1.Tên con trai có mái tóc dài lãng tử, trông có vẻ rất sành điệu với 3 chiếc khuyên tai đeo tòn teng bên tai trái đang ngồi ngả người thoải mái trên salon, chân gác lên bàn gõ nhip theo một nhạc điệu nào đó.Trông ngổ ngáo hết sức.Hắn vớ tay lấy con Nokia ,bấm số. Đầu bên kia có người bắt máy.Hắn liền nở nụ cười rất chi là điệu nghệ :
-Alô,Hằng đó hả ,anh nhớ em nhiều lắm.
Câu này nghe quen quen, hắn cũng không nhớ là mình nghe được ở đâu nữa là.Mặc kệ,chọc nhỏ Hằng cái đã.Người ở bên kia, sau 3 giây im lặng, giây thứ 4:
-MÀY LÀ THẰNG NÀO,TAO LÀ ANH CON HẰNG ĐÂY.THẰNG ĐIÊN KiA,MÀY COI CHỪNG.
Âm lượng tiếng chửi rủa của người bên kia to bự đến nỗi hắn đưa cái di động ra xa cả thước vẫn còn chói tai. “Chết cha, đó là anh hai nhỏ Hằng”-dù nghĩ vậy, hắn vẫn giữ cái vẻ mặt tỉnh-như-ruồi.
Ở một nơi khác,người vừa bị hắn quấy rầy trong ngày nghỉ hiếm hoi đang nhăn trán cực kỳ khó chịu :
-Hằng đâu, xuống đây anh bảo.
Nhỏ con gái có mái tóc đen tuyền và đôi mắt to cũng cùng màu đó ló đầu xuống nhà dưới:
-Có chuyện gì mà anh hai la hét ầm trời vậy?
-Hừ-gương mặt thể hiện duy nhất một chữ “bực” gắt lên-năm cuối rồi mà không lo học hành, đàn đúm với mấy đứa bạn nhăng nhít hả?
Đôi mắt to tròn của nhỏ lại càng to tròn hơn vì ngạc nhiên:
-Em có làm gì đâu!
-Còn dám nói hả, lúc nãy có thằng điên nào gọi cho mày, nó nói “anh nhớ em nhiều lắm” là sao hả? Thậm chí nó còn không thèm kiểm tra xem ai bắt máy cơ đấy. Nói bạn mày coi chừng, cả mày nữa.
-Chết chưa,thằng Bảo, nó có nói hôm nay nó gọi.
-Thằng đó là thằng nào- đôi mắt nhìn Hằng nảy lửa.
-Anh hai ơi, hiểu lầm rồi.Là vầy nè…
Hằng phải tốn hơn nửa tiếng đồng hồ cộng thêm vài lít nước bọt để giải thích cho ông anh cực-kỳ-khó-tính hiểu cái tính cà rỡn của thằng bạn thân.Rốt cuộc, ông anh nhỏ phán 1 câu xanh rờn:
-Tốt nhất đừng để anh gặp nó.