Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Kẻ Tàn Phế Trong Mắt Em
  3. Chương 8
Prev
Next

Sáng thứ Hai, tại phòng tập vật lý trị liệu riêng trong biệt thự, không khí đặc quánh sự quyết tâm. Bình đang mồ hôi nhễ nhại, hai tay nắm chặt thanh xà, cố gắng nhấc đôi chân vẫn còn run rẩy của mình lên. Hoàng đứng ngay phía trước, tay cầm khăn bông, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch.
​
Anh Bình, nhìn em này. – Hoàng tiến lại gần, khoảng cách chỉ cách Bình chưa đầy một bước chân. – Dạo này anh chăm chỉ quá, em quyết định sẽ đặt ra một quy tắc mới để cổ vũ anh.

​Bình hít một hơi thật sâu, gương mặt đỏ bừng vì gắng sức, nhìn Hoàng đầy nghi hoặc: – Quy tắc gì? Đừng có bảo là bắt tôi mặc lại cái váy hồng đấy nhé.

​Hoàng cười khanh khách, anh ghé sát tai Bình, hơi thở ấm nóng khiến Bình suýt chút nữa là buông tay khỏi thanh xà: – Không. Từ hôm nay, nếu anh tự mình đi được một bước không cần ai đỡ, em sẽ cho anh hôn một cái. Hai bước là hai cái. Cứ thế mà nhân lên. Anh thấy sao?

​Cái tin này đối với Bình giống như một liều thuốc tăng trọng loại cực mạnh. Đôi mắt anh rực sáng lên, yết hầu khẽ chuyển động. Anh nhìn đôi môi hồng nhuận, mềm mại đang mỉm cười trước mặt, rồi nhìn xuống đôi chân mình. Một sự khao khát cháy bỏng thiêu đốt tâm trí anh.
​
Em nói thật đấy nhé? Quân tử nhất ngôn! – Bình gầm khẽ qua kẽ răng.
​
Quân tử nhất ngôn! – Hoàng nháy mắt, lùi lại đúng một bước, tạo ra một khoảng trống đầy khiêu khích. – Nào, nụ hôn đầu tiên đang đợi anh đây.
​
​Bình nghiến răng đến mức phát ra tiếng kêu ken két. Anh dồn toàn bộ sức lực vào cơ bụng và cơ đùi – những phần mà anh đã khổ luyện suốt thời gian qua. Cánh tay anh gồng lên, gân xanh nổi đầy trên mu bàn tay.

​Hoàng đứng đó, không còn trêu chọc nữa. Anh chăm chú nhìn từng chuyển động của Bình, lòng bàn tay cũng thâm đẫm mồ hôi vì lo lắng. Anh làm điểm tựa tinh thần cho Bình, liên tục cổ vũ: – Cố lên anh! Chỉ một bước thôi. Một bước là chạm tới em rồi.

​Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán Bình, nhỏ xuống sàn gỗ. Một giây, hai giây… và rồi, một kỳ tích nhỏ nhoi đã xảy ra. Bàn chân phải của Bình khẽ nhấc lên khỏi mặt đất, run rẩy trong không trung rồi hạ xuống phía trước khoảng mười centimet. Tuy chưa phải là một bước đi hoàn chỉnh, nhưng đó là lần đầu tiên anh tự di chuyển chân mình mà không có sự trợ giúp của máy móc.

​Bình thở dốc, toàn thân run bắn vì kiệt sức, nhưng ánh mắt anh lại tràn đầy sự đắc thắng. Anh buông tay khỏi thanh xà, đổ ập về phía trước. Theo đúng kịch bản, Hoàng lao ra đỡ lấy anh. Hai cơ thể va chạm vào nhau, nóng hổi và ướt đẫm mồ hôi.
​
Một bước… – Bình thì thầm, giọng khàn đặc vì mệt nhưng chứa đầy vẻ chiếm hữu. – Đến lượt em thực hiện lời hứa.

​Hoàng không hề do dự. Anh ôm lấy gương mặt đẫm mồ hôi của Bình, đặt lên môi anh một nụ hôn thật sâu, thật nồng nàn. Nụ hôn này không còn sự bàng hoàng như lần đầu trong tủ kính, mà là sự công nhận, sự khích lệ và cả tình yêu thầm kín đang lớn dần. Vị mặn của mồ hôi quyện với vị ngọt của đôi môi tạo nên một dư vị khó quên.
​
​Kể từ ngày đó, phòng tập vật lý trị liệu trở thành thiên đường của những nụ hôn. Cứ mỗi sáng, người ta lại thấy Bình nỗ lực đến kiệt cùng chỉ để đổi lấy một cái chạm môi từ Hoàng.

​Có những ngày Bình ngã nhào, đầu gối thâm tím, nhưng chỉ cần Hoàng ngồi xuống xoa bóp và hứa rằng “Lần sau bù gấp đôi”, Bình lại như được hồi sinh mạnh mẽ. Ngọt ngào len lỏi vào từng buổi tập khô khốc. Hoàng không chỉ là người giám sát, cậu còn là một phần thưởng sống động khiến Bình cảm thấy việc tập luyện không còn là một cực hình.

​Bình bắt đầu có những bước đi vững chãi hơn. Từ một bước, lên ba bước, rồi năm bước. Và tất nhiên, số lượng nụ hôn cũng tăng lên tỉ lệ thuận. Có lần, sau khi đi được hết chiều dài thanh xà kép, Bình đã “đòi nợ” đến mức khiến môi Hoàng sưng tấy lên, khiến Hoàng phải mếu máo kêu trời.

​Anh ăn gian quá! Một bước là một cái hôn nhẹ thôi, ai cho anh hôn sâu thế hả?

​Bình lúc đó chỉ cười hì hì, vẻ mặt hớn hở của một người đàn ông vừa giành được chiến thắng vĩ đại: – Em đâu có quy định là hôn kiểu gì. Tôi chỉ đang tận dụng quyền lợi của mình thôi.
​
​Sự tiến bộ của Bình khiến cả gia đình và các bác sĩ phải kinh ngạc. Bà Dung nhiều lần đứng ngoài cửa phòng tập, nhìn thấy cảnh Hoàng lau mồ hôi cho Bình, rồi Bình vụng về ôm lấy eo Hoàng để giữ thăng bằng, bà lại lén lau nước mắt vì hạnh phúc. Bà biết, thuốc tốt nhất thế gian này chính là Minh Hoàng.

​Dần dần, Bình không chỉ đi được trong phòng tập. Anh bắt đầu thử bước đi trong vườn, dưới sự dìu dắt của Hoàng.

Hoàng luôn ở bên cạnh, tay này giữ lấy tay Bình, tay kia vòng qua eo anh. Hoàng không chỉ là điểm tựa vật lý, mà là điểm tựa cho cả linh hồn Bình.

​Một buổi chiều, khi hoàng hôn buông xuống, Bình đã tự mình đi được từ xe lăn đến băng ghế đá nơi Hoàng đang ngồi – một khoảng cách gần năm mét.

Khi ngồi xuống được cạnh Hoàng, Bình không đòi hôn ngay. Anh chỉ lặng lẽ nắm lấy tay Hoàng, nhìn ra mặt hồ xa xăm.
​
Hoàng này… cảm ơn em. – Bình nói, giọng trầm ấm. – Nếu không có em, có lẽ tôi vẫn còn đang ngồi trên cái xe đó và oán hận cuộc đời.

​Hoàng tựa đầu vào vai Bình, mỉm cười hạnh phúc: – Em không làm gì cả. Chính tình yêu của anh dành cho… em mới là động lực đấy chứ.

​Cả hai cùng bật cười. Sự ngọt ngào bủa vây lấy họ trong không gian yên bình. Họ biết rằng con đường phía trước vẫn còn phải cố gắng nhiều, chẳng mấy chốc nữa thôi Trần Thế Bình sẽ có thể đường đường chính chính bế bổng Minh Hoàng lên và đi dạo khắp thế gian.

​Hóa ra, kỳ tích không phải là điều gì quá xa xôi, nó nằm ở sự kiên trì của một người đàn ông muốn đứng vững để bảo vệ người mình yêu, và sự dịu dàng của một người vợ sẵn sàng làm “phần thưởng” cho mọi nỗ lực của chồng mình.

Trong căn phòng hội chẩn của bệnh viện phục hồi chức năng hàng đầu thành phố, bầu không khí vốn dĩ luôn căng thẳng và đặc quánh mùi cồn y tế hôm nay lại bị phá vỡ bởi những tiếng xì xào kinh ngạc. Trên màn hình máy chiếu là những tấm phim chụp cộng hưởng từ và các thông số vận động mới nhất của bệnh nhân Trần Thế Bình.

​Bác sĩ trưởng khoa Vũ, một người đã có hơn ba mươi năm kinh nghiệm trong ngành chỉnh hình và từng điều trị cho hàng ngàn ca chấn thương cột sống, chậm rãi tháo kính xuống. Ông nhìn vào biểu đồ tiến triển của Bình, rồi quay sang nhìn các cộng sự trẻ của mình.
​
Đây đúng là một kỳ tích. – Bác sĩ Vũ thốt lên, giọng nói không giấu nổi sự chấn động. – Theo đúng phác đồ và tình trạng tổn thương dây thần kinh từ hai năm trước, khả năng đứng vững của cậu ấy vốn chỉ dưới mười phần trăm. Vậy mà chỉ trong vài tháng ngắn ngủi, các nhóm cơ chi dưới không những không bị teo biến mà còn đang hồi phục với tốc độ chóng mặt.
​
​Các bác sĩ trẻ vây quanh bảng thông số, bàn tán xôn xao. Họ nhìn thấy trên biểu đồ, biên độ dao động của các sợi thần kinh vận động đã bắt đầu có tín hiệu phản hồi mạnh mẽ.
​
Thưa bác sĩ Vũ, tháng trước cậu ấy vẫn còn phải dùng nẹp cố định hoàn toàn, nhưng báo cáo sáng nay cho thấy bệnh nhân đã có thể tự nhấc chân mà không cần sự hỗ trợ của robot. – Một bác sĩ trẻ lên tiếng – Có phải chúng ta đã bỏ lỡ một phản ứng sinh hóa nào đó trong quá trình điều trị không?

​Bác sĩ Vũ khẽ lắc đầu, ánh mắt ông nhìn qua ô cửa kính quan sát xuống phòng tập vật lý trị liệu phía dưới. Ở đó, Thế Bình đang mồ hôi đầm đìa, hai tay siết chặt lấy thanh xà kép, đôi chân run rẩy nhưng đầy kiên định đang cố gắng bước những bước đi ngắn ngủi. Và ngay bên cạnh anh, một chàng trai trẻ với gương mặt rạng rỡ đang không ngừng vỗ tay, thỉnh thoảng lại chạy tới lau mồ hôi và ghé sát tai bệnh nhân thầm thì điều gì đó khiến Thế Bình dù đang đau đớn cũng phải mỉm cười.
​
Y học có giới hạn của nó, nhưng ý chí con người thì không. – Bác sĩ Vũ mỉm cười đắc ý – Nhưng nhìn xem, liều thuốc thực sự của cậu Bình không nằm trong những ống tiêm của chúng ta đâu. Nó nằm ở cái cậu thanh niên đang đứng cạnh kia kìa.

​Thực tế tại phòng tập, những gì diễn ra còn khốc liệt và cảm động hơn những gì các bác sĩ thấy trên giấy tờ. Bình cảm nhận được từng thớ cơ đùi như đang bị xé toạc, những cơn đau chạy dọc từ thắt lưng xuống gót chân như có hàng ngàn mũi kim châm vào. Thế nhưng, mỗi khi anh định buông xuôi, mỗi khi đôi tay muốn buông khỏi thanh xà, Minh Hoàng lại xuất hiện.

​Hoàng không chỉ đứng nhìn. Anh làm mọi cách để Bình không cảm thấy cô đơn trong cuộc chiến này. Khi Bình đau đến mức nghiến răng bật máu, Hoàng sẽ đưa bàn tay mình cho anh nắm lấy.
​
Này anh Thủy Thủ, đừng có làm vẻ mặt thảm hại đó. – Hoàng vừa cười vừa trêu chọc – Bác sĩ bảo anh tiến bộ lắm rồi. Nếu anh đi hết chiều dài thanh xà này, tối nay em sẽ cho anh ăn món anh thích nhất, và… cho anh thêm một nụ hôn nữa.

​Bình nhìn vào đôi mắt trong veo của Hoàng, nỗi đau thể xác dường như dịu đi hẳn. Anh gầm lên một tiếng nhỏ trong cổ họng, dồn toàn bộ sức lực vào đôi chân. Kỳ tích mà các bác sĩ nói đến, thực chất được xây dựng từ những lần ngã đau điếng, từ những đêm Hoàng xoa bóp cho anh đến tận mờ sáng, và từ niềm tin tuyệt đối rằng anh phải đứng dậy để bảo vệ người này.

​Trong những lần kiểm tra định kỳ, các y tá thường rỉ tai nhau về cặp đôi đặc biệt này. Họ thấy Thế Bình – người từng được coi là “ca bệnh khó chiều nhất lịch sử bệnh viện” vì sự lầm lì và hung dữ – giờ đây ngoan ngoãn như một đứa trẻ mỗi khi Minh Hoàng xuất hiện.
​
Chị có thấy không? – Một cô y tá trẻ thì thầm – Hôm qua tôi thấy cậu Bình cố gắng đứng dậy chỉ để với lấy chiếc áo khoác cho cậu Hoàng vì sợ cậu ấy lạnh. Cả phòng tập ai cũng sững sờ. Đó không chỉ là phục hồi chức năng, đó là sức mạnh của tình yêu đấy.

​Sự tiến bộ của Bình không chỉ nằm ở đôi chân. Nó nằm ở ánh mắt đã mất đi sự u ám, ở nụ cười đã bắt đầu xuất hiện thường trực trên môi. Các bác sĩ nhận ra rằng, đối với những bệnh nhân chấn thương hệ thần kinh, tâm lý chiếm đến bảy mươi phần trăm sự thành công. Và Minh Hoàng chính là chuyên gia tâm lý xuất sắc nhất mà không bằng cấp nào có thể so sánh được.

​Bác sĩ Vũ bước xuống phòng tập, ông đặt tay lên vai Bình, gật đầu đầy tán thưởng.

Cậu Bình, tôi phải chúc mừng cậu. Với đà này, trong vòng hai tháng tới, cậu có thể bỏ xe lăn hoàn toàn và bắt đầu tập đi với gậy. Đây thực sự là một trường hợp hiếm hoi trong sự nghiệp của tôi.

​Bình nhìn bác sĩ, rồi quay sang nhìn Hoàng đang đứng cạnh với vẻ mặt đầy tự hào. Anh khẽ siết lấy tay Hoàng, giọng đầy xúc động.

Cảm ơn bác sĩ. Nhưng công lớn nhất… là của người này.

​Hoàng đỏ mặt, hắng giọng một cái để che giấu sự thẹn thùng.

Bác sĩ đừng nghe anh ấy nịnh. Anh ấy chỉ muốn nhanh khỏi để đòi nợ em thôi.

​Cả phòng tập vang lên tiếng cười ấm áp. Kỳ tích y học này không chỉ là một chiến thắng của khoa học, mà còn là một bài ca về sự kiên trì và sức mạnh của tình yêu. Những vết sẹo trên đôi chân Bình có thể vẫn còn đó, nhưng chúng đã trở thành huy chương của sự nỗ lực.

​Dưới ánh nắng rực rỡ len qua cửa sổ phòng tập, Bình thực hiện một bước đi vững chãi nhất từ trước đến nay. Anh không cần nắm thanh xà, anh chỉ cần nắm lấy tay Hoàng. Bước đi ấy không chỉ đưa anh về phía trước, mà còn đưa anh về phía một tương lai hạnh phúc, nơi không còn xe lăn, không còn bóng tối, chỉ có sự tự do và tình yêu bất tận.

Sáu tháng sau, cuộc đời của Minh Hoàng đã lật sang một trang hoàn toàn mới, rực rỡ và đầy hoài bão. Ngôi biệt thự họ Trần không còn là một nhà giam vàng son nơi anh phải trả nợ, mà đã trở thành tổ ấm thực sự, nơi chắp cánh cho những ước mơ mà anh từng đánh mất trong những cơn say tuý lúy của tuổi trẻ.

​Ngày trước, vì mải mê ăn chơi, tụ tập cùng đám bạn thiếu gia, Hoàng đã bỏ ngang việc học đại học khi mới đi được nửa chặng đường. Anh từng nghĩ đời mình cứ thế trôi đi trong những cuộc vui vô nghĩa. Nhưng giờ đây, nhìn vào sự nỗ lực phi thường của Bình, nhìn vào cách người đàn ông ấy chiến đấu với từng thớ cơ để đứng dậy, Hoàng cảm thấy hổ thẹn nếu chính mình cứ dậm chân tại chỗ.

​Chính Bình là người đã thúc đẩy Hoàng quay lại trường. Anh không muốn vợ của mình chỉ quanh quẩn trong bốn bức tường chăm sóc anh.
Anh muốn Hoàng tỏa sáng, muốn Hoàng có một tương lai kiêu hãnh.
​
Em thông minh thế này, bỏ học thì phí quá. – Bình từng nói khi đang tựa đầu vào vai Hoàng trong một buổi chiều lộng gió. – Quay lại trường đi. Anh sẽ là đại gia tài trợ học bổng cho em suốt đời.

​Với sự ủng hộ tuyệt đối về cả tinh thần lẫn tài chính từ Bình, Hoàng đã quyết tâm nộp đơn học lại. Những ngày đầu trở lại giảng đường, Hoàng không tránh khỏi cảm giác bỡ ngỡ. Anh lớn tuổi hơn các sinh viên khóa dưới, kiến thức cũng rơi rụng ít nhiều. Thế nhưng, mỗi tối khi trở về nhà, thấy Bình đang ngồi chờ bên bàn làm việc với một ly sữa ấm, Hoàng lại có thêm động lực để thức trắng đêm ôn bài.

​Hoàng của hiện tại không còn là tay chơi khét tiếng. Anh đi học với trang phục giản dị, đeo kính, tay ôm xấp giáo trình dày cộm. Sự thay đổi này khiến bạn bè cũ kinh ngạc, còn ba mẹ Hoàng thì không cầm được nước mắt vì tự hào. Anh nhận ra rằng, việc học không chỉ là lấy một tấm bằng, mà là để xứng đáng với sự kỳ vọng và tình yêu mà Bình dành cho mình.
​
​Trong khi Hoàng đang thăng hoa với việc học, thì tình trạng của Bình lại bắt đầu có những biểu hiện lạ. Dù bác sĩ đã tuyên bố anh có tiến bộ vượt bậc, nhưng dạo gần đây, Bình lại bắt đầu than đau thường xuyên hơn.

​Chiếc xe lăn vẫn đồng hành cùng Bình trong các sinh hoạt hằng ngày, nhưng nét mặt anh dường như không còn thư thái như trước. Mỗi khi Hoàng đi học về, anh lại thấy Bình đang ngồi bóp chân, gương mặt khẽ nhăn lại vì khó chịu.
​
Anh lại đau à? – Hoàng vội vàng đặt cặp sách xuống, quỳ xuống xoa bóp đầu gối cho Bình. – Để em gọi bác sĩ Vũ nhé? Sao dạo này anh hay than đau thế, thuốc giảm đau không có tác dụng sao?

​Bình khẽ thở dài, tựa lưng vào ghế, nắm lấy tay Hoàng.

Chắc do thời tiết thay đổi, hoặc do anh tập luyện quá sức thôi. Đôi lúc cảm giác như có luồng điện chạy dọc sống lưng, đau buốt đến tận gót chân. Nhưng nhìn thấy em về là anh thấy đỡ hơn nhiều rồi.

​Hoàng lo lắng vô cùng. Anh nhìn đôi chân của Bình, tuy đã có cảm giác và cử động được nhiều hơn nhưng dường như hành trình đi lại bình thường vẫn còn một rào cản nào đó.

Anh không biết rằng, đằng sau những cơn đau ấy là một sự chuyển biến sinh lý mạnh mẽ, hoặc có lẽ… là một bí mật mà Bình đang cố che giấu để gây bất ngờ cho anh.
​
​Vì lo cho sức khỏe của Bình, Hoàng càng thêm bận rộn. Sáng anh dậy sớm nấu bữa sáng, đi học cả ngày ở trường, chiều tối lại vội vàng chạy về để cùng Bình tập vật lý trị liệu. Có những lúc đang ngồi trên giảng đường, tim Hoàng lại thắt lại khi nhớ đến dáng vẻ đau đớn của Bình lúc sáng.

​Hoàng bắt đầu tìm hiểu thêm về các loại thảo dược ngâm chân, các phương pháp massage giảm đau thần kinh. Đêm nào cũng vậy, sau khi học bài xong, anh lại lụi cụi đun nước gừng, nước lá lốt để ngâm chân cho Bình.
​
Anh ráng chịu khó một chút nhé. Em đọc tài liệu thấy bảo giai đoạn này các dây thần kinh đang kết nối lại nên sẽ rất đau. – Hoàng vừa nói vừa nhẹ nhàng xoa lòng bàn chân của Bình.

​Bình nhìn xuống mái đầu đang cúi thấp của Hoàng, lòng dâng lên một nỗi xúc động mãnh liệt. Anh đưa tay vuốt tóc anh, thì thầm.

Hoàng này, nếu một ngày anh không còn đau nữa, nếu anh có thể đứng dậy và chạy đến đón em ở cổng trường… em có vui không?

​Hoàng ngước lên, đôi mắt long lanh.

Em không cần anh chạy, chỉ cần anh đi lại vững vàng thôi. Nhưng mà… anh cứ than đau mãi thế này làm em xót lắm. Hay là mai em xin nghỉ học một buổi để đưa anh đi khám lại nhé?

​Bình xua tay, nụ cười thoáng qua đầy ẩn ý.

Không cần đâu, anh tự biết cơ thể mình mà. Em cứ lo học cho tốt đi, sắp thi học kỳ rồi đấy.

​Sự thật là, Bình đang thực hiện một âm mưu vĩ đại. Những cơn đau ấy là có thật, nhưng nó là dấu hiệu của việc các bó cơ đang thực sự hoạt động trở lại sau thời gian dài bị đình trệ. Bình đang âm thầm tăng cường độ tập luyện với huấn luyện viên riêng vào những lúc Hoàng đi học. Anh muốn vào ngày Hoàng nhận chứng chỉ sinh viên xuất sắc hoặc vào một dịp đặc biệt nào đó, anh sẽ không còn ngồi trên chiếc xe lăn này nữa.

​Mỗi tiếng than đau của Bình thực chất là một cách để vòi vĩnh sự quan tâm của Hoàng. Anh thích cái cách Hoàng lo lắng, thích cái cách anh quỳ xuống xoa bóp chân cho mình, và nhất là thích cái cách Hoàng thỉnh thoảng lại hôn nhẹ vào đầu gối anh để làm phép cho hết đau.

​Sáu tháng qua, tình yêu của họ đã chín muồi như trái chín trên cành. Sự bám đuôi của Bình không còn khiến Hoàng cảm thấy ngợp, mà trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống. Ngược lại, sự trưởng thành của Hoàng trên con đường học vấn cũng khiến Bình thêm tự hào.

​Trong ánh đèn ngủ vàng vạt, Hoàng vẫn mải miết ghi chép bài giảng, còn Bình thì nằm trên giường, lặng lẽ nhìn bóng lưng của vợ mình. Anh khẽ cử động ngón chân dưới lớp chăn, cảm nhận nỗi đau âm ỉ nhưng tràn đầy hy vọng. Anh tự hứa với lòng mình, ngày Hoàng cầm tấm bằng tốt nghiệp, anh sẽ là người đứng ở cổng trường, ôm một bó hoa hồng thật lớn và bước những bước đi vững chãi nhất để đón người vợ duy nhất của đời mình.

Tiếng động cơ chiếc xe hơi nhỏ của Minh Hoàng nhỏ dần rồi mất hút sau cánh cổng sắt đồ sộ của biệt thự họ Trần. Phía sau khung cửa sổ tầng hai, Trần Thế Bình vẫn ngồi đó, bất động trên chiếc xe lăn quen thuộc, đôi mắt dõi theo bóng dáng người thương cho đến khi chỉ còn lại làn khói mỏng tan biến vào không trung.

​Một phút. Hai phút trôi qua.

​Không gian trong phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ quả lắc. Bình khẽ thở hắt ra một hơi, ánh mắt sắc lẹm thường ngày bỗng trở nên linh hoạt lạ thường. Anh không còn vẻ mặt cún con hờn dỗi, cũng không còn những tiếng rên rỉ than đau mỗi khi Hoàng chạm vào chân.

​Đột nhiên, đôi bàn tay to lớn của Bình siết chặt lấy thành xe lăn. Nhưng thay vì để đẩy bánh xe đi, anh lại dùng nó làm điểm tựa nhẹ. Một lực đẩy dứt khoát phát ra từ cơ đùi, và trước sự kinh ngạc của bất kỳ ai nếu vô tình chứng kiến lúc này: Trần Thế Bình bình thản đứng dậy.
​
​Anh đứng đó, cao lớn và hiên ngang như một ngọn núi. Đôi chân từng bị coi là phế tích giờ đây đang vững chãi chống đỡ toàn bộ trọng lượng cơ thể.

Bình khẽ cử động cổ chân, cảm nhận sự kết nối hoàn hảo giữa não bộ và các chi dưới. Anh bắt đầu bước đi.

​Một bước. Hai bước. Ba bước.

​Anh đi lại quanh phòng ngủ rộng lớn với sải chân dài, dứt khoát, hoàn toàn không cần đến sự trợ giúp của thanh xà hay bất kỳ người làm nào. Nếu Minh Hoàng nhìn thấy cảnh này, chắc chắn cậu sẽ ngất xỉu vì sốc. Thực chất, Bình đã có thể đi lại bình thường từ cách đây nửa tháng. Những buổi tập vật lý trị liệu khổ sai cùng với khát khao mãnh liệt được ôm lấy Hoàng đã tạo nên một phép màu y học thực sự.

​Tuy nhiên, mỗi bước đi vẫn mang theo một cảm giác đau âm ỉ, như có hàng ngàn mũi kim châm nhẹ vào các đầu dây thần kinh. Đó là cái đau mà Bình đã than vãn với Hoàng suốt mấy ngày qua. Thực tế, khi khám lại, bác sĩ Vũ đã vỗ vai anh và trấn an.

​Cậu Bình, việc đau nhẹ khi vận động cường độ cao sau một thời gian dài bị liệt là hoàn toàn bình thường. Đó là tín hiệu cho thấy các nhóm cơ đang tái cấu trúc và dây thần kinh đang thích nghi với áp lực. Cứ tiếp tục vận động, cảm giác này sẽ biến mất trong vài tháng tới.

​Bình dừng lại trước tấm gương lớn kịch trần. Anh nhìn bóng hình mình trong gương – một người đàn ông khỏe mạnh, lành lặn. Anh khẽ nhếch môi cười, một nụ cười đầy ẩn ý và có phần… gian xảo.

​​Bình đi đến bên bàn học của Hoàng, nơi vẫn còn vương vãi vài trang bản thảo cho buổi thuyết trình sắp tới. Anh khẽ chạm vào cây bút mà Hoàng hay dùng, ánh mắt tràn đầy sự tự hào.

Sáu tháng qua, anh đã thấy Hoàng thay đổi, trưởng thành và tỏa sáng như thế nào. Và anh muốn mình sẽ là bất ngờ lớn nhất trong ngày trọng đại của cậu.

​Bình bước ra ban công, gió lộng thổi tung mái tóc anh. Anh thử thực hiện một vài động tác dãn cơ, xoay người, thậm chí là thử nhấc bổng một chiếc ghế gỗ nặng nề để kiểm tra sức mạnh.

Mọi thứ đều hoàn hảo. Cơn đau nhẹ ở cột sống và bắp chân chỉ như một lời nhắc nhở về những gì anh đã trải qua, không hề làm giảm đi sự phấn khích trong lòng.

​Anh chợt nhớ lại gương mặt lo lắng của Hoàng sáng nay trước khi đi học. Hoàng đã hôn nhẹ lên trán anh và dặn: “Anh đừng tập quá sức nhé, đau thì phải nghỉ ngay, tối về em xoa chân cho”. Bình khẽ bật cười, tự nhủ: “Em ngốc lắm, Hoàng ạ. Tối nay không chỉ xoa chân đâu, anh sẽ còn đòi hỏi nhiều hơn thế nữa”.

​Bình ngồi xuống sàn nhà, thử làm một vài động tác hít đất. Cơ bắp ở cánh tay và lưng gồng lên, mạnh mẽ và tràn đầy sinh lực. Anh không còn là người đàn ông yếu ớt chỉ biết dựa dẫm vào người khác. Anh đang âm thầm chuẩn bị cho một màn ra mắt hoành tráng nhất, nơi anh sẽ từ bỏ chiếc xe lăn vĩnh viễn và chạy thẳng đến ôm lấy người thương của mình trước sự chứng kiến của cả thế giới.
​
​Khoảng một tiếng trước khi Hoàng tan học, Bình thu dọn hiện trường. Anh cẩn thận lau sạch những vệt mồ hôi trên sàn, sắp xếp lại đồ đạc đúng vị trí ban đầu. Anh lại ngồi xuống chiếc xe lăn, đắp chiếc chăn mỏng lên chân, chỉnh lại vẻ mặt sao cho có vẻ “hơi mệt mỏi và đau đớn” một chút.

​Tiếng cổng sắt mở ra. Tiếng bước chân quen thuộc chạy huỳnh huỵch trên cầu thang.

Anh Bình ơi! Em về rồi đây! – Tiếng Hoàng rộn rã vang lên từ ngoài cửa.
​Bình khẽ nhắm mắt, giả vờ như đang ngủ thiếp đi vì mệt. Khi Hoàng đẩy cửa bước vào, thấy chồng mình đang ngồi lặng lẽ bên cửa sổ với vẻ mặt xanh xao (do Bình cố tình nhịn thở một chút), cậu liền hốt hoảng chạy lại, đôi bàn tay mềm mại áp lên má anh.

​Trời đất, sao anh lại ngồi đây một mình? Lại đau lắm đúng không? Để em bế anh lên giường nhé!

​Bình mở mắt, nhìn Hoàng bằng ánh mắt đáng thương nhất có thể, khẽ gật đầu.

Ừ… dạo này anh thấy chân mỏi quá. Cảm ơn em, Hoàng.

​Trong khi Hoàng đang hì hục dìu Bình từ xe lăn lên giường, Bình lén nhìn cái cổ trắng ngần của đối phương, trong lòng thầm đắc ý. Anh biết mình đang hơi gian xảo, nhưng nhìn sự tận tụy và tình yêu tràn trề trong mắt Hoàng, anh thấy cái giá phải ngồi xe lăn thêm vài tuần nữa là hoàn toàn xứng đáng.

​Kỳ tích đã xảy ra, nhưng bí mật về kỳ tích đó vẫn đang được giữ kín trong lòng người đàn ông họ Trần, chờ đợi một khoảnh khắc bùng nổ để biến tình yêu của họ thành một huyền thoại thực sự.

_

Cuối tuần, trong căn biệt thự họ Trần, sau khi chiếc xe của Minh Hoàng đã khuất dạng sau những tán bằng lăng tím, không gian yên tĩnh bỗng chốc trở nên nghiêm trang lạ thường. Trần Thế Bình không còn vẻ mặt mệt mỏi, đau nhức mà anh thường phô diễn trước mặt vợ mình. Anh đứng thẳng, sải bước dài về phía bàn làm việc, nhấc chiếc điện thoại lên và thực hiện một cuộc gọi đã được tính toán kỹ lưỡng.

​Người ở đầu dây bên kia là Hiệu trưởng Trường Đại học Kinh tế – nơi Minh Hoàng đang theo học. Sau vài lời xã giao ngắn gọn, Bình đi thẳng vào vấn đề bằng tông giọng trầm tĩnh nhưng đầy uy quyền của một doanh nhân lão luyện.

Tôi muốn đóng góp một phần tâm sức cho công tác đào tạo của trường. 5 tỷ đồng sẽ được chuyển vào quỹ học bổng và phát triển cơ sở hạ tầng ngay trong chiều nay.
​
​Năm tỷ đồng – một con số không hề nhỏ, đủ để xây dựng cả một tòa nhà đa năng hay thay đổi toàn bộ hệ thống thư viện điện tử. Chỉ mười lăm phút sau, tại văn phòng Hiệu trưởng, một cuộc gặp gỡ cấp tốc đã diễn ra. Ông Hiệu trưởng, một người vốn dĩ cương trực nhưng trước một khoản tài trợ khổng lồ và bất ngờ như vậy, cũng không khỏi vui mừng ra mặt.
​
Thưa ông… thực sự đây là một vinh dự lớn cho nhà trường! – Ông Hiệu trưởng vừa lau mồ hôi trên trán vừa lật đật chuẩn bị hồ sơ ghi danh- Tôi thực sự rất muốn biết quý danh của vị ân nhân đại diện cho tập đoàn nào để chúng tôi kịp thời vinh danh trên bảng vàng của trường.

​Bình ngồi trên ghế bành, khẽ xoay nhẹ chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út, ánh mắt thâm trầm đầy ẩn ý.

Tôi không đại diện cho tập đoàn nào cả. Đây là tư cách cá nhân. Tên tôi là Trần Thế Bình.

​Cái tên “Trần Thế Bình” vừa thốt ra khiến ông Hiệu trưởng khựng lại một nhịp. Trong giới kinh doanh, cái tên này từng là một huyền thoại về sự nhạy bén, nhưng sau vụ tai nạn, người ta tưởng anh đã lùi vào bóng tối. Sự xuất hiện của anh lúc này, khỏe mạnh và quyền lực, giống như một lời tuyên cáo về sự trở lại của một vị vua.
​
Hóa ra là anh Trần Thế Bình! – Ông Hiệu trưởng hân hoan – Thật đúng lúc, sắp tới trường chúng tôi có tổ chức Kỳ Tư vấn Hướng nghiệp lớn nhất năm cho sinh viên cuối khóa và những sinh viên quay lại trường sau gián đoạn.
Đây là sự kiện quan trọng để truyền lửa cho các em. Tôi có thể mạn phép mời anh tham dự với tư cách là diễn giả danh dự và nhà tài trợ chính không?
​
​Bình nở một nụ cười mỉm đầy bí ẩn. Mọi thứ đang diễn ra đúng như những gì anh đã vạch sẵn trong đầu. Anh muốn dùng sức ảnh hưởng của mình để tạo ra một bệ phóng tốt nhất cho Minh Hoàng, nhưng đồng thời cũng muốn dành cho cậu một bất ngờ chấn động nhất cuộc đời.
​
Tôi đồng ý. – Bình gật đầu – Nhưng tôi có một điều kiện.

​Xin anh cứ nói! – Ông Hiệu trưởng sốt sắng.
​
Thông tin về sự tham gia của tôi, cũng như danh tính nhà tài trợ, phải được giữ kín tuyệt đối cho đến phút cuối cùng. Trên thiệp mời hay chương trình nghị sự, hãy chỉ ghi là “Vị khách mời đặc biệt”. Tôi muốn sự hiện diện của mình là một bất ngờ lớn nhất của buổi lễ.

​Ông Hiệu trưởng dù hơi ngạc nhiên nhưng cũng nhanh chóng tán thành. Đối với ông, yêu cầu của các đại gia thường có chút kỳ quặc, miễn là 5 tỷ đồng kia thực sự đổ về tài khoản của trường, thì bí mật này ông chắc chắn sẽ giữ kín như bưng.
​
​Sau khi rời khỏi văn phòng Hiệu trưởng, Bình trở về nhà, nhanh chóng thu dọn hiện trường và ngồi lại vào chiếc xe lăn quen thuộc. Anh nhìn vào lịch thi học kỳ của Hoàng được dán trên tủ lạnh, trái tim khẽ rung động. Anh biết Hoàng đang nỗ lực như thế nào. Hoàng đi học chăm chỉ, ăn cơm căng tin, thức đêm ôn bài đến mức mắt thâm quầng… Cậu làm tất cả vì muốn chứng minh mình có thể trở thành một người đàn ông xứng đáng đứng cạnh anh.

​”Em cứ việc bay cao, còn bầu trời cứ để anh lo.” – Bình thầm nghĩ.

​Anh nhắm mắt lại, tưởng tượng ra cảnh tượng vài ngày tới. Giữa hội trường đại học trang nghiêm với hàng ngàn sinh viên, Minh Hoàng đang loay hoay với bài thuyết trình về sự tái cấu trúc doanh nghiệp – một đề tài khó mà cậu đã vất vả chuẩn bị. Khi mọi người đang hoài nghi về năng lực của một thiếu gia ăn chơi quay lại trường, thì “vị khách mời đặc biệt” – người đã tài trợ 5 tỷ đồng, người mà cả giới kinh doanh phải nể sợ – sẽ từ từ đứng dậy khỏi hàng ghế danh dự, bước đi vững chãi trên đôi chân mình tiến về phía sân khấu.

​Bình khẽ cười. Anh tự hỏi lúc đó mặt Hoàng sẽ biến sắc đến mức nào. Liệu cậu sẽ khóc vì xúc động, hay sẽ giận vì anh đã lừa dối cậu suốt thời gian qua về đôi chân của mình? Nhưng dù thế nào, Bình biết rằng khoảnh khắc đó sẽ là sự đền đáp xứng đáng nhất cho mọi nỗi đau và nỗ lực của cả hai.

​Khi tiếng chuông cửa vang lên, báo hiệu Hoàng đã về, Bình lập tức thu lại vẻ đắc thắng, thay vào đó là gương mặt có phần xanh xao và mệt mỏi. Hoàng chạy ùa vào phòng, trên vai vẫn đeo chiếc ba lô nặng trĩu, mồ hôi nhễ nhại.
​
Anh Bình! Anh thấy trong người thế nào rồi? Chân có còn đau không? Hoàng vừa nói vừa vứt vội xấp tài liệu xuống, quỳ xuống xoa bóp đầu gối cho Bình.
​
Ừ… cũng hơi nhức, nhưng anh chịu được. – Bình lẩm bẩm, giả vờ nhăn mặt một chút – Hôm nay đi học có gì vui không em?

​Hoàng hào hứng kể về kỳ Tư vấn Hướng nghiệp sắp tới, về việc nhà trường nhận được một khoản tài trợ khổng lồ từ một đại gia giấu tên nào đó khiến cơ sở vật chất thay đổi chóng mặt. Cậu say sưa nói mà không hề hay biết đại gia đó đang ngồi ngay trước mặt mình, lén lút nhìn cậu bằng ánh mắt đầy tình ý.
​
Em hy vọng vị khách mời đó sẽ là một người giỏi giang để em học hỏi. Hoàng nắm lấy tay Bình – Ước gì chân anh khỏi hẳn để anh có thể cùng em đến trường dự buổi lễ đó nhỉ.

​Bình siết chặt tay Hoàng, lòng đầy xao động.

Anh hứa, ngày đó anh nhất định sẽ có mặt. Theo cách mà em không bao giờ ngờ tới.

​Trong không gian ấm áp của ngôi nhà, Minh Hoàng vẫn miệt mài với những con số, còn Trần Thế Bình thì thầm đếm ngược thời gian đến ngày hạ màn. Kỳ Tư vấn Hướng nghiệp sắp tới sẽ không chỉ là một sự kiện của trường, mà sẽ là lễ đính ước thứ hai của họ – một buổi lễ không có hợp đồng, chỉ có tình yêu chân thành và sự tự hào vô bờ bến của một người dành cho một người.

Buổi tối hôm đó, không khí trong căn biệt thự họ Trần dường như đặc quánh một loại điện tích kỳ lạ. Sau khi Minh Hoàng huyên thuyên kể về kỳ Tư vấn Hướng nghiệp, Thế Bình bỗng nhiên im lặng một lúc lâu, ánh mắt thâm trầm quan sát từng biểu cảm trên gương mặt rạng rỡ của vợ mình.

Một ý nghĩ tinh quái lóe lên trong đầu, người mà thực tế đã có thể chạy bộ nhưng vẫn đang diễn vai bệnh nhân đau đớn.

​Bình khẽ nhếch môi, giọng trầm thấp đầy vẻ mời gọi.

Hoàng này… tự dưng hôm nay chân anh nhức quá, chắc tập hơi quá đà. Hôm nay em tắm cho anh nhé?

​Minh Hoàng khựng lại, đôi mắt mở to đầy kinh ngạc. Anh nhớ lại lần trước mình chỉ đùa một chút mà Bình đã đỏ mặt tía tai đòi đuổi cổ anh ra ngoài.

Thế mà hôm nay, con cún con này lại chủ động dâng tận miệng sao? Một tia nguy hiểm lóe lên trong đôi mắt lấp lánh của Hoàng. Anh không hề bối rối, ngược lại còn nhếch mép cười đầy đầy khiêu khích.
​
Được thôi chồng yêu. Anh đã có lời, em đâu dám từ chối.

​Thế Bình hơi bất ngờ trước sự điềm tĩnh của Hoàng, nhưng phóng lao thì phải theo lao, anh gật đầu để Hoàng đẩy xe lăn vào phòng tắm. Căn phòng rộng lớn được lát đá cẩm thạch sang trọng, hơi nước nóng từ bồn tắm bắt đầu bốc lên, mờ ảo như một cõi mộng.

​Đến giữa phòng, một hành động của Hoàng khiến Bình suýt chút nữa là… bật dậy khỏi xe lăn vì sốc. Theo thói quen của một người chuẩn bị đi tắm, và có lẽ cũng là một đòn phủ đầu đầy táo bạo, Hoàng chẳng thèm ngượng ngùng mà thản nhiên cởi bỏ từng lớp quần áo trên người.

​Chỉ trong vài giây, Minh Hoàng đã trần truồng hoàn toàn dưới ánh đèn vàng ấm áp. Anh quay lưng về phía Bình để treo quần áo lên móc. Tấm lưng trần mảnh khảnh nhưng săn chắc, làn da trắng ngần phản chiếu ánh đèn và những đường cong mềm mại của tuổi thanh xuân phơi bày ngay trước mắt Bình.

​Bình nuốt nước bọt cái “ực”, cổ họng khô khốc. Anh vốn định trêu chọc để xem Hoàng đỏ mặt, ai ngờ người đang “biến sắc” lại chính là anh. Khúc thịt dưới lớp quần vải của Bình lại một lần nữa có dấu hiệu “biểu tình” dữ dội. Anh trân trối nhìn tấm lưng ấy, trái tim đập nhanh đến mức tưởng như sắp vỡ tung lồng ngực.

​Hoàng đột ngột quay người lại. Anh không hề có vẻ gì là xấu hổ, ngược lại còn bước từng bước chậm rãi về phía Bình. Sự tự tin của một người đã từng đi qua những cuộc chơi thời trẻ khiến Hoàng lúc này trông giống như một con báo nhỏ đang vờn mồi.
​
Nào, để em cởi đồ dùm anh nhé? Chồng vất vả rồi.

​Hoàng tiến lại gần, cúi xuống, cơ thể trần truồng của anh áp sát vào người Bình. Hơi nóng tỏa ra từ da thịt Hoàng quyện với mùi sữa tắm hương đào dịu nhẹ bao vây lấy mọi giác quan của Bình. Đôi bàn tay mềm mại của Hoàng bắt đầu chạm vào nút áo của Bình, từng cái một được tháo ra chậm rãi đến mức tàn nhẫn.

​Bình ngồi im trên xe lăn, hơi thở dồn dập. Khi lồng ngực trần của Hoàng chạm nhẹ vào vai anh, Bình cảm thấy như có một luồng điện cao thế chạy qua cơ thể. Khoảng cách gần đến mức anh có thể nhìn thấy từng lỗ chân lông mịn màng trên ngực Hoàng, thấy cả nhịp tim của cậu đang đập rộn ràng sau lớp da mỏng.
​
Anh Bình… tim anh đập nhanh quá. Hoàng thì thầm bên tai Bình, giọng nói nũng nịu nhưng chứa đầy sự đắc thắng – Anh đang sợ… hay đang mong đợi điều gì?

​Bình cảm thấy mình sắp nổ tung. Anh hận không thể đứng dậy ngay lập tức để đè nghiến con người tinh quái này xuống. Sự trần trụi của Hoàng trước mặt anh là một loại vũ khí sát thương hạng nặng. Bình cố gắng giữ giọng mình không run rẩy.

​Em… em đừng có đùa với lửa. Tôi không chắc mình sẽ giữ được bình tĩnh đâu.

​Hoàng khẽ cười, bàn tay anh đã trượt
xuống đến thắt lưng của Bình. Anh ngước mắt nhìn Bình bằng ánh mắt vừa ngây thơ vừa khiêu khích.

Lửa à? Em tưởng anh đang đau chân cơ mà? Một người đau chân thì làm được gì em chứ?

​Sự khích tướng của Hoàng đã chạm đến giới hạn cuối cùng của Bình. Anh siết chặt thành xe lăn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của Hoàng, nhận ra cậu đang thực sự tận hưởng việc trêu chọc anh.

​Nhưng Hoàng không biết rằng, người đàn ông đang ngồi trước mặt cậu không hề yếu ớt như cậu tưởng. Bình nhắm mắt lại, cố gắng kìm nén bản năng nguyên thủy đang gào thét. Anh biết nếu mình hành động bây giờ, bí mật về đôi chân sẽ bị bại lộ. Nhưng nếu không hành động, anh sẽ bị yêu tinh này hành hạ đến chết vì khao khát.

​Hoàng vẫn tiếp tục bàn tay nghịch ngợm của mình, anh khẽ chạm vào vùng bụng săn chắc của Bình, rồi từ từ kéo khóa quần xuống. Tiếng dây kéo kim loại vang lên giữa không gian tĩnh lặng nghe thật chói tai.
​
Để em giúp anh nhé… – Hoàng thì thầm, nụ cười nhếch mép càng thêm đậm.

​Bình đột ngột đưa tay nắm lấy cổ tay Hoàng, lực nắm mạnh đến mức khiến Hoàng khựng lại. Ánh mắt Bình lúc này không còn là cún con, mà là ánh mắt của một con mãnh thú đã bị dồn vào đường cùng.
​
Minh Hoàng… em thắng rồi. – Bình thều thào, giọng khàn đặc vì dục vọng Nhưng hãy nhớ lấy cảm giác này. Ngày mà tôi đứng dậy được… tôi sẽ khiến em phải hối hận vì trò đùa ngày hôm nay. Lúc đó, đừng có khóc lóc xin tha đấy.

​Hoàng hơi sững người trước sự mãnh liệt trong mắt Bình, một chút sợ hãi thoáng qua nhưng nhanh chóng bị sự phấn khích lấn át. Anh không lùi lại, trái lại còn rướn người hôn nhẹ vào chóp mũi Bình.

​Em chờ ngày đó. Còn giờ thì… vào bồn tắm thôi nào.

Hơi nước trong phòng tắm bốc lên nghi ngát, mang theo mùi tinh dầu oải hương dịu nhẹ, nhưng bầu không khí giữa hai người lúc này lại nóng bỏng hơn bất kỳ loại nhiệt độ nào. Minh Hoàng, với sự bạo dạn đến bất ngờ, không để Bình kịp phản ứng đã luồn tay qua nách và khoeo chân anh. Dù đôi chân Bình vẫn còn đang diễn vai yếu ớt, nhưng cơ thể anh vốn dĩ cao lớn, vậy mà Hoàng – người dạo này chăm chỉ đi học và vận động – đã lấy hết sức bế bổng anh lên.

​Tõm.

​Tiếng nước bắn lên tung tóe khi Hoàng đặt Bình vào bồn tắm lớn sang trọng. Bình còn chưa kịp hoàn hồn, chưa kịp điều chỉnh lại nhịp thở đang dồn dập, thì Hoàng đã nhanh chóng bước chân vào theo. Anh ngồi đối diện, đôi chân trần của hai người đan xen vào nhau dưới làn nước ấm áp.
​
​Bình lại một lần nữa đỏ mặt. Sự tự tin của một gã đàn ông từng trải trong anh dường như biến mất sạch sẽ trước sự tấn công dồn dập của Hoàng.

Anh nhìn Hoàng – lúc này đang hoàn toàn trần truồng, những giọt nước đọng trên làn da trắng ngần lấp lánh như những viên kim cương nhỏ.
​
Em… em thật sự muốn tắm chung à? Bình lắp bắp, hai tay vịn chặt vào thành bồn tắm để giữ thăng bằng.

​Hoàng không trả lời, chỉ nhếch môi cười đầy ẩn ý. Anh với tay lấy chai sữa tắm, đổ một ít ra lòng bàn tay. Chất lỏng màu hồng nhạt, thơm ngát được Hoàng xoa đều giữa hai lòng bàn tay cho đến khi tạo thành một lớp bọt trắng mịn màng.
​
Ngồi yên nào chồng yêu, để em giúp anh thư giãn.

​Bàn tay mềm mại, trơn láng của Hoàng bắt đầu chạm vào vai Bình. Anh chậm rãi xoa bóp từ vùng cổ xuống bả vai, rồi trượt dài theo những khối cơ ngực săn chắc của Bình. Bàn tay Hoàng đi tới đâu, Bình cảm thấy toàn thân mình tê dại đến đó. Cảm giác da thịt chạm vào nhau dưới sự bôi trơn của xà phòng tạo nên một loại kích thích thần kinh cực kỳ mãnh liệt. Bình nhắm nghiền mắt lại, hơi thở trở nên đứt quãng, mỗi lần ngón tay Hoàng lướt qua những điểm nhạy cảm trên ngực, anh lại khẽ rùng mình.

​Dưới làn nước, đôi chân của Bình vốn dĩ đã có cảm giác hoàn toàn, giờ đây lại càng trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Sự cọ xát vô tình của đôi chân Hoàng vào đùi trong của Bình giống như mồi lửa ném vào kho xăng.

​Và rồi, điều gì đến cũng phải đến. Trong môi trường nước ấm áp và sự kích thích trực diện từ người vợ xinh đẹp, cơ thể Bình không thể tiếp tục giả vờ được nữa. Khúc thịt hùng dũng của anh, vốn dĩ không có bất kỳ lớp vải nào che chắn, đã nhanh chóng cương lên thẳng tắp. Nó cứng nhắc và tràn đầy sinh lực, vươn cao khỏi mặt nước như một lời tuyên cáo về bản lĩnh đàn ông đang trỗi dậy mạnh mẽ.

​Minh Hoàng lúc này vì muốn thoa sữa tắm cho vùng bụng và đùi của Bình nên đã cúi thấp người xuống. Tấm lưng trần của anh hơi cong lại, khiến cơ thể anh áp sát vào Bình hơn bao giờ hết.

​Chạm.

​Đúng lúc đó, con cặc của Bình qua làn nước xà bông trắng xóa đã đâm thẳng vào cơ bụng phẳng lì, săn chắc của Hoàng. Sự va chạm trực tiếp giữa da thịt và vật cứng nóng bỏng khiến Hoàng khựng lại ngay tức khắc. Đôi bàn tay đang xoa sữa tắm của anh dừng lại giữa chừng, toàn thân anh đông cứng.

​Hoàng từ từ ngước mắt lên, khuôn mặt anh lúc này cũng đã đỏ bừng không kém gì Bình. Anh có thể cảm nhận rõ rệt sự rung động, sự căng cứng và cả nhịp đập phập phồng của vật đó ngay sát da bụng mình. Đó không phải là phản ứng của một người “tàn phế” hay “yếu ớt”. Đó là sức sống mãnh liệt của một người đàn
ông hoàn toàn khỏe mạnh.

​Bình nhìn Hoàng, ánh mắt anh lúc này tối sầm lại, chứa đầy dục vọng và cả sự bối rối bị bắt quả tang. Anh không còn muốn trốn tránh nữa. Anh đưa bàn tay đang run rẩy của mình lên, nắm lấy gáy Hoàng, kéo anh sát lại gần hơn.
​
Em thấy rồi chứ? – Giọng Bình khàn đặc, đầy vẻ đe dọa nhưng cũng cực kỳ quyến rũ – Tôi đã nói rồi, đừng có đùa với lửa. Nó không hề “liệt” như em tưởng đâu.

​Hoàng nuốt nước bọt, cảm giác nóng rực ở vùng bụng vẫn đang lan tỏa khắp cơ thể. Anh chợt nhận ra mình đã đi quá xa trong trò đùa này. Anh định lùi lại một chút để lấy lại nhịp thở, nhưng Bình đã nhanh hơn. Anh vòng tay qua eo Hoàng, kéo cậu ngồi hẳn lên đùi mình trong bồn tắm. Sự tiếp xúc toàn diện giữa hai cơ thể trần trụi dưới làn nước khiến cả hai cùng rên rỉ một tiếng nhỏ.
​
Anh… anh Bình… – Hoàng lí nhí, sự tinh quái ban nãy biến mất, thay vào đó là sự thẹn thùng của một người vừa nhận ra mình sắp bị ăn thịt.
​Bình khẽ cười, một nụ cười đầy nguy hiểm. Anh áp sát môi mình vào tai Hoàng, thầm thì.

Hôm nay, em đã tự mình vào đây, thì đừng mong bước ra dễ dàng như vậy. Để xem vợ của tôi sẽ chăm sóc tôi đến mức nào.
​
​Làn nước trong bồn tắm bắt đầu dao động mạnh hơn theo từng chuyển động của hai người. Những tiếng nước vỗ vào thành bồn, tiếng thở dốc và mùi hương sữa tắm nồng nàn quyện vào nhau. Bình không còn đóng vai người cần được chăm sóc nữa. Đôi bàn tay anh bắt đầu chu du khắp cơ thể Hoàng, đòi lại tất cả những gì mà Hoàng đã trêu chọc anh suốt thời gian qua.

Hơi nước trong phòng tắm vẫn mờ ảo, nhưng sự ngượng ngùng ban nãy đã bị thay thế hoàn toàn bởi một bầu không khí đặc quánh dục vọng. Minh Hoàng cảm nhận được sức nóng từ cơ thể Bình tỏa ra hừng hực như một lò than. Ánh mắt Bình lúc này không còn vẻ hiền lành, chịu đựng thường ngày mà rực cháy như một con hổ đói đã bị bỏ đói quá lâu, chỉ chờ chực để nuốt chửng con mồi.

​Hoàng run rẩy, định bụng lách người bước ra khỏi bồn tắm để trốn chạy khỏi cái nhìn “ăn tươi nuốt sống” ấy. Thế nhưng, ngay khi anh vừa nhổm dậy, Bình đã kịp thời bày ra vẻ mặt ủ rũ, đôi mắt cụp xuống đầy uất ức. Anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc nhưng chứa đựng sự hờn dỗi cực độ.

​Đồ nhẫn tâm… Em trêu chọc anh, làm cho nó ra nông nỗi này, giờ định phủi tay bỏ chạy sao?

​Hoàng khựng lại, nhướng mày nhìn cái vẻ mặt nạn nhân của chồng mình. Anh đỏ mặt tía tai, lắp bắp đáp trả.

Thì… thì tại anh bảo em tắm cho anh mà! Ai mượn anh… anh “cứng” lên như thế!
​
Nó là phản ứng tự nhiên khi ở gần người mình yêu. – Bình ngước mắt nhìn Hoàng, gương mặt đỏ bừng vì thẹn nhưng giọng nói lại đầy vẻ ép buộc – Em làm cho nó to lên, giờ lại không chịu trách nhiệm. Em định để anh đau đớn thế này suốt đêm à?

​Hoàng cắn môi, tiến thoái lưỡng nan. Nhìn vật thể đang kiêu ngạo vươn cao dưới làn nước xà phòng, anh biết mình không thể ngó lơ. Anh lí nhí hỏi.

Vậy… vậy giờ em phải làm gì?

​Bình cũng đỏ mặt không kém, anh ấp úng, ánh mắt đảo liên hồi: – Em… em dùng tay giải quyết cho anh đi. Chỉ cần xong lần này, anh sẽ không truy cứu chuyện em trêu chọc anh nữa.
​
​Hoàng hít một hơi thật sâu để lấy bình tĩnh. Anh từ từ ngồi sụp xuống giữa hai chân Bình trong bồn tắm. Làn nước ấm áp bao phủ lấy cả hai, nhưng sự tiếp xúc sắp tới mới là thứ khiến nhiệt độ căn phòng tăng vọt.

​Hoàng run rẩy đưa bàn tay trắng ngần của mình ra, từ từ bao trọn lấy thân cặc của Bình. Ngay khi những ngón tay chạm vào lớp da nóng hổi, Hoàng không kìm được mà khẽ thốt lên.

​To… to quá…

​Bình nghe thấy lời cảm thán ngây ngô ấy, đôi lông mày khẽ nhếch lên, một nụ cười đắc ý thoáng qua trên môi. Anh tựa lưng vào thành bồn tắm, tận hưởng cảm giác lần đầu tiên được bàn tay người thương chăm sóc.

​Hoàng bắt đầu nhớ lại những lần mình tự mình giải quyết mỗi khi có nhu cầu. Anh khẽ khép các ngón tay lại, bắt đầu những chuyển động lên xuống nhịp nhàng. Bàn tay Hoàng vốn nhỏ nhắn, giờ đây phải cố gắng lắm mới bao quát được hết sự to lớn của Bình. Anh cảm nhận được những đường gân nổi rõ trên thân nó, cảm nhận được nhịp đập phập phồng của sự sống đang trào dâng.

​Sột soạt… sột soạt…

​Tiếng nước vỗ nhẹ vào thành bồn hòa cùng tiếng ma sát giữa lòng bàn tay mềm mại và da thịt săn chắc tạo nên một giai điệu đầy kích thích. Hoàng tập trung cao độ, đôi mắt dán chặt vào chuyển động của tay mình. Anh tăng dần tốc độ, ngón cái khẽ lướt qua phần đầu khấc nhạy cảm khiến Bình rên rỉ thành tiếng.
​
Ưm… Hoàng… mạnh hơn một chút… Bình thở dốc, hai tay bám chặt vào thành bồn tắm, các khớp ngón tay trắng bệch vì nỗ lực kìm nén.
​
​Hoàng mồ hôi đầm đìa (dù đang ngồi trong bồn tắm). Anh đã sục liên tục trong mười phút, cánh tay bắt đầu mỏi nhừ, nhưng Bình vẫn chưa có dấu hiệu muốn xuất tinh. Sự sung mãn của một người đàn ông dồn nén mười mấy năm dường như không dễ gì bị khuất phục bởi một bàn tay nhỏ bé.

​Bình lúc này đã rơi vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Hơi thở anh nặng nề, mỗi nhịp thở đều mang theo sự khao khát tột độ. Anh nhìn xuống đỉnh đầu của Hoàng đang cúi thấp, lòng dâng lên một nỗi xúc động trộn lẫn với dục vọng đen tối.

​Hoàng thấy tay mình đã bắt đầu tê rần, mà vật kia vẫn cứ cứng ngắc, nóng rực và đầy kiêu hãnh. Một ý nghĩ táo bạo – thứ mà anh chỉ mới thấy trong những trang truyện người lớn lén lút đọc – chợt lóe lên. Anh muốn nhanh chóng kết thúc sự hành hạ ngọt ngào này cho cả hai.
​
​Không một lời báo trước, Hoàng buông tay ra. Bình hụt hẫng, định mở mắt hỏi “sao dừng lại?” thì ngay lập tức, toàn thân anh như có một luồng điện hàng vạn vôn chạy qua.

​Hoàng cúi thấp đầu xuống, há bờ môi mềm mại của mình ra và bao lấy phần đầu cặc của Bình.

​Sụp.

​Bình sốc đến mức suýt chút nữa là bật khỏi bồn tắm. Anh trợn tròn mắt, đầu óc trống rỗng hoàn toàn. Anh chưa bao giờ nghĩ một Minh Hoàng kiêu kỳ lại có thể hạ mình làm đến mức này cho anh. Cảm giác ấm áp, ẩm ướt và sự bao bọc khít khao từ khoang miệng của Hoàng mang đến một loại khoái cảm bùng nổ, mạnh mẽ gấp hàng nghìn lần so với bàn tay.

​Hơi thở của Bình trở nên hỗn loạn, anh không tự chủ được mà đưa tay luồn vào tóc Hoàng, vừa như muốn đẩy ra vì quá sung sướng, vừa như muốn ấn sâu hơn để cảm nhận sự ngọt ngào ấy.
​
Hoàng… em… em không cần làm thế… Bình thều thào, nhưng cơ thể anh lại phản ứng ngược lại, anh rướn người về phía trước theo bản năng.

​Hoàng không dừng lại. Anh dùng lưỡi khẽ lướt qua những điểm nhạy cảm nhất, đôi má khẽ hóp lại tạo thành một lực hút nhè nhẹ. Anh cảm nhận được sự rung động của Bình qua từng thớ thịt. Bình lúc này thực sự đã bị Hoàng hoàn toàn chinh phục. Anh nhắm mắt lại, đầu ngửa ra sau, cổ họng phát ra những tiếng gầm gừ trầm đục của một con thú đã tìm thấy sự thỏa mãn tột cùng.

​Tuy nhiên, dù đã được Hoàng chăm sóc bằng cả tay lẫn miệng một cách tận tụy, sự sung mãn quá mức của Bình vẫn khiến anh chưa thể xuất tinh ngay lập tức. Anh đang đứng ở rìa của sự bùng nổ, căng thẳng đến mức từng tế bào trên cơ thể đều đang run rẩy.

​Trong làn khói nước mờ ảo, cảnh tượng Minh Hoàng cúi đầu tận tụy chăm sóc cho con cặc của chồng mình dưới ánh đèn vàng mờ ảo đã trở thành một bức tranh đầy dục vọng nhưng cũng chứa chan tình cảm. Họ không còn là hai kẻ xa lạ, họ là một thể thống nhất, đang cùng nhau khám phá những nấc thang cuối cùng của sự thăng hoa.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 8"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz