Tôi đi được một đoạn thì chợt nhận ra ánh sáng xung quanh tối dần. Con đường trước mặt không còn đèn đường, chỉ có một con hẻm nhỏ hẹp, ánh sáng vàng yếu ớt hắt ra từ một bóng đèn cũ treo lơ lửng trên cao. Nó chập chờn, lúc sáng lúc mờ, như cố tình dụ người ta bước vào. Vì tò mò, tôi đi chậm lại. Tim đập khẽ hơn một nhịp. Lý trí bảo nên quay đi, nhưng chân tôi lại rẽ sang hướng khác. Tôi bước thật nhẹ, nép sát vào bức tường ẩm mốc, thò đầu nhìn vào. Trước mắt tôi là một cảnh tượng khiến tôi khựng lại. Ở giữa hẻm là một cậu con trai.
Rất đẹp.
Gương mặt góc cạnh, sống mũi cao, hàng mày đậm hơi xếch, đôi mắt dài nhưng ánh nhìn lại lạnh và sắc, mái tóc đen rối nhẹ, có vài sợi rũ xuống trán, trông hơi hoang dã. Trên người cậu là chiếc sơ mi trắng, đã nhàu và dính vài vệt máu khô, cúc áo trên cùng bung ra để lộ xương quai xanh rõ nét. Vóc dáng cao, gầy nhưng rắn rỏi, đứng thẳng dù rõ ràng đang bị thương. Khóe môi cậu rách nhẹ, một vệt máu đỏ sẫm kéo dài xuống cằm. Trên cổ tay và vai có vài mảng bầm tím, nhưng cậu vẫn đứng đó, không hề cúi đầu.
Đối diện cậu là năm người khác.
Cả năm đều là con trai, tầm tuổi tôi, hoặc có lẽ lớn hơn ngoại hình cũng không hề tệ. Kiểu đẹp trai đường phố: tóc vuốt dựng hoặc undercut, tai đeo khuyên bạc lấp lánh dưới ánh đèn mờ. Áo thun oversize, áo khoác mỏng, quần jean rách đầu gối, giày thể thao dính bụi. Trong đó có ba đứa trông cũng đã bị thương, khóe miệng sưng, nhưng vẫn cười cợt, ánh mắt đầy khinh miệt. Trong đầu tôi lúc đó chỉ bật lên đúng hai chữ.
Đánh nhau. Phải hóng
Bốn đứa kia lùi lại nửa bước, như nhường sân khấu. Một thằng cao lớn nhất bước lên trước. Nó thật sự rất đẹp trai còn ngầu nữa. Cao hơn hẳn những người còn lại, vai rộng, thân hình vạm vỡ, gương mặt sắc sảo với nụ cười nửa miệng đầy ngạo mạn. Tôi thậm chí còn thèm thuồng trong đầu, trước khi kịp nhận ra tình huống nghiêm trọng đến mức nào. Nó nghiêng đầu, nhìn cậu trai áo trắng từ trên xuống dưới, giọng đầy mỉa mai.
– Thằng chó, sợ chưa? Giờ xin lỗi đi, tao tha cho.
Cậu trai kia nhếch môi cười khinh, dù môi đang rướm máu.
– Năm chọi một mà còn lên giọng. Không thấy nhục à?
Một tiếng cười phá lên từ phía sau.
– cứng miệng quá thằng nhãi – một đứa khác hô lên, giọng đầy chế nhạo.
Chưa kịp để ai phản ứng, thằng cầm đầu đã lao tới. Một cú đánh mạnh giáng thẳng vào bụng cậu trai áo trắng. Cậu khựng người, bật ra một tiếng “ự” trầm thấp, nhưng vẫn không gục xuống. Ngay lập tức, thằng kia túm lấy cằm cậu, bóp chặt, ngón tay siết vào hai bên mặt một cách thô bạo.
Cậu trai khàn giọng, ánh mắt tối sầm lại.
– Thằng dơ bẩn… bỏ tay mày ra.
– Tao nhịn mày lâu rồi đó. – thằng kia cười lạnh – Dám cướp người bên bọn tao, làm đàn em mày?
– Tao đéo cướp. – cậu trai đáp, giọng vẫn cứng – Nó tự muốn qua. Mày thử nghĩ lại xem, mày đã làm gì mà đàn em mày đổi chủ?
Câu nói khiến mấy đứa kia xôn xao.
– Được lắm. – thằng cầm đầu bật cười, nụ cười không hề vui – Mày được lắm.
Nó cúi xuống, ghé sát mặt cậu trai.
– Giờ thì quỳ xuống, cầu xin tao, rồi sủa ba tiếng chó. Tao tha cho. Haha.
Những tiếng cười vang lên, chồng chéo, đầy ác ý.
– Nghe chưa? Sủa đi!
– sủa to vào
– đại ca nhân từ quá haha
Tôi đứng chết trân.
Tim đập thình thịch. Tay lạnh toát. Tôi biết mình không thể làm gì ở đây. Nếu lao ra, tôi chỉ thành gánh nặng. Không suy nghĩ thêm, tôi quay người, chạy ngược ra đầu hẻm, tim đập như muốn vỡ lồng ngực. Tôi vừa chạy vừa gọi lớn, tìm người lớn, tìm bất kỳ ai. May mắn thay, có một chú trung niên đang đứng gần đó, nghe thấy tiếng tôi hớt hải kêu cứu. Chú lập tức chạy theo, gọi thêm vài người khác. Ngay Khi tụi nó định đánh cậu ấy, thì tiếng động lớn khiến đám kia chững lại.
– Mấy đứa kia! Làm gì đó? – giọng người lớn vang lên đầy uy lực.
Bọn chúng lùi lại, chửi thề vài câu. Trước khi đi, thằng cầm đầu quay đầu lại, ánh mắt sắc như dao liếc về phía tôi.
– Nhớ mặt mày rồi đó. Gặp lại, tao không để yên đâu.
Rồi cả bọn biến mất vào bóng tối.
Tôi đứng thở dốc, chân vẫn còn run. Sau khi cảm ơn chú kia rối rít, tôi vội quay lại. Cậu trai áo trắng đã ngồi bệt xuống ghế đá cạnh hẻm. Vai hơi rũ, nhưng lưng vẫn thẳng. Khi thấy tôi, cậu ngẩng lên, ánh mắt thoáng ngạc nhiên.
– …Là cậu gọi người?
Tôi gật đầu, tiến lại gần, cẩn thận đỡ cậu ngồi vững hơn.
– Ừ.
Dưới ánh đèn mờ, gương mặt cậu hiện lên rõ hơn. Dù bầm tím và dính máu, nhưng vẫn đẹp đến mức khiến người ta khó rời mắt. Ánh nhìn cậu lúc này không còn sắc lạnh như ban nãy, mà trầm lại, sâu và mệt mỏi.
– Cảm ơn. – cậu nói khẽ.
Tôi thở ra một hơi, ngồi xuống bên cạnh.