Truyen SEX GAY
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Tìm Truyện
  • Truyện Gay
  • Truyện Sex Gay
  • Truyện Tranh Gay
  • Truyện Đam Mỹ
  • Đăng Truyện
Prev
Novel Info
  1. Home
  2. Học viện kỹ nữ thiên hà
  3. Chương 2 - Hành trình kỹ nữ
Prev
Novel Info

Sáng hôm sau, Huy thức dậy bởi ánh sáng dịu nhẹ được mô phỏng như bình minh trên Trái Đất lọc qua ô cửa kính lớn. Cậu nằm im trên giường một lúc, cảm nhận sự yên tĩnh lạ thường của căn phòng. Hôm qua, sau khi Robot 7 ra về, cậu đã quá mệt mỏi vì những ấn tượng dồn dập mà thiếp đi lúc nào không hay. Mãi cho đến tối muộn, cậu mới mơ hồ nghe thấy tiếng cửa phòng mở và những bước chân nhẹ nhàng. Đó hẳn là những người bạn cùng phòng của cậu.

 

Huy ngồi dậy, với tay điều chỉnh độ trong suốt của ô cửa sổ từ 30% lên 70%. Khu vườn thiền dưới kia hiện ra rõ hơn, với những tảng đá được sắp đặt nghệ thuật và mặt nước phẳng lặng như gương. Cậu quay lại quan sát căn phòng.

 

Ba chiếc giường từ tính còn lại đã có người nằm. Một chiếc ở góc phòng, gần cửa sổ nhất, thuộc về một chàng trai có mái tóc vàng óng ả, nước da trắng, những đường nét trên gương mặt khi ngủ vẫn toát lên vẻ thanh tú và có phần kiêu kỳ. Chiếc giường đối diện Huy, sát tường, là một chàng trai khác cũng tóc vàng nhưng màu nhạt hơn, gần như bạch kim, dáng người cao ráo và có vẻ mạnh mẽ hơn. Hai chiếc giường cuối cùng nằm cạnh nhau, và Huy nhận ra ngay họ là hai anh em. Họ có chung một đường nét ở sống mũi cao thẳng và bờ môi đầy đặn, nhưng người anh có vẻ chững chạc hơn, trong khi người em vẫn còn giữ nét ngây thơ.

 

Như thể cảm nhận được ánh mắt của Huy, người thanh niên ở giường góc phòng từ từ mở mắt. Đôi mắt xanh xám như màu của bầu trời trước bão nhìn thẳng vào Huy. Một thoáng ngạc nhiên, rồi anh ta mỉm cười, một nụ cười lịch thiệp nhưng có chút xa cách của người thượng lưu.

 

“Chào cậu,” anh ta nói, giọng trầm ấm pha chút âm hưởng của vùng Scandinavia cổ. “Chắc cậu là bạn cùng phòng cuối cùng của chúng tôi. Tôi là Aleksandr, nhưng mọi người cứ gọi tôi là Sasha. Còn kia là em họ tôi, Nikolai.”

 

Người thanh niên tóc bạch kim trên giường đối diện cũng tỉnh dậy, xoay người, chống tay lên nhìn Huy. “Chào. Tôi là Nikolai. Gọi là Kolya cũng được,” giọng anh ta trầm hơn Sasha một chút, ít lịch thiệp hơn nhưng lại có vẻ chân thành hơn.

 

Hai anh em trên chiếc giường cạnh nhau cũng lục đục thức dậy. Người anh lớn hơn, có mái tóc nâu hạt dẻ và đôi mắt nâu ấm áp, chủ động bắt chuyện trước. “Chào mọi người. Tôi là Liam, còn đây là em trai tôi, Ethan. Chúng tôi đến từ một hành tinh thuộc địa của Anh quốc cũ, nhưng gia đình chúng tôi hiện đang sống ở khu vực trung tâm Ngân Hà.”

 

Ethan, người em, rụt rè hơn, chỉ khẽ gật đầu chào, nhưng ánh mắt cậu ta lướt qua hai anh em họ Sasha và Kolya với một tia nhìn khó tả. Một sự kết hợp giữa tò mò và e ngại.

 

Huy tự giới thiệu mình một cách đơn giản: “Tôi là Huy, đến từ hành tinh khai khoáng ND-47.”

 

Bữa sáng hôm đó, cả bốn người cùng nhau xuống nhà ăn của ký túc xá Bottom. Nhà ăn là một không gian rộng lớn, thoáng đãng, với những dãy bàn dài bằng đá cẩm thạch trắng và những chiếc ghế bọc vải nhung màu xanh rêu ấm áp. Trên trần là những màn hình led mô phỏng bầu trời với những đám mây trôi bồng bềnh. Đồ ăn hoàn toàn tự chọn, từ những món Á Âu truyền thống được tái tạo hương vị chuẩn xác, cho đến những món đặc sản không gian được chế biến từ nguyên liệu nhập khẩu khắp thiên hà.

 

Trong lúc dùng bữa, họ bắt đầu trò chuyện nhiều hơn. Liam, với vẻ chín chắn của người anh cả, kể về lý do họ có mặt ở đây. Giọng anh trầm xuống: “Ethan và tôi… chúng tôi đến đây vì gia đình không chấp nhận chúng tôi. Không phải vì chúng tôi học hành sa sút hay làm điều gì xấu xa. Đơn giản là vì chúng tôi yêu nhau. Đúng vậy, tôi và Ethan, hai anh em ruột, chúng tôi yêu nhau.”

 

Ethan cúi gằm mặt xuống đĩa thức ăn, hai tai đỏ ửng. Liam vẫn tiếp tục, giọng đều đều: “Gia đình chúng tôi là một gia đình danh giá với truyền thống lâu đời. Khi phát hiện ra, họ coi đó là một vết nhơ không thể gột rửa. Họ đe dọa sẽ cắt đứt quan hệ, tước bỏ quyền thừa kế, và cách ly chúng tôi vĩnh viễn nếu không từ bỏ ‘sự loạn luân ô nhục’ này. Chúng tôi không từ bỏ. Và chúng tôi tìm đến đây. Trong thế giới của những kỹ nữ, tình yêu không biên giới, kể cả tình yêu huyết thống, không còn là điều cấm kỵ. Ở đây, chúng tôi có thể là chính mình.”

 

Sasha, sau khi nghe câu chuyện, khẽ nhấp một ngụm cà phê nóng, đôi mắt xanh xám ánh lên vẻ thích thú. “Một câu chuyện tình lãng mạn và nổi loạn,” anh ta nhận xét. “Còn tôi thì ngược lại. Gia đình tôi là một trong những tập đoàn tài phiệt lớn nhất ở chùm sao Orion. Họ sở hữu hàng chục hành tinh khai thác năng lượng. Tôi là con trai độc nhất, người thừa kế duy nhất. Tôi có mọi thứ: tiền bạc, quyền lực, địa vị. Và tôi chán ngấy tất cả. Tôi muốn làm một điều gì đó thật khác biệt, thật… bẩn thỉu, theo cái nghĩa mà giới thượng lưu cho là như vậy. Tôi muốn trở thành một kỹ nam, phục vụ người khác, quỳ gối trước người khác, thay vì lúc nào cũng được nâng niu, chiều chuộng. Gia đình tôi điên tiết, nhưng họ không thể ngăn cản tôi. Tôi đã hai mươi tuổi, tôi có quyền tự quyết định cuộc đời mình. Và Kolya,” anh ta quay sang người em họ, “cậu ấy đi theo tôi vì không muốn ở lại một mình trong cái đống hỗn độn đó. Phải không Kolya?”

 

Nikolai nhún vai, vẻ mặt dửng dưng nhưng khóe môi khẽ cong lên: “Đại khái là vậy. Vả lại, làm kỹ nam chắc cũng thú vị hơn là ngồi họp hành với mấy lão già trong hội đồng quản trị.”

 

Huy lắng nghe, cảm thấy mình như đang ở giữa một cuốn tiểu thuyết. Mỗi người bạn cùng phòng của cậu đều có một câu chuyện riêng, phức tạp và đầy kịch tính, khác xa với cuộc sống giản đơn ở hành tinh khai khoáng của cậu. Cậu kể đôi chút về mình, về ước mơ thoát khỏi cuộc sống bụi bặm, về khao khát được học tập và trở thành một người có giá trị theo cách riêng.

 

Sau bữa sáng, cả bọn cùng đến Đại sảnh chính để tham dự buổi lễ khai giảng ngắn gọn. Khi trở về ký túc xá, mỗi người nhận được một thiết bị thông báo cá nhân đặt trên giường. Trên màn hình hiện ra một thông báo chính thức từ Ban Y tế và Phát triển Cá nhân của học viện.

 

“Thông báo tới toàn thể tân sinh viên niên khóa 3100. Học viện Thiên Hà tạo điều kiện cho sinh viên đăng ký dịch vụ can thiệp y sinh nhằm tối ưu hóa cơ thể phù hợp với định hướng nghề nghiệp. Cụ thể, sinh viên có thể đăng ký thủ thuật cắt bỏ một phần hoặc toàn bộ bộ phận sinh dục ngoài (hay còn gọi là ‘thiến’) để đạt được những thay đổi về nội tiết tố, ngoại hình và cảm xúc, phục vụ cho quá trình học tập và hành nghề sau này, đặc biệt là đối với sinh viên khoa Bottom. Thủ thuật được thực hiện hoàn toàn miễn phí, với đội ngũ bác sĩ robot hàng đầu, tỷ lệ thành công tuyệt đối và thời gian hồi phục chỉ từ 24 đến 48 giờ nhờ công nghệ tái tạo tế bào tiên tiến. Sinh viên có nhu cầu vui lòng đăng ký trước 17h00 hôm nay trên cổng thông tin cá nhân. Lịch thực hiện tập trung sẽ vào sáng thứ Hai tuần sau.”

 

Cả bốn người cùng đọc thông báo trong im lặng. Huy cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Thiến. Đó là một khái niệm cậu đã từng nghe qua trong những tài liệu giới thiệu về ngành, nhưng khi nó trở thành một lựa chọn thực tế, sắp xảy ra, cậu mới cảm nhận được sự quan trọng và nghiêm túc của nó.

 

Liam là người lên tiếng trước: “Ethan và tôi đã bàn về chuyện này từ trước khi nhập học. Chúng tôi sẽ đăng ký cắt bỏ tinh hoàn. Chúng tôi không có ý định sinh con, và việc loại bỏ nguồn testosterone chủ đạo sẽ giúp cơ thể chúng tôi trở nên mềm mại, ít nam tính hơn, phù hợp hơn với vai trò bottom. Ngoài ra, nó cũng làm giảm ham muốn, giúp chúng tôi kiểm soát bản thân tốt hơn, tập trung vào kỹ thuật và cảm xúc của bạn tình.”

 

Sasha gật gù tán thưởng: “Một quyết định rất lý trí. Tôi và Kolya cũng sẽ đăng ký cắt bỏ tinh hoàn. Tôi không muốn mất hoàn toàn ‘của quý’, vì tôi nghĩ nó vẫn có thể là một công cụ trong một số tình huống nhất định, nhưng tôi muốn loại bỏ thứ hormone khiến tôi lúc nào cũng bồn chồn, hung hăng như hồi còn ở nhà. Tôi muốn một cơ thể điềm tĩnh hơn, dễ kiểm soát hơn. Một bottom chuyên nghiệp cần sự tĩnh tâm.”

 

Nikolai chỉ khẽ gật đầu đồng ý với Sasha, không nói thêm lời nào.

 

Tất cả ánh mắt đổ dồn về phía Huy. Cậu cảm nhận được sự chờ đợi từ ba người bạn mới. Huy hít một hơi sâu, rồi nói, giọng cậu nhẹ nhưng đầy quyết tâm: “Tôi sẽ đăng ký thiến toàn bộ.”

 

Có một sự im lặng ngắn ngủi trong phòng. Liam hơi nhướng mày, Sasha thì nở một nụ cười thích thú, còn Ethan và Nikolai nhìn cậu với ánh mắt tò mò pha lẫn ngạc nhiên.

 

Sasha lên tiếng trước: “Thiến toàn bộ? Cậu chắc chứ? Cậu còn trẻ mà. Điều đó có nghĩa là cậu sẽ không bao giờ có thể sử dụng bộ phận đó cho bất kỳ mục đích gì nữa. Nó sẽ teo đi, hoặc được cắt bỏ hoàn toàn. Cậu sẽ chỉ còn lại một vùng nhẵn nhụi.”

 

Huy gật đầu, ánh mắt không dao động: “Tôi biết. Và đó chính xác là điều tôi muốn. Tôi đến đây không phải để trở thành một người đàn ông bình thường. Tôi đến để trở thành một kỹ nam bottom, một người phục vụ, một người nhận. Tôi muốn cơ thể mình phản ánh đúng bản chất công việc đó. Một cơ thể không còn những dấu hiệu nam tính nguyên thủy, không còn những thôi thúc sinh học có thể làm nhiễu loạn sự tập trung. Tôi muốn trở nên hoàn toàn trống rỗng ở nơi đó, để có thể đón nhận bất cứ điều gì từ bạn tình, để không còn bất kỳ sự phân tâm nào về bản thân. Khi nhìn vào cơ thể mình, tôi sẽ chỉ thấy một bottom thuần khiết.”

 

Liam gật gù, vẻ mặt suy tư: “Đó là một lựa chọn triệt để, Huy. Nó cho thấy cậu thực sự nghiêm túc với con đường này. Ethan và tôi có tình yêu của chúng tôi, chúng tôi vẫn muốn giữ lại một chút gì đó của nhau, một chút gì đó cho riêng mình, nên chúng tôi chọn giải pháp dung hòa hơn. Còn cậu, cậu dường như muốn dâng hiến trọn vẹn cho nghề.”

 

Ethan lần đầu tiên lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ: “Em nghĩ đó là một quyết định dũng cảm. Em… em không dám làm điều đó. Em sợ mất đi một phần cơ thể, dù là phần mà em không thực sự yêu thích.”

 

Huy mỉm cười với Ethan: “Mỗi người có một con đường riêng mà, Ethan. Không có lựa chọn nào là đúng hay sai. Quan trọng là chúng ta cảm thấy thoải mái và phù hợp với nó.”

 

Chiều hôm đó, bốn người họ ngồi bên nhau, mỗi người một góc, đăng ký lựa chọn của mình trên cổng thông tin. Trên màn hình lớn của ký túc xá, một bảng thống kê nội bộ của khoa Bottom được cập nhật liên tục, thể hiện tỷ lệ sinh viên đăng ký các hình thức can thiệp. Huy chăm chú nhìn vào những con số đang nhảy múa. Cuối cùng, khi đồng hồ điểm 17h00, số liệu chính thức được công bố trên toàn trường. Toàn bộ tân sinh viên của bốn khoa có 35% đăng ký thực hiện thủ thuật thiến ở các mức độ khác nhau. Trong số đó, 12% chọn phương án thiến toàn bộ, số còn lại chọn thiến một phần, chủ yếu là cắt bỏ tinh hoàn.

 

Huy nhìn vào con số 12% và cảm thấy một niềm tự hào lạ kỳ. Cậu không đơn độc. Có nhiều người khác cũng dũng cảm như cậu, sẵn sàng bước xa hơn trên con đường tái tạo bản thân để trở thành những kỹ nữ chuyên nghiệp. Cậu tự hỏi họ là ai, đến từ đâu, và có những câu chuyện gì đằng sau lựa chọn triệt để ấy.

 

Buổi tối hôm đó, không khí trong phòng trở nên gắn kết hơn. Sasha mở một chai rượu vang nhập khẩu từ một hành tinh nổi tiếng với nghề trồng nho (mặc dù nho được trồng trong nhà kính sinh học), và bốn người cùng nâng ly, không phải để ăn mừng một điều gì đó vui vẻ, mà như một nghi thức nhỏ, thừa nhận với nhau về quyết định quan trọng sắp tới.

 

“Chúc mừng chúng ta,” Sasha nâng ly, giọng pha chút châm biếm quen thuộc. “Chúc mừng chúng ta đã dũng cảm từ bỏ một phần, hoặc toàn bộ, bản lĩnh đàn ông của mình để bước vào con đường trở thành những kẻ phục vụ người khác. Nghe thật mỉa mai, nhưng tôi chưa bao giờ cảm thấy mình đàn ông đến thế. Bởi vì chỉ có đàn ông thực sự mới đủ dũng cảm để đối diện với sự yếu đuối và biến nó thành sức mạnh.”

 

Liam cười, cụng ly với Sasha: “Cậu nói chẳng sai chút nào, Sasha. Chúng ta đến từ những thế giới khác nhau, với những lý do khác nhau, nhưng cuối cùng lại gặp nhau ở đây, trên cùng một con thuyền. Có lẽ đó là duyên phận.”

 

Nikolai và Ethan chỉ lặng lẽ nâng ly, nhưng ánh mắt họ nhìn nhau và nhìn những người bạn mới cũng ấm áp hơn. Huy cảm nhận được sợi dây vô hình kết nối bốn con người xa lạ này. Họ không chỉ là bạn cùng phòng. Họ là những người bạn đồng hành trên một hành trình đặc biệt, một cuộc cách mạng với chính cơ thể và số phận mình.

 

  1. Đêm đó, trước khi chìm vào giấc ngủ, Huy nhìn lên trần nhà mờ ảo, nơi những vì sao nhân tạo đang nhấp nháy. Cậu nghĩ về thứ Hai tuần sau. Về sự vắng lặng sẽ đến ở nơi sâu thẳm nhất của cơ thể. Về một Huy mới sẽ được sinh ra từ sự mất mát ấy. Cậu không sợ. Cậu chỉ thấy háo hức. Háo hức được bắt đầu. Háo hức được trở thành con người mà cậu hằng mong muốn. Một bottom thuần khiết, không vướng bận, sẵn sàng dâng hiến và đón nhận. Ở bên cạnh, tiếng thở đều đều của ba người bạn vang lên như một bản nhạc đệm nhẹ nhàng cho những suy tư của cậu, báo hiệu một hành trình mới sắp bắt đầu.
Prev
Novel Info
Truyện Gay Đề Cử
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Anh Rễ 6 Múi Dâm Đãng
Chương 72 22 Tháng 8, 2024
Chương 71 22 Tháng 8, 2024
bi-thang-em-chung-nha-hiep
BỊ THẰNG EM CHUNG NHÀ HIẾP
Chương 50 15 Tháng 10, 2025
Chương 49 17 Tháng 9, 2025
Con Cu Vô Địch
Con Cu Vô Địch
Chương 65 28 Tháng 8, 2024
Chương 64 28 Tháng 8, 2024
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự_truyencogiaothao
Những Chàng Sinh Viên Cu Bự
Chương 23 8 Tháng 12, 2025
Chương 22 8 Tháng 12, 2025
Nhật Ký Chịch Gay_truyengay.net
Nhật Ký Chịch Gay
Chương 39 17 Tháng 1, 2026
Chương 38 24 Tháng 6, 2025
Vụng Trộm Với Ba Vợ_truyengay.net
Vụng Trộm Với Ba Vợ
CHƯƠNG 17 16 Tháng mười một, 2025
CHƯƠNG 16 15 Tháng 10, 2025
Trai Thẳng Mọc Bướm
Chương 44 13 Tháng 12, 2025
Chương 43 13 Tháng 12, 2025
Chiếc Còng Vô Hình
Chương 36 1 Tháng 1, 2026
Chương 35 1 Tháng 1, 2026
Đụ Trai Làng Chài
Chương 7 28 Tháng 12, 2025
Chương 6 28 Tháng 12, 2025
Cám Dỗ Nơi Vùng Biển
Chương 40 31 Tháng 12, 2025
Chương 39 31 Tháng 12, 2025

Comments for chapter "Chương 2"

Theo dõi
Đăng nhập
Thông báo của
guest
guest
0 Góp ý
Mới nhất
Cũ nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
  • English Version

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

wpDiscuz