Trời tang tảng sáng, gió biển bắt đầu lùa vào khe cửa mang theo cái mùi muối mằn mặn.
Tôi cựa mình, thấy lưng mỏi rêm như vừa bị sóng đánh tơi tả ngoài khơi. Quay sang bên, anh vẫn ngủ khì, hơi thở đều đều, tay chân quấn lấy tôi y như tối hôm qua không xê dịch đi một chút.
Tôi nằm im, nhìn gương mặt góc cạnh, rám nắng của anh mà phì cười. Bình thường thì cau có, ít nói dữ lắm, vậy mà ngủ rồi thì ngây thơ như đứa con nít.
Nhớ lại hồi ở Sài Gòn, mỗi sáng tôi toàn bị dựng dậy bởi tiếng xe kèn inh ỏi, tiếng người la lối trong hẻm. Ra đường thì chen chúc, chỉ mong tới quán cà phê kịp ngồi làm ly đen đá cho tỉnh người rồi lại tiếp tục vật lộn với biết bao nhiêu thứ. Ở đó, lúc nào tôi cũng thấy mình hối hả, chạy đua với đời.
Còn ở đây, sáng mở mắt ra chỉ nghe tiếng sóng vỗ bờ, tiếng mái chèo gõ nhịp ngoài bến, tiếng mấy bà hàng xóm gọi nhau í ới, tuy lạ mà quen. Sống không bon chen, không khói bụi, chỉ có cái mặn mòi bám dính khắp tay chân, lòng cũng thảnh thơi hơn hẳn.
Tôi ngó anh hồi lâu, tới chừng thấy sợi tóc bết lại rũ xuống trán, mới rón rén đưa tay gạt đi. Anh trở mình, cánh tay vô thức kéo tôi sát hơn, làm tôi phải nín thở, làm cả người bất giác nóng lên.
Nhớ lại cái lúc mình bạo gan đè anh xuống, tay không chịu yên, rồi mặc cho anh khẽ gắt kêu tôi dừng lại, cuối cùng anh cũng thôi, chỉ thở hắt ra rồi nằm im, để mặc tôi muốn làm gì thì làm. Đến khi cả hai mệt rã rời, tôi cười khúc khích chui vô lòng anh mà ngủ mất.
Bây giờ tỉnh dậy, mới thấy ngượng.
Anh khẽ cựa mình, mở mắt. Ánh nhìn của anh chạm vô tôi thoáng một cái, rồi né sang chỗ khác. Giọng anh hơi khàn.
“Thức rồi hả?”
Tôi chống đầu nằm nghiêng nhìn anh chằm chằm, rồi khẽ cười.
“Ờ, mới thức à. Anh còn mệt không?
Anh im, chỉ khẽ gật đầu. Thấy vậy tôi càng chọc:
“Hồi tối… anh có giận tui hông?”
Anh nhíu mày, bàn tay to bè vò cái mùng, giọng anh đột nhiên thấp xuống:
“Mày…, quậy quá.”
Tôi cười khúc khích, trườn lại gần anh hơn, đến nỗi khiến da thịt chúng tôi lại vô tình chạm vào nhau.
“Nhưng mà anh cũng khoái chớ gì.”
Nghe vậy, mặt anh đỏ lên, chẳng dám nhìn tôi. Anh quay phắt ra phía cửa, lúng túng hệt như thằng nhỏ mới biết yêu. Tôi đưa tay khều khều lưng anh, giọng bớt đùa:
“Có gì mà mắc cỡ, em thiệt lòng thương anh hai. Chớ hong có ý gì bậy bạ đâu.”
Anh nằm yên, lâu sau mới thở ra, khẽ buông một câu:
“Ừ, thì…. Thương thì thương… Tau đâu có nghĩ gì bậy bạ đâu… Thôi, sáng rồi, ra tắm rửa rồi ăn uống gì đi.”
Dứt lời, anh hai tự nhiên ngồi bất động. Đáng lẽ ra tôi quên rồi, tự nhiên nghe anh hai nói vậy xong làm tôi nhớ tới lới hứa tắm chung tối qua, tôi khe khẽ cười, giọng điệu hơi gian manh chút, vừa ghẹo ổng.
“Hehe, tắm chung nha anh hai…”
Nghe tôi nhắc tới chuyện tắm, mặt anh hai càng đỏ hơn. Anh quay qua trừng tôi, giọng hạ thấp:
“Mày… hết chuyện nói rồi hả? Đàn ông con trai chớ phải con nít đâu mà còn đòi tắm chung.”
Tôi cười, cố tình ghé sát, hơi thở phả nhẹ bên tai anh:
“Thì tại em muốn tắm với anh hai… cho vui. Với lại, tắm một mình chán thấy bà. Anh sợ cái gì? Sợ em nhìn lén hả?”
Anh nghẹn họng, tai đỏ như bị phỏng, miệng cà lăm:
“Xàm! Tau… tau có nói sợ đâu. Nhưng… mà kỳ cục lắm.”
Tôi vỗ vỗ lưng anh, giả bộ nũng nịu.
“Có gì đâu mà kỳ trời… Anh em không mà, em có phải con gái đâu mà kỳ…”
Anh hai vừa định ngồi dậy thì tôi đã trườn tới ôm chặt lấy.
” Ê ê chạy hả? Thấy cũng thấy hết rồi, anh còn ngại gì nữa. Đêm qua ngủ trần truồng với nhau mà…”
Vừa nói, tôi vừa vòng tay ra trước bóp chỗ đó khiến anh giật mình, vội quát.
“M…mày… quậy nữa là tau đấm đó nghe…”
Giọng anh run run, vội gỡ tay tôi ra, nhưng lại không dám mạnh, cứ lúng túng như sợ làm tôi đau.
“Em nói thiệt mà. Tối qua anh cũng đâu có la em, còn nhắm mắt để yên cho em làm tới bến nữa kìa. Giờ tắm chung có xá gì.”
Anh cứng người, thở hắt ra như bất lực:
“Thôi thôi thôi mệt quá, buông ra coi cái thằng này, tắm thì tắm… Lẹ!!!”
Nhà tắm nhỏ, vách gỗ lót mấy tấm tôn cũ, ánh sáng hắt qua khe cửa mờ mờ. Nước mới bơm, mát rượi đổ xuống từ cái gáo tre. Chuẩn bị đồ xong xuôi, anh Đen vô trước đứng xoay lưng, đang loay hoay xối nước lên người thì tôi chen vô, rồi khóa cửa nhà tắm lại, cũng trần truồng như anh.
Tôi cười, giơ tay chụp ngay cái gáo từ tay anh.
“Để em tắm cho anh. Tối qua anh chịu em rồi, sáng nay cũng để em lo luôn đi.”
Anh quay phắt lại, đưa tay chặn chặn:
“hôi… để tau… Tắm kiểu chi mà tắm giùm…”
Tôi kiểu vờ không nghe, cứ cười, rồi múc một gáo hất ào lên ngực anh. Nước lạnh làm anh rùng mình, suýt buông tiếng chửi thề nhưng lại kềm. Tôi tranh thủ trườn sát lại, hai tay xoa xoa cặp ngực với hai đầu ti đang săn của anh, giọng nửa đùa nửa thật:
“Anh coi, em mà không thương anh thì ai rảnh lo cho anh tới vầy.”
Anh nhắm tịt mắt, bị chạm trúng chỗ nhạy cảm khiến anh kích thích, nhưng lại cố nén cái cảm giác vừa khoái vừa ngượng. Bàn tay to bè giơ lên như muốn gạt tôi ra, rồi lại hạ xuống, chỉ buông một câu cộc lốc:
“Đồ quỷ… Tao ngán mày quá trời…”
Tôi chồm tới, dí trán vào trán anh, cười khúc khích:
“Ngán gì, ngán gì… Ngon mà!”
Anh mở mắt, ánh nhìn lóe lên một thoáng bất lực, rồi quay đi, giọng trầm khàn, như vừa trách vừa cưng:
“Làm gì làm nhanh đi, anh mày đói bụng rồi đó, đói không!?”
Tôi gật đầu nhưng không nói gì thêm. Nước mát lạnh từng gáo xối xuống làm da thịt chúng tôi săn lại, đầu óc cũng tỉnh táo hẳn.
Tôi đứng sát sau lưng, bàn tay trượt dần xuống, cố tình chạm vào con cặc đang nửa cương nữa không của anh xụ xuống giữa háng. Đen giật thót, toàn thân căng cứng, hơi thở dồn dập, môi mấp máy, vội nói.
“Ê ê cái thằng này!!!”
“Suỵt, anh đứng im đi… Để cho em làm đi mà!”
Ban đầu, anh nắm chặt cổ tay tôi, như muốn gỡ ra. Nhưng khi tay trái của tôi đang mân mê đầu ti bên trên của anh, tay phải thì nắm chặt con cặt đang dần cương lên, thì càng lúc, lực trong tay anh càng yếu đi. Đến khi tôi bắt đầu nhịp nhàng đưa đẩy, anh chỉ còn khẽ run lên, rồi thả lỏng, để mặc tôi làm.
Bờ vai rộng trước mặt dần co giật theo từng nhịp, những giọt nước đọng trên da rung rinh, lăn theo đường gân cổ nổi lên. Anh cắm mặt nhìn xuống nền xi măng, hàm nghiến chặt, nhưng tiếng rên trầm khàn vẫn bật ra khe khẽ, lẫn trong tiếng nước chảy róc rách.
Tôi ôm chặt anh từ phía sau, cằm gác lên bả vai ướt rượt, bàn tay vẫn miệt mài vuốt ve, cơ bụng, bầu ngực, cả cơ thể của anh Đen như bị tôi nuốt chửng, cặc tôi cũng cứng ngắc chạm vào lưng anh, chắc anh hai cũng nhận ra nhưng lại không nói gì. Phải, sau đêm qua tôi như bị phát cuồng lên bởi cơ thể của anh hai, cả cặc anh nữa… Như kiểu, tôi muốn được anh cưng chiều, được anh hai ôm ngủ, được gần gũi, và… được anh đụ tôi mỗi tối… Thật sự là như vậy.
Càng lúc, nhịp thở anh càng gấp, cơ bụng co rút liên hồi. Đến khi anh khẽ khom người, cả thân run bần bật, mồ hôi anh tuông ra, hòa lẫn vào dòng nước lạnh đang chảy xuống từng giọt.
Anh gục đầu về phía trước, hai bàn tay chống vô vách gỗ, vai phập phồng, im lặng. Chỉ có hơi thở nặng nề của anh hòa cùng tiếng tim tôi đập rộn rã trong ngực.
Ngay lúc đó tôi bất chợt cúi xuống, quỳ ngay trước mặt anh, khiến anh giật mình, vội thốt khẽ:
“An… mày… mày làm cái gì đó?!”
Tôi ngước lên, anh mắt lạc đi như đang đê mê, tay khẽ nắm lấy gốc cặc anh Đen nhấc lên ngang tầm mặt mình. Nước từ mái tóc của anh nhỏ tong tong xuống trán, tôi bật cười, giọng nhỏ nhỏ, khàn khàn, giờ đây nguyên con cặc đang rỉ nước dâm của anh hai nằm dài trên mặt tôi, nóng hổi.
“Anh coi nè… to gần bằng cái mặt em luôn á. Đã thiệt á chớ…”
Mặt anh hai lập tức đỏ gay, mắt hơi hoảng hốt, vừa ngại vừa nóng ran. Bàn tay to bè run rẩy đưa ra, nửa như muốn gạt tôi, nửa lại buông xuôi, chẳng biết làm sao. Rồi anh che mặt quay ra. Hơi thở anh gấp gáp, nóng hổi phả xuống, cái dáng cao lớn bỗng dưng lại co rúm như thằng nhỏ bị bắt quả tang.
Mắt anh lạc đi chỗ khác, trán rịn mồ hôi, vừa ngại vừa không giấu được khoái cảm. Tôi thấy rõ từng nhịp phập phồng nơi bụng dưới của anh, nóng ran, căng cứng, khiến anh càng lúc càng khó mà kềm nén.
Anh khẽ nghiến răng, tiếng rên bị dồn lại trong cổ họng, run run thoát ra. Dù gương mặt cau có, giả bộ dọa dẫm, nhưng thân thể lại chẳng chịu nghe lời.
Anh hai đứng cứng ngắc, bàn tay bấu lấy vách gỗ như sợ ngã. Rồi không chờ được nữa, một tay tôi cầm cặc anh nâng lên một chút, rồi liếm một lượt từ gốc lên tới đầu cặc nhớp nháp của ảnh. Mắt vẫn chăm chú nhìn cái biểu cảm ngại ngùng của anh hai mà tôi thấy anh dễ thương vô cùng tận.
Anh giật nảy, cả người co rúm lại, hơi thở nghẹn trong cổ như bị ai chặn mất. Đôi mắt mở to, rồi vội nhắm lại.
“Tr… trời đất… An… mày…”
Dứt câu, tôi há miệng ngậm lấy con cặc nóng của anh, rồi nhẹ nhàng mút ra vào như đang ăn một cây kem thịt.
Giọng anh đứt quãng, lạc đi vì khoái cảm bất ngờ ập tới, như một dòng điện chạy dọc sống lưng. Từng đợt tê dại từ bụng dưới lan ra khắp cơ thể, khiến chân anh run run, bắp thịt căng cứng, không cách nào kìm lại. Anh chưa bao giờ trải qua thứ cảm giác vừa lạ lẫm, vừa sung sướng đến choáng váng như vậy.
Hơi thở anh dồn dập, ngực phập phồng, một bàn tay vô thức áp lên đầu tôi như để níu lại, còn bàn tay kia thì vò chặt tấm vách, gân xanh nổi hằn. Toàn thân anh như rực cháy, vừa xấu hổ vừa không dám thừa nhận, nhưng khoái cảm thì càng lúc càng dâng cao, cuộn xoáy trong từng mạch máu.
Chắc có lẽ đây là lần đầu tiên trong đời anh được người khác bú cặc cho, cái cảm giác khoái cảm này có lẽ sẽ khắc sâu trong tâm trí anh mãi mãi, nên tôi muốn anh phải nhớ rõ rằng chính em trai của anh làm anh sướng.
Anh lắc đầu, run giọng bảo nhỏ:
“Thôi… đủ rồi… An… ahh”
Nhưng lời nói thì yếu ớt, chẳng có sức ngăn, trái lại bàn tay to bè của anh lại vô thức vòng ra sau gáy tôi, ấn xuống, như muốn tôi tiếp tục, mạnh hơn, nhanh hơn.
Tiếng thở của anh mỗi lúc một dồn dập, rời rạc, hơi nóng phả ra hừng hực. Đôi chân trụ vững thường ngày, giờ run bần bật như không còn sức đứng vững. Ngực anh căng phồng, từng sợi gân nổi hằn theo nhịp tim đập loạn. Cặc anh thì giật liên hồi, con cặc thẳng đuột, gân guốc không ngừng ra vào, liên tục chạm vào cổ họng khiến tôi như muốn nôn, không tài nào bú một lượt lút cán được. Bên trên tôi vừa bú, cặc tôi bên dưới cũng không ngừng rỉ nước, chỉ cần làm vậy cho anh hai cũng khiến tôi nứng đến độ có thể bắn ra bất cứ lúc nào, tôi vừa sục, vừa cố kềm lại.
Mặt mày anh nhăn nhó, không phải vì khó chịu, mà vì khoái lạc dâng tới ngưỡng chịu đựng. Mỗi lần tôi dịch chuyển, toàn thân anh lại giật nảy, tiếng rên bị anh cố ghìm lại trong kẽ răng, nhưng rồi vẫn bật ra khe khẽ.
Trong cơn ngượng ngập, anh lại càng siết chặt lấy, đẩy đầu tôi mạnh thêm một chút, chẳng còn muốn rời.
“M…má nó, sướng thiệt…”
Dường như tâm trí anh hai dần loạn lạc, trong ánh nhìn mờ mờ, tôi thấy anh cười, hông liên tục di chuyển, miệng lẩm bẩm nhỏ nhỏ nhưng tôi vẫn có thể nghe thấy.
“Mày… Mày thèm cặc anh hai…lắm phải không…An, …ahh ..ah”
Tuy tôi không trả lời được, nhưng trong lòng thì vui như trúng số, bộ dạng này của anh hai làm tôi như sướng điên lên.
Rồi khi tôi nhận ra cặc anh hai đang giật mạnh hơn trong miệng mình, lúc anh định rút ra thì tôi lại vòng tay ra sau, đẩy mạnh hông anh thêm một chút, vừa lúc anh định rút ra thì lại không kịp, và rồi dòng tinh đặc quánh, nóng hổi phụt ra trong miệng tôi, hai anh em cùng xả ra hết một lượt… Tuy tối qua đã làm rồi nhưng nó vẫn đến nỗi tràn ra bên ngoài.
Thấy vậy, anh trợn mắt, chưa kịp tận hưởng thì đã nhanh chóng khụy gối xuống, dùng hai tay nâng mặt tôi lên, nhỏ giọng kiểu run run: “Chết rồi, anh xin lỗi… Nhả ra, nhả ra đi em, An, dơ lắm…”
Mắt tôi đỏ lên, không ngần ngại nuốt xuống cái ực làm anh hoảng lên.
“Trời ơi!!! Cái thằng này… kêu nhả ra sao không nhả!!? Sao mày nuốt rồi!!!”
Anh gần như hét lên, giọng vừa hốt hoảng vừa tức. Hai tay luống cuống chẳng biết đặt đâu, rồi lại đưa ra kéo tôi dậy.
Nhìn cái mặt anh đỏ bừng, mắt tròn xoe như vừa thấy chuyện tày trời, tôi nhịn không nổi nữa, ôm bụng cười lăn lộn ngay dưới nền nhà tắm ướt nhẹp.
“Anh hai… bộ làm như em con nít sao, có gì đâu mà lo dữ vậy.”
Tôi vừa cười vừa nói, còn cố tình chọc thêm.
“Bữa sáng ngon vậy kêu người ta nhả!!?”
“Cái thằng quỷ!”
Anh gắt, bàn tay gõ cộp lên vai tôi, mặt càng đỏ hơn, tai nóng hổi như than hồng.
“Bậy bạ thấy mồ, mày coi đó, có ai làm trò giống mày không, lỡ bị gì thì sao trời!?”
Tôi đứng dậy, thụi nhẹ vô bụng anh một cái: “Mà bị thiệt…”
Nghe xong, anh chưng hửng, giọng đơ đơ:”Bị gì!!?”
Tôi liếc nhìn anh, như đợi coi anh xó thêm phản ứng gì không, rồi khóe môi bất chợt cong lên: “Bị… Sướng!!!”
Vừa nhận ra mình bị chọc thêm lần nữa, Đen nghiến răng, cong tay kẹo cổ An xuống, miệng mấp máy:
“Má mày…”