Thế giới thượng lưu luôn có những cách vận hành riêng biệt, nơi mà cảm xúc cá nhân đôi khi phải nhường chỗ cho những con số và sự sống còn của những đế chế kinh doanh. Đám cưới giữa Minh Hoàng và Bình diễn ra vỏn vẹn đúng một tuần sau buổi gặp mặt định mệnh đó. Không có báo chí, không có những bữa tiệc xa hoa nghìn khách, cũng không có tiếng nhạc giao hưởng rộn rã tại những trung tâm hội nghị năm sao.
Mọi thứ được gói gọn trong sự im lặng đến nghẹt thở tại phòng khách biệt thự nhà họ Trần. Một đám cưới nội bộ diễn ra dưới sự chứng kiến của vỏn vẹn sáu người, bốn vị phụ huynh và hai nhân vật chính của cuộc hôn nhân kỳ lạ này.
Căn phòng khách lớn của nhà họ Trần hôm nay được trang trí bằng một vài lẵng hoa lan trắng muốt, mùi hương thanh khiết nhưng lại mang đến cảm giác lạnh lẽo như hoa ở tang lễ. Ông Trần và ông Phạm ngồi đối diện nhau, gương mặt họ không hẳn là vui mừng, mà là sự nhẹ nhõm của những người vừa ký kết xong một bản hiệp ước quan trọng. Bà Dung và bà Thủy ngồi cạnh chồng, đôi mắt họ đỏ hoe, thỉnh thoảng lại đưa khăn tay lên thấm lệ.
Nhưng đó là những giọt nước mắt khác nhau, một bên là sự chua xót cho đứa con tật nguyền, một bên là sự áy náy vì đã đẩy con trai vào hang cọp.
Minh Hoàng hôm nay diện một bộ vest màu trắng ngà, trông anh thực sự giống như một thiên sứ bước ra từ truyện tranh. Vẻ mặt anh vẫn giữ nguyên nét “tiểu bạch thỏ” kinh điển, đôi mắt cụp xuống, đôi môi thỉnh thoảng mím lại như đang cố ngăn một tiếng thở dài, tạo nên một hình ảnh đầy cam chịu và hy sinh.
Đối diện với anh là Bình. Bình ngồi trên chiếc xe lăn bằng titan đen bóng, diện bộ vest đen tuyền. Sự tương phản trắng – đen giữa hai người như một điềm báo cho mối quan hệ đầy sóng gió này. Bình không nhìn bất cứ ai, đôi mắt anh vẫn hằn lên những tia tơ máu, gương mặt lạnh như tiền, toát ra một thứ sát khí khiến những lẵng hoa lan gần đó cũng như muốn héo rũ.
Nghi lễ diễn ra nhanh chóng dưới sự điều hành của ông Trần. Không có cha xứ, không có người làm chứng pháp lý tại chỗ, chỉ có những lời thề thốt được thốt ra dưới áp lực của gia tộc.
Từ hôm nay, hai đứa đã là người một nhà. Mong hai con sớm tối có nhau, đùm bọc và chăm sóc lẫn nhau. Giọng ông Trần trầm đục, ông cố gắng tạo ra một sự ấm áp giả tạo trong lời nói.
Khi đến lúc trao nhẫn, Minh Hoàng khẽ tiến lại gần chiếc xe lăn. Anh quỳ một chân xuống sàn nhà, một tư thế vừa dịu dàng lại vừa tôn kính, khiến bốn vị phụ huynh không khỏi xúc động trước sự chân thành của anh.
Hoàng đưa đôi tay trắng trẻo, hơi run rẩy (tất nhiên là giả vờ) nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của Bình.
Bình khẽ rùng mình khi chạm vào làn da của Hoàng. Anh muốn hất tay ra, muốn ném chiếc nhẫn kia vào mặt tất cả mọi người, nhưng ánh mắt nghiêm khắc như dao cạo của cha anh đang ghim chặt vào lưng anh. Bình nghiến răng, để mặc cho Hoàng lồng chiếc nhẫn vàng trắng vào ngón tay mình.
Anh Bình… từ giờ em là người của anh rồi. Hoàng thì thầm, giọng nói đủ nhỏ để chỉ hai người nghe thấy, nhưng âm điệu lại ngọt lịm như mật độc.
Bình nhìn xuống đỉnh đầu của Hoàng, trong lòng trào dâng một sự ghê tởm tột độ. Anh khẽ nhếch mép, buông một câu lạnh lùng chỉ đủ cho Hoàng nghe.
Người của tôi? Mày chỉ là một món hàng trả góp mà tao phải giữ lại thôi. Đừng mơ mộng.
Hoàng khẽ run vai, trông như đang xúc động mạnh, nhưng thực chất anh đang cố nén một trận cười sảng khoái. “Cứ nói đi, cứ độc miệng đi,” Hoàng nghĩ thầm, “Chiếc nhẫn này chính là vòng kim cô mà tôi đeo vào cổ anh đấy.”
Sau lễ trao nhẫn ngắn ngủi, sáu người ngồi vào bàn ăn. Đây là bữa cơm đầu tiên của hai gia đình với tư cách thông gia. Thức ăn toàn là sơn hào hải vị, nhưng không ai cảm nhận được vị ngon.
Ông Phạm và ông Trần bắt đầu thảo luận về dự án mới, về việc dòng vốn từ nhà họ Trần sẽ đổ vào công ty nhà họ Phạm ngay trong sáng mai. Những con số hàng tỷ đồng được nhắc đến xen lẫn giữa những miếng thức ăn đắt tiền. Đám cưới này, cuối cùng cũng chỉ là một cuộc trao đổi ngang giá, một bên mua sự chăm sóc và danh dự, một bên bán đứa con trai để cứu vãn cơ nghiệp.
Bà Dung gắp thức ăn cho Hoàng, giọng run run.
Hoàng này, từ nay con chịu khó chăm sóc thằng Bình nhé. Nó tính tình hơi khó một chút, nhưng bác… mẹ biết con là đứa trẻ ngoan.
Hoàng mỉm cười hiền hậu, đón lấy miếng thức ăn.
Mẹ đừng lo, con sẽ ở bên anh ấy mà.
Bình ngồi bên cạnh, nhìn cảnh tượng mẹ chồng nàng dâu thắm thiết mà cảm thấy buồn nôn. Anh không động vào đũa, chỉ ngồi đó như một bức tượng đồng. Sự tồn tại của anh trong bữa tiệc này giống như một vật trang trí cho sự thành công của thương vụ hơn là một chú rể.
Đám cưới kết thúc khi ánh hoàng hôn vừa tắt. Xe của nhà họ Phạm ra về, để lại Minh Hoàng cùng vài chiếc vali hành lý tại biệt thự nhà họ Trần. Bà Thủy ôm chặt con trai lần cuối, thì thầm vào tai anh: “Cố lên con, vì gia đình.”
Hoàng gật đầu, khuôn mặt hiện lên sự dũng cảm giả tạo. Khi chiếc xe của ba mẹ khuất bóng sau cổng sắt, Hoàng quay lại nhìn căn biệt thự sừng sững trong bóng tối.
Bình đã được người làm đưa lên phòng từ trước. Ông Trần cũng đi vào phòng làm việc để xử lý nốt đống giấy tờ. Cả không gian rộng lớn chỉ còn lại Minh Hoàng đứng đó với đống hành lý. Anh từ từ thu lại nụ cười “tiểu bạch thỏ”, ánh mắt trở nên sắc lẹm và tràn đầy sự hăng máu của một kẻ chuẩn bị bước vào cuộc đi săn lớn nhất đời mình.
Bắt đầu thôi, chồng yêu của em. Hoàng khẽ thốt lên, giọng nói vang vọng giữa đại sảnh im lìm.
Anh biết, đêm nay sẽ là một đêm dài. Anh sẽ không được nằm trên chiếc giường êm ái của mình nữa, mà sẽ phải đối mặt với một con chó điên đang bị thương trong căn phòng tối trên lầu kia. Nhưng điều đó không làm Hoàng sợ, nó làm anh thấy phấn khích. Anh xách vali, từng bước chậm rãi tiến về phía cầu thang, nơi bóng tối của Bình đang chờ đợi để nuốt chửng anh, và cũng là nơi anh sẽ bắt đầu bóp nghẹt trái tim của người đàn ông đó.
Cuộc hôn nhân kỳ lạ này, không có hoa tung, không có tiếng chúc tụng, chỉ có những toan tính và một kế hoạch trả thù tàn nhẫn đang dần chuyển động theo từng bước chân của Minh Hoàng trên cầu thang gỗ.
Cánh cửa phòng khép lại, để lại sau lưng sự im lặng giả tạo của gia đình và mở ra một cuộc chiến thực thụ. Minh Hoàng không một chút do dự, anh thong thả vứt chiếc vali sang một bên, cởi bỏ chiếc áo vest gò bó rồi thản nhiên leo lên chiếc giường king-size rộng lớn giữa phòng. Anh nằm ườn ra đó, gác hai tay sau gáy, tận hưởng sự êm ái của đệm lông vũ như thể đây là phòng riêng của mình.
Bình ngồi trên chiếc xe lăn ở góc tối của căn phòng, chứng kiến toàn bộ sự ung dung đến mức trơ trẽn của vị hôn thê mới. Một luồng máu nóng xộc thẳng lên não Bình, đôi mắt vốn đã hằn học vì tơ máu giờ đây như muốn rực lửa.
Cút ra ngoài! – Bình gằn giọng, âm thanh khản đặc chứa đựng sự căm phẫn tột độ.
Hoàng vẫn nằm yên, thậm chí còn nhắm tịt mắt lại, hơi thở đều đặn như thể đã chìm sâu vào giấc ngủ từ lâu.
Anh đang thực hiện chiêu bài “giả điếc”. Trong bóng tối của tâm trí, Hoàng đang cười thầm. Anh thừa hiểu tâm lý của những kẻ như Bình, càng gào thét, càng xua đuổi thì thực chất lại càng cảm thấy bất lực.
”Gặp một con chó điên thì mình phải điên hơn nó,” Hoàng suy nghĩ, một kế hoạch tác chiến rõ ràng hiện lên.
“Nhưng không được lộ liễu. Mình phải là một tiểu bạch thỏ lỳ lợm, một kẻ điên trong lốt thiên thần. Để xem anh làm gì được tôi khi đôi chân anh còn không bước tới nổi bậu giường.”
Bình thấy lời nói của mình bay vào hư không. Sự phớt lờ của Hoàng giống như một cái tát vào lòng tự trọng vốn dĩ đã nát vụn của anh. Anh đẩy mạnh xe lăn tiến về phía giường, tiếng bánh xe nghiến trên sàn gỗ nghe khô khốc và đầy đe dọa.
Tao nói mày không nghe thấy gì sao? Đây là giường của tao! Căn phòng này không có chỗ cho một kẻ đào mỏ như mày. Cút ngay xuống sàn mà nằm!
Hoàng vẫn không mở mắt, nhưng môi anh khẽ mấp máy, thốt ra những lời thì thầm yếu ớt, nghe đầy mệt mỏi và cam chịu.
Anh Bình… em mệt quá. Cả ngày hôm nay em đã phải gồng mình lên rồi. Xin anh… để em nghỉ ngơi một chút thôi. Em là người nhà của anh rồi mà…
Cái giọng điệu mềm mỏng, nhẫn nhịn đó như thêm dầu vào lửa. Bình nghiến răng keng két, âm thanh sắc lạnh vang lên trong căn phòng tĩnh mịch. Anh nhìn xuống đôi chân mình – hai vật thể bất động dưới lớp vải quần đen, lạnh lẽo và vô cảm. Một cảm giác nhục nhã ê chề tràn ngập tâm trí Bình. Nếu là trước kia, anh đã có thể lôi cổ thằng nhóc này vứt ra khỏi cửa.
Nhưng giờ đây, ngay cả việc vươn tay ra túm lấy vạt áo Hoàng, anh cũng thấy khó khăn khi phải giữ thăng bằng trên chiếc xe lăn chết tiệt.
Bình nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đang nhắm nghiền của Hoàng. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, trông Hoàng thực sự rất xinh đẹp, một vẻ đẹp tinh khiết đến mức giả tạo. Chính cái vẻ đẹp vẹn nguyên ấy lại là thứ sỉ nhục Bình cay đắng nhất.
Mày định dùng cái vẻ mặt đáng thương này để lừa ai? – Bình cười khẩy, giọng đầy châm biếm. Lừa ông già tao? Hay lừa chính mày? Mày cưới một thằng tàn phế không còn khả năng đàn ông, rồi đêm đêm nằm trên giường tao để mơ tưởng về những thằng sáu múi ngoài kia? Mày không thấy dơ bẩn sao?
Hoàng nghe thấy hết, từng chữ một. Cơn giận trong lòng anh bùng lên, bàn tay giấu dưới chăn siết chặt lấy tấm ga trải giường. “Đồ khốn! Anh dám nói tôi dơ bẩn?” Hoàng rủa thầm. Nếu không phải vì kế hoạch “yêu đến chết đi sống lại rồi đá”, anh đã bật dậy vả cho cái miệng độc địa kia một cái tát trời giáng.
Nhưng không, Hoàng vẫn rất kiên trì. Anh khẽ xoay người, co rúm lại như một con mèo nhỏ đang sợ hãi, khẽ thút thít.
Anh nghĩ về em như vậy sao… Em không cần gì cả, em chỉ cần một chỗ dựa thôi… Tại sao anh lại cay nghiệt với em như thế?
Sự “điên” của Hoàng chính là đây, anh sẵn sàng vứt bỏ lòng tự trọng của chính mình để bóp nghẹt lòng tự trọng của đối phương. Anh muốn Bình cảm thấy mình là một kẻ ác độc, một kẻ tội đồ đang bắt nạt một linh hồn yếu đuối.
Bình khựng lại. Anh chưa từng gặp ai lỳ lợm và có sức chịu đựng kinh người như thế này. Những lời sỉ nhục nặng nề nhất cũng không đuổi được Hoàng đi. Sự hiện diện của Hoàng trên giường giống như một sự chiếm đóng, một biểu tượng cho việc Bình đã mất đi quyền kiểm soát đối với chính không gian riêng tư nhất của mình.
Anh lại nhìn xuống đôi chân. Cơn đau thần kinh tọa đôi khi lại nhói lên, như nhắc nhở về sự phế thải của bản thân.
Bình cảm thấy kiệt sức. Anh không thể tiếp tục gào thét vì cổ họng đã đau rát, và vì anh nhận ra, càng gào thét thì người mệt mỏi lại chính là anh, còn kẻ kia vẫn đang nằm hưởng thụ trên chiếc nệm êm ái.
Được… mày muốn nằm đó thì cứ nằm. Bình hạ giọng, một sự lạnh lẽo đáng sợ bao trùm. Nhưng đừng bao giờ chạm vào người tao. Tao thấy ghê tởm hơi thở của mày.
Bình quay xe lăn đi, hướng về phía ban công, để mặc Hoàng trên giường. Anh thà ngồi chịu lạnh ngoài kia còn hơn phải nhìn thấy cái thực tại trớ trêu này.
Hoàng lúc này mới khẽ mở một con mắt, nhìn theo bóng lưng cô độc và cứng nhắc của Bình. Nụ cười chiến thắng thoáng hiện qua rồi biến mất ngay lập tức. Anh biết mình đã thắng hiệp đầu tiên.
”Ghê tởm tôi sao? Để xem sau này anh có quỳ dưới chân tôi mà xin tôi chạm vào không nhé, anh Bình,” Hoàng nghĩ thầm.
Anh kéo chăn lên tận cổ, hít một hơi thật sâu. Mùi hương nam tính nhưng pha chút mùi thuốc của Bình vương trên gối khiến Hoàng cảm thấy một cảm giác hưng phấn kỳ lạ. Trò chơi này, càng khó nhằn thì chiến thắng sẽ càng ngọt ngào. Hoàng nhắm mắt lại lần nữa, lần này là để ngủ thật, chuẩn bị cho ngày mai – ngày anh sẽ bắt đầu rót thêm mật độc vào cuộc đời của con chó điên tội nghiệp này.
Bên ngoài ban công, gió đêm thổi lộng, Bình vẫn ngồi đó, đôi mắt đỏ vẩn tơ máu nhìn vào màn đêm sâu thẳm, cay đắng nhận ra rằng, địa ngục của mình giờ đây đã có thêm một kẻ đồng hành đầy nguy hiểm.
Bóng tối trong căn phòng như một loại chất lỏng đặc quánh, nuốt chửng mọi thứ. Chỉ còn lại ánh đèn ngủ vàng vọt, chập chờn như hơi thở của một người hấp hối, hắt lên vách tường những cái bóng vặn vẹo. Ngoài kia, gió bắt đầu rít qua khe cửa ban công, mang theo cái lạnh cắt da của những ngày cuối đông. Bình rùng mình. Dù đôi chân không còn cảm giác, nhưng cái lạnh vẫn kịp leo lắt bò lên sống lưng, thấm vào từng thớ thịt khiến anh run rẩy.
Anh không thể ngồi ngoài đó cả đêm. Sự kiêu hãnh của một người đàn ông có thể rất lớn, nhưng sức chịu đựng của một cơ thể tàn phế thì lại có hạn.
Bình cắn chặt môi, lùi xe lăn vào trong. Tiếng bánh xe lăn trên sàn gỗ trong đêm tĩnh mịch nghe rợn người, giống như tiếng nghiền nát những mảnh tự trọng cuối cùng còn sót lại.
Trên giường, Minh Hoàng vẫn nằm im lìm, hơi thở đều đặn như thể đã chìm vào giấc ngủ ngàn thu. Bình nhìn cái dáng hình thanh thảnh ấy mà lòng trào dâng một sự căm ghét lẫn đố kỵ. Tại sao anh phải chật vật, còn kẻ lạ mặt này lại có thể nghiễm nhiên chiếm lấy sự tiện nghi của anh?
Bình tiến sát xe lăn vào mép giường còn trống. Đây là công việc anh ghét nhất kể từ khi rời bệnh viện, tự mình di chuyển từ xe lăn lên giường. Nó không chỉ là một hành động vật lý, mà là một sự nhắc nhở tàn nhẫn rằng anh đã mất đi quyền năng của một con người bình thường.
Bình khóa chốt xe lăn. Anh hít một hơi thật sâu, dùng hai bàn tay gầy guộc nhưng gân guốc chống mạnh xuống mép nệm và thành xe. Cơ bắp cánh tay anh gồng lên, run rẩy dưới áp lực của toàn bộ trọng lượng cơ thể. Anh phải nhấc mình lên, xoay hông và đặt phần thân dưới vô dụng ấy xuống giường.
Mọi thứ diễn ra trong sự im lặng tuyệt đối của bóng đêm. Bình nín thở, gương mặt hằn học đỏ bừng lên vì tốn sức. Nhưng ngay khi anh chuẩn bị đẩy mình lên cao nhất, một cơn đau thần kinh đột ngột nhói lên từ bả vai, khiến cánh tay phải của anh mất lực trong tích tắc.
Lòng bàn tay đẫm mồ hôi trượt khỏi mép nệm mịn màng.
Mất điểm tựa, toàn bộ cơ thể Bình đổ nhào ra khỏi xe lăn như một bao tải nặng nề.
Đầu anh đập mạnh vào cạnh sắc của tủ quần áo bằng gỗ óc chó đặt ngay sát đó. Một tiếng “cộp” khô khốc vang lên giữa đêm khuya.
A… – Một tiếng kêu đau đớn, nhỏ xíu và nghẹn ngào thốt ra từ cổ họng Bình.
Anh nằm sõng soài trên sàn nhà lạnh lẽo. Cái tủ đồ kiên cố không hề duy chuyển, nhưng đầu anh thì đau nhức như bị xẻ đôi. Cảm giác choáng váng ập đến, khiến tầm nhìn của Bình nhòe đi giữa ánh đèn ngủ lập lòe.
Trong cơn mê sảng vì đau đớn, Bình cảm thấy một dòng chất lỏng ấm nóng đang chảy dọc theo lòng bàn tay. Anh cố gắng đưa tay lên nhìn dưới ánh sáng yếu ớt. Một vết rách dài, có lẽ do va vào một mảnh trang trí kim loại sắc nhọn trên tủ đồ hoặc cạnh sắc của xe lăn, đang rướm máu đỏ thẫm.
Máu chảy ra, thấm xuống sàn gỗ tối màu. Bình nằm đó, hơi thở hổn hển. Nỗi đau thể xác lúc này chẳng thấm thía gì so với sự nhục nhã đang thiêu đốt tâm hồn anh. Anh thấy mình thảm hại vô cùng. Một thiếu gia lừng lẫy, một người đàn ông từng cầm trịch những dự án hàng nghìn tỷ, giờ đây lại nằm đo đất, máu chảy lênh láng chỉ vì không thể bò lên được chiếc giường của chính mình.
Anh không muốn gọi người làm. Anh càng không muốn đánh thức cái kẻ đang nằm trên giường kia. Anh muốn tự mình đứng dậy, nhưng đôi chân phản bội chỉ nằm im lìm như hai khúc gỗ mục. Bình dùng tay trái bấu chặt vào sàn nhà, cố gắng trườn đi nhưng vết thương ở tay phải lại đau nhói mỗi khi anh dùng lực.
”Tại sao không để tôi chết luôn đi?” Bình thét gào trong thinh lặng. “Tại sao lại bắt tôi sống để nhặt nhạnh từng chút vụn vặt của sự tồn tại thế này?”
Dù Minh Hoàng đang giả vờ ngủ rất giỏi, nhưng tiếng va chạm mạnh và tiếng rên rỉ nhỏ của Bình không thể nào không lọt qua tai anh. Hoàng nằm trên giường, tim đập nhanh hơn một chút. Anh biết Bình vừa ngã. Một phần trong anh cảm thấy hả hê: “Cho đáng đời anh, đồ chó điên, ai bảo anh hách dịch cho lắm vào.”
Nhưng khi mùi máu tanh nồng thoang thoảng bay đến trong không khí, Hoàng bắt đầu thấy không ổn. Anh không muốn Bình chết, ít nhất là không phải bây giờ, khi kế hoạch của anh còn chưa bắt đầu. Nếu Bình có mệnh hệ gì ngay đêm tân hôn, ông Trần sẽ lột da anh mất.
Hoàng khẽ mở mắt, xoay người nhìn xuống sàn. Trong bóng tối, anh thấy cái bóng của Bình đang co quắp, tay ôm lấy đầu, và một vệt sẫm màu đang loang ra trên sàn nhà.
Hoàng không bật đèn lớn ngay, anh muốn giữ vẻ mặt hốt hoảng của một người vợ hiền vừa tỉnh giấc sau cơn ác mộng. Anh bật ngồi dậy, mái tóc rối tung, giọng nói run rẩy đầy lo lắng.
Anh Bình? Anh sao thế này? Trời ơi, máu… nhiều máu quá!
Hoàng lao xuống giường, quỳ rạp xuống sàn nhà cạnh Bình. Anh định chạm vào vai Bình nhưng Bình gạt phắt ra bằng chút sức tàn cuối cùng.
Cút… đừng chạm vào tôi… – Giọng Bình thều thào, đôi mắt đỏ vẩn tơ máu nhìn Hoàng bằng sự thù hận tột cùng, dù lúc này anh đang ở tư thế yếu thế nhất.
Hoàng không lùi bước. Anh nắm lấy bàn tay đang chảy máu của Bình, mặc cho Bình cố sức giằng co. Trong bóng tối, đôi mắt Hoàng hiện lên một tia lạnh lẽo mà Bình không kịp nhận ra, nhưng giọng nói của anh vẫn ngọt ngào và đầy xót xa.
Anh đừng bướng nữa! Anh muốn chảy máu đến chết sao? Để em giúp anh lên giường.
Bình nhìn khuôn mặt lo lắng của Hoàng ở cự ly gần. Trong khoảnh khắc đó, sự nhục nhã của Bình lên đến đỉnh điểm. Anh phải nhận sự trợ giúp của kẻ mà anh vừa sỉ nhục là đồ đào mỏ. Anh nằm trong vòng tay của người mà anh ghét cay ghét đắng.
Máu từ tay Bình thấm vào chiếc áo ngủ trắng tinh khôi của Hoàng, tạo nên một sự tương phản ghê rợn.
Trong cái tĩnh mịch đến đáng sợ của đêm tân hôn, mùi máu tanh nồng quyện lẫn với hương trầm nhè nhẹ tạo nên một bầu không khí nghẹt thở.
Minh Hoàng nhìn vết thương trên tay Bình, rồi nhìn cái dáng vẻ thảm hại, gầy gộc đang nằm dưới sàn của chồng mình. Một luồng cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng Hoàng – không hẳn là thương hại, mà là một sự bực dọc tột độ trước cái tôi cao ngất ngưởng của kẻ tàn phế này.
Hoàng không nói không rằng, anh quăng chiếc khăn tay sang một bên, cúi xuống và vòng hai tay qua người Bình.
Mày làm cái gì vậy? Thả tao xuống! Bình hét lên, giọng lạc đi vì kinh ngạc.
Trước khi Bình kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, Hoàng đã dùng sức bế bổng cả cơ thể anh lên cao. Một cú bế kiểu công chúa đúng nghĩa. Bình vốn dĩ gầy đi rất nhiều sau tai nạn, nên dù Hoàng có vẻ ngoài thư sinh nhưng vẫn đủ sức nhấc bổng anh lên một cách gọn gàng.
Bình thoáng chốc chết lặng. Cả cơ thể anh cứng đờ trong vòng tay của Hoàng. Sự xấu hổ ập đến như một cơn lũ, khiến gương mặt hằn học của anh đỏ bừng lên tận mang tai. Từ trước đến nay, dù có phải nhờ người làm bế lên giường, nhưng đó là những người đàn ông khỏe mạnh, những người làm thuê. Còn đây là Minh Hoàng – vị vợ mới cưới mà anh vừa sỉ nhục không tiếc lời. Việc bị một kẻ mình khinh miệt bế lên như một đứa trẻ là đòn giáng mạnh mẽ nhất vào lòng tự trọng cuối cùng của Bình.
Thằng khốn! Mày cậy mình khỏe mạnh để nhục mạ tao đúng không? Thả tao xuống ngay! Tao thà nằm dưới đất còn hơn để loại như mày chạm vào! – Bình liên tục vùng vẫy, đôi tay gầy guộc đấm mạnh vào vai Hoàng.
Những lời sỉ vả vẫn tuôn ra như thác lũ.
Đồ mặt dày! Đồ đào mỏ! Mày tưởng mày bế tao là tao sẽ cảm kích mày sao? Mày chỉ là một thứ rác rưởi lợi dụng lúc người ta hoạn nạn…
Hoàng cảm nhận được những cú đấm đau điếng trên vai, nghe thấy những từ ngữ dơ bẩn nhất nhắm vào mình.
Cơn giận vốn được kìm nén suốt từ lúc bước chân vào căn biệt thự này bắt đầu bốc hỏa. “Tức xì khói” là cụm từ chính xác nhất để mô tả Hoàng lúc này. Cái mặt nạ tiểu bạch thỏ dịu dàng nứt toác ra từng mảng.
Hoàng dừng bước ngay sát mép giường, nhưng anh không đặt Bình xuống. Thay vào đó, anh siết chặt vòng tay hơn, khiến Bình phải sát gần vào lồng ngực mình. Trong bóng tối lờ mờ của căn phòng, đôi mắt Hoàng không còn vẻ long lanh giả tạo thường thấy. Nó trở nên sắc lạnh, sâu thẳm và đầy nguy hiểm.
Câm miệng lại. – Hoàng gằn giọng, âm thanh không lớn nhưng lại lạnh lẽo như băng.
Bình khựng lại một giây vì bất ngờ trước sự thay đổi tông giọng của Hoàng, nhưng bản tính chó điên khiến anh lại gào lên.
Mày dám ra lệnh cho tao? Mày nghĩ mày…
Tôi nói là anh CÂM MIỆNG LẠI! – Hoàng quát lên, rồi đột ngột cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Bình. – Nghe cho kỹ đây. Nếu anh còn thốt ra thêm một câu chửi thề hay sỉ nhục tôi một lần nữa, tôi thề là tôi sẽ hôn anh ngay lập tức.
Căn phòng rơi vào một trạng thái im lặng đến lạ lùng. Bình trố mắt nhìn Hoàng, đôi môi còn đang định tuôn ra một câu chửi bỗng đông cứng lại. Anh không tin vào tai mình.
Mày… mày dám? – Bình lắp bắp, giọng run rẩy giữa sự tức giận và một nỗi sợ mơ hồ.
Hoàng khẽ cười nhỏ, một nụ cười không chút hơi ấm. Anh từ từ nghiêng đầu, đưa gương mặt mình áp sát vào Bình. Khoảng cách gần đến mức Bình có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi của Hoàng phả lên môi mình, thấy rõ từng sợi lông mi và ánh nhìn ăn tươi nuốt sống của đối phương.
Anh nghĩ tôi có dám không? Đừng quên, trên giấy tờ chúng ta là vợ chồng hợp pháp. Tôi có làm gì anh thì cũng chẳng ai nói được đâu. Mà anh thì… – Hoàng lướt nhìn xuống đôi chân tàn phế của Bình rồi quay lại nhìn thẳng vào mắt anh ta – …anh thì làm gì được để ngăn tôi?
Bình nuốt nước bọt một cái “ực” rõ to. Trái tim anh đập loạn nhịp trong lồng ngực. Không phải vì rung động, mà vì nỗi sợ hãi thực sự trước một kẻ điên hơn mình. Bình nhận ra rằng, đằng sau cái vẻ mặt xinh đẹp kia là một con quái vật sẵn sàng chơi tới bến. Nếu anh còn chửi, gã này chắc chắn sẽ hôn anh, và đó sẽ là sự sỉ nhục mà Bình không bao giờ gột rửa được.
Sự hăng hái ban nãy biến mất hoàn toàn, thay vào đó là sự bất lực cùng cực. Bình quay mặt đi chỗ khác, tránh né ánh nhìn áp bức của Hoàng. Anh nằm im, không vùng vẫy nữa, giống như một con sói bị sập bẫy đã kiệt sức.
Được rồi… đặt tôi xuống. – Bình thều thào, giọng nói đã mất đi toàn bộ cái uy lực hằn học thường ngày. Đó là sự đầu hàng, một sự đầu hàng nhục nhã nhưng bắt buộc.
Hoàng thấy Bình đã ngoan ngoãn, trong lòng cảm thấy một sự hả hê khó tả. Anh từ từ đặt Bình xuống giường một cách nhẹ nhàng nhất có thể, như thể đang đặt một món đồ sứ dễ vỡ.
Ngay khi cơ thể Bình chạm vào nệm, anh ta vội vàng kéo chăn che kín người, như muốn dựng lên một bức tường ngăn cách với kẻ đang đứng bên cạnh.
Hoàng không rời đi ngay. Anh đứng bên mép giường, nhìn xuống kẻ đang run rẩy dưới lớp chăn.
Ngoan thế có phải tốt không? Hoàng mỉa mai, rồi vươn tay lấy hộp sơ cứu gần đó. – Đưa tay đây tôi băng lại. Đừng để máu chảy ra ga giường, tôi không muốn ngủ trên mùi máu đâu.
Bình miễn cưỡng đưa bàn tay đang rỉ máu ra. Hoàng bắt đầu lau rửa vết thương cho anh. Lần này, động tác của Hoàng rất dứt khoát nhưng lại cực kỳ cẩn thận. Trong bóng tối chập chờn, họ không nói với nhau câu nào nữa.
Một người bất lực chấp nhận sự giúp đỡ, một người im lặng thực hiện vai trò vợ hiền nhưng với một tâm thế của kẻ làm chủ cuộc chơi.
Bình nhìn vào đỉnh đầu của Hoàng khi anh đang cúi xuống băng bó cho mình. Nỗi sợ hãi vẫn còn len lỏi đâu đó, nhưng bên cạnh đó là một cảm giác trống rỗng. Anh nhận ra rằng, cuộc hôn nhân này sẽ không giống như những gì anh tưởng tượng. Minh Hoàng không phải là một con tốt để anh xả giận, mà là một đối thủ đáng gờm sẽ kéo anh vào một trò chơi tâm lý đầy nghiệt ngã.
Sau khi băng xong, Hoàng đứng dậy, ném cuộn băng gạc vào hộp, rồi thản nhiên nằm xuống phía bên kia giường, kéo một góc chăn che lên người.
Ngủ đi chồng yêu. Mong là đêm nay anh không lăn xuống đất một lần nữa, vì lần sau tôi sẽ không dọa hôn đâu… tôi sẽ làm thật đấy.
Bình không đáp lại. Anh nhắm chặt mắt, tay siết chặt tấm ga giường.
Trong bóng tối, hai con người nằm chung một giường nhưng mang theo hai tâm địa khác biệt. Một kẻ vừa tìm thấy niềm vui trong việc hành hạ tinh thần đối phương, và một kẻ lần đầu tiên cảm nhận được thế nào là sự sụp đổ hoàn toàn của cái tôi vĩ đại.
Đêm tân hôn cứ thế trôi qua trong sự im lặng đáng sợ, báo hiệu cho một chuỗi ngày địa ngục sắp tới cho cả hai.
Sau đêm tân hôn đầy biến động với những màn đấu trí nảy lửa sau cánh cửa đóng kín, Minh Hoàng dường như đã lột xác hoàn toàn khi ánh mặt trời vừa ló rạng. Anh thừa hiểu rằng, để thực hiện kế hoạch trả thù lâu dài và khiến Bình phải quỳ lụy dưới chân mình, việc đầu tiên cần làm là chiếm trọn lòng tin và sự yêu mến của hai vị giám khảo quyền lực nhất trong nhà, ông Trần và bà Dung.
Mỗi buổi sáng, khi màn sương mù vẫn còn bảng lảng trên những tán cây trong sân vườn biệt thự, Minh Hoàng đã là người thức dậy sớm nhất. Không còn vẻ lười biếng của một thiếu gia sành điệu, anh rũ bỏ lớp chăn ấm, nhẹ nhàng rời khỏi giường để không làm “chồng yêu” thức giấc. Hoàng chọn cho mình những bộ đồ mặc nhà giản dị nhưng tinh tế, mái tóc luôn được chải chuốt mềm mại, gương mặt toát lên vẻ trong trẻo, thánh thiện như một đóa hoa hàm tiếu.
Căn bếp nhà họ Trần vốn dĩ chỉ thuộc về những người làm và bà Dung, nay bỗng trở nên rộn ràng bởi sự hiện diện của Minh Hoàng. Anh không chỉ đứng nhìn mà trực tiếp xuống bếp, đôi bàn tay trắng trẻo khéo léo chuẩn bị những món điểm tâm cầu kỳ. Khi thì là bát súp bào ngư thơm lừng bồi bổ sức khỏe, khi lại là những đĩa bánh mì nướng kiểu Pháp vàng ươm đi kèm với cà phê nguyên chất đúng gu ông Trần.
Bà Dung bước xuống lầu, ngỡ ngàng khi thấy con dâu đang loay hoay với tạp dề, gương mặt lấm tấm mồ hôi nhưng nụ cười vẫn luôn thường trực trên môi.
Hoàng ơi, con cứ để người làm lo, mới cưới sao không ngủ thêm chút nữa? Bà Dung xót xa nắm lấy tay anh.
Hoàng khẽ cúi đầu, đôi gò má đỏ hồng vì thẹn thùng, giọng nói ngọt ngào như rót mật.
Dạ mẹ, con muốn tự tay chuẩn bị cho cả nhà. Con mới về, còn nhiều vụng về, mong mẹ chỉ bảo thêm cho con để con chăm sóc anh Bình tốt hơn.
Câu nói ấy đánh trúng vào tâm lý của người mẹ đang đau khổ vì con trai tàn tật. Bà Dung cảm động đến rơi nước mắt, thầm nghĩ nhà mình thật có phúc mới cưới được một đứa trẻ ngoan ngoãn và biết điều đến thế. Ngay cả ông Trần, một người đàn ông thép vốn nổi tiếng khắt khe, khi ngồi vào bàn ăn nhìn thấy sự chu đáo của Hoàng cũng không khỏi giãn cơ mặt. Sự hiện diện của Hoàng giống như một luồng sinh khí mới, xoa dịu đi bầu không khí nặng nề, u uất đã bao trùm căn nhà này suốt nhiều tháng qua.
Tuy nhiên, nét ngọt ngào mà Hoàng xây dựng dường như luôn bị lung lay mỗi khi Bình xuất hiện. Trên chiếc xe lăn lạnh lẽo, Bình được người làm đẩy vào bàn ăn. Đôi mắt anh vẫn đục ngầu, nhìn Minh Hoàng đang bận rộn múc canh bằng ánh mắt đầy sự ngờ vực và khinh miệt.
Đối với Bình, sự tử tế của Hoàng chỉ là một lớp hóa trang rẻ tiền. Anh vẫn chưa quên được kẻ đêm qua đã bế bổng mình lên và đe dọa bằng một nụ hôn điên rồ.
Chà, vợ tôi hôm nay diễn đạt quá nhỉ? Bình lên tiếng, giọng nói khô khốc và đầy tính châm chọc ngay khi ông Trần vừa đặt tờ báo xuống. – Vừa mới đêm qua còn… mạnh mẽ lắm mà, sao sáng ra đã biến thành tiểu thư đài các thế này? Hay là sợ ba mẹ tôi cắt viện trợ cho nhà cậu?
Bà Dung nghiêm giọng.
Bình! Con không được nói năng vô lễ với em như thế. Hoàng nó đã vất vả cả sáng nay vì con đấy.
Bình cười khẩy, liếc nhìn bát súp đặt trước mặt rồi đẩy nhẹ ra xa như thể nó chứa thuốc độc.
Vất vả sao? Hay là đang cố tình lấy lòng để chiếm đoạt cái nhà này? Mẹ nhìn xem, đôi bàn tay chưa từng chạm vào một hạt cát kia mà biết nấu ăn à? Chắc lại là đồ mua sẵn ngoài hàng rồi bày đặt công lao.
Hoàng đứng bên cạnh, hai tay nắm chặt tà áo, đôi mắt cụp xuống, vai khẽ run nhẹ giống như đang cố nén tiếng khóc. Anh không cãi lại, chỉ lí nhí.
Anh Bình… nếu anh không thích món này, để em đi làm món khác cho anh nhé? Anh đừng giận…
Sự nhẫn nhịn của Hoàng càng khiến Bình điên tiết. Anh thấy nực cười trước cái vở kịch nạn nhân này. Bình nghiêng đầu, nói nhỏ chỉ đủ cho Hoàng nghe khi anh cúi xuống dọn bát.
Mày diễn giỏi lắm. Nhưng nhớ lấy, cái giường của tao vẫn còn mùi máu của tao đêm qua đấy. Đừng tưởng bấy nhiêu đây là xóa sạch được sự thật mày là kẻ đào mỏ.
Bình liên tục dùng những lời lẽ cay độc nhất để sỉ nhục sự hy sinh của Hoàng. Anh châm chọc gu ăn mặc, mỉa mai cách Hoàng quan tâm đến gia đình, thậm chí còn gọi Hoàng là “con búp bê nhựa có linh hồn quỷ dữ”.
Bình muốn Hoàng phải lộ mặt thật, muốn Hoàng phải nổi điên lên trước mặt cha mẹ mình.
Nhưng Hoàng thì sao? Sau lớp mặt nạ thẹn thùng và cam chịu kia, tâm trí Hoàng đang cực kỳ tỉnh táo và hả hê. Càng thấy Bình lồng lộn chửi bới, Hoàng càng biết mình đang đi đúng hướng.
Trong lòng Hoàng tự đắc: “Cứ mỉa mai đi, cứ châm chọc đi chồng yêu ạ. Anh càng ác độc trước mặt ba mẹ, thì hình ảnh của tôi trong mắt họ lại càng đáng thương và cao thượng. Anh đang tự tay đào hố chôn mình đấy!”
Mỗi khi Bình buông ra một lời nhục mạ, Hoàng lại tặng thêm một cử chỉ quan tâm. Anh quỳ xuống kê lại chân cho Bình, nhẹ nhàng lau đi vết thức ăn dính trên miệng anh ta dù bị Bình hất tay ra đau đớn. Sự kiên trì của Hoàng khiến ông Trần và bà Dung hoàn toàn đứng về phía anh. Họ bắt đầu nhìn Bình bằng ánh mắt thất vọng và nhìn Hoàng bằng sự xót xa vô hạn.
Bữa sáng kết thúc, Bình lại rút lui về phòng trong sự u uất, còn Hoàng thì nán lại trò chuyện cùng bà Dung, thỉnh thoảng khéo léo kể về những sở thích của Bình mà anh đã tìm hiểu qua mạng (thực chất là bịa ra để tỏ vẻ quan tâm).
Cái bẫy tình yêu đang dần thắt chặt lại. Minh Hoàng biết, chỉ cần thêm một thời gian nữa, khi tất cả mọi người trong nhà đều coi anh là thiên thần, và khi Bình bắt đầu quen với sự chăm sóc vô điều kiện này, lúc đó sự kháng cự của con chó điên sẽ tan biến. Và đó chính là lúc anh sẽ tung cú đấm cuối cùng để kết thúc trò chơi.