Khung cửa sổ phòng Bình nhỏ, chỉ vừa đủ để đón lấy một vệt nắng hanh vàng của buổi chiều tà, nhưng đối với anh, đó là cả một thế giới. Bình ngồi đó, bất động trên chiếc xe lăn còn thơm mùi kim loại mới, nhưng tâm hồn anh dường như đã kẹt lại ở một khoảnh khắc của quá khứ – cái khoảnh khắc mà tiếng phanh xe rít lên chói tai và bóng tối sụp xuống.
Đôi mắt Bình nhìn ra ngoài, nhưng thực chất không thấy gì cả. Chúng đục ngầu, không phải vì bệnh lý về nhãn khoa, mà vì cái thần sắc, cái nhựa sống đã bị rút cạn. Trước đây, đó là đôi mắt sáng rực mỗi khi anh kể về những cung đường phượt, về những dự án dang dở. Còn giờ đây, chúng chỉ là hai hố sâu tĩnh lặng, phản chiếu sự vô định.
Sau tai nạn kinh hoàng ấy, Bình mất đi đôi chân. Nói chính xác hơn, đôi chân vẫn còn đó, nhưng chúng đã trở thành hai vật thể xa lạ, không còn nghe theo sự điều khiển của bộ não. Mọi dây thần kinh kết nối anh với mặt đất đã bị đứt gãy. Sự thật ấy nghiệt ngã đến mức, đôi khi Bình ước thà mình đừng tỉnh dậy sau ca phẫu thuật kéo dài mười tiếng đồng hồ đó.
Nhìn qua cửa sổ, Bình thấy những đứa trẻ trong xóm đang đá bóng. Tiếng cười đùa, tiếng bước chân thình thịch nện xuống mặt đường nhựa như những nhát búa gõ vào lòng anh. Bình từng là một tiền đạo khét tiếng trong đội bóng phong trào của công ty. Anh nhớ cảm giác gió lướt qua mang tai khi chạy, nhớ sự rung động của bắp chân khi tung một cú sút.
Giờ đây, ngay cả việc tự mình di chuyển từ giường sang xe lăn cũng là một cuộc chiến tiêu tốn hết sức tàn lực.
Cảm giác đôi chân nhẹ bẫng nhưng lại nặng nề như chì khi muốn nhấc lên.
Ánh mắt ái ngại của mẹ mỗi khi giúp anh vệ sinh cá nhân.
Những lời thăm hỏi “cố gắng lên” từ bạn bè mà với Bình, chúng chỉ như muối xát vào vết thương.
Bình ghét sự thương hại nhất. Nó nhắc nhở anh rằng anh đã trở thành một phế nhân trong mắt xã hội.
Căn phòng vốn là nơi anh trở về để nghỉ ngơi sau những ngày làm việc mệt mỏi, nay trở thành một chiếc lồng kính. Mọi vật dụng trong phòng đều được hạ thấp xuống để vừa tầm tay của một người ngồi xe lăn. Mỗi lần nhìn thấy những chiếc kệ cao mà mình không bao giờ với tới được nữa, Bình lại cảm thấy một cơn sóng u uất trào dâng.
Anh nhìn đôi bàn tay mình – những ngón tay gầy guộc, xanh xao vì thiếu nắng. Chúng là thứ duy nhất còn hoạt động, nhưng để làm gì khi tâm trí anh đã từ chối vận hành?
”Người ta nói thời gian sẽ chữa lành tất cả, nhưng với Bình, thời gian chỉ là một chiếc thước đo dài dằng dặc của sự cô độc.”
Có những đêm, Bình giật mình tỉnh giấc vì một giấc mơ. Trong mơ, anh vẫn đang chạy bộ trên bãi biển, cát mịn luồn qua kẽ chân, mát rượi. Anh tỉnh dậy, định vươn người bước xuống giường thì thực tế ập đến như một gáo nước lạnh. Đôi chân lạnh ngắt, vô cảm. Anh nằm đó, nhìn trần nhà cho đến khi ánh sáng đầu ngày len lỏi qua khe cửa, nhận ra rằng địa ngục không phải là một nơi chốn, mà là sự tỉnh táo trong một cơ thể không còn vẹn nguyên.
Nỗi đau lớn nhất không phải là nỗi đau thể xác. Những vết sẹo trên da thịt đã mờ đi, nhưng vết sẹo trong tâm hồn thì ngày càng lở loét. Bình trở nên ít nói hẳn. Anh sợ phải giao tiếp, sợ phải nhìn vào mắt người khác vì anh thấy trong đó sự phản chiếu của chính mình, một kẻ thất bại trước số phận.
Chiều nay, nắng nhạt dần, chuyển sang màu tím sẫm của hoàng hôn. Bình vẫn ngồi đó. Chiếc bóng của anh trải dài trên sàn nhà, cong queo và cô độc. Anh không bật đèn. Anh muốn tan hòa vào bóng tối, nơi mà đôi mắt đục ngầu của anh không phải chứng kiến sự rực rỡ của thế giới bên ngoài, một thế giới vốn dĩ từng thuộc về anh, nhưng giờ đã đóng sầm cửa lại.
Tai nạn ấy không chỉ lấy đi khả năng đi lại của Bình. Nó lấy đi cả sự tự tin, lòng tự trọng và cả những ước mơ xanh thẳm của một chàng trai tuổi ba mươi. Mỗi nhịp thở của anh giờ đây đều mang nặng sự mệt mỏi. Anh nhìn ra cửa sổ, chờ đợi một điều gì đó mà chính anh cũng không rõ, có lẽ là một phép màu, hoặc đơn giản chỉ là chờ cho ngày dài này kết thúc.
Bình cần một điểm tựa để tìm lại ánh sáng trong đôi mắt ấy, nhưng lúc này, thế giới của anh chỉ gói gọn trong một cái nhìn xa xăm và đục ngầu qua khung cửa sổ nhỏ.
Tiếng gõ cửa “cộc… cộc…” khô khốc vang lên, phá tan bầu không khí đặc quánh như nhựa đường trong căn phòng. Bình không quay đầu lại, đôi mắt đục ngầu vẫn dính chặt vào khoảng không vô định ngoài cửa sổ.
Anh biết đó là ai. Chỉ có mẹ anh – bà Dung – mới kiên trì gõ cửa vào đúng khung giờ này mỗi ngày, dù chưa bao giờ nhận được một lời đáp lại từ phía bên kia cánh cửa.
Cánh cửa gỗ khẽ rít lên một tiếng khô khốc. Bà Dung bước vào, dáng người nhỏ bé và khắc khổ hiện ra trong ánh sáng lờ mờ. Bà không bật đèn, có lẽ vì bà biết con trai mình giờ đây sợ ánh sáng, hoặc sợ phải đối diện với thực tại rõ ràng. Bà đặt khay cơm xuống chiếc bàn gỗ kê sát giường của Bình.
Tiếng bát đĩa chạm nhau khua lách cách, nghe chói tai một cách lạ thường trong sự im lặng đến đáng sợ này.
Bà Dung đứng đó một lúc, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy vuốt lại vạt áo cho phẳng. Bà nhìn vào cái lưng rộng nhưng gầy rộc của con trai, miệng mấp máy như muốn nói điều gì đó, một lời an ủi, một câu hỏi han, hay đơn giản chỉ là gọi tên anh. Nhưng rồi, bà lại nuốt ngược những lời đó vào trong. Suốt ba tháng qua, bà đã học được rằng mọi lời nói lúc này đều là vô nghĩa, thậm chí là một sự xúc phạm đối với nỗi đau của Bình. Bà lặng lẽ quay người bước ra ngoài, tiếng bước chân nhẹ bẫng và tiếng khép cửa dè dặt như sợ làm kinh động đến một linh hồn đang vỡ vụn.
Ngay khi tiếng chốt cửa vừa “tạch” một nhẹ, Bình khẽ cử động. Đó không phải là sự cử động của một người đang đói và muốn dùng bữa. Đó là một chuyển động đầy dồn nén. Anh quay xe lăn lại, nhìn vào khay cơm trên bàn.
Hôm nay bà Dung nấu món thịt kho tàu và canh chua – những món anh từng thích nhất. Khói nóng từ bát canh bốc lên, mang theo mùi thơm của hành lá và ngò gai, nhưng đối với Bình, đó là mùi vị của sự thương hại.
Anh nhìn những hạt gạo trắng ngần, nhìn miếng thịt được thái vuông vức, đều đặn. Anh tưởng tượng ra cảnh mẹ mình đã phải cặm cụi dưới bếp cả tiếng đồng hồ, vừa nấu vừa quẹt nước mắt.
Chính hình ảnh đó làm anh phát điên.
Anh không cần sự chăm sóc này. Anh không cần sự hy sinh của bà để nhắc nhở anh rằng anh là một kẻ tàn phế, một gánh nặng không hơn không kém. Sự tồn tại của khay cơm này, sự chăm chút tỉ mỉ này chính là bằng chứng xác thực nhất cho việc anh đã mất đi khả năng tự chăm lo cho bản thân.
Bình nghiến răng, cơ hàm bạnh ra. Đôi mắt đục ngầu bỗng rực lên một tia sáng tàn khốc của sự phẫn uất. Anh vươn cánh tay gầy guộc, gân xanh nổi lên chằng chịt, chộp lấy khay cơm.
Anh không ăn. Anh không muốn nuốt vào lòng sự tử tế của bất kỳ ai khi chính anh còn không thể tha thứ cho bản thân mình.
Bình đẩy mạnh xe lăn về phía cửa sổ. Khung cửa sổ mà anh vẫn hay ngồi nhìn ra mỗi ngày giờ đây trở thành một cái hố rác cho sự tự trọng của anh. Với một động tác dứt khoát và tàn nhẫn, Bình thẳng tay nghiêng khay cơm ra ngoài.
Những hạt cơm trắng tung tóe vào không trung, rơi xuống thảm cỏ úa màu bên dưới như những giọt nước mắt khô.
Miếng thịt kho va vào bậu cửa, để lại một vết dầu mỡ nhầy nhụa trước khi rơi mất hút.
Bát canh chua đổ xuống, nước canh bắn tung tóe lên cánh cửa sổ, chảy dài thành từng vệt như những vết sẹo mới.
Cái bát sứ va vào hòn đá dưới đất, vỡ tan tành. Tiếng vỡ vụn đó khiến Bình cảm thấy dễ chịu một cách kỳ lạ. Anh ném cả chiếc khay nhựa xuống sau cùng. Nó không vỡ, chỉ nảy lên một cái rồi nằm im lìm trong bóng tối.
Bình thở dốc. Lồng ngực anh phập phồng sau một hành động tốn sức. Anh nhìn cái bàn trống trơn, rồi nhìn những vết mỡ còn dính lại trên bậu cửa sổ.
”Ăn để làm gì? Để sống tiếp sao? Để tiếp tục ngồi trên chiếc xe chết tiệt này và nhìn mẹ già đi vì kiệt sức sao?” Những câu hỏi gào thét trong đầu anh.
Anh tự hỏi liệu mẹ anh có nghe thấy tiếng bát vỡ không. Có lẽ là có. Nhưng bà sẽ không vào đâu. Bà sẽ lại khóc thầm trong góc bếp, rồi sáng mai bà lại mang vào một khay cơm khác, với một sự kiên nhẫn còn tàn nhẫn hơn cả sự giận dữ của anh.
Bình ghét sự kiên nhẫn đó. Anh muốn bà mắng anh, muốn bà đuổi anh ra khỏi nhà, muốn bà từ bỏ anh để anh có thể đường hoàng mà kết thúc sự tồn tại vô nghĩa này. Nhưng bà Dung vẫn cứ bao dung, vẫn cứ lặng lẽ, và sự bao dung đó giống như một sợi dây thừng siết chặt lấy cổ họng anh mỗi ngày.
Bình quay xe trở lại vị trí cũ, quay lưng lại với cái bàn trống. Ngoài kia, bóng đêm đã sụp xuống hoàn toàn.
Gió lạnh tràn vào từ khung cửa sổ vừa bị anh làm bẩn. Mùi thức ăn vẫn còn vương lại, trộn lẫn với mùi đất ẩm và mùi của sự mục rữa trong tâm hồn.
Đôi mắt anh lại trở về trạng thái đục ngầu, vô hồn. Anh không cảm thấy đói, chỉ cảm thấy một sự rỗng tuếch lạnh lẽo nơi đáy lòng. Anh đã vứt bỏ bữa tối, vứt bỏ công sức của mẹ, và thực chất, anh đang cố gắng vứt bỏ chính bản thân mình qua khung cửa sổ đó.
Dưới sân, những mảnh bát vỡ lấp lánh dưới ánh đèn đường xa xa, như những mảnh đời vụn vặt không cách nào hàn gắn lại được. Bình nhắm mắt lại, nhưng anh không ngủ. Anh chỉ đang đợi. Đợi cho đến khi sự im lặng nuốt chửng hoàn toàn căn phòng này, nuốt chửng cả hơi thở yếu ớt của một người đàn ông đã chết từ bên trong.
Hành động của Bình là một tiếng kêu cứu bị bóp nghẹt, một sự phản kháng đầy bất lực trước số phận.
Dưới lầu, không khí trong căn phòng khách rộng lớn nhà ông Trần không hề dễ thở hơn tầng trên là bao. Nó đặc quánh sự căng thẳng, mùi thuốc lá nồng nặc trộn lẫn với mùi trà quạnh đắng đã nguội ngắt từ lâu.
Ông Trần ngồi trên chiếc sofa bọc da
sang trọng, dáng vẻ bệ vệ nhưng gương mặt hằn lên những nếp gấp của sự khắc nghiệt. Trên tay ông là tờ báo kinh tế vừa được phát hành sáng nay, nhưng những dòng chữ về chỉ số chứng khoán hay biểu đồ tăng trưởng đều trở nên nhòe nhoẹt. Ông không đọc, ông chỉ đang dùng tờ báo như một tấm bình phong để che đậy cơn bão lòng đang cuộn xoáy.
Khi tiếng bát đĩa vỡ vụn vang lên từ phía sân sau – ngay dưới cửa sổ phòng Bình – ông Trần không hề giật mình.
Ông chỉ siết chặt tay làm tờ báo nhăn nhúm lại. Đó không phải lần đầu tiên ông nghe thấy âm thanh đó trong tuần này.
Bà Dung bước xuống cầu thang, bước chân chậm chạp như người vừa đi qua một bãi chiến trường. Bà đứng lặng ở bậc thềm cuối cùng, đôi vai gầy rung lên bần bật. Khay nhựa trên tay bà trống không, nhưng cái cách bà cầm nó giống như đang ôm một gánh nặng ngàn cân.
Ông Trần không ngước lên, giọng ông trầm và lạnh lẽo như băng.
Nó lại không ăn à?
Câu hỏi ngắn gọn nhưng chứa đựng một sự kiên nhẫn đã đi đến giới hạn cuối cùng. Bà Dung không trả lời ngay.
Bà đứng đó, nhìn vào cái lưng rộng của chồng, rồi bỗng nhiên một tiếng nấc cụt kẹt lại nơi cổ họng phát ra thành tiếng khóc nghẹn ngào. Bà khẽ gật đầu, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên đôi gò má nhăn nheo.
Bà không chỉ đau vì con trai tuyệt thực, mà còn đau vì sự bất lực của một người mẹ khi thấy đứa con mình dứt ruột đẻ ra đang tự hủy hoại bản thân từng ngày.
Sự xác nhận của bà Dung như một mồi lửa ném vào kho xăng. Ông Trần vứt mạnh tờ báo xuống bàn trà, đứng phắt dậy. Gương mặt ông đỏ gay vì giận dữ, những mạch máu trên thái dương nổi rõ.
Khốn kiếp! Nó định làm mình làm mẩy đến bao giờ nữa? Ông gầm lên, giọng vang động cả căn phòng. Cơm bưng nước rót đến tận miệng mà nó còn đổ đi? Nó tưởng chỉ có mình nó đau thôi sao?
Bà Dung hoảng hốt chạy lại, định nắm lấy tay chồng nhưng ông đã gạt phắt ra. Ông Trần bắt đầu đi lại quanh phòng như một con thú bị nhốt trong lồng. Sự tức giận của ông không chỉ dành cho Bình, mà còn là sự căm phẫn đối với cái số phận trớ trêu đã biến đứa con trai niềm tự hào của ông thành một khối u uất trên tầng hai.
Tui làm lụng cả đời, xây dựng cái cơ ngơi này để cho ai? Để cho một thằng nằm chờ chết à? Ông chỉ tay lên trần nhà, nơi phòng của Bình. Nếu nó đã muốn chết đến thế, nếu nó coi sự chăm sóc của bà là rác rưởi, thì để tui! Tui lên đó tiễn nó đi một đoạn cho khuất mắt! Thà là chết một lần cho xong, còn hơn để nó hành hạ cả cái nhà này sống dở chết dở thế này!
Ông Trần hùng hổ tiến về phía cầu thang. Từng bước chân của ông nặng nề, dứt khoát như muốn đạp nát mọi sự nhẫn nhịn cuối cùng. Nhìn dáng vẻ hung dữ của chồng, bà Dung hoảng loạn thật sự. Bà biết chồng mình là người nói được làm được, và trong cơn nóng giận tột cùng, ông có thể làm ra những điều khiến cả gia đình phải hối hận cả đời.
Bà lao đến, ôm chặt lấy thắt lưng ông Trần từ phía sau. Bà dùng hết sức bình sinh của một người phụ nữ gầy yếu để níu giữ gã khổng lồ đang điên tiết.
Đừng ông! Tui xin ông! Bà khóc thét lên, tiếng nói lạc đi vì sợ hãi. Đừng lên đó, nó đang hoảng loạn, nó không biết mình đang làm gì đâu!
Buông tui ra! Ông Trần quát, cố đẩy tay bà ra nhưng bà Dung càng ôm chặt hơn, cả người bà đổ rạp xuống, quỳ rạp dưới chân ông nhưng đôi tay vẫn không buông rời.
Ông giết nó thì ông giết luôn cả tui đi! Con mình nó đau một, mình đau mười. Nó mất đôi chân, nó mất tất cả rồi ông ơi! Nó đổ cơm là vì nó nhục nhã, nó thấy mình vô dụng chứ không phải nó ghét bỏ gì vợ chồng mình đâu. Xin ông… cho nó thêm thời gian…
Bà Dung gục đầu vào chân ông Trần, tiếng khóc nỉ non như tiếng xé vải trong không gian tĩnh mịch. Sự cương quyết của ông Trần khựng lại. Đôi bàn tay đang nắm chặt của ông khẽ run lên. Ông nhìn xuống đỉnh đầu bạc trắng của vợ, rồi nhìn lên phía cầu thang tối om dẫn đến căn phòng của Bình.
Trong căn nhà này, có hai người đàn ông đang đau đớn theo hai cách khác nhau. Một người chọn cách thu mình vào bóng tối và hủy hoại bản thân, một người chọn cách xù lông nhím và dùng sự giận dữ để che lấp đi sự thương cảm đến thắt lòng.
Ông Trần từ từ hạ tay xuống. Cơn giận vẫn còn đó, nhưng nó đã bị nỗi đau xót đè nặng lên. Ông cảm nhận được những giọt nước mắt của bà Dung thấm qua lớp vải quần, nóng hổi và đau đớn. Ông hiểu rằng, nếu ông bước lên căn phòng đó lúc này, ông có thể sẽ bẻ gãy chút ý chí sinh tồn cuối cùng còn sót lại của Bình.
Ông thở hắt ra một hơi dài, nghe như một tiếng rên rỉ của một con mãnh thú đã kiệt sức.
Bà chiều nó quá… rồi bà sẽ giết nó thôi… Ông Trần nói, giọng đã dịu đi nhưng vẫn đầy cay đắng.
Bà Dung không buông tay, bà chỉ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn chồng, cầu xin một sự tha thứ cho đứa con tội nghiệp.
Ở trên lầu, Bình chắc chắn đã nghe thấy tất cả. Anh ngồi đó, trong bóng tối, nghe tiếng cha gầm thét, nghe tiếng mẹ van xin. Một giọt nước mắt hiếm hoi lăn dài từ đôi mắt đục ngầu, rơi xuống đôi bàn tay bất động. Anh là kẻ đã gây ra tất cả những nỗi đau này, nhưng anh lại chẳng thể bước xuống cầu thang để ôm lấy họ, hay đơn giản là để nói một lời xin lỗi.
Căn phòng khách lại rơi vào một sự im lặng khác – sự im lặng của một gia đình đang đứng bên bờ vực của sự đổ vỡ, nơi mà tình yêu thương đôi khi lại được thể hiện bằng những nhát dao cứa vào lòng nhau.
_____
Trong khi bầu không khí tại nhà Bình đang bị bủa vây bởi những đám mây đen của sự tuyệt vọng và những tiếng nấc nghẹn, thì ở một góc khác của thành phố, tại một căn biệt thự xa hoa không kém, một bức tranh hoàn toàn đối lập đang diễn ra. Ánh đèn chùm pha lê tỏa ra thứ ánh sáng ấm áp, bao trùm lên bàn ăn dài bằng gỗ cẩm lai bóng loáng, nơi gia đình Minh Hoàng đang tận hưởng bữa tối.
Khác với sự im lặng đến rợn người trong căn phòng của Bình, không gian ở đây ngập tràn tiếng lách cách của bát đũa và tiếng cười nói không ngớt. Mùi thơm ngào ngạt của những miếng thịt nướng ngũ vị, của bát canh sườn nấu sấu chua thanh và đĩa rau xanh mướt như xua tan đi cái lạnh lẽo của buổi đêm.
Minh Hoàng, một chàng trai trẻ với gương mặt tuấn tú và đôi mắt sáng ngời đầy sức sống, đang cầm bát cơm, hào hứng kể về một trận bóng rổ ở trường. Anh vừa cười vừa miêu tả lại cú ném ba điểm quyết định của mình bằng những cử chỉ tay chân sống động. Hoàng hoàn toàn trái ngược với vẻ ủ rũ của Bình, ở anh toát lên cái vẻ tự tin và phóng khoáng của một người chưa từng phải nếm trải những cú tát nghiệt ngã từ số phận.
Tranh thủ lúc Minh Hoàng đang mải mê khua chân múa tay kể chuyện, ông Phạm – ba của Hoàng, một doanh nhân phong độ với đôi mắt sắc sảo nhưng đầy hóm hỉnh – lặng lẽ đưa đôi đũa về phía đĩa thịt nướng ở giữa bàn. Mục tiêu của ông là miếng thịt nạc vai cháy cạnh, vàng ươm và mọng nước cuối cùng trên đĩa.
Chỉ trong một cái chớp mắt, miếng thịt đã nằm gọn trong bát của ông Phạm. Minh Hoàng đang nói dở câu chuyện, liếc nhìn xuống đĩa thức ăn rồi bỗng khựng lại. Anh tròn mắt, nhìn miếng thịt vàng ngọc đã biến mất, rồi nhìn sang ba mình đang thong thả đưa miếng thịt lên miệng.
A! Ba! Thịt của con mà! Minh Hoàng kêu lên đầy ấm ức, khuôn mặt giả vờ nhăn nhó, càu nhàu như một đứa trẻ bị cướp mất kẹo. Con đã nhắm miếng đó từ lúc mới ngồi xuống bàn rồi, ba chơi ăn gian quá!
Ông Phạm không hề nao núng, ông nhai miếng thịt một cách đầy thưởng thức, vẻ mặt đắc chí hiện rõ trên từng nếp nhăn nơi khóe mắt. Ông cười khà khà, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp phòng ăn.
Muộn thì mất nhé nhóc con! Trên thương trường hay trên bàn ăn cũng vậy thôi, người nhanh tay mới là người được ăn ngon. Kinh nghiệm xương máu đấy, cứ thong dong thế thì đến nước canh cũng không còn đâu.
Minh Hoàng vẫn không chịu thua, anh dẩu môi, định với tay sang bát của ba để đòi công lý nhưng ông Phạm đã khéo léo né tránh, bảo vệ chiến lợi phẩm của mình một cách điệu nghệ.
Ngồi bên cạnh, bà Thủy – mẹ của Hoàng, đang tao nhã dùng khăn giấy lau khóe môi. Chứng kiến màn tranh giành trẻ con của hai người đàn ông quan trọng nhất đời mình, bà không khỏi bật cười thành tiếng. Nụ cười của bà hiền hậu, mang theo sự viên mãn của một người phụ nữ đang nắm giữ chìa khóa của hạnh phúc gia đình.
Thôi nào hai cha con, lớn cả rồi mà cứ như hai đứa trẻ lên ba thế này? Bà Thủy vừa cười vừa gắp thêm một miếng sườn khác đặt vào bát cho Minh Hoàng để dỗ dành. Hoàng này, ăn miếng sườn này đi con, mẹ thấy nó còn ngon hơn miếng thịt kia đấy. Còn ông nữa, cứ thích trêu con thôi.
Minh Hoàng nhận lấy miếng sườn, dù vẫn còn hậm hực đôi chút nhưng rồi cũng nhanh chóng bị món ngon chinh phục. Anh vừa nhai vừa lầm bầm.
Lần sau con sẽ ngồi sát đĩa thịt hơn. Ba đừng hòng thắng được con nữa nhé.
Ông Phạm lại cười, một cái vỗ vai con trai đầy thân tình.
Được, để xem bản lĩnh của con đến đâu. Cứ giữ cái năng lượng đó mà vào trận bóng tới nhé.
Bữa cơm nhà Minh Hoàng tiếp diễn trong sự ấm áp và sự kết nối bền chặt. Họ không chỉ chia sẻ thức ăn, mà còn chia sẻ cả những cảm xúc, những mảnh chuyện nhỏ nhặt của một ngày dài. Ở đây, sự tồn tại của mỗi thành viên là một niềm vui, là động lực để người kia cố gắng.
Nếu nhìn vào khung cảnh này, người ta sẽ thấy một cuộc sống hoàn hảo, nơi mà nỗi đau và sự tàn phế dường như là điều gì đó xa xăm từ một hành tinh khác. Tiếng cười của Minh Hoàng giòn tan, đôi chân anh khỏe mạnh dưới gầm bàn vẫn thỉnh thoảng khua nhịp theo điệu nhạc phát ra từ tivi. Anh không hề biết rằng, chỉ cách đó vài con phố, một người bạn cùng trang lứa đang ngồi trong bóng tối, đổ bỏ cả khay cơm và muốn chấm dứt sự sống vì đôi chân đã vĩnh viễn không còn bước đi được nữa.
Sự xa hoa của ngôi biệt thự này không nằm ở những bức tranh đắt tiền hay bộ đồ sứ cao cấp, mà nằm chính ở sự bình thường mà gia đình Bình đã đánh mất, sự bình thường của việc được ăn một bữa cơm ngon, được giành nhau một miếng thịt nướng và được cười nói mà không phải lo sợ về ngày mai.
Bữa tối kết thúc, Minh Hoàng giúp mẹ thu dọn bát đĩa, vẫn không quên cà khịa ba mình vài câu về vụ miếng thịt. Hạnh phúc đối với họ thật đơn giản, nhưng lại là một giấc mơ xa xỉ đối với những người đang kẹt lại trong hố sâu của định mệnh.
Sau bữa tối rộn ràng tiếng cười, gia đình Minh Hoàng di chuyển ra khu vực phòng sinh hoạt chung. Không gian vẫn ấm cúng với ánh đèn vàng dịu nhẹ, mùi tinh dầu quế thoang thoảng và tiếng tivi đang phát một chương trình ca nhạc nhẹ nhàng. Bà Thủy khéo léo gọt từng miếng lê mọng nước, đặt vào chiếc đĩa sứ trắng ngần, trong khi Minh Hoàng đang lười biếng tựa lưng vào gối tựa, vừa bấm điện thoại vừa thỉnh thoảng nhón một miếng trái cây bỏ vào miệng.
Ông Phạm cầm điều khiển tivi, nhưng dường như tâm trí ông không đặt vào những giai điệu trên màn hình. Ông chậm rãi nhấp một ngụm trà đậm đặc, làn khói mỏng bốc lên che mờ đi ánh nhìn suy tư của một người đàn ông dạn dày sương gió.
Ông Phạm hắng giọng, đặt tách trà xuống bàn bằng một tiếng “cộp” nhẹ, âm thanh tuy nhỏ nhưng đủ để Minh Hoàng ngước mắt lên khỏi màn hình điện thoại.
Ờ, Hoàng này… Con có biết thằng Bình, con trai của ông Trần bên tập đoàn xây dựng không?
Minh Hoàng hơi ngẩn người. Cái tên “Bình” nghe vừa lạ vừa quen. Anh nhíu mày, lục tìm trong trí nhớ những dữ liệu rời rạc về các thiếu gia cùng thế hệ trong giới kinh doanh mà ba anh thường nhắc tới.
Thằng Bình… à, anh Bình lớn hơn con vài tuổi đúng không ba? Hoàng ngừng một chút rồi tiếp tục – Con chưa gặp trực tiếp bao giờ, nhưng hình như con có thấy anh ta trên báo vài lần. Nhớ không nhầm thì mấy năm trước anh ấy còn được lên trang bìa tạp chí doanh nhân trẻ vì mấy dự án khởi nghiệp sáng tạo gì đó. Trông cũng tài năng và phong độ lắm. Sao vậy ba? Tự nhiên ba lại nhắc đến anh ấy?
Vẻ mặt đắc chí khi giành miếng thịt nướng lúc nãy của ông Phạm hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự trầm mặc đến lạ thường. Ông thở dài, một hơi thở mang nặng sự đồng cảm của những người làm cha.
Nghe nói nó bị tai nạn giao thông nghiêm trọng lắm, cũng mấy tháng rồi. Giọng ông Phạm trầm hẳn xuống, đượm vẻ xót xa – Tai nạn ấy lấy đi của nó đôi chân rồi con ạ. Giờ thằng bé phải gắn đời mình với chiếc xe lăn.
Minh Hoàng khựng lại, miếng lê trên tay anh bỗng trở nên nhạt nhẽo. Một người trẻ tuổi, tài năng, vốn dĩ đang đứng trên đỉnh cao của sự nghiệp và sức sống, giờ đây lại phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã như thế sao? Hình ảnh một thanh niên lịch lãm trên mặt báo mà Hoàng từng thấy bỗng chốc bị thay thế bởi một hình ảnh vô hình nào đó đầy tăm tối và đau đớn.
Ông Phạm tiếp tục than thở, đôi mắt ông nhìn vô định vào bức tường đối diện.
Hôm nay ba có gọi điện cho ông Trần bàn công việc, nghe giọng lão ấy suy sụp hẳn. Lão bảo thằng Bình giờ như biến thành người khác, không ăn không uống, cũng chẳng chịu nói chuyện với ai. Nhìn con trai của ông bạn già mình như thế, trong lòng ba cũng không vui nổi. Đời người, ai biết được chữ ngờ.
Bà Thủy nãy giờ vẫn im lặng lắng nghe, đôi bàn tay đang gọt trái cây của bà bỗng run lên nhẹ. Bà đặt con dao xuống, khẽ thở dài, đôi mắt hiền hậu hiện rõ vẻ đau lòng. Với bản năng của một người mẹ, bà không nghĩ về những dự án hay sự nghiệp của Bình, bà chỉ nghĩ về nỗi đau của người sinh ra anh.
Trời đất, tội nghiệp đứa bé quá. Bà Thủy chen vào, giọng run run – Đang là một chàng trai khỏe mạnh, bay nhảy khắp nơi, giờ lại phải ngồi một chỗ như vậy thì làm sao mà chịu đựng nổi. Rồi cả chị Dung nữa, chắc chị ấy là người đau lòng nhất. Làm mẹ mà nhìn con mình tàn phế, thà là mình chịu thay cho nó còn hơn.
Bà Thủy nhìn sang Minh Hoàng, ánh mắt bà tràn đầy sự trân trọng đối với sự vẹn nguyên của con trai mình hiện tại. Bà thầm cảm ơn trời đất vì con mình vẫn có thể chạy nhảy, vẫn có thể càu nhàu vì một miếng thịt nướng.
Những điều bình thường ấy, giờ đây với nhà ông Trần, lại là một khát khao không tưởng.
Bình nó bằng tuổi anh con cả nhà bác Lâm mà, vẫn còn trẻ quá, tương lai đang rộng mở phía trước… – Bà Thủy nói thêm, giọng đầy tiếc nuối.
Minh Hoàng im lặng hẳn. Anh buông điện thoại xuống bàn, cảm thấy một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Câu chuyện về Bình khiến anh chợt nhận ra cuộc sống này mỏng manh đến nhường nào. Chỉ một giây trước, người ta có thể đang cười đùa, đang hoạch định cho những kế hoạch mười năm, hai mươi năm, nhưng chỉ một giây sau, tất cả có thể tan thành mây khói.
Anh nhìn xuống đôi chân mình dưới gầm bàn kính. Đôi chân mà chiều nay anh vẫn còn chạy hùng hục trên sân bóng rổ, đôi chân đã giúp anh đi khắp nơi anh muốn. Một cảm giác sợ hãi len lỏi vào tâm trí. Nếu anh là Bình, anh có đủ dũng cảm để đối diện với thực tại đó không? Hay anh cũng sẽ chọn cách trốn chạy vào bóng tối như người đàn ông tội nghiệp kia?
Ba này… Hoàng lên tiếng, giọng anh có chút trầm tư hơn hẳn – Anh Bình… anh ấy thật sự không còn cơ hội đi lại được nữa sao? Y học bây giờ hiện đại thế mà…
Ông Phạm lắc đầu, nụ cười hóm hỉnh thường ngày hoàn toàn tắt lịm.
Nghe bảo là chấn thương cột sống quá nặng, các dây thần kinh vận động bị đứt hoàn toàn. Nhà ông Trần thì con biết rồi đó, không thiếu tiền để chạy chữa, nhưng có những thứ tiền cũng không mua lại được. Điều đáng lo nhất bây giờ không phải là đôi chân, mà là tâm lý của nó. Nó đang tự nhốt mình trong cái lồng do chính mình tạo ra.
Căn phòng khách vốn dĩ đang tràn ngập âm thanh vui vẻ, giờ đây bỗng chốc rơi vào một khoảng lặng suy tư. Tiếng tivi vẫn phát, nhưng không ai còn tâm trí để xem nữa. Mỗi người một ý nghĩ, nhưng đều gặp nhau ở một điểm, sự xót xa cho một kiếp người trẻ tuổi vừa bị số phận bẻ gãy cánh.
Dưới ánh đèn lung linh của sự giàu sang, gia đình Minh Hoàng lần đầu tiên cảm nhận rõ rệt cái vị đắng của sự đời, cái vị đắng mà chỉ cách đó vài con phố, Bình đang phải nếm trải từng giây từng phút trong sự cô độc cùng cực.
Ánh trăng ngoài kia treo lửng lơ, hắt những vệt sáng nhạt nhòa qua rèm cửa phòng Minh Hoàng. Khác với vẻ sôi nổi, nghịch ngợm bên bàn ăn lúc tối, Hoàng bây giờ nằm cuộn mình trên chiếc giường King-size êm ái, ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại phản chiếu lên gương mặt đang đăm chiêu. Câu chuyện về Bình mà ba kể cứ như một tảng đá ném vào mặt hồ yên ả trong lòng anh, tạo ra những gợn sóng tò mò không dứt.
Hoàng khẽ thở dài, ngón tay lướt nhanh trên bàn phím. Anh gõ tên “Trần Thế Bình” vào thanh tìm kiếm.
Chỉ trong vài giây, hàng ngàn kết quả hiện ra. Minh Hoàng bắt đầu lướt qua những dòng tít cũ. Đập vào mắt anh là những hình ảnh của một chàng trai đầy kiêu hãnh. Bình trong những tấm ảnh đó hiện lên như một hình mẫu lý tưởng, khi thì đứng giữa công trình với chiếc mũ bảo hộ, khi lại lịch lãm trong bộ vest xanh đen tại một lễ trao giải.
Nhưng càng kéo xuống dưới, những gam màu tươi sáng bắt đầu bị thay thế bằng sắc đen xám xịt. Những tiêu đề báo chí trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn.
“Vụ tai nạn kinh hoàng trên cao tốc: Thiếu gia tập đoàn xây dựng nguy kịch”, “Hậu quả đau lòng sau vụ va chạm, tương lai nào cho người thừa kế trẻ?”.
Hoàng dừng lại ở tấm ảnh hiện trường. Chiếc xe sang trọng bị bẹp rúm, những mảnh kính vỡ vụn lấp lánh dưới ánh đèn flash của phóng viên. Anh cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Một sự tương phản đến rợn người giữa một bên là sự sống tràn trề và một bên là cái ranh giới mỏng manh của cái chết.
Sự tò mò dẫn dắt Hoàng vào sâu hơn trong các diễn đàn và phần bình luận dưới các bài báo. Ở đó, người ta không chỉ chia sẻ về tai nạn, mà còn xì xào về những bí mật đời tư sau cánh cửa bệnh viện.
Lướt qua hàng trăm lời hỏi thăm, cầu nguyện, ánh mắt Hoàng bỗng khựng lại ở một dòng bình luận của một tài khoản ẩn danh, có vẻ là người thạo tin hoặc là nhân viên trong bệnh viện nào đó: “Tội thật, không chỉ liệt đôi chân đâu, nghe bảo sau vụ đó anh ta còn bị ảnh hưởng nghiêm trọng đến khả năng đàn ông nữa, nói trắng ra là yếu hẳn, hoặc có thể là mất luôn rồi.”
Đọc đến đó, Minh Hoàng cảm thấy một luồng điện xót xa chạy dọc sống lưng. Là một chàng trai trẻ đang ở độ tuổi sung sức nhất, Hoàng hiểu rằng đối với một người đàn ông, việc mất đi đôi chân đã là một đòn chí tử, nhưng việc mất đi bản năng và niềm tự hào thầm kín nhất của phái mạnh thì chẳng khác nào một án tử hình cho tâm hồn.
“Tội thật đó…” Hoàng thì thầm trong bóng tối, giọng anh lạc đi vì thương cảm. Anh hình dung ra Bình, ngồi trên chiếc xe lăn đó, không chỉ đối mặt với sự bất tiện về đi lại, mà còn phải chịu đựng sự trống rỗng, bất lực trong chính cơ thể mình. Sự thương hại lúc này không còn là sự thương hại bề nổi, mà nó thấm đẫm sự đồng cảm giữa những người đàn ông với nhau.
Một góc khuất trong lòng Minh Hoàng
Hoàng tiếp tục tìm kiếm, nhưng lần này với một tâm thế khác. Anh tò mò muốn biết thêm về con người thật của Bình đằng sau những bộ vest cứng nhắc kia.
Ít ai biết rằng, đằng sau vẻ ngoài của một bad boy hay cười hay nói, Minh Hoàng lại là một người thuộc cộng đồng LGBT. Anh là gay, và như bao chàng trai khác, anh luôn bị thu hút bởi vẻ đẹp nam tính. Gu của Hoàng thường là những anh chàng có thân hình sáu múi, cơ bắp cuồn cuộn thường xuyên khoe dáng trên Instagram hay Tinder.
Anh lướt qua trang cá nhân của Bình, một tài khoản đã ngừng cập nhật từ ngày xảy ra tai nạn. Hoàng soi xét từng tấm ảnh một cách tỉ mỉ. Nhưng trái ngược với mong đợi về một tấm ảnh khoe body ở hồ bơi hay phòng gym như những chàng trai sành điệu khác, gu ăn mặc của Bình cực kỳ kín đáo.
Trong ảnh, Bình luôn diện sơ mi cài kín cúc, hoặc những chiếc áo polo đơn giản nhưng tinh tế. Thậm chí cả những tấm ảnh đi du lịch biển, Bình cũng mặc áo phông rộng. Chẳng có lấy “một tí thịt” nào để Hoàng chiêm ngưỡng.
“Kín cổng cao tường quá nhỉ?” Hoàng lẩm bẩm, môi khẽ nở một nụ cười khổ.
Dù không thấy được những đường nét cơ bắp mà mình yêu thích, nhưng ánh mắt của Hoàng vẫn bị đóng đinh vào khuôn mặt của Bình trong tấm ảnh cũ. Đó là một vẻ đẹp rất đàn ông, xương quai hàm sắc lẹm, đôi mắt sáng rực rỡ và nụ cười mang chút gì đó ngạo nghễ của một kẻ biết mình nắm thế giới trong tay.
Nhìn tấm ảnh rực rỡ đó rồi lại nhớ về những lời ba nói về đôi chân tàn phế và những lời đồn về sự bất lực (yếu sinh lý) Hoàng bỗng thấy tim mình nhói lên một nhịp. Anh bỗng nhiên có một khao khát kỳ lạ, không phải là khao khát chiếm hữu, mà là khao khát muốn nhìn thấy ánh sáng quay trở lại trong đôi mắt kia.
Hoàng đặt điện thoại lên ngực, nhìn trần nhà tối om. Anh chợt nghĩ đến căn phòng im lìm của Bình, nơi mà người đàn ông trong ảnh chắc đang ngồi đó với đôi mắt đục ngầu, nhìn ra cửa sổ và hận thù cuộc đời.
“Nếu là mình, mình có chịu nổi không?” Câu hỏi đó cứ ám ảnh Hoàng mãi cho đến khi anh chìm vào giấc ngủ chập chờn, trong mơ, anh thấy mình đang đứng trước một cánh cửa đóng kín, bên trong là tiếng vỡ vụn của những mảnh bát sứ và tiếng thở dài của một linh hồn bị giam cầm.