to bằng quả óc chó, tỏa ra hơi nóng hầm hập.
Triệu Thừa Càn mở mắt, nhìn thứ đó, sắc mặt càng thêm tái nhợt. — Tần Vũ… ngươi muốn làm gì…
— Làm gì?— Tần Vũ cười, một nụ cười lạnh lùng, — Bệ hạ không phải thích vật này sao? Thần sẽ cho bệ hạ.
Hắn bước vào bồn tắm, nước lạnh tràn ra ngoài. Thân hình cao lớn của hắn che khuất ánh đèn, tạo thành một bóng đen bao trùm lấy Triệu Thừa Càn.
— Không… trẫm ra lệnh cho ngươi đi ra…— Triệu Thừa Càn lùi lại một cách khó khăn, nhưng bồn tắm chật hẹp, không có chỗ để trốn.
Tần Vũ nắm lấy y, kéo mạnh về phía mình. Hắn không có dạo đầu, không có chuẩn bị, chỉ dùng tay tách đôi mông y, rồi đâm thẳng vào.
“Sực!”
Một âm thanh ướt át, đau đớn.
— A————!— Triệu Thừa Càn thét lên một tiếng dài, toàn thân co quắp, mười ngón tay trắng bệch bám vào thành bồn tắm lạnh lẽo. Hậu huyệt vừa được thụt rửa kỹ càng sau khi bị Tiêu Tước cưỡng bức giờ đây bị xâm nhập đột ngột, đau đớn gấp bội. Cảm giác như bị một thanh sắt nung đỏ đâm thẳng vào nội tạng.
Tần Vũ cũng rên lên một tiếng trầm thấp, đầy thỏa mãn và đau đớn lẫn lộn. Hậu huyệt của Thừa Càn chật hẹp, khô ráp vì thiếu chuẩn bị, nhưng vô cùng nóng và co bóp kịch liệt. Cảm giác đó như thiêu đốt hắn, nhưng đồng thời cũng mang đến một khoái cảm điên cuồng.
Lấp đầy hắn! Một giọng nói gào thét trong đầu Tần Vũ. Làm cho hắn đau! Để hắn nhớ rằng chỉ có ta mới có thể chiếm hữu hắn!
— Ha… không… dừng lại… Tần Vũ… khốn kiếp…— Triệu Thừa Càn khóc lóc, tay bám vào thành bồn tắm, mười ngón tay trắng bệch.
— Chậm lại… hức…đau… ưm…
Nhưng Tần Vũ không dừng. Ngược lại, những lời van xin nghẹn ngào đó chỉ càng khiến hắn thêm điên cuồng. Hắn thúc mạnh hông, nam căn thô to ma sát điên cuồng với nhục bích đang sưng tấy.
Bạch! Bạch! Bạch!
Tiếng va chạm da thịt vang lên dồn dập trong không gian phòng tắm kín, hòa cùng tiếng nước sóng sánh mỗi khi hông Tần Vũ đập vào mông Triệu Thừa Càn. Mỗi lần như vậy, nước trong bồn lại dâng lên, tràn qua mép, đổ xuống sàn đá lạnh lẽo với âm thanh “rào rào” đều đặn.
Cảm giác thật tàn khốc – sự nóng bỏng của nam căn Tần Vũ và cái lạnh lẽo của nước tắm tạo nên một sự tương phản khiến Triệu Thừa Càn gần như điên loạn. Y cảm thấy mình bị xé làm đôi: nửa dưới chìm trong nước lạnh, nhưng hậu huyệt và cả thân trên của y lại bị thiêu đốt bởi sự xâm chiếm của Tần Vũ.
— Bệ hạ thật phóng đãng, Tần Vũ gầm lên, tay siết chặt eo y, — mới rời mắt một đêm đã tìm được kẻ khác hưởng lạc rồi!
Hắn rút ra gần hết, rồi đâm mạnh vào, lút tận gốc.
— Phía dưới bệ hạ…— Tần Vũ nhục mạ, giọng đầy cay độc, một tay buông eo y, dùng ngón tay thọc vào khe mông, chạm vào nơi nam căn hắn đang ra vào, — lỏng lẻo thế này. Chắc hẳn đêm qua ngài được hầu hạ rất tốt? Hắn đã đam vào trong ngài bao nhiêu lần? Có làm ngài sướng không?
Thực ra, hậu huyệt của Triệu Thừa Càn không hề lỏng lẻo. Ngược lại, vì đau đớn và sợ hãi, nó co bóp kịch liệt, siết chặt lấy nam căn Tần Vũ như thể không muốn buông. Nhưng Tần Vũ không muốn thừa nhận điều đó. Hắn chỉ muốn dùng lời nói làm tổn thương, làm nhục người đàn ông đang dưới thân mình.
Trong đầu Tần Vũ, một giọng nói đang gào thét:
Lấp đầy hắn!
Làm cho hắn đau!
Để hắn nhớ rằng chỉ có ta mới có thể chiếm hữu hắn!
Tần Vũ đột nhiên thay đổi góc độ, tìm kiếm điểm nhạy cảm bên trong Triệu Thừa Càn. Và khi tìm thấy – một điểm mềm mại, ấm nóng, chỉ cần chạm nhẹ đã khiến toàn thân y run lên – hắn nhắm thẳng vào đó mà công kích.
— A! A! Dừng lại… trẫm xin ngươi…— Triệu Thừa Càn khóc lóc, thân thể y run rẩy như lá mùa thu.
Nhưng đồng thời, một luồng khoái cảm kỳ lạ bắt đầu lan tỏa. Xuân dược dư tàn trong người y từ đêm qua bị Tiêu Tước ép uống vẫn còn dược lực, hòa cùng sự kích thích của Tần Vũ, tạo nên một cơn sóng cực khoái không thể kiểm soát.
Tần Vũ cảm nhận được sự thay đổi. Hắn nhìn xuống, thấy nam căn nhỏ của Triệu Thừa Càn đã cương cứng, đập nhẹ vào bụng y mỗi khi hắn đâm vào.
Một cảm giác phấn khích điên cuồng trào dâng trong lòng Tần Vũ.
Y cũng thích nó.
Dù đang khóc, đang đau, nhưng cơ thể y vẫn đáp ứng ta.
Hắn cúi xuống, cắn vào vai Triệu Thừa Càn, để lại một vết răng sâu. — Nói đi, bệ hạ. Nói rằng hắn đã đâm ngài như thế nào? Có sâu như ta không? Có làm ngài sướng như ta không?
— Không… không có…— Triệu Thừa Càn lắc đầu, nước mắt và nước tắm hòa lẫn trên mặt.
— Nói dối!— Tần Vũ đâm mạnh một cú, khiến Triệu Thừa Càn ưỡn người lên, — Nếu ngài nói rõ, ta sẽ giúp ngài sảng khoái hơn!
Sự thật đúng như vậy. Dù đau đớn, nhưng cơ thể Triệu Thừa Càn đã bắt đầu đáp ứng. Hậu huyệt y tiết ra dịch thể, làm ướt nam căn Tần Vũ, khiến những cú đâm trở nên trơn tru hơn.
Tần Vũ cảm thấy mình sắp mất kiểm soát. Bao nhiêu năm kiềm chế, bao nhiêu đêm nhịn nhục, giờ đây bùng nổ thành một cơn bão dục vọng. Hắn muốn chiếm đoạt, muốn đánh dấu, muốn để Triệu Thừa Càn nhớ mãi rằng chỉ có hắn mới có thể cho y khoái cảm này.
Hắn đổi tư thế, kéo Triệu Thừa Càn lên, ép y tựa vào thành bồn tắm, hai chân được cánh tay lực lưỡng của Tần Vũ đỡ lấy, dang rộng ra, hông y nhấc lên cao vừa vặn chạm vào hông nam nhân. Tư thế này giúp Tần Vũ thuận tiện đưa nam căn vào càng sâu hơn, càng thô bạo hơn.
— Không… tư thế này… buông trẫm xuống…hức…— y bật khóc nức nở, nhưng không thể chống cự vì cơ thể hoàn toàn bị nâng lên, điểm chống đỡ duy nhất là đôi tay đang vòng trên cổ Tần Vũ.
Trong tư thế này, y cảm nhận rõ hơn bao giờ hết sự xâm chiếm của Tần Vũ. Mỗi cú đâm đều chạm đến tận cùng, đầu vật cọ xát vào thành trong nhạy cảm, gây ra những cơn co thắt liên hồi.
— Thần sẽ thoả mãn bệ hạ,— Tần Vũ thì thầm vào tai y
Hắn bắt đầu di chuyển, đâm nhanh hơn, mạnh hơn. Mỗi cú đâm đều lút tận gốc, tinh hoàn đập mạnh vào mông Triệu Thừa Càn, để lại những vết đỏ mới trên da vốn đã không còn bao nhiêu phần lành lặn của y. Âm thanh va chạm trở nên liên tục, như trống trận thúc quân.
Triệu Thừa Càn đau đớn đến lặng người. Y không còn hơi sức để giải thích về việc mình bị Tiêu Tước cưỡng bức. Sự ghét bỏ, khinh khi của Tần Vũ – người y yêu nhất – còn tàn độc hơn cả sự phản bội của Tiêu Tước.
Mỗi cú đâm của Tần Vũ như muốn đóng đinh linh hồn y vào sự nhục nhã vĩnh viễn. Nhưng đồng thời, cực khoái cũng tích tụ nhanh chóng.
— Thần sắp… sắp ra rồi,— Tần Vũ thở hổn hển, tốc độ đâm nhanh đến mức gần như không thấy hình, tay trái buông chân y, nắm lấy nam căn của Triệu Thừa Càn, dùng ngón cái xoa mạnh lên quy đầu — cùng với thần, bệ hạ.
— Không… không đừng ở bên trong… không muốn…— Triệu Thừa Càn lắc đầu, nước mắt chảy dài, nhưng đã quá muộn.
Tần Vũ đâm một cú cực sâu, đồng thời dùng ngón tay cái ấn mạnh vào đỉnh nam căn của y.
A——————!
Triệu Thừa Càn thét lên một tiếng dài, toàn thân run rẩy dữ dội. Một tia trắng bắn ra từ nam căn y, hòa vào nước tắm. Cùng lúc đó, hậu huyệt co bóp điên cuồng, siết chặt nam căn Tần Vũ.
Cảm giác đó khiến Tần Vũ cũng không thể nhịn được nữa. Hắn đâm một cú cực sâu rồi dừng lại, cơ thể run rẩy, toàn thân căng cứng, rồi phóng thích toàn bộ tinh dịch nóng hổi vào sâu trong cơ thể Thừa Càn.
— Ưm…— hắn rên lên một tiếng thoả mãn, gục xuống lưng y.
Tần Vũ ôm chặt lấy y, cũng thở dốc. Trong khoảnh khắc phóng thích đó, hắn cảm thấy một sự thỏa mãn chưa từng có, nhưng đồng thời cũng là một nỗi trống rỗng khổng lồ.
Hắn nhìn xuống khuôn mặt đẫm nước mắt của Triệu Thừa Càn, đột nhiên cảm thấy hối hận.
Hai người nằm đó trong bồn tắm, thở hổn hển. Nước đã nguội lạnh, hòa lẫn tinh dịch, máu và nước mắt.
Sau một hồi lâu, Tần Vũ mới rút ra nhẹ nhàng. Một dòng tinh dịch màu trắng đục chảy ra từ hậu huyệt của Triệu Thừa Càn, tan vào nước.
Hắn đứng dậy, bước ra khỏi bồn tắm, lấy một tấm vải dày bao bọc lấy Triệu Thừa Càn, nhẹ nhàng giúp y lau khô cơ thể rồi mang y đặt lên giường.
— Thần đã thoả mãn ngài.— Giọng Tần Vũ lạnh lùng hoàn toàn không dám nhìn vào gương mặt người đang nằm trên giường, nhưng nếu nghe kỹ sẽ phát hiện giọng nói hắn như đang run rẩy — Lần sau nếu bệ hạ có nhu cầu tìm nam nhân hầu hạ, thì nhắc kẻ đó nhớ giúp ngài tẩy sạch, tránh để cung nhân bắt gặp, tổn hại uy danh hoàng thất.
Triệu Thừa Càn nằm trên giường, không cử động. Y nhìn Tần Vũ, đôi mắt vốn sáng ngời giờ đây trống rỗng, như hai giếng nước đen sâu thẳm không đáy.
Tần Vũ quay lưng, mặc lại quần áo. Bóng lưng cao lớn của hắn trong ánh đèn lung linh trông cô độc, nhưng cũng cứng nhắc như tượng đá.
— Thần xin lui.
Hắn bước đi, tiếng bước chân hối hả vang lên trên sàn đá như đang chạy trốn điều gì, rồi biến mất sau cánh cửa tẩm điện.
Triệu Thừa Càn vẫn nằm đó, co ro trong tấm chăn lạnh lẽo. Hơi lạnh thấu xương len lỏi trong không khí nhưng không bằng sự lạnh lẽo trong tim.
Y nhắm mắt, một giọt nước mắt cuối cùng lăn xuống gò má, rơi xuống đệm dày dưới thân rồi nhanh chóng biến mất.
Niềm tin cuối cùng của y vào tình yêu của Tần Vũ, đã chính thức tan vỡ thành nghìn mảnh.
Linh hồn y, thực sự đã chết trong ngày đông giá rét này.
Bên ngoài cửa sổ, bình minh bắt đầu ló dạng, ánh sáng yếu ớt xuyên qua màn sương chiếu vào phòng tắm, rọi lên thân thể trắng bệch, đầy vết tích của Thừa Càn.
Nhưng y không còn cảm thấy đau nữa.
Bởi vì trái tim đã chết, thì làm sao còn cảm nhận được nỗi đau?