P/s: Bối cảnh truyện ở Miền Trung, nhưng mình thì không rành mấy ngôn ngữ địa phương ở đấy nên có thể truyện sẽ không thể diễn tả được hết. Mong m.n xí xóa bỏ qua cho mình hen.
—————
Mấy năm qua tôi đã đi đủ nơi, ở đủ chỗ, vậy mà khi quay về đây, thấy mấy cái mái nhà lợp tôn gỉ sét, mấy sào lưới phơi nắng trước sân, tôi mới giật mình nhận ra quê mình gần như chẳng đổi thay bao nhiêu.
Nhà tôi nằm sát mép biển, bốn bức vách tường cũ, mái ngói gian trước đã loan lỗ rêu phong. Cánh cửa trước được khóa cũng bởi cái ổ khóa cũ. Tôi chậm rãi bước vào hiên, sờ tay lên thanh kèo gỗ, chìa khóa vẫn được đặt chỗ đó, y như trước kia.
Từ ngoài ngó vào trong, bàn thờ cha mẹ vẫn đặt ở góc giữa, bộ lư đồng sáng loáng, không hề vương bụi. Nhang trong bát lúc nào cũng còn tàn mới, chứng tỏ có người thường xuyên thắp. Nhìn cảnh đó, tim tôi khẽ nhói lên. Anh hai… chắc hẳn vẫn lặng lẽ thay tôi giữ gìn.
Tôi cất ba lô xuống, chùi tay vào áo cho sạch rồi ngậm ngùi bước đến trước bàn thờ thắp cho cha mẹ một nén nhang… Tôi chắp tay, cúi đầu, trong đầu vang lên trăm thứ tiếng mà chẳng thành câu chữ. Ngày đi, tôi hậm hực chẳng thèm ngoái lại. Ngày về, thì chỉ biết đứng đây lặng người, khẽ thì thầm như một đứa trẻ mắc lỗi:
– Thưa Cha mẹ… con mới về.
Giọng tôi nghèn nghẹn, như muốn vỡ ra giữa căn nhà vắng.
Tôi ngồi xuống chiếc ghế gỗ trước bàn thờ, đưa mắt nhìn quanh. Mọi thứ vẫn nguyên vẹn như năm nào, cái võng mắc chỏng chơ bên cửa sổ, chiếc nón lá treo vội trên vách, cái rổ tre đựng mớ dao nhỏ gọt cá… tất cả sạch sẽ, ngăn nắp.
Bước vô gian bếp, thấy mấy cái nồi nhôm úp ngay ngắn, trên bàn còn có rổ khoai lang khô. Ấm nước để bên bếp tro vẫn còn hơi hơi nóng, chắc mới đun khi sáng. Tôi lặng lẽ rửa mặt, rồi múc gáo nước tạt lên đầu. Nước lạnh buốt, làm tôi giật mình tỉnh hẳn, nhưng lại thấy dễ chịu. Bao nhiêu bụi đường, bao nhiêu tháng ngày lạc lõng như trôi theo dòng nước.
Vừa lúc đó, bên ngoài vang lên tiếng chó sủa. Tôi giật mình ngó ra cửa. Có tiếng bước chân khua nhẹ trên cát, rồi tiếng gọi quen thuộc:
– Đen đó à… Bây về sớm vậy?
Tôi thoáng khựng lại, tim đánh thịch một cái. Bóng bà Năm lom khom bước vô sân, tay xách thúng cá còn nhỏ nước lách tách. Bà vừa đi vừa cười, miệng còn lẩm bẩm gì đó. Nhưng khi đến sát hiên, thấy tôi đứng trong nhà, bà đột ngột khựng lại. Đôi mắt nhăn nheo mở to, nhìn chằm chằm:
– Ủa, mày là… Thằng út An… Là mày hả con?
Tôi nuốt khan, bước ra thêm một chút, lí nhí:
– Dạ, dạ bà Năm… con mới về.
Nghe giọng mình run run, Bà Năm đứng lặng một lát rồi thở ra, đặt cái thúng cá xuống thềm. Đôi mắt bà lấp lánh như vừa bất ngờ vừa tủi tủi, vừa mừng trong bụng nhưng lại không biết nói sao, bà thở ra rồi cất lời.
– Trời ơi…tau tưởng mày đi biệt xứ bỏ anh hai mày luôn rồi, cái thằng này thiệt tình…
Tôi cắn chặt môi, không biết phải nói sao. Cổ họng nghèn nghẹn, mãi mới thốt được một câu:
– Con… cũng tính về lâu rồi, mà…
Nói dở dang, tôi cúi đầu, tránh ánh mắt của bà. Trong lòng cuộn trào một cảm giác khó chịu, vừa hối hận vừa xấu hổ.
Bà Năm không trách thêm, chỉ gật gù, tay quệt mồ hôi bên trán:
– Thôi… về được thì mừng. Rồi đó giờ bây sống sao, ổn không, về lần này ở luôn hay vài bửa lại đi?
Bà năm vừa hỏi, vừa ngồi xuống cái gốc dừa đã bị chặt sau nhà, tay cầm nón lá phe phẩy.
Tôi ngồi xuống mép thềm, đưa mắt nhìn bà Năm. Nắng chiều hắt vô, soi rõ mấy nếp nhăn sâu hoắm trên gò má bà, mồ hôi lấm tấm, nhưng ánh mắt thì hiền khô.
Tôi lúng túng, cười gượng:
– Con… cũng sống lay lắt thôi bà. Ở Sài Gòn cũng cực, con tính… lần này về rồi ở lại, phụ anh hai.
Nói ra được câu đó, tim tôi vừa nhẹ đi một chút, vừa thấy xót. Thật ra tôi cũng chưa biết mình có đủ can đảm để gắn chặt ở quê hay không, nhưng đối diện với bà Năm, tôi không nỡ nói dối thêm lần nào nữa.
Bà nghe xong thì gật gật, mắt như dịu lại:
– Ờ… vậy thì tốt. Chớ thằng Đen nó lủi thủi có một mình, nhìn mà thương. Tối ngày chỉ thấy nó với cái ghe, cái lưới.
Nghe nhắc tới anh hai, tôi bỗng cúi gằm mặt. Trong đầu thoáng hiện lên cái dáng gầy gầy rám nắng, bờ vai lúc nào cũng gồng cứng lên. Bao nhiêu ký ức xưa lại dội về, làm tôi vừa muốn gặp ngay, vừa ngần ngại không biết phải nhìn anh bằng ánh mắt nào.
Bà Năm nhìn tôi thêm một chút rồi đứng dậy:
– Thôi, tau về nấu cơm cho mấy đứa nhỏ…
Bà dừng lại, tay với lấy thúng cá, mực, bên trong còn có thêm bó rau tươi chìa ra trước mặt tôi:
– Nè, bây lấy đồ đựng mang vô làm ăn đi…
Tôi có hơi lúng túng, vội đứng dậy chạy vô nhà lấy rổ đựng… Chỉ biết kịp cảm ơn Bà Năm một tiếng rồi bà ngẩng đầu nhìn tôi thêm lần nữa như để ghi nhớ khuôn mặt có phần khác đi của tôi.
Bà đi rồi, tôi cũng ôm mớ rau cá vô bếp. Giờ này cũng còn sớm, chắc anh chưa về, tôi tranh thủ tắm rửa rồi nấu cơm chờ anh về.
Lúc chuẩn bị xong xuôi thì trời cũng đã xế chiều, gió ngoài ngõ thổi lùa vào, trời ngả sang màu tím thẫm. Tôi ngồi tựa cằm trên tay, mắt dõi ra cửa. Bóng vàng vọt lập loè trên vách, hắt cái bóng tôi lên to rồi nhỏ, nhấp nháy theo nhịp gió. Lúc đầu còn nôn nao ngóng tiếng dép quen, nhưng chờ mãi, chén cơm trước mặt nguội lạnh, cá trong nồi kho đặc lại, mà bóng dáng anh vẫn chưa thấy đâu.
Trong lòng tôi bắt đầu thấp thỏm. Nghĩ tới bữa cơm nguội ngắt, tôi thở dài, rồi đứng dậy, quyết định đi qua bên bà Năm hỏi thử.
Tôi vừa mở cửa bước ra thì bắt gặp cảnh hai bóng người lảo đảo ngoài ngõ. Người đi trước vai gồng, tay quàng ngang hông đỡ một thân người khác đang xiêu vẹo. Tới gần, ánh đèn trong nhà hắt ra mới thấy rõ, dù đang cúi đầu nhưng tôi vẫn nhận ra là anh Đen. Mặt đỏ gay, chân bước không vững, miệng lẩm bẩm gì nghe không rõ.
Người dìu anh thì nhìn tôi từ trên xuống dưới một lượt, mắt tròn xoe, hơi trợn lên rồi cất lời:
– Ủa, ủa… Ủa mày…? Thằng An hả?… Mày về rồi hả!!!?
Tôi chớp mắt một chút mới nhận ra, thì ra là thằng Hùng, bạn cùng xóm hồi trước. Nó gầy hơn xưa, nhưng giọng nói thì vẫn vậy, ồm ồm mà dễ nhận ra.
– Ủa mày là thằng út Đẹt đó hả?! Má, xém xíu tao không nhận ra… Tao mới về hồi chiều thôi.
Tôi bước lại gần, phụ đỡ lấy anh Đen. – Sao mà anh tao say dữ vậy?
Nó khịt mũi cười, mùi rượu từ người anh Đen phả ra nồng nặc làm tôi nhăn mặt:
– Tao mới từ ngoài bãi về, gặp ổng ngồi nhậu với tụi quen cũ… tới giờ này rồi. Chắc uống nhiều quá nên đứng không nổi. Tao đưa ổng về tới đây thôi.
Tôi đỡ lấy anh, vai ổng nặng trịt. Anh vẫn còn mở mắt, ngó tôi mơ hồ rồi ngó qua thằng Đẹt giọng khàn khàn:
– An…An nào? Mày nói xàm gì vậy Đẹt?
Nghe vậy, tim tôi nhói một cái, nhưng tôi chỉ siết chặt hơn cánh tay anh, cố giữ anh khỏi ngã.
– Thôi thôi thôi, giờ tao đưa ổng vô nhà cái, có gì gặp sau nghe mậy.
Đẹt gật đầu, cười cười rồi vỗ vai tôi:
– Ừ, mày về là tao thấy vui lắm rồi, mai tụi mình họp lại rồi lai rai chút, mấy thằng kia biết mày về chắc nó mừng lắm.
Tôi gật đầu:
– Rồi rồi, cảm ơn mày nhiều nghen.
Nó vẫy tay rồi quay lưng, bóng dáng dần khuất sau ngõ tối. Tôi thì vừa diều anh Đen vô nhà vừa thấy trong lòng lẫn lộn, vừa giận vì anh say đến nỗi không đứng nổi, vừa xót khi thấy anh chới với dựa vô mình như đứa nhỏ.
Tôi lách vai đỡ anh vô trong, dưới ánh đèn leo lét, mới để ý rõ hình dáng anh lúc này. Trên người chỉ mặc độc cái quần cụt bạc màu, còn dính ướt loang loáng chỗ đùi, bết lại thành từng mảng sẫm. Cái áo thun thì vắt hờ trên vai, chẳng buồn mặc vào, để lộ trần ngực rám nắng, săn chắc, cơ bụng gồ lên từng múi, hằn cả đường rãnh từ bụng dưới chạy xuống. Vai anh rộng, rắn rỏi như kẻ quen với sóng nước, mùi muối mặn lẫn mùi rượu xộc thẳng vào mũi tôi, nồng gắt mà lạ thay vẫn thấy quen thuộc.
– Anh… ráng chút đi, vô tới giường rồi nằm nghỉ… – Tôi khe khẽ, giọng như để tự trấn an mình nhiều hơn.
Anh nghiêng đầu, đôi mắt lim dim, khẽ cựa quậy như muốn tự mình đi vô trong nhà.
– Mày đưa tau tới đây được rồi út Đẹt… Tau có say đâu mà làm quá… Về đi về đi.
Nghe vậy, tôi thoáng sững người. Vẫn gượng dìu anh đặt nằm xuống chõng tre ở nhà trước. Đến lúc này mới có dịp nhìn anh rõ ràng hơn.
QAnh không còn cái vẻ gầy gò, đen nhẻm như thuở nhỏ nữa. Chắc có lẽ bao năm bám biển, lặn lội ngoài nắng, ngoài gió đã làm anh rắn rỏi hơn. Vai lưng rộng, da sạm màu đồng, mỗi đường gân trên cánh tay nổi lên rõ mồn một dưới lớp da ướt mồ hôi và hơi rượu. Ngực anh phập phồng theo nhịp thở nặng nề, khiến tôi vừa khó chịu trước cảnh say xỉn, vừa bị níu chặt ánh mắt bởi cái dáng dấp đàn ông, thô thô mà lại đẹp đến lạ kỳ ấy.
Tôi còn đang ngồi đó, chưa biết nên làm gì thì anh lại trở mình, cánh tay vắt ngang bụng khẽ co lại, môi mấp máy gọi mơ hồ:
– …An…
Giọng khàn, kéo dài như hơi thở, nghe vừa say vừa tỉnh. Tôi thoáng giật mình, tim đập thình thịch. Anh nhíu mày, đôi mắt đỏ ngầu chợt hé ra, dằn dỗi như không chịu tin vào thứ mình đang thấy. Anh ngẩng lên, nhìn tôi chăm chăm, cái nhìn gượng gạo rồi bỗng chốc run run.
– …An… thiệt… hả? – Vừa nói, anh vừa chống tay từ từ ngồi dậy.
Tôi nuốt khan, khẽ gật đầu. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, anh cắn răng, khóe mắt đỏ vì rượu giờ lại càng đỏ hơn vì xúc động. Nước mắt không kìm được, chảy thành vệt trên gò má rám nắng. Anh xoay mặt đi, vội lấy hai tay quẹt qua quẹt lại cho sạch, nhưng tôi vẫn thấy vai anh run lên, ngực phập phồng dữ dội.
Tôi lặng im, chỉ đưa tay kéo cái áo thun còn vắt hờ trên vai anh xuống, như một cái cớ để gần gũi.
– …Tưởng mày… đi luôn rồi… – giọng anh nghẹn lại, chỉ bấy nhiêu chữ, rồi im hẳn.
Tôi ngồi chết lặng, cổ họng nghẹn ứ. Nhìn gương mặt ướt nước mắt ấy, bao nhiêu giận hờn, bao nhiêu ngại ngùng trong tôi phút chốc tan biến.
Anh không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ vỗ nhẹ vai anh, như để chắc chắn rằng tôi thật sự đang ngồi ngay đây, chứ không phải giấc mơ nào cả.
Ngồi thừ một lúc, hơi men cũng từ từ tan hẳn, ánh mắt cũng bớt đờ đẫn.
Anh thở dài, rút trong túi ra gói thuốc đã nhàu nát, châm lửa rồi đưa cho tôi một điếu. Hai anh em ngồi song song trên cái chõng tre, khói thuốc quyện trong ánh đèn vàng vọt, im lặng hồi lâu chỉ nghe tiếng dế kêu ngoài vườn.
Anh quay mặt đi, giọng trầm khàn:
– Anh biết mày buồn… Nhưng mà mày đi vậy… Lâu quá… Anh không biết tin tức gì về mày… Sợ mày có chuyện, anh không lo được cho mày, mỗi ngày đốt nhang cho cha mẹ, tau thấy có lỗi… Có ai làm anh mà như tau không?
Tôi hít một hơi, làm khói cay xè mắt, khẽ gật:
– Đó giờ em sống ổn… Thì cũng có va đập đủ chuyện… Anh đừng trách mình nữa. Có lỗi gì đâu… Tại em ngang, em quậy, em bỏ đi. Giờ em nghĩ thông rồi, em về… hổng đi đâu nữa hết.
Anh cười nhạt rồi dụi tàn thuốc, đứng dậy loạng choạng bước vô bàn thờ, châm nén nhang. Anh khấn nhỏ, giọng run run:
– Cha mẹ ơi… em con nó mới về, cha mẹ bên đó có thấy được thì phù hộ cho anh em con được khỏe mạnh nha cha mẹ.
Tôi đứng sau, nhìn lưng áo ướt mồ hôi của anh run nhè nhẹ trong ánh lửa nhang đỏ hồng, tự dưng thấy cổ họng nghẹn ứ.
Trở lại chõng, tôi ngập ngừng nói:
– Nãy em tính chờ anh về ăn cơm… mà hổng thấy. Giờ nguội lạnh hết trơn rồi.
Anh sững lại, nhìn tôi một thoáng, rồi bỗng kéo ghế ngồi phịch xuống mâm cơm còn đặt trên bàn. Vừa cười gượng vừa nói, giọng khàn khàn.
– Thì ăn, anh mày đi nhậu nhưng bụng thì cũng đói chứ
Anh gắp lia lịa, ăn lấy ăn để, như sợ chậm thì tôi buồn. Tôi ngồi bên, nhìn cái dáng anh ăn, tự dưng thấy lòng ấm ấm. Hóa ra, anh cũng đói lắm rồi, chỉ là rượu ngăn bụng, mà giờ gặp tôi, anh ăn như để bù cho cả bao năm xa cách.
– Ăn rồi em nấu ít nước nóng pha nước ấm ấm rồi đi tắm, tắm lạnh ban đêm, đang say nữa hông có tốt. Rồi ngủ sớm.
Đen tuy không thể hiện bên ngoài nhiều, chỉ gật gật đầu làm theo nhưng trong lòng anh vui lắm, lâu lắm rồi nhà mới có người nói chuyện, quan tâm anh, cái cảm giác này vừa quen thuộc vừa thấy thương, vừa khiến anh chẳng muốn nó mất đi thêm một lần nào nữa.