13.
-Nè anh Du, đừng đón xe buýt, lên đây quá giang về.
Chiều nay không học vẽ nên Bảo lại đến cửa hàng chơi. Dạo gần đây, mỗi khi có Bảo là các cô bé nữ sinh lại ra vào tấp nập khiến Du bận rộn hẳn lên. Bảo nghĩ có lẽ vì thế mà Du mới cáu gắt đến vậy. “Đúng là đẹp trai cũng là cái tội”, hắn ta nghĩ thế. Đúng là chảnh thấu trời.
-Tôi tự đón xe về được- Du tỏ vẻ bực khi thấy mặt hắn.
-Sao anh lúc nào cũng thế, bộ tôi nợ gì anh à?-Bảo nhăn nhó.
-Vậy chứ mấy bữa nay cậu cà rỡn ở đây làm gì, học hành không lo, công việc của tôi ở đây làm quen rồi, không cần cậu giám sát.
Giọng Bảo oan ức:
-Tôi không giám sát, tôi đến đây chơi thôi.
-Ở nhà học không ích hơn à-Du không hề nhượng bộ.
-Anh lúc nào cũng học, học – Bảo nóng – nếu thế sao anh không tự học đi, đi làm chi.
Có cái gì đó chực vỡ trong đôi mắt đen huyền của Du. Bảo biết mình lỡ lời:
-Ấy…ấy…tôi …tôi xin lỗi.
-Xin lỗi gì , nói cho tôi quá giang sao nãy giờ cứ đứng đây-Du nói cứng.
Bảo bất ngờ:
-Hả…à …ừ.
***
-Chuyện lúc nãy, tôi thật không cố ý-Bảo nói khó khăn.
-Việc gì xin lỗi mãi thế, nếu có thể tôi đã đi học rồi, không cần cậu nhắc.Tôi nói thật, cậu mà cứ đùa giỡn với tương lai của mình như vậy là không ổn đâu, cha mẹ đâu thể nuôi cậu cả đời.
Bảo cười, thì ra Du lo lắng cho Bảo.
-Anh khỏi phải lo, tôi nói tôi sẽ đỗ là chắc chắn sẽ đỗ.
-Cậu là con trời chắc-Du phản bác cái giọng điệu tự tin của Bảo.
-Nếu tôi đỗ anh thưởng cho tôi cái gì ?-Bảo cà khịa.
-Tại sao tôi phải thưởng cho cậu – suýt nữa là Du hét lớn.
-Em gái anh nhá- Bảo bình thản.
-Cậu coi chừng chết với tôi.
-Bây giờ tôi hết lăng nhăng rồi, anh khỏi lo.
-Không bao giờ-Du nghiến răng.
-Hay em trai anh vậy?
Du hơi ngạc nhiên, chẳng lẽ Bảo biết Nhật là bi ?
Thấy Du không trả lời, Bảo khẽ vẽ lên mặt mình một nụ cười đẹp tuyệt, giọng thật nhẹ:
-Hay là…anh.
Ngay lập tức Du đập mạnh vào vai Bảo:
-Nếu không muốn chết thì hãy im miệng lại.