9.
Tháng 4, phượng nở đỏ rực khắp dãy phố nhà Bảo. Hắn vốn chẳng lãng xẹt tới mức dắt con SH dạo thong dong để ngắm phượng vĩ, đơn giản chỉ chạy xe tà tà để khuây khoả những áp lực trước mùa thi thôi. Trước đây, hắn chẳng biết cái quái gì là áp lực thi cử.Vậy mà, chỉ một câu nói của ông anh chết tiệt của nhỏ Hằng. Hắn nhất định phải đỗ, phải đỗ cao nữa mới can tâm. Trời ạ, con người hắn có cục tự ái to đùng, vậy đấy.
Đang thong dong trên đường phố thưa người, chợt hắn thấy một bóng dáng quen thuộc bên cửa hàng lớn. Không quen sao được, đó là cái tên ghét hắn không biết để đâu cho hết mà. Có vẻ như Du đang đôi co gì đó với tên cầm mấy cuổn sổ trên tay trước cửa hàng, bên cạnh là thằng nhóc nhỏ hơn Bảo một chút, đang run run, mắt chực khóc.
-Tao nói rồi, chú mày bị đuổi việc , đừng xin gì nữa,làm có tí việc mà cũng lộn –tên quản lí chỉ vào thằng nhóc.
-Em…em…xin lỗi …xin anh cho em cơ hội để sửa -nước mắt thằng nhóc chực rơi .
Du lên tiếng ,vẫn cái giọng rất đặc trưng của ông – anh – đáng – ghét khiến Bảo chợt cười .
-Xin lỗi cái quái gì , địa chỉ tại tao ghi lộn chú mày mới nhầm mà .
Du nói trước ánh mắt ngỡ ngàng của thằng nhóc ,rồi lại cau mày nhìn tên quản lý:
-Đây là lỗi của tôi ,không phải của nó ,tôi làm tôi nhận ,anh cho tôi nghỉ việc.
-Thật hả -Tên đó hỏi với giọnh hoài nghi –mày làm ở đây hơn nữa năm rồi ,sao lại lộn cái lỗi căn bản như thế .
Du gắt lên khiến tên quản lí cũng phát bực :
-Việc quái gì tôi phải bao che cho một đứa không thân thích?
-Được rồi từ ngày mai mày khỏi tới đâty làm .
Du quay phắt đi về hướng chiếc xe máy cà tàng cà khổ của mình .
-Anh Du…anh Du… em…em cám ơn anh.
-Cám ơn cái gì ,lo làm cho tốt vào ,chừng nào mẹ hết bệnh liệu hồn lo đi học lại –Du quát rồi nổ máy đi để lại thằng nhóc nhìn theo ngẩn ngơ .
Tự nhiên Bảo cươì “ông anh này lúc nào cũng vậy ,quát người ta xong là bỏ đi tuốt”.Rồi bảo thắc mắc ,Du bỏ chỗ này rồi có kiếm được chỗ làm khác không ?Hắn phóng nhanh xe lên cho kịp Du :
-Này, ông anh-Bảo lên tiếng
Du hơi bất ngờ khi thấy Bảo.
-Cái thằng này sao không lo học hành sao còn lang thang ngoài đường –Du cau có nhìn hắn.
.
“Chậc ,nãy còn nghĩ tốt cho ổng” Hắn tặc lưỡi.
-Anh xin thôi việc ở đó có sao không ?-Bảo hỏi ,người ta nói Bảo có khiếu giao tiếp và hắn cũng tự thấy vậy .Nhưng cái khiếu đó hình như không phát huy hiệu quả với Du.
-Việc gì chú mày phải lo .
Suốt dọc đừơng Bảo cứ chạy song song bên Du.Hắn có hỏi thì Du trả lời bằng giọng cau có,không thì Du im lặng. Bảo cảm thấy Du cònkhó gần gấp mấy ngàn lần Nhật. Nhật chỉ hơi kiêu thôi chứ nói chuyện rất có duyên, lại vui vẻ dễ bắt chuyện. Du thì ngược lại hoàn toàn.
Trong đầu Du lúc này ong ongnhững suy tính. Nhỏ Hằng sắp vào đại học, tiền học sẽ nhiều gấp mấy lần phổ thông, còn Nhật nữa, năm sau đến lượt nó rồi. Du đã tự hứa với mình là sẽ chăm lo cho hai đứa đầy đủ không khác gì hồi ba má còn sống. Nhưng cuộc sống…sao mà trắc trở quá. Du biết thằng nhóc kia cần tiền hơn mình, cửa hàng thừa người là, người ta cố bắt bẻ một lý do nào đó để đuổi dớt vài người là chuyện thường, Du đành phải làm người tốt một lần vậy. NHưng bao trang trải trong gia đình, nếu Du không có việc làm thì sao đây…
Du mãi suy nghĩ mà không biết mình vượt đèn đỏ .Tiếng Bảo gọi hốt hoảng ở đằng sau:
-Anh Du ,coi chừng .
Du giật mình. Chiếc xe lia đúng một vòng trước khi bị văng ra xa, làm mồi cho chiếc xe tải vừa trờ tới. Cũng may, Bảo phóng xe lên kịp để kéo Du lại.Một tay Du chà xuống mặt đường, máu đỏ thẩm cả bàn tay phải.
-Không sao chứ?-Bảo lắp bắp hỏi.
Mặt Du lúc này vẫn còn tái mét:
-Chết tiệt thật, cái xe.
-Bỏ đi-Bảo quát-Tính mạng không lo, lo cái xe cà giựt ấy là gì.
-Đành bỏ đi vậy, dù sao tôi cũng nghĩ việc giao hàng rồi.
Cảnh sát tới lập biên bản nhưng nhờ gia đìng Bảo có máu mặt trong thành phố, với lại tai nạn cũng không có gì nghiêm trọng nên Du không bị phạt.
Bảo định cầm máu cho Du bằng áo khoác của mình nhưng Du một mực không chịu:
-Làm bẩn cái áo quý của cậu tôi không đền nổi.
Rồi Du cởi chiếc áo lầm lem bụi đường của mình cầm máu đỡ. Bảo khẽ thở dài, không hiểu mình đã tạo oan nghiệt gì với người này.
Trên đường chở Du đến bệnh viện, Bảo bắt đầu bài giảng kinh Moran của mình:
-Anh thật là, muốn suy nghĩ gì thì đợi về nhà đã chứ.Tôi thật không hiểu nổi sao anh có thể bất cẩn như thế, may mà đường phố vắng người.-Bảo cằn nhằn liên tục, cảm thấy sương sướng vì được “dạy” tên hay bắt nạt mình một bài.
-Cậu rầy rà cái gì chứ, tôi bị thương chứ đâu phải cậu bị. Bộ tôi có nhờ cậu chở tới bệnh viện à?
Du bướng thế đấy. Bảo đành nín khe,cãi nhau với người cứng đầu là một điều ngu dại