12.
-Thế nào ,mày chiụ thua chưa -Nhỏ Hằng hỏi
-Chịu thua á ,.còn lâu, ủa mà chuyện gì .
-Hừ mày giỏi lắm Bảo ,cái vụ thằng Nhật đó .
Bảo bật ngửa, hắn ta quên béng mất tiêu ,Hằng nhìn hắn, đằng đằng sát khí :
-Đừng nói với tao là mày đã quên nhá !
-Đâu có -Bảo lấy lại phong độ vốn có -Chỉ là tao định dời vụ cá độ lại sau khi thi đại học xong ,mày thấy đó ,tao bận muốn chết .
Hằng ngạc nhiên nhìn Bảo ,lúc đầu nói thi đại học ,Hằng đã không ngờ Bảo nghiêm túc đến thế .
-Mày làm tao ngạc nhiên đó Bảo .
-Ừ thì vậy đó
Rõ ràng tên Bảo muốn kết thúc câu chuyện sớm .Nhưng Hằng không vừa :
-Mày nói nghiêm túc học thi thì tao tin nhưng vụ mày bận thì đừng hòng qua mặt tao. Chiều 2, 4, 6 không học vẽ ở nhà tao mày đi quậy chỗ nào mà tao gọi điện thoại hoài ,cô Tư (người giúp việc nhà Bảo) cứ nói mày đi vắng, điện thoại di động thì khóa máy.
-À,…chắc là mấy hôm mày gọi tao qua nhà mẹ tao ,hay nhà ba tao gì đó,hai ổng bả dạo này rất khoái vụ tao học lên như diều gặp gió .
-Thiệt không ?
-Xạo con mày – May mà Hằng không thấy tay Bảo bắt chéo sau lưng.
Mấy hôm nghỉ học vẽ Bảo không có nhà là chuyện thật, Bảo không đi quậy là chuyện thật nốt nhưng việc hắn về nhà ba mẹ hắn là dối. Hắn tới cửa hàng sách chị Hoa. Để làm gì? Chính bản thân Bảo cũng không rõ, chỉ tự nhiên hắn thấy ở cửa hàng có cái gì hay hay. Chà, giá mà hắn cố gắng phân tích một chút, hắn sẽ nhận thấy mình bất bình thường đến cỡ nào. Cái “hay hay” là cái gì không biết, chỉ biết mỗi lần thấy hắn xớ rớ quanh cửa hàng thì “tân quản lý” Du nạt cho một trận te tua cái tội lười học, sắp thi rồi mà không biết lo.
Thế nhưng , mỗi lần rãnh hắn lại “vác mặt” tới. Chị Hoa còn khuyến khích nói nếu hắn tới thường xuyên cửa hàng sẽ tăng doanh thu. Các cô tiếp tân cũng chào đón anh chàng đẹp trai này hết sức nồng nhiệt, chỉ có “tên đó” là mặt nhăn như khỉ ăn ớt. Vậy mà cứ mỗi lần chị Hoa khen Du làm việc cần mẫn và cẩn thận là Bảo lại thấy vui vui. Bởi vậy Bảo mới thầm rủa ông anh khó-chết-được của nhỏ Hằng là vô nhân tính.