… – Mà… ba sục cho con được không, con sục cho ba rồi ba sục lại cho con
Ông Minh không trả lời, mà hành động. Ông ấy bắt đầu vuốt, rồi xoay người lại cho không bị mỏi.
– Con thoa cái này lên không – ông Minh cầm chai gel lên hỏi, nhưng không cần Khang trả lời
Ông Minh cầm chai gel, nặn một ít lên lòng bàn tay thô ráp của mình, rồi chậm rãi thoa đều lên thân cặc Khang. Gel mát lạnh ban đầu làm Khang giật mình một cái, nhưng ngay sau đó là cảm giác ấm nóng lan tỏa khi bàn tay ba bắt đầu di chuyển. Ông Minh sục chậm rãi, đều đặn, như đang làm một việc quen thuộc – không vội vàng, không gượng ép. Nhịp tay ông chắc chắn, từ gốc lên đầu, rồi lại xuống, ngón cái thỉnh thoảng miết nhẹ qua phần đầu khấc nhạy cảm, làm nước nhờn của Khang rỉ ra nhiều hơn, hòa lẫn với gel thành thứ chất lỏng trơn nhẫy.
Khang ngồi sát bên ba, vai chạm vai, hai đùi cọ vào nhau qua lớp da thịt nóng ấm. Cậu cố giữ bình tĩnh, nhưng hơi thở đã bắt đầu dồn dập, ngực phập phồng. Mắt cậu dán vào bàn tay ba đang nắm lấy cặc mình. Khang không dám nhìn thẳng mặt ba, chỉ liếc qua khóe mắt: ông Minh vẫn tập trung xem boxing trên TV, tiếng bình luận viên vang lên xen lẫn tiếng đấm đá, nhưng thỉnh thoảng ông lại cúi xuống nhìn “công việc” của mình, khóe miệng khẽ nhếch như đang mỉm cười.
– Nhạy cảm thế này mà chưa đụng gái bao giờ hả? – ông Minh đột nhiên hỏi, giọng trầm trầm, pha chút men rượu còn sót lại từ chiều.
– Dạ… chưa ba… – Khang lắp bắp, cố nuốt nước bọt.
Tay cậu vẫn đang sục cho ba ở bên kia, nhưng nhịp đã chậm lại vì cậu đang mất tập trung hoàn toàn vào cảm giác của chính mình.
– Cứng nhanh thế này, chắc con gái nó thích lắm. – Ông Minh nói tiếp, tay vẫn giữ nguyên nhịp độ chậm rãi, không nhanh hơn, không chậm hơn, nhưng giờ ông bắt đầu xoay cổ tay khéo léo hơn, ngón cái miết mạnh lên phần dây hãm nhạy cảm nhất, làm Khang phải cong người khẽ rên trong cổ họng, tiếng rên nhỏ nhưng đầy dâm đãng, không kiềm được.
Ông siết nhẹ hơn một chút ở phần gốc, rồi trượt lên chậm rãi, dừng lại ở đầu khấc để ngón trỏ và ngón cái vê nhẹ quanh phần quy đầu bóng loáng, làm nước nhờn ứa ra. Khang mím môi, cố kiềm tiếng động lớn, nhưng cơ thể cậu phản bội – hông vô thức đẩy lên theo nhịp, như đang đụ vào bàn tay ba, cầu xin nhiều hơn. Cậu cảm nhận rõ từng đường gân nổi lên trên thân cặc mình đang cọ sát dữ dội vào lòng bàn tay ba – thô ráp, ấm áp, đầy sức mạnh đàn ông, khác hẳn những lần tự sục một mình. Mỗi lần ngón tay ông Minh chạm qua phần dây hãm, cậu lại giật nhẹ toàn thân, dái săn lại căng mọng, cơn tê rần lan từ đầu cặc xuống tận hậu môn, làm cậu muốn rên rỉ van xin.
Gel làm mọi thứ trơn tru hơn, tiếng “nhóp nhép” dâm đãng vang lên đều đặn giữa hai người, hòa lẫn với tiếng TV và tiếng thở hổn hển của chính cậu. Khang liếc xuống: cặc ba cậu cũng đang cứng ngắc như đá trong tay mình, đầu khấc bóng loáng vì gel và nước nhờn rỉ ra, giật giật theo từng nhịp sục của cậu, nhưng ông Minh dường như không vội – ông đang tận hưởng việc “trả ơn” cho con trai theo cách rất đàn ông, rất tự nhiên, thỉnh thoảng còn dùng tay kia vỗ nhẹ lên đùi Khang như khích lệ.
Ông Minh bất chợt thay đổi, tay ông trượt xuống xoa bóp nhẹ hai hòn dái căng mọng của Khang, ngón tay lăn tròn chúng trong lòng bàn tay, kéo nhẹ rồi thả ra, làm cậu cong người mạnh hơn, miệng há ra thở dốc. Rồi ông quay lại nắm thân cặc, sục nhanh hơn một chút, nhưng vẫn kiểm soát, như đang kéo dài khoái cảm cho cậu tận hưởng.
– Sướng không – Ông Minh đột nhiên hỏi, giọng vẫn bình thản nhưng giờ đã khàn hơn, tay vẫn không dừng, thậm chí còn siết chặt gốc cặc rồi trượt lên mạnh mẽ một phát dài
– Dạ… sướng… – Khang thở hổn hển, mắt cậu long lanh nước vì khoái cảm, nhìn thẳng vào ba lần đầu tiên kể từ lúc bắt đầu, mặt đỏ bừng, mồ hôi chảy dài xuống cổ. Ông Minh chỉ cười khà khà đầy thỏa mãn, tăng nhịp một chút như thưởng cho câu trả lời thành thật, ngón cái lại miết mạnh lên lỗ tiểu, làm giọt nước nhờn bắn ra tung tóe.
– Con muốn ra – Khang nói giọng nhỏ
Ông Minh lại đáp lời bằng hành động, tay nắm chặt hơn, tốc độ tăng dần. Khang vội choàng tay qua cổ ba rồi gì sát lại. Cậu khép chặt cơ mông, ngồi thẳng dậy, hướng cặc về phía trước
– A…a… mạnh lên ba…
Khang chịu không nổi nữa, đầu cặc căng cứng. Tinh trùng bắn ra 4 – 5 đợt mạnh mẽ về phía trước, bắn đầy lên bàn, rồi xuất tinh nhẹ lại, ông Minh cứ vắt là lại ra tiếp, rồi từ từ chậm lại.
Khang ngồi im trên sofa, hơi thở vẫn còn dồn dập, toàn thân như vừa trải qua một cơn bão tố khoái lạc. Tinh trùng của cậu vẫn còn đọng lại trên bàn, vài vệt trắng đục loang lổ, mùi tanh nồng lan tỏa nhẹ trong không khí phòng khách. Cậu nhìn ba mình lau dọn mà lòng lâng lâng không tả xiết – một cảm giác hạnh phúc xen lẫn tội lỗi, nhưng hạnh phúc thì lớn hơn nhiều. Bàn tay ba vừa nắm lấy cặc cậu, vừa làm cho cậu bắn mạnh đến thế… Đó không còn là tưởng tượng nữa, mà là thật. Ba đã chạm vào cậu, đã khen cậu, đã làm cậu sướng đến mức phải van xin. Khang cảm thấy mình đang gần ba hơn bao giờ hết, như một sợi dây vô hình đang siết chặt hai người lại. Ông Minh vỗ nhẹ lên vai Khang:
– Đi vô nhà tắm rửa đi, để ba lau dọn chỗ này cho
Khang gật đầu, đứng dậy với đôi chân còn hơi run. Cậu đi vào nhà tắm, nước mát xối xuống cơ thể làm cậu tỉnh táo hơn, nhưng cơn nứng dư âm vẫn còn đó – cặc cậu nửa mềm nửa cửng, mỗi lần nghĩ lại bàn tay ba siết chặt là nó lại giật nhẹ. Khang tự hỏi ba có biết cậu đang nghĩ gì không? Ba có cảm nhận được sự gần gũi này đang vượt qua mức cha con bình thường? Cậu sợ, nhưng cũng khao khát. Sau khi tắm xong, Khang quay lại phòng khách. Ông Minh đã lau sạch bàn, ngồi xem nốt trận boxing
– Ba đi rửa đi, con xong rồi – Khang kêu
Cậu về phòng mình, nằm trên giường mà trằn trọc mãi không ngủ được. Cặc cậu lại cứng lên khi nhớ lại cảm giác bàn tay ba. Cậu thì thầm trong bóng tối: “Ba ơi… con yêu ba lắm…”. Cậu biết mọi thứ đang tiến xa hơn, và cậu sẽ không dừng lại. Đêm ấy, giấc ngủ đến muộn, đầy những giấc mơ về ba – về bàn tay thô ráp ấy, về hơi ấm ấy.
Sáng hôm sau, Khang dậy sớm. Ánh nắng len qua khe cửa, cậu nằm trên giường mà mỉm cười một mình. Toàn thân vẫn còn dư âm tối qua – cơ bụng hơi nhức vì lúc căng cứng, cặc cậu sáng nay lại cương buổi sáng mạnh hơn bình thường. Khang ngồi dậy, nhìn vào gương – mặt cậu hồng hào, mắt sáng long lanh. Cậu cảm thấy mình đang sống, thật sự sống, sau bao năm giấu kín tình cảm. Ba đã mở cửa cho cậu bước vào thế giới ấy, dù ba có thể chỉ nghĩ đơn giản là “đàn ông với nhau”. Khang không quan tâm. Chỉ cần được gần ba thế này, cậu đã mãn nguyện. Cậu bước ra bếp, thấy ông Minh đang pha cà phê, vẫn cởi trần như thường lệ, thân hình rám nắng lấp lánh dưới nắng sớm. Khang đứng đó nhìn một lúc, tim đập nhanh. Ông Minh quay lại, cười:
– Dậy sớm thế con?
– Dạ… con ngủ ngon quá nên dậy sớm
Khang bước lại gần, cố ý chạm nhẹ vào cánh tay ba. Sáng hôm ấy, cậu cảm thấy mọi thứ đều đẹp đẽ – nắng đẹp, cà phê thơm, và ba… ba là tất cả. Cậu biết hành trình này chỉ mới bắt đầu, và cậu sẽ tận hưởng từng giây phút một.