15.
-ỦA ,anh Du đâu ?-nhỏ Hằng hỏi
Dĩ nhiên là không ai biết được Du đi đâu mà gìơ cơm thì sắp đến. Cuối cùng Bảo đành uể oải đứng dậy :
-Thôi, ở đây tao rành ,tao đi kiếm ảnh cho .
Nhỏ Hằng đòi đi theo nhưng rốt cuộc bị Nhật bắt ở nhà để dọn cơm tối .
Bảo đi dọc bờ cát ,thấy trên tảng đá được người dân ở đây gọi là Hòn Rùa ,một bóng người ngồi ngắm biển xa :là Du .Bảo bước lại gần ,Du vẫn không hề hay biết .Bảo chưa bao giờ thấy Du như thế này ,xa xăm ,có một cái gì đó phảng phất buồn trong ánh nhìn mông lung .Nhưng điều này không phải mới xuất hiện ,chỉ là… bình thường , ánh mắt ấy được che đậy khéo léo bởi những tất bật cuộc sống hằng ngày .Trong Du có một cái gì đó cô độc. Bảo ngẩn người nhìn Du mãi một lúc lâu rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh.
-Hoàng hôn đẹp quá hả?
Du giật mình khi nghe tiếng Bảo ,anh cộc lốc:
-Ra đây chi vậy ?
-Sắp tới giờ cơm đó ,cha nội. Đi nghỉ mát mà ngủ suốt ngày thì ở nhà có phải hơn không -Bảo làu bàu.
-Việc gì đến cậu ,tôi cũng đâu muốn đi .
-Anh đúng là chẳng biết hưởng thụ cuộc sống
Du cười buồn
-Anh đang nghỉ cái quái gì thế ?-Bảo hỏi
-Con người ngắm được mấy hoàng hôn trong đời ?-Giọng Du nhẹ như khói.
-Tôi thấy anh giống ông già thích làm thơ-Bảo ghẹo.
-Thôi về -Du đứng dậy ,trông có vẻ mệt .
-Du ,anh chưa tắm biển phải không -Một nụ cười gian gian hiện lên trên mặt Bảo.
Du đang ngơ ngác không biết hiểu làm sao thì …“Bõm” Bảo đẩy mạnh Du xuống biển.Du loạng choạn đứng dậy. Bất chợt kéo Bảo cùng xuống nước.Vậy là cả hai người ,quần áo ướt sũng đang cố dìm nhau xuống nước. trông gần giống như một trận chiến dưới nước của tụi trẻ con. Bảo thấy Du cười rạng rỡ tronng làn nước bắn tung tóe, nụ cười trong sáng. Sao Du không cười nhiều một tí nhỉ, khi Du cười, trông Du rạng rỡ như ánh mặt trời.
Rốt cuộc Bảo cũng phải kéo Du lúc này đang ham nghịch nước lên bờ. Du bây giờ trông giống như một đứa nhóc quậy phá hơn là ông anh-khó-chết-được của Hằng và Nhật.
-Về nhanh thôi, nếu không sẽ cảm đó.
-Thằng nhóc này lắm lời thật.
-Nè, anh chỉ hơn tôi hai tuổi thôi nhé.
-Hơn hai hơn một gì vẫn là đàn anh.
-Vâng, một đàn annh nghịch nước như một đứa trẻ.
-Chú mày nói cái gì?
Du đuổi theo Bảo chạy lên bờ cát, để lại đằng sau lưng, mặt trời khuất hẳn dưới chân trời.
….
******
-Sao ra nông nỗi này?-Nhỏ Hằng nhìn Bảo và Du có ý hỏi.
-À-Bảo nhanh miệng-Anh Du, ảnh bị té xuống nước, hoảng quá ảnh lôi tao xuống theo.
-Thằng khốn kia, nói dối cũng vừa phải thôi chứ-Du quát-là vậy nè: thằng nhóc này bị té, anh xuống cứu nó.
Bảo ôm bụng cười, không ngờ Du cũng biết nói đùa.