Đêm kinh thành rực rỡ gấm hoa, cung điện nguy nga chìm trong tiếng sáo trúc réo rắt. Hôm nay là đại lễ sắc phong Thục phi, ái nữ của Thượng thư bộ Lễ Lâm Chính. Khắp ngõ ngách trong Tử Cấm Thành đều treo đèn kết hoa, mùi hương phấn nồng nàn từ hậu cung theo gió thoảng đưa, khiến không gian nhuốm màu dục vọng và quyền lực. Thế nhưng, tại Cung Càn Thanh – nơi trái tim của đế quốc vĩ đại – lại chỉ có một bóng người cô độc ngồi giữa bóng tối thăm thẳm.
Triệu Thừa Càn, vị hoàng đế ba mươi hai tuổi, ngồi tựa lưng trên long ỷ chạm rồng tinh xảo. Ánh nến leo lét trên bàn ngự thư chỉ đủ chiếu sáng một góc tấu chương chất cao như núi. Gương mặt y khôi ngô, thanh lãnh như tạc từ ngọc thạch, nhưng đôi chân mày luôn nhíu chặt lại, tạo nên một khí độ uy nghiêm đến bức người. Dưới đuôi mắt trái của y, một nốt ruồi mỹ nhân nhỏ xíu đen láy như điểm xuyết thêm vẻ đa đoan, u uẩn cho bậc đế vương.
Y khẽ thở dài, cầm bút lông phê một nét đỏ rực lên tờ tấu chương của bộ Hộ. Đó là mật lệnh điều chuyển quân lương từ phương Bắc về kinh sư, một nước cờ hiểm hóc nhằm ép Trấn Viễn Hầu Cố Trọng Hoành phải rời bỏ vùng biên thùy, hồi kinh báo chức.
“Cố Trọng Hoành…” – Thừa Càn lẩm nhẩm cái tên ấy trong cổ họng.
Hắn là một trung thần, một thiên tài quân sự, nhưng tính tình lại ngông cuồng, vô pháp vô thiên. Sự tồn tại của hắn ở biên cương như một thanh gươm sắc bén nhưng chuôi kiếm lại không nằm trong tay y. Thừa Càn cần phải bẻ gãy cái gai ngạo mạn đó, biến hắn thành một con chó săn trung thành quỳ dưới chân mình. Cung đấu, đối với y, không chỉ là giữ lấy ngai vàng, mà là một trò chơi sinh tử của sự thao túng và quyền lực.
Y cảm thấy kiệt sức. Sự thù ghét của quần thần, sự xa cách của hoàng đệ Vũ Lăng Vương, và gánh nặng xã tắc đè nặng lên đôi vai gầy khiến y ngạt thở. Trong cái lồng vàng mỹ lệ này, không một ai có thể tin cậy, không một ai có thể chạm tới tâm can y.
Cơn đau đầu âm ỉ lan rộng, kéo theo đó là một luồng nhiệt lạ lùng khởi phát từ đan điền, lan nhanh xuống dưới bụng dưới. Là một nam nhân trưởng thành đang độ sung mãn, lại phải sống trong sự kiềm tỏa khắc nghiệt của lễ giáo và những âm mưu chính trị, nhu cầu sinh lý của Thừa Càn như một con mãnh thú bị nhốt kín, mỗi lúc một gào thét dữ dội hơn. Y nhìn vào chiếc gương đồng trên bàn, nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt y dường như đang run rẩy dưới ánh nến, trông cực kỳ khiêu gợi và hoàn toàn đối lập với vẻ lãnh đạm bên ngoài.
“Lui hết đi,” giọng y trầm khàn, thanh âm vang vọng trong không gian rộng lớn.
Các thái giám và cung nữ cúi đầu rút lui, tiếng bước chân nhẹ như mèo biến mất sau cánh cửa gỗ lim. Chỉ còn lại một mình y với bóng đèn chập chờn.
Thừa Càn đứng dậy, đôi tay hơi run rẩy đóng chặt cửa cung, tắt bớt vài ngọn nến. YBóng tối như mực loang ra, nuốt chửng những đường nét hoàng kim lộng lẫy. Y tiến tới một ngăn bí mật ẩn sau bức bình phong chạm trổ hình mẫu đơn – loài hoa tượng trưng cho phú quý nhưng cũng đầy dâm mị. Ngón tay y chạm vào một chi tiết nhỏ trên cánh hoa, khẽ xoay. Một tiếng “cách” nhẹ vang lên, một ngăn tủ nhỏ hiện ra.
Từ bên trong, y lấy ra một chiếc hộp gỗ trắc tinh xảo, khắc hình rồng cuốn mây. Khi nắp hộp mở ra, một mùi hương trân châu cao nồng nàn lan tỏa, hòa quyện với mùi trầm hương vương vấn trong điện. Bên trong là một vật bằng ngọc thạch màu trắng đục, được chế tác mô phỏng hoàn hảo dương cụ của nam nhân – to dài, gân guốc, và tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Ánh nến chiếu vào khối ngọc, tạo thành những vệt sáng mờ ảo trên bề mặt điêu khắc lượn sóng.
Y chậm rãi nới lỏng thắt lưng vàng ròng, tiếng khóa mở vang lên “lách cách” trong không gian tĩnh mịch. Long bào trượt xuống khỏi bờ vai trắng sứ, để lộ cơ thể mảnh khảnh nhưng săn chắc của một võ nhân từng kinh qua trận mạc. Khi nội khố bằng lụa mỏng rơi xuống chân, tại gốc đùi trái của y, một vết bớt đỏ tươi hình trăng khuyết hiện ra nổi bật trên làn da trắng ngần như gốm sứ. Vết bớt ấy như một ấn ký, khiến hạ thể của vị thiên tử càng thêm phần mê hoặc, phảng phất dấu tích của một mối nhân duyên tiền kiếp.
Thừa Càn khẽ rên một tiếng nhỏ, âm thanh như mèo con bị thương thoát ra từ cổ họng. Y lấy một chút trân châu cao, ngón tay thon dài run rẩy bôi lên hậu huyệt đang co thắt đầy khát khao. Sự trơn trượt của thuốc cao hòa cùng nhiệt độ cơ thể khiến y rùng mình, toàn thân nổi da gà. Y tự tay tách hai cánh mông trắng ngần, tròn trịa của mình ra, để lộ đóa hoa cúc nhỏ hồng nhạt đang mấp máy như thèm khát được lấp đầy. Bàn tay trái y bám vào cạnh bàn ngự thư, móng tay dài khẽ cào nhẹ lên bề mặt gỗ quý.
“Ưm…” Khối ngọc thạch lạnh lẽo bắt đầu chạm vào miệng huyệt. Thừa Càn khẽ nén hơi, từ từ ngồi xuống, để vật cứng rắn ấy xuyên qua tầng tầng lớp lớp cơ nhục chặt chẽ. Cảm giác lạnh lẽo của ngọc thạch va chạm với sự nóng bỏng, mềm mại bên trong tạo nên một sự kích thích điên dại. Y bắt đầu tự mình ép xuống, rồi lại nâng người lên, tóc dài xõa tung như dòng suối đen. Khối ngọc to lớn nông rộng vách thành hậu đình, gân ngọc ma sát vào những điểm nhạy cảm nhất bên trong khiến y sung sướng đến mức da đầu tê dại.
Tiếng rên rỉ nghẹn ngào bắt đầu thoát ra khỏi bờ môi mỏng: “Ha… ha…” Vị hoàng đế cao quý thường ngày giờ đây lại đang ở tư thế dâm đãng tột cùng: hai chân dang rộng, tay bám chặt lấy cạnh bàn ngự thư, đôi mắt mơ màng nhuốm đầy dục vọng. Y tự tưởng tượng ra một vòng tay mạnh mẽ của một nam nhân chân chính đang ôm ghì lấy mình, một dương vật nóng hổi, gân guốc thực sự đang càn quét bên trong, thay vì khối ngọc vô tri lạnh lẽo này.
“Mạnh hơn… sâu hơn nữa…” – Y thầm thì trong cơn mê loạn, giọng nói đứt quãng xen lẫn tiếng thở dốc.
Hậu huyệt của y co thắt dữ dội, nuốt chửng lấy cây ngọc, dịch thủy tình dục tiết ra hòa cùng trân châu cao nhu nhớp, tiếng nước chùn chụt vang lên giữa không gian tĩnh mịch của cung điện khiến không khí càng thêm phần dâm mị. “Chụt… chụt… chụt…” âm thanh ấy như nhại lại tiếng hôn nồng nhiệt. Thừa Càn bắt đầu đẩy nhanh tốc độ, cơ thể y run rẩy như lá vàng trước gió, mồ hôi lấm tấm trên trán, trên sống mũi cao. Nốt ruồi mỹ nhân dưới mắt y ướt đẫm lệ xuân, cái bớt trăng khuyết bên gốc đùi càng lúc càng đỏ rực theo nhịp động tình, như muốn bốc cháy.
Đỉnh điểm của dục vọng ập đến như một cơn bão. Thừa Càn ngửa cổ, đôi môi hé mở phát ra một tiếng rên dài đầy khoái lạc. Dịch trắng bắn ra, vương vãi trên thảm mềm dưới chân, nhỏ xuống cả những tờ tấu chương còn chưa kịp ráo mực. Khối ngọc thạch vẫn cắm sâu trong hậu đình, không ngừng rung động theo từng nhịp co thắt cuối cùng của y.
Thừa Càn nằm vật ra long ỷ, hơi thở dồn dập, mái tóc đen dài rũ rượi xõa trên bàn gỗ. Đôi chân y vẫn còn mở rộng, để mặc dịch thủy dính đầy tay chân nhỏ xuống, thấm thành một vũng nhỏ trên thảm. Ánh mắt y dần lấy lại vẻ lạnh lùng, nhưng trong thâm tâm lại là một nỗi chán chường và trống rỗng đến cùng cực.
Bên ngoài, tiếng nhạc phong phi vẫn rộn rã, nhưng bên trong này, vị thiên tử vĩ đại nhất của vương triều chỉ là một nam nhân đoạn tụ cô độc, đang chết mòn trong dục vọng và những âm mưu không lối thoát. Y nhìn đống tấu chương vấy bẩn dịch thể tình dục, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cay đắng.