Ba tháng trôi qua kể từ ngày đám cưới kỳ lạ ấy diễn ra, biệt thự nhà họ Trần vẫn vậy: sang trọng, tĩnh lặng và mang một vẻ u uất khó cưỡng. Đối với Minh Hoàng, ba tháng này giống như một cuộc marathon tâm lý mà anh đang dần kiệt sức. Kế hoạch “thuần hóa chó điên” mà anh từng tự tin vạch ra trong đầu khi đứng ở hành lang đêm nào, giờ đây dường như đang đâm vào ngõ cụt.
Sự kiên trì của một tiểu bạch thỏ có giới hạn, và Bình là một pháo đài không kẽ hở.
Trong ba tháng đó, Bình chưa bao giờ thôi ghét Hoàng. Nếu lúc đầu sự ghét bỏ ấy bộc phát bằng những lời sỉ nhục to tiếng, thì giờ đây, nó đã chuyển hóa thành một loại bạo lực lạnh lẽo và tàn nhẫn hơn: sự phớt lờ. Đối với Bình, Minh Hoàng giống như một món đồ nội thất thừa thãi trong phòng. Anh không nhìn, không nghe, không đáp lời.
Mỗi tối, họ vẫn nằm chung trên một chiếc giường – ranh giới duy nhất là một khoảng không gian trống trải ở giữa mà không ai dám lấn sang. Bình thường nằm quay lưng lại phía cửa sổ, đôi mắt đục ngầu nhìn chăm chằm vào bóng tối, trong khi Hoàng nằm phía bên kia, nhìn trần nhà và cảm thấy sự im lặng đang bóp nghẹt nhịp thở của mình. Họ là vợ chồng trên giấy tờ, là người chung chăn gối theo nghĩa đen, nhưng tâm hồn lại cách xa nhau hàng vạn dặm.
Hoàng đã thử đủ mọi cách. Anh tự tay nấu những món ăn Bình từng thích, anh kiên nhẫn học cách xoa bóp đôi chân bại liệt cho anh ta dù bị Bình đạp văng tay ra, anh cố gắng gợi chuyện về những sở thích cũ của Bình… Đáp lại tất cả chỉ là ánh nhìn khinh bỉ và câu nói cửa miệng: “Mày diễn xong chưa? Diễn xong thì cút cho khuất mắt tao.”
Dù trong phòng là địa ngục, nhưng chỉ cần bước chân ra khỏi cửa, Minh Hoàng lại khoác lên mình lớp mặt nạ rạng rỡ nhất. Anh không muốn ông Trần và bà Dung phải lo lắng, hay đúng hơn, anh không muốn kế hoạch của mình bị đổ vỡ vì sự can thiệp của người lớn.
Dưới phòng khách, mỗi buổi sáng, Hoàng vẫn dịu dàng đẩy xe lăn cho Bình vào bàn ăn. Anh khéo léo gắp thức ăn vào bát cho Bình, thỉnh thoảng còn ghé sát tai anh ta thì thầm điều gì đó (thực chất là những lời cảnh cáo: “Anh liệu mà ăn đi, đừng để ba mẹ nghi ngờ”).
Ông Trần nhìn thấy cảnh tượng đó, thường vuốt râu mỉm cười hài lòng. Thấy hai đứa hòa thuận thế này, ta cũng yên tâm hẳn. Thằng Bình dạo này sắc mặt hồng hào hơn trước, chắc nhờ công của Hoàng cả.
Bà Dung thì khỏi phải nói, bà thương Hoàng như con ruột. Mỗi lần thấy Hoàng ân cần chăm sóc Bình, bà lại nắm lấy tay anh xúc động.
Hoàng ơi, mẹ cảm ơn con. Nếu không có con, không biết Bình nó sẽ ra sao. Con đúng là thiên thần mà ông trời ban cho nhà này.
Những lúc đó, Hoàng lại nở nụ cười thẹn thùng, đôi mắt lấp lánh sự hạnh phúc giả tạo.
Dạ không có gì đâu mẹ, anh Bình cũng quan tâm con lắm, chỉ là anh ấy ít nói thôi ạ.
Nhìn thấy sự dối trá ngọt ngào của Hoàng, Bình chỉ biết nghiến răng chịu đựng. Anh bị kẹt giữa sự hiếu thảo với cha mẹ và sự căm ghét tột độ dành cho vị hôn thê mưu mô này. Bình hiểu rằng, nếu anh vạch trần Hoàng lúc này, chính cha mẹ anh sẽ là người bị tổn thương nhất. Sự im lặng của Bình chính là kẽ hở để Hoàng tiếp tục lấn tới trong vở kịch của mình.
Đêm nay, sau khi đã hoàn thành vai diễn người vợ đảm đang dưới nhà, Hoàng trở về phòng. Anh đóng cửa lại, thở hắt ra một hơi dài rã rời. Bình đang ngồi bên cửa sổ, vẫn cái dáng vẻ bất động ấy.
Hoàng cảm thấy một sự mệt mỏi chưa từng có. Kế hoạch trả thù – khiến Bình yêu mình rồi đá anh ta – nghe thì oai phong, nhưng thực tế lại quá cay đắng. Hoàng vốn là kẻ thích được nuông chiều, thích những lời đường mật, vậy mà suốt ba tháng qua, anh chỉ nhận được sự ghẻ lạnh.
Anh nhìn vào gương, thấy gương mặt mình dường như gầy đi một chút. Ánh mắt vốn dĩ tinh quái giờ đây hiện rõ sự chán nản. Hoàng tự hỏi: “Mình đang làm cái quái gì thế này? Tại sao mình phải phí hoài tuổi thanh xuân để phục vụ một kẻ không biết điều? Liệu cú đá sau này có đủ bù đắp cho những nhục nhã hiện tại không?”
Anh tiến lại gần Bình, lần này không dùng giọng tiểu bạch thỏ nữa mà là giọng thật của mình – trầm thấp và đầy thách thức.
Này, anh định cứ như thế này đến bao giờ? Tôi đã nhẫn nhịn anh ba tháng rồi. Anh không thấy mệt, nhưng tôi thấy mệt.
Bình không quay đầu lại, giọng anh lạnh lẽo như băng đá.
Ai mướn mày nhẫn nhịn? Cửa không khóa, mày có thể cuốn gói xéo đi bất cứ lúc nào. Hay là số tiền nhà tao rót vào công ty ba mày vẫn chưa đủ để mày mua được sự tự do?
Câu nói chạm vào lòng tự ái của
Hoàng. Anh siết chặt nắm đấm. Đúng, sự thật là anh đang bị bán ở đây.
Nhưng điều khiến anh tức giận nhất không phải là tiền bạc, mà là sự thất bại của chính mình. Anh chưa bao giờ thất bại trong việc quyến rũ bất kỳ ai, vậy mà trước một người tàn phế, anh lại hoàn toàn bất lực.
Anh nghĩ tôi ở đây vì tiền sao? – Hoàng cười nhạt, một nụ cười đầy sự tự giễu. Đúng, lúc đầu là vậy. Nhưng giờ tôi ở đây vì tôi muốn thắng anh. Tôi muốn thấy ngày anh phải khóc lóc cầu xin tôi đừng đi. Anh cứ đợi đấy.
Bình lúc này mới quay xe lăn lại, nhìn thẳng vào mắt Hoàng. Lần đầu tiên sau ba tháng, Bình nhìn Hoàng thật lâu, không phải bằng sự hằn học thường thấy, mà bằng một sự thương hại sâu sắc.
Mày tội nghiệp thật, Minh Hoàng ạ. Mày đang cố gắng tìm kiếm chiến thắng trên một đống đổ nát. Tao đã chết rồi, mày không thắng được một cái xác đâu.
Nói xong, Bình lướt xe đi thẳng vào phòng tắm, để lại Hoàng đứng chết trân giữa phòng. Lời nói của Bình như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tham vọng của Hoàng. Anh nhận ra rằng, Bình không chỉ hận anh, mà Bình đã hoàn toàn từ bỏ chính mình. Và việc khiến một người đã từ bỏ sự sống phải yêu một ai đó, là điều gần như không tưởng.
Đêm đó, Hoàng nằm trên giường, nghe tiếng nước chảy trong phòng tắm, lòng nặng trĩu. Kế hoạch của anh đang đứng trước nguy cơ phá sản. Sự kiên trì của anh đang bị bào mòn bởi cái tôi quá lớn của cả hai.
Nhưng Minh Hoàng không phải là kẻ dễ dàng bỏ cuộc. Trong bóng tối, đôi mắt anh lại lóe lên một tia sáng mới.
Nếu sự dịu dàng không có tác dụng, nếu tiểu bạch thỏ đã thất bại, có lẽ đã đến lúc anh phải thay đổi chiến thuật.
”Ba tháng chưa được, thì sáu tháng. Sáu tháng chưa được thì một năm. Tôi không tin là không có cách nào làm cho trái tim khô héo của anh phải rỉ máu,” Hoàng thầm nhủ trước khi chìm vào giấc ngủ chập chờn.
Phía bên kia thành phố, tiếng nhạc xập xình từ những quán bar mà Hoàng từng lui tới dường như đã trở thành một ký ức xa vời. Tại đây, trong căn biệt thự mang tên sự giàu sang này, hai linh hồn trẻ tuổi vẫn đang tiếp tục cuộc chiến âm thầm, nơi mà người thắng có lẽ cũng sẽ đau đớn không kém kẻ thua cuộc.
Sau cuộc đối đầu trực diện tối hôm ấy, một sự thay đổi ngầm đã diễn ra trong căn phòng vốn dĩ đầy sự ngột ngạt của Bình và Minh Hoàng. Hoàng không còn thức dậy sớm để tự tay nấu những bữa sáng cầu kỳ, cũng không còn quỳ dưới chân Bình để xoa bóp đôi chân ấy với vẻ mặt cam chịu giả tạo. Anh chợt nhận ra, sự quan tâm gượng ép suốt ba tháng qua chỉ khiến Bình thêm khinh miệt và bản thân anh thêm rã rời.
Kế hoạch thuần hóa bằng sự ngọt ngào đã bị quăng vào sọt rác. Minh Hoàng trở về với bản ngã thong dong của mình, nhưng không phải để đi bar hay chơi bời nổi loạn. Anh chọn cách im lặng.
Minh Hoàng bắt đầu dành phần lớn thời gian ngồi bên cửa sổ, đối diện với góc phòng của Bình, nhưng mắt anh không đặt vào Bình. Trên tay anh là những cuốn sách về tâm lý học chuyên sâu, những tài liệu về chấn thương cột sống và cả những tập san về y học phục hồi. Ban đầu, Hoàng tự nhủ rằng mình chỉ đang nghiên cứu đối thủ để tìm ra điểm yếu chí mạng, để tìm cách bẻ gãy sự bướng bỉnh của Bình nhằm giành lấy chiến thắng cuối cùng.
Nhưng càng đọc, càng lún sâu vào những dòng chữ khô khốc về hệ thần kinh, về những giai đoạn của sự khủng hoảng tâm lý sau tai nạn, Minh Hoàng lại càng thấy lòng mình nặng trĩu. Anh không còn thấy một con chó điên hay sỉ nhục người khác, mà anh thấy một con người đang bị giam cầm trong chính cơ thể của mình. Một con người đã từng đứng trên đỉnh cao, nay phải học cách chấp nhận rằng ngay cả việc vệ sinh cá nhân cũng phải nhờ vả.
Hoàng say mê đọc đến mức quên cả giờ giấc. Có những buổi chiều, ánh nắng tắt dần trên những trang sách, anh vẫn ngồi đó, suy ngẫm về khái niệm “cứu rỗi một linh hồn”. Anh tự hỏi, liệu có phải Bình đang chờ đợi một ai đó thực sự hiểu được nỗi đau của anh, thay vì chỉ đến để ban phát sự thương hại hay thực hiện một hợp đồng hôn nhân?
Bình ngồi trên xe lăn, lần đầu tiên sau ba tháng, anh cảm thấy mình bị bỏ rơi theo một cách rất kỳ lạ. Không còn những lời mời mọc ăn uống, không còn sự chăm sóc phiền phức. Thay vào đó là một Minh Hoàng hoàn toàn khác: im lặng, điềm tĩnh và tỏa ra một luồng năng lượng trầm mặc.
Bình lén quan sát Hoàng qua gọng kính. Anh thấy Hoàng nhíu mày khi đọc đến một chương về “trầm cảm sau chấn thương”, thấy Hoàng ghi chép cẩn thận vào một cuốn sổ tay nhỏ. Sự tập trung của Hoàng lớn đến mức anh không hề hay biết Bình đang nhìn mình.
Sự kiêu hãnh của Bình khiến anh định buông lời mỉa mai: “Lại diễn trò trí thức à?”. Nhưng lời nói ấy nghẹn lại nơi cổ họng khi anh thấy Hoàng lật đật chạy đi lấy một chiếc chăn mỏng, không phải để đắp cho anh, mà để tự quấn quanh vai mình rồi tiếp tục vùi đầu vào đống tài liệu. Hoàng không còn diễn cho ai xem nữa. Anh đang thực sự chìm đắm vào thế giới của những kiến thức phục hồi.
Trong thâm tâm Minh Hoàng, mục tiêu chiến thắng ban đầu bắt đầu mờ nhạt dần. Anh không còn mơ về cảnh Bình quỳ lạy van xin mình đừng bỏ đi.
Thay vào đó, trí não anh tràn ngập những câu hỏi. Làm sao để các dây thần kinh cảm giác của anh ấy có dấu hiệu phản hồi? Làm sao để anh ấy không còn nhìn vào gương với đôi mắt đầy tơ máu và hận thù?
Hoàng bắt đầu tìm kiếm những phương pháp điều trị tâm lý mới nhất từ nước ngoài. Anh dành hàng giờ để xem các video về những người cùng cảnh ngộ với Bình đã tìm lại niềm vui sống như thế nào. Anh nhận ra rằng, điều Bình cần không phải là một người vợ hiền thảo, mà là một người đồng hành có đủ kiến thức và sự kiên nhẫn để kéo anh ra khỏi vũng lầy.
Có một đêm, khi đồng hồ đã điểm hai giờ sáng, Minh Hoàng vẫn thức bên bàn làm việc nhỏ. Ánh đèn vàng hắt bóng anh lên tường, trông gầy guộc nhưng đầy nghị lực. Anh vừa tìm thấy một bài báo về phương pháp vật lý trị liệu bằng nước kết hợp với âm trị liệu cho người bị tổn thương cột sống.
Bình tỉnh giấc giữa đêm, thấy bóng dáng ấy vẫn còn đó. Anh cất tiếng, giọng không còn hằn học mà mang chút mệt mỏi.
Mày đang làm cái quái gì thế? Ngủ đi. Đèn làm tao chói mắt.
Hoàng không giật mình, cũng không quay lại đáp trả bằng giọng mỉa mai. Anh chỉ khẽ tắt bớt một nấc đèn, giọng nói trầm lắng.
Tôi đang xem một vài thứ có ích. Anh ngủ tiếp đi, tôi sẽ tắt đèn ngay đây.
Sự dịu dàng lúc này của Hoàng không còn cái vẻ “nhựa” của tiểu bạch thỏ. Nó chân thật đến mức khiến Bình cảm thấy bối rối.
Hoàng gập sách lại, nhắm mắt lại để nghỉ ngơi nhưng tâm trí vẫn quay cuồng với những kế hoạch phục hồi.
Anh không nhận ra rằng, cái bản ngã bad boy thích chinh phục của mình đã bị thay thế bằng một trái tim đang thổn thức vì một người khác. Anh không còn muốn đá Bình một cú đau điếng nữa. Anh muốn nhìn thấy Bình đứng dậy. Anh muốn nhìn thấy đôi mắt hằn học kia một lần nữa rạng rỡ như trên những tấm báo cũ.
”Mình muốn anh ấy sống lại,” – Ý nghĩ đó xượt qua đầu Hoàng như một tia sáng.
Anh bỗng thấy sợ hãi trước suy nghĩ đó. Đây không phải là một phần của kế hoạch. Đây là sự phản bội lại ý chí trả thù ban đầu của chính mình.
Nhưng cảm xúc là thứ không thể kiểm soát. Nhìn bóng lưng cô độc của Bình trên giường, Hoàng cảm thấy một niềm thôi thúc mãnh liệt: Anh phải cứu người đàn ông này. Không phải vì phần thắng trong một trò chơi, mà vì anh không thể đứng nhìn một linh hồn đẹp đẽ như thế bị mục nát trong bóng tối.
Minh Hoàng chưa bao giờ thực sự yêu ai, anh chỉ biết cách làm cho người ta yêu mình. Nhưng lần này, khi anh gác lại những toan tính, khi anh dùng trí tuệ và sự thấu cảm để nghiên cứu cách cứu vãn cuộc đời Bình, chính anh cũng đang được cứu rỗi. Anh không còn là gã thiếu gia hời hợt chỉ biết đến quán bar và những cuộc vui chóng vánh. Anh đã tìm thấy một lý tưởng, dù lý tưởng đó có thể sẽ khiến anh đau đớn hơn bội phần.
Sáng hôm sau, Hoàng vẫn không nấu
bữa sáng cho Bình. Anh chỉ lặng lẽ đặt một cuốn tạp chí về kiến trúc – niềm đam mê cũ của Bình – lên bàn ăn, rồi quay đi đọc tiếp cuốn sách tâm lý của mình.
Bình nhìn cuốn tạp chí, rồi nhìn sang
phía Hoàng. Lần đầu tiên, Bình thấy Minh Hoàng không còn là một kẻ xâm lược đáng ghét. Giữa họ bắt đầu xuất hiện một sợi dây liên kết vô hình, không được dệt bằng lời nói hay những hành động sáo rỗng, mà bằng một sự thấu hiểu lặng lẽ.
Cuộc chiến vẫn chưa kết thúc, nhưng những phát súng sỉ nhục đã thưa thớt dần. Trong căn phòng tối ấy, một mầm sống nhỏ bé mang tên “hy vọng” đang bắt đầu nảy mầm từ những trang sách của Minh Hoàng – người thợ săn đã lỡ đem lòng thương chính con mồi của mình.
_____
Ánh nắng ban trưa hắt qua những kẽ lá, rọi xuống lối đi dẫn vào căn biệt thự nhà họ Phạm. Minh Hoàng đậu xe vào sân, anh không vào nhà chào ba mẹ ngay mà đi thẳng ra phía sau, nơi có căn kho chứa đồ cũ nằm tách biệt dưới tán cây hoàng lan già. Kể từ khi chuyển sang nhà Bình, đây là lần đầu tiên anh về lại đây với một mục đích rõ ràng. Tìm kiếm những tài liệu y khoa và sách tâm lý cũ mà anh nhớ mình đã từng vứt bỏ từ hồi còn đại học.
Cánh cửa kho mở ra với tiếng rít khô khốc của bản lề lâu ngày không được tra dầu. Mùi ẩm mốc của giấy cũ, mùi gỗ mục và hơi nóng hầm cập ập vào mặt. Hoàng nhăn mặt, đưa tay che mũi rồi bắt đầu tiến vào mê cung của những ký ức bị lãng quên.
Căn kho chất đầy những thứ đồ đạc mà gia đình anh không nỡ vứt đi nhưng cũng chẳng bao giờ dùng tới, những bộ bàn ghế cũ, đống đồ chơi nhựa từ thời thơ ấu, và hàng chục thùng carton xếp chồng lên nhau.
Hoàng bắt đầu lục lọi, đôi tay trắng trẻo giờ đã lấm lem bụi bặm.
Nhớ là nó để ở đây mà nhỉ… Đống giáo trình giải phẫu và mấy cuốn tâm lý hành vi đâu rồi ta? – Hoàng lầm bầm, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán.
Anh bê từng chồng báo cũ sang một bên, gạt đi những lớp mạng nhện bám đầy trên nắp thùng. Trong đầu Hoàng lúc này chỉ toàn là những kiến thức về phục hồi chức năng và những bài tập vật lý trị liệu cho Bình. Anh muốn tìm lại những ghi chép cũ để đối chiếu với các phương pháp mới mà anh vừa nghiên cứu. Anh say mê với ý nghĩ cứu rỗi Bình đến mức quên bẵng đi cái nóng hầm hập của căn kho.
Trong lúc mải mê kéo một thùng sách nặng chịch từ dưới đáy một kệ gỗ, Hoàng sơ ý lùi bước chân.
Cộp!
Một tiếng va chạm khô khốc vang lên. Chân Hoàng đá mạnh vào một chiếc hộp gỗ nằm khuất dưới gầm kệ. Cú va chạm mạnh đến mức khiến anh đau điếng, cảm giác tê dại truyền từ ngón chân cái lên tận đỉnh đầu.
Á… cái gì vậy nè! – Hoàng suýt xoa, ngồi thụp xuống ôm lấy bàn chân.
Khi cơn đau dịu đi, Hoàng nhìn xuống vật “hung thủ”. Đó là một chiếc hộp gỗ nhỏ, màu nâu sẫm, trông có vẻ rất cũ kỹ và lạc lõng giữa đống thùng nhựa hiện đại. Sự tò mò trỗi dậy, anh kéo chiếc hộp ra giữa khoảng trống của căn kho. Chiếc hộp không có khóa, chỉ được cài bằng một cái móc đồng đã rỉ sét xanh ngắt.
Hoàng đưa tay mở nắp hộp.
Phù!
Một lớp bụi dày đặc tung lên, bay mù mịt trong không khí. Hoàng không kịp tránh, anh ho sặc sụa, tay quạt lia lịa để xua đi đám mây bụi bẩn thỉu. Sau khi màn bụi lắng xuống, anh nhìn vào bên trong. Không có vàng bạc châu báu, cũng chẳng có tài liệu gì quan trọng, bên trong chỉ là một xấp ảnh cũ đã sờn cạnh, màu phim đã ngả sang tông vàng ố của thời gian.
Hoàng nhón tay lấy tấm ảnh trên cùng lên xem. Mắt anh nheo lại dưới ánh sáng lờ mờ của bóng đèn dây tóc.
Trong ảnh là một khung cảnh sân vườn quen thuộc, dường như chính là khu vườn sau nhà họ Phạm này nhiều năm về trước. Có hai đứa trẻ đang chơi đùa cạnh gốc cây đại.
Một cậu bé khoảng tám, chín tuổi, mặc bộ quần áo thủy thủ, gương mặt toát lên vẻ thông minh, lanh lợi và có chút gì đó rất ngạo nghễ. Cậu bé đang đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình ra, làm hành động xoa rối mái tóc của một cô bé nhỏ hơn tầm ba, bốn tuổi.
Đứa trẻ nhỏ hơn mặc một chiếc váy xòe màu hồng phấn điệu đà, đôi môi chúm chím như đang hờn dỗi vì bị trêu chọc, nhưng đôi mắt lại lấp lánh niềm vui.
Hoàng sững sờ. Nét mặt của cậu bé trong ảnh… dù còn rất nhỏ, nhưng cái xương quai hàm sắc lẹm, đôi mắt sáng rực rỡ và nụ cười ngạo nghễ kia thì không thể lẫn vào đâu được.
Này… đây là anh Bình mà? – Hoàng thốt lên, giọng đầy kinh ngạc. Anh Bình lúc nhỏ sao lại ở nhà mình? Lại còn mặc đồ thủy thủ nữa chứ.
Anh lật mặt sau của tấm ảnh, có dòng
chữ viết tay đã mờ: “Hai đứa nhỏ nhà mình, mùa hè năm 200…”.
Hoàng tiếp tục lật những tấm ảnh tiếp theo. Vẫn là hai đứa trẻ đó. Cậu bé Bình bế cô bé kia trên vai, rồi cả hai cùng ăn chung một cây kem chảy nhễ nhại. Trong mỗi tấm hình, cậu bé Bình luôn nhìn cô bé kia với ánh mắt tràn đầy sự bảo bọc và yêu chiều.
Hoàng nhìn chằm chằm vào cô bé mặc váy hồng. Anh thấy đứa trẻ đó trông thật dễ thương, đôi mắt to tròn đen láy, nhưng anh tuyệt nhiên không có một chút ký ức nào về đứa trẻ này.
Anh tự hỏi: Chẳng lẽ ba mẹ mình còn có một đứa con gái nữa mà mình không biết? Hay là con nhà hàng xóm?
Hoàng lục lọi lại toàn bộ ký ức thời thơ ấu của mình. Anh chỉ nhớ mình từ nhỏ đã được cưng chiều như hoàng tử, anh nhớ những trận bóng rổ, nhớ những lần trốn học đi chơi bar… nhưng tuyệt nhiên có một khoảng trống mênh mông về những năm tháng trước khi lên sáu tuổi. Anh chỉ biết ba mẹ từng kể anh từng gặp một tai nạn nhỏ dẫn đến sốt cao và quên sạch chuyện cũ, nhưng anh chưa bao giờ bận tâm về điều đó.
Anh nhìn lại cô bé mặc váy hồng trong ảnh. Anh không hề biết rằng, vào cái năm đó, vì sự mong mỏi có một đứa con gái của bà Thủy và tính cách có phần xinh xẻo quá mức khi còn nhỏ, anh đã thường xuyên bị mẹ ép mặc váy để chụp ảnh kỷ niệm. Đứa trẻ mặc váy hồng đó, không ai khác, chính là Minh Hoàng – gã thiếu gia đang ngồi lấm lem bụi bẩn trong kho hiện tại.
Và cậu bé thủy thủ kia, chính là Trần Thế Bình – người mà anh đang nỗ lực cứu rỗi.
Tội nghiệp cô bé này thật, chắc là bạn thanh mai trúc mã của anh ấy, Hoàng tặc lưỡi, ngón tay lướt qua khuôn mặt của chính mình trong ảnh mà không hề hay biết. – Hèn gì anh ấy lại hận đời như vậy. Từ một cậu bé rạng rỡ thế này mà giờ phải ngồi xe lăn…
Hoàng cảm thấy một nỗi xót xa dâng trào khi so sánh nụ cười của cậu bé thủy thủ trong ảnh với đôi mắt đầy tơ máu của Bình ở hiện tại. Anh không biết rằng sợi dây định mệnh giữa anh và Bình đã được thắt nút từ rất lâu trước khi có bản hợp đồng hôn nhân này. Anh chỉ đơn giản nghĩ rằng đây là một phát hiện tình cờ về quá khứ của đối thủ.
Anh cẩn thận kẹp tấm ảnh vào trong cuốn sách tâm lý vừa tìm được. Anh quyết định sẽ mang tấm ảnh này về.
Có lẽ, đây chính là vũ khí bí mật, là chìa khóa để anh chạm vào phần nhân tính mềm mại nhất còn sót lại trong tâm hồn đã đóng băng của Bình.
Hoàng đứng dậy, phủi bụi trên quần áo. Anh không tìm thấy sách y khoa nhiều như mong đợi, nhưng anh đã tìm thấy một thứ còn quan trọng hơn. Một minh chứng cho việc Bình đã từng biết hạnh phúc là gì.
Anh Bình ơi là anh Bình… hóa ra anh cũng từng biết cười cơ đấy, – Hoàng lẩm bẩm, nụ cười trên môi anh lần này không phải là nụ cười giả tạo của tiểu bạch thỏ, mà là một nụ cười đầy suy tư của một người đang nắm giữ một mảnh linh hồn đã mất của người khác.
Anh bước ra khỏi kho, khép lại cánh cửa gỗ già nua, để lại sau lưng đống đồ cũ và cả sự thật về cô bé mặc váy hồng vẫn còn nằm lại trong bóng tối của sự lãng quên.
Ánh nắng chiều ráng xuống sân kho cũ cũng là lúc chiếc điện thoại trong túi quần Minh Hoàng rung lên bần bật. Anh giật mình, vội vàng rút ra xem. Trên màn hình hiện lên hai chữ: “Anh Bình”.
Hoàng hơi sững sờ. Đây là lần đầu tiên sau ba tháng, Bình chủ động gọi điện cho anh mà không phải thông qua người làm hay hét gọi từ trong phòng. Anh hồi hộp nhấn nút nghe, giọng có chút gấp gáp.
Alo, anh Bình à? Em nghe đây…
Mày đang ở đâu? – Giọng Bình vang lên, vẫn là cái tông trầm đục và lạnh lùng quen thuộc, nhưng có chút gì đó không kiên nhẫn.
À, em đang ở bên nhà ba mẹ em, em sang lấy ít đồ cũ…
Chưa kịp để Hoàng nói hết câu, đầu dây bên kia đã vang lên một tiếng “tút” dài vô tình. Bình cúp máy ngay lập tức, không một lời giải thích, cũng chẳng có một câu dặn dò. Hoàng đứng ngây người giữa căn kho, nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại đã tối đen.
Cái gì vậy trời? Gọi điện chỉ để kiểm tra xem mình có trốn đi chơi không thôi à? Đúng là đồ chó điên khó hiểu! Hoàng lầm bầm, nhưng trong lòng lại dấy lên một cảm giác kỳ lạ. Anh vội vã gom xấp ảnh và cuốn sách cũ vào lại chiếc hộp gỗ, ôm khư khư trong lòng rồi lái xe trở về nhà họ Trần.
Về đến phòng, thấy Bình vẫn đang ngồi bất động trước bàn làm việc, nhìn ra cửa sổ như một pho tượng đá, Hoàng cũng chẳng buồn bắt chuyện.
Anh lẳng lặng cất chiếc hộp gỗ vào sâu trong ngăn tủ cá nhân, khóa lại cẩn thận. Cả ngày lục lọi trong kho bụi bặm và cái nóng hầm hập đã rút cạn sức lực của anh. Hoàng tắm rửa qua loa rồi leo lên giường, đầu óc quay cuồng với những suy nghĩ về phương pháp trị liệu và tấm ảnh đứa trẻ mặc váy hồng kia. Anh ngủ thiếp đi lúc nào không hay, hơi thở dần trở nên đều đặn trong bóng tối.
Căn phòng rơi vào sự tĩnh lặng tuyệt đối của đêm khuya, chỉ còn tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường và ánh đèn ngủ mờ ảo hắt lên những góc khuất.
Khoảng hai giờ sáng, một luồng ánh sáng xanh loé lên từ chiếc điện thoại đặt trên bàn cạnh giường của Bình.
Tiếng rung nhẹ trên mặt gỗ khiến Bình, vốn dĩ luôn ngủ rất chập chờn, lập tức bừng tỉnh. Anh nhìn dãy số hiển thị trên màn hình, đôi mắt hằn học thường ngày bỗng chốc rực lên một tia hy vọng mãnh liệt đến đáng sợ.
Bình không mảy may quan tâm đến đôi chân đang tê dại. Anh dùng toàn bộ sức mạnh của hai cánh tay, khó khăn và nhọc nhằn nhấc mình từ giường qua chiếc xe lăn. Tiếng hơi thở nặng nề và tiếng xích xe lăn khẽ khàng chuyển động trong đêm như một cuộc vật lộn âm thầm. Anh đẩy xe ra phía ban công, khẽ khàng khép cánh cửa kính lại để hơi lạnh bên ngoài ngăn cách với hơi ấm trong phòng, nơi Minh Hoàng vẫn đang ngủ say.
Bình bấm nút nhận cuộc gọi, giọng anh run rẩy vì hồi hộp.
Alo… Sao rồi? Tìm được người chưa?
Đầu dây bên kia là một giọng đàn ông khàn khàn, nghe rõ tiếng thở dài bất lực.
Thưa cậu Bình, thực sự là quá khó. Tấm hình cậu gửi… nó từ mười mấy năm trước rồi. Đứa trẻ trong ảnh còn quá nhỏ, đường nét chưa định hình rõ ràng. Vả lại, thời gian lâu như vậy, con người ta thay đổi nhiều lắm. Có khi bây giờ cô bé ấy đã phẫu thuật thẩm mỹ, hoặc chuyển đi định cư ở nước ngoài rồi. Với chỉ một tấm ảnh chụp từ sau lưng và góc nghiêng thế này, chúng tôi không thể quét dữ liệu nhận diện khuôn mặt chính xác được.
Sắc mặt Bình tối sầm lại. Hy vọng vừa nhen nhóm đã bị dập tắt bởi một gáo nước lạnh buốt.
Tôi không cần biết khó thế nào. Tôi trả tiền để các người làm việc, chứ không phải để nghe giải thích! – Bình gầm nhẹ, cố giữ âm lượng không quá lớn.
Chúng tôi hiểu, nhưng cậu cũng nên thực tế một chút. Cô bé đó giờ chắc cũng đã ngoài hai mươi. Nếu cậu có thêm thông tin gì khác, ví dụ như tên tuổi hay địa chỉ cũ…
Nếu tôi có, tôi đã không cần đến các người! – Bình dứt khoát cúp máy.
Anh buông thõng hai tay, chiếc điện thoại suýt rơi khỏi lòng bàn tay đang run rẩy. Đây là người thám tử thứ bao nhiêu rồi? Anh không nhớ rõ nữa.
Trong suốt nhiều năm qua, kể cả trước khi vụ tai nạn xảy ra, Bình chưa bao giờ ngừng tìm kiếm.
Bình run run đưa tay vào túi áo ngực, lấy ra một tấm ảnh đã cũ nát, được bọc kỹ trong một lớp nilon nhỏ. Dưới ánh trăng mờ ảo của ban đêm, tấm ảnh hiện lên rõ rệt. Một cậu bé đang mỉm cười rạng rỡ, bàn tay nhỏ nhắn xoa rối mái tóc của một cô bé mặc váy hồng điệu đà.
Đây chính là tấm ảnh gốc, bản sao của tấm ảnh mà Minh Hoàng vừa tìm thấy dưới kho đồ cũ.
Ánh mắt Bình nhìn vào cô bé trong ảnh bỗng chốc mềm yếu đến lạ thường. Không còn sự hằn học, không còn vẻ độc địa của một con chó điên. Đó là ánh mắt của một kẻ đang đánh mất linh hồn, đang cố bám víu vào một mảnh ký ức đẹp đẽ duy nhất để tồn tại.
Em đang ở đâu… – Bình thì thầm, giọng anh nghẹn lại.
Đối với Bình, cô bé mặc váy hồng đó chính là ánh sáng duy nhất trong tuổi thơ đầy áp lực và cô độc của anh. Anh nhớ mùi hương kẹo ngọt trên tóc cô bé, nhớ tiếng cười lanh lảnh và cả cách cô bé hay hờn dỗi mỗi khi bị anh trêu chọc. Tai nạn năm đó không chỉ lấy đi đôi chân của anh, mà dường như đã xóa sạch mọi dấu vết về em ấy khỏi cuộc đời anh. Nhà họ Phạm sau đó cũng chuyển đi một thời gian dài trước khi quay lại, và mọi liên lạc đều đứt quãng.
Bình không hề hay biết rằng, người thám tử nói đúng một phần, cô bé ấy quả thật đã thay đổi rất nhiều. Nhưng không phải do phẫu thuật thẩm mỹ, mà là do sự trớ trêu của tạo hóa và những trò đùa của bà Thủy khi xưa.
Cô bé mặc váy hồng mà anh hằng đêm mong nhớ, người mà anh coi là báu vật duy nhất để tìm lại bản ngã, lúc này lại đang nằm ngủ ngay trên chiếc giường sau lưng anh – trong hình hài của một chàng trai tên Minh Hoàng.
Bình siết chặt tấm ảnh vào ngực, cảm nhận cái lạnh của đêm sương thấm vào da thịt. Anh không biết rằng mình đang tìm kiếm một ảo ảnh, trong khi thực tại lại đang ở gần anh đến mức chỉ cần một cái quay đầu. Nhưng định mệnh vẫn cứ thích trêu đùa, để hai con người cùng giữ một mảnh ký ức đứng ở hai đầu chiến tuyến, không ai hay biết sự thật đang nằm ngay trong ngăn tủ bị khóa kín kia.
Bình ngồi đó rất lâu, cho đến khi sương đêm làm ướt đẫm vai áo, anh mới lặng lẽ trở vào phòng. Anh liếc nhìn Hoàng một cái, ánh mắt lại trở về vẻ lạnh lẽo vốn có. Anh không bao giờ có thể ngờ rằng, “tiểu bạch thỏ” mà anh ghê tởm lại chính là “cô bé” mà anh sẵn sàng đánh đổi cả mạng sống để tìm lại.
Bóng tối bao trùm căn phòng ngủ rộng lớn, chỉ còn tiếng tíc tắc chậm chạp của chiếc đồng hồ và hơi thở nhẹ nhàng của Minh Hoàng phía bên kia giường. Bình nằm đó, đôi mắt nhắm nghiền nhưng hàng chân mày lại nhíu chặt, mồ hôi lấm tấm trên trán. Trong cơn mê sảng của một giấc ngủ không yên bình, tâm trí anh bắt đầu rời bỏ thực tại tàn khốc để trôi ngược về miền ký ức xa thẳm, nơi mà nắng vàng luôn rực rỡ và đôi chân anh vẫn còn cảm nhận được sự mềm mại của cỏ xanh.
Trong giấc mơ, bầu trời cao rộng và xanh ngắt một màu hy vọng. Bình thấy mình trở lại là một cậu bé tám tuổi, diện bộ đồ thủy thủ màu trắng sọc xanh đầy kiêu hãnh. Trước mặt cậu là một khu vườn rộng lớn, tràn ngập mùi hương thanh khiết của những đóa hoa đại trắng rụng đầy quanh gốc cây cổ thụ già cỗi.
Dưới tán lá xanh thẫm, một bóng dáng nhỏ xíu mặc chiếc váy hồng xòe điệu đà đang chạy lăng quăng. Đó là cô bé váy hồng, báu vật nhỏ bé mà Bình luôn muốn che chở.
Anh Bình ơi, đố anh tìm được em đó! Tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông bạc vang lên, đánh động vào thính giác của cậu bé Bình.
Cậu bé Bình nở nụ cười ngạo nghễ, đưa tay che mắt, tựa lưng vào gốc cây đại xù xì và bắt đầu đếm. Giọng nói trẻ thơ trong trẻo vang vọng khắp không gian.
Năm… mười… mười lăm… hai mươi…
Tiếng bước chân nhỏ xíu chạy lạch bạch trên thảm cỏ, tiếng xào xạc của bụi cây khi cô bé cố gắng tìm một chỗ trốn hoàn hảo nhất. Bình đếm chậm rãi, đôi môi khẽ nhếch lên vì cậu biết thừa cô bé sẽ trốn ở đâu. Cậu muốn kéo dài thời gian để cô bé cảm thấy mình thực sự đang chơi một trò chơi nghiêm túc.
… Tám mươi… chín mươi… một trăm! Anh đi tìm đấy nhé!
Bình bỏ tay xuống, đôi mắt sáng rực rỡ nhìn quanh khu vườn. Cậu nghe thấy tiếng cười khúc khích phát ra từ sau lùm cây hoa giấy. Cậu cố tình đi hướng ngược lại để trêu chọc, khiến cô bé ở phía sau sốt ruột phải chạy ra để thay đổi chỗ trốn.
Nhưng đúng lúc đó, một tiếng “bịch” khô khốc vang lên, theo sau là tiếng
thét nhẹ vì bất ngờ.
Cô bé mặc váy hồng, trong lúc vội vàng chạy sang góc vườn bên kia, đã vô tình vấp phải một hòn đá cuội nằm ẩn dưới lớp cỏ. Toàn bộ thân hình nhỏ nhắn ngã nhào xuống đất. Sự im lặng trong giây lát bị phá vỡ bởi tiếng khóc nức nở, tức tưởi.
Tim Bình thắt lại. Cậu bé thủy thủ không còn vẻ ngạo nghễ thường ngày, đôi chân nhỏ chạy thoăn thoắt về phía tiếng khóc. Cậu thấy cô bé đang ngồi bệt trên cỏ, đôi bàn tay nhỏ xíu lấm lem bùn đất, đầu gối trắng ngần đã trầy một vết đỏ rớm máu.
Bình quỳ xuống, chẳng ngại bộ đồ thủy thủ mới tinh bị bẩn, cậu vội vàng ôm chầm lấy cô bé vào lòng. Cánh tay cậu bao bọc lấy tấm thân nhỏ bé đang run rẩy vì đau và sợ.
Nín đi, có anh đây rồi. Đừng khóc nữa mà… – Bình vừa dỗ dành vừa lấy tay lau đi những giọt nước mắt trên đôi má bầu bĩnh của cô bé.
Nhưng bản tính của một cậu bé lại khiến cậu không kiềm được mà buông lời trách móc vụng về.
Đồ ngốc nhỏ này! Đi đứng kiểu gì mà để vấp ngã thế hả? Đã bảo là đừng chạy nhanh rồi mà không nghe.
Cô bé nghe thấy lời mắng mỏ thì tiếng khóc càng to hơn một chút, rồi đột ngột im bặt. Cô bé không trả lời, chỉ quay ngoắt mặt đi hướng khác, đôi môi chúm chím trề ra tỏ vẻ hờn dỗi cực độ. Ánh mắt cô bé nhìn vào khóm hoa đại như muốn nói: “Người ta đau thế này mà anh còn mắng người ta!”
Bình thấy vậy thì cuống quýt hẳn lên.
Cậu lấy tay xoa rối mái tóc tơ mềm mại của cô bé, giọng nói dịu dàng hơn hẳn.
Thôi mà, anh thương. Lần sau anh sẽ chạy chậm lại để em không phải đuổi theo nữa, được không? Đừng dỗi anh mà, đồ ngốc.
Trong giấc mơ, Bình cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay nhỏ bé của cô bé đang túm lấy vạt áo thủy thủ của mình. Cảm giác đó chân thật đến mức anh muốn thời gian dừng lại mãi mãi ở khoảnh khắc ấy.
Rầm!
Tiếng sấm chớp từ một cơn mưa đêm bất chợt ngoài thực tại dội vào căn phòng, khiến giấc mơ tươi đẹp tan biến như bong bóng xà phòng.
Bình bật tỉnh, hơi thở hổn hển. Đập vào mắt anh không phải là gốc cây đại rực nắng, mà là trần nhà tối om và ánh đèn ngủ mờ nhạt. Anh đưa tay lên mặt, thấy nước mắt đã thấm ướt gối tự bao giờ. Đôi chân anh – đôi chân mà trong mơ đã chạy thoăn thoắt để cứu cô bé – giờ đây lại nằm im lìm, nặng nề như hai tảng đá dưới lớp chăn.
Cảm giác hẫng hụt và đau đớn ập đến chiếm trọn lồng ngực. Bình nhìn sang phía bên kia giường. Minh Hoàng vẫn đang ngủ, gương mặt nghiêng đi dưới ánh đèn trông thanh tú và bình thản đến lạ lùng.
Bình khẽ nhếch mép cười cay đắng. Anh tự hỏi tại sao số phận lại tàn nhẫn đến thế? Tại sao lại ban cho anh một ký ức tuyệt đẹp về “cô bé ấy” để rồi bắt anh phải chung sống với một gã trai đầy toan tính và giả dối như Minh Hoàng?
Anh không hề hay biết, cô bé mặc váy hồng luôn hờn dỗi trong mơ của anh, người duy nhất khiến anh cảm thấy mình là một người đàn ông mạnh mẽ dù chỉ mới tám tuổi, thực chất chính là người đang nằm ngay cạnh anh lúc này. Sự thật về vụ tai nạn khiến Hoàng quên hết ký ức lúc nhỏ, và sở thích quái lạ của bà Thủy khi ép con trai mặc váy, đã tạo nên một bức tường ngăn cách vô hình giữa hai người.
Bình lấy từ dưới gối ra tấm ảnh cũ, ngón tay run rẩy chạm vào hình ảnh cậu bé thủy thủ đang xoa đầu cô bé mặc váy.
Đồ ngốc nhỏ… em rốt cuộc đang ở đâu? – Anh thì thầm, giọng nói tan vào bóng đêm.
Bên cạnh anh, Minh Hoàng khẽ cựa mình trong giấc ngủ, đôi môi anh cũng hơi chúm chím lại như đang hờn dỗi một điều gì đó trong cơn mơ, giống hệt với đứa trẻ trong tấm ảnh kia. Nhưng Bình đã quay mặt đi, anh lại nhìn ra phía cửa sổ, nơi những hạt mưa đang quất mạnh vào mặt kính, che khuất đi cả ánh sáng và sự thật.
Bình không biết rằng, nếu anh chỉ cần một lần nhìn kỹ vào gương mặt Hoàng lúc ngủ, hay nếu Hoàng một lần tò mò lục lại tấm ảnh trong túi áo của anh, thì hai linh hồn đang vụn vỡ này đã có thể tìm thấy nhau giữa biển đời đầy dối trá. Nhưng đêm vẫn dài, và nỗi đau của Bình vẫn cứ thế gặm nhấm lấy anh, biến tình yêu thuở nhỏ thành một nỗi ám ảnh cô độc không lối thoát.