Sáng hôm sau tôi tỉnh dậy rất sớm, sớm đến mức trời còn chưa kịp sáng hẳn. Không phải vì thói quen lành mạnh gì, mà là vì… mắc ỉa. Một cảm giác quen mà ai cũng từng trải, nhưng lúc đó nó cấp bách đến mức tôi vừa mở mắt đã phải bật dậy, ôm bụng lao thẳng vào nhà vệ sinh như sắp có án mạng xảy ra nếu chậm một giây.
Cửa vừa đóng cái rầm, tôi ngồi phịch xuống bồn cầu, thở phào một hơi dài như vừa thoát chết. Đầu óc còn mơ mơ màng màng, mắt chưa mở nổi hẳn, trong đầu tôi chỉ có đúng một suy nghĩ:
“May mà kịp.”
Và đúng cái lúc tôi vừa ổn định tư thế, chuẩn bị bước vào trạng thái thả lỏng tinh thần lẫn thể xác thì
Một thứ quen thuộc đến đáng ghét hiện ra trước mắt.
Hệ thống.
Tôi trợn mắt, suýt nữa thì giật mình đứng bật dậy.
– Trời ơi là trời… – tôi lẩm bẩm – Sau mày vô duyên thế?
Hệ thống vẫn xuất hiện với giao diện sáng trưng, bảng thông báo treo lơ lửng ngay trước mặt tôi, không quan tâm tôi đang trong hoàn cảnh gì.
Giọng nó vang lên, đều đều, tỉnh bơ.
– Hệ thống không có duyên.
Tôi nghiến răng.
– Mày lựa đúng thời điểm ghê ha. Tao đang đi vệ sinh đó.
– Trạng thái sinh lý của ký chủ không nằm trong phạm vi quan tâm. Hệ thống tiến hành phát thưởng theo tiến độ
– Phát cái gì mà phát! – tôi bực – Đợi tao ra ngoài không được hả?!
– Không.
Tôi hít sâu một hơi, tự nhủ thôi kệ, có tức cũng chẳng làm gì nó được. Tôi liếc mắt nhìn bảng lựa chọn đang từ từ hiện ra.
THÔNG BÁO LỰA CHỌN NGẪU NHIÊN
Lựa chọn 1:
Ngực tiết ra sữa: tự chảy sữa ngẫu nhiên, ấn vào đầu ti, xoa bóp ngực= chảy sữa. Càng mạnh lâu thì càng ra nhiều sữa vô hạn bảo đảm ngon, thơm phức, béo ngậy, bùi ngọt,
Cảnh báo: Dễ gây nghiện.
Tôi khựng lại.
– Cái gì? Ngực tiết ra sữa đụ má xàm vậy
Hệ thống tiếp tục, không cho tôi thời gian phản ứng.
Lựa chọn 2:
Da trắng – cấp 3.(Trắng đến mức ra ngoài nắng có thể phản xạ ánh sáng)
Tôi nheo mắt.
– Trắng phát sáng là sao? Mày tính cho tao làm đèn đường hả?
Lựa chọn 3:
Miệng hôi – cấp 1.
Mô tả: Ký chủ tự ngửi thấy mùi hôi từ miệng mình.
Người khác: Chưa chắc nhận ra.
Tôi đứng hình.
– Cái thứ ba là hình phạt trá hình à
– Lựa chọn cân bằng. – hệ thống đáp.
Tôi nhìn chằm chằm vào bảng lựa chọn, đầu óc vừa buồn cười vừa muốn chửi thề. Đi ỉa chưa xong mà phải đứng trước quyết định thay đổi cả cuộc đời.
– Thời gian lựa chọn: 5 phút. – hệ thống thông báo – Bắt đầu đếm ngược
Tôi nhìn xuống…
Còn 04:59.
– Đồ chó.
Tôi lẩm bẩm, nhưng vẫn phải suy nghĩ nghiêm túc. Số 3 thì khỏi bàn, ai đời tự nhiên miệng hôi, dù chỉ mình ngửi được cũng đủ điên rồi. Tôi sống chung với cái mồm này cả đời chứ có phải ngày một ngày hai đâu.
Số 2 thì… trắng. Trắng cấp 3. Nghe cũng được, dù hơi quá nhưng còn đỡ hơn hôi miệng.
Còn số 1 thì rất kì, nhưng phải chọn
Mùi sữa.
Ngọt ngào.
Khiến người khác mê mẩn.
Dễ gây nghiện.
Tôi cau mày.
– Nghe cái này ghê quá
– Hệ thống khuyến nghị lựa chọn theo trực giác.
– Trực giác tao bảo mày im đi.
Thời gian còn 02:31.
Tôi thở dài, cuối cùng gãi đầu.
– Thôi thì… chọn đại. Số 1 với số 2. Da trắng thì kệ, mùi sữa… chắc cũng không sao nam mô.
– Xác nhận lựa chọn 1 và 2. – hệ thống nói – Tiến hành phát thưởng.
– Từ từ! Tao còn chưa xong mà!
Nhưng đã muộn.
Đột nhiên ngực tôi căng lên rõ rệt, tôi kéo áo lên nhìn thấy bằng mắt, nặng và đầy hơn bình thường vì sữa tích lại bên trong. Không đau nhói, chỉ là cảm giác tức nhẹ, căng tức âm ỉ. Liền kéo áo xuống lắc đầu.
– hệ thống chết tiệt cho lựa chọn quái quỷ gì không
Một cảm giác lạ chạy dọc sống lưng tôi. chỉ là… kỳ. Như có ai đó vừa điều chỉnh lại cơ thể tôi từ bên trong. Da tôi hơi nóng lên, rồi mát dần. Mũi tôi thoáng ngửi thấy một mùi gì đó rất quen.
Sữa.
Thơm.
Tôi cúi đầu, hít thử một hơi.
– Đù.
Thật sự là mùi sữa.
Không gắt, không nồng, mà kiểu nhẹ nhẹ, như mùi sữa ấm mới mở nắp. Tôi còn chưa kịp hoang mang thì hệ thống biến mất cái bụp, để lại tôi một mình trong nhà vệ sinh, vừa xong việc cũng xong cả đời
Ra khỏi toilet, tôi rửa tay, súc miệng, soi gương. Vừa nhìn một cái là tôi đứng khựng lại.
– Ủa?
Da tôi.
Trắng thật.
Không phải kiểu trắng bệch bệch mà là trắng rõ ràng hơn hôm qua. nhìn dưới đèn phòng tắm còn hơi phản sáng thật cứ như hào quang nam9 ấy
– Mẹ nó…
Tôi đưa tay ra trước mặt, xoay qua xoay lại.
– Trắng dữ vậy luôn?
Tôi còn đang tự ngắm mình thì nghe tiếng động phía sau.
– Mày dậy sớm vậy?
Tôi quay lại, thấy Tuân đang ngồi trên giường, tóc rối, mắt còn ngái ngủ. Nó dựa lưng vào đầu giường, nhìn tôi từ trên xuống dưới bằng ánh mắt lạ lạ.
Tôi bước lại gần.
– Còn đau không?
Tuân lắc đầu.
– Đỡ rồi.
Nó im lặng vài giây, rồi đột nhiên nhíu mày, hít hít mấy cái.
– Ủa…
– Ủa gì?
– Mày… – nó nhìn tôi chằm chằm – Mày có uống sữa hả?
Tôi khựng lại một nhịp.
– Đâu có?
– Sao tao nghe mùi sữa đậm lắm. nó nói, nghiêng đầu – Kiểu… sữa ngọt ngọt ấy.
Tim tôi hơi giật.
– Mày tưởng tượng đó.
– Không. – Tuân lắc đầu – Thiệt mà. Mùi rõ lắm luôn.
Nó nhìn tôi kỹ hơn, ánh mắt từ cổ áo xuống tay, rồi lên mặt.
– Ủa… da mày sao trắng hơn rồi?
– Hả? – tôi giả ngu – Bình thường mà.
– Không. – nó nói chắc nịch – Trắng hơn hôm qua nhiều.
– Nhầm rồi.
– Không nhầm. – Tuân chồm tới gần hơn, nhìn sát mặt tôi – Trắng còn hơn Luân nữa ấy.
Tôi nuốt nước bọt.
– Làm gì có…
– Thiệt. – nó nhíu mày – Kiểu… trắng phản ánh luôn á.
Nó đưa tay ra, khẽ chạm vào cổ tay tôi, rồi rụt lại như bị giật điện.
– …Mát.
– Mát cái gì.
– Da mày mát thiệt.
Không khí tự nhiên hơi kỳ. Tôi cười trừ, gãi đầu.
– Chắc ánh đèn thôi.
Tuân nhìn tôi thêm vài giây nữa, rồi nhún vai.
– kỳ ghê
Nó quay mặt đi, nhưng tôi thấy tai nó hơi đỏ.
Tôi đứng đó, trong đầu chỉ có một suy nghĩ:
“Chết mẹ rồi.”
Chỉ còn hai ngày nữa là vào học lại. Và hôm nay… tôi sẽ gặp hai thằng nhóc đó.
Với cái cơ thể mùi sữa, da trắng phát sáng này.
Tôi có linh cảm rất mạnh.
Cuộc sống yên ổn của tôi… chính thức chấm dứt từ sáng đi ỉa hôm nay.