Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. Kẻ Tàn Phế Trong Mắt Em
  3. Chương 10
Prev
Novel Info

Trong bóng tối mờ ảo của cánh gà, Minh Hoàng đứng tựa lưng vào tấm rèm nhung dày nặng, đôi bàn tay gầy guốc siết chặt lấy vạt áo sơ mi trắng đã đẫm mồ hôi lạnh. Những lời tuyên bố dõng dạc của Thế Bình bên ngoài hội trường như những đợt sóng âm mãnh liệt, vừa khiến trái tim Hoàng tan chảy trong hạnh phúc, vừa tạo ra một áp lực tâm lý khổng lồ.

​Cơn hưng phấn tột độ lúc này bắt đầu phản tác dụng. Sau những đêm thức trắng ròng rã bên đống tài liệu, cơ thể Hoàng vốn đã suy kiệt nay lại phải gánh vác thêm sự tiêu hao năng lượng từ một mầm sống nhỏ bé đang thành hình. Sự cộng hưởng giữa mệt mỏi thể xác và chấn động tinh thần đã đẩy Hoàng tới giới hạn cuối cùng của sức chịu đựng. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại, không khí xung quanh trở nên loãng dần, tầm nhìn bắt đầu chao đảo với những đốm đen nhảy múa.
​
Anh Bình… em…

​Hoàng chỉ kịp thều thào một tiếng không thành lời, rồi đôi chân anh hoàn toàn mất đi lực đỡ. Toàn bộ cơ thể Hoàng đổ rạp xuống sàn gỗ sân khấu.

​Rầm!

​Tiếng động khô khốc vang lên giữa khoảnh khắc hội trường đang náo động, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn về phía sau tấm rèm. Minh Hoàng nằm bất động, gương mặt trắng bệch không còn một giọt máu, xấp tài liệu thuyết trình rơi vương vãi xung quanh như những cánh hoa tàn.
​
​Thế Bình, người đang đứng ở vị trí trung tâm sân khấu với phong thái uy nghiêm, là người đầu tiên nhận ra sự bất thường. Trái tim anh thắt lại khi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc ngã xuống. Mọi sự bình tĩnh, phong thái TGĐ hay những kế hoạch lộ diện hoàn hảo đều bay biến sạch sẽ.
​
Vợ! Em bị sao thế này?!

​Tiếng hét thất thanh của Bình vang vọng qua hệ thống mic công suất lớn, dội vào tai hơn hai ngàn con người có mặt tại đó một sự bàng hoàng tột độ.

Không một chút chần chừ, Bình vứt bỏ chiếc mic sang một bên, đôi chân vừa mới hồi phục ấy guồng chạy điên cuồng về phía cánh gà. Anh lao đến bên Hoàng như một mũi tên, bất chấp sự kinh ngạc của hàng ngàn ống kính đang hướng về phía mình.

​Bình quỳ thụp xuống, run rẩy bế bổng Hoàng vào lòng. Anh áp trán mình vào trán cậu, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ làn da vợ mình mà lòng đau như cắt. Anh không hề hay biết về sinh linh nhỏ bé đang hiện hữu, anh chỉ nghĩ rằng vì mình quá ích kỷ, bắt Hoàng phải gánh vác áp lực lớn lao này nên cậu mới kiệt sức.
​
​Trong lúc Bình đang cuống cuồng lo lắng, thì dưới khán phòng, một cơn địa chấn thực sự đã nổ ra. Hàng ngàn sinh viên há hốc mồm, đứng hình mất vài giây trước khi những tiếng xì xào bắt đầu bùng lên như sấm dậy.
​
Trời đất ơi! Vợ của Tổng giám đốc… chính là cậu ấy sao?!

Người vừa thuyết trình đầu tiên… cái người giỏi khủng khiếp ấy chính là người mà anh Bình nhắc tới sao?

Vợ anh ấy… lại còn là nam… Một cặp đôi cực phẩm như vậy thực sự tồn tại à?!

​Ban đầu là sự ngỡ ngàng, nhưng ngay sau đó, không gian hội trường không hề có lấy một tiếng xì xào coi thường hay mỉa mai. Ngược lại, những ánh mắt dõi theo bước chân của Bình lúc này chỉ tràn đầy sự ngưỡng mộ và xúc động. Hình ảnh một người đàn ông quyền lực, bản lĩnh ngời ngời, lại sẵn sàng bỏ lại tất cả hào quang trên sân khấu để lao về phía người thương với tất cả sự chân thành đã đánh gục mọi định kiến.
​
Á á! Ngọt quá đi mất! Nhìn cách anh ấy bế cậu bạn kia kìa, cứ như báu vật ấy!

Tao không thể tin được, cặp đôi này đỉnh thật sự! Một người là thiên tài công nghệ, một người là thủ khoa thuyết trình. Đây chính là định nghĩa của sự tương xứng!

Thật sự ngưỡng mộ tình yêu của họ. Không phân biệt giới tính, chỉ có sự chân thành và bảo vệ lẫn nhau. Anh Bình đứng được chắc chắn là nhờ sự chăm sóc của cậu bạn này rồi!

​Tiếng nói của sinh viên vang vọng khắp nơi, những lời khen ngợi và chúc phúc tràn ngập. Họ nhận ra rằng, đằng sau sự thành công của Trần Thế Bình chính là sự hy sinh thầm lặng của một Minh Hoàng đầy nghị lực.

​Bình lúc này chẳng còn tâm trí để nghe những lời tán thưởng đó. Anh dùng chiếc áo vest của mình bao bọc lấy cơ thể đang run rẩy của Hoàng, che chắn cho cậu khỏi những ánh đèn flash đang liên tục nháy sáng.

Chiếc xe Limousine đen bóng xé toạc màn mưa phùn nhẹ của buổi trưa, lao vun vút trên đại lộ hướng thẳng về phía bệnh viện trung tâm thành phố.

Bên trong xe, không gian ngột ngạt đến mức tưởng chừng như đông cứng lại. Thế Bình ngồi ở băng ghế sau, đôi bàn tay run rẩy ôm chặt lấy Minh Hoàng vào lòng. Gương mặt Hoàng vẫn nhợt nhạt, đầu tựa yếu ớt lên ngực Bình, hơi thở mỏng manh như một sợi tơ trước gió.

​Bình không ngừng áp bàn tay ấm nóng của mình lên đôi má lạnh ngắt của vợ, giọng khàn đặc vì lo sợ.

Hoàng… em tỉnh lại đi. Anh xin lỗi, anh không nên để em vất vả như vậy. Cố lên em, sắp đến bệnh viện rồi.

​Mỗi giây trôi qua đối với Bình dài đằng đẵng như một thế kỷ. Đôi chân anh – đôi chân vừa lập nên kỳ tích trước hàng ngàn người – giờ đây lại đang run rẩy dưới sàn xe, không phải vì đau, mà vì nỗi sợ hãi mất đi người quan trọng nhất cuộc đời mình.
​
​Phía sau xe của Bình, bốn vị phụ huynh cũng đang đứng ngồi không yên trên hai chiếc taxi. Ông Phạm và bà Thủy nắm chặt tay nhau, mắt hướng về chiếc xe đen phía trước mà lòng như thắt lại. Họ vừa mới tự hào biết bao khi thấy con trai mình tỏa sáng trên sân khấu, giờ đây nỗi sợ hãi lại choán lấy tâm trí. Bà Thủy không ngừng sụt sùi, lẩm bẩm những lời cầu nguyện cho đứa con trai độc nhất của mình.

​Ở chiếc xe còn lại, vợ chồng bà Dung cũng xót xa không kém. Bà Dung vừa lo cho Hoàng, vừa lo cho sức khỏe của Bình sau màn vận động mạnh vừa rồi.

Bà biết rằng, nếu Hoàng có mệnh hệ gì, Bình chắc chắn sẽ suy sụp hoàn toàn, bởi đối với Bình, Hoàng không chỉ là vợ, mà là lẽ sống, là ánh sáng đưa anh ra khỏi bóng tối của sự tàn phế.

​Khi chiếc xe vừa dừng khựng lại trước sảnh bệnh viện, Bình đã nhanh chóng bế bổng Hoàng lao thẳng vào bên trong. Đội ngũ y bác sĩ đã được thông báo trước, lập tức đẩy băng ca ra đón.

Hình ảnh một Tổng giám đốc quyền lực, đầu tóc hơi rối, gương mặt đầy vẻ hoảng loạn, đích thân bế một thanh niên trẻ vào phòng cấp cứu đã khiến cả hành lang bệnh viện xôn xao.

Bệnh nhân bị ngất xỉu đột ngột, có tiền sử suy nhược do làm việc quá sức và bỏ bữa. – Bình dõng dạc báo cáo tình trạng cho bác sĩ dù giọng anh vẫn còn run.

​Chiếc băng ca chuyển bánh thật nhanh, và rồi cánh cửa phòng cấp cứu với ánh đèn đỏ rực đóng sập lại trước mặt Bình. Anh định lao theo nhưng bị một y tá ngăn lại.

Thưa ông, người nhà vui lòng đợi bên ngoài để chúng tôi làm việc.

​Bình đứng sững lại trước cánh cửa khép kín. Anh nhìn vào đôi bàn tay mình – đôi bàn tay vẫn còn vương lại hơi ấm và mùi hương dịu nhẹ của Hoàng. Một cảm giác bất lực bao trùm lấy anh. Dù có tiền tỷ, dù có quyền lực khuynh đảo, lúc này anh cũng chỉ có thể đứng đây, chờ đợi vào định mệnh.

​Ít phút sau, bốn vị phụ huynh cũng vừa kịp chạy tới. Tiếng bước chân hối hả vang dội trên sàn đá hoa cương. Năm người họ tụ hợp lại trước cửa phòng cấp cứu, tạo thành một vòng tròn của sự lo âu và hy vọng.

​Bà Thủy vừa thấy Bình đã lao đến cầm lấy tay anh, giọng run rẩy: – Bình ơi, Hoàng nó sao rồi con? Nó có tỉnh lại không?

​Bình trấn an mẹ vợ, dù chính anh cũng đang cần một điểm tựa: – Mẹ bình tĩnh, bác sĩ đang kiểm tra cho em ấy rồi. Hoàng mạnh mẽ lắm, em ấy sẽ không sao đâu mẹ.

​Ông Phạm đứng tựa lưng vào tường, đôi mắt đăm đắm nhìn về phía phòng cấp cứu. Ông là người ít nói, nhưng đôi bàn tay đang siết chặt lấy chiếc mũ bảo hiểm cho thấy ông đang cực kỳ căng thẳng. Trong khi đó, ông Trần và bà Dung không ngừng đi qua đi lại. Bà Dung thỉnh thoảng lại vỗ vai Bình, thầm nhắc con trai phải giữ vững tinh thần.

​Hành lang bệnh viện chìm vào một sự yên lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng kim đồng hồ tích tắc trên tường như đang đếm ngược nỗi lòng của mỗi người.
​
Tất cả là tại con. Bình đột ngột lên tiếng, giọng chứa đầy sự hối hận – Con biết em ấy thức trắng mấy đêm liền để chuẩn bị tài liệu. Con còn để em ấy đứng trên sân khấu quá lâu dưới ánh đèn gắt đó. Đáng lẽ tôi phải ngăn em ấy lại…

​Không phải lỗi của con đâu Bình. – Ông Phạm lên tiếng, giọng trầm buồn nhưng thấu hiểu – Thằng Hoàng nó cứng đầu lắm, nó muốn chứng minh với con, với mọi người rằng nó đã trưởng thành. Đó là lựa chọn của nó.

​Bà Dung cũng thêm vào: – Đúng đấy con, giờ chúng ta chỉ biết cầu nguyện thôi. Có khi chỉ là kiệt sức đơn thuần thôi mà.

​Năm con người, năm vẻ mặt khác nhau nhưng đều chung một nỗi lòng hướng về phía sau cánh cửa kia. Họ không biết rằng, bên trong căn phòng ấy, các bác sĩ không chỉ đang truyền dịch để phục hồi sức khỏe cho Hoàng, mà họ còn đang kinh ngạc trước những chỉ số xét nghiệm đặc biệt. Một bác sĩ sản khoa đã được triệu tập khẩn cấp để hội chẩn.

​Thời gian trôi qua, mồ hôi trên trán Bình vẫn chảy ròng ròng. Anh ngồi xuống băng ghế chờ, hai tay đan chặt vào nhau, đầu cúi thấp.

​Cả năm người họ cứ thế đứng ngồi không yên, mỗi khi có một y tá đi ra là tất cả đều bật dậy như một phản xạ. Sự lo lắng đã đạt đến đỉnh điểm. Họ đang chờ đợi một câu trả lời, một lời khẳng định rằng người thân yêu của họ vẫn bình an.

​Và rồi, tiếng “cạch” của khóa cửa vang lên. Vị bác sĩ trưởng khoa bước ra, tháo khẩu trang, gương mặt ông không có vẻ gì là căng thẳng, trái lại còn thoáng một nụ cười nhẹ. Bình là người lao đến đầu tiên, hơi thở anh dồn dập

​Bác sĩ! Vợ tôi… em ấy sao rồi?

​Bốn vị phụ huynh cũng vây quanh, nín thở chờ đợi. Khoảnh khắc này, thế giới như ngừng quay, chờ đợi một thông báo sẽ thay đổi hoàn toàn cục diện của đại gia đình họ Trần và họ Phạm.

Hành lang bệnh viện vốn dĩ ngột ngạt bởi mùi thuốc sát trùng và sự tĩnh lặng đầy áp lực, bỗng chốc như bị ngưng đọng bởi một tuyên bố không tưởng. Vị bác sĩ trưởng khoa tháo chiếc khẩu trang xuống, gương mặt ông không hề có sự căng thẳng của một ca cấp cứu nguy kịch, mà thay vào đó là một nụ cười hiền hậu, pha chút hân hoan.

​Ông nhìn thẳng vào Thế Bình – người đang đứng chôn chân tại chỗ với gương mặt tái nhợt rồi dõng dạc nói.

​Chúc mừng gia đình. Cậu ấy chỉ bị suy nhược nhẹ do làm việc quá sức và thiếu ngủ thôi. Nhưng lý do chính khiến cơ thể phản ứng mạnh như vậy là vì… cậu ấy đang mang thai. Chúc mừng mọi người sắp có thêm thành viên mới!

​Một giây. Hai giây. Rồi mười giây trôi qua trong sự im lặng đến đáng sợ.
​Cả năm con người đang đứng trước cửa phòng cấp cứu đồng loạt há hốc mồm, đôi mắt mở to đến mức tối đa.

Thế Bình, người vừa mới đây còn là một Tổng giám đốc thét ra lửa, một thiên tài công nghệ với bộ não siêu việt, giờ đây trông như một kẻ mất hồn. Anh đứng sững lại, hai tay vẫn còn đang run rẩy, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra được bất kỳ từ ngữ nào. Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng anh, mạnh mẽ hơn cả lúc anh cảm nhận được đôi chân mình biết đi trở lại.

​Bốn vị phụ huynh ở phía sau cũng rơi vào tình trạng tương tự. Bà Thủy đánh rơi chiếc túi xách trên tay xuống sàn nhà, âm thanh khô khốc vang lên nhưng bà chẳng hề hay biết. Bà Dung thì bám chặt lấy cánh tay chồng, gương mặt ngơ ngác như vừa nghe thấy một câu chuyện thần thoại giữa đời thực. Ông Phạm và ông Trần – hai người đàn ông vốn dĩ cứng rắn và bình tĩnh nhất cũng đứng hình, ánh mắt đờ đẫn nhìn vị bác sĩ như thể ông vừa nói bằng một ngôn ngữ ngoài hành tinh.
​
Bác… bác sĩ… ông nói cái gì cơ? – Bình thều thào, giọng anh nghẹn lại nơi cổ họng – Vợ tôi… Hoàng… em ấy là con trai mà?
​
​Vị bác sĩ dường như đã quá quen với những phản ứng này. Ông ôn tồn tiến lại gần, vỗ nhẹ vào vai Thế Bình để giúp anh trấn tĩnh.

​Tôi hiểu sự ngạc nhiên của gia đình. Tuy cậu ấy là con trai về mặt sinh học bên ngoài, nhưng kết quả xét nghiệm và siêu âm cho thấy cậu ấy sở hữu một cấu trúc cơ thể vô cùng đặc biệt. Trong y văn thế giới và ngay tại bệnh viện của chúng tôi, đây không phải là trường hợp duy nhất. Chúng tôi đã từng tiếp nhận không ít những ca nam giới có khả năng mang thai do sự tồn tại của một tử cung hoàn chỉnh và hệ thống nội tiết tố đặc thù. Hầu hết đều là những trường hợp vô cùng hiếm gặp, tỉ lệ chỉ khoảng một trên một triệu người. Và em nhà mình… chính là một trong số những điều kỳ diệu đó.

​Ông dừng lại một chút để cả gia đình tiêu hóa thông tin, rồi tiếp tục.

​Cái thai đã được 10 tuần tuổi. Vì cậu ấy làm việc quá căng thẳng, thức đêm liên tục và áp lực tâm lý từ buổi thuyết trình nên cơ thể mới suy kiệt dẫn đến ngất xỉu. May mắn là mầm nhỏ bên trong rất kiên cường, hiện tại các chỉ số của cả cha và con đều đã ổn định.

​Đến lúc này, quả bom mang tên hạnh phúc mới thực sự bùng nổ trong lòng mỗi người.

​Bà Thủy là người đầu tiên bật khóc thành tiếng. Bà khuỵu xuống ghế chờ, vừa khóc vừa cười: – Trời ơi… con tôi… thằng Hoàng… nó có con rồi ông ơi! Là con của nó và thằng Bình!

​Bà Dung cũng không kìm được nước mắt, bà ôm chầm lấy bà Thủy, hai người mẹ vừa là sui gia vừa là tri kỷ giờ đây cùng chung một niềm xúc động nghẹn ngào. Họ nhớ lại sáu tháng trước, khi cuộc hôn nhân này khởi đầu bằng một hợp đồng và sự hoài nghi, ai có thể ngờ được nó lại đơm hoa kết trái một cách thần kỳ đến nhường này.

​Riêng Thế Bình, sau khi nghe lời giải thích của bác sĩ, anh cảm thấy toàn bộ sức lực như rời bỏ mình. Anh ngồi bệt xuống băng ghế, hai tay ôm lấy mặt, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài qua kẽ tay. Anh khóc vì quá đỗi vui mừng, khóc vì thấy mình thật sự quá vô tâm khi không nhận ra những thay đổi của vợ, và khóc vì cảm thấy định mệnh đã quá ưu ái anh.

​Anh nhớ lại đêm mặn nồng trong bồn tắm và trên chiếc giường rộng lớn ba tháng trước. Anh nhớ lại cái đêm anh đã “phóng” tất cả những gì tinh túy nhất vào người Hoàng với một tình yêu cuồng dại. Hóa ra, chính tình yêu nồng cháy đó đã gieo xuống một hạt mầm sự sống.
​
Tôi sắp được làm ba sao? – Bình ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn bác sĩ – Tôi thực sự… có con với em ấy sao?

​Đúng vậy, thưa Tổng giám đốc. – Bác sĩ mỉm cười – Bây giờ gia đình có thể vào thăm cậu ấy. Cậu ấy đã tỉnh lại và cần sự động viên của mọi người nhất lúc này.

​Bình là người đứng bật dậy đầu tiên. Anh lao về phía phòng bệnh với tốc độ của một người sợ đánh mất báu vật. Phía sau anh, bốn vị phụ huynh cũng lật đật chạy theo, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ, xóa tan hoàn toàn vẻ u ám của buổi sáng.

​Cánh cửa phòng bệnh mở ra nhẹ nhàng. Minh Hoàng nằm trên giường, làn da đã hồng hào trở lại nhờ được truyền dịch. Anh nhìn thấy mọi người ùa vào, ánh mắt bỡ ngỡ và có chút lo lắng.

​Mọi người… con xin lỗi, tại con làm hỏng buổi lễ…

​Nhưng Hoàng chưa kịp nói hết câu, Bình đã lao đến, không nói một lời mà ôm chặt lấy anh vào lòng. Bình vùi đầu vào cổ Hoàng, hít hà mùi hương quen thuộc, đôi vai anh run lên bần bật.
​
Anh Bình… anh sao thế? Anh khóc à? Hoàng hoảng hốt, định đẩy Bình ra để nhìn cho rõ.

​Bình ngước lên, đôi mắt tràn đầy sự sủng ái và cả sự kính trọng, anh đưa tay vuốt ve mái tóc Hoàng, rồi từ từ trượt xuống, đặt bàn tay to lớn của mình lên vùng bụng phẳng lì của cậu.
​
Vợ ơi… cảm ơn em. Em đã mang đến cho anh kỳ tích vĩ đại nhất đời này. Em có biết… trong này đang có một thủy thủ nhỏ đang lớn lên không?

​Hoàng sững người, đôi mắt chớp chớp liên tục. Anh nhìn Bình, rồi nhìn sang ba mẹ mình, ba mẹ chồng đang đứng quanh giường với những nụ cười đẫm lệ. Khi hiểu ra vấn đề, Hoàng đưa tay che miệng, những giọt nước mắt hạnh phúc cũng bắt đầu rơi.

​Ngày hôm nay, tại bệnh viện này, câu chuyện tình yêu của họ đã không còn là một bộ phim ngôn tình hay một bản hợp đồng khô khan. Nó đã trở thành một chương sử hào hùng về sự sống và sự gắn kết. Trần Thế Bình đã đứng dậy được trên đôi chân của mình, và giờ đây, anh có thêm một lý do vĩ đại hơn nữa để vững vàng bước tiếp, bảo vệ người vợ nhỏ và mầm sống thiêng liêng đang nảy nở giữa họ.

Ngày Minh Hoàng xuất viện, Bình không cho cậu chạm chân xuống sàn dù chỉ một giây. Anh bế bổng cậu từ giường bệnh ra thẳng xe Limousine, rồi từ xe bế thẳng vào tận phòng ngủ ở biệt thự, mặc kệ sự can ngăn của y tá và ánh mắt hiếu kỳ của người qua đường.

​Đối với Bình, đôi chân của Hoàng bây giờ quý giá hơn cả kim cương, và vùng bụng phẳng lì của cậu là thứ cần được bảo vệ nghiêm ngặt nhất hành tinh.
​
​Chuỗi ngày cuồng vợ của Bình bắt đầu bằng việc thiết lập một quy tắc sắt đá. Hoàng không được tự ý đi lại. Chỉ cần Hoàng có ý định nhổm dậy để lấy một ly nước hay đi vào nhà vệ sinh, Bình đã từ đâu xuất hiện như một bóng ma, gương mặt đầy vẻ hốt hoảng nhưng tay chân lại vô cùng nhanh nhẹn.
​
Vợ! Em định đi đâu? Đã bảo là muốn gì cứ gọi anh mà! – Bình vừa nói vừa bế thốc Hoàng lên, đặt nhẹ nhàng xuống nệm như đặt một pho tượng sứ dễ vỡ.
​
Anh Bình… em chỉ muốn đi vệ sinh thôi mà! Em mang thai chứ có phải bị gãy chân đâu! – Hoàng dở khóc dở cười, mặt đỏ bừng vì sự chăm sóc quá mức.
​
Không được. Bác sĩ bảo em suy nhược, cần tuyệt đối nghỉ ngơi. Đi vệ sinh anh cũng bế em đi! – Bình dõng dạc tuyên bố, ánh mắt kiên định đến mức không ai dám cãi lại.

​Thế là, mọi sinh hoạt của Hoàng đều nằm trên tay Bình. Ngay cả việc đánh răng buổi sáng, Bình cũng chuẩn bị sẵn bàn chải, kem đánh răng và chậu nước ấm ngay tại giường. Anh tỉ mỉ lau mặt cho Hoàng, rồi dùng lược chải chuốt mái tóc mềm mại của cậu như thể chăm sóc một đứa trẻ. Sự chăm sóc này khiến các người làm trong nhà họ Trần ban đầu thì kinh ngạc, sau thì chỉ biết lén lút nhìn nhau cười vì sự thay đổi 180 độ của vị Tổng giám đốc lạnh lùng.

​Bất ngờ nhất là việc Bình quyết định… vào bếp. Một người đàn ông trước đây chỉ biết đến những con số, những bản hợp đồng triệu đô và những buổi tiệc xã giao sang trọng, giờ đây lại khoác lên mình chiếc tạp dề màu hồng (do Hoàng trêu chọc mua tặng) để lăn lộn giữa đống xoong nồi.

​Bình không tin tưởng bất kỳ ai nấu đồ ăn cho Hoàng. Anh sợ đầu bếp nêm quá nhiều gia vị, sợ thực phẩm không đủ hữu cơ, sợ món ăn không đủ dinh dưỡng cho đứa bé. Anh bỏ ra hàng giờ đồng hồ để nghiên cứu các tài liệu về dinh dưỡng cho nam giới mang thai, một lĩnh vực hiếm hoi mà anh phải vận dụng toàn bộ trí thông minh Tiến sĩ của mình để nghiền ngẫm.
​
Bình, con định làm gì với đống tổ yến và cá hồi đó vậy? – Bà Dung ngạc nhiên khi thấy con trai mình đang cặm cụi thái gừng thành từng sợi mỏng dính.
​
Con đang nấu cháo tổ yến hạt sen cho Hoàng mẹ ạ. Phải ninh đúng hai tiếng thì yến mới tan hết dưỡng chất. – Bình trả lời mà mắt không rời khỏi nồi cháo đang sôi sùng sục.

​Mỗi bữa ăn là một công trình nghệ
thuật. Bình đích thân bưng khay thức ăn lên tận phòng, ngồi bên cạnh thổi từng thìa cháo cho nguội rồi mới đút cho Hoàng. Nào là gà hầm thuốc bắc, súp bào ngư, nào là các loại sinh tố trái cây mix theo công thức khoa học nhất.
​
Anh định nuôi em thành heo à? Ăn thế này làm sao em đi học nổi? – Hoàng nhìn bát cháo đầy ụ, than thở nhưng trong lòng lại ngọt ngào khôn tả.
​
Em không được đi học nữa. Anh đã xin bảo lưu kết quả học tập cho em rồi. – Bình thản nhiên nói, tay vẫn đang bóc vỏ một quả nho tím mọng nước cho vợ.

​Hoàng trợn tròn mắt: – Cái gì?! Anh tự ý quyết định mà không hỏi em?
​Bình đặt quả nho vào miệng Hoàng, giọng nói bỗng trở nên trầm thấp và đầy dụ dỗ: – Ngoan, để sinh con xong đã. Giờ em đi lại ở trường, lỡ ai va quẹt vào thì anh sống thế nào đây? Anh sẽ thuê gia sư về dạy kèm tại nhà nếu em muốn, nhưng tuyệt đối không được ra khỏi cửa biệt thự khi không có anh.

​Sự cuồng vợ của Bình còn thể hiện ở việc anh dời toàn bộ văn phòng làm việc về nhà. Phòng làm việc của Tổng giám đốc giờ đây ngập tràn những món đồ dành cho trẻ sơ sinh: nôi, quần áo nhỏ xíu, đồ chơi giáo dục sớm… Bình vừa họp trực tuyến với các đối tác nước ngoài bằng tiếng Anh, tiếng Nhật lưu loát, nhưng tay kia lại đang lướt web để đặt mua… sữa bầu và kem chống rạn da tốt nhất thế giới.

​Mỗi đêm, sau khi đã giúp Hoàng tắm rửa (dĩ nhiên là bằng cách bế và kỳ cọ vô cùng cẩn thận), Bình lại áp tai vào bụng Hoàng, thì thầm trò chuyện với mầm sống nhỏ bé bên trong.
​
Em bé nhỏ à, con phải ngoan nhé, không được làm ba Hoàng đau. Nếu con quấy, lúc ra đời cha sẽ phạt con đấy. – Bình lẩm bẩm, rồi đặt một nụ hôn thật nhẹ lên vùng bụng vẫn còn phẳng lì của vợ.

​Hoàng nhìn người đàn ông quyền lực đang quỳ dưới chân mình, trái tim tràn ngập một cảm giác viên mãn.

Anh nhận ra rằng, sự cực đoan của Bình không phải là áp đặt, mà là sự lo sợ vụng về của một người đàn ông lần đầu chạm tay vào kỳ tích. Bình sợ rằng nếu anh buông tay dù chỉ một giây, giấc mơ đẹp đẽ này sẽ tan biến.

​Sáu tháng trước, Bình ngồi xe lăn và Hoàng là người chăm sóc. Giờ đây, đôi chân Bình đã vững chãi để bế Hoàng đi khắp thế gian. Sự hoán đổi vị trí này không làm họ xa cách, mà trái lại, nó bện chặt họ vào nhau bằng một sợi dây liên kết thiêng liêng mang tên gia đình.

​Dù đôi lúc Hoàng cảm thấy ngột ngạt vì sự quản lý quá mức của anh chồng cuồng con, nhưng mỗi khi nhìn thấy Bình mồ hôi nhễ nhại trong bếp hay thức trắng đêm chỉ để canh cho anh ngủ ngon, Hoàng lại thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian. Biệt thự họ Trần giờ đây không chỉ là nơi ở, mà là một tổ ấm tràn ngập mùi hương của cháo dinh dưỡng, tiếng cười đùa và sự kỳ vọng vào một ngày em bé chào đời.

Thời gian như một dòng chảy êm đềm, mang theo những phép màu kỳ diệu đổ dồn vào căn biệt thự họ Trần. Mới ngày nào Minh Hoàng còn là cậu sinh viên gầy gò, xanh xao ngất xỉu trên sân khấu, vậy mà giờ đây, khi thai kỳ đã bước sang tháng thứ bảy, cơ thể cậu đã có những thay đổi rõ rệt. Vùng bụng phẳng lì ngày nào giờ đã lùm lùm lộ rõ sau lớp áo lụa mềm mại, tròn trịa và chứa đựng cả một bầu trời hy vọng.

​Buổi chiều hôm nay, nắng vàng rớt nhẹ bên thềm cửa sổ, tỏa mùi hương trà hoa cúc thanh tao khắp phòng khách. Hoàng ngồi tựa lưng vào chiếc ghế sofa bọc nhung êm ái, đôi chân được kê cao trên một chiếc gối mềm theo đúng tiêu chuẩn chăm sóc đặc biệt của Thế Bình. Ngồi vây quanh cậu không ai khác chính là hai người quyền lực nhất nhà: bà Dung và bà Thủy.

​Bà Dung – mẹ chồng và bà Thủy – mẹ đẻ, ngồi hai bên trái phải của Hoàng, tạo thành một gọng kìm đầy yêu thương. Bốn bàn tay của hai người mẹ, dù đã hằn in vết thời gian nhưng lúc nào cũng ấm áp, khẽ khàng đặt lên vùng bụng tròn trịa của con trai.

​Bà Thủy run rẩy, những ngón tay khẽ miết nhẹ qua lớp vải, cảm nhận nhịp đập phập phồng của sự sống bên trong. Đôi mắt bà đỏ hoe, giọng nghẹn lại:

Hoàng ơi… mẹ vẫn chưa thể tin được. Nhìn cái bụng này, mẹ cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Đứa nhỏ này chắc chắn là phước đức mấy đời của gia đình mình tích lại.

​Bà Dung ngồi bên kia cũng không kiềm được sự xúc động. Bà khẽ xoa nhẹ lên mạn sườn của Hoàng, nơi em bé vừa mới thúc nhẹ một cái.

Chị Thủy nói đúng đấy. Mỗi lần chạm vào đây, tôi lại thấy lòng mình thắt lại vì vui sướng. Nhìn thằng Bình bây giờ nó thay đổi hoàn toàn, tôi mới hiểu đứa trẻ này có ý nghĩa lớn lao thế nào đối với nó.

​Hai người mẹ, vốn dĩ từ hai hoàn cảnh khác nhau, giờ đây vì một mầm sống nhỏ bé mà trở nên thân thiết như chị em ruột thịt. Họ chạm vào bụng Hoàng không chỉ bằng tay, mà bằng tất cả sự thành kính dành cho một kỳ tích y khoa và một tình yêu vẹn tròn.
​
​Thế nhưng, khoảnh khắc xúc động ấy chẳng kéo dài được lâu khi bản năng “làm bà nội, bà ngoại” trỗi dậy. Chỉ cần đứa nhỏ trong bụng xoay người một cái, một cuộc tranh luận sôi nổi – hay đúng hơn là một cuộc đại chiến ngầm về giới tính của em bé – chính thức bắt đầu.

​Bà Thủy, với kinh nghiệm nhìn người ở quê lâu năm, đoan chắc nói.

Chị Dung nhìn xem, cái bụng thằng Hoàng nó tròn trịa, bè sang hai bên thế này, lại còn thấp nữa. Kinh nghiệm của tôi không sai đâu, chắc chắn là một cô công chúa rồi. Con gái thì mới biết thương ba, sau này nó sẽ quấn thằng Bình lắm cho xem.

​Bà Dung lập tức lắc đầu, phản bác bằng một lý luận sắc bén không kém.

Ấy, chị nói thế nào chứ. Chị nhìn cái đỉnh bụng nó nhọn lên mỗi khi thằng bé máy kia kìa. Thằng Hoàng dạo này da dẻ vẫn đẹp, không bị phá nét, mà lại cực kỳ thèm đồ chua. Tôi cam đoan với chị, đây là một quý tử! Nó sẽ giống thằng Bình, thông minh, đỉnh đạt và là người kế thừa hoàn hảo cho tập đoàn.

​Con gái mới tình cảm chị ạ! – Bà Thủy khăng khăng – Chị xem dạo này thằng Hoàng nó dịu dàng hẳn ra, ăn uống cũng thanh đạm. Con gái là chắc rồi, tôi đã chuẩn bị sẵn một xấp vải lụa hồng để may váy cho cháu rồi đây.

​Ối giời, chị chuẩn bị váy thì tôi cũng đã đặt sẵn một bộ mô hình máy bay và siêu xe bản giới hạn từ bên Đức về rồi! – Bà Dung không chịu thua, giọng đầy quả quyết – Bụng nhọn thế này, lại hay đạp mạnh vào ban đêm, đích thị là một đứa trẻ mạnh mẽ rồi.

​Ngồi giữa vòng vây tranh luận, Minh Hoàng chỉ biết cười trừ một cách bất lực. Cậu nhìn sang bên trái thấy mẹ đẻ mình đang mải mê diễn giải về hình dáng bụng, nhìn sang bên phải thấy mẹ chồng đang liệt kê danh sách đồ dùng cho bé trai. Hai người phụ nữ vốn dĩ rất nhã nhặn, giờ đây vì một giả thuyết mà tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, không ai chịu nhường ai.

​Hoàng khẽ xoa bụng mình, thầm nghĩ: “Con ơi con, con còn chưa ra đời mà đã khiến hai bà đại chiến thế này rồi. Sau này con ra đời chắc nhà mình thành cái chợ mất.”

​Cậu khẽ lên tiếng cắt ngang cuộc tranh luận không hồi kết.

Hai mẹ ơi… con trai hay con gái cũng được mà. Miễn là bé khỏe mạnh, xinh xắn giống anh Bình là con vui rồi.

​Cả hai bà sui cùng quay lại nhìn Hoàng, đồng thanh.

Không được! Phải đoán cho đúng để còn chuẩn bị đồ chứ!

​Hoàng chỉ biết thở dài, nụ cười trên môi mang theo vẻ đầu hàng ngọt ngào. Cậu nhìn ra phía cửa, thầm mong Thế Bình đi họp về sớm để giải cứu mình khỏi vòng vây của hai người mẹ yêu cháu quá mức này.

​Đúng lúc đó, tiếng giày da quen thuộc vang lên ngoài hành lang. Thế Bình bước vào với một túi quà lớn trên tay, gương mặt rạng rỡ hẳn lên khi thấy vợ. Anh nhanh chóng nhận ra bầu không khí căng thẳng giữa hai bà mẹ. Bình tiến lại gần, đặt nụ hôn nhẹ lên trán Hoàng rồi khẽ vuốt ve cái bụng to tròn của cậu.
​
Hai mẹ lại tranh cãi nữa à? – Bình cười, giọng đầy chiều chuộng – Con đã bảo rồi, con đã đặt mua cả đồ màu hồng lẫn màu xanh, cả búp bê lẫn siêu xe rồi. Dù là ai, con cũng sẽ biến đứa trẻ này thành người hạnh phúc nhất thế gian.

​Câu nói của Bình khiến hai bà mẹ khựng lại, rồi cả hai cùng nhìn nhau cười xòa. Sự xuất hiện của Bình không chỉ hóa giải cuộc tranh luận mà còn mang lại một cảm giác bình yên đến lạ kỳ. Trong căn phòng khách ấm cúng, dưới ánh nắng chiều tà, tiếng cười của gia đình ba thế hệ vang lên rộn rã.

​Hoàng tựa đầu vào vai Bình, cảm nhận bàn tay anh đang bao bọc lấy bàn tay mình trên vùng bụng ấm áp.

Dù là hoàng tử hay công chúa, dù là màu xanh hay màu hồng, điều đó chẳng còn quan trọng nữa. Bởi vì ngay tại đây, trong trái tim của mỗi người, tình yêu đã nở hoa và kết trái một cách trọn vẹn nhất. Những tranh cãi vụn vặt của hai bà xui thực chất chỉ là những nốt nhạc vui vẻ trong bản giao hưởng hạnh phúc mà họ đang cùng nhau viết tiếp mỗi ngày.

_

Ngày dự sinh cuối cùng cũng đến, và biệt thự họ Trần rơi vào trạng thái báo động cấp độ đỏ. Nếu ai đó vô tình đi ngang qua, chắc chắn sẽ tưởng đây là nơi đón tiếp một nguyên thủ quốc gia chứ không phải là chuẩn bị cho một ca sinh nở. Trần Thế Bình, người đàn ông vốn dĩ có thể bình tĩnh ký kết những bản hợp đồng hàng tỷ đô trong chớp mắt, giờ đây lại là người hoảng loạn nhất.

​Để chuẩn bị cho giây phút Minh Hoàng vượt cạn, Bình đã đưa ra những quyết định khiến giới thượng lưu cũng phải ngả mũ vì độ chịu chơi và sự lo lắng đến cực đoan của mình.
​
​Bình không chấp nhận việc vợ mình phải nằm chung tầng với bất kỳ ai. Anh vung tay bao trọn toàn bộ tầng cao cấp nhất của bệnh viện quốc tế hàng đầu thành phố. Toàn bộ hành lang được trải thảm lông cừu để giảm thiểu tiếng ồn, các phòng chức năng được trang bị hệ thống lọc không khí chuẩn NASA. Anh còn yêu cầu thay toàn bộ rèm cửa và ga giường thành loại lụa tơ tằm mà Hoàng yêu thích vì sợ da cậu bị kích ứng.

​Chưa dừng lại ở đó, một đội ngũ y tế đã được triệu tập. Không phải một, mà là mười vị bác sĩ đầu ngành – từ sản khoa, nhi khoa, nội tiết cho đến các chuyên gia tâm lý và gây mê hồi sức, tất cả đều phải túc trực 24/24 trong khu vực biệt lập này.
​
Bình à, con làm thế này thì bác sĩ người ta cũng áp lực lắm! – Bà Dung vừa đi vào phòng bệnh vừa than thở khi thấy dàn vệ sĩ đứng gác ở cửa tầng.
​
Mẹ ạ, đây là ca sinh hy hữu nhất thế giới, con không thể để một sai sót nhỏ nhất nào xảy ra. Nếu họ áp lực, con sẽ trả lương gấp mười lần, miễn là vợ con được an toàn! – Bình đi đi lại lại trong phòng, tay nắm chặt chiếc điện thoại, mắt không rời khỏi Minh Hoàng đang nằm trên giường.
​
​Minh Hoàng lúc này đang nằm giữa vòng vây của sự chăm sóc quá mức. Vùng bụng to tròn, nặng nề khiến cậu thở dốc. Cơn đau chuyển dạ bắt đầu ập đến theo từng cơn, âm ỉ rồi dữ dội dần. Mỗi lần Hoàng khẽ nhíu mày hay rên lên một tiếng nhỏ, Bình lại lao đến như một mũi tên.
​
Bác sĩ! Đâu hết rồi? Vợ tôi đau! Các người làm gì đi chứ! – Bình hét lên, gương mặt tái mét, mồ hôi vã ra như tắm dù phòng đang bật điều hòa ở mức 24 độ C.

​Mười vị bác sĩ vội vàng vây quanh giường, người kiểm tra nhịp tim thai, người đo huyết áp. Vị bác sĩ trưởng khoa điềm tĩnh trấn an.

Tổng giám đốc, đây là dấu hiệu chuyển dạ bình thường. Cậu ấy cần thời gian để cổ tử cung mở ra. Ông hãy bình tĩnh, nếu ông cứ hét lên thế này bệnh nhân sẽ càng căng thẳng hơn.

​Nghe đến đó, Bình lập tức im bặt, nhưng bàn tay anh lại nắm chặt lấy tay Hoàng đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Anh nhìn vợ mình đang cắn răng chịu đựng cơn đau, lòng đau như cắt. Bình hận không thể chịu đau thay cho cậu, hận không thể mang đứa trẻ ra ngoài ngay lập tức để Hoàng được bình yên.
​
Anh Bình… anh ngồi xuống đi… em không sao mà… – Hoàng thều thào, dù mặt đẫm mồ hôi nhưng vẫn cố mỉm cười để chồng bớt lo lắng.

Em đừng nói nữa! Giữ sức đi vợ. Có anh ở đây rồi, 10 bác sĩ ở đây rồi, em nhất định sẽ bình an! – Bình lẩm bẩm, giọng run rẩy đến tội nghiệp.
​
​Khi cơn đau đạt đến đỉnh điểm, Hoàng được đẩy vào phòng sinh đặc biệt. Bình nhất quyết đòi vào theo, mặc cho các quy định khắt khe về vô trùng. Anh khoác lên mình bộ đồ bảo hộ, gương mặt lộ rõ sự kinh hãi khi nhìn thấy những thiết bị y tế hiện đại xung quanh.

​Trong phòng sinh, không gian trang nghiêm và căng thẳng tột độ. Bình đứng ở đầu giường, để Hoàng nắm lấy vai mình làm điểm tựa. Tiếng máy đo nhịp tim kêu “tít… tít…” đều đặn như đếm ngược thời gian của một quả bom nổ chậm trong lòng Bình.

​Mỗi lần bác sĩ hô: “Rặn đi! Sắp thấy đầu em bé rồi!”, Hoàng lại gồng mình lên, tiếng rên đau đớn xé lòng vang lên. Bình nhìn thấy máu, nhìn thấy sự vất vả của vợ, đầu óc anh bắt đầu quay cuồng. Người đàn ông vừa mới ba tháng trước còn hiên ngang tuyên bố trước hàng ngàn sinh viên, giờ đây chân tay bỗng rụng rời.
​
Bác sĩ… có phải máu ra nhiều quá không? Vợ tôi… em ấy có sao không? Bình lấp bắp, tầm nhìn bắt đầu nhòe đi, mặt anh chuyển sang màu xanh ngắt.
​
Tổng giám đốc! Ông hãy nhìn vào mặt vợ ông và động viên cậu ấy đi! Đừng nhìn vào chỗ khác! – Bác sĩ nhắc nhở.

​Bình cố gắng tỉnh táo, anh ghé sát tai Hoàng, khóc không thành tiếng.

Hoàng ơi, cố lên em. Sắp được rồi. Anh thương em lắm, sau lần này anh không bao giờ để em chịu khổ thế này nữa đâu…

​Và rồi, một tiếng khóc “oa… oa…” vang dội, lanh lảnh và đầy sức sống vang lên, phá tan bầu không khí căng thẳng của căn phòng. Vị bác sĩ nhấc một sinh linh nhỏ bé, đỏ hỏn, đang đạp mạnh đôi chân nhỏ xíu lên cao.
​
Chúc mừng gia đình! Một bé trai cực kỳ kháu khỉnh và khỏe mạnh!

​Giây phút ấy, cả thế giới xung quanh Bình như ngừng quay. Anh nhìn thấy đứa con – kết tinh của tình yêu và những kỳ tích – đang được đặt lên ngực Hoàng. Hoàng cười trong nước mắt, đôi bàn tay yếu ớt ôm lấy con.

​Bình nhìn cảnh tượng đó, cảm giác nhẹ nhõm ập đến quá đột ngột khiến dây thần kinh của anh không chịu nổi.

Mọi sự căng thẳng dồn nén suốt 9 tháng 10 ngày và đỉnh điểm là 5 tiếng đồng hồ trong phòng sinh bỗng chốc bùng nổ.

​Rầm!

​Nếu không có hai y tá kịp thời đỡ lấy, Bình đã ngã quỵ xuống sàn phòng sinh. Anh không ngất hẳn, nhưng đầu óc choáng váng, phải ngồi bệt xuống ghế, thở dốc.
​
Tổng giám đốc! Ông có sao không? – Y tá hốt hoảng hỏi.

​Bình xua tay, môi run rẩy, nước mắt tuôn rơi như mưa.

Tôi… tôi không sao. Tôi chỉ… vui quá thôi. Vợ tôi ổn rồi phải không bác sĩ? Con tôi… nó khỏe phải không?

​Dưới ánh đèn phòng sinh sáng loáng, hình ảnh người đàn ông quyền lực nhất thành phố ngồi bệt dưới đất, khóc như một đứa trẻ vì hạnh phúc, đã trở thành một giai thoại đẹp nhất tại bệnh viện này.

​Bình lo sốt vó, Bình bao trọn tầng lầu, Bình thuê 10 bác sĩ… nhưng cuối cùng, thứ khiến anh đứng vững không phải là tiền bạc hay quyền lực, mà là tiếng khóc chào đời của con và hơi thở bình an của người vợ mà anh yêu hơn cả sinh mạng.

Sau cơn dư chấn suýt ngất ngay tại phòng sinh, Trần Thế Bình cuối cùng cũng tỉnh táo lại để đón nhận thiên chức mới. Bé trai kháu khỉnh được đặt tên là Trần Minh Thiên – cái tên mang ý nghĩa là “món quà của trời cao”, một minh chứng cho kỳ tích y khoa và tình yêu bền bỉ của Bình và Hoàng.

​Thế nhưng, rời xa ánh hào quang của một Tổng giám đốc quyết đoán trên thương trường, khi đứng trước một “thế lực nhí” chỉ nặng hơn ba cân, Trần Thế Bình bỗng chốc trở thành một gã tập sự lóng ngóng đến tội nghiệp.
​
​Sáng hôm nay, ánh nắng sớm len lỏi qua rèm cửa phòng ngủ cao cấp. Minh Hoàng đang nằm nghỉ ngơi trên giường, gương mặt dù còn chút mệt mỏi nhưng ánh lên niềm hạnh phúc viên mãn. Bên cạnh cậu là chiếc nôi gỗ sồi xa xỉ, nơi Minh Thiên đang bắt đầu… ngọ nguậy.

​Một mùi hương đặc trưng bắt đầu lan tỏa trong không khí. Bình, lúc này đang lạch cạch pha sữa theo đúng nhiệt độ 37 độ C (sai lệch không quá 0,1 độ theo đúng tiêu chuẩn của anh), lập tức khựng lại.
​
Vợ ơi… hình như nó vừa mới… tặng thêm quà cho anh rồi. – Bình nhăn mũi, gương mặt lộ vẻ kinh hoàng nhưng vẫn cố tỏ ra dũng cảm.
​
Thì anh thay tã cho con đi. Anh bảo anh sẽ làm hết mọi việc để em nghỉ ngơi mà? – Hoàng tủm tỉm cười, nằm chống cằm chờ đợi màn kịch hay.

​Bình hít một hơi thật sâu như chuẩn bị đi lặn biển. Anh đeo găng tay y tế, đeo thêm hai lớp khẩu trang, rồi tiến lại gần nôi với bộ dạng của một chuyên gia xử lý bom mìn. Anh nhấc bổng Minh Thiên lên bàn thay tã một cách nhẹ nhàng hết mức có thể, cứ như đang cầm một khối pha lê dễ vỡ.

​Vừa mở lớp tã cũ ra, mùi hương nồng nặc xộc thẳng vào mũi khiến Bình phải quay mặt đi chỗ khác, hai vai run lên bần bật vì cố nhịn nôn.
​
Trời ơi… Minh Thiên à… sao con… con lại có thể tạo ra thứ mùi uy lực thế này? – Bình vừa than vãn vừa dùng một tay bịt chặt mũi (dù đã có hai lớp khẩu trang), tay kia lọng cọng cầm tờ giấy ướt.

​Thay vì lau một cách dứt khoát, Bình lại rón rén từng chút một. Đôi bàn tay vốn dĩ chỉ quen ký những bản hợp đồng triệu đô giờ đây run rẩy cầm chiếc tã mới, loay hoay mãi không biết mặt nào là mặt trước, mặt nào là mặt sau. Anh lật qua lật lại, mồ hôi hột chảy dài trên trán.
​
Anh Bình, cái miếng dán phải ở phía sau! – Hoàng bật cười thành tiếng nhìn cái dáng vẻ khổ sở của chồng.

​Bình lúng túng lật lại, rồi cố gắng dán miếng keo. Nhưng vì quá run, anh dán lệch khiến chiếc tã méo xệch. Minh Thiên dường như cũng cảm nhận được sự vụng về của ba mình, cậu bé bắt đầu đạp lung tung, khiến chiến trường càng thêm hỗn loạn. Một cú đạp mạnh của Thiên đã khiến bàn tay đang cầm kem chống hăm của Bình trượt đi, trét đầy lên tay áo vest đắt tiền của anh.

​Sau gần 20 phút vật lộn với chiếc tã, Bình thở phào nhẹ nhõm như vừa thắng một dự án lớn. Nhưng trận chiến tiếp theo lại ập tới: Minh Thiên bắt đầu khóc đòi bú.

​Bình cuống cuồng chạy lại bình sữa. Anh dùng nhiệt kế hồng ngoại đo đi đo lại nước.

Tại sao nước lại là 38 độ C? Quá nóng! Sẽ làm hỏng các vi chất trong sữa! – Bình lẩm bẩm, vội vàng pha thêm chút nước nguội.

​Đến khi pha xong, anh lại loay hoay lắp núm vú vào bình. Vì tay còn dính kem chống hăm từ lúc nãy, cái bình sữa trơn tuột khỏi tay anh, rơi xuống sàn nhà vang lên tiếng “cạch” khô khốc.
​
Địt! – Bình thốt lên đầy tuyệt
vọng.

​Nhìn cái dáng vẻ Tổng giám đốc uy nghiêm ngày nào giờ đây tóc tai bù xù, tay áo dính đầy kem, gương mặt mếu máo vì làm rơi bình sữa của con, Minh Hoàng không thể nhịn được nữa mà cười ngặt nghẽo trên giường.
​
Anh Bình ơi là anh Bình… Anh điều hành cả nghìn người được, mà sao có cái bình sữa với cái tã cũng làm không xong thế?

​Bình nhìn vợ, rồi nhìn đứa con đang gào khóc, bỗng thấy mình thật nhỏ bé. Anh vội vàng rửa tay, pha lại bình sữa mới với tốc độ ánh sáng. Lần này, anh cẩn thận bế Minh Thiên lên tay.

​Dù lóng ngóng, nhưng cách Bình bế con lại vô cùng dịu dàng. Anh khom người, cố gắng điều chỉnh tư thế sao cho Thiên cảm thấy thoải mái nhất.

Khi núm vú vừa chạm vào môi, Thiên lập tức nín bặt và bú ngon lành. Bình nhìn ngắm gương mặt nhỏ xíu giống hệt mình đang say sưa bú sữa, mọi mệt mỏi và mùi hương khó đỡ ban nãy bỗng chốc tan biến.

​Anh khẽ đưa ngón tay cái ra, và Thiên vô thức nắm chặt lấy. Một sợi dây liên kết vô hình nhưng mạnh mẽ vô cùng thắt chặt trái tim Bình lại.

Dù có lóng ngóng, dù có bịt mũi thay tã, hay dù có làm rơi bình sữa, thì mỗi hành động vụng về đó đều chứa đựng một tình cảm vĩ đại mà không có tiền bạc nào mua được.

​Minh Thiên nằm trong vòng tay ba, ngủ một giấc thật ngon lành. Cậu bé không biết rằng, phía trên đầu mình, hai người ba đang nhìn nhau với ánh mắt chứa chan tình cảm, hứa hẹn một tương lai đầy ắp tiếng cười (và chắc chắn là cả tiếng thở dài khi thay tã) trong biệt thự họ Trần.

Vài tháng sau, biệt thự họ Trần không còn là một không gian tĩnh lặng, sang trọng của giới thượng lưu nữa, mà chính thức biến thành một trận địa không hồi kết. Trần Minh Thiên – nay đã tròn 8 tháng tuổi và vừa mới khai mở kỹ năng “bò thần tốc”. Cậu bé không chỉ bò, mà còn bò với tốc độ của một vận động viên điền kinh và sự tinh quái của một tiểu quỷ, khiến năm người lớn trong nhà rơi vào tình trạng “vắt chân lên cổ” mà chạy.

​Mở đầu cho chuỗi ngày kinh hoàng là Thế Bình. Dù đã dời văn phòng về nhà, nhưng công việc của tập đoàn công nghệ hàng đầu vẫn không ngừng đổ về. Bình đang ngồi trên sofa, vừa họp video quan trọng với đối tác Nhật Bản bằng giọng điệu vô cùng đĩnh đạc, thì Minh Thiên từ góc phòng bắt đầu xuất kích.

​Cậu bé bò thoăn thoắt qua các khe ghế, mục tiêu nhắm thẳng vào dây sạc laptop đang cắm hờ. Bình vừa dứt câu tiếng Nhật thì thấy con trai đã túm được sợi dây, giật mạnh một cái. Chiếc laptop trị giá hàng ngàn đô trượt khỏi bàn, may mà Bình nhanh tay bắt được. Nhưng chưa dừng lại ở đó, Minh Thiên nhân lúc ba đang bối rối đã nhanh tay nhấn loạn xạ vào bàn phím. Kết quả, một hàng dài ký tự “uuuuuuu” cùng hình ảnh gương mặt bụ bẫm của Thiên được gửi thẳng vào khung chat nhóm hội đồng quản trị.

​Bình chỉ biết dở khóc dở cười, một tay nhấc bổng con lên, một tay vội vàng tắt camera. Tổng giám đốc uy nghiêm ngày nào giờ đây tóc tai bù xù, tay chân bủn rủn vì suýt chút nữa là mất cả bản hợp đồng tỷ đô vào tay quý tử.

​Nếu Bình khổ vì công nghệ thì bà Dung lại khổ vì… đam mê dinh dưỡng. Bà đang hì hục hầm bát súp yến cho cháu nội, vừa xoay lưng lấy chiếc bát sứ thì Minh Thiên đã bí mật bò vào bếp từ lúc nào.

​Chiếc tủ lạnh hiện đại có chức năng tự động mở là mục tiêu yêu thích của cậu bé. Thiên rướn người, dùng cái đầu tròn xoe của mình húc nhẹ, cánh cửa tủ mở ra và ngay lập tức, một hộp sữa chua đang ăn dở trên kệ thấp bị cậu kéo xuống. “Chát!” – sữa chua trắng xóa đổ lênh láng trên sàn nhà bếp bóng loáng.

​Bà Dung quay lại, thấy cháu nội đang dùng hai bàn tay nhỏ xíu vỗ bành bạch vào vũng sữa chua, gương mặt hớn hở như vừa lập công. Bà chỉ kịp thốt lên: “Ôi giời ơi, Thiên ơi!” rồi lật đật chạy lại bế cháu, chân này vấp chân kia suýt ngã vì sàn quá trơn. Kết quả là cả bà lẫn cháu đều thơm nức mùi sữa chua từ đầu đến chân.
​
​Về phía bà Thủy, bà đang ngồi ở góc phòng khách cố gắng đan cho cháu một chiếc áo len nhỏ. Minh Thiên thấy bà ngoại đang cầm những cuộn len sắc màu thì mắt sáng rực. Nhân lúc bà Thủy lơ là vì mải xem tin tức trên tivi, Thiên đã túm lấy đầu một cuộn len và bắt đầu hành trình khám phá thế giới.

​Cậu bé bò vòng quanh chân bàn, chui qua kẽ tủ, rồi vòng qua chân ghế sofa. Đến khi bà Thủy phát hiện ra thì cuộn len đã biến thành một mạng nhện khổng lồ giăng kín khắp phòng khách. Bà Thủy hớt hải đứng dậy: “Ấy chết, Thiên ơi, đứng lại con!”.

​Nhưng càng gọi, Thiên càng bò nhanh hơn, tiếng cười “khục khục” giòn tan vang lên khắp nhà. Bà ngoại tuổi đã cao, chạy theo gỡ len đến đứt cả hơi, cuối cùng bà bị vấp vào chính sợi len mình đan, ngồi bệt xuống sàn thở dốc nhìn cháu ngoại đang bò mất hút vào phòng ngủ.
​
​Ông Trần – vốn dĩ là người nghiêm nghị, thích chơi cây cảnh và thưởng trà – cũng không thoát khỏi tầm ngắm của cháu nội. Ông đang tỉ mẩn dùng kéo tỉa tót cho chậu tùng La Hán quý giá thì Minh Thiên bò tới.

​Thấy ông nội đang bận rộn, Thiên lặng lẽ bò ra phía sau, túm lấy một vốc đất trong chậu cây cảnh bên cạnh rồi cho thẳng vào miệng. Ông Trần quay lại, thấy cháu đang nhai “rau ráu” nắm đất thì mặt mày cắt không còn giọt máu.

​”Trời ơi, bỏ ra! Không được ăn đất con ơi!”. Ông Trần quẳng cả chiếc kéo quý, cuống cuồng chạy lại, dùng ngón tay khéo léo móc đất ra khỏi miệng cháu.

Minh Thiên bị mất món ngon liền òa lên khóc nức nở, khiến ông Trần vừa xót vừa sợ, phải bế cháu đi vòng quanh sân vườn cả tiếng đồng hồ mới dỗ dành được.

​Cuối cùng là ông Phạm, người luôn mang theo một túi nhỏ đựng các loại thuốc bổ và dầu gió. Ông đang ngồi ở ghế bành, định lấy lọ dầu ra xoa bóp đôi chân già nua thì Minh Thiên bò đến tấn công chiếc túi.

​Chỉ trong nháy mắt, cậu bé đã lôi hết các vỉ thuốc ra, xé vỏ và bắt đầu tung tóe khắp sàn nhà như tung hoa cưới.

Ông Phạm hoảng hốt: “Thiên, cái này không chơi được! Độc lắm con!”. Ông lồm cồm bò xuống sàn để nhặt lại từng viên thuốc, nhưng Thiên lại tưởng ông đang chơi trò mèo vờn chuột với mình. Cậu bé vừa bò vừa dùng tay gạt hết đống thuốc vào gầm tủ lạnh khiến ông Phạm phải nằm bò ra sàn, thọc tay vào gầm tủ tối om để tìm kiếm, miệng không ngừng than vãn: “Cái thằng bé này, con quậy hơn cả ba con hồi nhỏ nữa!”.
​
​Đứng ở hành lang nhìn xuống, Minh Hoàng chỉ biết ôm bụng cười đến chảy nước mắt. Cả đại gia đình họ Trần và họ Phạm – những người vốn dĩ lẫy lừng trên thương trường hay uy nghiêm trong dòng họ – giờ đây đều tơi tả vì một đứa bé chưa đầy một tuổi.

​Bình bế Thiên lên, thở hổn hển nói với Hoàng.

Em xem, con em đấy! Anh đi đàm phán với 10 đối tác Nhật còn không mệt bằng trông nó bò 10 phút.

​Bà Dung và bà Thủy vừa lau sữa chua vừa gỡ len, đồng thanh.

Thôi, quậy thế này là khỏe mạnh, sau này chắc chắn là thông minh lắm đây.

​Minh Thiên nằm trong vòng tay ba Bình, đôi mắt to tròn chớp chớp vẻ vô tội, rồi bất ngờ cậu bé thơm một cái rõ kêu vào má Bình khiến mọi bực bội, mệt mỏi của cả nhà đều tan biến hết sạch. Hóa ra, dù có mệt đến không thở ra hơi, dù có bị phá hỏng cả máy móc hay cây cảnh, thì tiếng cười và những trò quậy phá của Thiên chính là thứ sức sống mãnh liệt nhất, gắn kết mọi thành viên trong gia đình lại với nhau.

_

​Nắng chiều nhuộm vàng cả một góc biệt thự họ Trần, rớt trên thảm cỏ xanh mướt nơi Minh Thiên đang say sưa với công trình vĩ đại của mình.

Cậu nhóc giờ đây đã biết đi chập chững, cái dáng đi lẫm đẫm như chú vịt nhỏ, hai cánh tay bụ bẫm giang rộng để giữ thăng bằng.

​Phía sau, Thế Bình và Minh Hoàng ngồi trên chiếc xích đu gỗ, mỉm cười nhìn con trai đang bày trò nghịch ngợm.

​Cậu nhóc không chỉ thông minh mà còn nghịch ngợm đến mức khiến người ta dở khóc dở cười. Khoảnh khắc vừa rồi, Thiên vừa mới tìm thấy chiếc vòi xịt nước tưới cây mà ông nội quên chưa tắt hẳn. Với đôi mắt sáng rực như phát hiện ra lục địa mới, Thiên túm lấy vòi nước và bắt đầu… tưới.

​Xoẹt!

​Luồng nước bắn tung tóe, không chỉ tưới cho đám hoa hồng quý tộc của bà Dung mà còn tưới thẳng vào bộ vest đắt tiền của ba Bình khi anh vừa chạy lại định ngăn cản. Thiên cười nắc nẻ, hàm răng sún lộ ra trông cực kỳ lém lỉnh. Bình đứng hình trong làn nước mát lạnh, bộ dạng Tổng giám đốc uy nghiêm biến mất sạch sẽ, thay vào đó là hình ảnh một ông bố ướt sũng đang
bất lực nhìn con.

​Chưa dừng lại ở đó, buổi tối hôm ấy khi cả nhà đang dùng bữa, Thiên lại biểu diễn tài năng “phối màu” đỉnh cao. Cậu nhóc dùng thìa múc súp bí đỏ dặm lên mặt mình, rồi bôi lên cả cánh tay trắng ngần của mẹ Hoàng.
​
Baba… đẹp! – Thiên bập bẹ, bàn tay dính đầy súp vỗ bành bạch vào má Hoàng.

​Hoàng chỉ biết nhìn Bình cầu cứu, trong khi hai bà nội ngoại thì cười ngất vì độ sáng tạo của cháu đích tôn.

Thiên chính là một cơn lốc nhỏ, đi đến đâu là tiếng cười và sự xáo trộn theo đến đó. Nhưng kỳ lạ thay, sau mỗi lần phá phách, cậu nhóc lại chạy đến ôm chân cha Bình, dụi cái đầu thơm mùi sữa vào lòng anh rồi thầm thì: “Cha ơi… thương”. Chỉ một câu nói ấy thôi, bao nhiêu mệt mỏi hay bực dọc của Bình đều tan biến vào hư không.

​Khi màn đêm buông xuống, sự náo nhiệt của Minh Thiên cuối cùng cũng khép lại. Cậu nhóc đã ngủ say trong nôi, đôi môi nhỏ xinh thỉnh thoảng lại mấp máy như đang mơ về những cuộc phiêu lưu mới.

​Thế Bình bước vào phòng ngủ, anh vừa tắm xong, mái tóc còn hơi ẩm và bờ vai rộng lớn lộ ra sau lớp áo choàng tắm. Anh tiến lại gần giường, nơi Minh Hoàng đang ngồi tựa lưng đọc sách dưới ánh đèn vàng dịu nhẹ.
Ánh đèn hắt lên gương mặt thanh tú của Hoàng, làm nổi bật vẻ đẹp mặn mà, chín chắn của một người đã trải qua thiên chức vĩ đại.

​Bình ngồi xuống cạnh vợ, vòng tay ôm lấy eo Hoàng từ phía sau, cằm tựa lên vai anh.

Thiên ngủ rồi à em? – Bình thì thầm, hơi thở ấm nóng phả vào tai khiến Hoàng rùng mình nhẹ.
​
Dạ, nhóc con quậy cả ngày, vừa đặt xuống là đi vào giấc ngay. Anh xem, hôm nay anh bị nó tưới cho một trận, có lạnh không? – Hoàng đóng sách lại, xoay người lại đối diện với Bình, tay khẽ vuốt ve gương mặt cương nghị của chồng.

​Bình mỉm cười, nắm lấy bàn tay Hoàng rồi đặt một nụ hôn sâu vào lòng bàn tay ấy.

Có em và con ở đây, anh lúc nào cũng thấy ấm áp. Hoàng này, cảm ơn em vì tất cả. Vì đã không bỏ cuộc, vì đã mang Thiên đến với cuộc đời anh, và vì đã luôn ở bên cạnh một kẻ từng tàn phế như anh.

​Hoàng tựa đầu vào lồng ngực vững chãi của Bình, lắng nghe nhịp tim đều đặn của anh.

Em cũng cảm ơn anh. Vì đã đứng dậy, vì đã bảo vệ mẹ con em, và vì đã yêu em nhiều đến thế.

​Không gian yên tĩnh đến mức họ có thể nghe thấy tiếng gió rì rào ngoài ban công và tiếng thở đều đặn của Thiên trong nôi. Một cảm giác viên mãn bao trùm lấy cả hai. Họ đã đi qua những ngày giông bão, từ một bản hợp đồng khô khan đến một tình yêu sâu đậm, từ đôi chân tê liệt đến những bước đi hiên ngang, và giờ đây là một gia đình vẹn tròn.
​
​Bình nhìn sâu vào đôi mắt long lanh của Hoàng. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo, trông Hoàng quyến rũ đến lạ lùng. Sự mặn mà của người đàn ông đã làm mẹ, cộng với vẻ ngây thơ vốn có tạo nên một sức hút mãnh liệt mà Bình không bao giờ cưỡng lại được. Anh bắt đầu di chuyển nụ hôn từ tay lên cánh tay, rồi đến bờ vai và dừng lại ở hõm cổ của vợ.

​Bàn tay Bình không tự chủ được mà luồn vào bên trong vạt áo của Hoàng, vuốt ve làn da mềm mại đã từng mang nặng đẻ đau vì anh. Hoàng khẽ rên rỉ, hai tay ôm chặt lấy cổ Bình, hơi thở bắt đầu trở nên dồn dập.
​
Bình… con đang ngủ… – Hoàng lí nhí, nhưng cơ thể anh lại chủ động rướn về phía trước để đón nhận sự đụng chạm của chồng.

​Bình khẽ nhếch môi, nụ cười đầy tà mị và chứa chan dục vọng. Anh bế bổng Hoàng lên, tiến về phía chiếc giường rộng lớn, nơi tình yêu của họ đã từng đơm hoa kết trái. Anh đặt Hoàng xuống nệm êm, che chắn cho anh dưới thân hình to lớn của mình.

​Bình ghé sát tai Hoàng, giọng nói khàn đặc, trầm đục đầy tính chiếm hữu, nhưng lại mang theo tất cả sự sủng ái dành cho người vợ yêu quý.

​Vợ à… con ngủ ngoan rồi. Để anh bù đắp cho những ngày anh phải nhịn vì lo cho sức khỏe của em nhé.”

​Hoàng đỏ mặt, đôi mắt ngấn nước nhìn Bình đầy tình tứ. Anh không nói gì, chỉ chủ động kéo cổ áo của Bình xuống, thay cho một lời đồng ý thầm kín. Bình nhìn vợ, ánh mắt đỏ hoe vì khao khát, anh thầm thì một câu nói trần trụi nhưng chứa đựng cả bầu trời tình yêu.

​Bầu không khí bỗng chốc trở nên đặc quánh khi Bình xoay người lại, đôi mắt anh rực lên một tia nhìn thâm trầm, xoáy sâu vào tâm trí người đối diện. Anh đưa tay nâng cằm Hoàng lên, ngón cái khẽ miết qua làn môi mềm mại của vợ, rồi cất giọng trầm thấp.

​Hoàng, anh hỏi thật nhé… Bao nhiêu năm qua, từ lúc anh còn ngồi trên xe lăn cho đến khi anh đứng vững như thế này… Trong mắt em, anh thực sự là gì?

​Hoàng nhìn thẳng vào đôi mắt đang bùng cháy dục vọng và sự chiếm hữu của chồng. Một thoáng tinh nghịch hiện lên trong đáy mắt, cậu không hề né tránh, trái lại còn nhếch môi cười nhẹ. Khí chất của người đã làm mẹ, cộng với sự nuông chiều thái quá của Bình suốt thời gian qua khiến Hoàng trở nên gan lì lạ thường. Cậu ghé sát tai Bình, hơi thở thơm mát phả vào làn da anh, thốt ra vài chữ nhẹ tênh nhưng đầy sức nặng.

​Là một kẻ tàn phế.

​Bình khựng lại. Đôi lông mày rậm nhíu chặt vào nhau, tạo thành một đường lằn sâu trên trán. Anh như không tin vào tai mình, lặp lại bằng tông giọng trầm xuống một quãng, chứa đựng sự đe dọa đầy nguy hiểm.

​Em nói cái gì? Anh là kẻ tàn phế trong mắt em sao?

​Hoàng vẫn thản nhiên, ánh mắt đầy vẻ thách thức.

Chẳng phải sao? Lúc nào anh cũng bắt em bế, tối nào cũng rên rỉ đau chân để em phải phục vụ… Không tàn phế thì là gì

​Bình khẽ cười khẩy, một nụ cười khiến người ta phải rùng mình. Anh buông cằm Hoàng ra, đứng bật dậy, toàn bộ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo choàng tắm mỏng manh như đang gồng lên. Khí chất của một vị Tổng giám đốc quyền lực thường ngày đã biến mất, thay vào đó là bản năng của một con thú săn mồi vừa bị kích động.
​
Được… Giỏi lắm. Để thằng tàn phế này cho em biết thế nào là lễ độ!

​Dứt lời, không đợi Hoàng kịp phản ứng, Bình lao tới như một cơn lốc.

​Xoẹt!

​Tiếng vải bị xé toạc vang lên khô khốc giữa đêm vắng. Chiếc áo ngủ bằng lụa đắt tiền trên người Hoàng bị bàn tay thô bạo của Bình xé tan tành, rơi lả tả xuống sàn nhà như những cánh hoa tàn. Hoàng thốt lên một tiếng kinh ngạc, cả cơ thể trần trụi dưới ánh đèn đột ngột bị phơi bày. Làn da trắng ngần, mịn màng của cậu run rẩy dưới cái nhìn rực lửa của Bình.

​Bình đè nghiến Hoàng xuống nệm, hai tay khóa chặt hai cổ tay của cậu trên đầu. Anh cúi xuống, hơi thở dồn dập và nóng bỏng phả thẳng vào mặt Hoàng.
​
Hôm nay anh sẽ cho em thấy, đôi chân này không chỉ dùng để đi, mà còn dùng để khóa chặt em lại. Đôi tay này không chỉ để ký hợp đồng, mà là để khiến em không thể thốt nên lời!

​Bình bắt đầu những nụ hôn mang tính chất trừng phạt. Anh không nhẹ nhàng như mọi khi, mà thay vào đó là sự thô bạo đầy khoái cảm. Anh cắn nhẹ lên vành tai Hoàng, lên bờ vai thon thả, để lại những dấu vết đỏ thẫm như một lời khẳng định chủ quyền.

​Hoàng vừa hoảng sợ nhưng cũng vừa cảm thấy một luồng điện xẹt qua xương sống. Dục vọng của Bình hôm nay quá lớn, nó lấn át tất cả, khiến cậu cảm thấy mình thật nhỏ bé và yếu ớt trong vòng tay anh. Những lời thách thức ban nãy giờ đây tan biến hết, chỉ còn lại những tiếng rên rỉ vụn vặt trốn chạy khỏi kẽ môi.
​
Anh… Bình… nhẹ… nhẹ chút… – Hoàng lấp bắp, hai chân vô thức quấn lấy hông Bình như một phản xạ tự nhiên.
​
Muộn rồi vợ ạ! – Bình gầm nhẹ trong cổ họng, đôi bàn tay gân guốc bắt đầu di chuyển xuống những vùng nhạy cảm nhất, khơi dậy ngọn lửa tình đang cháy âm ỉ bên trong cả hai.
​
​Dưới sự dẫn dắt đầy mãnh liệt và có phần điên rồ của Bình, căn phòng trở nên nóng hơn bao giờ hết. Tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc nồng nàn quyện vào nhau tạo nên một bản nhạc đầy nhục dục. Bình không cho Hoàng bất kỳ giây phút nào để nghỉ ngơi.

Anh lật người cậu lại, rồi lại đè xuống, mỗi động tác đều dứt khoát và đầy uy lực, chứng minh cho Hoàng thấy rằng cái danh xưng “tàn phế” mà cậu vừa thốt ra là một sai lầm chết người.

​Minh Hoàng khóc không thành tiếng, nước mắt sinh lý trào ra vì khoái cảm quá độ. Cậu nhận ra rằng, khi người đàn ông này thực sự nổi giận trong tình ái, đó là một cơn bão mà cậu không bao giờ có thể chống đỡ nổi.

​Giữa những nhịp đẩy mãnh liệt khiến chiếc giường gỗ sồi cũng phải rung lên theo từng hồi, Bình ghé sát vào tai Hoàng, giọng nói khàn đặc, chứa đựng toàn bộ danh dự và tình yêu cuồng dại của mình. Anh gằn từng chữ như một lời thề độc.

​Vợ à… Em gan lắm. Tối nay anh không đụ nát em thì anh không tên Trần Thế Bình!

_____Hết_____

Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 18 13 Tháng 3, 2026
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
con re cua ba
Con Rể Của Ba
Chương 44 24 Tháng 2, 2026
Chương 43 24 Tháng 2, 2026

Comments for chapter "Chương 10"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz