Tôi tựa lưng vào thành giường, im lặng nhìn Tuân quay mặt đi chỗ khác. Vai nó căng cứng, hơi thở không đều lắm, rõ ràng là vẫn chưa nguôi. Căn phòng chìm trong thứ yên tĩnh nặng nề, chỉ có tiếng điều hòa chạy đều đều, nghe càng làm lòng người trống trải.
Tôi không hiểu vì sao trong lòng lại buồn đến vậy.
Tôi khẽ đứng dậy, bước ra phòng khách. Ánh đèn hắt xuống nền nhà rộng, trống trải đến lạnh. Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn ra xa.
Đúng lúc tôi quay người định lên phòng, thì thấy ba bóng người từ cầu thang bước xuống. Quần áo nhăn nhúm, tóc tai lộn xộn, mùi bia vẫn còn phảng phất.
Quân lên tiếng trước, giọng hơi khàn.
-Xin lỗi ông nhiều nha… tụi tôi uống quá đà, làm phiền ông rồi.
Tôi cười nhẹ, xua tay.
-Có gì đâu
Luân và Vũ cũng lên tiếng xin lỗi thêm vài câu. Không khí thoáng hơn một chút. Rồi Vũ nhìn quanh.
-Ủa, Tuân đâu rồi?
Tôi đáp ngay, giọng tự nhiên.
-Nó về trước rồi.
Quân gật đầu.
-Vậy tụi tao về đây.
-Ừ, về cẩn thận.
Cánh cửa khép lại. Ngôi nhà lại trở về trạng thái yên ắng ban đầu.
Tôi quay lên phòng.
Vừa mở cửa, tôi đã thấy Tuân ngồi trên giường. Mắt đỏ, mũi cũng đỏ. Chỉ nhìn qua thôi là biết nó vừa khóc xong.
Trong đầu tôi thoáng qua một ý nghĩ rất rõ: “Thằng này đâu có yếu đến vậy.”
Tôi bước lại, ngồi xuống cạnh giường.
-Sao khóc?
Tuân quay mặt đi ngay.
-Không có khóc.
Tôi đưa tay định chạm vào má nó, nhưng nó né đi. Tay tôi lơ lửng giữa không trung một giây, rồi buông xuống.
-Mắt đỏ vậy còn nói xạo.
Tôi nhìn lên, thấy rõ suy nghĩ hiện trên đầu nó: « bỏ đi rồi giờ về lại làm gì»
Tôi thở ra, giọng mềm hẳn.
-Phong không nên bỏ đi như vậy.
Tuân im lặng vài giây, rồi lẩm bẩm rất nhỏ, không nghe rõ. Cuối cùng, nó quay đầu lại nhìn tôi.
-Sao lại đụ tao chứ?
Giọng nó không lớn, nhưng có chút run.
-tao không kiểm soát được. Có bia, rồi thấy mày đẹp quá.
không vòng vo. Rồi cố làm vẻ hối hận, cúi đầu xuống.
-Xin lỗi.
Tuân sững lại.
-Tao đẹp hả?
Tôi gật đầu ngay.
-Ừ.
Rồi tôi lùi ra xa một chút, giữ khoảng cách rõ ràng.
-Nếu mày đánh cứ làm ghét tao cứ nói
tôi nghe thấy hơi thở Tuân gấp hơn.
Trong đầu nó rối bời
-Này…
Giọng nó gọi lại.
-Không giận.
Hai chữ đó rất nhỏ
Tôi ngồi lại, không chạm vào nó, chỉ dựa lưng vào thành giường.
-Thật không?
Tuân gật đầu, quay mặt đi chỗ khác.
Căn phòng chìm vào yên lặng, chỉ còn tiếng điều hòa chạy đều đều. Tôi gọi hệ thống trong lòng
– Hệ thống.
– Ê, có thể cho tao biết… cảm xúc hiện tại của Tuân không? Hoặc mức độ yêu thích không
Một khoảng lặng rất ngắn.
Rồi giọng máy móc quen thuộc vang lên trong đầu tôi, đều đều nhưng không hề lạnh lẽo như trước.
– Được. Vì Tuân đã được xác nhận là người của ký chủ rồi
Một bảng thông tin hiện ra trước mắt tôi, rõ ràng đến mức khiến tôi hơi sững người.
Tên đối tượng: Tuân
Mối liên kết hiện tại: Bạn thân (đang dần biến đổi)
Trạng thái cảm xúc tổng thể: Hỗn loạn
Cảm xúc chủ đạo: – Tức giận: (mức thấp)
– Tủi thân: (mức trung bình)
– Phụ thuộc cảm xúc: (đang tăng)
– Quan tâm đến ký chủ: (cao)
Mức độ yêu thích hiện tại: 85(siêu thích)
(Đánh giá: rất cao)
Nhận thức cảm xúc: – Chưa tự nhận ra có tình cảm
Cảm xúc tiềm ẩn: – Cao
– Có xu hướng phát triển thêm nếu được trấn an đúng cách
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng “Mức độ yêu thích: 85”.
-85?
Tôi đã nghĩ ít nhất nó sẽ ghét mình rồi lạnh lùng. Nhưng “siêu thích” thì không nằm trong dự đoán của tôi.
– Khoan đã. Giải thích đi.
Giọng hệ thống vang lên ngay sau đó, vẫn đều nhưng lần này như chậm lại một chút, giống như đang phân tích.
– Đối tượng Tuân đang ở trạng thái mâu thuẫn cảm xúc.
Tôi im lặng, chăm chú nghe.
– Tức giận tồn tại, nhưng ở mức thấp, vì ký chủ đã xin lỗi và không phủ nhận hành vi đụ nó.
– Tủi thân cao hơn, vì đối tượng cảm thấy mình bị bỏ lại, bị bỏ rơi sau khi làm chuyện đó lúc yếu đuối.
Hệ thống tiếp tục.
– Phụ thuộc cảm xúc tăng vì:
1. Ký chủ là người quen biết lâu năm, có nền tảng gắn bó.
2. Đối tượng vừa trải qua trạng thái yếu nhất về cả thể chất lẫn tinh thần.
3. Ký chủ là người chăm sóc sau đó.
Tôi khẽ siết tay.
– Còn… “quan tâm cao” là sao?
– Quan tâm cao nghĩa là:
Đối tượng ưu tiên phản ứng cảm xúc của ký chủ.
Đối tượng sợ bị ký chủ bỏ mặc.
Đối tượng có xu hướng tìm kiếm sự hiện diện của ký chủ để cảm thấy an toàn.
Tôi liếc sang Tuân.
Nó vẫn quay lưng về phía tôi, nhưng tay lại nắm chặt chăn, không buông.
– Thế còn “chưa nhận thức được tình cảm”?
– Đối tượng chưa gọi tên được cảm xúc của mình.
– Hiện tại, trong nhận thức của Tuân, đây vẫn được gán nhãn là:
“Sự thân thiết vượt giới hạn quá mức giữa bạn bè”
Tôi bật cười rất
khẽ, nhưng trong lòng không hề nhẹ.
– Tóm lại là… nó thích tôi, nhưng không biết đó là nó thích
– Chính xác.
Tôi hít sâu một hơi, chui lại vào chăn ôm nhẹ nó, để nó an tâm hơn.
câu chuyện gì v trrrrrr tui muốn cảnh h lắm rồi nội dung cũng được nhưng tui thích theo hướng h+++++ cơ