Tuyết đầu mùa đậu nhẹ như bông gòn trên những mái hiên cong vút của phủ Vũ Lăng Vương, cả kinh thành chìm trong một màu trắng tinh khôi. Nhưng cái lạnh thấu xương của trời đất chẳng thấm tháp gì so với sự băng giá đang bao trùm lấy Tiêu Tước.
Trong thư phòng đóng kín cửa, khói trầm hương quyện thành những vòng xoáy lười biếng dưới ánh nến vàng vọt. Tiêu Tước – Vũ Lăng Vương, hoàng đệ thứ tư của tiên đế – ngồi bất động sau án thư bằng gỗ tử đàn. Trên mặt bàn, tờ danh sách các đại thần đang ngầm bất mãn với triều đình của Triệu Thừa Càn đã bị hắn vò nát từ lúc nào.
Tâm trí hắn lúc này hoàn toàn không đặt vào đại nghiệp vương gia.
Kể từ cái đêm định mệnh ở Ngự Hoa Viên ba tháng trước, khi tận mắt chứng kiến Hoàng huynh cao quý của mình bị gã hộ vệ Tần Vũ đè nghiến lên bàn đá cẩm thạch mà thao túng, thế giới quan của Tiêu Tước đã sụp đổ và tái thiết theo cách méo mó nhất.
Hắn không thể quên được hình ảnh tà long bào màu huyền đang xộc xệch bị vén cao lên, đôi chân thon dài trắng nõn quấn chặt lấy eo người nam tử kia. Không thể quên được cái bớt đỏ hình trăng khuyết đầy khêu gợi bên gốc đùi, lấp ló dưới ánh trăng như một lời mời gọi tội lỗi. Và đặc biệt không thể quên được tiếng rên rỉ nghẹn ngào, đứt quãng của Triệu Thừa Càn – những âm thanh dâm tình mà hắn chưa từng nghe thấy từ vị thiên tử lạnh lùng kia.
— Ưm… Tần Vũ… chậm… chậm thôi…
Những lời thoại nhục dục ấy cứ vang vọng trong đầu Tiêu Tước suốt đêm ngày, như một điệp khúc ma quái. Hình ảnh đó trở thành một loại độc dược, từ từ ngấm vào tủy xương hắn.
Tiêu Tước thấy ghê tởm. Ghê tởm một Hoàng đế dâm ô, làm nhục uy danh hoàng tộc, đánh mất sự cao quý của thiên tử. Nhưng đồng thời, một ngọn lửa ghen tuông điên cuồng đang âm ỉ cháy trong lồng ngực hắn.
Tại sao?
Hai chữ đó cứ quẩn quanh trong đầu hắn.
Tại sao kẻ được chạm vào cơ thể dâm mỹ đó không phải là ta? Tại sao kẻ khiến vị thiên tử lạnh lùng kia phải nức nở, phải van xin lại là một tên nô tài thấp hèn?
Cánh cửa thư phòng khẽ mở, Vương phi Lý thị bưng trà bước vào, trên mặt nàng nở nụ cười dịu dàng: — Điện hạ, thiếp thấy điện hạ thức khuya bàn việc, bèn tự tay nấu ấm trà long tỉnh giúp điện hạ tỉnh táo…
— Lui ra!
Hai chữ lạnh như băng cắt ngang lời nói của nàng.
Tiêu Tước thậm chí không thèm liếc nhìn vương phi của mình. Đôi mắt hắn vẫn đăm đăm nhìn vào khoảng không trước mặt, nơi hình ảnh Triệu Thừa Càn đang bị Tần Vũ thao túng cứ hiện ra, rõ mồn một.
Vương phi Lý thị mặt tái nhợt, nhưng vẫn cố gắng giữ phép tắc: — Điện hạ…
— Ta bảo ngươi lui ra!— Tiêu Tước quay đầu lại, ánh mắt hắn như hai mũi dao sắc nhọn, “Không cần ta nói lần thứ ba chứ?”
Nàng run rẩy cúi đầu, đặt ấm trà xuống bàn rồi vội vàng rút lui, hai hàng nước mắt đã ứa ra nơi khóe mắt.
Cánh cửa đóng lại. Tiêu Tước đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ngoài kia, tuyết vẫn rơi lất phất, phủ trắng cả khu vườn. Nhưng trong mắt hắn, cảnh tượng đó đã biến thành Ngự Hoa Viên đêm ấy – nơi Triệu Thừa Càn nằm trên bàn đá, thân thể uyển chuyển dưới ánh trăng.
Hắn nhớ rõ từng chi tiết: cách Tần Vũ dùng tay mở rộng đôi chân của hoàng đế, cách hắn dùng đầu lưỡi liếm lên vết bớt hình trăng khuyết, cách hắn đâm vào thân thể hoàng đế một cách thô bạo…
— Ha…— Tiêu Tước thở dài một tiếng, bàn tay nắm chặt thành nắm đấm, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức chảy máu.
Hắn muốn. Hắn muốn chính tay mình vò nát sự cao quý kia. Muốn thấy đôi mắt phượng lạnh lùng kia vì hắn mà nhòa lệ, muốn nghe giọng nói thanh lãnh kia phải run rẩy van nài dưới thân mình. Muốn dùng răng đánh dấu lên làn da trắng sứ đó, muốn dùng nam căn của mình xâm chiếm thân thể đáng được sở hữu ấy.
— Triệu Thừa Càn… — Tiêu Tước lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc đầy dục vọng, — nếu ngươi đã thích bị nam nhân thao như vậy… vậy thì để người đệ đệ này giúp ngươi thoả nguyện.
Hắn quay lại bàn, lấy ra một cuộn giấy trắng, bắt đầu viết. Một âm mưu mới đang được thai nghén. Nhưng lần này, không chỉ vì quyền lực. Mà còn vì dục vọng.
Cùng lúc đó, tại cung Càn Thanh.
Ánh nắng sớm mùa đông xuyên qua cửa sổ bằng giấy bản, chiếu lên long sàng. Triệu Thừa Càn chậm rãi mở mắt, cảm giác cơ thể khác lạ khiến y ngạc nhiên.
Khác với những lần giao hoan với Tần Vũ trước đây – mỗi lần tỉnh dậy y đều cảm thấy đau đớn xé rách, hậu huyệt nhớp nháp khó chịu, thân thể như bị đánh gãy – lần này, y cảm thấy một sự khoan khoái lạ lùng.
Y chậm rãi ngồi dậy, cảm nhận sự vận động của cơ thể. Thắt lưng có chút mỏi nhẹ, đó là dư âm của cuộc hoan lạc cuồng bạo đêm qua. Nhưng hậu huyệt không đau, ngược lại còn có chút mát lạnh dễ chịu.
Y nhớ lại trước khi trời sáng, khi Cố Trọng Hoành chuẩn bị rời đi, hắn đã dùng nước ấm lau rửa cho y vô cùng kỹ lưỡng. Hắn dùng khăn mềm thấm nước ấm, nhẹ nhàng lau sạch từng kẽ da, từng vết tinh dịch còn sót lại. Sau đó, hắn lấy ra một lọ dược cao nhỏ màu xanh ngọc, dùng ngón tay bôi lên hậu huyệt còn hơi sưng đỏ của y.
— Cái này là đặc chế của quân trung, có thể giảm sưng tiêu viêm.— Cố Trọng Hoành nói, động tác vô cùng nhẹ nhàng, khác hẳn với sự thô bạo khi giao hoan.
Thậm chí, trước khi đi, hắn còn đắp lại chăn cho y, hôn nhẹ lên trán y: — Hoàng thượng, ngủ tiếp đi.—
Triệu Thừa Càn nằm trên giường, trong lòng là một mớ hỗn độn. Y ghét sự uy hiếp của Cố Trọng Hoành, ghét việc bị hắn nắm thóp, ghét việc phải dùng thân xác để trao đổi quyền lực. Nhưng đồng thời, y không thể phủ nhận sự chu đáo hiếm có của hắn.
Tần Vũ chưa từng làm như vậy. Mỗi lần xong việc, hắn đều vội vàng rút lui, để mặc y tự xử lý những vết tích dâm loạn.
Cố Trọng Hoành… ngươi thật sự muốn cả trẫm thật sao? Triệu Thừa Càn tự hỏi, hay là còn muốn gì khác?
Y lắc đầu, đuổi đi những suy nghĩ phức tạp đó. Dù thế nào, đây cũng chỉ là một cuộc trao đổi. Một cuộc trao đổi dơ bẩn.
Đúng lúc đó, cửa tẩm điện khẽ mở. Tần Vũ bước vào với bộ mặt lầm lì như thường lệ, trên tay cầm một chậu nước ấm và khăn mặt – đó là việc hắn làm mỗi sáng, giúp hoàng đế lau mặt thay quần áo.
— Bệ hạ.— Tần Vũ cúi đầu hành lễ, giọng nói trầm đục.
Triệu Thừa Càn gật đầu, đứng dậy khỏi giường. Y mặc một bộ nội y bằng lụa mỏng màu trắng ngà, ánh nắng chiếu xuyên qua lớp vải, in bóng thân hình thon dài, đường cong mềm mại.
Tần Vũ tiến lại gần, bắt đầu giúp y cởi nội y. Đó là một động tác quen thuộc, hắn đã làm hàng trăm lần. Nhưng hôm nay, khi vạt áo mở ra, hắn khựng lại.
Trên làn da trắng sứ của hoàng đế, ngoài những vết tích cũ do chính hắn để lại – những vết cắn nhẹ trên vai, vết bầm trên eo – nay xuất hiện chi chít những dấu vết mới.
Trên cổ, một vết hôn tím đậm rõ ràng, in ngay dưới tai. Trên ngực, mấy vết răng sâu, để lại dấu ấn tím đỏ trên da. Trên bả vai, những vết tay bầm tím, rõ ràng là dấu vết của một nam nhân có lực đạo mạnh mẽ, khi ân ái đã dùng sức giữ chặt.
Nhưng thứ khiến Tần Vũ đứng hình không phải là những vết tích đó.
Mà là mùi hương.
Trên người Triệu Thừa Càn, ngoài mùi long diên hương quen thuộc, còn phảng phất một mùi hương khác – mùi da thịt nam nhân, mùi mồ hôi, và một chút hương trầm đàn hương nồng nặc.
Một mùi hương của một nam nhân khác.
Một luồng khí nóng không tên bùng lên trong lòng Tần Vũ. Hắn cảm thấy như bị ai đó đâm một nhát dao vào tim, cảm thấy bị lừa dối, bị phản bội. Dù chính hắn luôn tỏ ra lạnh nhạt với tình cảm của hoàng đế, nhưng sâu trong thâm tâm, hắn vẫn xem Triệu Thừa Càn là “của riêng” – một thứ tài sản mà chỉ mình hắn được chạm vào.
— Tần Vũ?— Triệu Thừa Càn quay đầu lại, thấy hắn đứng bất động, đôi mày nhíu lại, — Ngươi làm sao vậy?
Tần Vũ không trả lời. Đôi mắt hắn đen kịt, như hai hồ sâu không đáy, nhìn chằm chằm vào vết hôn tím trên cổ y. Rồi đột nhiên, hắn thô bạo túm lấy vai Triệu Thừa Càn, ngón tay to lớn ấn mạnh vào vết đó.
— Ưm… đau!— Triệu Thừa Càn giật mình, đôi mắt phượng mở to nhìn hắn, trong đó có chút hoảng sợ, — Tần Vũ, ngươi làm gì vậy? Buông ta ra!
Nhưng Tần Vũ không buông. Ngược lại, hắn dùng lực mạnh hơn, lật sấp cơ thể y lại. Triệu Thừa Càn hoảng hốt kêu lên: — Ngươi điên rồi sao? Buông ta ra!
Tần Vũ hoàn toàn phớt lờ lời nói của Triệu Thừa Càn. Hắn dùng một tay khóa chặt hai tay y trên lưng, tay kia kéo phăng nội khố của Triệu Thừa Càn xuống. Lớp vải lụa mỏng rách toạc một tiếng, để lộ ra phần mông trắng nõn, căng tròn.
— Không… Tần Vũ, đừng…— Triệu Thừa Càn cố gắng giãy giụa, nhưng lực đạo của Tần Vũ quá mạnh, y hoàn toàn không thể thoát được.
Y không muốn Tần Vũ thấy. Không muốn hắn thấy được dầu vết mà Cố Trọng Hoành đã để lại.
Nhưng Tần Vũ đã thấy rồi.
Dưới ánh sáng ban ngày, hắn thấy rõ mồn một: hậu huyệt của Thừa Càn dù đã được vệ sinh kỹ lưỡng, vẫn còn hơi sưng đỏ, hai cánh môi nhỏ khép hờ, còn ẩm ướt một chút. Hai bên mông in rõ dấu tay của một nam nhân có bàn tay to lớn hơn hắn – đó phải là dấu vết khi ân ái, kẻ kia đã dùng sức bóp mạnh, thể hiện rõ sự chiếm hữu với cơ thể này.
Và đặc biệt là vết bớt hình trăng khuyết ở gốc đùi.
Nơi đó, vốn là một vùng da trắng mịn với một mảnh đỏ hình trăng khuyết, nay bị bao vây bởi vô số dấu răng và nụ hôn tím đỏ. Có vết cắn sâu đến mức để lại dấu răng rõ ràng, có vết hôn tím đậm như muốn hút cạn máu ở đó. Rõ ràng, kẻ nam nhân kia đặc biệt say mê vết bớt này, đã dùng môi, lưỡi, răng đánh dấu lên đó không biết bao nhiêu lần.
Tần Vũ cảm thấy một cơn thịnh nộ dâng lên, đốt cháy lý trí.
Hắn thô bạo dùng bàn tay to lớn, thô ráp chạm vào vết bớt trăng khuyết, miết mạnh lên những vết hôn tím xung quanh, như muốn xóa bỏ tất cả dấu vết của tên nam nhân đáng chết kia.
— A! Đau… Tần Vũ, ngươi dừng lại!— Triệu Thừa Càn rên lên, nước mắt đã ứa ra nơi khóe mắt.
Nhưng Tần Vũ không dừng. Ngón tay hắn ấn mạnh vào hậu huyệt còn hơi sưng của y: — Đây… đây là của ai?
— Không… không liên quan đến ngươi…— Triệu Thừa Càn nghiến răng, cố gắng giữ giọng điệu lạnh lùng, nhưng giọng nói đã run lên.
— Không liên quan?— Tần Vũ cười lạnh một tiếng, giọng đầy châm chọc, — Bệ hạ quả thực không lúc nào để bản thân trống trải. Mới đêm trước còn quấn lấy thần trên bàn đá Ngự Hoa Viên, cầu xin thần đâm sâu hơn, đâm mạnh hơn… đêm sau đã tìm được kẻ khác để thỏa mãn dục vọng rồi sao?
Lời nói đó như một nhát dao, đâm thẳng vào tim Triệu Thừa Càn.
Y quay đầu lại, nhìn vào đôi mắt đen kịt của Tần Vũ. Trong đó, y không thấy được sự ghen tuông hay tình yêu, mà chỉ thấy sự khinh bỉ, sự căm ghét.
Y nhớ lại bao nhiêu năm yêu đơn phương hắn, nhớ lại mỗi lần giao hoan y đều cố gắng làm hắn hài lòng, nhớ lại những đêm y nằm một mình, mong chờ một cái ôm, một lời quan tâm.
Và y nhận ra: Tần Vũ chưa từng yêu y. Đối với hắn, y chỉ là một vật giải tỏa dục vọng, một con rối trên chính trường, một thứ tài sản có thể tùy ý sử dụng.
Còn Cố Trọng Hoành… dù hắn uy hiếp y, dù hắn dùng thủ đoạn đê hèn để có được y, nhưng ít nhất, hắn còn biết quan tâm đến cảm nhận của y. Ít nhất, sau khi chiếm đoạt, hắn còn biết chăm sóc y.
Một nụ cười đắng chát nở trên môi Triệu Thừa Càn.
— Đúng vậy.— Y nói, giọng lạnh như băng, — Trẫm đã tìm được kẻ khác thì sao, trẫm hoang dâm với ai cũng không liên quan đến ngươi.
Tần Vũ trợn mắt, tay siết chặt hơn: — Ngươi nói gì?
— Trẫm nói,— Triệu Thừa Càn từng chữ một, — ngươi chẳng qua chỉ là một tên nô tài. Một công cụ trẫm dùng để giải quyết nhu cầu thể xác. Nhưng bây giờ, trẫm đã tìm được công cụ tốt hơn.
— Vậy kẻ đó là ai?— Tần Vũ gầm lên, — Nói cho thần biết!
— Ngươi không cần biết.— Triệu Thừa Càn lạnh lùng nói, — Chỉ cần biết rằng, từ nay về sau, trẫm không ép ngươi nữa. Ngươi có thể lui xuống.”
Tần Vũ đứng đó, như bị sét đánh. Hắn nhìn Triệu Thừa Càn – con người mà hắn đã phục vụ suốt mười năm, con người mà hắn luôn cho rằng sẽ mãi mãi thuộc về mình – giờ đang nhìn hắn bằng ánh mắt xa lạ, lạnh lùng.
Một cảm giác trống rỗng, đau đớn lan tỏa trong lồng ngực hắn. Hắn muốn nói gì đó, muốn giữ y lại, muốn xin lỗi…
Nhưng sĩ diện của một nam nhân, sự kiêu ngạo vốn có đã khiến hắn không thể mở miệng.
Triệu Thừa Càn đã đẩy tay hắn ra, tự mình đứng dậy. Y nhặt lên tấm nội khố đã rách, ném nó vào mặt Tần Vũ: — Đây là lần cuối cùng ngươi được phép chạm vào trẫm.
Rồi y đi đến tủ quần áo, tự tay lấy ra một bộ long bào mới, từ từ mặc lên người. Từng động tác chậm rãi, trang trọng, như đang thực hiện một nghi thức.
Cuối cùng, khi đã chỉnh tề trang phục, y quay lại nhìn Tần Vũ lần cuối.
— Lui xuống đi.— Giọng y bình thản, không một tia cảm xúc, — Và từ nay về sau, không được tự tiện vào tẩm điện của trẫm nữa.
Tần Vũ đứng đó, hai tay nắm chặt, gân xanh nổi lên. Hắn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu: — Thần… tuân chỉ.
Rồi hắn quay người, bước ra khỏi tẩm điện. Bước chân nặng nề, như mang theo cả thế giới.
Triệu Thừa Càn đứng một mình trong căn phòng rộng lớn, nhìn qua cửa sổ nơi Tần Vũ đã đi xa. Trong lòng y không đau, cũng không buồn. Chỉ có một sự trống rỗng, và một cảm giác giải thoát.
Y đã yêu Tần Vũ quá lâu, quá mệt mỏi. Bây giờ, cuối cùng y cũng có thể buông tay.
Dù cái giá phải trả là bản thân y rơi vào tay một con sói khác – Cố Trọng Hoành.
Nhưng ít nhất, con sói đó còn tỏ ra muốn chiếm hữu y. Còn Tần Vũ, từ đầu đến cuối, chỉ xem y như một thứ đồ vật.
Triệu Thừa Càn đi đến bàn viết, ngồi xuống. Y lấy ra một tờ giấy tấu, bắt đầu viết.
“Trấn Viễn Hầu Cố Trọng Hoành, trung thành dũng cảm, có công trấn thủ biên cương…”
Một bản chỉ dụ phong thưởng cho Cố Trọng Hoành đang được viết ra. Đây là một phần của thỏa thuận, cũng là một cách để y củng cố liên minh với hắn.
Nhưng sâu trong lòng, Triệu Thừa Càn biết, mình đang làm nhiều hơn thế.
Y đang chủ động bước vào mối quan hệ với Cố Trọng Hoành. Không còn là bị ép buộc, mà là một sự lựa chọn có ý thức.
Bởi vì trong thế giới đầy rẫy âm mưu và phản bội này, y cần một đồng minh mạnh mẽ. Và Cố Trọng Hoành, dù có động cơ gì, ít nhất cũng tỏ ra muốn có y.
— Vậy thì…— Triệu Thừa Càn thì thầm, nét bút dừng lại trên giấy, — để xem ngươi và trẫm, rốt cuộc ai sẽ là kẻ đầu hàng trước.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết vẫn rơi. Một mùa đông dài vừa bắt đầu, và trên chính trường kinh thành, những cơn bão tuyết thực sự cũng sắp ập đến.
Và trong cơn bão đó, mối quan hệ giữa hoàng đế và trấn viễn hầu sẽ phát triển thế nào, chỉ có thời gian mới trả lời được.
Nhưng một điều chắc chắn: Triệu Thừa Càn đã thay đổi. Y không còn là hoàng đế bị động, mà đang học cách trở thành người cầm lái.
Dù con đường phía trước, vẫn còn đầy chông gai.
Hoàng cung về đêm, chỉ còn tiếng chuông canh từ lầu Kính Thiên vọng lại, mỗi tiếng ngân dài như dao cắt xuyên qua màn đêm dày đặc.
Trong Ngự thư phòng, Triệu Thừa Càn ngồi trước bàn đọc sách, trên tay cầm mảnh giấy hoa tiên mỏng manh nhưng nặng tựa ngàn cân. Ánh đèn dầu vàng vọt chiếu lên nét chữ cứng cáp, từng nét bút như mũi dao khắc:
“Hoàng huynh, nếu muốn mẫu hậu của người an toàn trở về từ Thiên Sơn Tự. Đêm mai, một mình hoàng huynh đến gặp ta tại mật điện sau núi.”
Mảnh giấy bị bàn tay Triệu Thừa Càn siết chặt nát nhàu, mồ hôi lạnh thấm ướt lớp gấm thêu.
— Bệ hạ!— Ảnh Nhất quỳ sát dưới đất, giọng khẩn trương, — Mật báo từ Thiên Sơn Tự… mất liên lạc với hai cận vệ tháp tùng thái hậu từ sáng nay.
Triệu Thừa Càn nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Mùi đàn hương trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt. Y mở mắt, đôi mắt phượng lạnh như băng: — Từ khi nào?
— Đúng giờ Ngọ, sau khi thái hậu vào điện Đại Hùng lễ Phật. Theo lệ thường, họ sẽ ở bên ngoài đợi, mỗi một canh giờ sẽ phát tín hiệu một lần. Nhưng từ giờ Ngọ đến giờ Dậu… không có bất kỳ tín hiệu nào.
Tiếng khánh gió ngoài hiên rung lên một hồi, âm thanh lanh lảnh như tiếng cười chế nhạo.
Triệu Thừa Càn đứng dậy, bước đến bên cửa sổ. Ngoài kia, hoa mai cuối đông rụng đầy sân, cánh hoa trắng muốt dưới ánh trăng như xương người. Y nhớ lại, mỗi độ cuối đông, mẫu hậu đều lên Thiên Sơn Tự cầu phúc. Vì muốn thể hiện lòng thành và tránh kinh động nơi thanh tịnh, bà chỉ mang theo hai cận vệ thân tín, hành trình tuyệt mật.
— Chỉ có hắn…— Thừa Càn thì thầm, giọng đầy chua xót, — chỉ có Tiêu Tước mới có thể nắm rõ hành tung của mẫu hậu đến mức này.
— Bệ hạ, không thể đi một mình!— Ảnh Nhất can ngăn, đầu đập xuống nền gạch, — Đó rõ ràng là cạm bẫy. Vương gia đã sắp đặt sẵn, chỉ chờ bệ hạ sa vào.
Triệu Thừa Càn quay lại, ánh mắt phức tạp: — Trẫm biết. Nhưng mẫu hậu…
Hình ảnh người phụ nữ từng ôm y vào lòng những đêm đông giá rét, dùng thân thể ấm áp che chở cho đứa con nhỏ trước những mưu đồ cung đấu, hiện lên rõ nét. Thái hậu tuy không phải sinh mẫu của y, nhưng từ khi hoàng hậu đích mẫu qua đời, bà đã thay thế chăm sóc y, trở thành chỗ dựa tinh thần duy nhất trong hoàng cung lạnh lẽo này.
— Tiêu Tước vốn tính nóng nảy, hành sự bạo liệt,— Thừa Càn nói, giọng trầm xuống, — nếu vì hiểu lầm năm xưa mà hắn làm điều gì mất khống chế, gây tổn thương đến mẫu hậu…
Y dừng lại, không nói hết câu. Nhưng Ảnh Nhất đã hiểu.
— Bệ hạ định thế nào?”
Triệu Thừa Càn nhìn xuống mảnh giấy nát trong tay, rồi nhìn ra cửa sổ, nơi ánh trăng lạnh lẽo đang bao trùm cả hoàng cung. Y thở dài, một tiếng thở dài đầy mệt mỏi và bất lực.
— Chuẩn bị một chiến mã nhanh nhẹn, không phù hiệu. Đêm mai, trẫm sẽ một mình đến mật điện sau núi.
— Bệ hạ!
— Được rồi. — Thừa Càn ngắt lời, giọng trở nên uy nghiêm, — Đây là mệnh lệnh. Ngươi ở lại hoàng cung, nếu trẫm không trở về khi trời sáng… hãy tìm Cố Trọng Hoành.
Cái tên đó khiến Ảnh Nhất giật mình: — Trấn Viễn Hầu? Nhưng bệ hạ từng nói hắn…
— Ta cùng hắn đã có giao ước.
Y quay lại bàn, cầm bút lông, viết nhanh mấy dòng trên một mảnh giấy khác. Nét chữ rồng bay phượng múa, nhưng ẩn chứa sự quyết đoán.
— Đưa cho Cố Trọng Hoành khi cần thiết. Hắn sẽ hiểu.
Ảnh Nhất tiếp nhận mảnh giấy, gật đầu, mắt đỏ hoe: — Thần… tuân chỉ.
Triệu Thừa Càn đứng dậy, đi đến trước tủ áo, mở ra một ngăn bí mật. Bên trong là một thanh đoản kiếm tinh xảo, và một viên ngọc bội hình rồng – vật tín của hoàng đế.
Trong ánh đèn, thân hình y trông càng thêm gầy guộc, nhưng đôi mắt lại sáng ngời một tia quyết tâm không thể lay chuyển.
— Tiêu Tước…— Thừa Càn thì thầm, tay nắm chặt chuôi kiếm, — ngươi muốn chơi trò này ư? Được, hoàng huynh sẽ cùng ngươi chơi một ván.
Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua, mang theo hơi lạnh cuối đông. Một cánh hoa mai rơi vào trong phòng, đáp nhẹ lên bàn tay Thừa Càn.
Y nhìn cánh hoa trắng muốt, đột nhiên nhớ đến câu nói của mẫu hậu năm xưa: “Càn nhi, làm hoàng đế giống như hoa mai nở trong tuyết. Hoa tuy đẹp nhưng lại cô độc giữa trời tuyết trắng.”
Giờ đây, y thấu hiểu hơn bao giờ hết.
Đêm mai, một mình vào hang cọp. Nhưng vì mẫu hậu, vì ân tình nuôi dưỡng bao năm, y không thể không đi.
Và có lẽ, đây cũng là cơ hội để y giải quyết hiểu lầm với Tiêu Tước.
Ánh đèn trong Ngự thư phòng tắt lịm, hòa vào màn đêm dày đặc. Chỉ còn ánh trăng lạnh lẽo chiếu rọi lên bóng hình cô độc của hoàng đế, đang chuẩn bị cho một đêm đầy nguy hiểm và bất trắc phía trước.