Lúc cả hai ra khỏi phòng tắm thì nắng cũng đã lên cao. Tôi đứng ngoài hiên làm vài động tác thể dục, tiện thể đưa mắt nhìn quanh, thấy mọi thứ vừa quen mà lạ. Bẵng đi mấy năm trời trên Sài Gòn, giờ về lại, ngay cả cái không khí buổi sáng ở đây cũng khiến lòng tôi lâng lâng.
Anh hai thì loay hoay gom củi ngoài góc sân. Tôi chống cằm ngó theo, thấy cái dáng quen thuộc ngày xưa, bình dị đến mức làm tôi muốn cười.
“Đứng đơ ra đó làm chi vậy, hít gió no bụng hả?”
Anh liếc sang, giọng trầm trầm, nghe có chút giỡn.
Tôi chỉ cười, không đáp.
Anh hai nhóm bếp, lôi mớ cá, mớ mực trong tủ lạnh ra làm bữa sáng. Cá biển thì tươi rói, chỉ cần rửa sạch, tẩm chút muối ớt rồi đem nướng than với mực là thơm nức cả gian bếp. Anh còn bắt nồi cơm, luộc thêm mớ tôm đem về hôm qua. Tôi ngồi một bên, phụ nhặt rau, rửa chén, thỉnh thoảng lại len lén nhìn anh.
Những việc nhỏ nhặt này ở Sài Gòn tôi hiếm khi động tay, toàn chạy theo công việc, có hôm sáng ra chỉ kịp ăn ổ bánh mì rồi lao vội đi. Còn ở đây, cơm cá nóng hổi, mùi khói bếp cay cay, cảm giác như được mẹ nấu cơm cho ăn vậy đó. Anh kể, thường thì anh không ăn sáng, khoảng chưa chiều mới ăn, đại loại là gộp bữa, khi nào thấy đói thì ăn. Tại vì tôi về nên anh mới nấu sớm.
Bữa cơm dọn ra trên chiếc bàn gỗ cũ. Cá, mực nướng, tôm luộc, thêm dĩa rau sống, chén nước mắm dằm ớt cay cay. Anh hai ngồi đối diện, gắp cho tôi con tôm to nhất. Vừa ăn vừa nói chuyện, anh hai cũng chẳng còn ngại như đêm qua nữa. Thỉnh thoảng anh hỏi dăm ba câu về công việc trên Sài Gòn, tôi trả lời qua loa, rồi lại kể chuyện ở trọ, chuyện nọ chuyện kia, vài chuyện vui vui lạ lạ mà tôi vô tình gặp phải, lúc đó anh chỉ biết lắc đầu cười. Tôi nhớ, anh Đen ít khi thể thiện cảm xúc lắm, thấy anh vui vẻ như vậy, tôi cũng thấy vui trong lòng.
Anh ăn ít, chủ yếu gắp cho tôi, con nào bự, miếng nào ngon đều đẩy qua bên chén tôi hết. Cái cách quan tâm lặng lẽ đó, tôi quen từ nhỏ, nhưng mỗi lần như vậy vẫn thấy trong ngực ấm ran.
Ăn xong, anh ngồi xổm bên sàn nước, rửa chén. Tôi giành làm nhưng bị anh gạt tay:
“Ngồi yên đi, lóng ngóng bể chén của má.”
Tôi cười trừ, đem mấy thứ rác cá, vỏ tôm ra sau vườn cho gà ăn. Mấy con gà trống mái chạy lại, vừa kêu vừa mổ loạn xạ, nhìn cũng vui vui.
Trời bắt đầu đứng bóng, nắng rọi gắt hơn, bóng dừa sau vườn ngả dài. Thông thường nếu hôm đó không ra biển sớm thì cả ngày sẽ rãnh rỗi lắm.
Anh bảo trưa nay nghỉ trong nhà, nằm quạt máy cho mát, chiều sẽ ra ghe coi lại lưới, sửa cái chài bị rách từ bữa trước để sáng hôm sau đi sớm. Nghe anh nói, tôi vừa háo hức vừa hồi hộp, kiểu như sắp được trải nghiệm cái gì mà ngày xưa chỉ đứng nhìn chớ chưa từng làm. Nhưng nói thì nói vậy chứ khoảng trưa trưa, tôi thấy anh đi đâu đó hướng ra chợ, lát sau về thì thấy hàng tá đồ ăn vặt, bánh trái đủ loại mặn ngọt… Chắc anh hai sợ tôi buồn, nên mua về ăn cho vui miệng.
Thiệt tình thì tôi cũng chẳng phải là người hay ăn vặt, nhưng mà sẵn anh mua thì tôi ăn chứ không phải là không thích… Vậy đó, hai anh em cứ ngồi trên cái chiếu trải bên hiên nhà, ăn vặt, uống nước mát, nói chuyện trên trời dưới đất, mà vui…
Xong xuôi, tôi với anh cũng tranh thủ ngủ một tí cho có sức. Chiều đến, anh rủ tôi ra bãi. Gió biển lồng lộng, nắng cũng đã bớt gắt hơn, ngoài xa biển xanh xanh, lấp lánh ánh vàng, mặt biển như được trán một lớp gương phản chiếu lại.
Đến nơi, anh ngồi thụp xuống, trải cái lưới ra, kiên nhẫn nối từng mắt chài bị rách. Tôi thì ngồi kế bên, cầm mấy sợi cước phụ anh, mà thú thật vụng về, rối tung hết cả. Anh cười cười, rồi bảo:
“Thôi thôi, để đó, coi chừng đứt tay. Ngồi kế coi thôi cũng được.”
Tôi xụ mặt, chống cằm nhìn ra biển, rồi lại len lén ngó anh. Ánh mắt lúc tập trung sửa lưới nom quen thuộc đến lạ kỳ. Khiến tôi thấy mình như trở về tuổi nhỏ, khi xưa vẫn hay chạy lon ton theo sau anh, chỉ khác là giờ trong lòng lại có cảm giác khác khác một chút.
Một lát sau, mấy đứa choi choi trong xóm chạy ù ra bãi, gọi ơi ới:
“Anh Đen, anh An, ra đánh banh không!!?”
Anh hai lắc đầu rồi nói lớn:
“Thôi, chơi đi.”
Dù sao ở đây cũng không giúp được gì, anh Đen cũng biết nên bảo tôi ra chơi với đám nhóc, vận động chân tay cho quen. Tôi cũng nhảy vào, trước ở trên Sài Gòn, tôi cũng hay chơi thể thao lắm, nên mấy trò này tôi chơi được hết.
Trời sụp tối lúc nào chẳng hay. Anh hai dắt tôi về, trên tay còn cầm mấy con cá tươi vừa mua lại của người quen ngoài bến. Cơm chiều hôm đó đơn giản mà ngon, chỉ cá kho, canh chua, thêm dĩa rau luộc. Ăn xong, hai anh em lại trải chiếu ngoài hiên nằm hóng gió, nói chuyện vu vơ.
Anh nằm đong đưa trên võng, mắt nhắm hờ. Tôi thì ngồi kế bên, chống cằm ngó anh mãi, rồi buột miệng:
“Anh hai… em sống hoài với anh vậy được hông?”
Võng anh khựng lại, anh mở mắt nhìn tôi, thoáng ngạc nhiên.
“Thì… được. Sao hỏi vậy?”
Tôi cười gượng, giọng nhỏ lại:
“Thì… em hỏi trước thôi. Lỡ mai mốt anh hai có gia đình, lo cho vợ con rồi, chắc đâu còn lo cho em nữa.”
Anh chống tay sau đầu, im lặng một chút rồi thở ra, nói chậm, kiểu hơi ngại một chút:
“Anh mày ít học, hổng biết nói sao cho tình cảm… Nhưng mà… chuyện lập gia đình thì cũng để tìm hạnh phúc, có người chăm lo. Còn tau… sống vậy là thấy hạnh phúc rồi. Đối với anh mày, như thế này là đủ, không cần gì thêm.”
Nghe xong, tôi tựa đầu lên vai anh hai, tính chọc cho anh mắc cỡ thêm chút. Nhưng vừa ngả xuống thì mắt hoa lên, cả người như mất sức. Cái nắng ban chiều cộng với việc tắm biển chưa quen nước làm đầu tôi hơi quay cuồng, trong người cứ uể oải sao sao.
“Ê, An? Sao vậy?”
Giọng anh hơi hốt hoảng vang bên tai. Lúc tôi chưa kịp đáp thì người đã đổ hẳn xuống, gục vô ngực anh. Cả cơ thể rã rời, nóng bừng như có lửa đốt.
Anh hai đưa tay ôm lấy tôi, bàn tay thô ráp áp lên trán, khẽ run:
“Nóng quá trời… trời đất, sốt luôn rồi!”
Anh lay lay, rồi bế tôi vào phòng. Tôi lờ mờ thấy hàng lông mày anh nhíu chặt, môi mấp máy như muốn gọi ai, nhưng rồi chỉ còn tiếng thở dài.
Anh cởi vội cái áo thun trên người, quạt quạt cho tôi đỡ nóng. Tay anh vuốt mái tóc dính bết mồ hôi trên trán tôi, từng động tác vừa lóng ngóng vừa cẩn thận, giống như sợ làm tôi đau.
“Ráng chút, anh hai đi nấu miếng nước nóng, rồi lấy thuốc, nghỉ chút đi…”
Tôi mơ màng, chỉ kịp cảm nhận vòng tay anh siết chặt, lồng ngực rộng áp vào má mình, truyền hơi ấm lạ lùng. Sốt hừng hực mà lại thấy thoải mái, dễ chịu kiểu an tâm trong lòng.
Đen làm nhanh lắm, tí xíu thôi đã thấy anh lọ mọ bưng thau nước ấm vào đặt trên đầu giường, rót thêm ly nước, lấy thuốc để sẵn một bên. Tôi nhớ như in, cái hộp thuốc này là má để lại, hồi xưa tôi hay bệnh vặt nên lúc nào cũng có vài vỉ hạ sốt, dầu gió, mấy thứ lặt vặt. Bao năm rồi, ít khi đụng tới, vậy mà giờ lại mở ra cho tôi. Anh vẫn giữ thói quen đó, thói quen chăm lo của mẹ và cái ân cần cứng rắn của ba… Bởi lẽ vậy nên tôi mới thấy an lòng khi có anh ở bên chăng?
“Em uống thuốc trước đi… ráng.”
Nói rồi, anh vắt cái khăn, điệu bộ có hơi lọng cọng. Bàn tay to bè đưa khăn lên trán tôi, chậm rãi lau từng chút. Nước nóng pha vừa tay, khăn ấm ấm áp lên da đang hầm hập, làm tôi rùng mình. Anh lau từ trán xuống má, xuống cổ. Đến khi vén áo tôi lên, chạm vào bầu ngực, bụng, tôi thấy rõ anh hơi khựng lại, tay cứ loay hoay, ngượng ngượng.
Nhưng rồi anh vẫn lau tiếp, chậm rãi, cẩn thận. Tôi ngồi xếp bằng trước mặt anh, còn anh hơi cúi xuống, mồ hôi trên thái dương nhỏ giọt. Anh tập trung đến mức không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cắn môi, lau đi lau lại như sợ sót chỗ nào.
Tới lưng, anh bảo:
“Xoay lưng lại… để anh lau sau lưng cho, cởi áo ra nha.”
Giọng anh khàn, vừa thấp vừa run. Tôi nghe mà tim mình cũng run theo.
Anh hai cầm khăn, khẽ lau từng đường dọc theo sống lưng tôi. Mỗi lần khăn lướt qua, tôi thấy rùng mình, không hẳn vì lạnh mà bởi cái hơi ấm từ bàn tay anh cứ dính theo sau.
Lát sau, tôi thấy mệt quá, không còn ngồi thẳng nổi nữa, bèn để mặc người mình tựa hẳn ra sau. Lưng tôi dán sát vô lồng ngực trần của anh. Khiến da thịt nóng hổi, ướt mồ hôi va vào nhau, tiếng tim anh đập mạnh ngay sau gáy, rõ ràng tới mức tôi nuốt nước bọt cũng nghe vang trong đầu.
Anh khựng lại, tay cầm khăn dừng giữa chừng, như không biết nên tiếp tục hay lùi lại. Hơi thở anh nặng dần, phả lên tóc tôi, vừa nóng vừa gấp. Tôi nhắm mắt, dựa hẳn vô anh, nghe từng thớ cơ cứng cáp của anh run nhẹ khi tôi khẽ dịch người, để bả vai mình miết sát vô vai anh.
Trong khoảnh khắc đó, cái ranh giới giữa chăm sóc và đụng chạm mờ đi thấy rõ. Khăn trong tay anh vẫn còn ấm, tay anh bất giác vịn lấy bầu ngực – nơi dầu ti của tôi đang căng cứng vì rạo rực. Giọng anh nhỏ lại, khe khẽ vào tai tôi.
“An… Mệt quá hả!!? Ngủ nha, cho khỏe.”
Trong khoảnh khắc đó, tôi nghe rõ tim mình đập dồn, hệt như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Lưng tôi tựa chặt vào anh, từng nhịp thở của anh nóng rát sau gáy. Khăn trên tay anh khựng lại, trượt xuống, thay vào đó là bàn tay ấm áp ôm siết lấy tôi, vừa lúng túng vừa vụng về.
Tôi nuốt khan, cổ họng nghẹn cứng. Chẳng biết lấy can đảm từ đâu, tôi khẽ quay đầu lại, thì thầm:
“Anh hai… ôm em… được hông?”
Anh giật thót, như bị ai bắt gặp. Đôi mắt thoáng hoảng hốt, bàn tay run lên, nhưng rồi vẫn chậm rãi siết chặt hơn, kéo tôi vào lòng
Còn tôi thì nhắm mắt, thả lỏng người, cảm nhận rõ hơi ấm từ thân thể cứng cáp của anh truyền sang. Da chạm da, từng đường gân, từng thớ thịt của anh bao trùm lấy tôi. Cảm giác vừa an toàn, vừa khiến tôi rạo rực đến khó tả.
Anh chẳng nói thêm lời nào, chỉ cúi xuống, để cằm tựa vào vai tôi, siết chặt vòng tay. Hơi thở anh nặng nề, phả lên cổ tôi từng cơn nóng hổi. Trong cái ôm đó, tôi thấy mình nhỏ bé, yếu ớt vô cùng.
Giữa cái khoảng không ngại ngùng ấy, tôi thấy lưng mình dần dần cộm lên thứ gì đó vừa nóng vừa cứng… Cặc của anh cương lên, cọ vào lưng tôi, nóng ran.
Tôi nín thở, cả người rần rần kên như có điện chạy qua. Bên dưới lớp quần đùi mỏng dính, cặc anh hai đã đội lên cứng ngắc, phập phồng theo từng nhịp thở nặng nề. Tôi rụt rè đưa tay xuống, vòng ra sau, đầu ngón tay chạm khẽ, rồi khẽ xoa xoa, nắn nắn như thử gan.
Thế nhưng, anh lại chẳng hề cản tôi, chỉ im lặng để yên cho tôi mân mê cặc anh như đang tận hưởng cái khoái cảm và anh vô tình lạc vào. Bờ vai anh run khẽ, cằm tì chặt vào hõm cổ tôi hơn, hơi thở gấp gáp dồn dập, phả nóng rát bên mang tai.
“An…”
Giọng anh khàn đặc, nghèn nghẹn như muốn nuốt xuống
“Anh hai…xin lỗi, mày đang bệnh mà anh lại… Tại mày gần anh, làm anh hứng quá không chịu nổi.”
Nghe anh nói vậy, tim tôi càng đập dữ dội. Một phần sợ, một phần lại muốn thử, muốn biết rốt cuộc cái ranh giới giữa hai anh em sẽ đi tới đâu.
Tôi chậm rãi xoay người lại, đối diện với anh. Cả hai thân thể trần trụi áp vào nhau, da chạm da, nóng phừng phường. Tôi vòng chân đan vào chân anh, ngồi gọn trong lòng anh như ngày còn nhỏ được bồng bế, chỉ khác là bây giờ có thêm sự cọ xát ướt át và cứng ngắc giữa hai con cặc đang nứng đến điền cuồng của tôi và anh.
Anh siết chặt eo, gục mặt xuống cổ tôi, môi mấp máy nhưng không thốt thêm lời nào. Chỉ có hơi thở nóng hổi, gấp gáp phả ra, và cả nhịp tim đập thình thịch nơi lồng ngực rộng, dội sang ngực tôi.
Cặc anh cứng ngắc, đội lớp quần, dựng đứng lên nghiến sát vào bụng tôi, từng nhịp, từng nhịp rõ mồn một. Tôi cũng khẽ cọ nhẹ cặc của mình, hông đưa đẩy theo bản năng, khiến anh rít lên khe khẽ:
“An…, anh bứt rứt quá… Tự nhiên vậy anh thấy có lỗi với mày quá!”
Nghe xong, lòng tôi như tan chảy, ông anh hai cứng rắn vừa nãy còn là chỗ dựa để tôi an lòng, giờ lại co rút vào người tôi vì cơn khoái cảm, giống như đứa nhóc đang đòi mẹ cho bú sữa, kiểu gì cũng thấy dễ thương. Tôi vòng tay ôm lấy anh. Nhẹ giọng: “Anh hai… Em giúp anh được mà, em khoái lúc anh hai như thế này lắm…!”