Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Kẻ Tàn Phế Trong Mắt Em
  3. Chương 7
Prev
Next

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua rèm cửa, nhảy múa trên khuôn mặt của Minh Hoàng, nhưng nó không mang lại sự sảng khoái mà chỉ khiến cơn đau đầu của anh thêm phần dữ dội.

Hoàng khẽ rên rỉ, đưa tay lên day thái dương. Cảm giác như có hàng ngàn chiếc búa nhỏ đang gõ liên hồi vào đại não, dư vị của những ly rượu mạnh đêm qua vẫn còn đọng lại đắng ngắt nơi cổ họng.

​Hoàng nhíu mày, từ từ mở mắt ra. Nhưng ngay khi tiêu cự còn chưa kịp ổn định, anh đã giật nảy mình, suýt chút nữa là té ngửa khỏi giường.

​Đối diện với anh, chỉ cách một khoảng chưa đầy nửa mét, là Trần Thế Bình. Bình không nằm, mà đang ngồi trên xe lăn, đặt ngay sát mép giường từ lúc nào không hay. Anh vẫn mặc nguyên bộ quần áo tối qua, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, nhưng điều đáng sợ nhất chính là ánh mắt sắt lẹm đang dán chặt vào khuôn mặt ngơ ngác của Hoàng.

​Tỉnh rồi à? – Giọng Bình khàn đặc, nghe như tiếng kim loại cọ xát vào nhau, lạnh lùng và đầy áp lực.

​Hoàng nuốt nước bọt, ký ức rời rạc về đêm qua bắt đầu ùa về như một đoạn phim bị hỏng: tiếng nhạc chát chúa, mùi rượu, những cánh tay lạ lẫm, và cuối cùng là gương mặt đằng đằng sát khí của Bình giữa đám đông ở quán bar.
​
Anh… anh ngồi đây bao lâu rồi? Hoàng lí nhí hỏi, tay kéo chăn che kín người như một phản xạ tự vệ.

​Bình không trả lời ngay. Anh chậm rãi khoanh tay trước ngực, môi mím chặt. Nếu như mọi khi, Bình sẽ tuôn ra một tràng sỉ vả, mỉa mai hoặc đập phá đồ đạc để trút giận. Nhưng hôm nay thì khác. Ánh mắt Bình dù vẫn sắt lẹm, nhưng sâu trong đó lại lấp lánh một nỗi niềm mà Hoàng chưa từng thấy.

​Càng nhìn kỹ, Hoàng càng thấy nét mặt của Bình dường như đang… biến dạng. Không phải biến dạng vì giận dữ, mà là sự tổng hòa của uất ức, tủi thân và cả một chút đáng thương. Cái vẻ mặt ấy, kết hợp với đôi mắt đỏ vẩn tơ máu, khiến Bình trông không giống một con chó điên mà giống hệt một chú cún con bị chủ nhân bỏ rơi ngoài mưa, vừa ấm ức vừa không hiểu mình đã làm sai điều gì.
​
​Sự im lặng kéo dài khiến Hoàng cảm thấy sởn gai ốc. Anh định lên tiếng xin lỗi, nhưng Bình đã đi trước một bước. Bình khẽ hứ một tiếng, rồi quay ngoắt mặt đi chỗ khác, bờ vai hơi run run.
​
Em giỏi thật đấy, Minh Hoàng. – Bình thều thào, giọng nói đầy vẻ hờn dỗi – Em trốn tôi đi chơi, em để cho những thằng đàn ông khác sờ vào người, em nhảy nhót như thể em chưa từng có một người chồng đang ngồi xe lăn chờ ở nhà. Em có biết tôi đã ngồi đây suốt 5 tiếng đồng hồ chỉ để xem em có bị đau đầu hay không không?

​Nhìn thấy cái vẻ mặt mếu máo nhưng cố tỏ ra cứng rắn của Bình, Minh Hoàng bỗng thấy lòng mình chùng xuống. Cơn đau đầu dường như cũng bớt đi một phần, thay vào đó là một cảm giác tội lỗi dâng trào. Anh nhận ra mình đã thực sự quá đáng. Dù Bình có bám đuôi hay kiểm soát, thì tất cả cũng chỉ xuất phát từ sự lo sợ bị bỏ lại, lo sợ mất đi người mà anh đã mất mười mấy năm mới tìm thấy.

​Hoàng chống tay ngồi dậy, khẽ nhích lại gần Bình. Anh đưa tay định chạm vào vai Bình nhưng Bình lại rụt người lại, vẻ mặt càng thêm dỗi hờn.

​Đừng có chạm vào tôi bằng bàn tay vừa mới đập tay với mấy thằng trong quán bar đó! Tôi không muốn bị lây mùi của bọn họ.

​Hoàng bật cười thành tiếng, dù cái đầu vẫn còn hơi váng. Anh thấy Bình lúc này thật sự quá đỗi trẻ con và đáng yêu.
​
Thôi mà… em biết lỗi rồi. – Hoàng dịu giọng, lần này anh dứt khoát nắm lấy bàn tay đang siết chặt thành xe lăn của Bình – Em chỉ là thấy hơi ngột ngạt vì anh cứ theo em như hình với bóng thôi. Em vào đó chỉ nhảy một chút, không có làm gì quá giới hạn cả.
​
Không quá giới hạn? – Bình quay lại, ánh mắt rực lửa nhưng cái miệng lại méo xệch – Tôi thấy có thằng đã ôm eo em! Có thằng còn ghé sát vào tai em! Nếu tôi không đến kịp, có phải em định đi theo bọn họ luôn không? Em chán cái thằng tàn phế này rồi chứ gì?
​
​Câu nói “thằng tàn phế” của Bình như một nhát dao đâm vào tim Hoàng. Anh nhận ra sự ghen tuông của Bình không chỉ đơn giản là sở hữu, mà nó còn trộn lẫn với sự tự ti sâu sắc.

Hoàng vội vàng quỳ hẳn xuống sàn nhà, đối diện với Bình, bàn tay anh áp lên đôi gò má của người đàn ông đang hờn dỗi kia.
​
Trần Thế Bình, anh nghe cho kỹ đây. Hoàng nhìn thẳng vào mắt Bình, giọng kiên định – Em trốn đi chơi là em sai, em để người khác đụng chạm cũng là em sai. Nhưng anh đừng bao giờ nói mình tàn phế trước mặt em. Với em, anh là duy nhất. Không ai trong cái quán bar đó có thể thay thế được vị trí của anh cả.

​Bình nhìn sâu vào mắt Hoàng, thấy được sự chân thành và hối lỗi thật sự, cơn giận trong lòng anh bỗng chốc tan biến quá nửa. Anh thở dài, vẻ mặt cún con vẫn còn đó nhưng đã bớt đi phần uất ức. Bình đưa tay lên che mắt, khẽ lẩm bẩm.

​Em thật là… làm tôi phát điên lên được. Tôi đã thề là sẽ không bao giờ mềm lòng với em nữa, nhưng nhìn thấy bộ dạng đau đầu của em, tôi lại không chịu nổi.

​Hoàng mỉm cười, anh tựa đầu vào đầu gối của Bình, khẽ cọ xát như một lời xin lỗi không lời. Bình cũng đưa bàn tay thô ráp xoa nhẹ mái tóc của Hoàng. Không khí trong phòng từ sặc mùi thuốc súng bỗng chuyển sang một sự ngọt ngào, ấm áp đến lạ kỳ.
​
Hứa với tôi đi. – Bình nói, giọng trầm xuống – Sau này đi đâu cũng phải có tôi. Nếu không đi được, em phải chụp ảnh báo cáo 15 phút một lần. Và tuyệt đối không được để thằng nào chạm vào người, dù chỉ là một cái chạm tay.

​Hoàng khẽ cười, thầm nghĩ: “Lại bắt đầu rồi đấy!”. Nhưng lần này, anh không thấy ngợp nữa, anh chỉ thấy lòng mình bình yên lạ thường.
​
Được rồi. Em hứa. Giờ thì anh đi ngủ một chút đi, anh thức trắng đêm rồi đấy. Em sẽ xuống lầu nấu canh giải rượu, rồi lên chăm sóc anh, chịu không?

​Bình khẽ gật đầu, cái vẻ mặt hờn dỗi ban nãy cuối cùng cũng được thay thế bằng một nụ cười mỉm thỏa nguyện.

Hoàng đứng dậy, nhẹ nhàng bế Bình đặt lại lên giường (việc mà bây giờ anh đã làm rất thành thục). Khi anh định quay đi, Bình lại níu tay áo anh lại.

​Hoàng này…

Dạ?

Cái váy hồng ấy… em còn giữ không?
​Hoàng hóa đá trong giây lát, rồi hét lên.

Trần Thế Bình! Anh đi ngủ ngay cho em!

​Tiếng cười khanh khách của Bình vang lên trong căn phòng, xua tan đi nốt những tàn dư của cơn ghen đêm qua. Họ không còn là hai kẻ xa lạ bị ép vào một bản hợp đồng, mà là hai mảnh ghép đã lạc mất mười mấy năm, giờ đây đang nỗ lực học cách hòa hợp, bắt đầu từ những cơn ghen tuông vụng về và những sự bao dung thầm lặng.

_

Minh Hoàng nhận ra rằng sự ngột ngạt mà anh cảm thấy bấy lâu nay thực chất chỉ là một phản ứng phụ của một tình yêu quá đỗi nồng nhiệt nhưng lại vụng về. Để bù đắp cho nỗi lòng tan nát của Bình và cũng để hâm nóng mối quan hệ đang dần chuyển mình sang một chương mới, Hoàng đã bí mật lên kế hoạch cho một chuyến dã ngoại riêng tư tại một thảo nguyên nhỏ ven hồ, cách xa sự ồn ào của phố thị.

​Sáng hôm đó, nắng vàng như rót mật xuống những tán lá. Hoàng tất bật chuẩn bị nào là thảm trải, giỏ mây đựng bánh sandwich, trái cây tươi và không quên một bình trà hoa cúc mà Bình yêu thích. Khi chiếc xe dừng lại bên bờ hồ lộng gió, Hoàng hăm hở hạ xe lăn, giúp Bình ổn định chỗ ngồi rồi bắt đầu hành trình tiến về phía bãi cỏ xanh mướt.
​
​Trong lúc đẩy xe trên lối mòn đầy hoa dại, Hoàng bỗng thấy lòng mình xốn xang một cách lạ lùng. Trước đây, việc chăm sóc Bình đối với anh là một nghĩa vụ, một phần của kế hoạch trả đũa hoặc sau này là sự thương hại.

Nhưng giờ đây, nhìn cái gáy rộng và bờ vai vững chãi của Bình ngay trước mắt, Hoàng cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng.

​Mỗi khi bánh xe vấp phải một hòn đá nhỏ khiến xe hơi xóc nảy, bàn tay Hoàng lại vô tình siết chặt lấy tay cầm, và đôi khi là chạm nhẹ vào vai Bình để giữ thăng bằng. Cái chạm tay thoáng qua ấy, vốn dĩ bình thường, nay lại khiến tim Hoàng đập chệch nhịp. Da thịt Bình nóng hổi, hơi ấm ấy len lỏi qua lớp áo mỏng, thấm vào lòng bàn tay Hoàng, mang theo một cảm giác an toàn và thân thuộc đến kỳ lạ.

​Đến được vị trí đẹp nhất dưới gốc cây sồi già, Hoàng trải thảm hơi khó khăn nhưng đầy kiên nhẫn giúp Bình ngồi xuống. Lần này, Bình không hề cáu gắt. Anh lặng lẽ phối hợp, cánh tay rắn chắc của anh vòng qua cổ Hoàng để làm điểm tựa. Trong khoảnh khắc ấy, mặt hai người sát gần nhau đến mức Hoàng có thể ngửi thấy mùi hương gỗ trầm thoang thoảng trên áo Bình và cả hơi thở nam tính nồng nàn.

Hoàng bỗng đỏ mặt, hơi thở trở nên dồn dập, anh vội vàng cúi xuống xếp lại đống đồ ăn để che giấu sự bối rối.
​
​Gió hồ thổi lồng lộng, mang theo hơi nước mát lạnh. Bình ngồi giữa thảm cỏ, đôi chân tàn phế được phủ một chiếc khăn mỏng, mắt anh nhìn ra mặt nước lăn tăn gợn sóng, vẻ mặt bình yên chưa từng thấy.

​Hoàng lấy ra một ly trà đào cam sả to đùng mà anh đã chuẩn bị sẵn. Vì chỉ mang theo một chiếc ly giữ nhiệt lớn để tiết kiệm không gian, trên nắp ly chỉ cắm duy nhất một chiếc ống hút thủy tinh màu xanh trong suốt.
​
Anh uống chút nước đi, nãy giờ ngồi xe nắng lắm. – Hoàng đưa ly trà đến trước mặt Bình.

​Bình không cầm lấy ly mà chỉ cúi xuống, ngậm lấy chiếc ống hút và uống một hơi dài. Hoàng đứng hình. Anh nhìn chằm chằm vào chiếc ống hút vừa rời khỏi môi Bình. Một ý nghĩ đen tối vụt qua đầu: Mình và anh ấy đang… gián tiếp hôn nhau sao?

​Khi Bình ngẩng lên, thấy Hoàng vẫn đang cầm ly trà đứng ngây ra như phỗng, anh nhướng mày.

Gì thế? Mày không uống à? Hay chê tao bẩn?
​
Đâu… đâu có! – Hoàng lắp bắp, tai đỏ lựng lên.

​Để chứng minh mình không “chê”, Hoàng đưa ly lên, ngậm đúng vào vị trí chiếc ống hút mà Bình vừa dùng.

Một cảm giác tê dại lan tỏa từ đầu lưỡi đến tận tâm can. Vị trà đào ngọt lịm, chua thanh, nhưng dường như nó còn mang theo cả hơi ấm từ đôi môi của Bình. Hoàng cảm thấy mặt mình nóng ran như thể vừa uống phải rượu mạnh chứ không phải trà trái cây. Anh vụng về uống một ngụm lớn, rồi vội vàng đặt ly xuống, không dám nhìn vào mắt Bình.

​Bình nhìn thấy hết. Anh thấy cái cổ trắng ngần của Hoàng đỏ ửng lên, thấy đôi mắt anh long lanh đầy vẻ thẹn thùng. Bình khẽ nhếch môi cười, một nụ cười không có sự mỉa mai, chỉ có sự yêu thương vô bờ bến. Anh đưa bàn tay mình ra, nắm lấy bàn tay đang bối rối của Hoàng trên thảm cỏ.
​
Ngon không? – Bình hỏi, giọng trầm thấp và đầy từ tính.
​
Ngon… ngon ạ. – Hoàng lí nhí, để yên cho Bình nắm tay mình. Những ngón tay của hai người đan vào nhau, chặt chẽ và ấm áp. Hoàng nhận ra, những rung động nhỏ nhặt này – từ một cái chạm tay vô ý đến việc dùng chung một chiếc ống hút – lại mang đến một hạnh phúc to lớn hơn tất thảy những xa hoa, lộng lẫy ngoài kia.
​
​Buổi chiều dần buông, ánh hoàng hôn đỏ rực nhuộm thắm cả mặt hồ. Hoàng tựa đầu vào vai Bình, hai người cùng nhìn về phía chân trời. Không gian yên tĩnh đến mức họ có thể nghe thấy tiếng tim nhau đang đập chung một nhịp điệu của sự bình yên.
​
Anh Bình này… – Hoàng lên tiếng, giọng dịu dàng như gió thoảng.

Ừ?

Sau này, chúng ta cứ thế này mãi nhé. Không cãi nhau, không ghen tuông vô lý, cũng không có bản hợp đồng nào nữa.

​Bình siết chặt tay Hoàng hơn, anh khẽ hôn lên đỉnh đầu anh, nơi có mùi hương thơm mát của dầu gội.

Được. Nhưng với điều kiện em không được trốn đi bar một mình nữa. Và… cái ống hút đó, sau này em cũng phải dùng chung với tôi cả đời.

​Hoàng bật cười khanh khách, nỗi lo âu và sự “ngợp” của những ngày trước hoàn toàn tan biến. Anh nhận ra rằng, mình không chỉ đang cứu rỗi Bình, mà chính Bình cũng đang dùng sự chân thành vụng về ấy để lấp đầy những khoảng trống trong tâm hồn anh.

​Chuyến dã ngoại kết thúc khi trăng non bắt đầu ló rạng. Trên đường về, Hoàng mệt mỏi tựa đầu vào cửa kính xe, tay vẫn không rời khỏi bàn tay của Bình. Những rung động nhỏ bé của ngày hôm nay đã bện thành một sợi dây tơ hồng bền chặt, buộc chặt hai linh hồn vốn dĩ đã thuộc về nhau từ mười mấy năm trước. Họ biết, con đường phía trước vẫn còn dài, đôi chân của Bình vẫn cần nhiều nỗ lực để đứng vững, nhưng chỉ cần còn những cái chạm tay ấm áp này, không có thử thách nào là không thể vượt qua.

_

Sau chuyến dã ngoại đầy nắng và những rung động đầu đời vụng về ấy, không khí trong biệt thự họ Trần không còn đơn thuần là sự chung sống của hai kẻ mang danh vợ chồng trên giấy tờ. Một sự thay đổi âm thầm nhưng mãnh liệt đã len lỏi qua từng ngóc ngách của căn nhà, như dòng nhựa sống mùa xuân đang âm thầm tưới mát cho những cành đại già cỗi trước sân. Ngọt ngào không đến như một cơn bão, nó rỉ rả, thấm đẫm vào từng hơi thở, từng ánh mắt mà Bình và Hoàng dành cho nhau.

​Bình không còn là con chó điên cô độc trong phòng tối, và Hoàng cũng chẳng còn phải đóng vai một thợ săn đầy toan tính. Họ chung sống bên nhau bằng một thứ bản năng dịu dàng nhất mà tình yêu có thể ban tặng.

​Sáng hôm đó, căn phòng ăn rộng lớn của nhà họ Trần vẫn ngập tràn ánh nắng và mùi thơm của những món điểm tâm cầu kỳ. Ông Trần đang lật giở tờ báo kinh tế, còn bà Dung đang thanh nhã nhấp một ngụm trà sớm. Mọi thứ dường như vẫn rất bình thường cho đến khi Bình và Hoàng xuất hiện.

​Bình tự mình đẩy xe lăn vào bàn, nhưng thay vì ngồi vào vị trí chủ tọa như mọi khi, anh lại khéo léo điều khiển xe dừng ngay sát cạnh ghế của Hoàng. Khoảng cách gần đến mức vai họ chạm vào nhau, một sự tiếp xúc mà trước đây Bình sẽ coi là “phiền phức” và Hoàng sẽ coi là “nguy hiểm”.

​Bà Dung vừa đặt chén trà xuống thì bỗng hóa đá. Trước mắt bà, Thế Bình – đứa con trai vốn mắc bệnh sạch sẽ và cực kỳ khó tính trong việc ăn uống – đang cầm đôi đũa của mình, gắp một miếng sủi cảo nóng hổi, thổi nhẹ cho bớt nóng rồi đưa tận đến môi Hoàng.
​
Ăn đi, cái này nhân tôm em thích nhất đấy. – Giọng Bình trầm thấp, không một chút gượng ép, thậm chí còn chứa đựng một sự sủng ái đến mức khiến người nghe phải nổi da gà.

​Hoàng tự nhiên như một thói quen, anh hơi rướn người tới, há miệng nhận lấy miếng sủi cảo từ tay Bình.
Anh vừa nhai vừa cười híp mắt, đôi má phồng lên trông vô cùng đáng yêu.

Ngon quá! Anh cũng ăn đi, đừng chỉ lo cho em.

​Nói rồi, Hoàng cầm lấy chính đôi đũa mà Bình vừa dùng, gắp ngược lại một miếng bánh cuốn đặt vào bát của anh.

Họ dùng chung một đôi đũa, uống chung một ly nước, mọi cử chỉ diễn ra mượt mà và ngọt ngào đến mức không gian xung quanh như bị phủ một lớp mật đường.

​Ông Trần đang đọc báo bỗng làm “xoẹt” một tiếng, tờ báo kinh tế bị xé rách một đường dài vì tay ông run lên do quá kinh ngạc. Bà Dung thì há hốc mồm, chiếc thìa bạc trong tay rơi xuống bát sứ tạo nên tiếng “keng” thanh mảnh nhưng khô khốc giữa sự tĩnh lặng của căn phòng.
​
Trời đất ơi… tôi có nhìn nhầm không ông nó? – Bà Dung thốt lên, giọng run rẩy vì xúc động – Thằng Bình… nó vừa đút cho Hoàng ăn? Lại còn dùng chung đũa?

​Bình hơi khựng lại, đôi tai anh nhanh chóng đỏ ực lên khi nhận ra sự chú ý của ba mẹ, nhưng bàn tay anh vẫn không rời khỏi cạnh bàn của Hoàng. Anh hắng giọng, cố lấy lại vẻ nghiêm nghị.

Thì sao ạ? Vợ con biếng ăn, con phải trông chừng thôi.

​Câu trả lời “vợ con” thốt ra từ miệng Bình một cách tự nhiên như thể đó là chân lý ngàn đời, khiến ông bà Trần chỉ biết nhìn nhau rồi bật cười trong hạnh phúc. Họ biết, con trai mình đã thực sự tìm thấy ánh sáng của đời mình.

​Không chỉ ở bàn ăn, sự ngọt ngào ấy còn hiện diện ở khắp mọi nơi. Có những buổi chiều, người làm trong nhà lại thấy Bình ngồi trên xe lăn ở ngoài hiên, còn Hoàng thì ngồi bệt dưới thảm cỏ, tựa đầu vào đầu gối Bình để anh chải tóc cho mình. Bình vụng về cầm chiếc lược gỗ, từng lọn tóc của Hoàng mềm mại trôi qua kẽ tay anh. Bình không nói nhiều, nhưng ánh mắt anh nhìn Hoàng chứa đựng cả một bầu trời dịu dàng, như muốn bù đắp cho mười mấy năm xa cách.

​Có lần, Hoàng đang mải mê làm việc trên máy tính, Bình lẳng lặng đẩy xe tới, tay cầm một hộp sữa đã cắm sẵn ống hút. Anh không gọi, chỉ lặng lẽ đưa ống hút đến gần môi Hoàng.

Hoàng theo bản năng ngậm lấy, vừa uống vừa tiếp tục đánh máy, còn Bình thì cứ ngồi đó, kiên nhẫn cầm hộp sữa cho đến khi Hoàng uống hết. Sự gắn kết của họ giờ đây không cần đến lời nói, chỉ một cái liếc mắt, một hơi thở cũng đủ để đối phương hiểu tâm ý.

​Buổi tối, căn phòng ngủ không còn là chiến trường của những lời mỉa mai. Bình đã bắt đầu bớt tự ti về đôi chân của mình. Anh cho phép Hoàng massage chân cho anh mỗi tối, và ngược lại, anh sẽ dùng đôi bàn tay to lớn của mình để sưởi ấm cho đôi bàn chân hay bị lạnh của Hoàng.
​
Anh Bình, anh có thấy tiếc không? Hoàng hỏi khi đang nằm cuộn tròn trong vòng tay Bình.

Tiếc cái gì?

Tiếc vì chúng ta đã phí mất ba tháng để ghét bỏ nhau.

​Bình siết chặt vòng tay, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán Hoàng.

Không tiếc. Vì nếu không có ba tháng đó, tôi sẽ không biết rằng mình có thể vì một người mà phát điên, cũng không biết rằng em lại có thể gan lì và đáng yêu đến thế.

​Tình yêu của họ đã làm thay đổi cả vầng hào quang của ngôi biệt thự. Sự u ám, lạnh lẽo biến mất, thay vào đó là tiếng cười và những mẩu chuyện vụng về. Bình bắt đầu tham gia vào các hoạt động của gia đình nhiều hơn.

Anh cùng ba bàn chuyện kinh doanh, cùng mẹ chọn hoa cho phòng khách, và tất nhiên, mục đích chính vẫn là để có thể ở gần Hoàng nhất có thể.

​Việc dùng chung đôi đũa, chung cái ống hút hay chung một chiếc gối giờ đây đã trở thành những điều hiển nhiên như hơi thở. Họ trân trọng từng khoảnh khắc được chạm vào nhau, như để khẳng định rằng người kia là có thật, rằng định mệnh cuối cùng đã mỉm cười với họ.

​Bình nhận ra rằng, đôi chân tàn phế của anh không còn là rào cản để anh hạnh phúc. Vì dù anh không thể đi, Hoàng sẽ luôn là đôi chân của anh. Và dù anh có bám đuôi hay ghen tuông vụng về, Hoàng vẫn luôn ở đó, mỉm cười đón nhận sự chiếm hữu ngọt ngào ấy.

​Hóa ra, vị ngọt của tình yêu không nằm ở những lời thề non hẹn biển, mà nằm ở chính đôi đũa đút cho nhau miếng ăn ngon, nằm ở cái nắm tay dưới gầm bàn trà, và nằm ở việc hai con người từng vụn vỡ đã tìm thấy cách để ghép lại thành một trái tim nguyên vẹn.

_

Trong căn phòng ngủ ngập tràn ánh nắng nhạt của buổi chiều, Minh Hoàng đang nằm dài trên chiếc ghế bành êm ái, trên tay là cuốn truyện tranh shoujo mà anh vừa mượn được của cậu bạn thân. Đôi mắt Hoàng bắt đầu lờ đờ, hàng mi dài khẽ rung rinh rồi khép lại, đầu óc mơ màng giữa thực và ảo. Trong cơn ngái ngủ, những tình tiết lãng mạn sến súa trong truyện – về những cặp đôi chăm sóc nhau, về những lời tỏ tình nóng bỏng – cứ thế chạy loăng quăng trong đại não.

​Tiếng động cơ xe lăn chạy êm ru trên thảm cỏ nhân tạo ngoài ban công kéo Hoàng trở về thực tại. Anh khẽ hé mắt, thấy Bình đang đẩy xe từ từ vào phòng. Gương mặt Bình dạo này đã bớt đi nét u sầu, thay vào đó là vẻ thư thái, đôi mắt luôn hướng về phía Hoàng như một thói quen không thể bỏ.

​Ngay khoảnh khắc đó, một ý nghĩ nghịch ngợm đột ngột nảy ra trong đầu Hoàng. Anh nhớ lại một phân cảnh trong tập truyện vừa đọc – cảnh nữ chính đề nghị chăm sóc nam chính một cách vô cùng táo bạo. Một nụ cười ranh mãnh thoáng qua môi, Hoàng lập tức ngồi dậy, rũ bỏ vẻ ngái ngủ, giả vờ duy trì khuôn mặt bình tĩnh đến mức lạ lùng.
​
Anh Bình, vào đây em bảo. – Hoàng cất tiếng, giọng ngọt lịm nhưng chứa đầy cạm bẫy.

​Bình đẩy xe lại gần, nhướng mày hỏi.
Gì thế? Lại bày trò gì nữa à?

​Hoàng hắng giọng, cố gắng giữ cho tông giọng mình thật thản nhiên, như thể đang nói về chuyện thời tiết: – Em vừa nghĩ lại, dạo này anh tập vật lý trị liệu vất vả quá, người ngợm chắc mỏi nhừ. Hôm nay… em tắm cho anh nhé?
​
​Không gian trong phòng bỗng chốc rơi vào một sự tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập. Bình ngây người ra, đôi mắt mở to hết cỡ nhìn Hoàng như thể vừa nghe thấy một lời tuyên bố chấn động địa cầu. Hai giây, ba giây trôi qua, và rồi, một cảnh tượng vô cùng ngoạn mục diễn ra: Từ cổ, lên đến cằm, rồi lan tận mang tai của Bình, một màu đỏ lựng bùng phát như núi lửa phun trào.
​
Em… em nói cái quái gì thế hả?! Bình lắp bắp, giọng nói lạc đi, tay bấu chặt lấy thành xe lăn.

​Hoàng vẫn giữ vẻ mặt vô tội, anh bước lại gần, cúi xuống sát mặt Bình, đôi mắt chớp chớp đầy vẻ thành khẩn.

Thì em là vợ anh mà, chăm sóc chồng là chuyện đương nhiên. Để em chuẩn bị nước ấm, rồi em giúp anh kỳ cọ lưng, rồi…
​
Im miệng! Đừng có nói nữa! – Bình hét lên một cách vụng về, anh vội vàng xoay xe lăn định bỏ chạy, nhưng vì quá cuống quýt mà bánh xe suýt chút nữa mắc vào chân bàn.

​Hoàng không buông tha, anh nhanh chân bước tới chặn đầu xe, hai tay chống vào thành xe lăn, giam Bình vào giữa. Anh cười thầm trong lòng khi thấy anh chồng oai phong lẫm liệt ngày nào giờ đây đang co rùm người lại, đôi mắt nhìn bồng bềnh khắp nơi trừ việc nhìn vào anh.
​
Sao anh lại ngại? Chúng ta là vợ chồng đúng nghĩa rồi mà. Hay là… anh sợ em thấy bí mật gì của anh à? – Hoàng bồi thêm một cú chí mạng.

​Bình lúc này mặt đỏ như gấc chín, hơi thở dồn dập. Cái ý nghĩ về việc phải khỏa thân trước mặt Hoàng, để đôi bàn tay mềm mại kia chạm vào da thịt mình dưới làn nước ấm, khiến toàn bộ hệ thống phòng thủ của Bình sụp đổ hoàn toàn. Anh thấy mình như một miếng sáp đang tan chảy dưới ánh mặt trời.
​
Minh Hoàng… em… em đừng có quá đáng. – Bình thều thào, giọng nói đã mất hẳn vẻ hầm hố, chỉ còn lại sự nũng nịu và xấu hổ tột cùng. – Tôi tự làm được. Người làm… người làm sẽ giúp tôi.
​
Người làm sao bằng em được? – Hoàng nháy mắt, tay khẽ chạm vào vành tai nóng hổi của Bình. – Em sẽ làm thật nhẹ nhàng mà. Anh vất vả rồi, để em hầu hạ anh một bữa nhé?

​Cơn xấu hổ của Bình đã lên đến đỉnh điểm. Anh không biết làm gì hơn ngoài việc lấy hai tay che mặt, tiếng rên rỉ nhỏ xíu phát ra qua kẽ tay.

Đồ mặt dày… Sao em có thể nói ra những lời đó mà không biết ngượng hả? Em đọc cái thứ truyện tranh gì mà đầu óc toàn mấy chuyện… chuyện đó vậy?

​Hoàng cười khanh khách, sự trêu chọc này mang lại cho anh một cảm giác thỏa mãn vô cùng. Anh nhận ra rằng, dù Bình có bám đuôi hay chiếm hữu đến đâu, thì bản chất của anh ấy vẫn là một người đàn ông vô cùng thuần khiết và dễ bị tổn thương trong chuyện tình cảm.
​
​Thấy Bình đã bị dồn vào đường cùng, Hoàng không nỡ trêu thêm nữa. Anh quỳ xuống trước mặt Bình, nhẹ nhàng kéo đôi bàn tay đang che mặt anh ra.

Bình nhìn Hoàng bằng đôi mắt vằn tia đỏ vì thẹn, nhưng trong đó không có lấy một chút giận dữ, chỉ có tình yêu nồng nhiệt và cả sự bất lực trước yêu tinh nhỏ bé này.
​
Thôi được rồi, em đùa đấy. – Hoàng dịu dàng nói, anh áp má mình vào bàn tay Bình. – Em chỉ muốn thấy anh đỏ mặt thôi. Anh lúc ghen thì đáng sợ, nhưng lúc thẹn thùng thì đáng yêu nhất trần đời.

​Bình thở phào một hơi dài như vừa thoát khỏi án tử hình. Anh cốc nhẹ vào đầu Hoàng một cái, giọng mắng mỏ nhưng đầy vẻ nuông chiều.

Cái đồ quỷ này. Suốt ngày bày trò trêu chọc tôi. Sau này nếu chân tôi khỏi hẳn, xem tôi trị em thế nào.
​
Ối giời, em sợ quá cơ! – Hoàng lè lưỡi trêu chọc. – Thế giờ anh có muốn em đẩy vào phòng tắm để tự tắm không, hay vẫn cần vợ phục vụ đây?
​
Đi ra ngoài ngay! – Bình quát to, nhưng khóe môi lại không tự chủ được mà cong lên.

​Hoàng tung tăng chạy ra khỏi phòng, để lại Bình ngồi đó với trái tim vẫn còn đập loạn xạ. Bình nhìn theo bóng lưng của Hoàng, tay đưa lên chạm vào vành tai vẫn còn nóng ran của mình.

Anh thầm nghĩ, cuộc đời tàn phế này của anh, hóa ra lại rực rỡ đến thế kể từ khi có Minh Hoàng. Dù là những trò đùa oái oăm hay những lời mời gọi táo bạo, tất cả đều là liều thuốc chữa lành hiệu quả nhất cho tâm hồn anh.

​Dưới ánh hoàng hôn, tiếng cười của Hoàng vọng lại từ hành lang, thanh khiết và rộn rã. Bình tự nhủ, có lẽ một ngày nào đó khi anh thực sự đứng vững trên đôi chân mình, lời đề nghị tắm chung ấy… có lẽ anh sẽ là người chủ động nói ra.

_

Ánh nắng chiều muộn xuyên qua kẽ lá, rọi những vệt sáng lốm đốm lên sàn gỗ bóng loáng của căn phòng.

Minh Hoàng đang loay hoay trước cái tủ quần áo cao lớn để tìm chiếc áo khoác mỏng cho Bình chuẩn bị đi dạo.

Vì chiếc áo nằm tận ngăn trên cùng, Hoàng phải nhón chân hết cỡ, tay rướn dài đến mức toàn thân run rẩy.

​Bình đang ngồi trên xe lăn ngay phía sau, tay cầm quyển sách nhưng mắt thì không rời khỏi bóng lưng gầy guộc của Hoàng. Anh vừa định mở miệng bảo: “Để đấy gọi người làm lấy cho”, thì một sự cố bất ngờ xảy ra.

​Chiếc áo khoác bị kẹt cứng, Hoàng dùng lực kéo mạnh một cái. Theo đà quán tính, cả người anh mất thăng bằng, đổ ập về phía sau. Bình hốt hoảng buông quyển sách, đưa tay định đỡ lấy người thương. Nhưng sự luống cuống cộng với tư thế không thuận lợi đã tạo nên một kịch bản mà ngay cả những cuốn truyện tranh sến súa nhất Hoàng từng đọc cũng không dám mơ tới.

​Hoàng ngã nhào vào lòng Bình, và thay vì là một cú va chạm đau đớn, đôi môi của anh lại hạ cánh chính xác một cách tuyệt đối lên đôi môi của Bình.

​Thời gian như ngừng trôi. Không gian tĩnh lặng đến mức nghe rõ tiếng gió lùa qua khe cửa. Đôi môi Hoàng mềm mại và mát lạnh, còn môi Bình lại nóng rực như lửa đốt. Cảm giác tiếp xúc da thịt ở vị trí nhạy cảm nhất khiến cả hai sững sờ, đại não hoàn toàn tê liệt trong vòng năm giây.

​Bộp.

​Hoàng giật bắn người, loạng choạng đứng dậy, mặt đỏ bừng như một quả cà chua chín mọng. Bình cũng không khá hơn, anh đẩy xe lùi lại một chút theo phản xạ, đôi tay bấu chặt lấy thành xe, hơi thở trở nên dồn dập lạ thường.
​
Em… em xin lỗi! Em không cố ý! Tại cái áo… – Hoàng lắp bắp, hai tay quơ quơ trong không trung, mắt nhìn chằm chằm vào mũi giày mình chứ không dám ngẩng lên.

​Bình ngồi đó, lồng ngực phập phồng. Trong cơn lúng túng tột độ, lý trí của anh dường như đã bay đi đâu mất, chỉ còn lại sự chân thật đến mức ngây ngô. Anh vô thức đưa tay lên chạm nhẹ vào môi mình, rồi bật thốt ra một câu khiến không khí càng thêm nổ tung.
​
Môi… môi em mềm quá…

​Nói xong, Bình mới chợt nhận ra mình vừa phát ngôn điều gì. Màu đỏ trên mặt anh ngay lập tức chuyển sang sắc tím rịm, anh vội vã quay mặt đi chỗ khác, hận không thể có một cái lỗ nào để chui xuống. “Mày nói cái quái gì thế hả Bình?!” – anh tự rủa xả bản thân trong lòng.
​
​Hoàng đứng đó, tim đập loạn xạ như có hàng nghìn con hươu đang chạy nhảy trong lồng ngực. Nghe câu cảm thán của Bình, anh vừa ngượng vừa thấy ngọt ngào len lỏi. Anh lấy tay che đi khuôn mặt đang nóng ran, thì thầm nhỏ xíu như tiếng muỗi kêu.

​Đó là… nụ hôn đầu của em đấy.

​Câu nói ấy như một liều thuốc kích thích khiến Bình khựng lại. Anh quay phắt đầu lại nhìn Hoàng, ánh mắt đầy vẻ ấm ức và… ghen tị với chính mình.
​
Nụ hôn đầu của em? – Bình lẩm bẩm, rồi bỗng nhiên cao giọng một cách kỳ lạ – Nụ hôn đầu của em thì có gì to tát chứ? Chẳng lẽ em tưởng… đây không phải là nụ hôn đầu của tôi à?

​Đến lượt Hoàng sững người. Anh ngước mắt lên, nhìn thẳng vào gương mặt đang đỏ chín của Bình, sự ngạc nhiên hiện rõ mồn một.
​
Anh… anh chưa từng hôn ai bao giờ à? Hoàng hỏi, giọng đầy vẻ hoài nghi. Không phải ngày xưa anh là thiếu gia đào hoa, đi đâu cũng có người vây quanh sao?

​Bình bị chạm vào tử huyệt, anh gắt lên để che giấu sự thẹn thùng.

​Vây quanh thì liên quan gì đến việc hôn? Tôi… tôi bận làm ăn thời gian đâu mà làm mấy chuyện vô bổ đó. Với lại, tôi không thích tiếp xúc gần với người lạ.

​Sự thật này khiến Hoàng thấy trái tim mình như tan chảy. Hóa ra, “anh Thủy Thủ” kiêu ngạo này, suốt mười mấy năm qua không chỉ giữ tấm ảnh cũ, mà còn giữ cả sự thuần khiết này cho người trong mộng. Nỗi xúc động dâng trào khiến Hoàng bỗng dưng trở nên bạo dạn. Anh tiến lại gần, cúi xuống nhìn sâu vào mắt Bình, trêu chọc.

​Vậy ra, em là người cướp đi “đời trai” của anh Bình rồi sao? Thật tội nghiệp anh quá đi mất.
​
​Bình thấy mình hoàn toàn thất thế trước sự tinh quái của Hoàng. Anh cuống quýt đẩy xe lăn về phía cửa, tay chân lóng ngóng làm rơi cả chiếc gối tựa xuống sàn.
​
Im miệng đi! Mày đừng có mà đắc ý. Bình quát, nhưng âm thanh lại không có chút uy lực nào – Mà cái áo khoác đâu? Lấy nhanh lên rồi đi dạo, muộn lắm rồi. Ở đó mà nói nhảm cái gì không biết.

​Hoàng cười khanh khách, sự ngại ngùng ban nãy dường như đã biến thành một sợi dây gắn kết ngọt ngào. Anh nhặt chiếc gối lên, lấy chiếc áo khoác rồi bước theo sau xe lăn của Bình.

​Khi đẩy xe ra đến hành lang, Hoàng vẫn không quên ghé sát tai Bình, thì thầm trêu chọc lần cuối.

Anh Bình này, nếu là lần đầu của cả hai… thì chúng ta huề nhau nhé? Lần sau anh có muốn “tập luyện” thêm thì cứ bảo em.

​Bình xém chút nữa là lao cả xe lăn xuống cầu thang. Anh nghiến răng, mặt vẫn đỏ bừng nhưng trong lòng lại nở hoa rực rỡ.

​Dưới ánh hoàng hôn, bóng hai người đổ dài trên hành lang biệt thự. Nụ hôn tình cờ ấy không chỉ xóa tan những rào cản cuối cùng, mà còn là lời xác nhận ngọt ngào nhất cho tình yêu của họ.

Hoàng quyết định đẩy Bình ra công viên cách biệt thự không xa. Đây là một khu vực yên tĩnh với những hàng cây cổ thụ rợp bóng và bầu không khí trong lành của buổi xế chiều, nơi những cặp tình nhân thường dắt tay nhau dạo bước.

​Chiếc xe lăn lăn đi nhịp nhàng trên con đường lát đá phẳng phiu. Hoàng vừa đi vừa kể đủ thứ chuyện trên đời, còn Bình thì chỉ im lặng lắng nghe, thỉnh thoảng khẽ “ừ” một tiếng nhưng ánh mắt lại luôn dõi theo cái bóng của Hoàng in trên mặt đất.

​Đang đi, bỗng nhiên mũi Hoàng khẽ hếch lên. Anh ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, ngào ngạt và đầy lôi cuốn – mùi thịt nướng xèo xèo trên than hồng quyện với vị sả, ớt và mật ong. Hoàng dừng khựng lại, đôi mắt sáng rực lên như đèn pha khi nhìn thấy một quầy hàng lưu động nghi ngút khói phía trước.
​
Anh Bình! Anh đợi em xíu nhé! Nhất định phải đợi đấy!

​Không đợi Bình kịp trả lời, Hoàng đã ba chân bốn cẳng chạy ào tới quầy hàng. Bình ngồi trên xe lăn, nhìn theo cái dáng vẻ hớn hở của vợ mình mà không nhịn được cười. Một lúc sau, Hoàng quay lại với một hộp giấy to oạch trên tay, bên trong là hàng chục xiên thịt nướng vàng ruộm, mỡ chảy xèo xèo thơm nức mũi.
​
Đây là món đỉnh nhất công viên này đấy! Em đã phải xếp hàng mãi mới mua được hộp to thế này cho cả hai chúng ta.

​Hoàng nhanh chóng tìm một băng ghế đá gần đó có tầm nhìn ra mặt hồ. Anh khéo léo điều chỉnh xe lăn của Bình sát cạnh ghế đá, rồi cả hai bắt đầu tận hưởng bữa tiệc vỉa hè giản dị nhưng đầy hạnh phúc.
​
​Hoàng ăn một cách say mê, đúng chất của một tâm hồn ăn uống chân chính. Anh cầm xiên thịt, cắn một miếng thật lớn, đôi má phúng phính phồng lên như sóc nhỏ đang dự trữ hạt dẻ. Vị ngọt của thịt, vị cay nồng của tương ớt khiến Hoàng vừa ăn vừa xuýt xoa, đôi mắt híp lại đầy thỏa mãn.

​Bình không ăn nhiều, anh chủ yếu dành thời gian để ngắm Hoàng. Dưới ánh hoàng hôn vàng vọt, làn da của Hoàng như được phủ một lớp phấn hồng mịn màng. Vì mải ăn, một chút nước sốt màu nâu đỏ đã vô tình dính ngay bên mép môi mềm mại của Hoàng – đôi môi mà cách đây một tiếng đồng hồ Bình đã được nếm trải hương vị đầu tiên.

​Nhìn cái cách Hoàng liếm môi, rồi lại tiếp tục chiến đấu với xiên thịt một cách vô tư, trái tim Bình bỗng thắt lại một nhịp. Sự trong sáng, hồn nhiên và nét dễ thương đến nghẹt thở ấy của Hoàng như một thỏi nam châm cực mạnh, hút sạch tâm trí của Bình vào trong đó. Anh thấy lòng mình mềm nhũn ra, một cảm giác yêu chiều trỗi dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.

​Nhưng rồi, trong cái khoảnh khắc yên bình và lãng mạn ấy, một sự việc ngoài ý muốn đã xảy ra. Có lẽ vì dư âm của nụ hôn nồng cháy ban nãy vẫn chưa tan, lại thêm hình ảnh Hoàng quá đỗi gợi cảm trong sự ngây ngô ngay trước mắt, cơ thể của một người đàn ông trưởng thành trong Bình bắt đầu có những phản ứng bản năng.

​Bình bỗng cảm thấy một luồng điện nóng hổi chạy dọc sống lưng, rồi tập trung lại ở vùng hạ bộ. “Khúc thịt” vốn đã im lìm bấy lâu kể từ sau tai nạn, nay lại bất chợt có dấu hiệu thức tỉnh một cách mạnh mẽ. Nó bắt đầu cứng dần và ngóc đầu dậy, căng cứng dưới lớp vải quần.

​Bình giật mình, toàn thân cứng đờ. Một cảm giác vừa hoảng hốt, vừa xấu hổ, lại vừa có chút vui mừng bí mật len lỏi. Anh không ngờ rằng cảm xúc dành cho Hoàng lại có thể kích thích cơ bắp và hệ thần kinh của mình đến mức độ này. May mắn thay, chiếc quần lót ôm sát đã giúp anh che đậy phần nào sự nghịch ngợm bất thình lình của nó, khiến nó không bị lộ ra quá rõ ràng dưới lớp quần dài.

​Bình vội vàng cầm lấy một xiên thịt, cúi gằm mặt xuống giả vờ ăn để che giấu sự biến chuyển của cơ thể. Tim anh đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Anh thầm nghĩ.

“Trời đất ơi, sao lại vào lúc này cơ chứ? Mày bình tĩnh lại đi!”
​
​Hoàng thấy Bình bỗng dưng im lặng, gương mặt đỏ gay gắt (mà anh cứ ngỡ là do hơi nóng từ hộp thịt), liền ân cần sát lại gần.

​Anh sao thế? Cay quá à? Hay để em lau cho.

​Nói rồi, Hoàng lấy khăn giấy, rướn người sang định lau vết sốt dính trên môi Bình. Khoảng cách gần đến mức Bình có thể ngửi thấy mùi hương đào ngọt ngào trên người Hoàng quyện với mùi thịt nướng. Sự gần gũi này chỉ làm cho phản ứng bên dưới của Bình càng thêm dữ dội. Anh cảm thấy như mình sắp nổ tung đến nơi.
​
Không… không sao. Để tôi tự làm! Bình lắp bắp, giọng khàn đặc, vội vàng giật lấy tờ giấy trên tay Hoàng.

​Hoàng hơi ngạc nhiên trước sự hốt hoảng của Bình, nhưng rồi anh lại cười hì hì.

Anh lạ thật đấy, ban nãy ở nhà thì khen môi em mềm, giờ lại ngại ngùng như con gái ấy.

​Bình chỉ biết im lặng chịu trận. Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng nghĩ về những con số kinh tế khô khan để trấn áp dục vọng đang bùng cháy trong lòng. Tuy nhiên, trong sâu thẳm, Bình nhận ra một sự thật quan trọng. Đôi chân anh có thể chưa đi lại được, nhưng “bản lĩnh” của anh dường như đang hồi sinh nhờ vào người vợ nhỏ bé này.

​Buổi tối hôm đó, trên đường đẩy Bình về nhà, Hoàng vẫn vui vẻ kể về những món ăn ngon khác, không hề hay biết rằng người đàn ông đang ngồi trên xe lăn kia vừa trải qua một cuộc đấu tranh nội tâm đầy cam go và nóng bỏng nhất cuộc đời. Một nụ hôn, một hộp xiên nướng, và một phản ứng sinh lý bất ngờ – tất cả đã thắp lên một ngọn lửa hy vọng mới cho hành trình hồi phục và hạnh phúc của đôi trẻ dưới ánh trăng rằm.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 7"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz