Sáng hôm đó tôi tỉnh dậy trong trạng thái lơ mơ, đầu nặng như có ai đè. Tay mò mẫm trên giường tìm điện thoại, mắt còn chưa mở hẳn.
7:07.
Tôi thở dài một hơi, lật người nằm ngửa nhìn trần nhà.
– Hệ thống ơi… – tôi lẩm bẩm – làm ơn bỏ cái lựa chọn kỳ quặc hôm qua đi được không? Cầu xin luôn á.
Một giây sau, giọng quen thuộc vang lên trong đầu, đều đều như mọi khi.
– Không thể
Tôi nhăn mặt.
– vậy có thể giảm đi được không, chứ cứ phải khum lưng để tránh áo chạm vào hoài vậy sao?
– Đã kích hoạt biện pháp ổn định tạm thời.
Tôi ngồi bật dậy, nhìn quanh phòng, rồi phát hiện trên bàn có hai miếng nhỏ trong suốt, mỏng lắm.
Tôi cầm lên, im lặng vài giây.
– Ý là… dùng cái này dán lên đây hả? – tôi đưa tay chỉ vào ngực.
– Đúng.
– Được rồi… miễn là đừng để tôi phải khom lưng né tránh cả ngày nữa.
Dán xong, cảm giác vẫn không dễ chịu, cứ là lạ. Tôi vào phòng thay đồ, chọn bộ quần áo kín đáo hơn bình thường, rồi vệ sinh cá nhân. Khi bước ra khỏi phòng tắm, tóc có vài sợi bị ướt nhiễu xuống, đang lấy khăn lau đầu, thì hệ thống xuất hiện lần nữa.
– Lựa chọn mới đã sẵn sàng.
Ba dòng chữ hiện ra trước mắt.
Lựa chọn 1: Tăng chiều cao – cấp 1( tăng lên từ 1m7 thành 1m73)
Lựa chọn 2: Cải thiện sắc diện – cấp 1( những chỗ trên cơ thể bị thâm sẽ không còn)
Lựa chọn 3: Điều chỉnh cân nặng– cấp 3( tăng từ 50kg lên 55kg
Tôi nhìn một lúc lâu.
– chọn hết đi.
– Đang kích hoạt.
Cảm giác lần này không mạnh, chỉ như một cơn nóng nhẹ lan khắp người rồi tan dần. Tôi đứng trước gương, quan sát bản thân. Không có gì thay đổi đột ngột, chỉ là trông cao hơn, mấy chỗ như môi, ngực, khớp tay, cặc trứng dái, đầu gối, không còn thâm đen nữa, mà nó thành màu trắng. dáng người thì to hơn trước một chút. Tôi vừa quay lưng định rời đi thì có tiếng gõ cửa.
Cộc. Cộc.
Tôi bước ra mở cửa.
Trước mặt tôi là chị Linh.
Chị mặc váy trắng, tóc xõa, mùi nước hoa nồng nặc tràn vào mũi khiến tôi vô thức lùi lại. Nụ cười chị treo trên môi rất chuẩn mực, nhưng ánh mắt thì không nó kiểu toan tính rồi nó quá chăm chú, như đang đánh giá.
– Chị với anh Hoàng sắp về – chị nói, giọng mềm – Vài ngày nữa là đám cưới, em nhớ tới nhé.
– Dạ em sẽ tới– tôi gật đầu, ngắn gọn.
Chị mỉm cười thêm lần nữa, rồi quay đầu. Đúng lúc đó, anh Hoàng cũng bước tới. Ánh mắt anh lướt qua tôi rất nhanh, nhưng đủ để tôi cảm nhận được một thứ gì đó không thoải mái.
Tôi lập tức quay mặt đi.
Không ai nói thêm câu nào.
Hai người rời đi, tiếng bước chân xa dần rồi mất hẳn. Cánh cửa đóng lại, để lại căn phòng yên ắng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.
Tôi đứng yên một lúc lâu.
Sau đó mới thở ra.
Bụng bắt đầu đói, tôi xuống nhà ăn qua loa vài món. Mọi thứ hôm nay đều nhạt nhẽo, không có vị. Ăn xong, tôi ngồi thêm vài phút rồi đứng dậy.
– Ra ngoài chút vậy
Tôi không mang xe, chỉ đi bộ.
Buổi sáng nắng nhẹ, không gắt, gió thổi mát. Con đường quen thuộc trải dài trước mắt, từng bước chân chậm rãi giúp đầu óc tôi dịu lại.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời, ánh sáng chiếu xuống vừa đủ ấm.
hay thì có hay,nhưng từ thi có vụ phát sữa từ gực thì nó cứ nam nam nữ nữ, đọc đó cấn cấn sau á,sao ko làm từ đâu,mãi lúc sau mới làm thì thấy mất hình tượng quá.Nhưng chuyện hay nha,phải gọi là tốt ấy chứ :>
truyện hay nhưng nó có vẽ ít cảnh h++++++ quá.Mong tác giả ra tiếp và nhìu hơn nha :>
Cảm ơn bạn đã góp ý
Hay lắm ra thêm đi
có chương h+ là mừng ơi là mừng nên mốt viết tiếp ik nhe, đại đi có ai rảnh đâu chê
ê,chương này hay nha tr, ra lẹ đi bạn êy
Đắng tiếp ik tác giả
tui cứ tưởng là hệ thống này làm gắt lắm chớ tui muốn hệ thống ép làm tình với quân cơ
Ai biết cách đăng Chương h Chỉ tui với
viết thêm đi, tui đọc mà đúng cuống lun ó