5.
-Không ngờ em có khiếu thật.
Học chưa tới nửa tháng mà Gia đã khen Bảo tới 3 lần. Ha91ng cũng thấy giật mình, không ngờ tên bạn đào hoa này lắm tài thật. Nếu hắn chịu học, việc “soán ngôi” Hằng là chuyện trong tầm tay, vậy mà hắn cứ khoái đội sổ. Khó hiểu thật. Bảo liên tục làm Gia ngạc nhiên với vốn kiến thức bên ngoài phạm vi nhà trường của hắn. Dù lúc nào hắn cũng tỏ vẻ đùa cợt nhưng Hằng thấy hắn đang bắt đầu biết nghiêm túc (Trừ những lúc hắn xán lại gần nhóc Nhật).
Du thì khác với Gia, thành kiến với tên Bảo ngày càng gay gắt hơn.Mổi lần Bảo xớ rớ nói chuyện với Hằng trong giờ giải lao lúc Du ở nhà, thế nào hắn cũng thấy lạnh gáy vì sát khí nặng nề phía sau mình.Tình hình trở nên tồi tệ đối với Bảo vào cuối buổi học hôm nay, lúc Gia vừa về xong, tên này không biết làm sao mà hứng chí nhéo má nhỏ Hằng ,hắn quên bén sự có mặt của ông anh khó-chết-được. Kết quả Du gọi Bảo ra ngoài nói chuyện riêng với vẻ mặt cực-kỳ-khó-chịu.
Ngồi trong phòng khách, Hằng không những không cứu hắn mà còn cười rất tươi. Nhật chỉ cằn nhằn, tên này lúc cằn nhằn cũng dễ thương tệ:
-Anh hai thật là, sao ghét anh bảo thế.
-Bộ mày thích nó à-Hằng thăm dò.
-Ừ-Tên này trả lời bằng một nụ cười khá đểu , gần với vẻ đùa cợt hơn.
-Nó tính cưa mày đó.
-Em biết- câu trả lời của Nhật khiến Hằng bật ngửa – Dù sao em cũng là “nạn nhân” của vụ cá cược mà. Với lại hôm qua anh cũng nói với em như thế. Chậc, tự tin thật .
-Nó nói lúc nào, sao tao không biết.
-Ở vũ trường Như Thanh, sao chị biết được.
-Mày tới đó làm gì, anh hai biết được thì…
-Chị không nói lấy đâu ảnh biết.
-Lo học đi, liệu hồn nghe con.
-Chứ chị không nghe câu “Học không chơi đánh rơi tuổi trẻ” hả-Nhật cãi bướng, lại cười, nụ cười đẹp mê ly.
Hằng xua tay:
-Không nói mày nữa.
Bỗng dưng Hằng cảm thấy chạnh lòng khi nghĩ đến anh Du, dù là con nuôi nhưng Du lo cho Hằng và Nhật còn hơn anh em ruột. Đối với cả hai Du là cha, là mẹ là anh, ba má nhỏ ra đi chỉ để lại duy nhất căn nhà này, vậy mà một mình Du lo cho Hằng và Nhật không thiếu thứ gì. Du không chơi, cũng đâu được học, suốt ngày chạy xe ngoài nắng giao hàng cho người ta, Du đánh rơi cái gì đây, không chỉ tuổi trẻ mà còn cả tương lai. Nhật không phải là đứa ăn chới nhưng lại quá vô tâm. Hằng thấy thương anh hai lạ.