Nội dung truyện
Mày câm à? Nhìn mày lúc này thật thảm hại. Đã tốn công gả vào đây làm thiếu gia mà không biết giữ cái thân, để rồi dầm mưa như một kẻ lang thang. Định dùng cái vẻ khổ nhục kế này để lừa ai? Ba mẹ tôi không có ở đây đâu, đừng có diễn.
Minh Hoàng khẽ ngước mắt lên, ánh nhìn của anh lúc này không còn sự tinh quái, không còn sự sắc sảo của kẻ muốn trả thù. Nó chỉ còn sự vụn vỡ. Anh từ từ nới lỏng vòng tay, đưa cái túi giấy đã ướt nhẹp ra phía trước.
Sáng nay… em nghe mẹ Dung bảo… anh thích ăn bánh cam ở tiệm bà cụ dưới phố… – Giọng Hoàng run rẩy, đứt quãng vì cái lạnh ngấm vào xương tủy. – Em đi làm về, thấy trời sắp mưa nên cố chạy qua mua cho anh. Giữa đường xe bị chết máy… em phải chạy bộ về để bánh còn nóng… nhưng mà…
Hoàng mở túi giấy ra. Bên trong, những chiếc bánh cam vàng ươm ban sáng giờ đã bị nước mưa thấm vào, nhũn nát và biến dạng. Lớp đường bọc ngoài tan chảy, dính bết vào lớp giấy xi măng. Cái bánh không còn nguyên vẹn, cũng giống như tấm lòng của anh lúc này, bị sự hằn học của Bình dẫm đạp không thương tiếc.
Nước mắt Hoàng đột ngột trào ra, hòa cùng nước mưa lăn dài trên gò má nhợt nhạt. Anh thấy mình tủi thân đến mức không thở nổi. Anh đã dành cả buổi chiều xếp hàng mua bánh, đã dầm mình trong cơn mưa lạnh buốt chỉ vì một câu nói bâng quơ của bà Dung về sở thích của Bình. Anh chỉ muốn làm một điều gì đó thật tâm cho người đàn ông này, muốn xóa bớt đi khoảng cách giữa cả hai. Vậy mà thứ anh nhận được vẫn chỉ là những lời miệt thị cay đắng.
Em xin lỗi… bánh hỏng mất rồi. Hoàng thút thít, đôi vai gầy rung lên bần bật. Em là đồ ngốc… đúng như anh nói, em chẳng làm được việc gì nên hồn cả.