Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Next
  1. Home
  2. Kẻ Tàn Phế Trong Mắt Em
  3. Chương 5
Prev
Next

Bầu trời buổi chiều hôm ấy sầm sì như đổ chì, rồi đột ngột đổ sụp xuống bằng một trận mưa tầm tã. Những hạt mưa to và nặng như đá ném thẳng xuống mái hiên biệt thự nhà họ Trần, tạo nên những âm thanh chát chúa, xóa nhòa cả tầm nhìn. Trong căn phòng trên lầu, Bình ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, đôi mắt hằn học nhìn ra màn mưa trắng xóa. Anh đang khó chịu, một nỗi khó chịu không tên cứ dâng lên khi đồng hồ đã điểm sáu giờ tối mà chiếc xe của Minh Hoàng vẫn chưa thấy tăm hơi.

​”Chắc lại tót đi đâu chơi bời rồi,” Bình lẩm bẩm, bàn tay siết chặt thành xe lăn đến trắng bệch.

​Đúng lúc đó, từ cổng chính, một dáng người nhỏ bé liêu xiêu hiện ra giữa màn mưa. Minh Hoàng không lái xe, có lẽ xe anh gặp sự cố giữa đường.

Anh chạy bán sống bán chết vào sân, không ô, không áo mưa, cả cơ thể ướt sũng như chuột lột. Nước mưa bám chặt lấy lớp áo sơ mi mỏng manh, khiến nó dính sát vào cơ thể gầy guộc, run rẩy của anh.
​
​Bình nheo mắt nhìn xuống. Một luồng cảm giác lạ lùng chạy dọc sống lưng anh – nửa là giận dữ, nửa là một sự lo lắng mà anh không muốn thừa nhận.

Khi Hoàng đẩy cửa bước vào phòng, nước từ tóc và quần áo anh nhỏ xuống sàn gỗ từng giọt tách tách, tạo thành một vũng nước nhỏ dưới chân.

​Bình nhướng mày, đôi mắt vằn tơ máu xoáy sâu vào thân hình thảm hại của đối phương. Anh cất giọng, âm thanh khàn đặc và đầy sự mỉa mai, hằn học.

​Chà, nhìn xem ai đây? Đại thiếu gia nhà họ Phạm đi đâu mà để mình ra nông nỗi này? Hay là bị nhân tình đuổi ra khỏi cửa giữa cơn mưa nên mới phải bò về đây?

​Hoàng đứng sững lại giữa phòng, hàm răng va vào nhau lập cập vì lạnh. Anh không đáp lời, đôi mắt đỏ hoe vì nước mưa tràn vào hay vì một nỗi niềm nào khác. Anh chỉ cúi đầu, hai tay ôm khư khư một cái túi giấy nhỏ trước ngực, che chở nó như thể đó là báu vật duy nhất trên đời.

​Bình thấy sự im lặng đó thì càng điên tiết hơn. Sự lo lắng trong lòng anh biến tướng thành những lời sỉ vả độc địa.

​Mày câm à? Nhìn mày lúc này thật thảm hại. Đã tốn công gả vào đây làm thiếu gia mà không biết giữ cái thân, để rồi dầm mưa như một kẻ lang thang. Định dùng cái vẻ khổ nhục kế này để lừa ai? Ba mẹ tôi không có ở đây đâu, đừng có diễn.

​Minh Hoàng khẽ ngước mắt lên, ánh nhìn của anh lúc này không còn sự tinh quái, không còn sự sắc sảo của kẻ muốn trả thù. Nó chỉ còn sự vụn vỡ. Anh từ từ nới lỏng vòng tay, đưa cái túi giấy đã ướt nhẹp ra phía trước.
​
Sáng nay… em nghe mẹ Dung bảo… anh thích ăn bánh cam ở tiệm bà cụ dưới phố… – Giọng Hoàng run rẩy, đứt quãng vì cái lạnh ngấm vào xương tủy. – Em đi làm về, thấy trời sắp mưa nên cố chạy qua mua cho anh. Giữa đường xe bị chết máy… em phải chạy bộ về để bánh còn nóng… nhưng mà…

​Hoàng mở túi giấy ra. Bên trong, những chiếc bánh cam vàng ươm ban sáng giờ đã bị nước mưa thấm vào, nhũn nát và biến dạng. Lớp đường bọc ngoài tan chảy, dính bết vào lớp giấy xi măng. Cái bánh không còn nguyên vẹn, cũng giống như tấm lòng của anh lúc này, bị sự hằn học của Bình dẫm đạp không thương tiếc.

​Nước mắt Hoàng đột ngột trào ra, hòa cùng nước mưa lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Anh thấy mình tủi thân đến mức không thở nổi. Anh đã dành cả buổi chiều xếp hàng mua bánh, đã dầm mình trong cơn mưa lạnh buốt chỉ vì một câu nói bâng quơ của bà Dung về sở thích của Bình. Anh chỉ muốn làm một điều gì đó thật tâm cho người đàn ông này, muốn xóa bớt đi khoảng cách giữa cả hai. Vậy mà thứ anh nhận được vẫn chỉ là những lời miệt thị cay đắng.
​
Em xin lỗi… bánh hỏng mất rồi. Hoàng thút thít, đôi vai gầy rung lên bần bật. Em là đồ ngốc… đúng như anh nói, em chẳng làm được việc gì nên hồn cả.

​Anh quay lưng lại, định bước vào phòng tắm để che giấu sự thảm hại của mình. Nhưng vì quá lạnh và kiệt sức, chân Hoàng lảo đảo, anh suýt nữa ngã quỵ xuống sàn.
​
​Bình ngồi đó, nhìn cái túi bánh nát bấy trên tay Hoàng, nghe những lời thú thật vụng về ấy, tim anh bỗng nhói lên một nhịp đau đớn. Sự hằn học trên mặt anh dần tan chảy, thay vào đó là một vẻ phức tạp khó gọi tên.

Anh nhìn thấy vết trầy xước trên tay Hoàng, nhìn thấy đôi môi tím tái của anh, và lần đầu tiên trong ba tháng qua, Bình thấy mình là một kẻ khốn nạn thực sự.

​Ánh mắt Bình lúc này không còn đỏ ngầu hận thù. Trong khoảnh khắc Hoàng quay lưng đi, đôi mắt anh ánh lên một vẻ dịu dàng đến xót xa. Đó là sự dịu dàng của một kẻ cũng đang chịu quá nhiều tổn thương, nay bỗng thấy một tâm hồn khác cũng vì mình mà thương tích đầy mình.

​Bình muốn đưa tay ra, muốn kéo Hoàng lại, muốn nói một câu xin lỗi, hay đơn giản là bảo anh đi tắm ngay kẻo ốm. Nhưng sự kiêu ngạo và những tổn thương quá khứ lại khóa chặt miệng anh. Anh chỉ biết gắt gỏng để che giấu sự bối rối.

​Đứng đó khóc lóc cái gì? Đi tắm ngay đi! Muốn chết rét ở đây để tôi phải mang tiếng giết người à? Đưa cái túi đó đây!

​Hoàng giật mình, ngơ ngác đưa cái túi bánh ướt nhẹp cho Bình. Bình đón lấy nó, dù cái bánh đã chẳng còn ăn được, nhưng anh lại cầm nó rất chắc chắn, như thể đang nhận lấy một thứ tình cảm nặng nề.
​
Vào tắm nước nóng ngay! Còn đứng đó tao sẽ ném mày ra ngoài mưa lại đấy! – Bình quát, nhưng tông giọng đã không còn cái vẻ thù địch sắc lẹm như trước.

​Hoàng cúi đầu, lặng lẽ đi vào phòng tắm. Khi cánh cửa khép lại, Bình mới từ từ mở túi bánh ra. Anh nhìn những chiếc bánh nát bấy, rồi nhìn vũng nước trên sàn. Một hơi thở dài thườn thượt thoát ra khỏi lồng ngực anh.

Bình đưa tay lên che mắt, cảm thấy một sự rung động mà bấy lâu nay anh hằng chối bỏ đang len lỏi vào từng tế bào.

​Đêm đó, tiếng mưa ngoài trời vẫn không dứt, nhưng trong căn phòng tối, sự hằn học đã bớt đi một phần, nhường chỗ cho một nỗi niềm trăn trở mới. Bình đặt cái túi bánh lên bàn, ánh mắt anh nhìn về phía cánh cửa phòng tắm vẫn còn ánh đèn, đầy suy tư và dịu lại dưới bóng đêm. Có lẽ, những chiếc bánh nát ấy chính là thứ đầu tiên xuyên thủng được lớp vỏ bọc thép của con chó điên, khiến anh nhận ra rằng, giữa cuộc đời tàn phế này, vẫn có một người vì một sở thích nhỏ nhoi của anh mà dầm mưa đến quên cả bản thân mình.

Hơi nước nóng từ phòng tắm không thể xua đi cái lạnh lẽo đang thấm sâu vào tận xương tủy, và hơn cả thế, nó không thể xua đi nỗi tủi thân đang dâng đầy trong lòng Minh Hoàng. Anh đứng trước gương, nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của mình, đôi mắt vẫn còn hơi đỏ. Anh khẽ thở dài, tự dặn lòng phải thu mình lại, phải thật nhỏ bé, thật im lặng để không gây thêm bất cứ sự chú ý hay tranh cãi nào nữa.

​Minh Hoàng bước xuống lầu với bộ đồ mặc nhà rộng thùng lình, mái tóc vẫn còn hơi ẩm rủ trước trán. Anh không còn vẻ linh hoạt, hoạt bát của mọi ngày. Anh đi đứng khẽ khàng, đầu hơi cúi, đôi vai gầy co lại như một chú mèo nhỏ vừa bị dội nước lạnh.

​Trên bàn ăn, thức ăn hôm nay toàn những món thịnh soạn, nhưng bầu không khí lại nặng nề như thể có một tảng đá nghìn cân đang đè lên vai mỗi người. Ông Trần và bà Dung vừa nhìn qua đã nhận thấy sự khác thường.

Minh Hoàng chỉ chăm chú nhìn vào bát cơm trắng trước mặt, thỉnh thoảng mới dám đưa đũa gắp một chút rau ở ngay cạnh mình. Cậu không hề ngẩng lên, không hề cười nói, cố gắng làm cho sự hiện diện của mình trở nên vô hình nhất có thể.

​Bình ngồi đối diện, đôi mắt anh thỉnh thoảng lại liếc về phía Hoàng. Anh nhìn thấy cái vẻ nhẫn nhịn, cam chịu ấy mà lòng dạ rối bời. Hình ảnh túi bánh cam nhũn nát và đôi môi tím tái vì dầm mưa của Hoàng cứ lởn vởn trong tâm trí anh, khiến anh cảm thấy bứt rứt, khó chịu đến lạ lùng. Anh muốn nói điều gì đó, muốn một lời quan tâm, nhưng cái tôi kiêu ngạo và bản tính vụng về bao năm qua đã khóa chặt miệng anh.
​
Này… – Bình hắng giọng, phá vỡ sự im lặng đáng sợ.

​Hoàng khẽ giật mình, vai run nhẹ một cái nhưng vẫn không ngẩng đầu lên, chỉ khẽ vâng một tiếng nhỏ xíu trong cổ họng.

​Bình muốn hỏi: “Mày có thấy trong người khó chịu không?” hay “Tắm nước nóng có đủ ấm không?”. Nhưng khi lời thốt ra khỏi miệng, nó lại biến dạng thành một tông giọng hằn học.

​Ăn uống kiểu gì mà như mèo ngửi thế kia? Định làm bộ mặt đáng thương cho ai xem? Đã dốt nát để mình bị ướt rồi giờ lại còn định đổ bệnh ra đấy để cả nhà phải hầu hạ à?

​Minh Hoàng siết chặt đôi đũa trong tay, đầu càng cúi thấp hơn. Một giọt nước mắt suýt chút nữa đã rơi vào bát cơm. Cậu vẫn im lặng, không đáp trả, sự im lặng ấy giống như một bức tường ngăn cách tuyệt đối, khiến Bình cảm thấy mình vừa tung một cú đấm vào khoảng không, vừa tức giận lại vừa hối hận.
​
​Bà Dung và ông Trần nhìn nhau. Là những người đã sống nửa đời người, họ thừa hiểu cái “điên” của con trai mình và sự tổn thương của con dâu.

Bà Dung định lên tiếng bênh vực Hoàng, nhưng ông Trần khẽ lắc đầu, dùng ánh mắt ra hiệu. Họ biết rằng, nếu họ can thiệp lúc này, Bình sẽ càng xù lông nhím, và Hoàng sẽ càng cảm thấy bị áp lực. Đây là cuộc chiến của hai đứa trẻ, và chúng cần phải tự mình tìm cách gỡ nút thắt này.
​
À… ông nhà này, tôi chợt nhớ ra là tập phim hôm nay bắt đầu sớm hơn thường lệ đấy. – Bà Dung đột ngột buông bát đũa, giả vờ xem đồng hồ.

​Ông Trần lập tức bắt nhịp, đặt tờ báo xuống.

Ừ nhỉ, thảo nào tôi thấy lòng dạ cứ bồn chồn. Hai đứa cứ thong thả ăn nhé, ba mẹ dùng xong rồi. Hoàng này, con cứ ăn nhiều vào, đừng để gầy đi đấy.

​Nói rồi, hai vị phụ huynh đứng dậy nhanh như một cơn gió, không để cho hai đứa trẻ kịp phản ứng. Họ đi thẳng lên cầu thang, bước chân gấp gáp như thể đang chạy trốn khỏi một hiện trường vụ án.
​
​Vừa bước vào phòng và khép cửa lại, bà Dung mới thở phào một cái thật dài, tay đưa lên vỗ vỗ lồng ngực.

​Phù… hai đứa này làm gì mà căng thế không biết. Tôi ngồi đó mà thấy như đang ngồi trên đống lửa, không khí đặc quánh đến mức không thở nổi ông ạ.

​Ông Trần tháo kính lão, khẽ thở dài.

Thằng Bình nhà mình đúng là cái đồ cứng đầu. Rõ ràng là nó đang lo cho thằng bé Hoàng đến cuống quýt cả lên, mà cái miệng thì cứ như muốn xua đuổi người ta. Tôi thấy nó nhìn túi bánh cam để trên bàn mà mắt cứ ngây ra.

​Bà Dung chép miệng.

Hoàng nó tội nghiệp quá, dầm mưa chỉ để mua bánh cho chồng, vậy mà bị mắng không tiếc lời. Tôi sợ thằng bé chịu không nổi mà bỏ đi thì nhà này lại lạnh lẽo như cũ thôi.
​
Cứ để chúng nó tự giải quyết. – Ông Trần ngồi xuống ghế. – Đau lòng một chút mới hiểu được lòng nhau. Thằng Bình cần một người lỳ lợm như Hoàng để trị cái tính chó điên của nó. Bà cứ yên tâm, tôi thấy ánh mắt thằng Bình nhìn Hoàng lúc nãy… nó không còn hận thù đâu, nó bắt đầu biết “xót” rồi đấy.

​Dưới lầu, sự ra đi đột ngột của ba mẹ khiến không gian càng trở nên trống trải. Chỉ còn tiếng tivi vọng lại từ phòng khách và tiếng mưa rả rích ngoài cửa sổ.

​Bình nhìn Minh Hoàng, thấy cậu vẫn duy trì cái dáng vẻ nhỏ bé đến mức tối đa. Sự vụng về trong cách hành xử khiến Bình lại tiếp tục buông một câu khô khốc.

​Uống hết cốc sữa nóng kia đi rồi lên phòng. Tao không muốn đêm nay mày lên cơn sốt rồi làm loạn cả cái giường của tao đâu.

​Hoàng khẽ gật đầu, đưa tay cầm cốc sữa nóng. Hơi ấm từ cốc sứ truyền vào lòng bàn tay lạnh ngắt của cậu, nhưng nó chẳng thấm thía gì so với sự lạnh lẽo trong tim. Cậu đứng dậy, vẫn không nhìn Bình, lí nhí.

​Em biết rồi… Cảm ơn anh.

​Hoàng chậm rãi bước lên lầu, bóng lưng gầy guộc khuất dần sau khúc quanh cầu thang. Bình ngồi lại một mình giữa phòng ăn rộng lớn, nhìn cốc sữa đã vơi đi một nửa, cảm thấy lòng mình đắng ngắt. Anh tự tát vào trán mình một cái thật đau, thầm rủa xả bản thân: “Mày là đồ ngu, Trần Thế Bình! Mày định làm gì vậy hả? Đáng lẽ mày phải bảo nó là mày rất thích túi bánh đó chứ!”

​Trận mưa ngoài kia vẫn tầm tã, và trong lòng hai người trẻ tuổi ấy, một cơn bão khác cũng đang âm thầm trỗi dậy – một cơn bão mang tên sự hối hận và những rung động đầu đời không thể gọi tên. Bữa cơm hôm nay có thể không ngon, không khí có thể đặc quánh, nhưng nó là lần đầu tiên họ thực sự “chạm” vào cảm xúc của nhau một cách trần trụi nhất, không còn lớp mặt nạ của một cuộc hôn nhân hợp đồng.

Căn phòng về đêm chìm trong một sự tĩnh lặng đến gai người, chỉ có tiếng kim đồng hồ nhích đi từng nhịp khô khốc và tiếng gió rít qua khe cửa ban công. Trên chiếc giường rộng lớn, Minh Hoàng nằm thu mình lại một góc. Toàn bộ cơ thể anh lúc này giống như bị ném vào một lò nung rồi ngay lập tức lại bị dìm xuống hố băng. Cơn sốt sau trận dầm mưa tầm tã cuối cùng đã bùng phát, dữ dội và tàn nhẫn hơn bất cứ lúc nào.

​Hoàng cảm thấy đầu óc mình nặng trịch, từng thớ thịt đau nhức như bị hàng nghìn chiếc kim đâm vào. Anh muốn cử động, muốn với lấy chiếc chăn dày hơn, nhưng cánh tay dường như không còn thuộc về sự điều khiển của não bộ.
​
​Bên kia giường, Bình vẫn ngồi đó trên chiếc xe lăn, bất động dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Hoàng khẽ hé mắt, nhìn thấy bóng lưng cô độc của Bình. Trong cơn mê sảng, một ý nghĩ lóe lên: anh muốn gọi Bình. Anh muốn nói rằng anh đang rất lạnh, rằng anh cần giúp đỡ. Miệng anh khẽ mở, một âm thanh thều thào định phát ra.

​Nhưng ngay khoảnh khắc đó, những lời mỉa mai hằn học của Bình lúc tối lại dội về, vang vọng trong tâm trí anh như những nhát búa: “Định làm bộ mặt đáng thương cho ai xem? Đã dốt nát để mình bị ướt rồi giờ lại còn định đổ bệnh ra đấy để cả nhà phải hầu hạ à?”. Ánh mắt khinh miệt và cái nhướng mày sắc lẹm của Bình hiện lên rõ mồn một trong bóng tối.

​Cổ họng Hoàng nghẹn đắng lại. Một nỗi tủi thân cay đắng hơn cả cơn sốt tràn về, bóp nghẹt lấy thanh quản của anh. Anh sợ. Không phải sợ cái chết, mà sợ rằng nếu mình mở lời, thứ nhận lại được không phải là một bàn tay ấm áp mà là một cái cười khẩy, một câu sỉ nhục: “Thấy chưa, tôi đã nói rồi mà”. Sự kiêu hãnh cuối cùng của một gã thiếu gia từng tung hoành ngang dọc, dù đã bị mài mòn sau ba tháng làm tiểu bạch thỏ, bỗng chốc trỗi dậy, cứng cỏi và đầy tổn thương.

​Hoàng mím chặt môi, nuốt ngược tiếng gọi vào trong. Anh quyết định im lặng.
​
​Cơn sốt bắt đầu leo thang đến đỉnh điểm. Mồ hôi vã ra như tắm, thấm đẫm cả chiếc áo ngủ mỏng manh, khiến nó dính chặt lấy làn da đang nóng ran. Hoàng co quắp cơ thể lại, hai tay ôm lấy vai, hàm răng va vào nhau lập cập phát ra những tiếng “cọc cạch” nhỏ xíu. Anh cố gắng cuộn mình vào trong tấm chăn mỏng, mong tìm kiếm chút hơi ấm ít ỏi, nhưng cơ thể vẫn run lên bần bật như một chiếc lá trước cơn bão.

​Mọi thứ xung quanh bắt đầu nhòe đi. Những mảng tối trên trần nhà nhảy múa, hình ảnh Bình ngồi bên cửa sổ lúc xa lúc gần. Hoàng cảm thấy mình như đang trôi bềnh bồng giữa một đại dương lạnh lẽo. Anh cắn chặt môi đến mức bật máu để ngăn không cho mình bật ra tiếng rên rỉ. Anh không muốn là gánh nặng, không muốn trở thành trò cười trong mắt kẻ đã luôn coi thường anh.

​”Nhịn… phải nhịn… chỉ là cảm lạnh thôi mà…” – Hoàng tự nhủ trong tâm thức đang dần mờ mịt. Nhưng thực tế tàn khốc hơn nhiều, hơi thở của anh dần trở nên ngắn và gấp gáp, hơi nóng phả ra từ cánh mũi bỏng rát.

​Mồ hôi chảy xuống mắt làm anh xót xa, nhưng anh không còn sức để đưa tay lên quẹt. Cảm giác cô độc lúc này còn đáng sợ hơn cả căn bệnh thể xác.

Trong căn nhà lộng lẫy này, giữa cuộc hôn nhân mang tên hợp đồng này, hóa ra anh chẳng có lấy một điểm tựa thực sự.

​Bình vẫn ngồi đó, tay anh nắm lấy tấm ảnh cũ trong túi áo, nhưng tâm trí anh không đặt vào đó. Từ lúc lên phòng đến giờ, dù không nhìn về phía Hoàng, nhưng thính giác của Bình nhạy cảm đến lạ thường. Anh nghe thấy tiếng vải trải giường sột soạt quá mức bình thường. Anh nghe thấy tiếng thở dốc không đều đặn. Và đặc biệt, tiếng răng va vào nhau lập cập dù rất nhỏ nhưng trong không gian tĩnh lặng này, nó chẳng khác nào tiếng chuông báo động.

​Bình khẽ quay xe lăn lại. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ màu vàng nhạt, anh thấy một khối nhỏ đang co rùm lại dưới lớp chăn, rung lên từng đợt dữ dội.
​
Này… – Bình gọi khẽ, giọng anh vẫn mang chút thô lỗ để che giấu sự lo lắng đang nhen nhóm. – Làm cái gì mà cứ lộn xộn thế? Không ngủ được thì đi xuống nhà mà nằm.

​Không có tiếng đáp lại. Chỉ có tiếng thở khò khè và tiếng run rẩy ngày một mạnh hơn.

​Bình nhíu mày, đẩy xe lại gần mép giường. Khi chỉ còn cách một cánh tay, anh nhìn thấy mái tóc của Hoàng ướt đẫm bết vào trán, gương mặt vốn trắng trẻo giờ đỏ rực lên một cách bất thường. Bình đưa tay ra, hơi ngập ngừng, rồi cuối cùng cũng chạm vào vai Hoàng.

​Sức nóng tỏa ra từ cơ thể Hoàng khiến Bình giật mình lùi tay lại.
​
Hoàng! Minh Hoàng! – Bình quát khẽ, lần này giọng anh đã hoàn toàn mất đi vẻ hằn học, thay vào đó là sự hoảng hốt rõ rệt. – Mày bị sốt rồi? Sao không nói gì?

​Hoàng vẫn không mở mắt, anh chỉ càng cố thu mình lại hơn, miệng lẩm bẩm những lời mê sảng không rõ chữ. “Xin lỗi… bánh… bánh hỏng rồi… đừng chửi… em biết rồi…”

​Trái tim Bình như bị ai đó bóp nghẹt. Những lời mắng nhiếc của anh lúc chiều, sự hắt hủi của anh suốt ba tháng qua, tất cả dội lại trong tâm trí như một bản án. Anh thấy Hoàng không gọi anh, thấy Hoàng cố chịu đựng một mình, và anh hiểu lý do vì sao. Chính anh là người đã tước đi quyền được kêu cứu của cậu bé này.

​Bình nhìn xuống đôi chân tàn phế của mình, rồi nhìn người đang đau đớn trên giường. Một sự hối hận muộn màng và mãnh liệt trào dâng. Anh không thể chạy đi gọi người, anh không thể nhanh nhẹn bế Hoàng lên như cái cách Hoàng đã từng làm với anh. Nhưng lúc này, Bình không cho phép mình bất lực.

​Anh gồng đôi cánh tay gầy guộc, cố sức với lấy chiếc khăn trên giá gần đó, nhúng vào chậu nước còn sót lại từ lúc tối. Đôi tay run rẩy vắt khô khăn, rồi nhẹ nhàng đặt lên trán Hoàng.

Cảm nhận được sự mát lạnh, Hoàng khẽ thở ra một hơi nhẹ, cơ thể bớt rung hơn một chút nhưng vẫn chưa thoát khỏi cơn hôn mê.

​Bình ngồi đó, sát cạnh mép giường, bàn tay anh lần đầu tiên chủ động nắm lấy bàn tay đẫm mồ hôi và nóng rực của Hoàng.
​
Đồ ngốc… sao mày lỳ lợm thế? – Bình thì thầm, giọng anh nghẹn lại, ánh mắt nhìn Hoàng giờ đây tràn ngập sự dịu dàng và xót xa mà chính anh cũng không nhận ra.

​Đêm đó, con chó điên của nhà họ Trần đã không ngủ. Anh ngồi trên chiếc xe lăn, kiên nhẫn thay từng chiếc khăn, lặng lẽ nghe những lời xin lỗi mê sảng của Hoàng mà lòng đau như cắt. Trận mưa chiều nay đã tạnh, nhưng trong căn phòng này, một rào cản vô hình đã bắt đầu sụp đổ, nhường chỗ cho một thứ tình cảm bắt đầu nảy mầm từ sự hối lỗi và đớn đau.

_

Ánh sáng lờ mờ của buổi bình minh bắt đầu len lỏi qua khe rèm, hắt lên sàn gỗ những vệt màu xám nhạt yếu ớt. Cơn bão đêm qua đã tan, chỉ còn lại tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ mái hiên. Minh Hoàng từ từ mở mắt, cảm giác nặng nề như có tảng đá đè lên ngực đã vơi bớt, nhưng cổ họng vẫn khô khốc và đầu óc còn chút choáng váng.

​Điều đầu tiên anh cảm nhận được không phải là cái lạnh của dư chấn cơn sốt, mà là một luồng nhiệt ấm nóng, bao bọc lấy bàn tay phải của mình.

​Hoàng khẽ cử động ngón tay, và ngay lập tức, anh nhận ra có điều gì đó không đúng. Anh chầm chậm quay đầu sang bên cạnh giường. Hình ảnh đập vào mắt khiến tim anh như trật đi một nhịp, hơi thở bỗng chốc nghẹn lại giữa chừng.

​Bình đang ở đó. Anh không nằm trên giường, cũng không ngồi xa xôi bên cửa sổ như mọi khi. Bình đang ngồi gục trên chiếc xe lăn ngay sát mép giường, đầu dựa nghiêng vào thành đệm. Đôi mắt thường ngày vốn hằn học, sắc lẹm giờ đang nhắm nghiền, để lộ hàng mi dài rủ xuống gương mặt phờ phạc vì thức trắng. Và quan trọng hơn cả, bàn tay gầy guộc, thô ráp của Bình đang bao trọn lấy bàn tay nhỏ hơn của Hoàng, siết chặt như thể sợ rằng nếu buông ra, người nằm đó sẽ biến mất vào hư không.

​Trên trán Hoàng, chiếc khăn ấm đã nguội lạnh từ lâu nhưng vẫn nằm ngay ngắn, minh chứng cho một đêm dài được chăm sóc tỉ mỉ.

​Hoàng bàng hoàng đến mức không dám cử động. Anh nhìn chăm chằm vào khuôn mặt lúc ngủ của Bình – một khuôn mặt không có sự phòng bị, không có sự độc địa, chỉ còn lại vẻ mệt mỏi và chút gì đó rất đỗi cô độc. Một luồng cảm xúc phức tạp dâng trào trong lòng Hoàng, nó khiến anh quên cả nỗi đau thể xác, quên cả những lời nhục mạ tối qua.

​”Anh ấy… đã ở đây cả đêm sao?” – Câu hỏi vang lên trong đầu Hoàng, đầy hoài nghi và xúc động.
​
​Có lẽ vì cảm nhận được sự chuyển động nhỏ từ bàn tay Hoàng, hoặc vì bản năng của một người đã thức canh cả đêm quá nhạy cảm, Bình khẽ nhíu mày. Đôi mi anh rung nhẹ rồi từ từ mở ra. Đôi mắt đỏ vẩn tơ máu vì thiếu ngủ của Bình mất vài giây để định thần, và khi nhìn thấy Hoàng đã tỉnh táo, đang trân trối nhìn mình, anh lập tức giật mình.

​Bình vội vã rụt tay lại như vừa chạm phải lửa. Hành động đột ngột ấy khiến chiếc xe lăn khẽ lùi lại một đoạn, phát ra tiếng động khô khốc trên sàn gỗ.
​
Anh… đêm qua anh… anh đã thức cả đêm chăm sóc em hả? – Hoàng lắp bắp, giọng nói khàn đặc vì trận ốm, nhưng đôi mắt lại lấp lánh một thứ ánh sáng chưa từng có.

​Bình nhìn thấy sự kinh ngạc xen lẫn cảm động trong mắt Hoàng, và ngay lập tức, một cảm giác xấu hổ cực độ ập đến. Anh cảm thấy như mình vừa bị bắt quả tang đang làm một việc gì đó cực kỳ nhục nhã. Đôi gò má hóp lại của anh bỗng chốc đỏ lự lên, một màu đỏ lan nhanh từ cổ lên đến tận mang tai.

​Bình quay ngoắt mặt đi, tránh né ánh nhìn của Hoàng. Anh đưa tay lên che miệng, hắng giọng một cái thật mạnh để lấy lại vẻ uy nghiêm giả tạo.

​Mày… mày đừng có mà hiểu lầm! Bình gắt lên, âm thanh mang theo sự hằn học vụng về để che đậy sự bối rối. Ai thèm chăm sóc loại như mày? Chẳng qua đêm qua mày rên rỉ om sòm quá, tao không ngủ được nên mới phải dậy dằn mặt thôi.

​Hoàng nhìn xuống chiếc khăn trên gối, rồi nhìn lại đôi bàn tay còn vương hơi ấm của Bình, anh khẽ mỉm cười, một nụ cười thật tâm đầu tiên kể từ khi bước chân vào nhà họ Trần.
​
Nhưng mà cái khăn này… và tay anh…
​
Câm miệng! – Bình cắt ngang, giọng anh càng trở nên gay gắt hơn như một cách tự vệ cuối cùng. – Tao chỉ sợ mày chết trong nhà này rồi đem lại xui rủi cho tao thôi. Ba mẹ tao mà biết mày chết vì dầm mưa mua bánh cho tao, thì chắc tao bị tống ra khỏi nhà luôn quá. Tao cứu mày là để giữ cái mạng của chính tao, hiểu chưa?
​
​Hoàng không cãi lại. Anh lặng lẽ ngồi dậy, tựa lưng vào thành giường. Dù lời nói của Bình vẫn độc địa, vẫn chứa đựng đầy sự gai góc, nhưng Hoàng không còn cảm thấy tổn thương nữa. Anh đã nhìn thấy sự thật. Anh đã thấy đôi tay run rẩy của Bình khi cầm khăn, thấy sự lo lắng hằn trên gương mặt anh lúc rạng sáng.

​Bình thấy Hoàng im lặng, lại càng thêm lúng túng. Anh vội vã xoay xe lăn hướng về phía phòng tắm, vừa đẩy xe vừa buông thêm một câu lạnh lùng.

​Liệu mà đi xuống nhà ăn sáng đi. Đừng có nằm đó mà ra vẻ nạn nhân nữa. Nhìn mày thảm hại thế kia, tao thấy ngứa mắt lắm.

​Cánh cửa phòng tắm đóng sầm lại, để lại Minh Hoàng một mình giữa căn phòng đầy nắng sớm. Hoàng đưa bàn tay mình lên, khẽ nắm lại như muốn giữ chặt lấy chút hơi ấm cuối cùng của Bình còn sót lại.

​Anh nhận ra rằng, kế hoạch thuần hóa chó điên của mình có lẽ đã thành công, nhưng không phải theo cách anh mong đợi. Anh không thấy hả hê vì chiến thắng, mà thấy lòng mình mềm đi vì một sự rung động kỳ lạ.

Bình không phải là một con quỷ tàn nhẫn, anh chỉ là một con nhím bị thương quá nặng, đến mức phải dựng tất cả gai nhọn lên để bảo vệ trái tim yếu mềm bên trong.

​Sáng hôm đó, Minh Hoàng bước xuống lầu với một tinh thần hoàn toàn khác. Anh không còn là một tiểu bạch thỏ giả tạo, cũng không phải là một thợ săn đầy toan tính. Anh chỉ đơn giản là Hoàng – người vừa nhận ra rằng dưới lớp vỏ bọc đen tối của Bình, vẫn còn một ngọn lửa ấm áp đang chờ được nhen nhóm.

​Bữa sáng hôm ấy vẫn yên lặng, nhưng là một sự yên lặng dễ chịu hơn nhiều. Bình vẫn không nhìn Hoàng, vẫn mắng mỏ vài câu về việc “uống thuốc cho nhanh để khỏi làm phiền người khác”, nhưng Hoàng chỉ mỉm cười gật đầu. Anh biết, đằng sau những lời khó nghe kia là một trái tim đang bắt đầu biết “xót” cho anh.

​Và có lẽ, cú đá đau điếng mà Hoàng từng dự định, sẽ chẳng bao giờ xảy ra. Bởi vì giờ đây, anh chỉ muốn cùng người đàn ông này bước ra khỏi màn mưa, tìm về những ngày nắng ấm mà cả hai đều xứng đáng có được.

Sau đêm bão bùng và trận sốt hành hạ, một hạt mầm kỳ lạ đã nảy nở trong lòng Minh Hoàng. Anh không còn đọc những cuốn sách tâm lý hay y khoa chỉ để tìm điểm yếu của Bình nữa. Giờ đây, mỗi trang sách lật qua đều mang theo một tâm niệm chân thành, làm sao để đôi chân kia có thể rung động trở lại, làm sao để người đàn ông hay gắt gỏng kia không còn phải nhìn ra cửa sổ với ánh mắt tuyệt vọng mỗi chiều.

​Sáng hôm đó, Hoàng chuẩn bị một bộ đồ thể thao gọn gàng. Anh dọn dẹp một khoảng trống lớn trong phòng, lót thảm mềm và chuẩn bị các dụng cụ hỗ trợ đơn giản. Khi Bình vừa từ phòng tắm ra, Hoàng đã đứng đợi sẵn, ánh mắt kiên định.
​
​Anh Bình, hôm nay chúng ta sẽ bắt đầu tập vật lý trị liệu. Em đã nghiên cứu kỹ phác đồ rồi, chúng ta sẽ đi từ những động tác cơ bản nhất. – Hoàng nói, giọng điệu không phải là sự xin xỏ của tiểu bạch thỏ, mà là sự quyết đoán của một người đồng hành.

​Bình khựng lại, đôi mắt nheo lại đầy nghi hoặc. Anh cười khẩy, một nụ cười chua chát.

Mày bị sốt đến lú lẫn rồi à? Bác sĩ giỏi nhất còn bó tay, mày nghĩ vài cái trò mèo của mày có tác dụng sao? Dẹp đi, đừng làm mất thời gian của tao.
​
Bác sĩ bó tay vì anh không hợp tác. Hoàng bước lại gần, đặt tay lên thành xe lăn. – Còn em thì khác. Em không cho phép anh bỏ cuộc. Anh có thể chửi em, có thể ghét em, nhưng anh phải tập.

​Sự cứng rắn đột ngột của Hoàng khiến Bình bất ngờ. Trước khi anh kịp buông lời nhục mạ tiếp theo, Hoàng đã dứt khoát bế bổng anh từ xe lăn xuống tấm thảm trên sàn. Một lần nữa, cảm giác bị bế bổng khiến Bình vừa xấu hổ vừa tức giận. Anh vùng vẫy, nhưng Hoàng siết chặt hơn, nhẹ nhàng đặt anh nằm phẳng ra thảm.
​
​Buổi tập bắt đầu bằng việc co duỗi các khớp cơ chân. Hoàng quỳ bên cạnh, đôi bàn tay ấm áp nắm lấy cổ chân Bình, bắt đầu thực hiện những động tác xoay nhẹ nhàng.
​
Bỏ ra! Mày có biết là nó đau lắm không? – Bình gầm lên. Thực tế, đôi chân anh không có cảm giác về xúc giác, nhưng những cơn đau dây thần kinh ảo lại chạy dọc sống lưng mỗi khi có tác động mạnh. Nó là nỗi đau về tâm lý lẫn thể xác, khiến Bình cảm thấy mình như một phế nhân đang bị đem ra làm thí nghiệm.
​
Em biết là đau. Nhưng nếu không đau, nghĩa là các dây thần kinh đã chết hẳn. Anh thấy đau, nghĩa là vẫn còn hy vọng. – Hoàng kiên trì, anh dùng lực đều đặn để gập đầu gối của Bình lên phía ngực.
​
Hy vọng cái gì? Mày chỉ đang thỏa mãn cái tôi của mày thôi! – Bình nghiến răng, mồ hôi bắt đầu vã ra trên trán. – Nhìn tao thế này mày vui lắm đúng không? Một thằng tàn phế nằm co quắp dưới chân mày… Mày đúng là đồ biến thái, Minh Hoàng ạ! Cút ngay!
​Những lời sỉ vả độc địa nhất lại tuôn ra. Bình chửi bới không tiếc lời, anh dùng mọi từ ngữ nặng nề nhất để mong Hoàng nản lòng mà buông tay.
Anh sợ phải hy vọng, vì hy vọng càng nhiều thì thất vọng sẽ càng sâu.
​
​Hoàng vẫn im lặng. Anh không đáp trả, cũng không hề tỏ ra giận dữ. Mỗi khi Bình thốt ra một câu chửi, Hoàng lại nhẹ nhàng xoa bóp bắp chân anh, dùng hơi ấm từ lòng bàn tay để xoa dịu những thớ cơ đang căng cứng.

​Đột ngột, Bình vung tay đánh mạnh vào vai Hoàng, đẩy anh ngã nhào ra sàn.

Tao nói mày không nghe à? Dừng lại ngay!

​Hoàng bị ngã đau, nhưng anh ngay lập tức ngồi dậy, bò lại gần Bình. Lần này, anh không tiếp tục tập nữa mà vòng tay ôm lấy đôi chân bất động của Bình vào lòng. Anh áp mặt mình vào đầu gối lạnh lẽo của anh ta, giọng nói run run nhưng đầy chân thành.

​Anh chửi em đi, đánh em cũng được… nhưng xin anh đừng tự hành hạ mình nữa. Anh có biết đêm qua khi anh nắm tay em, em đã cảm nhận được điều gì không? Anh không phải là đống đổ nát. Anh vẫn là người đàn ông đã từng bảo vệ cô bé mặc váy hồng trong khu vườn…

​Bình khựng lại. Toàn thân anh cứng đờ. Câu nói về “cô bé váy hồng” như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí anh.

Mày… sao mày biết về chuyện đó?
​Hoàng ngước lên, đôi mắt anh rưng rưng.

Em thấy tấm ảnh anh giấu. Em thấy anh tìm kiếm người đó trong vô vọng. Anh muốn gặp lại người đó trong hình hài một phế nhân thế này sao? Anh phải đứng dậy, phải kiêu hãnh như cậu bé thủy thủ năm nào. Em sẽ giúp anh, dù có phải mất bao nhiêu lâu đi nữa.

​Bình nhìn sâu vào đôi mắt của Hoàng. Anh không thấy sự giả tạo, không thấy sự toan tính. Anh chỉ thấy một sự quyết tâm mãnh liệt và một tình cảm thuần khiết đến mức khiến anh thấy nghẹn lòng. Sự hăng háu, hung dữ của Bình bỗng chốc tan biến, thay vào đó là một sự đổ vỡ của những rào cản cuối cùng.
​
​Bình buông thõng hai tay xuống thảm, hơi thở hổn hển dần bình ổn lại. Anh không chửi nữa, cũng không đuổi Hoàng đi. Anh quay mặt đi chỗ khác để giấu đi giọt nước mắt đơn độc vừa lăn xuống thái dương.
​
Nó… đau lắm. – Bình thều thào, lần đầu tiên anh thừa nhận sự yếu đuối của mình trước mặt Hoàng.

​Hoàng mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng sau cơn mưa. Anh nhẹ nhàng lau mồ hôi trên trán Bình.

Em biết. Chúng ta sẽ làm từ từ. Mỗi ngày một chút thôi. Anh nghỉ một lát nhé, em đi lấy nước ấm cho anh.

​Khi Hoàng quay lưng đi, Bình nhìn theo bóng dáng gầy guộc ấy. Lần đầu tiên trong ba năm qua, anh cảm thấy một tia sáng le lói nơi cuối đường hầm. Anh nhìn xuống đôi chân mình, chúng vẫn bất động, nhưng lòng bàn chân dường như có một chút hơi ấm từ tay Hoàng còn sót lại.

​Buổi tập đầu tiên kết thúc không bằng một kỳ tích y khoa, nhưng nó kết thúc bằng một kỳ tích của trái tim. Con chó điên đã chịu để người khác chạm vào vết thương của mình, và “Thợ săn” đã tình nguyện trở thành liều thuốc chữa lành.

​Hoàng bước ra khỏi phòng với một trái tim nhẹ nhõm. Anh biết hành trình phía trước sẽ còn gian nan, sẽ còn nhiều lần Bình cáu gắt, nhiều lần cơn đau hành hạ cả hai. Nhưng anh không sợ nữa. Vì anh biết, đằng sau lớp gai nhọn kia, Bình đã bắt đầu mở lòng.

​Dưới lầu, ông Trần và bà Dung nhìn thấy Hoàng bước ra với nụ cười trên môi, họ nhẹ nhàng mỉm cười với nhau. Căn nhà họ Trần hôm nay dường như không còn u ám nữa. Mùi hương hoa đại từ vườn ngoài bay vào, thanh khiết và dịu dàng, báo hiệu cho một chương mới đầy hy vọng của hai linh hồn đã từng vụn vỡ.

Những buổi tập vật lý trị liệu tiếp theo diễn ra trong một bầu không khí hoàn toàn khác biệt. Không còn là những trận gào thét long trời lở lở hay những cái hất tay đầy thù hận, nhưng thay vào đó là sự im lặng đầy nặng nề của Bình. Việc phải đối mặt với thực tế rằng đôi chân mình vẫn trơ lì như hai khúc gỗ sau mỗi động tác co duỗi khiến Bình dễ dàng rơi vào vực thẳm của sự chán nản.

​Có những chiều, Bình nằm dài trên thảm tập, đôi mắt nhìn đăm đăm lên trần nhà, hơi thở nặng nề và tuyệt vọng. Anh mặc kệ Minh Hoàng đang cố gắng xoay xở với đống dụng cụ, mặc kệ những lời động viên. Đối với Bình, mỗi giây phút cố gắng mà không thấy kết quả giống như một nhát dao khứa vào lòng tự trọng vốn đã nát vụn.

​Nhìn thấy sự buông xuôi của Bình, Minh Hoàng biết mình phải dùng đến “vũ khí hạng nặng”. Hoàng ngồi xuống cạnh Bình, vừa xoa bóp những thớ cơ đùi đang co rút, vừa bắt đầu bài ca “khích tướng” quen thuộc.
​
Này, anh định nằm đây đến bao giờ? Hoàng bĩu môi, giọng đầy vẻ thách thức – Anh không muốn có ngày nào đó gặp lại cô bé váy hồng ấy, rồi có thể hiên ngang chạy lại ôm lấy cô ấy sao?

​Cơ thể Bình khẽ rung lên. Cái tên “cô bé váy hồng” luôn là một cái công tắc vạn năng đối với anh. Bình nghiêng đầu nhìn Hoàng, giọng khàn đặc.

Mày thì biết cái gì mà nói… Cô ấy chắc gì đã nhớ đến một thằng như tao.

​Hoàng cười hì hì, vẻ mặt tinh quái của một kẻ đang nắm giữ bí mật (dù thực chất chính anh cũng đang mù mờ về danh tính thật của cô bé). Anh không hề biết rằng cô bé xinh xắn, hay dỗi hờn trong ảnh chính là phiên bản tuổi thơ bị mẹ ép mặc váy của mình. Anh chỉ đơn thuần nghĩ đó là một cô bạn thanh mai trúc mã nào đó mà Bình yêu sâu đậm.
​
Thế anh nghĩ cô ấy sẽ thích một anh Bình chỉ biết nằm ườn ra đây chờ người khác phục vụ à? – Hoàng tiếp tục liến thoắng – Nếu anh không đi lại được, sau này gặp lại, anh định để cô ấy cúi xuống nhìn anh trên xe lăn suốt đời sao? Anh không thể chạy đến đón cô ấy ở sân bay, không thể cùng cô ấy đi dạo dưới gốc cây đại… và quan trọng nhất nhé, anh không đi lại được thì không thể hôn cô bé ấy một cách đàng hoàng được đâu!

​Bình giật mình, tai anh bắt đầu nóng ran. Anh chưa bao giờ nghĩ xa đến thế, hoặc đúng hơn là anh không dám nghĩ. Nhưng Minh Hoàng dường như chưa muốn dừng lại ở đó. Thấy Bình có vẻ bối rối, Hoàng càng đắc ý, anh quyết định đẩy độ khó của câu chuyện lên một tầm cao mới để kích thích bản năng đàn ông trong Bình.
​
Mà tôi nói thật lòng nhé, – Hoàng ghé sát tai Bình, hạ thấp giọng đầy vẻ sành sỏi – Anh mà cứ nằm im một chỗ thế này, cơ bắp tiêu biến, sức khỏe suy giảm, thì sau này gặp lại người ta, không chỉ là cái hôn đâu… ngay cả những chuyện “người lớn” ấy, anh cũng không làm được đâu. Anh hiểu ý tôi mà, đúng không? Chuyện đó cần sức lực và sự linh hoạt lắm đấy!

​Phụt!

​Nếu lúc này Bình đang uống nước, chắc chắn anh sẽ phun sạch ra ngoài. Toàn bộ khuôn mặt Bình, từ trán xuống tận cổ, đỏ ực lên như quả gấc chín. Anh sững sờ nhìn Hoàng, đôi mắt mở to hết cỡ vì kinh ngạc trước sự táo bạo của người “vợ” hờ này.
​
Mày… mày nói cái quái gì thế hả? Bình lắp bắp, giọng nói lạc đi vì xấu hổ. Đồ mặt dày! Sao mày có thể thốt ra những lời dơ bẩn đó giữa thanh thiên bạch nhật hả?

​Hoàng nhún vai, vẻ mặt vô tội đến mức đáng ghét.

Dơ bẩn chỗ nào? Đó là khoa học, là thực tế đời sống anh ạ! Anh định cưới người ta về để làm cảnh à? Tôi là đang lo cho hạnh phúc tương lai của anh và cô bé kia thôi. Nếu anh muốn làm một người đàn ông đúng nghĩa trong mắt cô ấy, thì ngay bây giờ, nhấc cái chân lên cho tôi!
​
​Sự xấu hổ tột độ khiến Bình không còn tâm trí đâu mà buồn bã hay chán nản nữa. Anh vừa giận, vừa ngượng, nhưng kỳ lạ thay, trong lòng lại nhen nhóm một sự bướng bỉnh. Anh muốn chứng minh cho cái gã Minh Hoàng miệng lưỡi không xương kia thấy rằng mình không hề “phế” đến mức đó.

​Bình nghiến răng, dùng hết sức bình sinh của cơ bụng và đôi cánh tay, cố gắng gồng mình để thực hiện động tác nâng chân mà Hoàng yêu cầu. Mồ hôi vã ra như tắm, gương mặt đỏ gay gắt vì tốn sức, nhưng Bình không bỏ cuộc.

Mỗi khi anh định buông xuôi, giọng nói lảnh lót của Hoàng lại vang lên bên tai: “Thôi xong, thế này thì sau này cô bé ấy chỉ có nước đi lấy chồng khác thôi, vì anh Bình không làm ăn được gì cả…”
​
Im miệng đi! Tao làm được! – Bình quát lên, một tiếng gầm đầy nội lực.
​Và trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, chỉ bằng một phần nghìn giây thôi, ngón chân cái của Bình khẽ nhúc nhích. Nó nhẹ đến mức nếu không quan sát kỹ sẽ không thấy được.

Nhưng Minh Hoàng, người đang dán mắt vào đôi chân ấy, đã nhìn thấy.

​Hoàng khựng lại, rồi hét toáng lên.
Anh Bình! Nó cử động rồi! Ngón chân anh vừa cử động! Trời ơi, anh thấy chưa? Cô bé váy hồng chắc chắn đang phù hộ cho anh đấy!

​Bình cũng sững người. Cảm giác tê dại bắt đầu lan tỏa, không phải là sự chết chóc như trước, mà là một luồng điện nhẹ nhàng. Anh nhìn Hoàng đang nhảy cẫng lên vui sướng, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Bình không còn cảm thấy những lời nói lúc nãy của Hoàng là dơ bẩn nữa, anh chỉ thấy lòng mình nhẹ bẫng.

​Hoàng vẫn tiếp tục nói không ngừng về viễn cảnh Bình gặp lại người trong mộng, về việc hai người sẽ hạnh phúc ra sao khi Bình có thể đi lại. Anh say sưa kể mà không hề hay biết rằng, chính mình mới là người đang khiến Bình đỏ mặt tía tai. Anh không biết rằng cô bé mà anh đang lôi ra để làm động lực cho Bình lại chính là gã thanh niên đang ngồi thao thao bất tuyệt.

​Bình nhìn Hoàng, bắt gặp cái miệng xinh xắn đang liến thoắng nói về “chuyện người lớn”, đột nhiên cảm thấy trái tim mình đập lệch một nhịp.

Anh thầm nghĩ: “Thằng nhóc này thật là… kỳ lạ. Nó có thể ác độc như quỷ, nhưng cũng có thể nói những điều ngớ ngẩn nhất để cứu mạng mình.”

​Bình không đáp lời, anh chỉ lặng lẽ nằm xuống, che đi khuôn mặt vẫn còn hơi nóng ran. Anh tự nhủ, dù là vì cô bé váy hồng trong ký ức, hay là để cái gã Minh Hoàng này thôi không nói những lời nhạy cảm kia nữa, anh nhất định phải đứng dậy được.

​Căn phòng tràn ngập ánh nắng chiều, và lần đầu tiên, tiếng cười của Hoàng và tiếng gắt gỏng vụng về của Bình hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản nhạc đầy hy vọng. Hai linh hồn vốn dĩ xa lạ, nay vì một cô bé trong ảnh và một sự lầm tưởng tai hại, mà xích lại gần nhau hơn bao giờ hết.

Prev
Next
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 5"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz