Tôi lén rời khỏi khu nhà phụ, quay về nhà chính lúc đã khuya. Căn biệt thự im lìm, đèn hành lang hắt xuống nền đá bóng loáng, mỗi bước chân vang lên nghe rõ mồn một. Tôi thở nhẹ ra một hơi.
Tôi đi thẳng vào phòng tắm.
Nước ấm tràn ra bồn, hơi nước bốc lên làm mờ cả tấm gương lớn trước mặt. Tôi cởi đồ, ngâm mình xuống, cảm giác mệt mỏi tích tụ mấy ngày nay dần dần tan ra theo làn nước. Tôi kỳ cọ kỹ càng, rửa mặt thật lâu, để nước chảy qua trán, qua mắt, như muốn rửa sạch những suy nghĩ hỗn độn trong đầu.
Mặc bộ đồ ngủ màu hồng nhạt, tôi trèo lên giường. Đệm mềm lún xuống, ôm lấy cơ thể gầy của tôi.
Tôi nhớ lại cảm giác tay nhỏ mềm lạnh ấy sục cặc cho mình, nghĩ tới mà cặc đã cương lên cọ vào quần. Nhưng tôi bỏ mặc cặc
Tôi xoay người, kéo chăn lên quá vai. Nghĩ ngợi một lúc, bụng tôi réo lên khe khẽ. Tôi lười biếng bước xuống giường, ra ngoài tìm chút đồ ăn lót dạ rồi quay lại phòng
Lần này, tôi ngủ khá nhanh.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, mọi thứ lại trở về quỹ đạo quen thuộc. Ánh nắng chiếu qua rèm cửa, tiếng chim kêu đâu đó ngoài vườn. Một buổi sáng bình thường đến mức nhàm chán.
-Chỉ còn ba ngày nữa là vào năm học mới.
Lớp 11.
– sẽ gặp được bạn mới
Tôi đang đánh răng thì giọng nói quen thuộc kia lại vang lên trong đầu, đều đều, không chút cảm xúc.
Hệ thống kích hoạt.
Màn hình mờ ảo hiện ra trước mắt.
Lựa chọn 1: Mẫn cảm – cấp 2 (chạm vào người khác sẽ sướng mạnh).
Lựa chọn 2: Sức mạnh – cấp 1 (có thể chịu được 50kg).
Lựa chọn 3: Môi đẹp (môi đầy đặn, căng mọng, mềm mại, hồng đỏ, nhìn chỉ muốn hôn cắn táp thật mạnh/ kèm theo nước bọt béo ngậy ngọt ngào🤤)
Thời gian lựa chọn: 5 phút. Bắt đầu.
Tôi nhìn chằm chằm vào mấy dòng chữ.
-Chỉ cần không hại thì chọn hết… hehe
Tôi lẩm bẩm, gần như không do dự.
-Chọn hết luôn
Âm thanh quen thuộc vang lên.
-Đang phát.
Một cảm giác rất nhẹ lan ra khắp cơ thể. Không đau, không khó chịu,
Tôi cúi nhìn gương
Môi tôi đúng là khác thật. Đầy đặn hơn trước, đường viền rõ ràng, màu sắc đỏ hơn không thâm nhìn đẹp hơn. Khi đưa tay chạm nhẹ, cảm giác đàn hồi mềm mại rõ rệt.
– sau thấy nó cứ kì kì ấy nhỉ thôi kệ
Tôi siết nhẹ cánh tay. Cơ bắp không phồng lên rõ rệt, nhưng có thể cảm nhận được độ chắc hơn trước. Một cảm giác rất thực tế, rất… ổn
Tôi đứng đó một lúc lâu, quan sát chính mình.
Không biết từ khi nào, những thay đổi nhỏ này lại khiến tôi bắt đầu chú ý hơn đến cơ thể mình, đến sự tồn tại của bản thân. Trước kia tôi luôn thấy mình mờ nhạt, như một cái bóng sống trong căn nhà rộng lớn này. Giờ thì khác, dù rất chậm, nhưng tôi đang thay đổi.
Chỉ còn một ngày nữa thôi.
– Ngày hai đứa kia sẽ về.
Tôi ngồi xuống giường, cầm điện thoại lướt linh tinh nhưng chẳng đọc được gì. Trong đầu cứ hiện lên những câu hỏi.
“Minh Hạo trông như thế nào?”
“Minh Nhật có thật sự quậy như lời cha nói không?”
Tôi còn chưa hiểu hết chính mình, vậy mà giờ lại có thêm trách nhiệm lớn như vậy rơi xuống đầu.
Tôi nằm ngửa, hai tay đặt lên bụng, thở chậm lại.
Đột nhiên con hệ thống xuất hiện
-Nhiệm vụ ẩn phát hiện có nhận hum
– phần thưởng: tạm dừng thời gian 10 phút chỉ cần nói dừng mọi thứ sẽ dừng muốn bình thường nói hoạt động 1 ngày chỉ sử dụng một lần nếu đang dừng nói hoạt động sẽ không dừng được nữa phải qua ngày tiếp theo mới sử dụng được nữa)
– thất bại: hít đất 100 cái trong vòng 30 phút
– trời mẹ ơi 100 cái nhưng mà phần thưởng như này khó thấy ấy chứ
– yên tâm không khó đâu mò dễ nhắm không lẽ định bỏ nếu bỏ không có lần sau đâu đấy 😄
– thôi được nhận
Nhiệm vụ cần hoàn thành: cưỡng hôn vũ thời hạn 24h
– gì hệ thống mày đang chơi tao à
– ai biết gì đâu
– chắc nó giết tao đấy
– giờ phong chọn bị giết hay là bị phạt
– ác quá mà rồi hiểu sau cho lựa chọn môi đẹp rồi 😭
– dù sau thì thằng vũ cũng được lợi thôi kệ đánh nhập viện thì phải chịu 😌😬
Tôi cầm điện thoại lướt lướt, tìm tên “vũ dữ”
Tôi: Vũ ơi
Bên kia trả lời rất nhanh.
Vũ: Lâu rồi mới nhắn đấy
Tôi: Ừ
Vài giây trôi qua.
Vũ: Lần đầu mày gọi tao bằng tên
Vũ: Chuyện gì nói
Tôi nhìn dòng chữ đó, ngón tay dừng lại một nhịp.
Tôi: Ờ thì
Tôi: Mày có đi đâu tập không
Vũ: Có
Vũ: Đi chạy
Vũ: Đó giờ mày đâu có quan tâm tao đi chạy hay làm gì
Vũ: Hôm nay tự nhiên hỏi
Tôi: đi lúc nào thế
Tôi: Ở đâu cho tao đi với
Tin nhắn vừa gửi đi, tôi đã thấy hơi hối hận. Nhưng bên kia không trả lời ngay.
Một lúc sau.
Vũ: Đi làm gì
Tôi: Thì xem mày thôi
Ba chấm hiện lên. Rồi biến mất. Rồi lại hiện.
Vũ: Lúc trước mời mày đi thì đéo chịu
Vũ: Giờ muốn đi
Vũ: mày bị gì vậy
Tôi nhìn màn hình, không biết trả lời sao. Ngực hơi căng lên,
Tôi im lặng.
Mấy giây sau.
Tôi: Vậy thôi
Tôi: Tao không nói nữa
Tôi tắt màn hình lại, ném điện thoại sang bên. Nhưng chưa đầy một phút sau, máy rung lên.
Tôi cầm lại.
Vũ: Ở sân vận động
Vũ: 12:50
Tôi bật cười rất khẽ.
Tôi: Ờ
Vũ: Nhớ đứng xa ra
Tôi: Chi vậy
Vũ: Sợ mày bị đạp
Tôi nhíu mày.
Tôi: Cái gì mà bị đạp
Tôi: Có quá không
Vũ: Không
Vũ: Tao chạy nhanh
Vũ: Đông người
Tôi: Biết rồi
Vũ: Lựa chỗ mát mà ngồi
Tôi nhìn dòng đó, tim tự dưng mềm đi một chút.
Tôi chưa kịp gõ thì tin nhắn khác tới.
Vũ: Lấy thêm chai nước
Tôi: cho mày hả
Vũ: không cho mày Để không thôi mày ngất
Vũ: Tao bỏ đấy
Tôi: Vậy thôi
Tôi khóa máy.
Cọc cằn thật.
Ngang ngược thật.
Ngoài cửa sổ, gió khẽ lay tán cây. Một ngày bình thường nữa trôi qua, yên tĩnh đến lạ. Và tôi biết, sự yên tĩnh này sẽ không kéo dài lâu.
Tôi nằm xuống ngủ
_____________________________________
Mọi người thấy hay có thể cho xin một lượt đánh giá k 7k mấy người đọc mà chx dc 30 lượt đánh giá nữa 👉👈 tui định cho phong đụ tuân ấy ổn không 🥴
Hay lắm ra thêm đi
có chương h+ là mừng ơi là mừng nên mốt viết tiếp ik nhe, đại đi có ai rảnh đâu chê
ê,chương này hay nha tr, ra lẹ đi bạn êy
Đắng tiếp ik tác giả
tui cứ tưởng là hệ thống này làm gắt lắm chớ tui muốn hệ thống ép làm tình với quân cơ
Ai biết cách đăng Chương h Chỉ tui với
viết thêm đi, tui đọc mà đúng cuống lun ó