Bên ngoại thành kinh kỳ, bị rừng trúc che phủ là mật điện cổ xưa tựa như miệng quỷ há to, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng của ban ngày. Tường đá phủ đầy rêu xanh thấm đẫm hơi lạnh âm ỉ, không khí nồng nặc mùi ẩm mốc lâu năm hòa với hương trầm kỳ lạ. Những ngọn đuốc đồng gắn trên tường bập bùng lay động, soi những bóng đen kỳ quái nhảy múa trên mặt đá ẩm ướt.
Cạch… cạch…
Tiếng bước chân vội vã vang lên trong hành lang hẹp. Triệu Thừa Càn mặc bộ y phục màu xám đơn giản, trên người chỉ mang theo một thanh đoản kiếm, bước vào điện chính. Ánh đuốc vàng vọt chiếu lên gương mặt y tái nhợt vì lo lắng, đôi mắt phượng quét nhanh khắp không gian tối tăm.
— Tiêu Tước!— Tiếng quát của y vang vọng trong không gian rộng lớn, có chút vọng âm, — Ngươi ở đâu? Mau ra đây!
Không gian tĩnh lặng đáng sợ. Chỉ có tiếng nước nhỏ giọt đều đều từ trần đá xuống, tích… tách…như đồng hồ tính giờ của tử thần.
Bỗng từ phía sau bức tượng Phật bằng đá cao lớn, một bóng người chậm rãi bước ra. Ánh đuốc chiếu lên gương mặt tuấn tú nhưng giờ đây méo mó trong nụ cười tàn nhẫn.
— Hoàng huynh vội vã thế nhỉ?— Tiêu Tước mặc một bộ cẩm bào màu tử đậm, tay cầm một chiếc quạt xếp bằng ngà, nhẹ nhàng phe phẩy.
Triệu Thừa Càn siết chặt chuôi kiếm, giọng lạnh băng: — Mẫu hậu ở đâu? Ngươi đã làm gì bà?
— Ồ?— Tiêu Tước nhướng mày, làm ra vẻ ngạc nhiên, — Hoàng huynh lo cho Thái hậu đến thế sao? Bà ấy vẫn đang an ổn ở Thiên Sơn Tự thôi, mỗi ngày tụng kinh niệm Phật, cầu phúc cho Đại Triệu. Ta chỉ… mời bà ở lại thêm vài ngày, sao hoàng huynh lại nóng nảy thế?
Hắn bước lại gần, từng bước chậm rãi, giày đen đập xuống nền đá phát ra âm thanh đều đặn, gõ vào tim Thừa Càn. — Thay vì lo cho mẫu hậu, huynh nên lo cho bản thân mình thì hơn. Xem này…
Hắn dừng lại cách Thừa Càn ba bước, mắt nhìn từ đầu đến chân y, ánh mắt như dao cạo: — …hoàng huynh mặc bộ y phục thô sơ này, trông đúng là có vẻ của tiểu quan yếu đuối, chỉ chờ được nam nhân yêu thương.
Triệu Thừa Càn chau mày, cố nén cơn tức giận trong lòng: — Tiêu Tước, trẫm đã làm gì ngươi, khiến ngươi phải hận ta đến mức này? Nếu là vì chuyện mẫu phi của đệ, ta có thể…
Y dừng lại, đột nhiên cảm thấy đầu óc choáng váng.
Không khí trong điện bỗng trở nên đặc quánh, hương trầm nồng nặc xông thẳng vào mũi. Ban đầu y tưởng là mùi ẩm mốc thông thường, nhưng giờ đây mới phát hiện đó là một loại hương kỳ lạ – ngọt ngào, quyến rũ, nhưng ẩn chứa một sự nguy hiểm tê liệt.
— Đệ… đệ đã làm gì?— Thừa Càn lùi một bước, chân đã có chút không vững.
Tiêu Tước cười, tiếng cười nhẹ nhàng nhưng lạnh lẽo: Hoàng huynh cuối cùng cũng phát hiện rồi sao? Đệ đã chuẩn bị đặc biệt cho huynh đấy.
Triệu Thừa Càn cảm thấy kinh mạch trong người như đang từng sợi dây bị cắt đứt. Một cảm giác tê liệt lan từ đầu ngón chân lên, chân tay rã rời không còn chút sức lực. Y vịn vào tường đá lạnh lẽo, cố gắng giữ thăng bằng, nhưng đầu gối đã mềm nhũn.
— Ngươi… dám…— Y nghiến răng, tay rút đoản kiếm, nhưng thanh kiếm rơi xuống nền đá với tiếng loảng xoảng, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
Thân hình y đổ ập xuống sàn đá lạnh buốt. Gò má chạm vào mặt đá ẩm ướt, cảm giác lạnh thấu xương.
Tiêu Tước bước đến, giày đen dừng ngay trước mặt y. Hắn cúi xuống, ngón tay lạnh như băng chạm vào gáy Triệu Thừa Càn, sau đó nhanh như cắt điểm vào đại huyệt.
Một luồng chân khí lạnh lẽo xâm nhập, khóa chặt toàn bộ kinh mạch của Thừa Càn. Y hoàn toàn không thể cử động, nhưng kỳ lạ thay, mọi cảm giác khác lại trở nên cực kỳ nhạy bán. Cảm giác lạnh của nền đá, mùi ẩm mốc trong không khí, thậm chí cả hơi thở nóng hổi của Tiêu Tước phả xuống gáy – tất cả đều bị khuếch đại lên gấp bội.
Và đặc biệt là… một luồng nhiệt độ kỳ lạ đang dần dần lan tỏa từ đan điền.
— Hoàng huynh cao quý của ta,— Tiêu Tước quỳ xuống bên cạnh, ngón tay vuốt ve gương mặt tái nhợt của y, — có phải huynh cảm thấy khó hiểu vì sao ‘Nhuyễn Cân Tán’ lại khiến huynh cảm thấy… rạo rực?
Hắn cười, ánh mắt như đang thưởng thức một con mồi tuyệt vọng.
— Là vì đệ muốn giúp cho cơ thể dâm đãng của hoàng huynh có thể hưởng thụ tốt nhất, ngay cả khi đánh mất sức lực. Xuân dược mà đệ pha vào trầm hương là loại thượng hạng, đệ phải sai người từ Tây Vực xa xôi mang về, tốn không ít vàng bạc, tất cả chỉ để phục vụ hoàng huynh thôi.
Nói rồi, hắn dùng tay nắm lấy cổ áo y, thô bạo xé toang lớp vải thô.
Xẹt!
Âm thanh vải rách vang lên chói tai. Nội bào màu trắng, vô cùng sạch sẽ từ bên trong lộ ra, nhưng cũng nhanh chóng bị xé nát dưới bàn tay của Tiêu Tước. Từng mảnh vải rơi xuống nền đá, như những cánh hoa tàn.
Cơ thể trắng nõn của Thừa Càn dần lộ ra dưới ánh đuốc. Làn da trắng sứ giờ đây đang dần ửng hồng, từ ngực xuống bụng, rồi lan xuống đùi. Vết bớt đỏ hình trăng khuyết ở gốc đùi phải nổi bật một cách khiêu gợi, như lời mời gọi tội lỗi.
— Thật đẹp… — Tiêu Tước thở dài, ngón tay chạm lên vết bớt, — nơi này, không biết đã bị bao nhiêu người nhìn thấy rồi nhỉ? Gã ám vệ kia? Hay là… Cố Trọng Hoành?
Tên đó khiến Triệu Thừa Càn giật mình. Đôi mắt y mở to, trong đó là sự kinh hãi.
— Ồ? Xem ra đệ đoán đúng rồi.— Tiêu Tước cười nhẹ, nhưng nụ cười đó chợt tắt, thay vào đó là một vẻ mặt âm trầm đầy hận ý, — Cơ thể này đã bị gã Trấn Viễn Hầu kia giày vò bao nhiêu lần rồi? Hắn đã dùng cái vật thô bạo của mình xâm nhập huynh bao nhiêu lần?
Hắn đột nhiên dùng tay bóp mạnh lấy nam căn nhỏ nhắn đang run rẩy của Triệu Thừa Càn.
— A!— Triệu Thừa Càn thét lên một tiếng, toàn thân co giật.
— Nhìn xem,— Tiêu Tước nhếch mép cười, tay xoa bóp mạnh mẽ, — chỉ mới chạm vào mà thứ này đã cứng lên rồi. Ngài quả là một kẻ khao khát đàn ông đến tận xương tủy. Ta thấy huynh phù hợp làm tiểu quan hơn.
— Tiêu… Tước…— Triệu Thừa Càn nghiến răng, giọng nói đứt quãng vì đau đớn và nhục nhã, — ngươi… khi quân… khinh bạc huynh trưởng… trẫm sẽ… giết ngươi…
— Giết ta? — Tiêu Tước cười gằn, âm thanh như mài dao, — Để xem lát nữa ngài còn sức để nói lời giết chóc không, hay chỉ biết rên rỉ xin ta đâm sâu hơn!
Hắn thô bạo lật người Thừa Càn lại, để y nằm sấp trên nền đá lạnh. Hai tay xẻ mông y ra, để lộ hậu huyệt đang khép chặt, màu hồng nhạt.
— Để đệ xem, nơi này đã bị chơi rộng đến mức nào rồi.
Không một chút chuẩn bị, Tiêu Tước thọc mạnh hai ngón tay vào hậu huyệt đang đóng chặt.
— Ư——!!!— Triệu Thừa Càn cắn chặt môi đến bật máu, ép bản thân không phát ra thành tiếng. Cơn đau như xé thịt khiến y toàn thân co quắp, móng tay cào xước nền đá, để lại những vệt trắng.
Tiêu Tước không hề nương tay. Hắn xoay tròn hai ngón tay bên trong, nong rộng lỗ nhỏ chật hẹp. Da thịt bị kéo căng, rách nhẹ, máu tươi thấm ra, hòa với chất nhờn tự nhiên của cơ thể.
— Nơi này vẫn còn chặt lắm,— hắn thì thầm, giọng đầy phấn khích, — xem ra Trấn Viễn Hầu cũng chưa dùng hết sức. Hay là… để đệ giúp hoàng huynh?
Hắn đột nhiên uốn cong ngón tay, tìm kiếm điểm nhạy cảm bên trong.
Triệu Thừa Càn giật mình, một luồng điện kỳ lạ chạy dọc sống lưng. Dưới tác dụng của xuân dược, cơ thể y nhạy cảm gấp bội. Cơn đau vẫn còn, nhưng xen lẫn trong đó là một loại khoái cảm ma quái, khiến y vừa ghê tởm lại vừa… có chút mong đợi.
— Không… dừng lại…— y rên rỉ, giọng đã yếu ớt.
— Không?— Tiêu Tước cười, thêm một ngón tay nữa, — Nhưng phía dưới của huynh không nói thế đâu. Nó đang mút chặt lấy tay đệ, không muốn buông ra kìa.
Quả thực, hậu huyệt của Triệu Thừa Càn đang co bóp liên hồi, như muốn nuốt chửng những ngón tay xâm nhập. Chất dịch nhờn tiết ra ngày càng nhiều, làm ướt đẫm cả tay Tiêu Tước.
— Xem này,— hắn rút tay ra, để những ngón tay ướt át lấp lánh dưới ánh đuốc, — huynh đã ướt sũng rồi. Chỉ với vài ngón tay thôi mà đã như thế này, nếu là cái này…
Hắn cởi dải lưng, để vật đã cương cứng từ lâu bật ra. Thứ đó to lớn, gân guốc, không kém Cố Trọng Hoành là bao.
— …thì huynh sẽ thành thế nào đây?
Triệu Thừa Càn nhìn thứ đó, mắt mở to, trong đó là sự kinh hãi tột độ. Y lắc đầu, giọng nói như van xin: — Tiêu Tước… người là đang khi quân… nếu ngươi dừng tay, ta sẽ xem chưa có gì xảy ra…
— Khi quân?— Tiêu Tước cúi xuống, kéo tai y, thì thầm, — Hoàng huynh nên biết, từ khi ngươi ép mẫu phi của ta xuất gia, thì đệ đã chờ ngày này bao lâu rồi.
Tiêu Tước ung dung cởi bỏ y phục, để lộ thân hình vạm vỡ, và vật đã cương cứng từ lâu.
Thứ đó không to bằng Cố Trọng Hoành, nhưng cũng đủ đáng sợ. Đầu vật màu đỏ sẫm, gân xanh nổi lên, run nhẹ theo nhịp thở của chủ nhân.
— Không… Tiêu Tước… ngươi dám…— Triệu Thừa Càn lắc đầu, nước mắt đã trào ra, — ta là hoàng huynh của ngươi… sao ngươi dám…
— Hoàng huynh?— Tiêu Tước cười điên cuồng, — Đêm nay, đệ sẽ khiến hoàng huynh trở thành dâm phụ dưới thân ta!
Hắn nhấc bổng Triệu Thừa Càn lên, ném mạnh lên chiếc bàn gỗ. Lưng y đập mạnh vào mặt bàn, đau đến mức thốt lên một tiếng.
Rồi Tiêu Tước giữ y nằm ngửa, nhấc đôi chân y lên cao, ép chặt cơ thể mình vào giữa. Đôi tay hắn bóp chặt lấy gương mặt xinh đẹp của vị hoàng đế, ép y phải nhìn thẳng vào sự điên cuồng của mình.
— Ngươi thấy không? Đây là thứ sẽ chiếm đoạt ngươi đêm nay.
Ngay khi nụ cười đắc ý vừa nở trên môi Tiêu Tước, Triệu Thừa Càn cảm nhận được vật thể thô to, nóng hổi từ trên cao thúc mạnh xuống. Không có sự chuẩn bị, không có cao bôi trơn, chỉ có sự tàn bạo thuần túy.
Vật đó đâm xuyên cơ thể y, tách mở hậu huyệt đang khép chặt như thế chẻ củi.
Triệu Thừa Càn trợn to mắt, miệng mở ra nhưng không thể phát được một âm tiết nào. Cảm giác đau đớn tột cùng xé nát thần kinh, nhưng xuân dược trong người lại khiến hậu huyệt tiết ra dịch thể, làm giảm bớt một phần ma sát.
“Sực! Phập!”
Tiếng thịt xương va chạm bành bạch vang lên trần trụi trong không gian tĩnh lặng. Nam căn khổng lồ của Tiêu Tước đâm xuyên qua hậu huyệt đang tiết dâm dịch vì xuân dược, tiến sâu vào hậu huyệt non mềm của y.
— A——————!— Thừa Càn cuối cùng cũng thét lên được, một tiếng thét đau đớn tột cùng, nước mắt trào ra như suối.
Tiêu Tước không dừng lại, hắn bắt đầu vận động, mỗi cú đâm đều tàn bạo, mỗi lần rút ra đều gần hết, mỗi lần đâm vào đều lút tận gốc.
— Hoàng huynh, ngài đưa mẫu phi ta vào am ni cô để ngài rảnh tay dâm loạn với lũ nô tài.— Tiêu Tước vừa thao vừa chửi rủa, giọng đầy hận ý, — Ngài dùng ám vệ để sủng hạnh phi tần, ngài có xứng là bậc đế vương sao, thật là hèn hạ!
Hắn lại đâm mạnh một cú, khiến Triệu Thừa Càn ưỡn người lên, bụng dưới gồ lên một cục nhỏ.
— Xem này! Bụng huynh phồng lên rồi! Đệ đang ở rất sâu bên trong huynh!— Tiêu Tước điên cuồng cười, tay bóp mạnh vào bụng dưới của y.
Triệu Thừa Càn khóc không thành tiếng, chỉ biết lắc đầu, tóc đen rối bời dính đầy nước mắt và mồ hôi.
— Đêm nay để hoàng đệ này giúp ngài thỏa mãn! Xem cái lỗ nhỏ này của ngài kẹp ta chặt thế nào này!— Tiêu Tước tiếp tục nhục mạ, — Thật là dâm đãng tột cùng! Hoàng đế của thiên triều, lại có cái lỗ nhỏ câu người như vậy!
Hắn cúi xuống, dùng răng cắn vào bờ vai trắng nõn của y, để lại một vết răng đẫm máu. Rồi hắn liếm mút vết thương, nếm mùi máu tanh.
Triệu Thừa Càn nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào: — Ha… không… đừng mà… Tiêu Tước… dừng lại… đau quá… hức…
Y muốn đe dọa, muốn trách móc, nhưng cơn đau và xuân dược khiến ý chí y suy yếu. Hơn nữa, một cảm giác kỳ lạ đang len lỏi trong cơ thể – sự ma sát tàn bạo dần dần đánh thức những điểm nhạy cảm.
— Trẫm xin ngươi… chậm lại… sâu quá… cơ thể trẫm… hỏng mất…
Tiêu Tước cười tà ác: — Hỏng? Không, hoàng huynh đang rất thích đấy. Nghe này, cái lỗ nhỏ của ngài đang mút ta kìa!
Quả thật, dù ý chí phản kháng, nhưng hậu huyệt của Triệu Thừa Càn dưới tác dụng của xuân dược đang co bóp không ngừng, như thể thật sự muốn giữ chặt kẻ xâm phạm.
Y cảm thấy nhục nhã tột cùng. Tôn nghiêm của đế vương không cho phép y rên rỉ, nhưng cơ thể lại phản bội y. Y cắn chặt môi, máu tanh tràn trong miệng, nhưng vẫn không thể ngăn những tiếng rên yếu ớt thoát ra.
— Đừng đâm vào chỗ đó… á… ha… tha cho trẫm… hức… đau… ưm… nóng quá…
Tiêu Tước đã tìm thấy điểm nhạy cảm đó. Hắn nhắm vào đó mà đâm, mỗi cú đều chính xác.
— Xem ra hoàng huynh thích chỗ này?— hắn cười, — Vậy ta sẽ chăm sóc nó thật tốt.
— Không… không được…— Triệu Thừa Càn lắc đầu điên cuồng, nhưng cơ thể y lại ưỡn lên, đón nhận những cú đâm đó.
Cực khoái bắt đầu tích tụ, trộn lẫn với đau đớn, tạo thành một cảm giác hỗn độn khó tả. Triệu Thừa Càn cảm thấy mình sắp mất kiểm soát, sắp bị khoái cảm nuốt chửng.
— Trướng quá … tha cho ta…— y khóc lóc van xin, mất hết vẻ uy nghiêm của đế vương.
Nhưng Tiêu Tước không có ý định dừng lại. Hắn đổi tư thế, ép Triệu Thừa Càn nằm sấp, tựa như tư thế giao phối của thú vật, rồi tiếp tục đâm từ phía sau.
Tư thế này càng sâu hơn, nam căn của hắn như muốn đâm xuyên qua bụng y.
— A! Đừng! Dừng lại! Ta xin ngươi!— Thừa Càn gào thét, tay bám vào mặt bàn, mười ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
— Kêu đi! Càng to càng tốt!— Tiêu Tước điên cuồng nói, — Để cả thiên hạ biết hoàng đế của họ hưởng thụ nam nhân xâm phạm như thế nào!
Nhưng Triệu Thừa Càn không thể. Y chỉ có thể cắn chặt môi, để những tiếng rên nghẹn trong cổ họng. Nước mắt, mồ hôi, nước bọt hòa lẫn trên mặt y, gương mặt từng khiến bao người kính sợ giờ chỉ còn là một khuôn mặt đẫm lệ, đỏ ửng vì nhục nhã và khoái cảm.
Cuối cùng, khi Tiêu Tước sắp đạt cực khoái, hắn kéo Triệu Thừa Càn lên, ép y ngồi vào lòng mình, để y đối diện với mình.
Triệu Thừa Càn mở mắt, nhìn vào đôi mắt điên cuồng của Tiêu Tước. Trong giây phút đó, y thấy không chỉ có hận, mà còn có nỗi đau, sự ghen tị, và một thứ tình cảm méo mó nào đó.
Rồi Tiêu Tước đâm một cú cuối cùng thật sâu, phóng thích toàn bộ tinh dịch nóng hổi vào sâu trong cơ thể y.
Cùng lúc đó, dưới tác dụng của xuân dược và sự kích thích liên tục, Triệu Thừa Càn cũng đạt cực khoái. Nam căn nhỏ của y phun ra tinh dịch, bắn lên ngực Tiêu Tước.
Hai người cùng run rẩy, thở hổn hển. Tiêu Tước ôm chặt Triệu Thừa Càn, mặt áp vào vai y.
“Hoàng huynh… cuối cùng… ngươi cũng thuộc về ta…”
Triệu Thừa Càn không còn nghe rõ Tiêu Tước đang nói gì. Y chỉ cảm thấy trống rỗng, nhục nhã, và một nỗi đau sâu thẳm hơn cả sự xâm phạm thể xác.
Khi Tiêu Tước rút ra, một dòng tinh dịch trắng đục chảy hòa với máu tươi ra từ hậu huyệt của y, nhỏ xuống mặt bàn gỗ.
Ánh đèn dầu vàng vọt trong mật điện nhảy múa như con quỷ đói, chiếu rọi lên hai thân thể trần trụi đang quấn quýt trên giường gỗ cũ kỹ.
— Ha… ha… — Thở hổn hển đứt quãng, Triệu Thừa Càn cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng cơ bắp hoàn toàn mềm nhũn, không một chút sức lực khiến y lập tức ngã phịch xuống mặt bàn gỗ lạnh ngắt. Thuốc Nhuyễn Cân Tán đã phát huy tác dụng triệt để, khiến y trở thành con rối không thể tự chủ, chỉ còn đôi mắt phượng vẫn còn lóe lên tia phản kháng cuối cùng.
Bên cạnh, Tiêu Tước đang dần ổn định hơi thở, gương mặt tuấn tú vốn dĩ mang nét thư sinh nhưng lúc này mang vẻ dã thú thỏa mãn. Hắn nhìn xuống Triệu Thừa Càn đang nằm co quắp, thân hình trắng nõn in đầy vết hôn cắn, dấu tay, đôi mắt híp lại, lóe lên tia tham lam không giấu giếm.
— Hoàng huynh, — giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy độc ác vang lên trong không gian tĩnh mịch, — mới một lần thôi đã không chịu nổi rồi sao? Đệ còn chưa thỏa mãn đây.
Triệu Thừa Càn trừng mắt, cố gắng phát ra thanh âm: — Ngươi… đồ khốn… sẽ bị… tru di cửu tộc…
Nhưng lời nói bị cắt ngang bởi một trận ho khan. Cổ họng y khô rát, giọng nói yếu ớt như muỗi vo ve. Tiêu Tước cười khẽ, âm thanh rung động trong ngực hắn truyền qua không khí ẩm thấp.
— Tru di cửu tộc? — Hắn cúi xuống, một tay nắm lấy cổ tay mảnh mai của y, kéo lên với lực đạo khiến xương khớp kêu răng rắc, — hoàng huynh quên rồi sao? Chúng ta cùng một tổ tông, tru di đệ thì huynh cũng không thoát.
Hắn bế thốc y lên – động tác thô bạo khiến các vết bầm trên người y đau đến mức rên lên một tiếng thảm thiết. Toàn thân y mềm nhũn, đầu ngả về phía sau, tóc đen dài rối loạn rũ xuống như thác nước, che khuất một phần gương mặt tái nhợt.
— Buông… buông ta xuống… — Triệu Thừa Càn khàn giọng van xin, nhưng âm thanh yếu ớt không đủ để lay chuyển kẻ đang say men chiến thắng.
Tiêu Tước cười nhạt, bước những bước chắc nịch về phía chiếc giường gỗ cũ kỹ ở góc mật điện. Màn trướng màu huyết dụ buông xuống với tiếng xào xạc như tiếng rắn bò. Trong không gian chật hẹp này, chỉ còn lại ánh đèn dầu vàng vọt, chiếu rọi lên hai thân thể trần trụi sắp tiếp tục cuộc truy hoan sai trái.
Cạch.
Tiếng gỗ kêu lên khi Tiêu Tước ngồi xuống giường, lưng dựa vào thành gỗ chạm khắc hoa văn long phượng đã mờ. Sau đó, hắn đặt Triệu Thừa Càn ngồi lên đùi mình, khiến y phải ngồi tựa lưng về phía hắn.
— Không… không được… — Triệu Thừa Càn nhận ra ý đồ của hắn, hoảng sợ cố gắng chống cự, nhưng cơ thể mềm nhũn không cho phép y làm bất cứ điều gì ngoài việc run rẩy.
Tiêu Tước một tay ôm chặt eo y, tay kia tách đôi chân y ra. Làn da trắng sứ lộ ra dưới ánh đèn, trên đó in đầy vết hôn, vết cắn, vết bầm hồng nhạt mới được tạo ra. Vết bớt đỏ hình trăng khuyết ở gốc đùi hiện lên rõ ràng, màu đỏ thẫm trên nền da trắng nõn như một lời nguyền tình dục. Dần lên phía trên là hậu đình sưng đỏ ướt át, lỗ nhỏ vẫn còn giãn rộng, rỉ ra hỗn hợp tinh dịch và ít tơ máu, nhấp nháy dưới ánh đèn như một lời mời gọi khiêu khích.
— Thật đẹp, — Tiêu Tước thì thầm, ngón tay thô ráp chạm lên vết bớt, vuốt ve hình trăng khuyết, — năm xưa đệ mười ba tuổi, vô tình thấy hoàng huynh tắm trong hồ sen, đã mê mẩn vết bớt này cả đêm không ngủ. Giờ cuối cùng cũng được chạm vào.
Triệu Thừa Càn run lên, nước mắt lại trào ra. — Ngươi… vô sỉ… — giọng y nghẹn ngào.
— Hoàng huynh dâm ô với cận vệ thì còn vô sỉ hơn ta. — Tiêu Tước lạnh nhạt thốt ra, ngón tay trượt từ vết bớt lên phía hậu đình, ấn nhẹ vào lỗ nhỏ vẫn còn nóng hổi.
Tiêu Tước không cho y thời gian hoà hoãn. Hắn cầm lấy nam căn đã lại cương cứng. Vật đó to lớn, gân guốc, đầu vật đỏ au vẫn còn dính tơ máu của Triệu Thừa Càn và dịch thể sau trận hoan ái vừa rồi, tỏa ra hơi nóng hầm hập.
— Xem này, — hắn dùng tay vuốt ve nam căn, sau đó đưa đến hậu huyệt Triệu Thừa Càn, đầu vật nóng bỏng nhẹ nhàng ấn vào cửa hậu mềm mại để trêu chọc, — nó vẫn nhớ hoàng huynh lắm. Vì huynh mà giờ nó lại cứng rồi, đòi hỏi phải được vào lại trong cái ổ ấm áp này.
— Đừng… — Triệu Thừa Càn lắc đầu liên tục, nhưng cơ thể y dưới tác dụng của xuân dược lại phản bội ý chí. Hậu huyệt co bóp nhẹ, như đang mời gọi. Nam căn nhỏ của y cũng cương lên, đập nhẹ vào bụng dưới của chính mình.
Tiêu Tước nhìn thấy, cười đắc ý. — Huynh xem, thân thể huynh thành thật hơn miệng nhiều.
Hắn điều chỉnh vị trí, để đầu vật áp sát lỗ nhỏ. — Giờ thì… tự mình ngồi xuống đi, hoàng huynh.
— Không… ta không thể… — Triệu Thừa Càn lắc đầu, nước mắt vung tóe.
— Không thể? — Tiêu Tước giọng trở nên nguy hiểm, — vậy để đệ giúp huynh.
Tay hắn siết chặt eo y, dùng lực ấn mạnh xuống.
Sực!
Một tiếng động ẩm ướt, đau đớn. Nam căn to lớn lần nữa xé rách lớp cơ, đâm thẳng vào sâu bên trong. Triệu Thừa Càn thét lên một tiếng, cổ vươn dài, gân xanh nổi lên.
— A… đau… thả ra… — y khóc lóc, tay vô thức bám vào đùi Tiêu Tước, mười móng tay cào xước da thịt.
Nhưng Tiêu Tước không dừng lại. Hắn bắt đầu động tác, từ từ nâng hông y lên, rồi lại ấn mạnh xuống, khiến nam căn cọ xát sâu vào bên trong.
— Thấy không? — hắn thì thầm bên tai y, hơi thở nóng hổi phả lên gáy, — dù đau, nhưng bên trong huynh vẫn ướt đẫm, vẫn co bóp mút lấy đệ.
Triệu Thừa Càn muốn phủ nhận, nhưng cảm giác thật sự không thể chối cãi. Xuân dược như lửa cháy trong huyết quản, khiến mỗi lần cọ xát đều mang lại một loại khoái cảm điên cuồng, dù y ghét nó đến thế nào.
Tiêu Tước tăng tốc độ, mỗi lần nâng lên hạ xuống đều dùng lực. Bạch! Bạch! Bạch! Tiếng va chạm da thịt vang lên đều đặn trong không gian tĩnh mịch. Hắn một tay giữ chặt hông y, tay kia luồn lên phía trước, bắt lấy nam căn nhỏ của y đang cương cứng thảm thiết.
— Huynh cũng hưng phấn mà, — hắn cười, ngón cái xoa lên đầu vật nhỏ đã ướt đẫm tiền liệt dịch, — xem này, đã ướt nhẹp rồi.
— Không… không phải… — Triệu Thừa Càn lắc đầu, nhưng cơ thể run lên bần bật khi ngón tay của Tiêu Tước xoa đúng vào rãnh dưới quy đầu.
Tiêu Tước thay đổi góc độ, mỗi lần đâm vào đều nhắm thẳng vào một điểm nhạy cảm sâu bên trong. Đột nhiên, Triệu Thừa Càn giật mình, toàn thân co cứng.
— Chỗ đó… đừng đụng… — y van xin, nhưng đã muộn.
Điểm đó bị đánh trúng liên tục, khoái cảm tích tụ nhanh chóng như nước lũ. Triệu Thừa Càn cảm thấy mình sắp mất kiểm soát, thần trí bắt đầu mơ hồ.
— Tước Nhi… — đột nhiên, một tiếng gọi thân mật từ thuở ấu thơ thoát ra khỏi miệng y.
Tiêu Tước giật mình, động tác ngừng lại một nhịp. — Huynh gọi đệ gì?
Nhưng Triệu Thừa Càn không còn tỉnh táo để trả lời. Trong cơn mê man, y thấy lại hình ảnh hai cậu bé đáng yêu chạy nhảy trên bãi tập cưỡi ngựa, Tiêu Tước vấp ngã, y chạy đến đỡ dậy, lau vết máu trên đầu gối…
— Tại sao… tại sao giờ đây lại ghét huynh… — y nức nở, tay vô thức ôm lấy cánh tay đang giữ chặt mình, — chúng ta từng… từng thân thiết như vậy…
Tiêu Tước trầm mặc, khuôn mặt thoáng một tia dao động. Nhưng rồi, hắn cảm nhận hạ thể căng trướng, nhìn thấy thân hình mỹ miều, dâm đãng trước mắt – làn da trắng nõn đẫm mồ hôi, đôi môi đỏ mọng hé mở thở dốc, nam căn nhỏ run rẩy trong tay hắn…
Lòng tham và dục vọng lại thắng thế.
— Bởi vì huynh đã lấy đi tất cả! — Tiêu Tước gầm lên, động tác trở nên hung bạo hơn, — ngôi vị thái tử, sự chú ý của phụ hoàng, giờ lại đến mẫu phi của ta. Mà ta, ta chưa bao giờ có ý định tranh giành với huynh!
Hắn đâm những cú thật sâu, thật mạnh, như muốn đâm thủng cơ thể người trong lòng. Triệu Thừa Càn kêu thét, nước mắt, nước mũi chảy loang lổ.
— Xin… xin đừng nữa… ta hứa… hứa sẽ làm theo ý ngươi… — y khóc lóc van xin, thần trí gần như tan vỡ, — chỉ cần… chỉ cần ngừng lại… ta không chịu nổi nữa…
— Không chịu nổi? — Tiêu Tước cười điên cuồng, một tay nắm chặt nam căn nhỏ của y, bóp mạnh, — nhưng bảo bối của huynh vẫn cứng đấy!
Thật vậy, dù khóc lóc van xin, nam căn của Triệu Thừa Càn vẫn cương cứng thảm thiết, tiền liệt dịch chảy không ngừng. Cơ thể y hoàn toàn phản bội ý chí, hậu huyệt co bóp điên cuồng, mút chặt lấy nam căn của Tiêu Tước.
— Ha… ta sắp… sắp ra… — Triệu Thừa Càn thở hổn hển, cảm giác cực khoái tích tụ đến đỉnh điểm.
Tiêu Tước nhìn gương mặt đẫm nước mắt, đỏ ửng vì khoái cảm của hoàng huynh, trong lòng vừa thương lại vừa hưng phấn. Hắn cúi xuống, cắn vào đầu ngực hồng nhạt bên trái của y, đồng thời tay kia bóp mạnh nam căn.
— Cùng với đệ, lúc này— hắn thì thầm.
— A——————!
Triệu Thừa Càn thét lên một tiếng dài, toàn thân run rẩy như lá mùa thu. Một dòng nước trong suốt bắn ra từ nam căn y – không phải tinh dịch, mà là nước tiểu bị ép ra trong cơn cực khoái. Cùng lúc, hậu huyệt co bóp điên cuồng, như muốn bóp nát vật bên trong.
Tiêu Tước cũng không kìm được nữa. Hắn đâm thêm vài cú cuối cùng, thật sâu, thật mạnh, rồi phóng thích toàn bộ tinh dịch nóng hổi vào sâu trong cơ thể Thừa Càn.
— Ưm… — hắn rên lên một tiếng thoả mãn, ôm theo y gục xuống giường gỗ.
Hai người nằm đó, thở hổn hển. Triệu Thừa Càn đã ngất đi trong vòng tay Tiêu Tước, gương mặt vẫn còn đọng nước mắt, miệng hé mở, hơi thở yếu ớt.
Tiêu Tước nhìn hoàng huynh, đột nhiên đưa tay lau nhẹ nước mắt trên má y. Trong đôi mắt hắn lúc này, ngoài dục vọng và thù hận, còn có một thứ tình cảm phức tạp khó gọi tên.
Nhưng rồi, hắn lại cười, một nụ cười đầy mỉa mai.
— Dù sao… giờ huynh cũng thuộc về đệ rồi.
Hắn ôm chặt y hơn, nhắm mắt lại, để giấc ngủ đến. Ngoài mật điện, trời đã bắt đầu chuyển sang màu xám nhạt – một đêm dài cuối cùng cũng qua đi.