Chương 3: Anh Tuấn – Chồng chị Tư
Ngày đầu tiên anh Tuấn tới nhà, tôi đã biết đây sẽ là một trải nghiệm khác biệt. Anh ấy là người trầm lặng, ít nói, nhưng mỗi ánh mắt đều chứa đựng một sức hút kỳ lạ khiến tim tôi loạn nhịp. Khi anh kéo tôi vào phòng, gió chiều nhẹ nhàng thổi qua rèm cửa, tôi nghe tiếng “thịch thịch” của tim mình hòa cùng nhịp bước chân anh đều đặn trên sàn gỗ. “Em yên tâm, anh sẽ chăm sóc em thật chu đáo,” anh nói, giọng ấm áp mà nghiêm túc. Tôi chỉ biết gật đầu, lòng như chực nổ tung.
Anh Tuấn không ồn ào, không quá vồ vập, nhưng khi bắt đầu “thị tẩm”, từng chuyển động của anh đều uyển chuyển và mạnh mẽ, như đang vẽ lên cơ thể tôi một bản nhạc riêng biệt. “Bạch bạch,” tiếng anh mân mê vùng cổ tôi khiến người nóng ran. Anh nhẹ nhàng nghiêng người, “Anh muốn em cảm nhận được tất cả.” Môi anh chạm vào da tôi, ngón tay siết nhẹ, “Thật sự là của anh rồi đấy, em à.” Mỗi nhịp “phập” theo sau đó như đánh dấu sự hòa quyện không thể tách rời. Tôi quằn quại, tiếng thở dồn dập, “a á á,” hòa cùng tiếng thở của anh, một buổi chiều khó quên đã bắt đầu.
Lúc anh dạo đầu, tay anh lần lượt khám phá từng “đỉnh” nhạy cảm trên người tôi, từ cổ xuống ngực, rồi hạ dần… “Ti ngực của em mềm và ấm quá,” anh thì thầm, tiếng thở nhẹ hổn hển khiến tôi đỏ mặt. Từng cái chạm như lửa đốt, kích thích đến mức tôi muốn hét lên. Anh chăm chút, để tôi tan chảy trong sự dịu dàng mà quyết liệt của anh. “Anh sẽ không để em phải hối hận đâu,” anh cười khẽ, ánh mắt đượm buồn nhưng đầy quyết tâm.
Khi anh từ từ tiến vào, cảm giác “bạch bạch” cùng “phập” vang lên đều đặn, mỗi nhịp đều khiến tôi quằn quại trong sự mơ hồ và cực khoái. “Anh là của em, em là của anh,” anh nói như một lời thề không lời. Cảm giác căng đầy, ấm áp lan tỏa, tim tôi đập nhanh hơn bao giờ hết. “Bạch… phập… bạch… phập…” tiếng động theo nhịp điệu của thân xác hai người, hòa vào tiếng thở gấp và tiếng rên rỉ của tôi. “Em có thấy hạnh phúc không?” anh hỏi, giọng nghèn nghẹn. Tôi chỉ biết gật đầu, “a á á, anh Tuấn…” Nụ cười của anh lúc đó làm tôi vỡ òa, không còn gì ngoài cảm giác ngây ngất.
Anh Tuấn không chỉ là một người đàn ông, anh còn là người thầy, người bạn cùng tôi trải qua những cung bậc cảm xúc chưa từng biết tới. Những phút giây anh dành cho tôi không phải là sự gấp gáp, mà là những đường cong, những nhịp đập đầy nghệ thuật của tình yêu và dục vọng. Anh giúp tôi khám phá bản thân, từng lớp từng lớp, mở ra một thế giới hoàn toàn mới mẻ, nơi chỉ có chúng tôi, không ai khác.
Khi kết thúc, anh nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, “Em đã làm tốt lắm,” anh nói khẽ như ru, “Anh sẽ luôn ở đây.” Mùi hương trên người anh, sự ấm áp của vòng tay ấy khiến tôi thầm cảm ơn tuần lễ này đã mang đến anh Tuấn – người đàn ông sâu sắc nhất trong năm người ấy. Tôi biết, dù còn bốn ngày nữa, những kỷ niệm hôm nay sẽ mãi là một phần ký ức đẹp đẽ không thể quên.
Ánh đèn vàng nhè nhẹ trong phòng anh Tuấn khiến không gian trở nên ấm áp, mờ ảo, như chỉ có riêng anh và tôi tồn tại trong thế giới này. Tôi ngồi trên giường, hơi thở vẫn còn dồn dập sau những lần “thị tẩm” trước đó. Anh bước lại gần, ánh mắt trầm tĩnh, chậm rãi đặt tay lên vai tôi. “Em đã sẵn sàng chưa?” anh hỏi, giọng dịu dàng nhưng đầy quyết tâm khiến tim tôi đập mạnh hơn. Tôi gật đầu, không thể nói nên lời.
Môi anh chạm nhẹ vào cổ tôi, tiếng “bạch bạch” vang lên khi đầu lưỡi anh mơn trớn. “Thư giãn đi, để anh dẫn em vào cảm xúc,” anh thì thầm, hơi thở ấm áp phả vào da khiến người tôi rạo rực. Tay anh bắt đầu vuốt ve nhẹ nhàng từ cổ xuống vai, rồi hạ dần, mân mê “ti ngực” của tôi với sự tỉ mỉ đến từng chi tiết. “Mềm mại quá, em à,” anh nói, tiếng thở hổn hển nhẹ hòa cùng những tiếng “bạch bạch” rì rào như bản nhạc du dương.
Tôi cảm thấy toàn thân nóng ran, từng cảm giác dâng lên theo từng đường tay anh vuốt ve, từng cái chạm nhẹ làm tôi muốn hét lên. “Anh sẽ không để em đau đâu,” anh nói như một lời cam kết, rồi nhẹ nhàng nghiêng người xuống, môi đặt lên từng điểm nhạy cảm, khiến tôi rùng mình. Tiếng “bạch bạch” tiếp tục vang lên đều đặn, hòa cùng tiếng thở dồn dập của tôi và anh, tạo nên một không khí đầy ngọt ngào và đắm say.
Chưa kịp chuẩn bị, anh bắt đầu tiến vào, tiếng “phập” đầu tiên vang lên khiến tôi giật mình, tim đập rộn ràng. Cảm giác “khúc củi nóng” của anh xâm nhập ấm áp, căng đầy, khiến tôi vừa bất ngờ vừa mê hoặc. “A á á,” tiếng rên rỉ bật ra không kiểm soát, tôi cảm nhận được sự dịu dàng xen lẫn mãnh liệt trong từng nhịp “phập” của anh. “Cứ để anh dẫn em, đừng sợ,” anh thì thầm bên tai, hơi thở dồn dập làm tôi càng thêm đê mê.
Từng nhịp “phập phập” dần nhanh hơn, đều đặn hơn, khiến tôi như bị cuốn vào một cơn lốc của cảm giác. “Bạch… phập… bạch… phập…” tiếng động vang lên hòa cùng tiếng thở gấp và tiếng rên của tôi, khiến không khí trở nên ngột ngạt nhưng đầy kích thích. Anh không chỉ dùng “khúc củi nóng” mà còn lặng lẽ luồn tay vào “hậu nguyệt” tôi, tiếng “bạch… phập…” theo nhịp động càng thêm dồn dập. “Anh yêu em, để anh làm tất cả,” anh thì thầm như lời nguyện ước.
Tôi tan chảy trong từng cái chạm, từng nhịp điệu, sự hòa quyện ấy khiến tôi gần như mất kiểm soát. “A á á… anh Tuấn…” tôi gọi tên anh trong ngọt ngào, mê đắm. Anh cười khẽ, ánh mắt tràn đầy tình cảm, mỗi lần anh thâm nhập sâu hơn, tôi như bị kéo căng rồi vỡ òa trong khoái cảm. “Phập… bạch… phập…” tiếng nhịp tim và tiếng rên rỉ hòa quyện, anh thì thầm: “Em làm anh điên đảo rồi,” rồi tiếp tục dồn dập.
Những nhịp “phập” không ngừng tăng tốc, tiếng “bạch bạch” vang lên đều đều, cơ thể tôi căng tràn, như sắp bùng nổ. Tiếng rên rỉ, tiếng thở gấp rối rít hòa cùng tiếng nói nghẹn ngào, “A á á… anh Tuấn… em muốn anh…” Cảm giác lâng lâng trôi giữa biển khoái cảm, anh ôm chặt tôi như sợ tôi tan biến giữa cơn cuồng phong dục vọng. Tiếng “bạch phập” cuối cùng vang lên, anh rên nhẹ bên tai: “Anh ra rồi, em có ổn không?” Tôi gật đầu, vẫn còn thều thào gọi tên anh.
Anh nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng, vuốt ve mái tóc, “Anh sẽ luôn ở đây, không rời xa em.” Mùi hương anh, hơi ấm lan tỏa khiến tôi cảm thấy an toàn, bình yên. Đêm ấy, anh Tuấn không chỉ là người đàn ông, mà còn là chốn bình yên duy nhất tôi tìm thấy. Tôi hiểu, tình yêu và đam mê anh dành cho tôi – sâu sắc, kiên định và mãnh liệt – sẽ mãi là ký ức đẹp không phai mờ.