6.
Vào lớp, thấy Bảo nghiêm túc một cách khác thường, Hằng quay xuống, tò mò hỏi:
-Uống lộn thuốc hả mày?
-…………….
-Hôm qua anh hai tao nói gì mà mày về luôn vậy?
“Rầm”
Bảo đập hai tay lên bàn, gương mặt xám xịt lại:
-Ra chơi nói.
Chuyện lạ có thật, Bảo đang lấy sách vở ra học nghiêm túc khi “lão sư” bước vào. “Chuyện gì thế nhỉ”, Hằng thắc mắc, “tên này mắc chứng hay bực tức của anh hai mình rồi”.
Ra chơi ,Bảo và Hằng chọn một cái bàn ở góc khuất trong căn tin. Hằng đã chán ngấy cảnh hàng chục con nhỏ xinh như mộng mà mắt đang muốn lọt tròng “tia” thằng bạn đẹp trai của mình. Bảo hít thở thật sâu, hắn bắt đầu trút những ấm ức dồn nén từ hôm qua đến giờ.
### Flash back ###
-Nhóc, chú mày nên dừng trò đùa đúng lúc.
“Hơn người ta 2 tuổi mà nói giọng trịch thượng gớm” Bảo thầm nghĩ khi nghe tên đàn anh thấp thua mình gần một cái đầu thuyết pháp. Trước đây Bảo cứ thắc mắc vì sao Du lại quá khác Hằng với Nhật ,may nhỏ Hằng tiết lộ “Ba má tao nhận nuôi ảnh từ một người bà con xa”. Thế đấy, cái tên này vừa chẳng có gì nổi bật, tính tình thì khó chịu như ông già, khác xa sự vui tính của Nhật. Đó là suy nghĩ của Bảo thôi, hắn chưa ngu dại tới mức nói toạc móng heo suy nghĩ xấu về tên đang nổi cạu trước mặt mình. Thấy Bảo im lặng, Du tức tối:
-Mày xem thường anh mày đấy à?
-Đâu có- giọng của Bảo ngây.thơ.vô.số.tội, hắn nghĩ bụng có tài thánh ổng mới đọc được suy nghĩ của mình.
-Chú mày đừng giả vờ đeo bộ mặt đó, tôi còn lạ gì dạng công tử như cậu, chỉ giỏi ăn chơi và quậy phá.
-Anh nói vậy là sao, tôi cũng tới đây để học vậy.
Du hừ mũi:
-Nếu giỏi thì ráng đậu đại học tôi xem chứ đừng có mà viện cớ tới đây để tán tỉnh con Hằng.
Trời ạ, nếu tự dưng bây giờ Du biến mất hẳn Bảo sẽ ôm bụng cười đến chết mất thôi. Bảo thật không ngờ ông anh khó chịu này lại ngây thơ đến thế, có cần phải chứng minh một cách hùng hồn rằng ta đây mắc trọn cái bẫy của Bảo thế không. Nếu muốn tán tỉnh con nhỏ, cần gì về tới nhà, trên trường Bảo với Hằng cứ cặp kè nhau suốt đó thôi. Mà ông này giữ em gái khư khư thế này ,thể nào con nhỏ cũng ế chồng là cái chắc.
-Em đâu có ý gì với Hằng đâu-Bảo cười cầu tài.
-Tốt nhất là đừng để tôi biết cậu có ý gì. Hừ, ngày hôm qua tôi là lần thứ n tôi thấy cậu cặp kè với con nhỏ nào đó vào quán bar, thay bồ như thay áo ấy nhỉ-Du nói với vẻ xem thường-dạng trăng hoa như cậu không hợp với con Hằng đâu.Nói thật, tôi ghét dạng công tử VÔ TÍCH SỰ như cậu, chẳng làm được gì cả chỉ giỏi đàm đúm bạn bè.
Nói rồi Du bỏ đi một nước để Bảo với 1 cục tức to đùng, chưa có ai dám nói hắn vô tích sự, vậy mà tên ấy dám; cộng thêm một cục tức khác vì không có cơ hội đáp trả.
### End Flash###
-Để rồi xem, tao sẽ chứng minh cho ảnh thấy tao không phải là dạng công tử mặt trắng vô tích sự. Ảnh sẽ phải xin lỗi tao.
Khi trút xong “bầu tâm sự”, hắn tuyên bố một câu chắc nịch. Ai chứ thằng Bảo mà quyết tâm chắc chỉ có chuyện dời non lấp biển là không làm được. Lần đầu tiên Hằng thấy Bảo quyết tâm đến vậy. Bội phục ông anh thật.