Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy lúc đúng bảy giờ.
Cảm giác đầu tiên là mệt.
Không phải kiểu mệt sau khi vận động, mà là mệt vì ngủ không sâu. Mí mắt nặng trĩu, hơi rát, đầu óc lờ đờ. Tôi chống tay ngồi dậy, vươn người một chút rồi với điện thoại soi thử camera trước.
Quầng thâm hiện rõ dưới mắt.
– Tệ thật.
Tôi thở ra một hơi dài.
Chỉ còn năm ngày nữa là vào lớp 11. Nghĩ đến chương trình mới, áp lực thành tích, điểm số, thi cử ngực tôi lại nặng xuống. Lớp 10 còn chưa kịp thở xong, đã phải bước tiếp rồi.
Tôi lê người vào nhà vệ sinh.
Ánh đèn trắng bật lên, soi rõ gương mặt hơi nhợt nhạt trong gương. Tôi mở vòi nước, cúi xuống rửa mặt. Nước lạnh tạt lên da khiến tôi tỉnh hơn một chút. Tôi đánh răng, nhìn chằm chằm vào hình ảnh phản chiếu của mình, đầu óc vẫn trống rỗng.
Đúng lúc tôi súc miệng xong, giọng nói quen thuộc vang lên trong đầu.
– Cập nhật lựa chọn mới.
Tôi khựng lại, tay đặt trên bồn rửa.
– Lại tới nữa
Trước mắt tôi, màn hình tối hiện ra.
Lựa chọn 1: Uống bia dễ say – Cấp 1
(Uống 2 lon bia sẽ say)
Lựa chọn 2: Giảm chiều cao – cấp 1( giảm 3cm)
Lựa chọn 3: Ngủ ngon hơn – Cấp 1
(Trong vòng 5 phút nhắm mắt có thể ngủ ngay, tiếng động nhỏ không đánh thức)
Thời gian lựa chọn: 05:00
Tôi nhìn từng dòng chữ.
Lựa chọn 1 hơi kì. Tôi vốn không thích bia rượu, nhưng cũng chẳng phải thứ quá kinh khủng thôi kệ.
Lựa chọn 2 thì loại ngay. Đã bị Tuân chê lùn, giảm thêm ba phân thì đúng là tự sát xã hội.
Lựa chọn 3
Tôi dừng lại ở đó lâu hơn một chút.
Ngủ ngon.
Chỉ cần nhắm mắt là ngủ. Không bị đánh thức bởi tiếng động nhỏ.
Quá dụ người.
Tôi cười khẽ, trong đầu thoáng qua một ý nghĩ rất thật.
– Hệ thống này đúng là biết đọc tâm trạng người khác
Không suy nghĩ thêm.
– Chọn 1 và 3.
Giọng nói vô cảm vang lên ngay lập tức.
– Lựa chọn 1 và 3 đang được phát.
Một cảm giác rất nhẹ lan ra từ đầu xuống cổ, như có ai đó chạm khẽ vào thần kinh. Đầu tôi bỗng dịu lại, cơn nặng trĩu sau một đêm ngủ kém dần tan. Cơ thể không thay đổi rõ rệt, nhưng tôi cảm nhận được một thứ gì đó được sắp xếp lại.
Giống như khi bạn tắt hết đèn trong phòng, chỉ để lại một nguồn sáng vừa đủ.
Tôi đứng yên vài giây, rồi thở ra.
– Ừm.
Không có gì quá dữ dội. Nhưng tôi biết nó đã có tác dụng.
Tôi lau mặt, tắt vòi nước, bước ra khỏi nhà vệ sinh. Ánh sáng buổi sáng tràn vào phòng, dịu hơn tôi tưởng. Tôi kéo ghế ngồi xuống, chuẩn bị ăn sáng.
Trong đầu tôi chợt thoáng qua một suy nghĩ:
Tối nay
Chắc mình sẽ ngủ được một giấc thật ngon.
Chỉ nghĩ thôi mà ngực đã nhẹ hơn một chút.
Tôi không biết hệ thống này sẽ dẫn tôi đi đâu.
Nhưng ít nhất, ở thời điểm này
Nó đang cho tôi thứ tôi cần nhất.
ê,chương này hay nha tr, ra lẹ đi bạn êy
Đắng tiếp ik tác giả
tui cứ tưởng là hệ thống này làm gắt lắm chớ tui muốn hệ thống ép làm tình với quân cơ
Ai biết cách đăng Chương h Chỉ tui với
viết thêm đi, tui đọc mà đúng cuống lun ó