Tim tôi lúc này nó đập thật sự rất nhanh. Không hiểu sao nhìn cậu ta cơ thể tôi bỗng một một cảm giác rất khó chịu con cặc trong quần, nó muốn cương lên.
“Cái gì vậy trời…”
Tôi tự mắng mình trong đầu, vội cúi xuống, hít sâu một hơi như ép cái cảm giác kỳ quặc đó xuống.
Tôi ngẩng lên nhìn cậu.
– Đi được không?
Cậu ngước mắt nhìn tôi, ánh nhìn vẫn còn chút đề phòng, nhưng cuối cùng gật đầu. Cậu chống tay đứng lên, bước được hai bước thì chân khuỵu nhẹ. Tôi hoảng hồn kêu khẽ.
– Ê…
Tôi đưa tay ra đỡ theo phản xạ. Khoảnh khắc tay chạm vào tay cậu, tôi thấy rõ cậu lạnh hơn tôi nghĩ. Không biết vì đau hay vì đã đứng chịu đòn quá lâu.
– Để tôi cõng cho. – tôi nói nhanh – Cậu lắc đầu ngay.
– Không cần.
– Cần. – tôi nghiêm giọng, dù tim thì đập thình thịch. Cậu nhìn tôi, tôi không đợi cậu trả lời thêm, quay lưng lại, cúi xuống.
– Lên đi.
Cậu do dự vài giây, rồi cuối cùng cũng leo lên. Thật ra… không nặng như tôi tưởng. Hai tay vòng qua vai tôi còn chân thì vòng qua eo tôi, tôi bợ lấy chân cậu.
– Ôm chặt nhé. – tôi nói, cố làm giọng bình thường.
Cậu “ừ” rất nhỏ, hơi thở phả nhẹ sau tai tôi làm tôi nổi da gà. Tôi bước đi, từng bước một. Con hẻm phía sau dần khuất lại, ánh sáng đèn đường phía trước sáng hơn, như thể mọi nguy hiểm đã bị bỏ lại sau lưng. Không ai nói gì một lúc. Chỉ có tiếng bước chân và tiếng thở đều dần của cả hai. Đi được một đoạn, tôi cảm giác có cái gì đó nó cấn cấn sau đít.
” Đừng có nói nó là con cặc của cậu ta nhe bình thường không sao hết”
– Tên cậu là gì?
Sau lưng tôi im lặng, rồi cậu nói.
– Minh. – Giọng trầm, hơi khàn, nhưng rất rõ.
– Ừ. – tôi gật đầu – Tên đẹp.
Minh không đáp, nhưng tôi cảm giác được cánh tay ôm mình chặt hơn một chút.
Tôi đưa Minh tới tiệm thuốc gần đó. Ánh đèn trắng trong tiệm làm gương mặt minh hiện rõ hơn. Vết thương nhìn vậy mà không quá sâu, chủ yếu là bầm và trầy xước. Tôi mua thuốc sát trùng, bông gạc, thuốc bôi tan máu bầm, quét mã xong xuôi rồi đưa cho minh.
– tự bôi được không?
– Được. – Minh gật đầu
Minh ngồi trên ghế, cúi xuống tự xử lý vết thương. Tôi đứng bên cạnh nhìn, không hiểu sao lại thấy yên tâm hơn lúc nãy rất nhiều. Một lúc sau, Minh đứng dậy.
– Tới đây được rồi cảm ơn.
Tôi gật đầu, cũng thấy nhẹ người. Định quay đi thì phía sau vang lên giọng cậu.
– Này.
Tôi quay lại.
– Cho tôi biết tên cậu được không?
Tim tôi đánh “thịch” một cái.
Tôi chớp mắt, bỗng nổi hứng trêu. Tôi nghiêng đầu, cười rất nhẹ.
– Khi nào gặp lại… thì tôi sẽ nói tên tôi cho minh biết nhé.
“Chưa chắc gặp lại đâu”
Minh nhìn tôi, hơi sững người, rồi khóe môi khẽ cong lên. Một nụ cười rất nhạt, nhưng đẹp đến mức tôi suýt đứng hình. Tôi không dám nhìn thêm, quay người chạy đi thật nhanh. Chỉ đến khi không thấy minh nữa, tôi mới dám đưa tay lên che mặt. Nóng ran.
– Trời ơi
Tôi thì thầm, tim đập loạn xạ.
– Đỏ mặt thật rồi.