Hơi nước trong phòng tắm lúc này không còn mang cái vẻ thư thái của một buổi tối bình thường nữa, mà nó đã hóa thành một màn sương đặc quánh, nóng hổi, hệt như ngọn lửa đang thiêu đốt bên trong lồng ngực Trần Thế Bình. Từng thớ cơ trên cánh tay anh gồng lên, gân xanh nổi rõ khi anh cố bấu chặt lấy thành bồn tắm để ngăn mình không đứng bật dậy ngay lập tức.
Phía dưới, sự ấm áp và mềm mại từ khoang miệng của Minh Hoàng như một loại ma túy cực mạnh, nó tước đi mọi lý trí của anh. Bình cảm thấy sống lưng mình tê dại, da đầu rần rần, và một luồng khoái cảm cuồn cuộn như sóng thần đang đánh thẳng vào đại não. Thế nhưng, dù sung sướng đến mức muốn nổ tung, trong thâm tâm Bình vẫn trào dâng một nỗi khao khát khác – mãnh liệt hơn, nguyên thủy hơn việc chỉ đơn thuần là nhận lấy sự phục vụ.
Anh không muốn chỉ ngồi yên một chỗ như một pho tượng tàn phế để được ban phát sự dịu dàng. Anh muốn chiếm hữu. Anh muốn bộc phát tất cả sức mạnh của một người đàn ông đối với người mà anh yêu đến xương tủy.
Bình thở dốc, hai mắt anh đã đỏ hoe vì dục vọng dồn nén. Đó không chỉ là màu đỏ của sự hưng phấn đơn thuần, mà còn là màu của sự chiếm hữu, của một con mãnh thú đã bị xích quá lâu và giờ đây đang nhìn thấy con mồi quý giá nhất đời mình.
Anh run rẩy đưa tay xuống, luồn những ngón tay dài vào mái tóc ướt đẫm của Hoàng, rồi dùng một lực nhẹ nhàng nhưng dứt khoát nhấc đầu anh lên.
Tiếng động nhạy cảm vang lên giữa không gian tĩnh lặng khiến Minh Hoàng giật mình. Anh ngước nhìn lên, đôi mắt long lanh nước, bờ môi hơi sưng và đỏ mọng vì vừa chăm sóc cho vật lớn kia. Hoàng trông vừa ngây thơ, vừa quyến rũ đến mức tột cùng trong tư thế quỳ giữa hai chân Bình.
Bình nhìn sâu vào đôi mắt ấy, khuôn mặt anh lúc này vặn vẹo vì kìm nén. Anh không kìm lòng được mà cúi thấp người xuống, hơi thở nóng rực phả vào mặt Hoàng, giọng nói khàn đặc, trầm đục và chứa đựng một sự khẩn thiết đầy nam tính.
Vợ… anh muốn đụ em quá…
Câu nói trần trụi, mang theo tất cả sự khao khát bản năng nhất của Bình khiến Minh Hoàng sững sờ. Anh chưa bao giờ nghe Bình nói những lời đầy tính chiếm hữu đến thế. Từ “vợ” thốt ra từ miệng Bình lúc này không còn là một cách gọi trêu đùa, mà là một lời tuyên cáo chủ quyền tuyệt đối.
Hoàng cảm thấy tim mình đập liên hồi, một luồng nhiệt chạy dọc từ đỉnh đầu xuống tận gót chân. Anh không thấy sợ hãi trước sự hung hãn của Bình, ngược lại, anh thấy mình tan chảy hoàn toàn. Nhìn vào đôi mắt đỏ hoe của Bình, Hoàng hiểu rằng người đàn ông này đang thực sự “đói khát”, không chỉ là tình dục, mà là sự hòa quyện hoàn toàn vào nhau.
Anh… anh Bình… – Hoàng lí nhí, gương mặt đỏ bừng cúi xuống không dám nhìn thẳng.
Bình không để Hoàng chạy trốn. Anh dùng bàn tay to lớn nâng cằm Hoàng lên, bắt anh phải nhìn thẳng vào sự thèm khát đang rực cháy trong mắt mình. Con cặc của Bình vẫn cứng ngắc, đâm thẳng vào bụng Hoàng qua làn nước xà phòng, nhịp đập phập phồng của nó như đang hối thúc, đòi hỏi một sự giải tỏa thực sự. Anh muốn mang sự căng cứng này vào bên trong cơ thể của Hoàng.
Nhìn anh này. – Bình thì thầm, giọng nói run rẩy – Cả người anh đang đau nhức vì muốn em. Đừng chỉ dùng tay hay miệng nữa… Anh muốn cảm nhận em một cách thực sự.
Lúc này, trong đầu Bình diễn ra một cuộc đấu tranh dữ dội. Để có thể làm được chuyện đó một cách trọn vẹn, anh buộc phải dùng lực của đôi chân, anh buộc phải đứng dậy hoặc ít nhất là quỳ vững vàng trên bồn tắm. Bí mật về đôi chân đã khỏi hẳn đang đứng trước nguy cơ bị bại lộ hoàn toàn trước sức ép của dục vọng.
Nhưng nhìn thấy Hoàng đang ngoan ngoãn, e thẹn và đầy ướt át trước mắt, Bình cảm thấy việc giấu diếm không còn quan trọng nữa. Nếu cái giá của việc được hòa làm một với Hoàng là bị cậu mắng vì tội lừa dối, anh sẵn sàng chấp nhận.
Bình khẽ siết chặt eo Hoàng, kéo cậu sát lại hơn nữa cho đến khi ngực chạm ngực. Làn da trần trụi của hai người ma sát vào nhau dưới làn nước ấm, tạo nên những âm thanh và cảm giác tê dại.
Giúp anh lên giường đi… – Bình nói, đôi mắt vẫn không rời khỏi bờ môi của Hoàng – Anh không muốn ở trong bồn tắm này nữa. Anh muốn ở trên giường, để có thể nhìn rõ em, để có thể yêu em một cách tử tế nhất.
Hoàng gật đầu, lòng tràn đầy sự mong chờ xen lẫn bối rối. Anh vội vàng đứng dậy, lau sơ qua người cho cả hai rồi dìu Bình ra khỏi bồn tắm. Trong khoảnh khắc Hoàng bế Bình lên, Bình đã lén dùng đôi chân mình làm điểm tựa để giảm bớt sức nặng cho Hoàng, nhưng vì quá hồi hộp, Hoàng không hề nhận ra sự bất thường đó.
Khi lưng Bình chạm vào tấm nệm êm ái của chiếc giường lớn, không khí trong phòng ngủ lập tức biến đổi. Ánh đèn ngủ vàng vạt hắt lên hai cơ thể trần trụi, tạo nên một bức tranh của sự khao khát và vẻ đẹp phồn thực.
Bình nằm đó, con cặc vẫn hiên ngang vươn cao, đỏ hồng và căng tràn sức sống. Anh đưa tay ra, kéo Hoàng ngã xuống bên cạnh mình. Nụ hôn nồng cháy lập tức nổ ra, không còn sự thăm dò, chỉ còn sự ngấu nghiến và cuồng nhiệt.
Bình khao khát được tiến vào bên trong Hoàng đến mức phát điên, nhưng anh vẫn cố nhẫn nhịn để thực hiện các bước dạo đầu một cách kỹ lưỡng nhất cho vợ mình. Anh chưa muốn xuất tinh, anh muốn dành tinh túy đó cho giây phút thiêng liêng nhất khi hai người thực sự thuộc về nhau.
Hoàng… tối nay… anh sẽ không nương tay đâu. – Bình thầm thì giữa những nụ hôn, bàn tay anh bắt đầu chu du xuống vùng nhạy cảm của Hoàng, chuẩn bị cho một cuộc xâm chiếm đầy ngọt ngào và mãnh liệt nhất trong cuộc đời của cả hai.
Căn phòng ngủ chìm trong ánh đèn vàng mờ ảo, không khí đặc quánh mùi hương đào từ sữa tắm và hơi nóng hừng hực tỏa ra từ hai cơ thể trần trụi.
Bình nằm ngửa trên chiếc đệm êm ái, lồng ngực phập phồng dữ dội. Trong đầu anh, một kế hoạch lộ tẩy đã hình thành, anh định sẽ dùng đôi chân khỏe mạnh của mình để xoay người, đè ép và chiếm thế thượng phong, thực hiện bản năng của một con hổ đói.
Thế nhưng, ngay khi Bình vừa định gồng lực ở đùi, Minh Hoàng đã vội vã đưa tay ấn vai anh xuống. Đôi mắt Hoàng long lanh, chứa đầy sự lo lắng và cưng chiều.
Anh nằm yên đi… để em. Chân anh đang đau mà, đừng có vận động mạnh, lỡ bị thương lại thì em biết làm sao?
Nhìn vẻ mặt xót xa chân thành của Hoàng, Bình bỗng thấy lòng mình mềm nhũn. Anh khẽ thở hắt ra, thầm nghĩ: “Thôi được rồi, nếu em đã muốn chiều chuộng người tàn phế này đến thế, thì anh sẽ thuận nước đẩy thuyền.” Bình thả lỏng cơ thể, nằm tận hưởng sự chăm sóc của vợ, nhưng đôi mắt đỏ hoe vì dục vọng vẫn không rời khỏi từng chuyển động của Hoàng.
Hoàng quỳ trên đôi chân thon dài, ngồi phủ lên người Bình. Anh run rẩy đưa bàn tay nhỏ bé cầm lấy con cặc đang hiên ngang của Bình. Nó nóng hổi, cứng như đá và to lớn đến mức khiến Hoàng phải nuốt nước bọt liên tục. Anh bắt đầu rà rà quy đầu của Bình ngay mép lỗ nhỏ của mình.
Cảm giác nóng bỏng và cứng nhắc chạm vào vùng nhạy cảm nhất khiến Hoàng rùng mình. Lỗ nhỏ chưa bao giờ được khai phá của anh khẽ co thắt theo bản năng. Hoàng cứ loay hoay mãi, rà tới rà lui mà vẫn không đủ can đảm để ngồi xuống hoàn toàn. Sự chênh lệch kích thước quá lớn khiến anh cảm thấy sợ hãi.
Bình nhìn thấy sự do dự của Hoàng, thấy mồ hôi lấm tấm trên trán và đôi môi đang bị cắn chặt đến trắng bệch. Anh khẽ hỏi, giọng khàn đặc vì dồn nén.
Em sợ hả?
Hoàng nghẹn giọng, đôi mắt đã bắt đầu phủ một tầng sương mờ, anh lí nhí đáp.
Nó… nó to quá… Em sợ em không chịu nổi…
Bình cười khẽ, một nụ cười vừa dịu dàng vừa chứa đựng sự chiếm hữu mãnh liệt. Anh đưa hai cánh tay rắn chắc lên, đặt vững chãi lên đôi vai đang run rẩy của Hoàng.
Đừng sợ, để anh giúp em.
Không để Hoàng kịp chuẩn bị tâm lý thêm giây phút nào nữa, Bình dùng lực từ hai cánh tay, đột ngột đè mạnh vai Hoàng xuống. Theo đà của lực ấn, toàn bộ trọng lượng cơ thể Hoàng đổ ập xuống, và con cặc của Bình lọt hẳn vào bên trong lỗ nhỏ chật hẹp.
Aaaa!!!
Một tiếng la hét vang vọng khắp căn phòng ngủ, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm. Hoàng ngửa cổ ra sau, gân xanh nổi rõ trên chiếc cổ trắng ngần. Cảm giác bị xé rách, bị lấp đầy một cách thô bạo khiến anh choáng váng. Nước mắt sinh lý không tự chủ được mà trào ra, lăn dài trên đôi gò má đỏ bừng.
Hoàng run rẩy, cả cơ thể co giật nhẹ, anh lấp bắp trong tiếng nấc.
Đau… đau quá… Bình ơi… rách… rách mất rồi…
Nhìn thấy vợ mình dưới ánh đèn mờ, gương mặt đẫm lệ, vừa đau đớn vừa mang một vẻ quyến rũ đến cực hạn, Bình cảm thấy trái tim mình thắt lại vì xót xa nhưng đồng thời dục vọng trong lòng lại bùng nổ mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh thấy Hoàng lúc này đáng yêu đến mức anh muốn giấu nhẹm cậu đi, chỉ để một mình mình được chiêm ngưỡng sự yếu đuối ngọt ngào này.
Bình không tiếp tục đẩy mạnh, anh giữ nguyên tư thế để cơ thể Hoàng có thời gian thích nghi với sự xâm nhập to lớn của mình. Anh đưa tay lên, nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt Hoàng, rồi kéo anh cúi xuống để đặt một nụ hôn thật sâu lên đôi môi đang run rẩy.
Ngoan… không sao đâu vợ… Từ từ thôi, anh sẽ nhẹ nhàng mà.
Bình khẽ vuốt ve tấm lưng trần của Hoàng, thì thầm những lời vỗ về dịu dàng nhất. Hơi ấm từ cơ thể Bình truyền sang khiến Hoàng dần bình tĩnh lại. Cơn đau xé rách ban đầu bắt đầu dịu đi, thay vào đó là một cảm giác căng tức, đầy đặn và nóng hổi đến lạ lùng.
Hoàng gục đầu vào vai Bình, hơi thở vẫn còn hổn hển. Anh cảm nhận được từng nhịp đập của Bình bên trong cơ thể mình, mạnh mẽ và chân thực. Sự hiện diện của Bình chiếm trọn tâm trí anh, khiến anh không còn nghĩ được gì khác ngoài việc mình đã thực sự thuộc về người đàn ông này.
Bình khẽ động đậy hông một chút, cảm nhận sự khít khao và ấm nóng bao bọc lấy mình. Anh rên rỉ một tiếng đầy thỏa mãn.
Hoàng… em tuyệt quá… Chặt đến mức anh sắp không chịu nổi rồi.
Hoàng đỏ mặt, vùi sâu mặt vào hõm cổ Bình, đôi tay ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn ấy. Anh nhận ra rằng, dù có đau đớn, dù có sợ hãi, nhưng cảm giác được hòa làm một với Bình là thứ hạnh phúc nhất mà anh từng trải qua.
Bình bắt đầu dẫn dắt cuộc chơi một cách nhịp nhàng. Anh hướng dẫn Hoàng cách nhún nhảy, cách điều chỉnh nhịp điệu sao cho cả hai cùng đạt được khoái cảm cao nhất. Dù Bình vẫn đóng vai đau chân để Hoàng chủ động, nhưng thực tế anh đã dùng đôi tay và cơ bụng của mình để hỗ trợ cho mỗi chuyển động của Hoàng trở nên trơn tru hơn.
Căn phòng tràn ngập những tiếng thở dốc, tiếng da thịt va chạm và tiếng rên rỉ đầy tình tứ. Nụ hôn đầu tiên, nụ hôn trong phòng tắm, và giờ đây là sự giao thoa hoàn toàn về thể xác – tất cả đã bện chặt hai linh hồn vốn dĩ đã thuộc về nhau từ lâu.
Dưới ánh trăng khuyết ngoài cửa sổ, câu chuyện tình yêu của họ đã chính thức bước sang một chương mới.
Không còn là hợp đồng, không còn là nợ nần, chỉ còn lại sự chân thành và khao khát được dâng hiến trọn vẹn cho nhau. Bình thầm hứa trong lòng, khi anh chính thức đứng dậy vào tuần tới tại trường đại học, anh sẽ mang theo cả sự tự hào và tình yêu nồng cháy của đêm nay để minh chứng cho cả thế giới thấy: Minh Hoàng là người duy nhất khiến anh có thể hồi sinh.
Trong căn phòng ngủ lúc này, thời gian dường như đã bị bóp nghẹt bởi hơi nóng và những âm thanh rạo rực của cuộc hoan lạc. Ba mươi phút trôi qua, một khoảng thời gian đủ để Minh Hoàng kiệt sức, toàn thân anh nhễ nhại mồ hôi, mái tóc dính bết vào vầng trán đỏ bừng. Mỗi nhịp nhún của Hoàng ban đầu còn run rẩy, nhưng dưới sự dẫn dắt mãnh liệt của Bình, anh đã hoàn toàn đắm chìm trong thứ khoái cảm nguyên thủy nhất.
Trần Thế Bình nằm đó, đôi bàn tay gân guốc siết chặt lấy hông Hoàng, giúp cậu giữ thăng bằng nhưng cũng đồng thời là để thỏa mãn cơn khát chiếm hữu đang dâng trào. Đôi mắt Bình đỏ vẩn tơ máu, hơi thở đứt quãng như một người vừa chạy qua một quãng đường dài. Con cặc của anh bên trong lỗ nhỏ của Hoàng đã đạt đến giới hạn cuối cùng, căng cứng và nóng bỏng như muốn nổ tung.
Cơn sóng thần của dục vọng cuối cùng cũng ập đến. Bình cảm thấy toàn bộ mạch máu trong cơ thể mình như đang sôi sục, tập trung hết về nơi giao thoa giữa hai cơ thể. Anh không thể kìm nén thêm một giây nào nữa.
Hoàng… anh… anh ra đây!
Bình gầm lên một tiếng lớn, âm thanh trầm đục chứa đựng tất cả sự dồn nén của mười mấy năm đơn độc và sáu tháng ròng rã bên nhau. Cánh tay anh gồng lên đến mức gân xanh nổi chằng chịt, đôi chân (vốn dĩ đã khỏe mạnh) vô thức đạp mạnh xuống nệm để tạo lực đẩy cuối cùng. Từ sâu bên trong, Bình phóng ra tất cả những tinh túy nhất của mình. Luồng tinh dịch nóng rực, dồi dào bắn thẳng vào sâu trong lỗ nhỏ của Hoàng, lấp đầy mọi ngõ ngách, sưởi ấm cả khoang bụng đang co thắt của anh.
Hoàng rúm người lại, đôi mắt trợn trừng rồi trắng dã trong giây lát vì khoái cảm quá lớn. Anh rên rỉ một tiếng yếu ớt, toàn thân co giật theo từng đợt bắn của Bình. Cảm giác ấm nóng tràn ngập bên trong khiến Hoàng thấy mình như tan chảy, mọi giác quan đều mịt mờ trong một màu trắng xóa hạnh phúc.
Khi cơn bùng nổ qua đi, Bình nới lỏng vòng tay, nhưng vẫn để con cặc của mình nằm lại bên trong Hoàng thêm một lúc lâu như muốn đánh dấu chủ quyền. Cả hai đổ ập người vào nhau, lồng ngực va chạm, tiếng tim đập của người này vang dội vào lồng ngực người kia.
Hoàng gục đầu vào hõm cổ Bình, hơi thở hổn hển, cả người mềm nhũn như không còn xương cốt. Bình vòng tay ôm chặt lấy tấm lưng trần đẫm mồ hôi của vợ, đặt những nụ hôn vụn vặt lên bờ vai gầy. Không gian lúc này chỉ còn lại tiếng thở dốc và mùi hương nồng nàn của cuộc hoan lạc vừa kết thúc.
Em giỏi lắm… vợ của anh. – Bình thì thầm, giọng khàn đặc nhưng chứa
chan sự cưng chiều.
Hoàng không còn sức để trả lời, anh chỉ khẽ cựa mình, cảm nhận dòng chất lỏng nóng ấm của Bình đang rỉ ra từ lỗ nhỏ, dính dớp nhưng mang lại một cảm giác an tâm lạ kỳ. Họ đã thực sự hòa làm một, không còn bất kỳ khoảng cách nào, không còn sự lừa dối hay đau đớn, chỉ còn lại sự thỏa mãn tột cùng của hai tâm hồn đã tìm thấy bến đỗ.
Tuy nhiên, trong khoảnh khắc yên bình ấy, cả Bình và Hoàng đều không thể ngờ rằng thiên chức của tạo hóa đã bắt đầu vận hành theo một cách kỳ diệu nhất.
Giữa hàng triệu chiến binh mạnh mẽ mà Bình vừa gửi gắm vào cơ thể Hoàng, có một mầm mống nhỏ bé, mang theo tất cả sự kiên cường của người cha và vẻ đẹp thanh khiết của người mẹ, đang âm thầm vượt qua mọi rào cản. Nó len lỏi qua bóng tối, tìm đến nơi sâu thẳm nhất trong tử cung (một đặc ân hiếm có của cấu tạo cơ thể đặc biệt mà Hoàng sở hữu) để bắt đầu một hành trình mới.
Một sinh linh nhỏ bé đã chính thức được hình thành. Nó là kết tinh của nụ hôn vụng về bên tủ quần áo, là phần thưởng cho những bước đi nhọc nhằn trên thanh xà kép, và là kết quả của sự nồng cháy đêm nay. Mầm mống ấy đang nảy nở, bám rễ vào thành tử cung ấm áp của Hoàng, chuẩn bị thay đổi hoàn toàn cuộc đời của hai người đàn ông này một lần nữa.
Hoàng vẫn nằm đó, lim dim buồn ngủ, bàn tay anh vô thức đặt lên bụng mình như một phản xạ tự nhiên mà chính anh cũng không hiểu tại sao. Anh chỉ thấy bụng mình hơi âm ỉ nóng, một cảm giác rất lạ nhưng cũng rất đỗi dịu dàng.
Bình nhìn Hoàng đã thiếp đi vì kiệt sức, anh khẽ kéo chăn che kín cho cả hai. Anh nhìn đôi chân mình dưới lớp chăn – đôi chân đã vững chãi trở lại, rồi nhìn người vợ đang ngủ say trong lòng.
Kỳ tích mà bác sĩ Vũ nói đến, hóa ra không chỉ là việc Bình đi lại được. Kỳ tích thực sự chính là sự hiện diện của Minh Hoàng, và giờ đây, là một bí mật nhỏ bé đang tượng hình bên trong cơ thể cậu.
Đêm dần tàn, trăng lặn sau rặng bằng lăng. Trong căn phòng ngủ ấm áp, mầm sống nhỏ bé vẫn đang âm thầm lớn lên từng giây từng phút, chuẩn bị cho một chương mới đầy hạnh phúc, đầy nước mắt và đầy những nụ cười của gia đình ba người.
_
Ba tháng sau đêm mặn nồng định mệnh ấy, khuôn viên trường Đại học Kinh tế như thay da đổi thịt. Không khí của buổi lễ “Tư vấn Hướng nghiệp và Kết nối Doanh nghiệp” quy mô nhất từ trước đến nay đã lan tỏa đến từng ngóc ngách, biến ngôi trường vốn dĩ nghiêm trang trở thành một ngày hội thực sự.
Dưới ánh nắng rực rỡ của một ngày đầu hạ, từ sáng sớm, tiếng loa đài thử âm thanh vang dội, hòa cùng tiếng cười nói rôm rả của hàng ngàn sinh viên đã tạo nên một bản giao hưởng của sức trẻ và hy vọng. Đây không chỉ là một buổi lễ thông thường, mà còn là nơi đánh dấu sự lột xác của cơ sở vật chất nhà trường sau khi nhận được khoản tài trợ khổng lồ giấu tên.
Ngay từ cổng chính, một chiếc cổng chào bằng bóng bay khổng lồ màu xanh trắng – màu truyền thống của trường đã được dựng lên kiêu hãnh. Đoàn thanh niên và các câu lạc bộ tình nguyện tất bật ngược xuôi.
Những bạn sinh viên nam khỏe khoắn đang hò nhau khênh những chậu hoa vạn thọ, hoa cúc vạn thọ rực rỡ xếp dọc lối đi chính, tạo thành một thảm hoa dẫn thẳng vào trung tâm sự kiện.
Phía sân trung tâm, các gian hàng của các doanh nghiệp đối tác đang được gấp rút hoàn thiện. Tiếng búa đóng đinh lạch cạch, tiếng rẹt rẹt của những cuộn băng keo, và tiếng chỉ dẫn của các giảng viên phụ trách tạo nên một khung cảnh lao động hăng say.
Này, bên trái cao lên một chút! Đúng rồi, treo tấm banner “Khát vọng vươn xa” cho thẳng vào! – Tiếng đội trưởng đội trang trí hô vang giữa đám đông.
Các bạn sinh viên nữ thì khéo léo hơn, họ cùng nhau cắt tỉa những dải ruy băng trang trí cho từng chiếc ghế trong hội trường lớn. Những bó hoa tươi thắm nhất, được tuyển chọn từ sáng sớm, bắt đầu được cắm vào các bình sứ đặt trên bàn đại biểu. Mùi hương của hoa ly quyện với mùi giấy mới của những tập tài liệu hướng nghiệp tạo nên một thứ mùi đặc trưng của sự khởi đầu đầy hứa hẹn.
Bên trong hội trường lớn với sức chứa hơn hai ngàn người, sự náo nhiệt dường như đạt đến đỉnh điểm. Hệ thống đèn LED hiện đại và dàn âm thanh “khủng” vừa được lắp đặt nhờ khoản tài trợ 5 tỷ đang được các kỹ thuật viên kiểm tra lần cuối. Ánh đèn màu quét qua những hàng ghế đỏ sẫm, phản chiếu sự hào hứng trên gương mặt của các sinh viên cuối khóa.
Minh Hoàng, trong chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi và quần tây thanh lịch, đang cùng các bạn trong nhóm dự án kiểm tra lại các slide thuyết trình.
Trông anh rạng rỡ hơn bao giờ hết, dù gương mặt có phần hơi nhợt nhạt và đôi khi anh lại khẽ đưa tay xoa nhẹ vùng bụng dưới của mình. Sự thay đổi nhỏ này không ai chú ý giữa sự rộn ràng xung quanh, nhưng đối với Hoàng, nó là một cảm giác kỳ lạ, một sự ấm áp vô hình đang nhen nhóm bên trong.
Hoàng, nhìn xem! Hội trường đẹp quá nhỉ? Nghe nói hôm nay có một vị khách mời cực kỳ quyền lực sẽ xuất hiện đấy! – Một người bạn vỗ vai Hoàng, hào hứng nói.
Hoàng mỉm cười, đôi mắt hướng về phía hàng ghế danh dự vẫn còn trống.
Ừ, mình cũng nghe bảo vậy. Hy vọng người đó sẽ mang lại nguồn cảm hứng lớn cho chúng ta.
Hoàng không hề hay biết, vị khách mời quyền lực đó lúc này đang ngồi trong một chiếc xe Limousine đen bóng đậu kín đáo ở phía sau cánh gà, lặng lẽ quan sát qua màn hình camera sự nhộn nhịp của ngôi trường và sự trưởng thành của vợ mình.
Ở các gian trưng bày thành tựu sinh viên, tiếng cười đùa không dứt. Có nhóm sinh viên đang tranh thủ selfie trước những tấm backdrop rực rỡ, có nhóm lại nghiêm túc duyệt lại kịch bản giới thiệu sản phẩm sáng tạo. Mọi thứ đều được chuẩn bị một cách tỉ mỉ nhất có thể để đón chào vị mạnh thường quân đã hào phóng giúp đỡ trường.
Bà Dung và ông Trần cũng có mặt từ sớm, họ đứng ở một góc khuất, nhìn ngắm khung cảnh rộn ràng mà lòng không khỏi xúc động. Họ tự hào vì trường học của con dâu mình ngày càng khang trang, và càng tự hào hơn khi biết con trai mình đã hồi phục thần tốc để chuẩn bị cho màn lộ diện vĩ đại này.
Ông nhìn kìa, thằng Hoàng trông chững chạc quá. Không còn cái vẻ trẻ con hay hờn dỗi như trước nữa. – Bà Dung khẽ khàng nói với chồng.
Ông Trần gật đầu, ánh mắt ánh lên sự mãn nguyện.
Tất cả là nhờ tình yêu đấy bà ạ. Thằng Bình cũng vậy, tôi vừa thấy nó đi lại trong phòng nghỉ phía sau, dáng đi vững lắm rồi.
Khi đồng hồ điểm 8 giờ sáng, tiếng nhạc hành khúc vang lên rộn rã, báo hiệu buổi lễ sắp chính thức bắt đầu.
Đội ngũ lễ tân trong những bộ áo dài thướt tha bắt đầu ổn định chỗ ngồi cho các doanh nghiệp. Sinh viên từ các khoa đổ về hội trường như những dòng thác nhỏ, tạo nên một biển người đầy sức sống.
Trên bục sân khấu, tấm màn nhung đỏ thẫm dần khép lại để chuẩn bị cho màn mở đầu bí mật. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cửa chính và cánh gà. Sự náo nhiệt dần chuyển sang một sự hồi hộp đầy mong đợi.
Hoàng đứng ở cánh gà, hít một hơi thật sâu để nén lại cảm giác hơi nôn nao trong lồng ngực. Anh tự nhủ với bản thân phải thật bình tĩnh để thực hiện bài thuyết trình tốt nhất. Anh không hề biết rằng, chỉ vài phút nữa thôi, giữa sự náo nhiệt này, trái tim anh sẽ vỡ òa khi nhìn thấy người đàn ông mà anh nghĩ đang ngồi trên xe lăn ở nhà, sẽ hiên ngang bước đi trên sân khấu này.
Ngày hội hướng nghiệp không chỉ mở ra cánh cửa sự nghiệp cho sinh viên, mà còn mở ra một trang sử mới cho tình yêu của Hoàng và Bình – một trang sử của sự công khai, tự hào và hạnh phúc vẹn tròn.
Bên trong cánh gà của hội trường lớn, Minh Hoàng cảm thấy trái tim mình như đang chơi một bản trống dồn dập với nhịp độ không thể kiểm soát. Xấp tài liệu thuyết trình trên tay anh đã hơi nhăn nhúm vì bị nắm quá chặt, những đầu ngón tay trắng bệch vì thiếu máu lưu thông. Mồ hôi rịn ra ở lòng bàn tay, thấm ướt cả lớp giấy mỏng, nhưng dường như Hoàng không còn tâm trí để để ý đến điều đó.
Một cảm giác hồi hộp chưa từng có bao trùm lấy anh. Đây không chỉ là một buổi thuyết trình lấy điểm, mà là cột mốc khẳng định sự trở lại của một Minh Hoàng hoàn toàn khác – không còn là kẻ lông bông, mà là một người đàn ông có trách nhiệm. Thế nhưng, ngay lúc này, cơ thể anh lại bắt đầu có những phản ứng kỳ lạ.
Đột nhiên, Hoàng cảm thấy khứu giác của mình trở nên nhạy bén một cách bất thường, đến mức đáng sợ. Bình thường, không khí trong hội trường chỉ là mùi máy lạnh, mùi nước hoa thoang thoảng của sinh viên và mùi gỗ mới của sân khấu. Nhưng lúc này, mọi thứ bỗng xộc thẳng vào mũi anh như một cơn bão.
Mùi nước hoa nồng gắt từ cô bạn lễ tân đứng cách đó năm mét, mùi cà phê đậm đặc từ ly của vị giảng viên gần đó, và cả mùi sơn mới từ những tấm backdrop vừa dựng lên… Tất cả quyện lại thành một thứ hỗn hợp nồng nặc, khó chịu, len lỏi vào từng tế bào phổi và tràn xuống lồng ngực.
Hoàng cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, một cảm giác buồn nôn trào dâng khiến anh phải cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên rỉ.
Hít sâu vào… Hoàng, mày làm được mà. – Anh tự nhủ, cố gắng hít một hơi thật sâu để làm dịu đi sự hỗn loạn của các giác quan.
Thế nhưng, hơi thở ấy không mang lại sự bình tĩnh như anh mong đợi. Ngược lại, nó kéo theo sự ngột ngạt đến tột cùng.
Bên ngoài sân khấu, tiếng nhạc hiệu của buổi lễ vang lên rộn rã, cắt ngang dòng suy nghĩ của Hoàng. Tiếng MC dõng dạc giới thiệu về tầm quan trọng của buổi hướng nghiệp và sự hiện diện của những vị khách mời danh dự. Mỗi lời nói qua hệ thống loa công suất lớn giống như một nhát búa gõ thẳng vào màng nhĩ của Hoàng.
Trong tích tắc, Hoàng đột nhiên cảm thấy không gian xung quanh mình bị rút cạn oxy. Anh há miệng thở dốc nhưng dường như không khí không thể lọt vào lồng ngực. Một cơn đau đầu kinh khủng bất ngờ sụp xuống như búa bổ, khiến tầm nhìn của anh nhòe đi trong chốc lát. Những ánh đèn sân khấu hắt vào cánh gà trở nên chói lòa, quay cuồng trước mắt anh.
Có lẽ vì nhiều ngày thức trắng để nghiên cứu tài liệu, có lẽ vì sự lo lắng tột độ, hay có lẽ vì mầm sống nhỏ bé trong bụng đang âm thầm đòi hỏi năng lượng từ cơ thể mẹ, mà sức lực của Hoàng đã cạn kiệt. Anh cảm thấy chân tay mình rụng rời, chiếc cặp sách và xấp tài liệu bỗng nặng nề như chì.
Đừng ngã… không được ngã lúc này… Hoàng lẩm bẩm, tay vịn chặt vào một cây cột chống sân khấu để giữ thăng bằng.
Hoàng nhắm nghiền mắt, cố gắng điều hòa lại nhịp tim. Cơn đau đầu cứ từng nhịp, từng nhịp giật lên đau đớn ở hai bên thái dương. Anh nhớ đến Bình.
Anh nhớ đến hình ảnh Bình ngồi trên xe lăn, kiên trì tập luyện từng bước đi. Anh nhớ đến lời hứa rằng anh sẽ trở thành niềm tự hào của Bình.
Anh Bình đang đợi mình ở nhà… mình không thể làm anh ấy thất vọng. – Ý nghĩ đó giống như một sợi dây cứu sinh kéo Hoàng lại giữa cơn sóng dữ của sự mệt mỏi.
Nhưng sự thật là cơ thể anh đang phản kháng mạnh mẽ. Mùi hương nồng nặc kia vẫn tiếp tục tấn công, làm dạ dày anh quặn thắt. Cảm giác khó thở khiến gương mặt Hoàng trở nên xanh xao, đôi môi mất đi sắc hồng thường ngày. Một vài người bạn cùng nhóm thuyết trình bắt đầu nhận thấy sự bất thường, họ lo lắng chạy lại.
Hoàng! Cậu sao thế? Mặt cậu tái nhợt kìa, có cần gọi y tế không?
Hoàng xua tay, cố gắng nặn ra một nụ cười héo hắt.
Mình không sao… chắc do hơi thiếu ngủ thôi. Một chút nữa là ổn.
MC bên ngoài đã bắt đầu hô vang tên anh.
Và sau đây, xin mời sinh viên Minh Hoàng, đại diện cho nhóm dự án khởi nghiệp tiềm năng nhất năm nay, bước lên sân khấu để bắt đầu bài thuyết trình của mình!
Tiếng vỗ tay rền vang của hơn hai ngàn sinh viên giống như một luồng điện xẹt qua người Hoàng, ép anh phải tỉnh táo lại. Anh chỉnh lại cổ áo, dùng hết sức bình sinh để đứng thẳng lưng. Cơn đau đầu vẫn âm ỉ, cảm giác nôn nao vẫn trực chờ, nhưng ánh mắt anh lại ánh lên một sự kiên định kỳ lạ.
Hoàng không hề biết rằng, ngay phía sau tấm màn nhung, cách anh chỉ vài bước chân, Thế Bình đang đứng đó.
Bình nhìn thấy hết sự run rẩy của Hoàng, nhìn thấy vẻ xanh xao trên mặt vợ mình và trái tim anh đau thắt lại. Bình chỉ muốn lao ra ngay lập tức để bế bổng Hoàng vào lòng, để bảo cậu rằng: “Đừng làm nữa, có anh ở đây rồi.”
Nhưng Bình biết, đây là khoảnh khắc của Hoàng. Đây là lúc cậu chứng minh bản thân mình. Anh nắm chặt đôi tay, đôi chân vững chãi đứng ẩn sau cánh gà, sẵn sàng lao ra bất cứ lúc nào nếu Hoàng gục ngã.
Hoàng bước những bước chân đầu tiên ra khỏi bóng tối của cánh gà, tiến về phía ánh đèn sân khấu rực rỡ. Mỗi bước đi là một sự đấu tranh với cơn choáng váng. Khi anh đứng trước bục micro, nhìn xuống biển người bên dưới, cảm giác khó thở lại ập đến một lần nữa. Anh mở tài liệu ra, giọng nói khởi đầu hơi run rẩy.
Kính… kính thưa quý vị đại biểu… và các bạn sinh viên…
Dưới hàng ghế đại biểu, ông Trần và bà Dung lo lắng nhìn nhau. Họ nhận ra sự bất ổn của con dâu. Cả hội trường nín lặng, chờ đợi. Và chính trong khoảnh khắc Hoàng cảm thấy mình sắp lịm đi vì cơn đau đầu bủa vây, một mùi hương quen thuộc – mùi của nước biển và sương sớm, mùi hương riêng biệt của Thế Bình – bỗng nhiên thoảng qua mũi anh, dù Bình không hề ở gần.
Đó là sức mạnh của tình yêu, là sợi dây liên kết vô hình đã tiếp thêm cho Hoàng một hơi thở cuối cùng để anh bắt đầu bài nói của mình. Hoàng không biết rằng, kỳ tích thật sự không nằm ở bài thuyết trình, mà nằm ở người đàn ông đang đứng sau lưng anh, và mầm sống đang âm thầm tiếp thêm sức mạnh cho anh từ bên trong.
Bầu không khí trong hội trường lúc này căng thẳng như dây đàn vừa được siết chặt. Phía dưới lối đi chính, ông Phạm và bà Thủy – ba mẹ của Minh Hoàng – đang lật đật sải bước vào trong. Gương mặt họ lấm tấm mồ hôi, hơi thở còn dồn dập vì vừa giải quyết xong công việc kinh doanh ở cửa hàng để kịp chạy đến đây.
Bà Dung đang ngồi ở hàng ghế đại biểu, vừa thấy anh chị sui gia liền tươi cười vẫy tay ra hiệu. Sự xuất hiện của đầy đủ hai bên gia đình như một luồng điện ấm áp truyền thẳng lên sân khấu. Minh Hoàng đang trong cơn choáng váng, nhưng khi ánh mắt anh chạm phải nụ cười khích lệ của ba mẹ, mọi cơn đau đầu, mọi mùi hương khó chịu dường như lùi xa. Anh đứng thẳng lưng, hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên vang dội, truyền cảm và lưu loát đến lạ kỳ. Bài thuyết trình của Hoàng kết thúc trong tiếng vỗ tay rền vang không ngớt, một sự khẳng định đanh thép cho nỗ lực không ngừng nghỉ của “thiếu gia” ngày nào.
Tiếp sau đó là những bài thuyết trình của các đại diện khác. Không khí hội trường bắt đầu chuyển sang giai đoạn gay cấn khi anh MC bước ra, nụ cười trên môi vẫn rạng rỡ nhưng ánh mắt lại chứa đựng sự thử thách. Những câu hỏi hóc búa về chiến lược kinh doanh toàn cầu, sự biến động của thị trường kỹ thuật số và quản trị rủi ro được đặt ra liên tiếp. Nhiều sinh viên ưu tú đứng lên trả lời nhưng đều bị ngắc ngứ trước chiều sâu của vấn đề.
Có vẻ như những câu hỏi này thực sự là một bài toán khó. – Anh MC dẫn dắt đầy lôi cuốn – Vì không ai có thể đưa ra đáp án hoàn chỉnh, nên ngay bây giờ, tôi xin phép được mời một vị khách mời đặc biệt. Anh ấy sẽ không chỉ đưa ra đáp án, mà còn mở ra một tầm nhìn mới cho các em. Anh hiện đang là Tổng giám đốc của tập đoàn công nghệ hàng đầu nước ta, một người mà sự trở lại của anh ấy đã khiến thị trường chứng khoán chao đảo những ngày qua.
Ngay lập tức, anh MC chỉ tay lên màn hình LED khổng lồ phía sau. Một đoạn clip giới thiệu bắt đầu chạy, và toàn bộ hội trường bỗng chốc rơi vào một sự im lặng sững sờ, trước khi bùng nổ bởi những tiếng trầm trồ kinh ngạc.
Trên màn hình, những dòng chữ vàng kim hiện lên trên nền đen sang trọng, liệt kê một bản thành tích mà bất cứ ai nhìn vào cũng thấy choáng ngợp.
Thủ khoa đầu ra của ba trường đại học top đầu trong và ngoài nước bao gồm Đại học Kinh tế Quốc dân, Đại học Bách khoa và một trường thuộc khối Ivy League tại Mỹ.
Sở hữu song song bằng Tiến sĩ Kinh tế học và Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh (MBA) khi chỉ mới bước sang tuổi 26.
Sáng lập và điều hành chuỗi startup công nghệ đạt định giá “Kỳ lân” chỉ sau 3 năm hoạt động. Hiện là người đứng đầu tập đoàn công nghệ đa quốc gia với hơn 50 chi nhánh trên toàn thế giới.
Những chiếc cúp danh giá lần lượt hiện ra trên màn hình, lấp lánh dưới ánh đèn kỹ thuật số.
Giải thưởng Lãnh đạo tài ba Châu Á – Thái Bình Dương.
Gương mặt truyền cảm hứng kinh doanh toàn cầu năm 2020.
Top 10 doanh nhân trẻ có sức ảnh hưởng nhất khu vực.
Dưới hội trường, sinh viên xôn xao không ngớt. Những tiếng xì xào vang lên khắp nơi.
Trời ơi, đây là người bình thường thật sao? Học 3 bằng thủ khoa thì thời gian đâu mà ngủ?
Nhìn kìa, bằng Tiến sĩ danh dự từ Đại học Oxford nữa! Anh ấy là quái vật phương nào vậy?
Không chỉ giỏi mà còn là người truyền cảm hứng… Tôi nghe nói anh ấy từng gặp một tai nạn rất nặng nhưng vẫn điều hành tập đoàn từ xa. Thật không thể tin được!
Minh Hoàng đứng ở phía dưới sân khấu, đôi mắt mở to nhìn lên màn hình. Anh thấy cái tên Trần Thế Bình hiện lên trang trọng ở dòng cuối cùng.
Tim anh hẫng đi một nhịp. Anh biết Bình giỏi, anh biết Bình là thiên tài, nhưng khi nhìn thấy toàn bộ đế chế tri thức và thành tựu của chồng mình được phô diễn một cách hoàn hảo như thế này, Hoàng cảm thấy vừa tự hào, vừa có chút choáng ngợp đến nghẹt thở.
Và ngay bây giờ… Giọng MC hào hứng lên đến đỉnh điểm – Xin hãy dành một tràng pháo tay nồng nhiệt nhất để chào đón vị khách mời đặc biệt, nhà tài trợ chính của chương trình. Tổng giám đốc Trần Thế Bình!
Cánh cổng lớn của hội trường từ phía sau cánh gà từ từ mở ra. Ánh đèn spotlight trắng xanh rực rỡ hội tụ về một điểm duy nhất. Trong suy nghĩ của tất cả sinh viên và giảng viên, họ đang chờ đợi một chiếc xe lăn được đẩy ra, hoặc một người đàn ông cần người dìu bước.
Nhưng không.
Từ trong bóng tối, một đôi chân dài vững chãi trong chiếc quần tây may đo cao cấp bước ra một cách dứt khoát. Tiếng giày da nện xuống sàn gỗ sân khấu tạo nên những âm thanh đanh thép, đầy uy lực. Trần Thế Bình xuất hiện trong bộ vest ba mảnh màu xanh navy, dáng người cao rạng rỡ, bờ vai rộng và gương mặt cương nghị, đầy khí chất của một người dẫn đầu.
Anh không hề dùng xe lăn. Anh không hề cần người đỡ.
Cả hội trường như nổ tung. Hàng ngàn sinh viên đứng bật dậy, tiếng vỗ tay vang dội như muốn sập cả trần nhà. Những tiếng la hét kinh ngạc vang lên.
Anh ấy đứng được rồi! Anh ấy đi lại được rồi!
Thần tượng của tôi! Anh ấy thực sự là một kỳ tích sống!
Bình bước đi hiên ngang, khí thế ngời ngời. Anh không nhìn về phía khán giả, mà ánh mắt đầu tiên anh hướng tới chính là Minh Hoàng đang đứng sững sờ ở góc sân khấu. Bình khẽ nhếch môi, nụ cười vừa ngạo nghễ vừa chứa đựng sự sủng ái vô bờ bến dành riêng cho vợ mình.
Hoàng cảm thấy nước mắt mình trào ra. Cơn đau đầu ban nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một niềm hạnh phúc vỡ òa. Người đàn ông vừa tối qua còn nằm dưới thân anh, rên rỉ đòi anh chăm sóc cho đôi chân đau nhức, giờ đây đang đứng trước mặt cả thế giới như một vị thần.
Bình tiến đến bục micro, giọng nói trầm ấm, đầy uy lực vang lên.
Chào các bạn sinh viên. Về câu hỏi hóc búa ban nãy, tôi tin rằng câu trả lời không nằm ở sách vở, mà nằm ở sự kiên trì vượt qua nghịch cảnh của mỗi chúng ta.
Hội trường lớn của trường Đại học Kinh tế chưa bao giờ rơi vào trạng thái phấn khích đến nghẹt thở như lúc này. Sau màn xuất hiện đầy quyền uy trên đôi chân vững chãi, Trần Thế Bình bước đến bục diễn giả với phong thái của một vị vua vừa trở về vương quốc của mình. Ánh đèn spotlight rực rỡ soi rọi gương mặt cương nghị, từng cử chỉ chỉnh mic hay cái mỉm cười nhẹ của anh cũng đủ khiến không gian bên dưới xôn xao.
Phần giao lưu bắt đầu, hàng trăm cánh tay giơ lên. Bình không hề tỏ ra xa cách, anh chọn ngẫu nhiên các sinh viên để đặt câu hỏi. Mỗi khi anh cất giọng trả lời, sự thông tuệ và tầm nhìn vĩ mô quyện cùng chất giọng trầm ấm khiến cả hội trường mê đắm. Đám con gái bên dưới không ngừng xuýt xoa, những chiếc điện thoại được giơ cao để ghi lại khoảnh khắc nam thần bằng xương bằng thịt đang tỏa sáng. Ánh đèn LED từ các thiết bị ghi hình chớp nháy liên tục như những vì sao rụng xuống sân khấu.
Thưa anh, làm thế nào để giữ vững tâm thế khi đối mặt với thất bại cận kề? – Một sinh viên đặt câu hỏi.
Bình khẽ chỉnh lại tay áo vest, điềm tĩnh đáp: – Thất bại chỉ là một khái niệm mang tính thời điểm. Nếu bạn coi nó là điểm dừng, nó là thất bại. Nếu bạn coi nó là bước đệm để đứng dậy mạnh mẽ hơn, như cách tôi đã đứng dậy hôm nay, thì nó là một bài học đắt giá.
Cách trả lời đầy bản lĩnh và phong thái đỉnh đạc của anh khiến ngay cả các giảng viên lão thành cũng phải gật đầu tán thưởng. Anh không chỉ nói về kinh doanh, anh đang nói về triết lý sống của một người đã bước qua cửa tử để hồi sinh.
Không khí đang đẩy lên cao trào thì một bạn sinh viên nam người ngoại quốc đứng dậy. Cậu ấy cầm mic và bất ngờ đặt một câu hỏi bằng tiếng Nhật vô cùng lưu loát về chiến lược phát triển phần mềm AI của tập đoàn tại thị trường Đông Á.
Cả hội trường bỗng chốc im bặt. Những sinh viên ngồi gần đó bắt đầu xì xào.
Gì vậy? Hỏi tiếng Nhật luôn à? Đánh đố nhau chắc?
Anh ấy giỏi kinh tế, giỏi công nghệ, nhưng ngoại ngữ khó như tiếng Nhật thì làm sao mà…
Nếu anh ấy mà nói được tiếng Nhật nữa thì chắc tao đi chết quá, cảm thấy sống chật đất thật sự. Sao trên đời lại có người hoàn hảo đến mức vô lý như vậy?
Tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía Bình, chờ đợi một sự lúng túng hoặc một yêu cầu thông dịch viên. Thế nhưng, Trần Thế Bình chỉ khẽ nhếch mép cười – một nụ cười đầy tự tin và ngạo nghễ. Anh không cần đến một giây suy nghĩ, ngay khi bạn sinh viên kia vừa dứt lời, Bình đã đáp lại bằng một tràng tiếng Nhật cực kỳ chuẩn xác, ngữ điệu tự nhiên như người bản xứ.
はい、ご質問ありがとうございます。当社のAI戦略については… (Vâng, cảm ơn câu hỏi của bạn. Về chiến lược AI của công ty chúng tôi…)
Cả hội trường như nổ tung ngay tại chỗ. Tiếng la hét, tiếng gào thét vì quá phấn khích vang dội khắp các dãy ghế.
Đụ má, tiếng Nhật thật kìa! Anh ấy nói tiếng Nhật như gió luôn!
Quái vật! Anh ấy thực sự là quái vật!
Tao chính thức quỳ lạy thần tượng của mình. Không còn từ ngữ nào để diễn tả sự hoàn hảo này nữa!
Sự ngưỡng mộ lúc này đã biến thành một sự sùng bái. Các sinh viên nhìn Bình như nhìn một huyền thoại sống. Anh không chỉ có trí tuệ, có tiền bạc, có nghị lực mà còn sở hữu những kỹ năng khiến người khác phải tự ti.
Giữa cơn bão cảm xúc đó, một bạn sinh viên nữ ở hàng ghế phía dưới, có lẽ vì quá phấn khích nên đã chớp lấy thời cơ khi mic được chuyển qua, hét lớn một câu hỏi mà tất cả mọi người đều tò mò.
Anh Bình ơi! Anh hoàn hảo như vậy, thì anh đã… đã có vợ chưa ạ?
Câu hỏi mang tính đời tư này khiến cả khán phòng nín thở một lần nữa. Đây là điều mà hàng ngàn trái tim thiếu nữ đang mong đợi câu trả lời là “chưa”. Bình nghe thấy câu hỏi, anh không hề khó chịu mà ngược lại, ánh mắt anh bỗng trở nên dịu dàng một cách lạ thường. Anh khẽ liếc về phía cánh gà, nơi Minh Hoàng đang đứng nấp sau tấm màn, rồi quay lại nhìn toàn thể sinh viên.
Câu hỏi này… thực sự rất hay. – Bình nói chậm rãi, nụ cười trên môi anh lúc này không còn là sự ngạo nghễ của một vị TGĐ, mà là sự hạnh phúc của một người đàn ông đang yêu – Về chuyện này, tôi xin đính chính một chút. Tôi không còn độc thân nữa.
Tiếng thở dài nuối tiếc vang lên đồng loạt, nhưng Bình chưa dừng lại ở đó. Anh hít một hơi thật sâu, dõng dạc tuyên bố trước hàng ngàn người.
Vợ tôi… thực ra cũng là một sinh viên của trường đại học này. Và hôm nay, người ấy cũng có mặt ở đây.
Rầm!
Cả khán phòng chính thức nổ tung thật sự! Sự náo động đạt đến đỉnh điểm, sinh viên đứng hết lên ghế, la hét, huýt sáo, tìm kiếm xung quanh. Tiếng xì xào vang lên như ong vỡ tổ.
Cái gì?! Vợ anh ấy học trường mình sao?
Ai? Là ai mà tốt số đến mức cứu cả thiên hà như vậy?
Trời ơi, tôi ghen tị quá! Công chúa nào đã lọt vào mắt xanh của anh ấy thế này?!
Dưới hàng ghế đại biểu, ông Phạm, bà Thủy và vợ chồng bà Dung nhìn nhau cười rạng rỡ. Họ biết quả bom này sẽ gây ra chấn động như thế nào. Còn Minh Hoàng, đứng sau cánh gà, mặt anh đỏ bừng như quả cà chua chín, tim đập loạn nhịp đến mức muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh vừa hạnh phúc vì sự công khai đầy tự hào của Bình, vừa lo sợ sự chú ý của hàng ngàn người sắp đổ dồn về phía mình.
Bình đứng trên sân khấu, ánh mắt tràn đầy sự sủng ái nhìn thẳng về phía cánh gà, nơi anh biết vợ nhỏ của mình đang đứng. Anh đang chờ đợi khoảnh khắc để bước xuống và dắt tay Hoàng ra trước toàn thế giới, để minh chứng rằng mọi thành công, mọi kỳ tích và cả đôi chân này đều thuộc về người duy nhất đó.