Tôi lén rời khỏi khu nhà phụ, quay về nhà chính lúc đã gần khuya. Căn biệt thự im lìm, đèn hành lang hắt xuống nền đá bóng loáng, mỗi bước chân vang lên nghe rõ mồn một. Tôi thở nhẹ ra một hơi.
Tôi đi thẳng vào phòng tắm.
Nước ấm tràn ra bồn, hơi nước bốc lên làm mờ cả tấm gương lớn trước mặt. Tôi cởi đồ, ngâm mình xuống, cảm giác mệt mỏi tích tụ mấy ngày nay dần dần tan ra theo làn nước. Tôi kỳ cọ kỹ càng hơn mọi ngày, rửa mặt thật lâu, để nước chảy qua trán, qua mắt, như muốn rửa sạch những suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
Mặc bộ đồ ngủ màu hồng nhạt, dù bề ngoài lạnh nhưng chỉ là lớp vỏ tôi bên trong thì khác tôi trèo lên giường. Đệm mềm lún xuống, ôm lấy cơ thể gầy của tôi.
Tôi nhớ lại cảm giác tay nhỏ mềm lạnh ấy sục cặc cho mình, nghĩ tới mà cặc đã cương lên cọ vào quần. Nhưng tôi bỏ mặc cặc.
Tôi xoay người, kéo chăn lên quá vai. Nghĩ ngợi một lúc, bụng tôi réo lên khe khẽ. Tôi lười biếng bước xuống giường, ra ngoài tìm chút đồ ăn lót dạ rồi quay lại phòng
Đi ngủ tìm tư thế thoải mái nhất lần này, tôi ngủ khá nhanh.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, mọi thứ lại trở về quỹ đạo quen thuộc. Ánh nắng chiếu qua cửa, tiếng chim kêu đâu đó ngoài vườn. Một buổi sáng bình thường đến mức nhàm chán.
-Chỉ còn ba ngày nữa là vào năm học mới.
Lớp 11.
– sẽ gặp được các bạn mới
Tôi đang đánh răng thì giọng nói quen thuộc kia lại vang lên trong đầu, đều đều, không chút cảm xúc.
Hệ thống kích hoạt.
Màn hình mờ ảo hiện ra trước mắt.
Lựa chọn 1: lông dài( toàn bộ điều dài 1m)
Lựa chọn 2: Sức mạnh – cấp 1 (có thể chịu được 50kg).
Lựa chọn 3: cặc dài – cấp 2( thêm 4cm chiều ngang 2cm)
Thời gian lựa chọn: 5 phút. Bắt đầu.
Tôi nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ.
– cái số 1 không bao giờ được tao ra sức cắt nó mà giờ chọn dài đùa
– còn cái 2 mình yếu thêm sức mạnh tuyệt cà vời
– số 3 quá được rồi
Tôi lẩm bẩm, gần như không do dự.
-Chọn hết luôn
Âm thanh quen thuộc vang lên.
-Đang phát.
Một cảm giác rất nhẹ lan ra khắp cơ thể. Không đau, không khó chịu,
Tôi siết nhẹ cánh tay. Cơ bắp không phồng lên rõ rệt, nhưng có thể cảm nhận được độ chắc hơn trước. Một cảm giác rất thực tế.
Thò tay vào quần móc cặc ra. Đù 18cm bề ngang cũng thay đổi thành 5cm to thật
– ai mà nuốt trọn con cặc này thì bái phục
Chỉ còn một ngày nữa thôi
– Ngày hai đứa kia sẽ về.
Tôi ngồi xuống giường, cầm điện thoại lướt linh tinh nhưng chẳng đọc được gì. Trong đầu cứ hiện lên những câu hỏi.
“Minh Hạo trông như thế nào?”
“Minh Nhật có thật sự quậy như lời cha nói không?”
Tôi còn chưa hiểu hết chính mình, vậy mà giờ lại có thêm trách nhiệm lớn như vậy rơi xuống đầu.
Tôi nằm ngửa, hai tay đặt lên bụng, thở chậm lại.
Đột nhiên con hệ thống xuất hiện
-Nhiệm vụ ẩn phát hiện có nhận hum
– phần thưởng: cặc khỏe – cấp 1( chịch 2h không mệt)
– thất bại: hít đất 150 cái trong vòng 10phút
– trời mẹ ơi 150 cái nhưng mà phần thưởng này có hơi khủng á
– yên tâm không khó đâu mò dễ nhắm không lẽ định bỏ nếu bỏ không có lần sau đâu đấy
– thôi được nhận
Phát phần thưởng
Con cặc ở dưới quần tôi cứng hơn bình thường rất nhiều, cứ như nó cương cứng như đá mặc dù nó đang xẹp.
Nhiệm vụ cần hoàn thành: nắc ngẫu nhiên 1 trong 4 người bạn hoặc để nó nắc mình.
Mắt tôi mở to hết cỡ, giọng run run
– sau lại là nhiệm vụ này
– mày khoái muốn chết từ lâu rồi mà còn xạo
– nhưng mà nó đánh tao đấy
– lúc trước không có hệ thống giờ có rồi sợ cái con cặc gì nữa
– thôi kệ có gì thì đi bốc lịch liều
– nhưng mà-
– yên tâm hệ thống tẩy rửa sạch lỗ đít nó bảo đảm không có một tí cứt
– vậy còn được
– mày chọn ai chưa
– rồi, tao chọn Tuân ai biểu chê tao lùn tao cho mày khỏi đi luôn để xem còn chọc tao lùn không
Đang tiến hành tẩy rửa
Ngay lúc đó điện thoại run lên. Thì ra là nhóm nhắn
Vũ: Tối nay qua nhà Phong được không.
Tôi: Có chuyện gì.
Vũ: Uống bia. Trước khi vào học lại.
Tuân:Tao cũng định nói chuyện đó.
Phong: ừm
Tuân: lâu rồi mới thấy mày cho vào nhà
( Không cho mày vào sao đụ mày được)
Quân: Nếu mọi người uống thì tao cũng uống. Lâu rồi không ngồi đủ mặt.
Luân: Tao không phản đối.
Vũ: Vậy chốt nhé.Tí qua.
Tuân: Phong chuẩn bị bia đi. Với đồ ăn
Phong: biết
– hệ thống có phải do mày làm không
– no no hệ thống không làm, này là duyên đấy hehe
Cuộc trò chuyện dừng lại ở đó.
Tôi bước xuống hầm xe, lấy chiếc xe phóng đi nhanh khi về thì đồ ăn bia cũng có.
Khi vừa lên phòng đặt đồ xuống, tiếng chuông cửa vang lên tôi bước xuống mở cửa.
Tôi đứng ở cửa vài giây, tay vẫn còn đặt trên tay nắm.
Bốn người họ đứng trước mặt tôi, rất gần, Không ai nói gì ngay.
Chỉ nhìn nhau.
Tuân đứng thẳng dáng người cao nhưng hơi nghiêng, vai thả lỏng theo kiểu bất cần đời quen thuộc. Da Tuân ngăm, không tối nhưng rõ là không trắng, kiểu màu nắng gió. Gương mặt sắc, sống mũi thẳng, ánh mắt hơi xếch lên tạo cảm giác ngông nghênh, như thể cả thế giới này chẳng có gì đáng để nó coi trọng. Mái tóc cắt gọn nhưng vẫn hơi rối, càng làm nổi bật cái khí chất ngang tàng. Chỉ cần đứng yên thôi, Tuân cũng toát ra cảm giác “đừng chọc vào tao”.
Bên cạnh là Vũ. Trái ngược hẳn. dáng cọc, chắc nịch. Vai rộng, cổ ngắn, trông rất vững. Da Vũ cũng ngăm, nhưng là kiểu ngăm khỏe, nhìn một cái là biết vận động nhiều. Gương mặt không sắc sảo, đường nét rõ ràng, chân mày rậm, ánh mắt trầm và ít biểu cảm. Vũ đứng thẳng, hai tay đút túi, im lặng quan sát xung quanh, cảm giác như một tảng đá lớn không phô trương, nhưng rất khó lay chuyển.
Quân đứng hơi tách ra một chút. Da Quân vàng, không trắng, không ngăm, kiểu màu da rất “đời”. Người cao, dáng thon, lưng thẳng. Gương mặt Quân lạnh, đường nét gọn gàng, ánh mắt sâu và bình tĩnh đến mức khiến người khác khó đoán được đang nghĩ gì. Không cười, cũng không cau mày, biểu cảm lúc nào cũng vừa đủ, giữ khoảng cách. Quân mặc đơn giản, nhưng lại là kiểu càng đơn giản càng hợp. Đứng đó thôi cũng đã tạo cảm giác khó lại gần.
Và rồi tôi nhìn sang Luân.
Luân là người nổi bật nhất, không cần cố ý. Da Luân trắng, nổi bật rõ ràng giữa ba người còn lại. Màu da ấy khiến gương mặt trông sáng hơn, sạch sẽ hơn. Đường nét mềm mại nhưng không yếu, sống mũi cao, môi mỏng, đôi mắt sáng và linh hoạt. Ánh mắt Luân lúc nào cũng có cảm xúc tò mò, vui vẻ, đôi khi hơi tinh nghịch. Cách Luân đứng thoải mái, nửa như cười nửa như không, khiến người khác dễ chú ý mà không thấy khó chịu.
Tôi nhận ra mình đã quên mất một điều:
chúng tôi lớn lên rồi.
Không còn là mấy thằng nhóc chạy loanh quanh ngoài hẻm, cũng không còn là những buổi cãi nhau vặt vãnh rồi làm hòa bằng bịch bánh tráng. Trước mặt tôi lúc này là bốn người con trai đã mang trên mình dáng dấp rất rõ của tuổi trưởng thành.
Tôi khẽ nghiêng người sang một bên.
-Vào đi.
Giọng tôi nghe bình tĩnh, nhưng tim lại đập hơi nhanh.
Tuân là người bước vào trước. Nó liếc quanh nhà tôi một vòng, khóe miệng cong lên quen thuộc.
-Lâu rồi không vào lại đây.
Vũ theo sau, Nó không nói gì, chỉ gật đầu với tôi, ánh mắt thoáng dừng lại trên mặt tôi lâu hơn bình thường.
– mày trắng hơn đẹp hơn rồi
– bình thường thôi
Quân bước vào kế tiếp, nhìn tôi một cái, ánh mắt rất ngắn, rất sâu.
Luân là người vào cuối cùng. Khi đi ngang qua tôi, nó khẽ chạm vào tay tôi.
Chỉ một cái chạm rất nhẹ.
Nhưng tôi vẫn cảm nhận rõ.
Tôi khẽ siết tay lại, giả vờ quay người đóng cửa.
Cánh cửa vừa khép, không gian trong nhà lập tức trở nên yên tĩnh một cách lạ thường. Không phải kiểu im lặng khó chịu, mà là thứ im lặng của những người đã quá quen với nhau, đến mức không cần nói nhiều.
– Bia đâu? – Tuân lên tiếng trước, phá vỡ khoảng lặng.
– Trên phòng đồ ăn cũng vậy.
– Vậy lên thôi.
Chúng tôi cùng đi lên cầu thang. Tôi đi trước, bốn người theo sau. Tôi không quay đầu lại, nhưng vẫn cảm nhận được ánh nhìn của họ đặt lên lưng mình.
Lên tới phòng, tôi mở cửa, bật đèn. Ánh sáng trắng phủ đều căn phòng rộng. Bia được xếp gọn trong thùng, đồ ăn bày sẵn trên bàn thấp giữa phòng.
– Chuẩn bị kỹ ghê. Quân nói
Tuân cười khẽ.
-Nghe câu đó từ mày lạ thật.
Tôi không đáp. Chỉ cúi xuống thùng bia, lấy ra từng chai đặt lên bàn. Tiếng kim loại chạm nhau vang lên khô khốc.
Chúng tôi ngồi xuống sàn, thành vòng tròn quen thuộc. Không ai bật nhạc. Không ai đùa giỡn
Vũ cầm lon bia lên, nhìn một lúc rồi nói:
-Trước khi vào học lại tao muốn uống cho quên trời quên đất
Giọng nó không nặng, nhưng rất dứt khoát.
Tuân gật đầu.
-Tao uống vừa thôi
Quân im lặng vài giây rồi mới cầm lon bia của mình.
-Không say không về.
Lần đầu tôi thấy nó như này
Luân nhìn lon bia trước mặt, rồi nhìn sang tôi.
Tôi hít vào một hơi, cầm chai bia của mình lên.
Không ai cụng
Chỉ cùng mở.
Âm thanh “xì” vang lên gần như cùng lúc, rất nhỏ, nhưng trong căn phòng yên tĩnh, nó nghe rõ đến lạ.
Ngụm đầu tiên trôi xuống cổ họng, mát lạnh. Tôi cảm nhận rõ vị đắng nhè nhẹ lan ra trong miệng. Cơ thể tôi phản ứng nhanh hơn bình thường, đầu hơi lâng lâng mặt cũng đỏ.
Tôi biết hệ thống đang có tác dụng.
Nhưng tôi không nghĩ nhiều chỉ bỏ xuống.
Một lúc sau, Tuân tựa lưng vào tường, mắt nhìn lên trần.
-Sắp vào lớp 11 rồi.
-Ừ. Vũ đáp.
-Nhanh thật.
Quân uống thêm một ngụm, đặt lon xuống.
-Ai cũng khác rồi
Không ai phản bác câu đó.
Luân không nói gì. Nó ngồi khoanh chân, tay cầm lon bia nhưng uống rất chậm. Ánh mắt nó thỉnh thoảng lại lướt qua tôi, rất nhanh, như sợ bị bắt gặp.
Tôi tránh nhìn nó.
-Phong. – Vũ gọi.
Tôi ngẩng lên.
-Dạo này mày sao?
Câu hỏi rất đơn giản. Nhưng tôi biết, nó không hề đơn giản.
Tôi im lặng vài giây.
– chỉ mệt
Tuân cười nhẹ
-Ai cũng mệt.
Tôi cũng cười nhìn nó, bằng ánh mắt không hề tốt. “nhưng mày sắp mệt hơn đấy”
Quân nhìn tôi, ánh mắt không thay đổi.
-Nhưng mày khác
Tôi siết nhẹ lon bia trong tay.
Luân cúi đầu, giọng rất khẽ:
-Phong gầy hơn trước.
Không khí chùng xuống.
Tôi cười nhạt.
-Tao vốn vậy mà.
Không ai nói thêm. Nhưng tôi biết, họ không hoàn toàn tin.
Bia vơi dần. Ai cũng say, chỉ là nhẹ hay nặng. lớp phòng bị cũng biến mất
Tôi nhìn bốn người trước mặt.
Đã có vài đứa say nằm tại chỗ, tôi đứng dậy tỉnh bơ. Tại uống ít bước xuống kêu giúp việc đi lên dọn phòng, tìm cho ba đứa phòng để ngủ còn một đứa tôi đưa đi là Tuân. Người nó không nặng lắm.
-Mày đưa tao đi..hức…..đâu thế. mắt nó lơ mơ nhưng vẫn còn ý, thức chu cha kích thích thế, tôi đưa nó tới phòng kế bên. Quăng lên giường người nó lún xuống một khoảng. Tôi khoá cửa lại.
“Cạch” tiếng động lạnh lùng.
Mặt nó đỏ chắc uống hơi nhiều tiếng thở đều đều nóng hổi vang lên trong phòng kín.
– hửm….. mắt nó mở ra khẽ tôi bước tới quỳ đè trên người nó.
Nó mở miệng ra, định nói gì đó tôi mạnh mẽ chặn hết lời nói của Tuân bằng một nụ hôn cuồng nhiệt. Lưỡi tôi thẳng thắn tiến vào miệng nó, chiếm đoạt mọi khoảng không của Tuân.
mắt nó mở to, giãy giụa nhưng sức như không.
-Ưm…!?
Tôi không dừng lại. Lưỡi tôi lướt nhẹ qua môi Tuân, quấn lấy Tuân theo cách cực kỳ điêu luyện đá qua lại với chiếc lưỡi mềm nóng ấy. Một tay giữ chặt eo nó, tay kia vuốt ve sau gáy, ép nó tiếp nhận hoàn toàn.
Thân thể nó run rẩy, đầu óc quay cuồng, cơ thể mềm nhũn theo từng động tác thành thạo của tôi.(Không hun thì cũng có coi ấy)
Tôi tách rời ra. Liếm nhẹ môi mình
– cũng ngọt nhưng đắng nhiều hơn
Nó hoảng hốt, chưa kịp phản ứng thì
Tôi đã xé bỏ áo nó dễ dàng, tay tôi lướt tới đâu người nó run theo.
-Phong…. nó lắc đầu -đừng chạm, nhưng tay tôi đã chạm mất tiêu rồi chạm vào đầu ti thâm đen của nó xoa nắn, rơ xung quanh ti rồi nhéo nhẹ một cái.
-kì…k-kì…quá nó nói bằng giọng hơi run, lưỡi tôi liếm từ cổ xuống quai xanh cắn một cái thật mạnh,máu rỉ ra tôi liếm vị tanh lan vào miệng
-Ư!!!…đau
Miệng tôi cúi xuống bú ti nó tiếng’chụt’ ‘chụt’ phát ra đá lưỡi cắn nhẹ. Nó lấy tay cố đẩy đầu tôi ra. Tôi nút càng mạnh hơn,
-nhả….nhả…r-ra đi mà h-hông muốn
Nó nhìn tôi bằng ánh mắt giao động. Tay kia của tôi đã kéo quần nó xuống.
-Đừng….đừng mà giọng Tuân hơi run nó cố gắng thoát ra nhưng không thể nào thoát được.
– quần sì trắng hả dễ thương quá. tôi kéo phanh quần sì xuống chạm vào con cặc đen to gân guốc lông um tùm tầm 13cm sục lên xuống theo tác động cặc bắt đầu cứng lên.
– phong….. tỉnh dậy đi…. nó tưởng tôi đang say, Tiếng thở nhanh phát ra từ miệng Tuân sau một lúc sục thì nước nhờn dâm rỉ ra từ lỗ đái vài giọt tôi lấy tay quẹt một tí đưa lên miệng nếm thử mặn mặn nhưng vẫn chịu được. Tôi ngậm con cặc đó vào họng tới gốc, cặc chạm sâu làm tôi mất ói nước mắt cũng ứa ra nhưng vẫn cố. Tôi dùng lưỡi liếm dọc thân cặc tiếng rên rỉ trầm phát ra từ miệng Tuân lưỡi tôi thọc vào lỗ đái quấy sâu xuống tiếng thở khó khăn của nó phát lên.
-Ha…ha… không chịu….nỗi…hức. tôi nhả cặc ra nước miếng kéo thành sợi rồi đứt.
Tay kéo đầu khấc ra đỏ sậm. Tôi ấn vào rồi xoa xoa ngay lúc đó tay kia đã mò xuống lỗ nhỏ thâm đen ấy đưa 1 ngón tay vào bên trong lỗ đấy cảm nhận sự mềm mại nóng trơn và hơi sần sùi mò mẫm từ từ tìm tuyến tiền liệt của nó. Sau một lúc cũng thấy điểm gồ lên ấn mạnh vào.
– đừng….ch…chỗ…đó..a.. hức nó rên cũng làm tôi nứng theo tuột quần tôi ra, con cặc thẳng to dài xuất hiện lông rậm rạp nhưng cắt tỉa gọn gàng hơn. Nó nhìn mà chóng mặt.
– sao của mày to Thế….aaa lần này tôi đã nhét thêm một ngón nữa, – đau…đau… Dừng…. lại đi mà… Thêm một ngón nữa. – Aaaaa…..đau…lắm… Lấy ra.. nước mắt Tuân rơi xuống thấy cũng sót, tôi lao nhẹ nhưng tay vẫy cứ chọc vào điểm nhạy cảm
-Muốn cặc không?. Nó lắc đầu kịch liệt
-không không muốn
– thì ra là muốn được đợi tí
– ngoan thả lỏng không là đau đấy“hình như nó còn đời trai nhưng giờ hết rồi”
-Hứcccc…..a…ưm~
Thấy lỗ đã lỏng, tôi đặc chân nó lên cổ mình,đưa cặc cạ vào lỗ nhỏ, đẩy vào từ từ nhẹ nhàng khi đầu khấc vừa vào vịnh eo Tuân làm điểm tựa đẩy hong mạnh bạo”phập” mạnh mẽ lúc cán. Nuốt trọn không một dư thừa.
-sâu sâu quá rồi….hức. Bên trong nó ấm vãi, khích cực như muốn cắt đứt cặc của tôi vậy. Nó rên lớn mắt trợn trừng, cặc giật giật, ưỡn người bắn ra luôn. Nóng hổi dính lên mặt, tôi lè lưỡi liếm tanh hơi khó nuốt quét một miếng đưa lên miệng nó cho mếm thử. Tuân nắm chặt ga giường. Càng co bóp dữ dội. Tôi nhăn mặt, tán vào mông ẻm cái “chát”
– bé con à~ em thả lỏng ra đi rồi anh rút ra. lần đầu tôi xưng hô như thế
Tuân yếu sìu gật đầu sau đó từ từ thả lỏng ra nhân cơ hội tôi dập thêm một cái nữa
-ÁAAAAA…….. Phong… lừa đảo Rút ra đi mà…..Ah… phong x-in xin….hư…a
– bé con tự tin mà, anh đâu ép em đâu nè đúng không. Vừa nói tôi vừa dập mạnh. Ọc ọc nước dâm chảy ra trơn bóng ước cả giường
– sướng không hả bé con?
-Hứccccc…..Aaaaa….
-phù~…. thì ra là sướng à Tuân không lắc đầu
Bạch, bạch, bạch, tiếng da thịt va chạm vào nhau. Mặc cho nó cầu xin vừa nắc vừa nhéo mạnh ti ngực làm sưng đỏ
-Chậm…chậm….l-ại…..a… hức…đ..i… mà
Nghe thấy tôi càng dập nhanh hơn nữa, ra sức dập vào điểm nhạy cảm
– sướng~ quá bé con lỗ em khích thật đấy. Vừa địt vừa vỗ mông làm đỏ lên in dấu tay.
– A…sau…l-ại làm vậy chứ…hức. tôi ghét sát tai thì thầm
– muốn biết sao
-muốn…oh…b-biết. tôi rút ra mà bên trong co lại cứ như nếu kéo không cho ra. “Phập” lại thêm cú địt mạnh. Nó lại bắn tiếp, tôi thở nhẹ.
-lí do là ghét bé con đấy nên mới đụ được chưa
-vô….lí… quá mà bắt nạt quá đáng…..ư
-ồ vậy tôi cho em biết thế nào là bắt nạt quá đáng nhé. Tôi đổi tư thế lật người nó để Tuân đưa mông lên rồi nắc. Sau nhiều lần rút ra thúc vào. Nó không còn sức để nói nữa, mới có một tiếng rưỡi mà Tuân đã bắn 4 lần tôi thì vẫn chưa có dấu hiệu sắp ra. Người nó giờ toàn dấu cắn tím từ vai trở xuống hơn chục dấu. Và mùi tinh trùng tanh trên người.
-Mệt…. Lắm rồi nghỉ được không….um. giọng Tuân rất nhỏ còn đứt quãng, tôi lắc đầu từ chối nắc cái mạnh người nó công lên tí rồi cặc giật nhẹ’phụt’ lần này không mạnh như trước mà chảy ra từ từ.
– ôi trời 5 lần rồi đấy. Tuân không nói chỉ nhắm mắt mặc kệ lòng ngược phập phồng thở mạnh tôi nắc thêm vài cái nữa
-hự~ rồi bắn luôn vào trong dòng nước ấm chảy thẳng vào lỗ nhỏ, khi cặc rút ra rất dễ, tinh trùng tuôn ra từ lỗ Tuân tràn ra giường, lỗ và chân không có dấu hiệu khép. nhưng cặc tôi vẫn chưa có mềm thôi. Tôi bế Tuân lên hình như nó mệt thiệt rồi, bước vào nhà tắm giọng tôi nhẹ
-Ngoan chịu thêm chút anh rửa cho bé nhé không là khó chịu lắm. Tay tôi thọc vào sâu bên trong móc cơ thể Tuân lại có phản ứng run nhẹ, rồi nó nhìn tôi bằng ánh mắt, vừa mệt vừa giận. Tôi lấy hết tinh trùng ra ngoài tìm một bộ đồ trong tủ mặc lại cho nó, và cho tôi sau đó thay niệm một lần mà ước một vũng nước dâm thiệt. Thay xong đặt Tuân lên giường đắp mềm cho nó ôm nó vào lòng rồi ngủ. _____________________________________
Cảm ơn mn đã xem:>
câu chuyện gì v trrrrrr tui muốn cảnh h lắm rồi nội dung cũng được nhưng tui thích theo hướng h+++++ cơ