Ánh trăng rằm tháng Tám năm nay dường như tròn hơn và sáng hơn mọi năm, tỏa ánh vàng dịu dàng xuống khu vườn mang đậm phong vị kiến trúc cổ điển của biệt thự họ Trần. Mùi hương hoa đại quyện cùng hương trà mạn thoang thoảng tạo nên một bầu không khí thanh bình đến lạ thường.
Đây là lần đầu tiên kể từ sau đám cưới đầy sóng gió, bốn vị phụ huynh của hai nhà Trần – Phạm mới có dịp tụ họp đông đủ như thế này.
Giữa sân vườn, một chiếc bàn tròn lớn bằng gỗ trắc đã được bày sẵn với đủ đầy bánh nướng, bánh dẻo, và những đĩa hoa quả được gọt tỉa khéo léo. Tiếng cười nói của ông Trần và ông Phạm vang lên ha hả, hào sảng như những người bạn tri kỷ lâu ngày gặp lại.
Ông Phạm này, tôi nói thật, từ ngày có thằng Hoàng về làm dâu… à không, về làm người một nhà, căn nhà này như có luồng sinh khí mới hẳn ra! – Ông Trần vừa rót trà vừa cười hớn hở, gương mặt lộ rõ sự mãn nguyện.
Ông Phạm cũng khà một tiếng đầy sảng khoái.
Tôi cũng không ngờ thằng con phá gia chi tử nhà mình lại có lúc ngoan ngoãn, biết chăm lo cho gia đình như thế. Tất cả là nhờ sự giáo dục khéo léo của ông bà và nghị lực của thằng Bình đấy chứ!
Bà Dung và bà Thủy ngồi cạnh nhau, rôm rả bàn về những bí quyết nấu ăn và những món quà chuẩn bị cho mùa lễ. Bà Thủy khẽ liếc nhìn về phía hai đứa trẻ đang ngồi cách đó không xa, hạ thấp giọng đầy xúc động.
Nhìn tụi nó kìa chị Dung, tôi cứ ngỡ đêm tân hôn ấy là bắt đầu của một bi kịch, ai ngờ đâu…
Bà Dung nắm lấy tay bà Thủy, mắt rưng rưng.
Đúng là trời cao có mắt. Thằng Bình nhà tôi dạo này trầm tính hẳn, không còn gào thét hay đập phá đồ đạc nữa. Tất cả là nhờ sự nhẫn nại của thằng Hoàng.
Trong khi các vị phụ huynh đang chìm đắm trong niềm vui của sự giao hảo, thì ở một góc bàn khác, Bình và Hoàng lại duy trì một sự im lặng rất đặc biệt. Đó không còn là sự im lặng căng thẳng, đặc quánh sự thù hận như ba tháng trước, mà là một sự tĩnh lặng của những người đã bắt đầu thấu hiểu nhịp thở của nhau.
Bình ngồi trên xe lăn, lần này anh không nhìn ra cửa sổ với đôi mắt xa xăm tuyệt vọng nữa. Anh lặng lẽ quan sát Hoàng đang tỉ mẩn bóc một quả bưởi. Đôi bàn tay của Hoàng – đôi bàn tay đã từng chăm sóc anh suốt những đêm sốt cao, đôi bàn tay đã kiên trì nâng đôi chân anh dậy mỗi ngày – giờ đây đang khéo léo gỡ từng múi bưởi hồng mọng nước.
Anh ăn đi. – Hoàng đẩy đĩa bưởi về phía Bình, giọng nói nhẹ nhàng, tự nhiên như hơi thở. – Chua chua ngọt ngọt, tốt cho tiêu hóa của anh đấy.
Bình cầm lấy một múi bưởi, đưa lên miệng. Vị thanh mát lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhưng dường như cái ngọt ngào lại nằm ở trong lòng. Anh khẽ liếc nhìn Hoàng, thấy trên trán anh vẫn còn lấm tấm vài giọt mồ hôi vì mải mê phụ giúp chuẩn bị cỗ.
Mày cũng ăn đi. Làm cả buổi chiều rồi, không mệt à? – Bình nói, giọng anh vẫn còn chút khô khốc đặc trưng, nhưng sự hằn học đã biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một chút quan tâm vụng về.
Hoàng hơi khựng lại, rồi nheo mắt cười tinh quái.
Sao? Anh Bình biết thương vợ rồi à? Hay là vì ban nãy em nhắc đến chuyện cô bé váy hồng nên anh mới có tâm trạng tốt thế này?
Bình đỏ mặt, hắng giọng một cái thật to để che giấu sự bối rối.
Mày im đi! Đang trước mặt ba mẹ, nói năng cho đàng hoàng vào.
Dù miệng thì mắng, nhưng Bình không hề gạt tay Hoàng ra khi anh vô tình chạm vào vai anh để lấy thêm bình trà. Sự đụng chạm cơ thể vốn dĩ là điều cấm kỵ trước đây, giờ đây lại trở thành một thói quen tự nhiên đến mức chính họ cũng không nhận ra.
Lễ Trung thu là lễ của sự đoàn viên, và với Bình, đây là lần đầu tiên sau tai nạn, anh thực sự cảm thấy mình đang “sống” chứ không phải là “tồn tại”.
Anh nhìn ngắm những chiếc đèn lồng treo trên cành đại, ký ức về giấc mơ cậu bé thủy thủ và cô bé váy hồng lại hiện về. Anh thầm nghĩ, nếu cô bé ấy nhìn thấy anh lúc này – dù vẫn ngồi trên xe lăn nhưng tâm hồn đã bớt đi phần tăm tối – liệu cô ấy có mỉm cười với anh không?
Bình không biết rằng, cô bé ấy đang ngồi ngay cạnh mình, đang loay hoay thắp một ngọn nến nhỏ trong chiếc đèn lồng hình ngôi sao.
Anh Bình, ước một điều đi! – Hoàng đưa chiếc đèn lồng lại gần Bình, ánh nến lung linh phản chiếu trong đôi mắt trong trẻo của anh. – Trung thu mà, người ta bảo ước gì được nấy đấy.
Bình nhìn vào ánh nến, rồi nhìn sang khuôn mặt của Hoàng. Trong một khoảnh khắc kỳ lạ, anh bỗng thấy gương mặt Hoàng dưới ánh nến có những nét tương đồng đến lạ lùng với đứa trẻ mặc váy trong tấm ảnh cũ.
Anh khẽ nhắm mắt lại, thầm ước.
“Mong cho người bên cạnh tôi luôn bình an, và mong một ngày tôi có thể đứng dậy để ôm lấy em….”
Khi Bình mở mắt ra, anh bắt gặp ánh nhìn của bốn vị phụ huynh đang hướng về phía mình. Họ không cười ha hả nữa, mà nhìn hai đứa trẻ với ánh mắt tràn ngập tình yêu thương và hy vọng.
Thằng Bình, thằng Hoàng! Hai đứa vào đây uống trà với ba mẹ nào! Ông Phạm gọi lớn.
Hoàng đứng dậy, tự nhiên vòng tay ra sau đẩy xe lăn cho Bình. Lần này, Bình không hề phản kháng. Anh thậm chí còn khẽ tựa lưng vào tay cầm của xe lăn, cảm nhận sự vững chãi từ đôi bàn tay của Hoàng.
Biệt thự họ Trần đêm nay rộn rã tiếng cười. Những hiềm khích cũ, những bản hợp đồng lạnh lẽo, những toan tính trả thù dường như đã bị ánh trăng rằm thanh tẩy sạch sẽ. Chỉ còn lại đây hai gia đình đã thực sự trở thành một, và hai linh hồn trẻ tuổi đang xích lại gần nhau hơn bao giờ hết dưới bóng cây đại già.
Bình chợt nhận ra, có lẽ cô bé váy hồng là quá khứ, là động lực để anh đứng dậy, nhưng Minh Hoàng của hiện tại mới là người đang cùng anh đi qua những ngày giông bão. Anh khẽ mỉm cười, một nụ cười chân thành nhất kể từ sau vụ tai nạn, hòa cùng tiếng trống lân rộn rã ngoài phố vọng vào. Trung thu này, thực sự là một mùa đoàn viên.
_
Trong cái tĩnh lặng của đêm Trung thu, Minh Hoàng lẳng lặng đẩy xe lăn cho Bình đi dạo quanh khuôn viên vườn. Tiếng lạo xạo của bánh xe lăn trên sỏi đá nhỏ nghe thật êm tai, nhưng sâu trong lòng Hoàng, một cơn sóng ngầm đang cuộn trào. Những ngón tay anh chạm vào thành xe lăn bỗng run rẩy, và lồng ngực anh thắt lại vì một nhịp đập lạ lùng. Tim anh đập nhanh đến mức chính anh cũng cảm thấy hốt hoảng. Cơn rung động này không phải vì mệt, mà là vì một mảnh ký ức của tuần trước đột ngột ùa về, rõ nét như một thước phim quay chậm.
Hôm đó là một buổi chiều nắng nhạt. Hoàng đang đứng trước cổng biệt thự để nhận một kiện hàng lớn – đó là bộ dụng cụ hỗ trợ vật lý trị liệu đặc biệt mà anh đã cất công đặt riêng cho Bình. Người giao hàng là một thanh niên trẻ trung, tính tình hoạt bát. Vì kiện hàng khá nặng và cần kiểm tra kỹ giấy tờ bảo hành, Hoàng đã đứng lại trao đổi khá lâu.
Lúc ấy, Hoàng không hề hay biết rằng mình đang cười rất tươi. Nụ cười của anh vô tư, rạng rỡ, đôi mắt nheo lại đầy ý nhị khi nghe anh chàng shipper đùa vài câu về việc “chăm sóc chồng chu đáo quá”. Hoàng lấy điện thoại ra, ghi lại số liên lạc của anh shipper để tiện cho việc bảo trì máy móc sau này.
Trong mắt người ngoài, đó là một khung cảnh tràn đầy năng lượng và sự kết nối thân thiện.
Nhưng ở bên trong phòng khách, sau lớp cửa kính trong suốt kéo dài từ trần đến sàn, có một đôi mắt đang rực lửa.
Bình khi đó đang tự mình đẩy xe lăn
ra phía cửa sổ để tìm chút khí trời.
Nhưng ngay khoảnh khắc anh nhìn thấy Hoàng qua lớp kính, hơi thở của anh bỗng nghẹn lại. Anh thấy Hoàng đang đứng rất gần người đàn ông lạ mặt kia. Anh thấy nụ cười mà Hoàng hiếm khi dành cho anh – nụ cười không vướng bận, không lo âu, không có sự đề phòng. Bình nhìn thấy Hoàng gật đầu, rồi cầm lấy điện thoại, dường như là đang trao đổi số liên lạc.
Một cảm giác nóng rực bỗng chốc bùng lên từ giữa lồng ngực Bình, lan nhanh như vết dầu loang, thiêu đốt tâm trí anh. Đó không phải là cơn giận dữ vì bị bỏ rơi, mà là một thứ cảm xúc nguyên thủy và dữ dội hơn nhiều: sự ghen tuông.
Bình siết chặt lấy thành xe lăn đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh tự hỏi tại sao mình lại cảm thấy như thế này? Hoàng chỉ là một người lạ được đưa về để thực hiện một bản hợp đồng. Tại sao anh lại thấy khó chịu khi Hoàng cười với người khác? Tại sao anh lại muốn lao ra đó, đẩy gã đàn ông kia đi và hét lên rằng Hoàng là vợ của anh, dù chỉ là trên danh nghĩa?
Càng nhìn, ngọn lửa trong lòng Bình càng cháy mạnh. Anh thấy mình thảm hại. Một kẻ ngồi xe lăn, chỉ có thể đứng sau lớp kính nhìn người mình quan tâm (anh vẫn chưa dám thừa nhận điều đó) đang rạng rỡ bên một người đàn ông khỏe mạnh. Sự đố kỵ xen lẫn nỗi mặc cảm tội lỗi khiến Bình hất đổ lọ hoa trên bàn bên cạnh. Tiếng gốm sứ vỡ tan tành hôm đó chính là sự bùng nổ của nỗi lòng không thể nói thành lời.
Trở lại với hiện tại, dưới ánh trăng rằm, Hoàng vẫn đang thong dong đẩy xe. Anh nhớ lại sau hôm đó, Bình đã trở nên cực kỳ khó tính. Anh ta quát tháo vô cớ, mỉa mai việc Hoàng suốt ngày dính lấy điện thoại và thậm chí còn ném đi bát cháo mà Hoàng đã mất công chuẩn bị. Lúc đó Hoàng chỉ thấy uất ức, nhưng giờ đây, khi cảm nhận được hơi ấm từ bờ vai Bình phía trước, Hoàng chợt nhận ra điều gì đó.
Có phải sự hằn học của Bình tuần
trước thực chất là một cách phản kháng vụng về của một trái tim đang ghen?
Hoàng khẽ liếc nhìn xuống đỉnh đầu của Bình. Anh thấy vành tai của Bình hơi đỏ lên dưới ánh trăng. Có lẽ Bình cũng đang nhớ về khoảnh khắc đó. Sự im lặng giữa hai người lúc này không còn là hố sâu ngăn cách, mà là một sợi dây liên kết vô hình.
”Anh Bình…” Hoàng lên tiếng, giọng anh hơi run vì nhịp tim vẫn chưa ổn định.
”Gì?” Bình đáp lại bằng tông giọng trầm đục quen thuộc, nhưng lần này không có sự gai góc.
”Lần sau nếu anh không thích em nói chuyện với ai, anh cứ bảo trực tiếp với em. Đừng có đập vỡ lọ hoa của mẹ nữa, mẹ tiếc lắm đấy.” Hoàng nói xong, tim lại đập mạnh hơn, anh nín thở chờ đợi phản ứng.
Bình khựng lại. Bánh xe lăn dừng hẳn trên bãi cỏ. Một lúc sau, giọng Bình vang lên, lần này nhỏ hơn, chứa đựng một chút sự bướng bỉnh và cả sự dịu dàng hiếm hoi.
”Tao không quan tâm mày nói chuyện với ai. Tao chỉ thấy cái gã đó nhìn mày quá lâu thôi.”
Câu trả lời của Bình giống như một lời xác nhận ngầm cho tất cả những suy đoán của Hoàng. Trái tim Hoàng như vỡ òa vì một niềm hạnh phúc khó tả. Anh không còn đẩy xe nữa mà bước lên phía trước, ngồi xổm xuống trước mặt Bình, đối diện với đôi mắt đang bối rối của anh ta.
”Anh ghen đúng không?” Hoàng hỏi, đôi mắt lấp lánh sự tinh nghịch.
Bình đỏ mặt tía tai, anh quay mặt đi chỗ khác: “Đừng có nằm mơ! Đi vào nhà nhanh đi, tao lạnh rồi.”
Hoàng không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Tiếng cười của anh hòa vào gió đêm Trung thu, tan vào mùi hương hoa đại. Anh biết, ngọn lửa nóng rực trong lòng Bình tuần trước chính là bằng chứng rõ ràng nhất cho việc anh đã thực sự bước được vào thế giới nội tâm đóng kín của người đàn ông này.
Đêm Trung thu ấy, dưới ánh trăng tròn đầy, hai linh hồn từng mang nhiều tổn thương và toan tính đã thực sự tìm thấy nhau qua những cơn ghen tuông vụng về và những nhịp tim loạn nhịp. Hoàng tiếp tục đẩy xe vào nhà, nhưng lần này, tay anh không còn run vì sợ hãi, mà run vì một tình cảm chân thành đang bắt đầu nảy nở rực rỡ.
Minh Hoàng khẽ khàng đẩy xe lăn của Bình vào trong sảnh chính, nơi bốn vị phụ huynh đang ngồi quây quần bên bàn trà gỗ trắc, khói trà nghi ngát quyện cùng hương bánh nướng thơm lừng. Không khí ấm áp đến mức tưởng chừng như những vết rạn nứt của quá khứ đã hoàn toàn biến mất.
Hoàng ngồi xuống cạnh mẹ mình, nụ cười vẫn còn vương trên môi sau màn thăm dò sự ghen tuông của Bình lúc ngoài vườn. Còn Bình, dù mặt vẫn còn hơi đỏ vì ngượng, nhưng đã bắt đầu thoải mái hơn khi tham gia vào câu chuyện của người lớn.
Giữa lúc câu chuyện đang rôm rả về những kỷ niệm thời trẻ, Bình cảm thấy hơi vướng ở túi áo ngực. Anh đưa tay định lấy chiếc điện thoại ra để kiểm tra tin nhắn, nhưng vì đôi tay vẫn còn hơi run do vận động trị liệu quá sức ban chiều, anh vô tình kéo theo một vật mỏng manh khác.
Xoạt.
Một tấm ảnh cũ kỹ, sờn góc rơi khỏi túi áo Bình, chao nghiêng trong không trung rồi đáp nhẹ nhàng ngay sát bàn chân của bà Thủy – mẹ của Minh Hoàng.
Bình giật mình, theo bản năng định cúi xuống nhặt nhưng đôi chân tê liệt không cho phép anh làm điều đó nhanh chóng. Hoàng cũng định cúi xuống, nhưng bà Thủy đã nhanh tay hơn. Bà mỉm cười, định bụng nhặt lên trả cho con rể, nhưng ngay khi đầu ngón tay chạm vào bề mặt tấm ảnh, nụ cười trên môi bà bỗng chốc đông cứng lại.
Bà Thủy cầm tấm ảnh lên, đưa sát vào tầm mắt dưới ánh đèn chùm rực rỡ của phòng khách. Đôi mắt bà mở to, rồi bàn tay run rẩy đưa lên che miệng, hơi thở hụt đi một nhịp.
Trời đất ơi… tấm ảnh này… – Giọng bà Thủy lạc đi, chứa đầy sự bàng hoàng không thể tin nổi.
Mọi người trên bàn trà bỗng im bặt. Ông Phạm và ông bà Trần đều tò mò nhìn về phía bà. Minh Hoàng lo lắng nhíu mày.
Mẹ, có chuyện gì vậy? Chỉ là tấm ảnh cũ của anh Bình thôi mà.
Bà Thủy không trả lời con trai, bà nhìn chằm chằm vào hình ảnh cậu bé mặc đồ thủy thủ đang xoa đầu cô bé mặc váy hồng trong ảnh. Những ký ức vốn dĩ đã bị vùi lấp dưới lớp bụi thời gian mười mấy năm bỗng chốc ùa về như một trận lũ quét.
Thằng Bình… con… sao con lại có tấm ảnh này? – Bà Thủy ngẩng lên nhìn Bình, đôi mắt đã bắt đầu hoen lệ. Đây là… đây là thằng bé năm đó mà!
Bà Thủy bắt đầu kể, giọng bà nghẹn ngào vì xúc động. Ngày đó, khi Minh Hoàng còn là một đứa trẻ ba, bốn tuổi, gia đình bà còn ở khu biệt thự cũ phía bên kia thành phố. Bà nhớ như in có một cậu nhóc lớn hơn Hoàng vài tuổi, nhà ở ngay sát vách, chiều nào cũng sang tìm em bé nhà bà để chơi đùa.
Tôi nhớ rồi! – Bà Thủy quay sang nói với chồng, ông Phạm cũng bắt đầu nheo mắt nhớ lại. – Cái cậu nhóc lúc nào cũng mặc bộ đồ thủy thủ, tính tình thì ngạo nghễ nhưng lại chiều chuộng thằng Hoàng nhà mình hết mực. Có lần thằng Hoàng bị ngã, cậu nhóc đó còn khóc to hơn cả nó, vừa dỗ vừa trách em. Lúc đó, vì bà bạn thân của tôi thích con gái quá, nên cứ ép thằng Hoàng mặc váy hồng để chụp ảnh…nghĩ cũng không có vấn đề gì tôi mới thuận theo. Đứa bé mặc váy này chính là Hoàng nhà mình đây mà!
”Oàng!” – Một tiếng nổ vang lên trong đầu Minh Hoàng. Anh đứng hình, đôi mắt trố lồi nhìn vào tấm ảnh trong tay mẹ. Cô bé váy hồng… người mà anh dùng để khích tướng Bình suốt mấy tuần qua… người mà anh tưởng là tình đầu của Bình… hóa ra lại chính là anh? Là phiên bản nhục nhã nhất của anh thời thơ ấu?
Bình cũng không khá hơn. Anh sững sờ đến mức suýt rơi cả chén trà trên tay. Đôi môi anh run rẩy.
Bác… bác nói sao? Đứa bé này… là Minh Hoàng?
Bà Thủy gật đầu lia lịa, nước mắt rơi xuống mặt kính tấm ảnh.
Đúng thế! Sau cái mùa hè năm đó, gia đình tôi gặp biến cố kinh doanh, phải chuyển nhà gấp trong đêm. Thằng Hoàng sau đó lại bị một trận sốt cao co giật, tỉnh dậy thì chẳng nhớ gì về những năm tháng trước đó nữa.
Chúng tôi cứ tiếc mãi vì chưa kịp chào từ biệt cậu nhóc hàng xóm tốt bụng. Không ngờ… không ngờ cậu nhóc đó lại chính là con, Bình ơi!
Không gian phòng khách bỗng trở nên tĩnh lặng lạ thường, chỉ còn tiếng nấc khẽ của bà Thủy. Bà Dung và ông Trần cũng sững sờ. Họ biết Bình luôn giữ một tấm ảnh cũ, biết Bình luôn tìm kiếm một người, nhưng họ chưa từng nghĩ định mệnh lại sắp đặt một vòng tròn hoàn hảo đến thế.
Bình nhìn sang Minh Hoàng. Bao nhiêu sự hận thù, bao nhiêu sự mỉa mai, và cả những lần ghen tuông vô lý bỗng chốc trở nên nực cười nhưng cũng đầy chua xót. Người mà anh hằng đêm mong nhớ, người mà anh coi là ánh sáng duy nhất để bám víu vào cuộc đời tàn phế này, hóa ra vẫn luôn ở bên cạnh anh. “Em ấy” không hề biến mất, “em ấy” đã trở về, thậm chí còn dùng chính cái tên của mình để khích lệ anh đứng dậy.
Hoàng lúc này mặt đỏ rực như gấc chín, vừa xấu hổ vì bí mật mặc váy bị bại lộ trước mặt ba mẹ chồng, vừa thấy tim mình thắt lại vì xúc động.
Anh nhớ lại những lời mình đã nói với Bình: “Anh không đi lại được thì không thể hôn cô bé ấy được đâu…”. Hóa ra, anh đang tự nói về chính mình.
Anh… anh Bình… – Hoàng lí nhí, không biết nên trốn đi đâu cho hết ngượng.
Bình không nói gì, anh chậm rãi đưa bàn tay run rẩy ra. Lần này, anh không đợi Hoàng đến gần, mà chính anh là người chủ động nắm lấy tay Hoàng trước mặt bốn vị phụ huynh.
Ánh mắt Bình không còn chút tăm tối nào, chỉ còn một sự dịu dàng nguyên bản như cậu bé thủy thủ mười mấy năm về trước.
Hóa ra… vẫn luôn là em. – Bình thì thầm, giọng anh nghẹn đặc.
Bốn vị phụ huynh nhìn cảnh tượng đó, ai nấy đều lau nước mắt. Lễ Trung thu đoàn viên này đã thực sự trở thành một ngày lễ định mệnh. Dưới ánh trăng rằm rạng rỡ, bí mật đã được hé mở, khép lại những năm tháng tìm kiếm trong vô vọng của Bình và mở ra một chương mới đầy hạnh phúc cho cả hai.
Hóa ra, định mệnh không hề tàn nhẫn với họ. Nó chỉ bắt họ đi một vòng thật xa, trải qua đủ đắng cay nhục nhã, để rồi cuối cùng lại đưa họ về đúng gốc cây đại năm xưa, nơi tình yêu bắt đầu bằng một cái xoa đầu vụng về.
Đêm Trung thu đáng lẽ phải kết thúc trong sự tĩnh lặng của ánh trăng, nhưng đối với căn phòng của Minh Hoàng và Thế Bình, nó lại là sự khởi đầu của một cơn bão lòng không thể gọi tên. Sau khi sự thật bị bà Thủy phanh phui giữa bàn dân thiên hạ, Minh Hoàng cảm thấy như cả thế giới của mình vừa sụp đổ. Không phải vì bi kịch, mà vì cái sự nhục nhã đến mức muốn độn thổ.
Vừa bước chân vào phòng, Hoàng đã lao ngay lên giường, vớ lấy chiếc chăn bông dày sụ rồi cuộn tròn mình lại như một con kén. Anh quay lưng về phía chiếc xe lăn của Bình, mặt áp chặt vào gối, tim đập thình thịch như đánh trống chèo.
”Trời ơi là trời! Tại sao lại là mình? Tại sao mình lại từng mặc cái váy đó? Còn có cả ảnh chụp lại nữa chứ!” – Hoàng rủa xả thầm trong đầu.
Hình ảnh một gã thiếu gia cao ráo, từng ngang tàng trong các quán bar, giờ đây lại bị gắn mác với một đứa trẻ mặc váy hồng phấn, môi chúm chím hờn dỗi, khiến Hoàng cảm thấy danh dự của mình tan tành mây khói. Càng nghĩ, Hoàng càng thấy mặt mình nóng bừng như nung. Anh nhớ lại những ngày qua mình đã thao thao bất tuyệt thế nào về cô bé ấy trước mặt Bình.
Anh đã khuyên Bình phải tập đi để “hôn cô ấy”, để làm “chuyện người lớn” với cô ấy… Hóa ra tất cả những lời đó, anh đang tự nói vào mặt mình.
Sự tự tin, vẻ tinh quái thường ngày biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại một Minh Hoàng đang run rẩy vì xấu hổ, cố gắng thu mình nhỏ nhất có thể để Bình không nhìn thấy mình.
Ở phía bên kia, Thế Bình cũng chẳng khá khẩm hơn là bao. Ngồi trên chiếc xe lăn, anh nhìn chăm chằm vào bóng lưng đang run rẩy của Hoàng dưới lớp chăn. Cái đầu óc vốn dĩ chỉ toàn những toan tính u ám và nỗi hận thù của Bình giờ đây trống rỗng hoàn toàn, chỉ còn sót lại hình ảnh đứa trẻ mặc váy hồng năm xưa lồng ghép vào bóng dáng của chàng trai đang nằm kia.
Người mà anh tìm kiếm mười mấy năm qua, người là lý do duy nhất khiến anh muốn đứng dậy, hóa ra không ở đâu xa xôi. Em ấy đã ở ngay đây, đã chăm sóc anh lúc ốm, đã kiên nhẫn nắm tay anh tập đi, và thậm chí đã mắng anh là đồ chó điên để kéo anh ra khỏi vũng lầy.
Bình cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Sự xúc động quá lớn khiến anh không biết phải mở lời như thế nào. Cái vẻ lạnh lùng thường ngày đã bị ánh trăng và sự thật tối nay đánh tan nát. Bình đỏ mặt, một màu đỏ lan từ cổ lên tận mang tai. Anh chưa từng cảm thấy lúng túng như thế này trong đời, kể cả khi anh đứng trước những đối tác kinh doanh khó nhằn nhất.
Chiếc giường của hai người bấy lâu nay luôn tồn tại một khoảng trống mênh mông ở giữa – một ranh giới vô hình của sự đề phòng và ghét bỏ. Nhưng đêm nay, ranh giới đó dường như đang run rẩy.
Bình khó khăn dùng đôi tay gồng sức để di chuyển từ xe lăn lên giường. Động tác vốn dĩ nặng nề hằng ngày, nay lại được anh thực hiện một cách khẽ khàng nhất có thể, như sợ làm kinh động đến “con kén” đang nằm kia. Khi đã yên vị trên giường, Bình nhìn vào khoảng trống rộng lớn ở giữa.
Thường ngày, anh sẽ nằm sát mép giường bên này, quay lưng lại với Hoàng. Nhưng đêm nay, trái tim anh không cho phép điều đó.
Bình bắt đầu thực hiện một hành động mà chính anh cũng thấy điên rồ. Anh dùng tay nhích thân mình lại gần phía Hoàng. Từng chút một. Chậm chạp và vụng về. Đôi chân tàn phế không thể cử động, anh phải dùng sức mạnh của cơ bụng và hai cánh tay để kéo cơ thể mình đi.
Mỗi centimet được thu hẹp lại là một lần tim Bình đập loạn nhịp. Anh có thể nghe thấy tiếng hơi thở dồn dập của Hoàng. Anh biết Hoàng vẫn chưa ngủ, Hoàng chỉ đang trốn tránh mà thôi.
Khoảng cách giữa họ từ một mét, xuống còn nửa mét, rồi chỉ còn vài gang tay. Bình dừng lại khi cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ tấm lưng của Hoàng qua lớp chăn mỏng. Anh đỏ mặt đến mức cảm tưởng như không khí xung quanh cũng đang bốc cháy.
Hoàng… – Bình cất tiếng, giọng anh trầm xuống, không còn chút hằn học nào, chỉ còn sự rung động chân thành nhất. – Đừng trốn nữa. Tao… tao thấy hết rồi.
Hoàng cứng đờ người dưới lớp chăn. Tiếng gọi của Bình như một mồi lửa khiến cơn xấu hổ của anh bùng lên dữ dội hơn. Anh siết chặt cái chăn, lí nhí.
Anh im đi! Quên hết chuyện tối nay đi! Đứa bé đó không phải là tôi, là mẹ tôi nhầm đấy! Tôi không có mặc váy!
Bình khẽ cười, một nụ cười hiền lành nhất mà mười mấy năm qua anh chưa từng để lộ. Anh đưa bàn tay run rẩy ra, đặt lên vai Hoàng qua lớp chăn, rồi từ từ nhích sát hơn nữa cho đến khi ngực anh chạm nhẹ vào lưng Hoàng.
Mặc váy hay mặc gì cũng được. – Bình thì thầm bên tai Hoàng, hơi thở ấm nóng khiến Hoàng rùng mình. – Quan trọng là… rốt cuộc tao cũng tìm được mày rồi.
Hoàng xoay người lại một cách đột
ngột vì sự đụng chạm đó. Hai gương mặt chỉ cách nhau trong gang tấc.
Trong bóng tối của căn phòng, đôi mắt của cả hai đều lấp lánh thứ ánh sáng mà họ chưa từng dành cho đối phương trước đây. Hoàng nhìn thấy sự chân thành, nỗi nhớ nhung và cả tình yêu thâm trầm trong mắt Bình. Cơn xấu hổ ban nãy bỗng chốc tan biến, nhường chỗ cho một nỗi xúc động mãnh liệt.
Anh… anh thật sự tìm em lâu thế sao? Hoàng hỏi, giọng anh nghẹn lại.
Bình không trả lời bằng lời nói. Anh đưa tay lên, vụng về nhưng đầy che chở, xoa nhẹ mái tóc của Hoàng, đúng như cái cách cậu bé thủy thủ năm nào đã làm.
Khoảng cách lớn lao bấy lâu nay đã hoàn toàn biến mất. Giữa họ lúc này không còn là bản hợp đồng, không còn là sự trả thù, mà là sự đoàn viên sau mười mấy năm lạc mất nhau. Ánh trăng ngoài cửa sổ vẫn sáng, soi rõ hai linh hồn vừa tìm thấy bến đỗ ngay cạnh bên mình.
Kể từ sau cái đêm định mệnh ấy, căn biệt thự họ Trần như trải qua một cuộc đảo chính ngọt ngào. Trần Thế Bình – người đàn ông từng được mệnh danh là “tảng băng trôi” hay “con chó điên” của giới kinh doanh – bỗng chốc biến thành một con đại bàng bị… gãy cánh nhưng lại mắc chứng bệnh “nghiện vợ” không thuốc chữa.
Cái sự bám đuôi của Bình không phải là kiểu chạy nhảy tung tăng, mà là một kiểu bám đuôi tĩnh lặng, kiên trì và mang hơi hướm… rình rập một cách vô cùng ngộ nghĩnh.
Sáng sớm, thay vì đợi người làm đẩy ra ban công đọc báo như mọi khi, Bình đã tự mình vận động cánh tay, đẩy xe lăn loẹt xoẹt từ phòng ngủ ra tận phòng bếp. Mục tiêu duy nhất của anh không phải là bữa sáng, mà là bóng dáng Minh Hoàng đang loay hoay pha cà phê.
Bình không lên tiếng, anh chỉ lặng lẽ đẩy xe đến sát sau lưng Hoàng, giữ một khoảng cách vừa đủ để anh có thể nhìn thấy cái gáy trắng ngần và mái tóc hơi rối của đối phương. Khi Hoàng xoay người lại suýt chút nữa va vào xe lăn, Bình sẽ lập tức cầm một tờ báo lên, giả vờ chăm chú đọc dù thực chất tờ báo đang bị… cầm ngược.
Anh Bình? Anh ra đây từ lúc nào thế? Sao không gọi em? – Hoàng ngạc nhiên hỏi.
Bình khẽ hắng giọng, che giấu đôi tai đang bắt đầu đỏ rực.
Tao… tao đi tập thể dục cho tay thôi. Tiện đường đi ngang qua đây thấy mày đứng cản lối nên dừng lại xem mày làm cái gì.
Hoàng nén cười, nhìn cái “tiện đường” từ phòng ngủ ra bếp vốn dĩ phải băng qua cả một cái hành lang dài dằng dặc. Anh đặt tách cà phê xuống, cố tình cúi sát mặt Bình.
Thế anh xem xong chưa? Hay là muốn em pha cho một ly cà phê “vợ nấu” cho tỉnh táo nhé?
Chỉ một chữ “vợ” nhẹ tênh, Bình đã lập tức cúi gằm mặt vào tờ báo, lắp bắp.
Ai… ai thèm. Pha đi, tao uống thử xem có độc không thôi.
Chuyện ngộ nghĩnh nhất phải kể đến những buổi chiều Hoàng đi tưới cây ngoài vườn. Bình vốn dĩ ghét nắng, ghét bụi và ghét cả việc phải ngồi ngoài trời. Thế nhưng, dạo này người ta luôn thấy một chiếc xe lăn đậu ngay dưới bóng râm của cây đại già.
Bình mang theo một cuốn sách dày cộm về kinh tế, nhưng mắt anh thì cứ dán chặt vào bóng dáng Hoàng đang đùa nghịch với vòi nước. Mỗi khi Hoàng quay lại vẫy tay: “Anh Bình, nhìn bông hoa này đẹp không?”, Bình sẽ ngay lập tức thu ánh mắt lại, lật đại một trang sách rồi trả lời bằng tông giọng lạnh lùng nhất có thể.
Bình thường. Mày lo mà tưới đi, ướt hết thảm cỏ bây giờ.
Nhưng chỉ cần Hoàng vừa quay đi, Bình lại len lén nhìn theo cái dáng vẻ năng động ấy, khóe môi bất giác hơi cong lên. Có lần, một cậu nhân viên giao hàng lại đến (không phải anh shipper tuần trước), Bình lập tức đẩy xe lăn ra sát hàng rào, mặt đằng đằng sát khí như đang canh giữ báu vật.
Anh không nói câu nào, chỉ ngồi đó khoanh tay, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm vào tay cậu giao hàng khi cậu ta dám chạm vào ngón tay Hoàng lúc đưa hóa đơn.
Đợi người ta đi rồi, Hoàng quay vào thấy Bình đang hậm hực vò nát tờ hóa đơn trên tay.
Anh làm sao thế?
Tay mày… dính bẩn rồi. Đi rửa đi. Bình nói dỗi, mặt đỏ lựng lên như gấc chín khi bị Hoàng bắt bài cái vẻ ghen tuông trẻ con của mình.
Những buổi tối là lúc Bình “bám” Hoàng dai dẳng nhất. Anh không còn muốn nằm riêng một góc giường nữa. Mỗi khi Hoàng định leo lên giường, Bình đã chiếm sẵn vị trí ở giữa, tay ôm lấy gối của Hoàng.
Này, anh chiếm chỗ của em à? – Hoàng chống nạnh.
Bình nhìn đi chỗ khác, tay siết chặt cái gối.
Hồi nhỏ… em toàn tranh gối của anh thôi. Giờ anh đòi lại công bằng. Muốn lấy gối thì… nằm lại gần đây.
Hoàng bật cười vì sự vòi vĩnh quá đỗi đáng yêu này. Anh nhận ra Bình đang cố gắng bù đắp cho mười mấy năm xa cách bằng những hành động trẻ con nhất. Khi Hoàng nằm xuống cạnh bên, Bình sẽ viện cớ “đau chân” để nhờ Hoàng xoa bóp, nhưng thực chất là để có cớ cầm lấy tay Hoàng thật lâu.
Có những đêm, khi ánh trăng rọi qua cửa sổ, Bình cứ nằm nghiêng nhìn Hoàng trân trối.
Nhìn gì mà nhìn hoài thế? – Hoàng thẹn thùng hỏi.
Nhìn xem em có định… biến mất lần nữa không. – Bình thì thầm, bàn tay gầy guộc vụng về chạm vào má Hoàng.
Mỗi lần như thế, chỉ cần Hoàng trêu lại một câu, Bình sẽ lập tức đứng hình, toàn thân đỏ bừng, kéo chăn trùm kín đầu nhưng tay vẫn không quên nắm chặt lấy vạt áo của Hoàng như sợ người ta chạy mất.
Bà Dung và ông Trần đứng ở hành lang nhìn vào, không khỏi mỉm cười hạnh phúc. Đứa con trai lầm lì, gai góc của họ giờ đây bỗng chốc trở nên sống động, biết hờn dỗi, biết ghen và biết cả cách làm nũng vô cùng vụng về.
Bình không còn là một bệnh nhân tuyệt vọng, anh trở thành một người đàn ông đang yêu, một “anh Thủy Thủ” đang nỗ lực hết mình để bảo vệ “cô bé” của đời mình. Dù đôi chân vẫn còn khó khăn, nhưng ý chí muốn được đi lại để có thể đường đường chính chính ôm Hoàng vào lòng đang lớn dần lên mỗi ngày.
Cuộc sống của họ giờ đây đầy rẫy những mẩu chuyện nhỏ dễ thương. Bình giả vờ quên uống thuốc để Hoàng phải dỗ dành, hay Bình cố ý đẩy xe lăn vào chân Hoàng chỉ để được nghe Hoàng “mắng” yêu vài câu.
Những rung động, những cái đỏ mặt thẹn thùng và sự bám đuôi không rời của Bình chính là minh chứng cho một tình yêu đang hồi sinh từ đống tro tàn của quá khứ.
Hóa ra, cách cứu rỗi một người tốt nhất không phải là thuốc thang hay bác sĩ, mà chính là sự hiện diện của người mà họ hằng yêu dấu. Và Trần Thế Bình, gã chó điên ngày nào, giờ đây chỉ muốn làm một người bám đuôi trung thành nhất của Minh Hoàng – cô bé váy hồng duy nhất trong trái tim anh.
Sự bám đuôi ngọt ngào của Bình ban đầu khiến Hoàng cảm động, nhưng dần dần, nó biến thành một sự bao vây nghẹt thở. Đi tắm cũng thấy Bình đậu xe lăn trước cửa hỏi “xong chưa?”, đi đọc sách cũng thấy Bình giả vờ đi ngang qua rồi đứng khựng lại nhìn trân trối. Hoàng cảm thấy mình như một báu vật bị nhốt trong lồng kính, mà người gác cổng lại là một anh chồng có chỉ số chiếm hữu cao ngất ngưởng.
”Mình phải hít thở! Mình phải tự do!”
Hoàng tự nhủ khi lén leo qua cửa sổ phòng làm việc, bỏ lại Bình đang mải mê chọn màu rèm cửa mới (thực chất là muốn đổi sang loại rèm mà Hoàng thích).
Đúng lúc đó, Tuấn – cậu bạn của Hoàng, tay chơi có tiếng – gọi điện: “Ê Hoàng, quán bar Midnight mới khai trương, có dàn DJ cực cháy. Ra quẩy cho khuây khỏa đi mày, nghe nói dạo này mày bị xích kỹ lắm hả?”. Chạm đúng nỗi lòng, Hoàng đồng ý cái rụp.
“Đợi tao 15 phút, tao tới ngay!”
Tại quán bar, ánh đèn neon xanh đỏ quét qua những gương mặt phấn khích, tiếng nhạc EDM dập dìu khiến lồng ngực Hoàng rung lên theo từng nhịp bass. Sau ba tháng đóng vai “vợ hiền dâu thảo”, Hoàng như con thú nhỏ được thả về rừng. Anh uống liên tục, từ những ly cocktail trái cây đến những shot rượu mạnh cháy cổ.
Rượu vào, lời ra, và nỗi sợ hãi về ông chồng ở nhà cũng bay sạch. Hoàng bắt đầu lắc lư theo nhạc. Trong cơn say bí tỉ, anh hòa vào đám đông trên sàn nhảy. Hoàng nhảy rất đẹp, những động tác uyển chuyển, phóng khoáng khiến anh trở thành tâm điểm. Trong ánh sáng mờ ảo và làn khói sân khấu, Hoàng không còn nhận ra ranh giới giữa mình và người khác. Những chàng trai lạ mặt bắt đầu vây quanh anh, người thì chạm vào eo, người thì kề sát tai thầm thì. Hoàng cười rạng rỡ, đôi mắt mơ màng, bàn tay vô thức đặt lên vai một gã thanh niên đang nhảy cùng mình. Sự chạm da chạm thịt trong quán bar là điều không thể tránh khỏi, nhưng với một người đang say, Hoàng chỉ thấy sự phấn khích tột độ.
Trong khi đó, tại phòng ngủ của hai người, không khí lại lạnh lẽo như hầm băng. Bình đang ngồi trên chiếc xe lăn, tay cầm chặt chiếc máy tính bảng.
Chuyện là, “Midnight” là quán bar thuộc quyền quản lý của một công ty con dưới trướng họ Trần. Khi thấy thiếu gia Minh Hoàng xuất hiện, quản lý quán bar đã lén lút mở hệ thống camera livestream nội bộ cho Bình xem vì sợ có chuyện không hay xảy ra.
Mặt Bình lúc này không còn là “méo sệt” nữa, mà là đen kịt như mây bão.
Trên màn hình máy tính bảng là hình ảnh Minh Hoàng – người mà anh trân quý như ngọc như ngà – đang bị một đám con trai vây quanh.
Cơn ghen tuông bùng nổ dữ dội hơn bao giờ hết. Bình nghiến răng khi thấy một gã trai lạ mặt đặt tay lên eo Hoàng. Anh đập mạnh tay xuống thành xe lăn khi thấy Hoàng cười tít mắt với một gã khác đang cố tình đụng chạm vào cánh tay anh.
”Minh Hoàng! Em giỏi lắm!” – Bình gầm khẽ qua kẽ răng.
Cảm giác nóng trong lòng Bình lúc này không còn là lửa đốt nữa, mà là một vụ nổ hạt nhân. Anh cảm thấy bị phản bội, bị tổn thương và trên hết là một nỗi lo lắng tột độ. Anh lo Hoàng sẽ bị người ta lợi dụng lúc say, lo Hoàng sẽ vì những niềm vui nhất thời kia mà quên mất “anh thủy thủ” đang ngồi đợi ở nhà.
Bình nhìn xuống đôi chân mình. Sự bất lực lại một lần nữa giày vò anh. Nếu anh có thể đứng dậy, anh đã lao thẳng đến cái quán bar chết tiệt đó, ném gã thanh niên kia ra xa và vác Hoàng về nhà ngay lập tức. Nhưng hiện tại, anh chỉ có thể ngồi đây, trừng mắt nhìn màn hình với đôi mắt vằn tia máu.
Bình lập tức nhấc điện thoại, gọi điện cho quản lý quán bar bằng tông giọng khiến người ở đầu dây bên kia muốn rụng rời tay chân.
Cho người canh chừng cậu ấy. Không được để bất kỳ ai chạm vào dù chỉ là một sợi tóc. Mười phút nữa, nếu cậu ấy không rời khỏi sàn nhảy, ngày mai quán bar đó sẽ biến thành bãi giữ xe.
Chưa dừng lại ở đó, Bình tự mình đẩy xe lăn ra khỏi phòng, gọi tài xế riêng.
Chuẩn bị xe. Đến Midnight. Ngay lập tức!
Lần đầu tiên kể từ ngày bị tai nạn, Bình chủ động rời khỏi nhà vào ban đêm mà không có sự sắp xếp trước của ba mẹ. Sự ghen tuông đã đẩy nghị lực của anh lên mức tối đa. Anh không thể đi, nhưng anh có thể dùng quyền lực và sự chiếm hữu của mình để kéo Hoàng về.
Mười lăm phút sau, tại quán bar, không khí bỗng chốc khựng lại khi một dàn vệ sĩ áo đen mở đường. Một người đàn ông ngồi trên xe lăn, dù không thể đứng nhưng khí chất lạnh lùng và đôi mắt sắc lẹm của anh khiến đám đông tự động dạt ra hai bên.
Hoàng đang say khướt, bỗng thấy một bóng hình quen thuộc hiện ra trước mắt. Anh nấc lên một tiếng, dụi mắt.
Ơ… Anh Bình? Anh… anh biết bay à? Sao lại ở đây?
Bình nhìn bộ dạng quần áo xộc xệch, mặt đỏ gay của Hoàng, rồi nhìn sang đám thanh niên đang đứng ngơ ngác xung quanh. Anh không nói một lời, chỉ đưa tay ra, nắm chặt lấy cổ tay Hoàng rồi kéo mạnh về phía mình.
Về nhà! – Bình gầm lên, âm thanh át cả tiếng nhạc đang nhỏ dần.
Hoàng bị kéo bất ngờ, ngã nhào vào lòng Bình trên chiếc xe lăn. Mùi rượu nồng nặc quyện cùng mùi nước hoa của Hoàng khiến Bình vừa giận vừa xót. Anh ôm chặt lấy eo Hoàng, trừng mắt nhìn đám đàn ông xung quanh như muốn tuyên bố chủ quyền: “Đây là của tôi. Kẻ nào dám chạm vào lần nữa, đừng trách tôi tàn nhẫn.”
Hoàng trong cơn say, thấy mình được bao bọc trong mùi hương quen thuộc của Bình, bỗng thấy an tâm lạ lùng.
Anh rúc đầu vào cổ Bình, lẩm bẩm. “Anh Bình… anh ghen hả… đáng yêu quá…” rồi lăn ra ngủ ngon lành.
Bình tức đến mức nổ đom đóm mắt, nhưng nhìn cái dáng vẻ say xỉn đáng thương của Hoàng, anh lại không nỡ nặng lời. Anh chỉ biết ra lệnh cho tài xế nhanh chóng đưa cả hai về nhà.
Đêm đó, biệt thự họ Trần lại một phen náo loạn, nhưng với Bình, sau cơn ghen tuông tột độ là một quyết tâm mới: Anh phải tập đi nhanh hơn nữa, để lần sau, anh có thể đứng lên và bảo vệ “cô bé” của mình một cách đường hoàng nhất, chứ không phải ngồi nhìn qua màn hình máy tính bảng nữa.