Ánh nắng buổi sáng rọi qua khung cửa sổ phòng Bình, không còn là những vệt vàng hanh hao của buổi chiều tà mà là thứ ánh sáng rực rỡ, gay gắt, phơi bày mọi bụi bặm và sự tàn tạ của căn phòng. Trên sàn nhà, bà Dung đã bí mật dọn dẹp những mảnh bát vỡ từ đêm qua, lau sạch những vệt canh chua cáu lại trên bậu cửa, nhưng mùi thức ăn ôi thiu dường như vẫn còn lởn vởn trong không khí, trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng và sự chán chường.
Tiếng bước chân nặng nề vang lên từ phía hành lang. Không cần nhìn, Bình cũng biết đó là ông Trần. Sau trận lôi đình tối qua, sự hiện diện của cha anh mang theo một áp lực vô hình, giống như một khối đá tảng đang lăn dần về phía mình.
Ông Trần bước vào phòng, không gõ cửa. Ông đứng sừng sững giữa phòng, nhìn con trai đang ngồi bất động trên xe lăn, quay lưng về phía mình. Sự giận dữ đêm qua đã được ông nén lại sau lớp mặt nạ của sự gia trưởng và quyết đoán. Ông không nhắc lại chuyện khay cơm bị đổ, cũng không mắng nhiếc sự hỗn hào của Bình. Ông chọn một cách tiếp cận khác – cách của một thương nhân quyết định vận mệnh.
Sắp tới, gia đình mình và gia đình ông Phạm – bên nhà Minh Hoàng – sẽ có một buổi gặp mặt chính thức. Ông Trần vào thẳng vấn đề, giọng ông vang lên đanh thép nhưng chứa đựng một sự sắp đặt không thể lay chuyển.
Chúng ta đã bàn bạc kỹ rồi. Hai nhà vốn có mối thâm tình, Minh Hoàng lại là đứa trẻ ngoan, có nền tảng tốt. Đây là lúc thích hợp để bàn chuyện hôn sự của con.
Bình vẫn giữ nguyên tư thế, ánh mắt đục ngầu không một chút dao động trước thông tin động trời ấy. Đối với anh, cái tên Minh Hoàng hay bất kỳ ai khác lúc này cũng chỉ là những khái niệm vô nghĩa. Nhưng “hôn sự”? Một người tàn phế, một kẻ mà ngay cả bản thân mình còn thấy ghê tởm, lại được mang ra để bàn chuyện cưới xin sao?
Ông Trần tiếp tục, dường như ông đang cố thuyết phục chính mình hơn là thuyết phục con.
Kết hôn sẽ giúp con có người bầu bạn, có người chăm sóc lâu dài. Nhà họ Phạm không chê bai hoàn cảnh của con, đó là một cái phúc. Minh Hoàng nó cũng là đứa hiểu chuyện…
Một nụ cười khẩy, khô khốc và đầy cay đắng hiện lên trên môi Bình. Anh cảm thấy nực cười cho sự sắp đặt của cha mình. Có lẽ ông Trần sợ anh sẽ chết dần chết mòn trong căn phòng này, hoặc ông sợ cái tài sản lớn nhất của ông là đứa con trai duy nhất sẽ trở thành một phế tích vô dụng, nên ông muốn dùng một cuộc hôn nhân để trùng tu lại nó.
Bình từ từ quay xe lăn lại. Đây là lần đầu tiên sau nhiều ngày, anh trực tiếp đối diện với cha mình. Đôi mắt anh, vốn dĩ đã đục ngầu, giờ đây thêm phần sắc lạnh như mảnh kính vỡ dưới sân tối qua.
Con sẽ không lấy ai hết.
Câu nói buông ra nhẹ bẫng nhưng nặng tựa ngàn cân. Không gào thét, không đập phá, sự lạnh nhạt của Bình còn đáng sợ hơn cả một trận cuồng phong. Nó là sự khước từ tuyệt đối, là một cánh cửa sắt đóng sầm lại trước mọi nỗ lực của ông Trần.
Con nói cái gì? Chân mày ông Trần nhướng lên, hơi thở bắt đầu gấp gáp. Con định cứ ngồi đây chờ chết sao? Ta đang tìm đường sống cho con!
Bình nhìn thẳng vào mắt cha, không một chút né tránh. Sự tự trọng của một con mãnh thú bị thương khiến anh trở nên tàn nhẫn với chính những người yêu thương mình
Đường sống? Hay là ông đang tìm cách tống khứ một món nợ đời cho người khác? Ông nhìn con đi… Bình chỉ xuống đôi chân bất động, phủ dưới lớp chăn mỏng – Ông định đem một thằng phế nhân, một kẻ yếu sinh lý theo lời đồn của thiên hạ, đi gả bán sao? Ông không thấy nhục, nhưng con thấy nhục.
Ông Trần lặng người. Ông không ngờ Bình lại biết về những lời đồn thổi tàn nhẫn ngoài kia. Sự thật về chấn thương của Bình là một vết thương hở mà ông luôn cố gắng băng bó bằng tiền bạc và địa vị. Nghe chính miệng con trai thốt ra những lời tự nhục mạ đó, tim ông như bị ai bóp nghẹt.
Chuyện đó… chúng ta có thể chạy chữa. Y học hiện đại lắm… Giọng ông Trần run lên, sự cứng rắn thường ngày bắt đầu rạn nứt.
Đủ rồi. – Bình cắt ngang, ánh mắt lại quay về phía cửa sổ. – Đừng mang bất kỳ ai đến đây. Đừng biến cuộc đời người khác thành địa ngục giống như con. Ông ra ngoài đi.
Sự lạnh lẽo trong giọng nói của Bình khiến ông Trần cảm thấy mình như một người xa lạ trong chính căn nhà của mình. Ông muốn tiến lại gần, muốn đặt tay lên vai con, muốn nói rằng ông chỉ muốn anh không cô đơn.
Nhưng khoảng cách giữa hai chiếc ghế, một là sofa sang trọng, một là xe lăn lạnh lẽo – giờ đây là một đại dương mênh mông không cách nào vượt qua.
Ông Trần đứng đó thêm một lúc, đôi bàn tay nắm chặt rồi lại buông ra. Cuối cùng, ông quay người bước đi, để lại một câu nói đầy bất lực.
Cuộc gặp đã định rồi. Con không muốn cũng phải đối diện. Ta không để con tự hủy hoại mình thêm nữa.
Khi tiếng cửa khép lại, Bình nhắm mắt lại. Một cảm giác mệt mỏi rã rời bao trùm lấy anh. Anh đã nghe về Minh Hoàng thông qua những lời bàn tán của người làm. Một chàng trai trẻ, khỏe mạnh, năng động và rạng rỡ.
Bình cảm thấy nực cười cho sự trớ trêu của định mệnh. Tại sao một người như thế lại bị kéo vào vũng bùn này?
Anh nhớ lại những thông tin mình vô tình nghe được. Minh Hoàng – một chàng trai gay. Bình biết điều đó.
Trong giới thượng lưu, những bí mật này không khó để rò rỉ. Anh tự hỏi, liệu Minh Hoàng có biết mình sắp phải kết hôn với một cái “xác không hồn” hay không? Hay cả hai đều chỉ là những quân cờ trong cuộc chơi danh gia vọng tộc của hai ông bố?
Bình nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn ra cửa sổ. Thế giới ngoài kia vẫn tiếp tục xoay vần, nắng vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng anh, mùa đông đã đóng băng tất cả. Anh không cần sự thương hại, không cần một người bạn đời hờ, càng không cần một cuộc hôn nhân mang tính chất cứu trợ.
”Lấy chồng? Lấy vợ? Đối với một kẻ không còn cảm giác từ thắt lưng trở xuống, đó chẳng phải là một trò đùa dai của số phận sao?”
Bình tựa đầu vào thành xe lăn, đôi mắt đục ngầu lại nhìn về phía chân trời. Anh không biết rằng, ở phía bên kia thành phố, Minh Hoàng cũng đang nhìn vào tấm ảnh của anh với một cảm xúc hoàn toàn khác – không phải sự tính toán, mà là một sự tò mò đầy bản năng và một chút gì đó giống như… định mệnh.
_
Tiếng cửa phòng khép lại sau lưng ông Trần không nhẹ nhàng như mọi khi. Nó vang lên một tiếng “rầm” khô khốc, báo hiệu cho một cuộc áp đặt mà Bình không có quyền từ chối. Trong không gian tĩnh lặng đến đáng sợ của căn phòng, Bình vẫn ngồi đó, nhưng hơi thở của anh trở nên dồn dập, nặng nề như thể dưỡng khí đang dần cạn kiệt.
Anh quay xe lăn về phía tấm gương lớn ở góc phòng – vật dụng mà suốt mấy tháng qua anh luôn tìm cách né tránh.
Dưới ánh sáng gay gắt của buổi sớm mai, Bình nhìn thấy chính mình. Đó là một gã đàn ông lạ lẫm với mái tóc rối bù, làn da nhợt nhạt vì thiếu nắng và đặc biệt là đôi mắt. Đôi mắt từng được ví như mặt hồ mùa thu, giờ đây hằn học, đỏ vẩn lên những tia tơ máu li ti.
Chúng không chỉ đục ngầu vì nỗi đau thể xác, mà còn rực cháy ngọn lửa của sự căm phẫn và nhục nhã.
Những tia tơ máu đó như những con rết nhỏ bò loang lổ trên lòng trắng, minh chứng cho những đêm dài thức trắng để gặm nhấm nỗi đau và những cơn thịnh nộ kìm nén. Bình nhìn xuống đôi chân mình – hai vật thể lù lù dưới lớp vải quần jean, bất động và vô dụng. Anh bỗng thấy ghê tởm chính cơ thể này. Một cơ thể từng là niềm tự hào, từng là cỗ máy vận hành hoàn hảo, giờ đây chỉ là một phế tích đang phân hủy dần từ bên trong.
Ý nghĩ về cuộc hôn nhân sắp đặt với Minh Hoàng như một lưỡi dao cứa thêm vào vết thương chưa kịp khép miệng. Bình nghiến răng đến mức nghe rõ tiếng xương hàm ken két.
”Tàn phế thôi chưa đủ sao?” – Anh tự hỏi, giọng nói vang lên trong đầu như tiếng gào thét của một kẻ bị giam cầm trong ngục tối. “Bây giờ, ngay cả quyền được định đoạt đời mình, quyền được cô đơn, cũng bị họ tước đoạt?”
Bình cảm thấy mình không còn là một con người trong mắt cha mình nữa. Anh đã bị biến thành một món hàng lỗi, một vật trưng bày cần được bao phủ bằng một lớp nhung lụa mang tên “hôn nhân” để che đậy đi sự mục ruỗng. Ông Trần muốn dùng sự sung túc và sức sống của nhà họ Phạm, dùng sự tươi trẻ của Minh Hoàng để làm đẹp lại cái danh dự đang sứt mẻ của dòng họ Trần.
Anh thấy nực cười cho cái khái niệm quyền con người mà thế giới vẫn hằng ca tụng. Với một kẻ ngồi xe lăn như anh, quyền cơ bản nhất là được đứng thẳng cũng đã mất, giờ đây đến cả quyền được chọn người mình yêu, hay đơn giản là quyền được ở một mình để tự tôn sùng nỗi đau của mình, cũng bị chà đạp.
Anh giống như một con cờ trên bàn cờ kinh tế của hai gia tộc.
Anh tưởng tượng cảnh mình ngồi trên xe lăn, mặc bộ lễ phục cứng nhắc, đứng cạnh một Minh Hoàng rạng rỡ. Đó không phải là đám cưới, đó là một cuộc hành hình công khai.
Anh muốn bỏ chạy, muốn lao ra khỏi căn phòng này, muốn biến mất khỏi thế giới, nhưng đôi chân chết tiệt kia lại đóng đinh anh vào hiện thực.
Bình vớ lấy chiếc bình hoa bằng gốm trên bàn, định ném mạnh vào gương. Nhưng rồi cánh tay anh khựng lại giữa không trung. Một sự mệt mỏi cùng cực lấn át cả cơn giận. Anh nhận ra rằng, dù có đập nát bao nhiêu thứ, dù có làm nát cả căn phòng này, thì đôi chân anh vẫn thế, và cuộc gặp mặt kia vẫn sẽ diễn ra.
Anh buông tay, chiếc bình hoa rơi xuống tấm thảm dày, phát ra một tiếng “bịch” đục ngầu, không vỡ, cũng giống như cuộc đời anh – đã hỏng hóc nhưng vẫn bị ép phải tồn tại.
Anh nhìn vào những tia tơ máu trong mắt mình, thấy trong đó một sự phản kháng tuyệt vọng. Bình không ghét Minh Hoàng, anh thậm chí còn thấy thương hại cho cậu ta. Một chàng trai tự do, khỏe mạnh, lại bị xích vào một kẻ nửa người nửa ma như anh. Nhưng sự thương hại đó nhanh chóng bị thay thế bằng một ý nghĩ cực đoan. Nếu họ muốn một cuộc hôn nhân, anh sẽ cho họ thấy địa ngục trông như thế nào.
”Nếu các người muốn dùng tôi để đánh bóng danh dự, tôi sẽ dùng sự tàn phế của mình để bôi bẩn nó. Nếu các người muốn tôi kết hôn, tôi sẽ biến cuộc đời của Minh Hoàng thành một đống tro tàn giống như tôi.”
Bình lại quay xe về phía cửa sổ. Ánh nắng lúc này đã bắt đầu đốt cháy bệ cửa. Những tia tơ máu trong mắt anh dường như càng đậm hơn dưới ánh sáng trực tiếp. Anh cảm thấy một sự cô độc chưa từng có. Mẹ anh thương anh bằng sự nhu nhược, cha anh yêu anh bằng sự áp đặt tàn nhẫn. Không ai hỏi anh thực sự muốn gì. Không ai hiểu rằng thứ anh cần không phải là một người chăm sóc hay một người bạn đời hờ, mà là sự tôn trọng đối với một linh hồn đang quằn quại.
Anh là một kẻ tàn phế, đúng. Nhưng anh vẫn có trái tim, vẫn có sự tự trọng cuối cùng của một người đàn ông. Và việc bị đem đi gả bán như một vật phẩm trang trí cho sự liên kết gia tộc là đòn hạ nhục cuối cùng mà anh không thể tha thứ.
Trong bóng tối của căn phòng, Bình bắt đầu xây dựng một bức tường sắt bao quanh tâm hồn mình. Anh sẽ gặp Minh Hoàng, anh sẽ tham gia vào vở kịch đó, nhưng anh sẽ mang theo tất cả sự hằn học, tất cả tơ máu của sự thù hận này vào cuộc sống của họ.
Anh nhắm mắt lại, nhưng hình ảnh
đôi chân bất động và khuôn mặt đắc thắng của cha anh vẫn hiện hiện. Một giọt lệ nóng hổi, pha lẫn chút cay đắng, len lỏi qua những tia tơ máu, lăn dài trên gò má gầy guộc. Đó là giọt nước mắt cuối cùng của sự yếu đuối, trước khi anh biến mình thành một tảng băng vĩnh cửu.
_____
Trong phòng khách căn biệt thự nhà họ Phạm, bầu không khí vốn dĩ đang yên bình bỗng chốc bị xé toạc bởi một tiếng kêu thất thanh. Minh Hoàng đứng bật dậy khỏi sofa, đôi mắt mở to hết cỡ, đồng tử rung lên vì kinh ngạc.
Những miếng trái cây ngọt lịm vừa ăn lúc nãy dường như nghẹn lại nơi cổ họng, khiến anh cảm thấy khó thở.
Cái gì? Ba nói cái gì cơ? Cưới… cưới anh Bình á?
Minh Hoàng há hốc mồm, tay run run chỉ ngược vào mặt mình, giọng lạc hẳn đi.
Sao lại là con? Tại sao lại là con trong cái vở kịch này? Ba có biết là anh ta… cái anh Bình đó, bây giờ chẳng khác gì một con chó điên không? Cả thành phố này ai mà chẳng biết sau tai nạn anh ta trở nên hằn học, cực đoan, sẵn sàng cắn bất cứ ai dám lại gần. Ba muốn con đâm đầu vào chỗ chết sao?
Ông Phạm vẫn giữ vẻ điềm tĩnh của một doanh nhân lão luyện. Ông thong thả đặt tách trà xuống, tiếng gốm sứ va vào mặt kính nghe chát chúa. Ông nhìn thẳng vào mắt con trai, không hề né tránh, giọng nói mang theo cái uy lực của người làm chủ gia đình.
Hoàng này, con cũng lớn rồi, phải biết nhìn xa trông rộng một chút. Dạo này tình hình công ty mình đang gặp chút trục trặc về dòng vốn, các dự án ở phía Nam đang bị đình trệ. Nhà ông Trần là ông trùm ngành xây dựng, nếu hai nhà kết thông gia, việc huy động vốn và hỗ trợ kỹ thuật sẽ được giải quyết trong một nốt nhạc. Đây là cơ hội vàng để cứu vãn công ty.
Ông Phạm ngừng một chút, khẽ nheo mắt nhìn con trai đầy ẩn ý.
Vả lại, chẳng phải con lúc nào cũng thích mấy anh chàng đẹp trai sao? Thằng Bình dù có ngồi xe lăn thì cái mặt nó vẫn là cực phẩm, khí chất ngời ngời. Được ở cạnh trai đẹp đúng gu, lại còn giúp được gia đình, không phải là vẹn cả đôi đường sao?
Câu nói cuối cùng của ông Phạm như một tia sét đánh ngang tai Minh Hoàng. Anh đứng hình, chân tay bỗng chốc bủn rủn. Cái bí mật mà anh dày công che giấu, cái xu hướng tính dục mà anh luôn nơm nớp sợ bị phát hiện, vậy mà giờ đây lại bị ba mình nói ra một cách thản nhiên như chuyện thời tiết.
Minh Hoàng lắp bắp, khuôn mặt đỏ bừng rồi lại tái mét.
Làm… làm sao ba biết… chuyện đó? Con… con có bao giờ nói đâu?
Ông Phạm không trả lời ngay, ông chỉ nhếch môi cười rồi đưa mắt nhìn về phía bà Thủy đang ngồi ở phía đối diện. Như một phản xạ tự nhiên, Minh Hoàng quay ngoắt đầu lại nhìn mẹ mình.
Bà Thủy, người mẹ hiền hậu vốn luôn đứng về phía anh, lúc này bỗng có biểu hiện cực kỳ lạ lùng. Bà không dám nhìn thẳng vào mắt con trai, đôi mắt cứ đảo liên tục. Thấy Minh Hoàng nhìn chằm chằm, bà vội vàng cúi gằm mặt xuống, tay cuống cuồng vơ lấy chiếc điện thoại trên bàn.
Ô… ai gọi nhỉ? Sao giờ này lại có cuộc gọi thế này? Lạ thật đấy… Để mẹ ra ngoài nghe máy tí nhé…
Nói đoạn, bà Thủy đứng phắt dậy, bước chân líu ríu như đang chạy trốn. Bà thậm chí còn cầm ngược cả điện thoại, giả vờ áp vào tai và lẩm bẩm những câu vô nghĩa: “Alo? Ừ, tôi đây, có chuyện gì thế…” cho đến khi bóng dáng bà khuất hẳn sau cánh cửa rèm.
Minh Hoàng đứng sững lại giữa phòng khách rộng lớn, cảm thấy như cả thế giới đang quay cuồng. Hóa ra, người mẹ mà anh tin tưởng nhất, người thường xuyên vào phòng dọn dẹp và thỉnh thoảng vô tình thấy anh đang xem hình mấy anh chàng sáu múi trên mạng, đã âm thầm bán đứng anh cho ba.
Mẹ… mẹ thật là… Hoàng lẩm bẩm,
cảm giác vừa uất ức vừa buồn cười.
Anh hiểu rồi. Ba mẹ anh không hề phản đối giới tính của anh, nhưng họ lại dùng chính cái gu của anh để làm mồi nhử cho một bản hợp đồng kinh tế. Họ biết anh thích trai đẹp, và họ biết Bình – dù là một con chó điên tật nguyền – vẫn sở hữu một gương mặt có thể làm xiêu lòng bất cứ ai.
Ông Phạm đứng dậy, đi đến vỗ vai con trai, giọng nói đã bớt phần gay gắt.
Đừng trách mẹ con. Bà ấy cũng lo cho tương lai của con thôi. Con nghĩ xem, ở cái thành phố này, tìm đâu ra một mối hời hơn thế? Vừa được danh, vừa được lợi, lại vừa được thỏa mãn sở thích cá nhân. Thằng Bình nó chỉ đang bị sốc tâm lý thôi, con khéo léo một chút, có khi lại thuần hóa được nó.
Minh Hoàng ngồi phịch xuống ghế, đầu óc rối rắm như tơ vò. Anh nhớ lại những tấm hình của Bình mà mình đã xem tối qua. Đúng, Bình rất đẹp, một vẻ đẹp nam tính, sắc lạnh và đầy cuốn hút. Nhưng đi kèm với vẻ đẹp đó là một nhân cách đã bị méo mó vì nỗi đau. Kết hôn với một người như vậy, khác nào tự xích mình vào một quả bom nổ chậm?
Anh chợt nhớ đến đôi mắt hằn học đầy tơ máu của Bình mà người ta hay kể lại. Liệu anh có đủ sức để đối diện với sự thù hận đó mỗi ngày không? Liệu cái gu trai đẹp có đủ để bù đắp cho những trận lôi đình và sự lạnh nhạt của một kẻ đang hận cả thế giới?
Minh Hoàng nhìn ra cửa sổ, nơi ánh nắng đang nhảy múa trên những tán lá. Anh cảm thấy mình vừa bị đẩy vào một trò chơi mà anh không có quyền chọn quân bài. Một bên là sự sống còn của công ty gia đình, một bên là hạnh phúc cá nhân bị đặt cược vào một canh bạc đầy rủi ro.
Chó điên sao? – Hoàng lẩm bẩm, ánh mắt bỗng rực lên một tia tò mò pha lẫn chút thách thức. Để xem, con chó điên này có thật sự đáng sợ như lời đồn không.
Dù miệng thì than vãn, nhưng trong lòng Minh Hoàng, một sự thôi thúc kỳ lạ bắt đầu nhen nhóm. Anh vốn là người thích chinh phục, thích những thử thách khó khăn. Và Bình, chàng thiếu gia tàn phế với tâm hồn đầy sẹo, chính là thử thách lớn nhất mà anh từng gặp phải.
Bữa sáng kết thúc trong một bầu không khí kỳ lạ. Minh Hoàng không còn la hét, anh im lặng thu dọn đồ đạc, nhưng trong đầu anh đã bắt đầu hình dung về cuộc gặp mặt sắp tới.
Anh sẽ đối diện với Bình như thế nào? Bằng sự thương hại, bằng sự sợ hãi, hay bằng chính cái bản ngã lém lỉnh và đầy sức sống của mình?
Tiếng chuông điện thoại vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn loạn của Minh Hoàng. Anh nhìn màn hình, là Long – thằng bạn thân từ thuở cởi chuồng tắm mưa, cũng là kẻ duy nhất biết rõ mười mươi cái tính cách nắng mưa thất thường và cả xu hướng tính dục của anh.
Alo? – Giọng Hoàng uể oải, mang theo chút mệt mỏi của một kẻ vừa bị cha mẹ chốt đơn bán đi.
Ê, đang làm gì đấy công tử? Giọng như sắp chết trôi thế? – Tiếng Long oang oang từ đầu dây bên kia, xen lẫn tiếng nhạc xập xình và tiếng cười nói ồn ào. Ra bar “The Den” chơi đi mày. Đang có hội toàn mấy em xinh tươi, chân dài tới nách. Đảm bảo mày ra đây là quên hết sầu đời ngay!
Hoàng thở hắt ra một hơi. Lúc này, việc ngồi trong căn biệt thự xa hoa nhưng ngột ngạt này, đối diện với cái viễn cảnh phải đi thuần hóa chó điên quả thật khiến anh phát điên. Anh cần một thứ gì đó mạnh hơn trà gừng của mẹ, một thứ gì đó có thể làm tê liệt những dây thần kinh đang căng như dây đàn.
Được rồi, đợi tao 30 phút.
Minh Hoàng ném điện thoại lên giường, nhanh chóng thay bộ đồ ngủ bằng một chiếc quần jean rách gối và chiếc áo sơ mi đen mỏng, phanh hai cúc đầu để lộ xương quai xanh quyến rũ. Anh nhìn vào gương, vuốt lại mái tóc cho vào nếp. Dù lòng đang u sầu, nhưng vẻ ngoài của một thiếu gia sành điệu thì không thể lôi thôi được.
Anh xuống lầu, lấy chìa khóa chiếc xe thể thao Porsche màu xanh coban. Tiếng động cơ gầm lên trong gara như một lời đáp trả đầy nổi loạn trước sự sắp đặt của ông Phạm. Hoàng đạp ga, chiếc xe lao vút đi trong đêm, để lại sau lưng ánh đèn vàng ấm áp nhưng tù túng của gia đình.
Gió đêm lùa qua cửa kính, tạt thẳng vào mặt nhưng không làm dịu đi cái cảm giác tức tối trong lòng anh.
Hoàng vừa lái xe vừa nghĩ: “Cưới xin cái gì chứ? Mình còn trẻ, còn bao nhiêu cuộc chơi, vậy mà giờ phải đâm đầu vào một cái xác không hồn à?”
Bar “The Den” nằm ở trung tâm thành phố, là nơi trú ngụ của những linh hồn thích bóng đêm và tiếng ồn. Ngay khi bước qua cánh cửa bọc da dày nặng, một luồng không khí đặc quánh mùi khói thuốc, mùi nước hoa đắt tiền và hương rượu mạnh ập vào khứu giác của Hoàng. Tiếng nhạc EDM dồn dập đập liên hồi vào lồng ngực, khiến nhịp tim anh cũng phải nhảy theo.
Đây rồi! Hoàng đẹp trai đã tới! – Long hét lên, tay vẫy rối rít từ phía bàn VIP nằm sâu trong góc tối nhưng có tầm nhìn bao quát cả sàn nhảy.
Hoàng bước đến, ngồi xuống cạnh Long. Trên bàn đã bày sẵn đủ loại rượu mạnh và trái cây. Xung quanh Long là ba, bốn cô gái ăn mặc nóng bỏng, lớp trang điểm đậm dưới ánh đèn laser xanh đỏ khiến họ trông như những búp bê xinh đẹp nhưng vô hồn.
Sao? Vụ gì mà mặt như đưa đám thế kia? – Long rót đầy một ly Whisky, đẩy về phía Hoàng.
Hoàng nốc cạn một hơi, vị cay nồng xộc thẳng lên mũi, làm cổ họng nóng rát. Anh cười khổ.
Tao sắp bị gả đi rồi mày ạ.
Long suýt nữa thì phun sạch ngụm rượu trong miệng ra ngoài. Hắn cười ngặt nghẽo, đập tay xuống bàn.
Cái gì? Thời đại nào rồi mà còn gả? Mà ai, con nhà nào mà xui xẻo vướng phải mày thế?
Anh Bình, con ông Trần tập đoàn xây dựng.
Tiếng cười của Long tắt ngóm. Hắn nhìn Hoàng bằng ánh mắt thương cảm thực sự.
Vụ đó thật à? Tao tưởng người ta đồn thổi thôi. Nghe bảo anh ta… liệt rồi mà? Lại còn tính tình quái gở lắm. Mày định làm y tá miễn phí suốt đời à?
Hoàng không trả lời, anh tiếp tục rót thêm một ly nữa. Ánh mắt anh lơ đãng nhìn ra phía sàn nhảy, nơi những thân hình đang uốn éo theo nhạc. Những cô gái xinh đẹp mà Long nhắc tới đang cố gắng bắt chuyện với anh, nhưng Hoàng cảm thấy vô vị.
Anh vốn là gay. Những đường cong nóng bỏng kia trong mắt anh chẳng bằng một cái liếc mắt của một chàng trai nam tính. Nhưng trớ trêu thay, người đàn ông cực phẩm mà ba anh sắp đặt lại là một người đã mất đi khả năng bản năng của phái mạnh.
”Trai đẹp sáu múi cũng được, nhưng một người không thể cử động, lại còn hằn học với cả thế giới… thì đẹp để làm gì?” – Hoàng tự hỏi, rồi lại tự cười giễu chính mình.
Ê Hoàng, nhìn kìa, em kia được không? – Long huých vai anh, chỉ về phía một cô gái đang nhảy một mình trên sàn.
Hoàng lắc đầu, đặt ly rượu xuống. Anh bỗng thấy chán ghét cái không khí ồn ào này. Những tiếng cười nói, những cái chạm tay cố ý của mấy cô gái xung quanh chỉ càng làm anh thấy cô độc hơn.
Giữa đám đông rộn rã, hình ảnh đôi mắt đục ngầu của Bình mà anh thấy trên mạng lại hiện lên. Anh tự hỏi lúc này Bình đang làm gì? Có phải cũng đang ngồi trong bóng tối, gặm nhấm nỗi hận thù? Hay cũng đang tìm cách để phản kháng lại cuộc hôn nhân quái gở này?
Mày uống ít thôi, lát còn lái xe về, Long nhắc nhở khi thấy Hoàng bắt đầu gọi thêm một chai rượu mạnh khác.
Kệ tao. Hôm nay tao muốn say – Hoàng nói, giọng đã bắt đầu hơi nhừa nhựa.
Anh muốn say để quên đi cái ánh mắt cầu cứu của mẹ lúc bà giả vờ nghe điện thoại, quên đi cái vẻ mặt tính toán của ba, và quên đi cái tương lai mịt mù đang chờ đợi phía trước. Anh là một thiếu gia, anh có tiền, có ngoại hình, nhưng hóa ra anh chẳng có lấy một chút tự do nào cho riêng mình.
Càng uống, khuôn mặt của Bình càng hiện rõ trong tâm trí Hoàng. Một khuôn mặt đẹp nhưng lạnh lẽo như đá tảng. Hoàng lẩm bẩm: “Bình… để xem tôi hay anh, ai mới là kẻ đáng thương hơn.”
Đến gần 2 giờ sáng, khi nhạc đã bắt đầu chuyển sang những giai điệu chậm hơn, Minh Hoàng mới lảo đảo đứng dậy. Long định đưa anh về nhưng anh gạt tay ra. Anh cần sự yên tĩnh, cần luồng không khí lạnh lẽo của ban đêm để tỉnh táo lại trước khi đối mặt với thực tại vào sáng mai.
Hoàng lái xe về nhà, con đường vắng lặng chỉ có ánh đèn đường vàng vọt. Đầu anh đau như búa bổ, nhưng trong thâm tâm, một quyết định đã thành hình. Nếu đã không thể trốn chạy, anh sẽ đối mặt. Anh sẽ vào cái hang của con chó điên đó để xem rốt cuộc, định mệnh đang muốn trêu đùa anh đến mức nào.
_
Ngày hôm đó cuối cùng cũng đến. Bầu trời hôm nay xanh ngắt một cách trớ trêu, hoàn toàn đối lập với cơn bão đang ngấm ngầm trỗi dậy trong lòng hai người trẻ tuổi. Tại biệt thự nhà họ Trần, không khí trang nghiêm và đặc quánh mùi của sự dàn xếp.
Minh Hoàng bước xuống từ xe, nhưng không còn là gã thiếu gia ngông cuồng, mặc áo phanh ngực nhảy nhót trong bar đêm qua. Anh đã dày công thiết kế cho mình một diện mạo hoàn toàn mới, một chiếc áo sơ mi trắng tinh khôi được cài kín cổ, chiếc quần tây màu kem lịch lãm và mái tóc được chải chuốt mềm mại, rủ nhẹ trước trán. Anh soi mình trong kính xe, khẽ mím môi để tạo ra vẻ mặt của một tiểu bạch thỏ ngây thơ, ánh mắt phải thật long lanh và chất chứa chút buồn man mác.
Chiến thuật của Hoàng rất rõ ràng. Bình là một kẻ đang chịu thương tổn, một con chó điên đang xù lông nhím với cả thế giới. Nếu anh cũng dùng sự cứng nhắc để đối đầu, kết quả chỉ có thể là tan nát. Thay vào đó, anh sẽ dùng sự mềm yếu, sự đáng thương để khiến Bình cảm thấy tội lỗi, hoặc ít nhất là giảm bớt sự cảnh giác. “Lạt mềm buộc chặt”, Hoàng tự nhủ, đây là lúc để kỹ năng diễn xuất của anh tỏa sáng.
Sau một hồi chào hỏi xã giao đầy tính toán giữa hai ông bố dưới phòng khách, ông Trần vỗ vai Hoàng, ánh mắt đầy vẻ gửi gắm.
Bình nó đang ở trên lầu. Nó… hơi khó tính một chút, con chịu khó nhé.
Hoàng khẽ gật đầu, nở một nụ cười nhút nhát.
Dạ, con hiểu mà bác. Con sẽ cố gắng.
Từng bước chân của Hoàng nện nhẹ trên cầu thang gỗ quý. Trái tim anh đập thình thịch, không phải vì tình yêu, mà vì sự hồi hộp của một kẻ chuẩn bị bước vào trận chiến. Đứng trước cánh cửa phòng Bình, Hoàng dừng lại, hít một hơi thật sâu. Anh chỉnh lại cổ áo, xoa xoa hai má để trông có vẻ hồng hào tự nhiên, rồi cố gắng nặn ra một vẻ mặt trong trẻo như nước suối đầu nguồn.
Hoàng khẽ gõ cửa, rồi không đợi tiếng trả lời, anh từ từ vặn nắm đấm cửa và bước vào.
Căn phòng tối om, rèm cửa kéo kín chỉ để lọt qua một khe sáng nhỏ. Bình ngồi đó, trên chiếc xe lăn, quay lưng về phía cửa. Mùi thuốc lá và sự u uất bao trùm lấy không gian.
Em chào anh Bình… – Giọng Hoàng nhỏ nhẹ, thanh tao, nghe như tiếng chuông gió khẽ rung.
Bình không quay lại ngay. Sự im lặng kéo dài đến mức Hoàng cảm thấy mồ hôi bắt đầu rịn ra trên lòng bàn tay.
Đột nhiên, chiếc xe lăn quay ngoắt lại. Bình nhìn Hoàng bằng đôi mắt vằn đỏ tơ máu, ánh nhìn sắc lẹm như muốn xuyên thấu lớp mặt nạ của anh.
Ồ tiểu bạch thỏ? – Bình nhếch môi, nụ cười đầy sự khinh miệt. – Ông già tôi lại gửi tới một thứ phế thải mềm yếu thế này sao?
Hoàng khựng lại, đôi mắt to tròn chớp chớp, cố tỏ ra bàng hoàng.
Anh… sao anh lại nói thế? Em chỉ muốn đến thăm anh thôi mà…
Thăm? Hay là đến để ngắm nhìn một thằng tàn phế? – Bình gầm lên, giọng nói khản đặc nhưng chứa đựng sức công phá kinh người. – Nhìn mày xem, cái vẻ mặt ngây thơ giả tạo đó làm tao buồn nôn. Mày là cái đồ mềm yếu, một thứ công tử bột chỉ biết hưởng thụ, chẳng làm gì nên hồn. Mày nghĩ mày có thể chăm sóc ai? Hay mày chỉ đến đây để làm một món đồ trang trí cho cái đám cưới chết tiệt này?
Bình tiến lại gần hơn, đôi tay gầy guộc siết chặt lấy thành xe lăn.
Loại người như mày, chỉ cần gió thổi mạnh một chút là ngã. Mày không có lòng tự trọng à? Đi cưới một thằng không thể đứng vững trên chính đôi chân của mình? Hay mày cũng chỉ là một loại hám lợi, sẵn sàng bán rẻ bản thân cho nhà họ Trần?
Nghe đến đây, ngọn lửa giận dữ trong lòng Minh Hoàng bùng lên dữ dội.
Một tiếng chửi thề suýt chút nữa đã vọt ra khỏi miệng: “Đị…”. Anh nghiến chặt răng để nuốt ngược nó vào trong.
Trong bụng Hoàng gào thét: “Thằng cha này! Anh ta dám chửi mình là đồ phế thải? Dám nói mình hám lợi? Có tin là ông đây lột cái lớp áo sơ mi này ra rồi đấm cho anh tỉnh người không?!”
Cánh tay Hoàng buông thõng bên hông nhưng bàn tay đã siết chặt thành nắm đấm, gân xanh nổi lên dưới lớp da trắng trẻo. Anh cảm thấy máu nóng dồn lên mặt. Là một thiếu gia được cưng chiều từ nhỏ, chưa bao giờ có ai dám nhục mạ anh bằng những lời lẽ cay độc đến thế. Một giây thôi, chỉ cần một giây nữa thôi là anh sẽ tung một cú đấm vào cái gương mặt kiêu ngạo kia.
Nhưng rồi, hình ảnh ông Phạm đang lo lắng về công ty và gương mặt mẹ Thủy hiện ra. Hoàng nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu để kìm nén con quái vật đang lồng lộn bên trong.
”Cố nhịn… Minh Hoàng… Cố nhịn! Phải làm tiểu bạch thỏ… phải làm tiểu bạch thỏ!”
Anh từ từ nới lỏng nắm đấm, ép những tia giận dữ trong mắt biến mất, thay vào đó là một tầng nước mắt mỏng manh, long lanh như sắp vỡ òa. Anh cúi đầu, vai khẽ run lên như thể đang chịu đựng một nỗi uất ức cực hạn.
Anh… anh có thể ghét em, nhưng xin anh đừng xúc phạm tình cảm của em dành cho gia đình… – Hoàng nói bằng giọng nghẹn ngào, nghe như sắp khóc đến nơi.
Bình nhìn thấy sự run rẩy đó, trong lòng thoáng qua một chút ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó lại là một sự chán ghét tột độ. Anh ghét sự yếu đuối, vì chính anh bây giờ cũng là kẻ yếu đuối nhất.
Khóc lóc cái gì? Ra ngoài! Cút ra ngoài trước khi tôi ném cái lọ hoa này vào mặt mày! – Bình quát lên, chỉ tay ra phía cửa.
Hoàng không nói gì thêm, anh đưa tay quẹt ngang mắt một cái đầy kịch tính, rồi xoay người chạy ra khỏi phòng, không quên để lại một tiếng nấc nhỏ.
Ngay khi cánh cửa phòng khép lại và anh đã đứng ở hành lang không có ai, gương mặt tiểu bạch thỏ biến mất trong tích tắc. Minh Hoàng nghiến răng, lầm bầm trong cổ họng.
Con chó điên này… Anh đợi đấy. Để xem tôi có thuần hóa anh thành mèo con không. Dám chửi ông đây mềm yếu à? Quân tử trả thù mười năm chưa muộn, còn Minh Hoàng trả thù thì phải đợi đến lúc… anh yêu tôi đến chết đi sống lại mới thôi!
Đứng ở hành lang hun hút của nhà họ Trần, Minh Hoàng dựa lưng vào bức tường đá lạnh lẽo, hai tay khoanh lại trước ngực. Vẻ mặt tiểu bạch thỏ vừa rồi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nụ cười nửa miệng đầy tà ác.
Anh đưa tay quệt đi vệt nước mắt giả tạo trên má, đôi mắt sáng quắc lên dưới ánh đèn vàng của dãy hành lang sang trọng.
Trong đầu Hoàng lúc này không còn là nỗi sợ hãi trước sự hung dữ của Bình, mà là một kịch bản trả thù hoàn hảo đang dần được viết ra.
Hoàng khẽ nhắm mắt, tưởng tượng ra viễn cảnh của vài tháng tới. Anh sẽ tiếp tục đóng vai người vợ hiền thục, nhẫn nhịn và đầy bao dung. Anh sẽ xuất hiện mỗi ngày với nụ cười rạng rỡ, chịu đựng mọi lời sỉ nhục, mọi cơn điên của Bình mà không hề than vãn.
Anh sẽ chăm sóc Bình từ những điều nhỏ nhất, chạm vào những vết sẹo của anh ta bằng sự dịu dàng giả tạo, cho đến khi lớp vỏ băng giá của con chó điên kia phải tan chảy.
Anh biết, những kẻ càng gai góc và hận thù thế giới như Bình, một khi đã mở lòng và đặt niềm tin vào ai đó, họ sẽ yêu như thiêu thân lao vào lửa. Họ sẽ coi người đó là bệ đỡ duy nhất, là ánh sáng cuối cùng của cuộc đời tăm tối.
”Đúng rồi, anh cứ chửi tôi đi, cứ khinh miệt tôi là đồ yếu đuối đi,” Hoàng nghĩ thầm, khóe môi cong lên một độ cong đầy nguy hiểm. “Để rồi khi anh bắt đầu quen với sự hiện diện của tôi, khi anh không thể ngủ nếu thiếu hơi ấm của tôi, khi anh bắt đầu run rẩy vì sợ tôi rời bỏ… đó mới là lúc màn kịch thực sự bắt đầu.”
Hoàng không khỏi cười khúc khích thành tiếng giữa hành lang vắng lặng. Anh đang mơ về cái ngày định mệnh đó – ngày mà Bình hoàn toàn gục ngã trước anh. Anh tưởng tượng ra cảnh Bình, người đàn ông kiêu ngạo luôn miệng sỉ nhục anh hôm nay, lúc đó sẽ nhìn anh bằng đôi mắt không còn hằn học mà là sự khẩn cầu thiết tha.
Viễn cảnh một buổi chiều hoàng hôn, khi Bình chuẩn bị nói lời yêu thương hoặc cầu hôn anh một lần nữa. Hoàng sẽ đứng dậy, phủi nhẹ tà áo, ném cái nhìn khinh bỉ xuống kẻ đang ngồi trên xe lăn. Lúc đó anh sẽ nói: “Anh nghĩ tôi yêu anh thật sao? Một kẻ tàn phế, tâm lý vặn vẹo như anh? Tôi chỉ đang thực hiện một hợp đồng kinh tế thôi. Giờ công ty nhà tôi ổn rồi, tôi cũng chơi chán cái trò vợ hiền này rồi. Tạm biệt nhé, đồ phế thải.”
Nghĩ đến đó, Hoàng cảm thấy một luồng khoái cảm chạy dọc sống lưng. Anh muốn Bình phải nếm trải cảm giác bị phản bội, bị vứt bỏ ngay lúc anh ta tưởng mình đã tìm thấy hạnh phúc. Đó sẽ là cú đá đau điếng nhất, đau hơn cả vụ tai nạn năm xưa, vì nó nhắm thẳng vào trái tim đã một lần nát tan rồi lại cố gắng chắp vá.
”Để xem anh quỳ lạy van xin tôi thế nào”
Hoàng khẽ siết chặt nắm đấm, nhưng lần này không phải vì giận dữ mà là vì sự phấn khích tột độ. Anh có thể hình dung rõ mồn một cảnh Bình cố gắng dùng đôi tay gầy guộc của mình níu lấy vạt áo anh, tiếng nói khản đặc của anh ta sẽ run rẩy: “Hoàng… đừng đi… tôi xin em… em muốn gì tôi cũng cho, làm ơn đừng bỏ tôi lại trong bóng tối…”
“Lúc đó, tôi sẽ không chỉ đi thẳng mà còn phải quay lại cười vào cái bản mặt thảm hại của anh một cái thật tươi,” Hoàng thì thầm vào không trung.
Sự hằn học trong phòng lúc nãy của Bình đã chạm vào cái tôi cực lớn của Minh Hoàng. Là một bad boy chính hiệu dưới lốt thiếu gia ngoan hiền, Hoàng chưa bao giờ để ai bắt nạt mình mà không trả đũa. Anh thích cảm giác của một kẻ đi săn, và Bình chính là con mồi khó nhằn nhất, nhưng cũng thú vị nhất mà anh từng gặp.
Sự tàn phế của Bình, thứ mà mọi người thương hại, giờ đây trong mắt Hoàng lại là một điểm yếu chí mạng để anh khai thác. Anh không cần dùng sức mạnh cơ bắp, anh sẽ dùng tình cảm – thứ vũ khí sắc bén nhất để hủy hoại một con người từ bên trong.
Hoàng nghe thấy tiếng bước chân của người làm đi ngang qua đầu hành lang phía xa. Ngay lập tức, nụ cười thâm độc biến mất. Anh chớp chớp mắt thật nhanh để tạo ra chút hơi nước, khuôn mặt lại trở nên u sầu và yếu ớt như một nhành hoa trước gió.
Anh hít một hơi thật sâu, chuẩn bị tinh thần để xuống lầu gặp ông bố chồng tương lai. Anh sẽ không nói xấu Bình, trái lại, anh sẽ nói tốt cho anh ta. Anh sẽ đóng vai một người bị tổn thương nhưng vẫn đầy lòng vị tha.
”Bác Trần à, anh Bình chỉ là đang buồn thôi, con không giận anh ấy đâu. Con sẽ cố gắng nhiều hơn nữa…” – Những lời thoại ấy đã nằm sẵn trên đầu lưỡi của Hoàng.
Bước xuống cầu thang, Hoàng cảm thấy bước chân mình nhẹ tênh. Trận chiến tâm lý này bắt đầu làm anh thấy hào hứng hơn cả những buổi tối ở quán bar. Bình nghĩ mình là kẻ săn mồi bằng những lời sỉ nhục, nhưng không hề hay biết rằng mình đã lọt vào tầm ngắm của một tiểu bạch thỏ có hàm răng của một loài dã thú.
”Anh Bình ơi anh Bình, chuẩn bị tinh thần đi nhé. Tôi sẽ cho anh biết thế nào là yêu đến chết đi sống lại, để rồi chính tay tôi sẽ tiễn anh xuống địa ngục một lần nữa,” Hoàng cười thầm trong bụng khi nhìn thấy bóng dáng ông Trần đang đứng đợi dưới phòng khách với vẻ mặt lo lắng.
Cuộc hôn nhân này, hóa ra không chỉ là một bản hợp đồng kinh tế, mà còn là một trò chơi vương quyền đầy tàn nhẫn mà Minh Hoàng quyết tâm phải là người thắng cuộc cuối cùng.