14.
30 tháng 4 và 1 tháng 5 Du được nghỉ làm ,vậy mà phải khó khăn lắm nhỏ Hằng mới kéo được ông anh tham việc của mình đi Nha Trang nghỉ mát với Bảo .Gia đình Bảo có biệt thự gần biển Nha Trang ,tên này kéo Hằng ,Nhật và Gia đi nghỉ ,giao nhiệm vụ cho nhỏ Hằng lôi lão Du khó ưa đi .Cái gì chứ những ngày hè nắng gắt mà đi tắm biển thì còn gì bằng .Nhật ,Hằng và Bảo vừa thi học kì hai xong->khỏe ,Gia cũng sắp nghĩ hè nên chuyện đi chơi không thành vấn đề .Chỉ có Du là khó ,cửa hàng cho nghỉ hai ngày đó ,hắn lại kiếm được ấy việc làm thêm buổi tối ,tất bật từ sáng tới khuya .Nhỏ Hằng phải dùng “quỷ lệ kế” mới khiến ông anh thương em chịu vứt công việc đi nghỉ mát .Vậy mà mới tới nơi,chia phòng xong là Du ngủ ngon lành .Gia bảo chắc tên này thiếu ngủ nên cả đám thầy trò đi tắm biển mà không có Du .Bảo với Nhật cứ cặp kè suốt ,hai tên này nói chuyện trên trời dưới đất mãi không hết, Hằng thì kè kè bên cạnh “lão sư” để học lóm thêm mớ kinh nghiệm thi đaị học .Nếu đi thì Du cũng lẻ mất thôi .Nói là nói thế nhưng rõ ràng là có hai cặp mắt cứ trông về phía biệt thự hoài ,hai cặp mắt đó có cùng rủa thầm“Ngủ gì mà ngủ lắm thế”.
Mọi người về sau cuộc thi bơi mini,ai nấy đều mệt nhoài ,nhỏ Hằng ngao ngán vào phòng Du :
-Anh Du dậy đi ,chiều rồi .
-Ủa ,vậy hả -Du hỏi vậy dù chẳng có tí gì tỏ ra ngạc nhiên .
thấy ai cũng mệt ,Du không làm phiền .
Du lặng lẽ đi dạo trên bờ cát trắng ,gió chiều thổi làm cát cứ vướng vít chân anh .Lâu rồi Du không có giây phút thanh thản như vậy .Du cảm thấy mới 20 tuổi mà mình đã già lắm rồi …Du ngồi trên tảng đá cao .Sóng biển từng đợt va vào mõm đá ,bọt tung trắng xóa ,thỉnh thoảng còn bún vào mặt Du .Du nhìn đường chân trời đỏ rực phía biển xa .Hoàng hôn trên biển đẹp thật ,có cái gì đó dịu dàng , bình yên khiến lòng người mang mang buồn.Du nhớ hồi đi học ,Du thích học văn, con trai thích học văn là hiếm lắm .Du thích lắm mấy cảnh hoàng hôn người ta hay tả trong văn thơ ,nó đẹp làm sao ấy .Hồi trước Du hay đứng trên sân thượng ngắm hoàng hôn trước khi ra về . “Hoàng hôn là kết thúc của ban ngày nhưng lại là bắt đầu của ban đêm”, hay thật ,Du không nhớ rõ mình đọc được câu này ở đâu nhưng anh luôn nghĩ về nó mỗi lần thấy cảnh chiều tà buông rơi. Ánh mắt Du nhìn về nơi xa xăm .