Tôi ngồi trên giường một lúc rất lâu, không biết nên làm gì.
Cảm giác trống rỗng quen thuộc lại quay về. Không buồn dữ dội, cũng chẳng vui nổi, chỉ là chán. Chán đến mức chẳng muốn nghĩ thêm bất cứ thứ gì liên quan đến học hành, hệ thống hay những rối ren trong đầu.
Tôi với điện thoại lên, mở ứng dụng ngân hàng.
Số dư: 5.000.000 VNĐ.
– Thôi thì đi ăn một bữa cho no rồi đi chơi
Ít nhất, ăn uống là thứ duy nhất tôi không cần phải suy nghĩ quá nhiều.
Tôi đứng dậy đi tắm. Tôi chọn một chiếc áo thun trắng, quần dài màu xanh sẫm.
Tôi mở cửa phòng bước ra ngoài.
Người hầu đang lau cầu thang ngẩng lên nhìn tôi, hơi bất ngờ.
– Cậu chủ định đi chơi hả? Lâu rồi em không thấy cậu ra ngoài đó.
– Ừm. Lâu lâu đi một chút.
– Dạ vâng, cậu đi cẩn thận nhé.
Tôi gật đầu, đi thẳng xuống hầm xe. Không suy nghĩ nhiều, tôi lấy đại chiếc mô tô phân khối lớn màu đỏ. Tiếng máy nổ vang lên trong không gian kín, quen thuộc và dễ chịu. Tôi đội mũ bảo hiểm, vặn ga, rời khỏi biệt thự.
Gió tạt qua mặt, mang theo mùi nắng và bụi đường. Cảm giác tự do rất ngắn ngủi nhưng đủ để tôi thấy nhẹ người hơn.
Tôi chạy đến một nhà hàng nhỏ mà mình từng ghé qua hai lần. Nơi này không sang trọng, nhưng sạch sẽ, rộng rãi, mát mẻ. Không ồn ào, không nhạc quá lớn, không khí rất “chill”. Nhân viên ở đây cũng nhiệt tình, nói chuyện vui vẻ, đôi lúc còn pha chút hài hước rất dễ chịu.
Vừa dựng xe xong, tôi bước vào thì đã có hai chị nhân viên chạy ra.
– Chào emmmm~ hôm nay đi một mình hả?
– một mình.
– Vào trong ngồi nha em.
Hai chị kéo ghế cho tôi, đặt menu trước mặt.
– Em muốn ăn gì đây, chọn thoải mái nhé.
Tôi cúi xuống nhìn menu.
🍰 Tráng miệng
Bánh flan: 15k
Pudding phô mai: 18k
Rau câu trái cây: 15k
Thạch: 10k
Bánh su kem mini (3 cái): 15k
🧋 Đồ uống
Sữa dâu: 20k
Sữa socola: 20k
Milo dầm: 25k
Trà đào: 20k
Trà vải: 20k
Trà chanh giã tay: 15k
🥤 Sinh tố
Sinh tố bơ: 25k
Sinh tố sầu riêng: 30k
🍟 Ăn vặt
Khoai tây lắc phô mai / rong biển: 20k
Cá viên chiên: 20k
Phô mai que (3 cây): 20k
🍜🍔 Món no
Mì cay (cấp độ 0–3): 30k
Mì trộn phô mai: 28k
Thịt nướng: 35k
Hamburger: 30k
Pizza mini: 45k
Tôi đọc một lượt rồi ngẩng lên.
– Cho em 5 xiên thịt nướng, 2 hamburger, 1 pizza mini, 1 mì trộn phô mai, với 1 ly trà chanh giã tay.
Hai chị tròn mắt.
– thiệt hả
Tôi nhún vai.
– vâng
– Được rồi, em đợi chị tí nhé, có liền.
Hai người quay vào trong. Tôi ngồi một mình giữa quán khá vắng, nghe loáng thoáng tiếng bếp phía sau.
– Mày ơi làm nhanh tay nha, khách vip đó
– Biết rồi biết rồi!
Tôi bật cười khẽ. Quán vắng nhưng không lạnh lẽo, ngược lại còn rất dễ chịu.
Một lúc sau, hai chị bưng đồ ăn ra. Hơi nóng bốc lên, mùi thơm lan khắp bàn.
– Chúc em ngon miệng nha.
– Dạ, cảm ơn.
Tôi bắt đầu ăn. Thịt nướng mềm, đậm vị. Hamburger nóng hổi, pizza vừa miệng. Mì trộn phô mai béo nhưng không ngấy. Phải công nhận, đồ ăn ở đây ngon thật.
Đang ăn mì trộn thì tôi cảm giác có ai đó nhìn mình.
Tôi ngẩng lên.
Một cậu bé khoảng mười tuổi đứng cách bàn tôi không xa. Người nhỏ con, gầy, nhưng rất sạch sẽ. Da trắng, mắt to, ánh mắt long lanh. Cậu bé nhìn chằm chằm vào bàn ăn của tôi, không giấu nổi vẻ thèm thuồng.
Xung quanh không có người lớn nào đi cùng.
Tôi hơi cau mày.
“Trẻ con đẹp thế này mà lơ ngơ một mình không sợ bị bắt cóc hả
Tôi đứng dậy, đi lại gần, hạ giọng.
– Cha mẹ em đâu? Sao em đứng đây một mình vậy?
Cậu bé nhìn tôi, đôi mắt chớp chớp rồi đỏ lên. Môi mím chặt, không trả lời. Một lúc sau, giọng nhỏ xíu vang lên.
– Mẹ… mẹ nói để em ở đây, rồi quay lại…
— Từ khi nào?
— Từ sáng
Ngay lúc đó, bụng cậu bé phát ra một tiếng “ọp” rất rõ.
Tôi sững lại.
Không cần hỏi thêm, tôi cũng hiểu phần nào.
Tôi quay về bàn, kéo ghế ra.
-Lại đây ngồi.
Cậu bé do dự vài giây rồi bước lại, ngồi đối diện tôi. Tôi cầm một cái hamburger đẩy sang.
-Ăn đi.
Cậu bé nhìn cái bánh, rồi nhìn tôi, ánh mắt vừa mừng vừa sợ.
-Em… em ăn được ạ?
-Ăn đi.
Cậu bé cầm lấy, ăn rất nhanh. Không phải kiểu ăn vội vì tham, mà giống như đã lâu rồi chưa được ăn no. Tôi nhìn mà cổ họng nghẹn lại.
Đúng lúc đó, một chị nhân viên đi ra, thấy cảnh trước mắt thì thở dài.
– Tội thằng bé ghê.
Tôi quay sang.
-Sao vậy chị?
Mẹ nó bỏ nó rồi. Chị thấy nó ở đây cả buổi sáng. Chứ mà bận thì 1h cũng quay lại đằng này 4- 5 h không thấy. Nếu chị có tiền thì chị nuôi nó luôn rồi, tiếc là còn lo cho mình chưa xong
Chị nói xong, lắc đầu rồi quay đi.
Tôi nhìn cậu bé đang ăn ngon lành, tim bỗng nặng xuống.
Tôi mỉm cười, hỏi khẽ.
– Em có muốn nhận anh làm anh trai không?
Cậu bé ngẩng phắt lên, mắt sáng rực. Nó gật đầu thật mạnh.
-Muốn ạ!
Tôi đưa tay xoa đầu nó. Nó giật mình, nước mắt rơi xuống.
– Anh anh làm em đau hả?
– Không Cậu bé lắc đầu, giọng nghẹn lại Chỉ là từ trước tới giờ… chưa ai dịu dàng với em như vậy.
Nghe câu đó, tôi thấy tim mình như bị bóp chặt.
Tôi cắn răng, trong đầu không nhịn được mà chửi thầm.
“Đẻ con ra mà không thương nó nổi một chút.”
Tôi xoa đầu cậu bé lần nữa, nhẹ hơn.
– Ăn từ từ thôi. Không ai giành của em đâu.
Cậu bé gật đầu, vừa ăn vừa lén nhìn tôi, như sợ tôi biến mất.
Lúc đó tôi chợt nhận ra, trong khoảnh khắc ngắn ngủi này, lòng mình không còn trống rỗng nữa.
Chỉ là một đứa trẻ xa lạ.
Chỉ là một bữa ăn tình cờ.
Nhưng cảm giác ấm áp ấy… rất thật.
ê,chương này hay nha tr, ra lẹ đi bạn êy
Đắng tiếp ik tác giả
tui cứ tưởng là hệ thống này làm gắt lắm chớ tui muốn hệ thống ép làm tình với quân cơ
Ai biết cách đăng Chương h Chỉ tui với
viết thêm đi, tui đọc mà đúng cuống lun ó