Mình xl mn mình xin sửa lại phiên bản truyện hệ thống lựa chọn thành truyện này nhe mình k hiểu vì sau ko thể đăng Chương mới bên kia được á sẽ có vài phần giống truyện kia nhưng k giống hết
tôi tên là Thanh Phong Tôi cao 1m7 nặng 45kg. Gia cảnh tôi người ta vẫn gọi là giàu có. Từ nhỏ, tôi hiếm khi thấy mặt cha mẹ. Họ luôn bận rộn với công việc ở đâu đó rất xa, tôi lớn lên trong căn biệt thự rộn lớn, bên cạnh những người hầu chăm sóc từng bữa ăn, giấc ngủ. Cuộc sống của tôi khá đơn giản: ăn ngon, ngủ đủ, học hành được. Tiền bạc chưa bao giờ là thứ tôi phải bận tâm vì cha mẹ đã kiếm, rồi gửi về đều đặn. Mỗi ngày đi học, tôi tiêu khoảng năm trăm nghìn, không nhiều không ít. Thành tích học tập cũng coi như ổn, điểm số thường quanh 8-9. Hiện tại, tôi sắp vào lớp 11
Ngoại hình của tôi có lẽ cũng tạm gọi là dễ nhìn. Khuôn mặt hơi lạnh, ít biểu cảm, khiến người khác khó tiếp cận. Giọng nói có phần hơi khàn chắc tại bể giọng thường ít nói giờ như câm luôn, sạch sẽ nên không có mùi gì hết.
Trái cổ có lộ 1 tí, dáng người lại nhỏ gầy, tổng thể trông khá yếu. Phần ngực nhô nhẹ, giống mấy đứa con gái mới dậy thì những chỗ môi, nách, ti ngực, cặc dái, lỗ đít, có phần hơi thâm tôi không bị hôi miệng, không có bệnh về chân nách, da tôi màu nâu, không trắng trẻo điều cũng dễ hiểu, vì cha mẹ tôi vốn chẳng ai có làn da trắng, tay chân ít thịt.
Vì tôi là con trai, nên có lông tay lông chân lông nách con cặc cũng bình thường. Con cặc nó 10cm cương lên thì 12cm không có gân nổi chiều ngang 3cm nói chung cũng được.
Tính cách của tôi cũng chẳng dễ chịu là bao. Tôi dễ cáu, nói chuyện thẳng thừng, gần như không biết cách nói giảm nói tránh. Dẫu vậy, tôi hiếm khi nổi nóng thật sự. Tôi biết kiềm chế, biết giữ chừng mực, và luôn cố tỏ ra nghiêm túc lạnh. Cảm xúc đối với tôi là thứ gì đó khá mờ nhạt nụ cười hay nỗi buồn hiếm khi hiện rõ trên gương mặt, có thể gọi là vô cảm.
Vào một ngày không mưa không nắng, nằm trong phòng học bài. Một giọng nói máy móc vô cảm vang lên đâu đó.
Hệ thống: hệ thống ép liên kết thành công
– cái gì hệ thống
Một con robot nhỏ xíu xuất hiện từ hư không mỉm cười
– Hệ thống xin thông báo~
Tôi nhíu mày.
– Nghe dẹo kia là biết không có chuyện tốt rồi.
Hệ thống không thèm phản hồi, tiếp tục hiện chữ trước mắt tôi
– Mỗi ngày, hệ thống sẽ tiến hành điểm danh bắt buộc.
– Sau khi điểm danh, người sử dụng sẽ nhận được một phần thưởng ngẫu nhiên
– Phần thưởng có thể
– Sử dụng được
– Không sử dụng được
Ngay sau đó, hệ thống bổ sung thêm một dòng, rất thản nhiên.
– Lưu ý: Không được từ chối nhận.
-Nếu từ chối, người sử dụng sẽ chịu hình phạt ngẫu nhiên.
Danh sách hình phạt hiện ra, từng dòng sáng lên như đang dọa nạt tôi.
1. Làm nhiệm vụ kì lạ (rất kì).
2. Tra tấn thể xác (không chết nhưng rất đau).
3. Tra tấn tinh thần (không đau nhưng muốn chết).
Tôi hít sâu.
– Nghe xong chỉ muốn quay về làm người bình thường.
Hệ thống lập tức chen vào.
Rất tiếc không được
Tôi cạn lời.
Hệ thống tiếp tục, giọng điệu còn mang theo chút… vui vẻ khó chịu.
– Khi điểm danh đủ 2 ngày liên tiếp, người sử dụng sẽ nhận được phần quà riêng
– Phần quà này không bắt buộc phải nhận.
– vậy còn được
Chưa dừng lại, hệ thống lại tung thêm một quả bom.
– Trong quá trình sử dụng, có thể kích hoạt nhiệm vụ ẩn.
-Nhiệm vụ ẩn không bắt buộc phải làm.
– Nhưng phần thưởng được đánh giá là: rất thú vị
Tôi bật cười khan.
– Nghe tới ‘nhiệm vụ ẩn’ là thấy đời mình sắp không ổn rồi.
Hệ thống đáp ngay.
– Không ổn thì đừng làm.
– Hệ thống tôn trọng quyết định của người sử dụng.
2 giây sau.
– miễn là bạn chịu được hậu quả tò mò.
– Mày troll tao đúng không?
– Chỉ là một chút hài hước để giảm căng thẳng.
– Hệ thống được lập trình rất thân thiện.
Tôi: Thân thiện con quỷ.
Ngay lúc đó, màn hình đổi sang giao diện khác.
– Vì đây là lần đăng nhập đầu tiên
– người sử dụng được nhận quà đăng nhập
– Có nhận không?
– Có. Nhận.
Dòng chữ sáng lên.
-Xin chúc mừng.
-Bạn nhận được: Má hồng tự nhiên.
– Cái gì cơ?
Chưa kịp phản ứng, hai bên má tôi đột nhiên nóng rát lên, như thể có ai đó vừa tát rất nhẹ nhưng đều tay. Tôi giật mình bật dậy, lấy gương trên bàn
Không có gì.
Không đỏ. Không dấu tay. Không khác gì bình thường.
-Ủa? Đâu?
Giọng hệ thống vang lên, lần này rõ ràng mang theo sự khinh thường.
– Hệ thống xin phép lạy bạn
– Da người sử dụng hiện tại quá mịn và sáng.
– nên má hồng không dễ nhận ra bằng mắt thường.
– Ủa? Vậy là lỗi tại tao?
– Không.
– Lỗi tại việc bạn quá đẹp.
Tôi: “……”
– Tao nghi mày ăn bớt phần quà.
– Vu khống.
– Hệ thống chỉ ăn dữ liệu.
Tôi còn chưa kịp chửi tiếp thì màn hình đổi sang thông báo mới.
– Điểm danh ngày 1 hoàn tất.
– Phần thưởng điểm danh: Mắt to tròn long lanh đáng yêu dễ thương
– CÁI GÌ?
– Tao là con trai!
– Long lanh đáng yêu dễ thương là cái kiểu gì?!
– Xin chỉnh lại.
– Mắt to tròn long lanh rất hợp với gương mặt lạnh lùng hiện tại.
– Hợp cái đầu mày!
– bạn đang từ chối sự thật.
Cơn giận bùng lên. Tôi quay sang, đập thẳng cái gương bên cạnh.
Choang
Hệ thống im lặng.
Rất nhanh.
Tiếng bước chân vang lên. Người hầu vào dọn dẹp, thay gương mới, không ai hỏi một câu. Quá quen rồi.
Tôi ngồi xuống giường, hít thở, cố dằn cơn giận.
Mười mấy món đồ trong mười năm.
Không nhiều.
Tôi nhìn lại vào gương mới. Ánh mắt phản chiếu trong đó to rõ hơn thật. Sáng hơn
Tôi siết chặt nắm tay.
– Tao thề, có ngày tao sẽ đập mày.
– Hệ thống ghi nhận Rất mong chờ.
Đột nhiên, chiếc iPhone 17 nằm bên cạnh khẽ rung lên.
Tôi liếc sang, màn hình sáng lên 12 giờ đúng.
Tôi mở điện thoại, bấm vào nhóm chat quen thuộc.
[Nhóm anh em thân thiết]
Nhóm có tổng cộng năm người: Tuân, Quân, Luân, Vũ, và tôi. Bọn tôi chơi với nhau từ năm lớp 1, tính ra cũng mười năm chơi với nhau. Nhà ở gần nhau, chỉ cách vài căn, quen thuộc đến mức chẳng khác gì anh em ruột thịt.
Tuân: ê mấy người có định đi chơi ở đâu không?
Tin nhắn của Tuân hiện lên đầu tiên.
Nó là một trong những đứa nổi bật nhất nhóm cao ráo, đẹp trai, da ngăm, dáng người nhìn là thấy mê, tay săn chắc, đúng kiểu con trai hay đá bóng. Trong 5 đứa, Tuân là đứa có thân hình đẹp nhất. Cao 1m8 từng có cả chục đứa trong trường tỏ tình, nhưng nó từ chối hết lí do là vì không có đứa nào hợp gu. Tuân hay chọc tôi lùn, nên nói thật là tôi ghét nó nhất nhóm. Giọng nó không trầm, hơi trẻ con học cũng tạm được.
Quân: đầu ông bạn chỉ có chơi à, không có chữ học sau?
Người nhắn là Quân.
Trong nhóm, chỉ có Quân, Luân và tôi là ham học. Quân học rất giỏi, điểm lúc nào cũng mười, nó đúng chuẩn học bá năm nào cũng là học sinh giỏi, giáo viên chủ nhiệm tự hào ra mặt. Nó trầm tính, bình tĩnh, ít nói, ngoại hình cũng mười điểm. có tập gym nên người săn chắc, chỉ thua Tuân chút. Quân cao 1m85 cao nhất nhóm.
Điều buồn cười là số người tỏ tình Quân còn nhiều hơn Tuân, nhưng nó cũng từ chối hết lí do là học. Tôi thích chơi với Quân vì nó không chê tôi lùn, lại hợp tính, cùng kiểu ham học, giọng trầm.
Luân:thấy Quân nói đúng, sắp vào lớp 11 rồi.
Luân là em út trong nhóm.
Nó da trắng, học giỏi, nhưng khuôn mặt lúc nào cũng mang cảm giác yếu ớt, đáng thương. Cha nó bỏ đi từ nhỏ, Luân sống với mẹ. Gia cảnh khá. Trong năm đứa, Luân là đứa thể chất yếu nhất, nó cũng có mấy chị lớn thích đấy tặng thuốc làm quà. Mà nó không nhận.
Lúc đầu tôi từng nghĩ nó giả vờ yếu đuối, chắc do tôi đa nghi. nó vẫn ế luân cao 1m75, giọng nhỏ, nói khẽ đến mức nhiều khi phải căng tai mới nghe.
Vũ: mà thằng Phong gần ba tháng trời không nhắn tin gì? vậy chết rồi hả?
– chết cái đầu mày mẹ
Tin nhắn của Vũ làm tôi khựng lại.
Vũ học không giỏi điểm số chỉ quanh quẩn năm sáu, có khi còn bốn điểm nhưng thể lực thì khỏi bàn. Nó là đứa chạy nhanh nhất lớp, đem cho lớp mấy cái bảng khen hạng nhất nhì 3-5 cái sức khỏe cực tốt, có thể nhấc vật nặng dưới sáu mươi ký dễ như chơi. Đấm một phát là đủ hiểu hậu quả. Nhà vũ giàu hơn bọn tôi, nó cũng có nhiều người thích lắm mà nó từ chối. Giọng Vũ trầm, nghe khá đã tai, cao 1m78 người cũng có cơ bắp rõ ràng ấy. Có mấy em thích nhưng không giám tỏ tình vì sợ nó gia trưởng đấy.
Trong 5 đứa thằng tuân vũ quân là rất mạnh tụi nó mà đánh nhau hay dùng sức chắc chết
Tuân, vũ , tôi là ba thằng tính tình khó ưa nhất hay cọc với nóng giận lắm.
Tôi: thì lo học không được hả? tự nhiên kêu lên làm gì không biết.
Tuân: ê rồi bao giờ ông bạn mới tìm người yêu?
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó, lòng chợt khựng lại.
Tôi: chưa biết.
Tuân: gu ông sao? bao nhiêu đứa đẹp tỏ tình rồi, hốt đại đứa nào đi.
Tôi: ông tự tìm cho mình đi không mượn
Tuân: làm gì căng vậy
Quân: rồi lại lặn nữa rồi.
Tôi không trả lời thêm.
Màn hình điện thoại tối dần khi tôi khóa máy.
Tôi cũng muốn có người yêu chứ. Nhưng tôi biết phải làm sao đây,
– Lòng tôi đau đớn khi nhận ra mình là gay.
Tôi không thích nữ. Thậm chí, chỉ cần đứng gần con gái trong phạm vi hơn hai mét là tôi đã thấy khó chịu, như có thứ gì đó vô hình đẩy tôi ra xa. Ngược lại, khi ở gần con trai, cảm giác lại hoàn toàn khác.
Tôi không dám nói với bọn họ.
Tôi sợ, nếu họ biết, tình bạn mười năm này sẽ không còn nữa.
Từ năm lớp 1 đến lớp 7 bọn tôi vẫn chơi đùa, va chạm bình thường. Nhưng lên lớp 8 cảm giác kỳ lạ ấy bắt đầu xuất hiện. Từ đó, tôi dần giữ khoảng cách không gần gũi với nam cả nữ, không đụng chạm. Dù vậy, chúng tôi vẫn chơi với nhau suốt gần mười năm. Ban đầu họ thấy lạ, nhưng thấy tôi khó chịu thật sự nên không ép.
Tôi bước xuống nhà, hỏi
– còn đồ ăn không. Tôi là vậy không đói thì thôi, còn đã đói là phải ăn
– mời cậu chủ dùng cơm ở dưới ạ họ cúi người thấp xuống lời nói vô cảm
Ngồi trước bàn ăn, tôi lặng lẽ nhai từng miếng, đầu óc trống rỗng.
Ăn xong rồi
tôi chợt nhận ra mình không biết phải làm gì tiếp theo.